Còn nhớ hôm nào mới gặp nhau
Ngây thơ ngờ nghệch buổi ban đầu
Giờ đã năm mươi năm xa cách
Có nhớ hôm nào mới gặp nhau
(TĐH May 24, 2024)
Còn nhớ hôm nào mới gặp nhau
Ngây thơ ngờ nghệch buổi ban đầu
Giờ đã năm mươi năm xa cách
Có nhớ hôm nào mới gặp nhau
(TĐH May 24, 2024)
Chào các bạn.
Mình mới làm một bài thơ tặng bà xã, ca sĩ Linh Phượng aka Túy Phượng của ĐCN. Bài thơ này dùng các chữ cái trong tên TUYPHUONG để bắt đầu mỗi câu. Chia sẻ với vườn chuối.
Happy Birthday, bà xã.
Hoành
Sinh nhật Linh Phượng Jan. 28 (2024)
Tháng giêng là tháng lễ tân
Ùn ùn trẩy hội thánh thần mẹ cha
Yến oanh hát nhịp xuân ca
Phượng hoàng xuống thế sinh ra cõi này
Hợp cùng vạn cánh chim bay
Uy linh hợp xướng trời mây rỡ ràng
Ô hay thiên điểu thiên đàng
Ngày xuân điểm thắm huy hoàng thế gian
Gió mây tiết nhạc cung đàn… vạn xuân
(TĐH
For my beloved wife
Trần Lê Túy Phượng)
VĨNH BIỆT HÒA THƯỢNG TUỆ SỸ
(1943-2023)
Đàm Duy Hân (Hà Nội)
Bức ảnh Tỳ Kheo Tuệ Sỹ cười
Răng đều trắng đẹp sắc thần tươi
Bao bài triết luận bàn kinh Phật
Cùng mấy tập thơ cảm nhận đời
Anh Pháp Nhật Tàu cây nến rọi
Tạng ngôn Phạn ngữ kính đèn soi
Chiều qua* tùng hạc về mây trắng
Mưa gió Thiền môn lạnh đất trời .
——————–
* Hòa Thượng mất lúc 16h ngày 24.11.2023 tại Chùa Phật Ân tỉnh Bình Dương, Việt Nam.
Mặt trời rực đỏ
Trời xanh mờ ánh chiều vàng
Xa lộ hun hút dài giữa rừng thông
Xe lặng lẽ tới
Thông chạy ngược âm thầm
Lòng ta đất trời mênh mông
Bên nhau thầm lặng
Chợt nghe nghìn trùng xao xuyến
Với nghìn rừng thông ta đã đi qua
(TĐH
South Carolina, Feb. 4, 2023, 6:00pm
With my beloved wife Linh Phượng)
Sinh nhật Linh Phượng 2023
Sinh nhật Ba Phượng năm nay
Anh em đầy đủ nắm tay hát mừng
Chúc chị tuổi mới thịnh hưng
Điểm Tâm Cầu Nguyện tưng bừng ngày Xuân
TĐH
(Điểm Tâm Cầu Nguyện
Mùng 7 Tết Quý Mão, 28/1/23 Dương lịch
For my beloved wife Linh Phượng)
Đàm Duy Hân
Sói kia từng biết võ miu mèo
Cao thấp thu người nhảy đánh veo
Khôn tựa mãnh sư, tài phục kích
Mạnh như hùm hổ, giỏi leo trèo
Miếng vồ cắn cổ đòn ra hiểm
Tốc độ rướn thân ngọn gió vèo…
Ấy vậy chủ nuôi cần cảnh giác
Mẹ rằng: miu đậy chó thì treo!

Nhà thơ NNB qua nét vẽ của nhà thơ-họa sĩ Trần Nhương
Nhà thơ, nhà Đại sư Phong Thủy NGUYỄN NGUYÊN BẢY, người Anh kết nghĩa yêu quý, người Bạn vong niên kính mến của chúng tôi đã rời cõi Tạm tại bang Texas, Hoa Kỳ vào lúc 5h sáng ngày 28/12 năm 2022…
Ông đã gửi mảnh xương tàn nơi tha hương nhưng hồn lại quẩn quanh về cố quốc yêu dấu – nơi có biết bao bạn đọc và bạn thơ yêu quý ông, từng bao ngày tháng qua mong chờ ông hồi phục sức khỏe để trở lại quê nhà…
Ông là người đã Sống, đã Viết, và Ra đi như sự Tiên nghiệm của ông lúc sinh thời về cây hương giản dị trên Ban thờ Tổ tiên:
Continue reading Thi sĩ Nguyễn Nguyên Bảy: Người trọn đời mang “cây Thánh giá Thi ca”
Tên bay qua cửa tóc bạc đầu
Lên xuống trăm năm mộng bể dâu
Chớp mắt gian trần hư hư thực
Vèo bay vàng lá nước qua cầu
TĐH
Dec. 10, 2022
Ngày 20/11 Ngày Quốc tế Hiến chương các Nhà giáo, Hồng Phúc xin kính chúc quý Thầy Cô thật nhiều niềm vui và hạnh phúc vì những thành quả mình gieo trồng cho thế hệ tương lai.
