Đền Itsukushima (tên tiếng Nhật: 厳島神社) là ngôi đền Thần Giáo, nằm trên đảo Itsukushima (Miyajima) ở thành phố Hatsukaichi, tỉnh Hiroshima. Thực ra ở Nhật Bản có tới 500 ngôi đền mang tên Itsukushima, nhưng đền nói trên là ngôi đền chính. Năm 1996, đền này được UNESCO công nhận là di sản thế giới. Trong đền có nhiều kiến trúc và công trình nghệ thuật được Nhật Bản xếp vào hạng quốc bảo, tài sản văn hóa quan trọng, tài sản vật thể được xếp hạng, v.v…
Đền Itsukushima được xây dựng để thờ phụng ba vị thần biển: thần Ichikishima, thần Tagori và thần Tagitsu, được tin là đang ngự bên trong ngôi chính điện của đền. Ngôi đền đầu tiên được xây dựng vào thế kỷ thứ 6 (năm 593) và đã bị tàn phá nhiều lần. Kiến trúc hiện tại của ngôi đền có từ năm 1168. Năm 1871, đền này được xếp vào hàng đền miếu cấp quốc gia. Năm 1911 lại được thăng hạng thành đền miếu hoàng gia.
Cổng đền khi thủy triều lên
Một trong những điểm hấp dẫn nhất của đền nổi Itsukushima là chiếc cổng tuyệt đệp O-torri, đứng sừng sững trên mặt biển, hướng thẳng tới đền thờ Itsukushima và cũng là biểu tượng của đảo Miyajima. Chiếc cổng O-torii hiện tại là chiếc được xây dựng năm 1875, lần xây dựng thứ tám tính từ thời Heian (794-1192). Cổng cao 16 mét trên mặt biển, bộ mái dài 24 mét, và những cây cột chính, làm từ những cây gỗ nguyên, có đường kính 1 mét. Cổng O-torii tự đứng vững bằng kết cấu khung của mình, không hề có bộ phận nào chôn dưới mặt đất. Khi thủy triều lên, cổng Torrii bập bền trên biển, khi thủy triều xuống, cổng được bị bùn bao phủ và mọi người có thể đi vào đền mà không cần tàu, thuyền.
Theo ý nghĩa nguyên thủy, torii là cái giàn cho gà đậu. Nó được đặt trước các đền chùa để ghi nhớ truyền thuyết Thần đạo về Thái Dương Thần nữ – Amaterasu. Thần Amaterasu tức giận em trai mình là thần Bão. Do đó, thần lánh vào Thiên Nham động (Amano Iwato), không thèm soi sáng mặt đất nữa, làm cho tám vạn thần linh cũng điêu đứng. Thần Tư Tưởng Omoikane bèn nghĩ ra một kế. Thần dựng trước cửa hang một giàn cho gà đậu và để một con gà trống vào đó, bên cạnh gắn một tấm gương tròn. Khi gà trống cất tiếng gáy, theo thói quen, Amaterasu thức dậy. Nhìn ra ngòai nàng thấy trong chiếc gương tròn hình bóng mình, song lại tưởng đó là một mỹ nhân xa lạ. Điều ấy khơi gợi tính tò mò của phái nữ nên thần bèn ra khỏi hang để xem ai là kẻ dám cả gan cạnh tranh sắc đẹp với mình. Ngay lập tức cả thế gian lại được chiếu sáng và cuộc sống trở lại rộn ràng.
Cổng đền khi thủy triều xuống
Đền nổi Itsukushima là một trong những ví dụ khác thường nhất về kiến trúc tôn giáo trên thế giới. Tòan bộ quần thể bao gồm ngôi đền chính, nhiều đền thờ nhỏ khác bố trí bao quanh, một sân khấu kịch Noh, một phòng tấu nhạc và nhiều cây cầu cùng hành lang nối liền các khu vực khác nhau trong đền. Tổng chiều dài các hành lang lên đến 300 mét. Xây dựng trên bãi đất ven biển và dập dềnh trên mặt biển khi triều lên. Công trình hoàn toàn không sử dụng một chiếc đinh kim lọai nào trong khi xây dựng và những kẻ hở giữa các tấm sàn được tính tóan khéo léo sao cho có thể giảm bớt áp lực của triều cường khi có bão lớn. Một vài tấm gỗ cổ được dùng để làm ván sàn có kích thước tới 1,5 mét rộng và trên 10 mét dài, và những tấm gỗ khổng lồ này đã được vận chuyển vượt hàng trăm dặm từ miền Bắc Nhật Bản để tới Miyajima. Một trong những cây cầu nổi tiếng dẫn tới đền thờ là cầu Soribashi – Cầu Đại diện Hòang gia. Được xây năm 1557, cầu dành riêng cho những đại thần quý tộc đại diện cho Thiên hòang tới viếng đền. Chỉ vào những dịp đó, các bậc thang mới được lắp vào. Ngoài ra, cầu và lối vào đền không bao giờ được sử dụng.
Loan Subaru
Một dân tộc phá hủy đất đai phá hủy chính mình. Rừng xanh là phổi của quê hương, lọc sạch không khí, và ban sức mạnh tươi mới cho con người.
Nguyễn Minh Hiển dịch
.
A nation that destroys its soils destroys itself. Forests are the lungs of our land, purifying the air and giving fresh strength to our people.
Theodore Roosevelt, US president
Mỗi ngày mới là một trang giấy trắng
trong nhật ký cuộc đời bạn.
Bút kia đang trong tay, chờ đợi bạn
viết cuốn sách hay nhất đời mình.
Những trang hiểu biết tuyệt vời
Và những câu chuyện về
những đắng cay, gian khổ đã vượt qua.
Hãy làm đầy câu chuyện đời bạn
bằng những cảm xúc lãng mạn,
những cuộc phiêu lưu, học hỏi và tiếng cười.
Mỗi chương trong cuốn sách cuộc đời ghi lại
những khoảng thời gian sống xứng đáng.
Thực hiện những nghĩa vụ nhưng
hãy dành thời gian cho
những khát vọng của mình.
Nếu bạn có thể phát huy
những năng lực của bạn,
chẳng bao giờ bạn lại bi quan thất vọng.
Và luôn nhớ rằng lòng tốt sẽ được đền đáp.
Nụ cười sẽ đem lại nụ cười.
Hãy vui tươi.
Tìm được sức mạnh của chính mình.
Chân thực và Tin tưởng.
Đừng tập trung vào những gì bạn thiếu
Nhớ rằng con người là những bảo vật trong cuộc đời,
hạnh phúc là tài sản đích thực.
Tiền không đủ để đem lại hạnh phúc
Nếu bạn không có sức khỏe, lòng nhân ái, niềm vui và ý nghĩa cuộc đời.
Hãy tạo được một câu chuyện về nỗ lực của bạn mỗi ngày,
rồi mọi cái khác tự nó sẽ đến
Bạn có một lời mời :
Mỗi ngày hãy làm trái tim bạn đầy ắp những nụ cười
Mỗi ngày mới lại mang đến cho ta điều kỳ diệu của một khởi đầu
Ngày giỗ tổ Hùng Vương là ngày lễ thiêng liêng nhất cho dân Việt. Mọi ngày lễ khác của dân tộc đều từ ngày này mà ra. Và đối với sử sách thì các vua Hùng và thời Hồng Bàng là một huyền thoại, một cái gì u linh, vừa bí ẩn vừa linh thiêng. Đó là cách con người thời cổ đại nói về mình, về nguồn gốc của mình, và về nguồn gốc vũ trụ. Đó là một suy tư mà trong đó cảm xúc và trực giác đóng vai trò quan trọng hơn lý luận, và thời gian không đi đường thẳng—quá khứ, hiện tại, tương lai—mà đi theo hình tròn–quá khứ của mình cũng chính là tương lai của mình, gốc rễ của mình cũng là cành lá của mình, điểm khởi hành của tổ tiên cũng là điểm đến của con cháu trong mai hậu.