TÂM TÌNH HỌC TRÒ
“Nhất tự vi sư
Bán tự vi sư”
Trò xin bày tỏ tâm tư
Tình Thầy Cô giáo đầy dư tháng ngày
Lặng thầm chắp cánh phượng bay
Cho mùa hạ cuối chia tay sân trường. Continue reading Mừng 20/11 Quốc tế Hiến chương Nhà giáo
Chào các bạn,
Anh Hồng Phúc (Joseph Nguyễn Tới) là bạn lâu năm của ĐCN. Anh mới gửi cho ĐCN các bài thơ do anh viết và được phổ nhạc bởi Bs Nguyễn Thanh Tùng và Sr Xuân Phương.
Dưới đây là 2 (văn bản) bài thơ và 3 clips phổ nhạc. Mời các bạn cùng thưởng thức.
Chúc các bạn một ngày vui. Continue reading Cảnh quê thanh bình
Bài ca đón mặt trời
Điểu hòa song tấu giữa tinh khôi
Hạnh phúc bài ca đón mặt trời
Bờ bãi tan sương vầng nhật rọi
Làng quê tỉnh giấc ánh hồng soi
Ruộng đồng bản nhạc lời xinh đẹp
Sông núi phối cùng nhịp thắm tươi
Tôi bạn lẽ nào không cất giọng
Gởi lòng gởi trí áng mây trôi.
12.10.2017
Đàm Duy Hân
Chào các bạn,
Bài thơ ngắn này là phần mở đầu của tập thơ Les Contemplations của Victor Hugo (1802-1885), văn hào Pháp. Mình dịch đoạn này sang tiếng Anh và tiếng Việt, chia sẻ với các bạn.
Mến,
Hoành
| CONTEMPLATIONS Un jour je vis, debout au bord des flots motivants, Passer, gonflant ses voiles, Un rapide navire enveloppé de vents, De vagues et d’étoiles; Et j’entendis, penché sur Tabîme des cieux Que l’autre abîme touche, Me parler à l’oreille une voix dont mes yeux Ne voyaient pas la bouche: “Poëte, tu fais bien! Poëte au triste front, Tu rêves près des ondes, Et tu tires des mers bien des choses qui sont Sous les vagues profondes! La mer, c’est le Seigneur, que, misère ou bonheur. Tout destin montre et nomme; Le vent, c’est le Seigneur; L’astre, c’est le Seigneur; Le navire, c’est l’homme.” Victor Hugo, Juin 1839. |
CONTEMPLATIONS One day I live, standing at the edge of the motivating waves, Pass, swelling her sails, A swift ship wrapped in winds, In waves and in stars; And I heard, leaning on Abyss of heavens That the other abyss touches, Whisper in my ear a voice my eyes Did not see the mouth: “Poet, you are doing well! Poet with the sad front, You dream near the waves, And you draw from the seas many things which are Under the deep waves! The sea, that’s the Lord, whether, misery or happiness. All destiny shows and names; The wind, that’s the Lord; The star, that’s the Lord; The ship, that’s the man.” Victor Hugo, June 1839 (Translated by TĐH, Sept. 19, 2022) |
SUY TƯ Một ngày tôi sống, đứng bên bờ những lượn sóng xúi giục, Đi qua, buồm căng phồng, Một chiếc tàu nhanh gói trọn trong gió, Trong sóng và trong sao; Và tôi nghe, đứng bên rìa Vực thẳm của thiên đàng Mà vực thẳm kia sờ đến, Thầm thì bên tai tôi giọng nói mà mắt tôi Không thấy miệng: “Thi nhân, bạn đang làm tốt! Này thi nhân với khuôn mặt buồn, Bạn mơ bên những con sóng, Và bạn kéo lên từ biển nhiều thứ Dưới những lọn sóng sâu! Biển, đó là Chúa, dù, khổ đau hay hạnh phúc. Mọi số phận đều phơi bày và gọi tên; Gió, đó là Chúa; Sao, đó là Chúa; Con tàu, đó là người.” Victor Hugo 1839 (TĐH dịch Sept. 19, 2022) |
Chào các bạn,
Bà xã mình đang chuẩn bị ngâm thơ và hát bài nhạc phổ bài thơ Đôi Bờ của Quang Dũng cho buổi trình diễn ở Washington DC, nhờ mình dịch bài thơ sang tiếng Anh để giới thiệu với khán giả Mỹ.