Vì vậy, đối với một dân tộc, huyền sử của dân tộc không phải chỉ là chuyện thần tiên cho trẻ em, mà là nền tảng tinh thần xuyên thời gian, ở trên đó dân tộc hiểu được tổ tiên mình nghĩ gì và cảm xúc gì, và hiện tại mình muốn gì và đang đi đâu.
Hôm nay, nhân ngày quốc tổ, chúng ta sẽ dành một ít thời gian, thăm viếng lại những huyền thoại u linh đó, để gợi ý cho mọi người suy tư. Mỗi huyền thoại nói đến một số vấn đề, và nếu vào kỹ một tí, chúng ta phải cần một bài rất dài cho mỗi huyền thoại. Hôm nay chúng ta chỉ lướt rất nhanh qua một số huyền thoại trong phạm vi chỉ một bài để gợi ý cho các bạn về đọc lại các huyền thoại kỹ lưỡng và suy gẫm sâu xa hơn.
1. Âu cơ và Lạc Long Quân, tiên rồng. Tại sao ta không nói rồng tiên, mà lại nói tiên rồng? Phải chăng đây là một bằng chứng của chế độ mẫu hệ xưa kia,biểu hiện trong sự kiện các vị vua đầu tiên trong lịch sử Việt Nam (khác với huyền thoại tiền sử) là Hai Bà Trưng và Bà Triệu. Theo quyển Concise History of the World của National Geographic (USA), thì Hai Bà Trưng là hai vị lãnh đạo phụ nữ đầu tiên trong lịch sử thế giới. Ngày nay, một số bộ lạc dân tộc tại Việt Nam vẫn còn theo chế độ mẫu hệ. Phải chăng một số các bộ lạc này chính là vài nhánh tổ tiên ta còn sót lại?
Tiên và rồng tương khắc nhưng tương hợp. Đây rất rõ là phản ánh của triết lý âm dương có tự ngàn xưa–âm dương tương khắc, nhưng cũng tương sinh—tiên rồng, non nước, cao thấp. Ngoài ra, trên phương diện lịch sử, có thể đây là cuộc gặp gở giữa hai nhóm dân—một từ phương Bắc (miền nam sông Dương Tử) đi xuống và một nhóm có sẳn ở phương Nam?
Và 100 đứa con.Người Mường cũng có truyền thuyết trăm con. 100 đương nhiên là chỉ số nhiều, nói đến phát triển và sinh sôi nẩy nở–đến 80 triệu ngày nay! Và 100 cũng là tổng số của các số trong Lạc Thư của dịch học, ám chỉ toàn thể.
Nhưng tại sao sinh ra trứng mà không sinh con ngay? Theo các hình khắc trên trống đồng Đông Sơn thì vật tổ ta là chim, mà chim thì đẻ trứng. Âu Cơ là tiên, tiên cũng là chim, dịu dàng bay bỗng. Đặc biệt, rồng cũng là linh vật có thể bay. Như vậy rõ ràng , chim, rồng và bay, rất linh thiêng đối với tổ tiên ta. Chim không cần manh mẽ như voi, dũng mãnh như hổ, nhưng chim yêu tự do, chim muốn có cả bầu trời. Chim là tự do, là sáng tạo, là khai phá.
Và dĩ nhiên là 100 con còn nói rất rõ ý niệm anh chị em và bình đẳng. Vợ chồng thì ly dị được, nhưng anh chị em thì không ly dị được. Sống hay chết, thích hay không thích, thì cũng vẫn là anh chị em. Đây là ý nguyện đoàn kết và bình đẳng rất rõ. Cho nên nếu anh chị em , vì bất kỳ lý do gì mà gọi nhau là kẻ thù, thì đó là cái tội cực kỳ nặng nề đối với tổ tiên và dân tộc.
2. Mười tám đời vua hùng vương. Con số 18 này rất đặc biệt. Các trống đồng Đông Sơn có 18 vành khắc và mỗi vành có 18 con chim. Đời vua Hùng Vương thứ 6 không truyền ngôi cho con trưởng mà cho Lang Liêu, con thứ 18, người tìm ra bánh dày bánh chưng. Vòng trong của thành Cổ Loa có 18 cái u hỏa hồi. Tục rước nõn nường cùa dân gian xưa ở miền trung du và đồng bằng Bắc bộ, rước 18 cái nõn và 18 cái nường (tượng trưng cho thịnh vượng).
Truyền thuyết Mường, cũng nói 100 con chia ra 50 người con về miền đồng bằng trở thành tổ tiên người kinh; 47 người đi lên miền núi, họ là tổ tiên của các dân tộc miền núi, còn lại 3 người sinh ra từ những trứng đầu tiên: Tá Cài, Tá Cần, và Dạ Kịt. Sau khi anh cả là Tá Cài bị rắn cắn chết, các mường mời Tá Cần lên ngôi vua. Tá Cần lấy bà Chu Bà Chương sinh được 18 con: 9 con trai và 9 con gái. Họ trở thành lang (thủ lĩnh) và chia nhau đi coi giữ các bản Mường.
Con số 18 rất rõ là 2 lần 9. Số 9 là số lớn nhất trong Hà Đồ của dịch học. Và là số mạnh nhất, vì đó là số thái dương. Cho nên 9 là lớn và mạnh. Và hai lần chín là tăng lên đến mức đa số của 9. Số 9 của văn hóa ta, xem ra giống như số 7 trong nền văn minh Do thái cổ, với 7 ngày tạo nên thế giới và tuần 7 ngày ta có ngày nay.
3. Tăng thưởng theo công sức. Điểm quan trọng rất đáng chú ý là khái niệm về tăng thưởng tùy theo công sức (meritology) đã nằm sâu trong tâm thức người Việt, cho nên người con nào tài giỏi thì được nối ngôi vua, chứ không nhất thiết là con trưởng. Vì vậy Lang Liêu là con thứ 18 vẫn được nối ngôi cha. “Tăng thưởng tùy theo công sức” là nền tảng của ý niệm dân chủ ngày nay.
4. Bánh dày bánh chưng: là biểu tượng cha mẹ, trời đất, trời tròn đất vuông, trời dương đất âm. Đây lại cũng là khái niệm âm dương rất căn bản trong dịch học. Đồng tiền xu của người Việt khi xưa gọi là đồng âm dương vì nó tròn và có lỗ vuông chính giữa.
Điều rất quan trọng mà nhiều người không nắm được là âm dương là triết lý bình đẳng, không phải là dương thì tốt âm thì xấu, đàn ông (dương) thì tốt, đàn bà (âm) thì xấu như các quí vị không hiểu nguyên lý âm dương nói bậy bạ. Nếu các bạn nhìn vòng thái cực (mà các võ sinh Thái Cực Đạo mang trên áo, hay trên lá cờ Hàn quốc) thì âm dương (xanh và đỏ) hòa quyện với nhau như lượn sóng di động rất bình đẳng, nữa vòng là âm nữa vòng là dương. Hai điều khác nhau, như âm dương, như nam nữ, hòa hợp bình đẳng với nhau và cùng chuyển dịch thì tạo ra vũ trụ. Cho nên nếu nói âm dương, là trời đất, là cha mẹ, thì đó là khái niệm hòa hợp bình đẳng.
Và dĩ nhiên nói đến cha mẹ là nói đến hiếu thảo. Hơn nữa, lá chuối và gạo nếp để làm bánh là biểu tượng rất sâu đậm của đời sống nông nghiệp, tức là sức sống chính của nước ta nghìn xưa. Người biết được hiếu thảo và nước non sâu đến như vậy đương nhiên là có cái nhìn của người có thể gánh vác nước nhà.