Mình chia sẻ bài dịch với các bạn yêu tiếng Anh. Continue reading Opposite Riverbanks (translated poetry)
Se se lành lạnh như thời mất em
Hôm nay nắng ấm qua rèm
Se se cay mắt nhớ em một thời
TĐH
Aug. 11, 2022
Ảnh: Côn Sơn, Hải Dương, ngày nay
Côn Sơn ca
Côn Sơn suối (1)
Réo rắt lành lạnh
Ta ngỡ tiếng đàn
Côn Sơn đá
Mưa sạch rêu, xanh phiến
Ta ngỡ chiếu tiệc
Vách núi đầy thông
Vạn dặm biếc trùng trùng
Ta như ngừng thở
Trúc giữa rừng
Nghìn mẫu in lục biếc
Ta như ca vang bên nớ
Hỏi bạn sao chẳng quay về
Nửa đời bụi đất dài cùm gông
Vạn chuông, chín đỉnh, phải thế không?
Nước lã cơm rau đủ phận
Bạn chẳng thấy Đổng Trác vàng đầy một ụ?
Nguyên Tái hồ tiêu tám trăm bồn? (3)
Lại chẳng thấy Bá Di Thúc Tề (4)
Thú Dương thà chết không ăn thóc?
Hiền ngu hai loại chẳng như nhau
Nhưng tất cả đều tìm ham muốn
Người sống trăm năm
Rốt cuộc là cây cỏ
Vui buồn lo sướng tới và đi
Một tươi một héo thay nhau tiếp
Cồn lớn nhà hoa cũng thế thôi
Chết rồi ai vinh và ai nhục?
Người đời nếu còn bọn Sào Do (5)
Khuyên họ nghe khúc ca ta trong núi
(TĐH dịch
September 13, 2021)
Chú thích của người dịch:
(1) Côn Sơn: Một ngọn núi ở xã Chí Ngại, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Thắng cảnh đẹp. Ngày nay có khu du lịch Côn Sơn.
(2) Đổng Trác (132-192): Tướng quân phiệt và gian thần nhà Đông Hán, đầu thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.
(3) Nguyên Tái (?-777): Tể tướng thời nhà Đường ở Trung quốc, gian xảo và tham lam. Cuối cùng bị vua bắt và hành quyết.
(4) Bá Di Thúc Tề: Thúc Tề là con trai thứ ba của Á Vi – vua nước Cô Trúc thời vua Trụ nhà Thương. Vua cha muốn lập ông lên nối nghiệp. Sau khi cha mất, Thúc Tề nhường lại ngôi vua cho anh cả là Bá Di nhưng Bá Di không nhận, bỏ trốn đi nơi khác. Thúc Tề thấy Bá Di bỏ khỏi nước Cô Trúc cũng đi theo.
Nghe tin Tây Bá Cơ Xương là người trọng đãi hiền sĩ, anh em Thúc Tề tìm đến. Nhưng khi đến nơi thì Cơ Xương đã qua đời, con là Cơ Phát lên thay, mang quân đánh vua Trụ tàn bạo. Bá Di cùng em đến trước ngựa của Cơ Phát can ngăn. Cơ Phát lên ngôi thiên tử, lập ra nhà Chu, tức là Chu Vũ Vương. Các chư hầu đều tôn thờ nhà Chu.
Riêng Bá Di và Thúc Tề xấu hổ về việc đã can ngăn vua Chu diệt bạo chúa, bèn cùng nhau thề không ăn thóc nhà Chu. Bá Di và Thúc Tề lên núi Thú Dương, hái rau vi ăn qua bữa. Rau vi không thể nuôi sống được, cuối cùng ông và Thúc Tề đều chết đói tại núi Thú Dương.
(5) Sào Do: Sào Phủ và Hứa Do, theo truyền thuyết, sóng vào đời vua Nghiêu ở Trung quốc.
Hứa Do được tiếng là người hiền, vua Nghiêu vời vào để truyền ngôi.
Hứa Do từ chối, cười mà về rồi ra suối rửa tai.
Khi đó, Sào Phủ mới dắt trâu tới suối uống nước, thấy Hứa Do rửa tai, bèn hỏi tại sao.
Hứa Do trả lời: “Ông Nghiêu đòi tôi, biểu tôi thì làm vua.”
Sào Phủ bèn dắt trâu bỏ lên trên dòng nước cho uống.
Hứa Do hỏi tại sao, Sào Phủ đáp: “Anh rửa tai anh xuống đó tôi sợ trâu tôi uống nhằm.”
Sào Phủ lại nói:
“Anh đi đâu cho người ta biết vua mà muốn nhường ngôi vua cho anh, ấy là tại bụng anh vẫn còn danh lợi.”
_________ Continue reading Nguyễn Trãi: Côn Sơn Ca (TĐH dịch)