5. Dưa hấu: Chuyện Mai An Tiêm có lẽ là câu chuyện đầu tiên mang tinh thần Phật học. An tiêm là người nước khác, được vua nhận làm con nuôi, và An Tiêm tin vào tiền kiếp và nhân quả. Như vậy An Tiêm có thể là biểu tượng cho văn minh Phật giáo du nhập vào Việt Nam.
An Tiêm sau này bị đày ra hoang đảo và được đàn chim từ phương Tây bay ngang nhả hột dưa xuống đảo. Phương Tây là phương Ấn độ và Nepal, tức là phương Phật, là phương mà Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh trong Tây Du Ký. Phương Tây cũng là Tây phương Cực lạc, thế giới tịnh độ của Phật A-di-đà.
Và quả dưa hấu thì rất rõ là biểu tượng của lòng khiêm tốn và sức mạnh bên trong. Dựa hấu xanh vỏ đỏ lòng. Bên ngoài chẳng có gì hấp dẫn cả–sống hay chín thì vỏ vẫn xanh, vẫn chẳng tí mùi vị gì cả. Chỉ khi bổ ra, người ta mới thấy bên trong đỏ, rất đẹp, rất ngọt, và rất mát.
Và dĩ nhiên, khi nói đến lấy cái tâm bên trong làm chính, thì đó là cốt tủy của Phật giáo.
6. Truyện trầu cau có vẻ gì như là sự luyến tiếc về chế độ mẫu hệ và tục lệ nào đó tương tự như tục “nối dây” vẫn còn tồn tại trong một số bộ lạc miền cao ở Việt Nam, trong đó người phụ nữ có quyền lấy em chồng hoặc anh chồng khi chồng chết.
7. Truyện Trọng Thủy Mỵ Châu là truyện nói lên tình cảm mạnh mẽ và hơi lạ lùng của người Việt ta. “Phe ta” là Mỵ Châu và An Dương Vương. Trọng Thủy và Triệu Đà là “phe địch.” Trọng Thủy là gián điệp cho địch, dối vợ, hại cha vợ, hại cả quốc gia nhà vợ. Nhưng dân ta lại rất yêu Trọng Thủy, trong văn hóa và nghệ thuật. Lại còn gọi chàng ta với một cái tên rất đáng yêu , rất đáng kính—Trọng Thủy, người quí trọng thủy chung. Và Mỵ Châu, người phụ nữ bị chồng lường gạt, thì bị xử chết. Tại sao có sự bất công lạ thường này?
Tượng Mỵ Châu (cụt đầu) tại am thờ
Rõ ràng là nhiệm vụ bảo vệ quốc gia được đặt lên hàng đầu trong truyện này—trung thành và bảo vệ quốc gia đến mức tuyệt đối. Trọng Thủy làm đủ mọi thứ tội chỉ vì trung thành với quốc gia của chàng. Trung thành với quốc gia là nhiệm vụ tối cao. Vì nhiệm vụ đó mà mang các tội khác, thì các tội khác có thể được cảm thông.
Dĩ nhiên tội dối vợ, phản vợ , phản cha vợ và tổ quốc của vợ, dù là có lý do chính đáng vẫn là một tội, và tự tìm cái chết để rửa tội thì cũng có thể sạch tội và vẫn được hậu thế ca tụng .
Mỵ châu dù chỉ là nạn nhân của lường gạt, nhưng đã không làm tròn bổn phận đối với quốc gia–bảo vệ bí mật quốc phòng (về nỏ thần) tuyệt đối. Cho nên đã phải tội chém. Dù vậy ai cũng nhận ra được là Mỵ Châu chỉ là nạn nhân của những trò chơi chính trị, vì vậy nàng rất được yêu kính trong nền văn hóa Việt. Nhưng thực sự thì Mỵ Châu chẳng có một công đức gì trong truyện cả. Nàng được yêu và được thờ tự (đến tận ngày nay; am thờ Mỵ Châu nằm trong đền thờ An Dương Vương tại ở Cổ Loa), chỉ vì nàng là nạn nhân.
Yêu mến là một chuyện, nhưng thờ tự? Phải chăng đó là vì người ta quá yêu mến tính thành thật của nàng, dù là thành thật đến mức khờ khạo? Như vậy phải chăng dó là hệ quả của một hệ thống luân lý đặt giá trị rất lớn vào thành thật–thành thật là tính thánh, dù có bị gạt thì vẫn là thánh nhân?
Đằng nào đi nữa thì truyện Trọng Thủy Mỵ Châu nói lên lòng bao dung rất bao la của người Việt. Triệu Đà ban đầu là phe địch, đã giết vua ta. Sau lên cai trị ta, và lại được ta xem như là vua tốt của ta, vì gia đình họ Triệu chống lại nhà Hán ở Trung quốc. Chống lại kẻ ức hiếp ta là anh em, là gia đình ta.
8. Có lẽ huyền thoại hấp dẫn nhất của ta là truyện Thánh Gióng, Phù Đổng Thiên Vương. Lúc quốc biến, vua cho đi tìm nhân tài trong thiên hạ, tức là vua trông cậy, hỏi nhờ đến dân. Cậu bé 3 tuổi mà không biết nói có nghĩa là dân thì ngày thường xem ra yếu ớt ngu dốt. Tuy nhiên, khi quốc biến, nếu vua (cho sứ giả) đến gặp dân trực tiếp, nghe dân nói, và tin vào lời dân, dù là nói nghe rất điên, như con nít lên ba nói làm ngựa sắt và roi sắt, nhưng cứ làm theo dân, thì dân sẽ biến từ đứa bé câm ba tuổi thành đại dũng sĩ giết giặc. Đó là cái dũng của dân, khởi động được nhờ đức khiêm tốn và lòng tin của vua.
Và xong việc rồi thì dân biến mất, mạnh ai về nhà nấy, như Thánh Gióng về trời, chẳng ai ngồi đó để đòi vua trả công. Tức là, để khởi động sức mạnh của dân thì dùng đức khiêm tốn và lòng tin, chứ không cần phải mị dân bằng lợi lộc.
Các huyền thoại của một dân tộc là những giấc mơ, những ước muốn, những cảm xúc, những khôn ngoan, những suy tư của dân tộc đó. Huyền thoại là một phần chính của cái mà ta có thể gọi là tiềm thức dân tộc. Chúng ta không thể hiểu dân tộc và văn hóa dân tộc nếu ta không suy tư sâu xa một tí về các huyền thoại dân tộc. Trong tương lai, chúng ta sẽ đi sâu vào mỗi huyền thoại trên Đọt Chuối Non. Tuy nhiên, trong thời gian chờ đợi, các bạn nên đọc thêm và suy tư thêm một tí, và có thể chia sẻ suy tư của các bạn trên trang web này.
Ngày 2-4, ban tổ chức học bổng “Chung một ước mơ” năm học 2009-2010 (gồm báo Tuổi Trẻ, Thành đoàn TP.HCM và Tập đoàn SCG – Thái Lan) đã triển khai học bổng đến bảy tỉnh thành miền Đông Nam bộ (TP.HCM, Bình Dương, Bình Phước, Bình Thuận, Đồng Nai, Tây Ninh, Bà Rịa – Vũng Tàu). Học bổng thuộc chương trình “Vì ngày mai phát triển” của báo Tuổi Trẻ gồm 350 suất dành cho học sinh khối THPT vượt khó, học giỏi khu vực miền Đông Nam bộ. Tổng trị giá học bổng là 700 triệu đồng và quà tặng do Tập đoàn SCG tài trợ.
Còn rất nhiều em nhỏ nghèo khó ở trong các khu làng giữa núi non trùng điệp Hướng Hóa, Đakrông, giữa vùng cát trắng Triệu Phong, Hải Lăng. Có nhiều khu làng bản trong vùng rừng núi giáp với Lào, phải đi bộ cả ngày đường mới tới. Ở những nơi đó, cuộc sống của các em đối mặt với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn. Ở những nơi đó, các em cần lắm những nguồn động viên từ các cá nhân, tổ chức, cơ quan. Và báo Thanh Niên mong muốn được tiếp tục làm chiếc cầu nối chuyển tấm lòng của các nhà hảo tâm tới các em.
Trần Quang Thắng (SN 1982), tại Thiết Sơn (Thạch Hóa, Tuyên Hóa, Quảng Bình), 1 trong 5 Anh hùng Sông Gianh cứu 36 người thoát chết trong vụ chìm đò, và là một trong ba người được Trung ương Đoàn tặng huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm, vừa được tuyển vào quân đội.
Đánh thức không gian, cuộc thi do Hội đồng Anh và báo Thể Thao Văn Hóa tổ chức vào cuối tháng 3-2009, những ý tưởng bay bổng, nhân văn, sáng tạo và khát khao làm đẹp không gian đô thị.
Phá bỏ độc quyền, Bộ GDĐT sẽ kiến nghị sửa Luật Giáo dục để cho các cá nhân, tổ chức được biên soạn sách giáo khoa.
Cá chép làng Diềm, Cứ vào ngày 3 tháng 3 âm lịch hàng năm, người dân làng Diềm (thôn Viêm Xá, xã Hoà Long, huyện Yên Phong, Bắc Ninh) lại làm lễ tát nước giếng cho các “cụ cá.”
Come share the wine là môt trong những bản nhạc nổi tiếng của Al Martino, ca sĩ người Mỹ gốc Ý, nổi tiếng thế giới với rất nhiều nhạc phẩm lừng danh, kể cả các nhạc phẩm hát trong vai ca sĩ Johnny Fontane trong bộ phim Godfather.
Bản Đến đây cùng uống (Come share the wine) nói đến tâm sự của những kẻ xa nhà. Bản này mình dịch lời ra tiếng Việt và nối link ở đây để tặng các bạn sinh viên học sinh xa nhà, nhất là các du học sinh và nghiên cứu sinh ở nước ngoài, thật là rất XA nhà, và đặc biệt cho Đọt Chuối Non admin Nguyễn Minh Hiển, ở Connecticut, rất xa Hà Nội. Nếu các bạn có ứa lệ khi nghe, thì nhớ rằng mình có thể hiểu được từng giọt lệ của các bạn, vì chính mình đã như thế không biết bao nhiêu năm, và thỉnh thoảng ngay cả bây giờ.
Sau phần lời Việt là lời Anh, và video Al Martino hát.
Chúc các bạn một ngày vui !
Hoành
.
Đến đây cùng uống
Đường tối và trời đêm lạnh, nhưng tôi bước một mình
Ánh sáng tôi thấy từ một nơi ấm cúng, đèn lồng đỏ sáng
Ai đó gọi, “Đừng đợi ngoài đó, vào đây với nhau.”
Bên trong mọi người đang hát những bài ca tôi biết thời còn trẻ
Và từ máy đĩa tôi nghe một âm hưởng cần tưởng nhớ.
Tôi hát theo từng bài, tôi biết tất cả mọi bài.
Đến đây cùng uống
Chẳng có ai lạ ở đây, họ là bạn của bạn và của tôi
Mọi người là anh em của bạn, chúng ta rất ra nhà.
Và ta cần nhau, đừng sợ, bạn được chào đón nơi đây.
Đến đây cùng uống
Rất tốt và ấm trong này, chúng tôi rất vui và hiền
Chúng tôi có thể hiểu bạn rất xa nhà
Và chúng ta có nhau, đừng sợ, bạn sẽ thích nơi đây.
Khó mà cảm tưởng được như ở nhà khi nhà rất xa
Khi mọi nhớ nhung và mọi ước muốn là của ngày qua
Các bạn đã cho tôi chút bình an trong tâm này, tôi muốn ở lại đây
Thế giới hình như lạnh hơn khi bạn là người lạ từ miền đất lạ
Bạn cần cảm giác có người quan tâm và hiểu mình
Nước mắt sẽ tan mau nếu ta nắm tay nhau
Đến đây cùng uống
Không ai lạ ở đây, họ là bạn của bạn và của tôi
Mọi người là anh em của bạn, chúng ta rất xa nhà
Và ta cần nhau, đừng sợ, bạn được chào đón nơi đây.
Đến đây cùng uống
Chỗ này rất tốt và ấm, chúng tôi rất vui và hiền
Chúng tôi có thể hiểu là bạn rất xa nhà
Nhưng ta có nhau, đừng sợ, bạn sẽ thích nơi đây.
Trần Đình Hoành dịch
.
Come Share The Wine
The street were dark and the night was cold and yet I walk alone
I saw the lights of a cosy place with lanterns all aglow
Somebody cried, “Don’t wait outside, come say, hello”
The people there, they were singing songs I knew when I was young
And from the jukebox I heard a sound I needed to recall.
I sang along with every song, I knew them all.
Come share the wine
No one is a stranger here, they’re your friends and mine
Everyone’s your brother, we’re a long way from home
And we need each other, have no fear, you’re welcome here.
Come share the wine
It’s so nice and warm in here, we’re happy and kind
We can understand that you’re a long way from home
And we have each other, have no fear, you’ll like it here.
It is not so easy to feel at home when home’s so far away
When all the longing and all the wanting is for yesterday
You’ve made me find some peace of mind I’d like to stay
The world seems colder when you’re a stranger from a foreign land
You need to feel that someone cares and that they understand
Many a tear would disappear if we joined hands
Come share the wine
No one is a stranger here, they’re your friends and mine
Everyone’s your brother, we’re a long way from home
And we need each other, have no fear, you’re welcome here.
Come share the wine
It’s so nice and warm in here, we’re happy and kind
We can understand that you’re a long way from home
But we have each other, have no fear, you’ll like it here.
Mình hân hạnh được giới thiệu đến các bạn chị Huỳnh Huệ, admin mới của Đọt Chuối Non. Chị Huỳnh Huệ đã viết nhiều bài cho Đọt Chuối Non và được các bạn rất ưa thích. Chị Huệ hiện ở Buôn Ma Thuột và là giảng viên Anh ngữ tại Cao Đẳng Sư Phạm Buôn Ma Thuột. Mình có tấm ảnh chị Huệ ở đây. Email của chị Huệ là huynh_hue2001@yahoo.com.
Qua các bài viết, tất cả chúng ta đều thấy tính tích cực và ý chí cao của chị Huệ. Chị Huệ đã và sẽ đóng góp một vai trò lớn trong sứ mạng của Đọt Chuối Non là tiếp tục thổi luồng tư duy tích cực trên khắp quê hương.
Như vậy, hiện nay Đọt Chuối Non có 5 admins, tính từ trẻ nhất đến lớn tuổi nhất: Hoành, Huệ, Loan, Thùy Dương, Hiển. 🙂
Nhiều năm trước, khi tôi làm tình nguyện viên ở một bệnh viện, tôi biết một bé gái tên là Liz, em đang mang một bệnh hiếm thấy và hiểm nghẻo. Cơ hội duy nhất để em bình phục là qua truyền máu từ người anh trai năm tuổi–cậu bé này đã thoát khỏi chính căn bệnh này một cách kỳ diệu và đã phát triển kháng thể để chống bệnh.
Bác sĩ giải thích cho anh trai của Liz, và hỏi cậu bé nếu cậu muốn cho em gái máu của cậu.
Tôi thấy cậu bé do dự giây lát trước khi vào một hơi thở dài và nói “Được chứ, cháu sẽ làm, nếu việc đó cứu được em gái.”
Khi quá trình truyền máu tiến hành, cậu bé nằm trên giường cạnh em gái và mỉm cười, cũng như tất cả chúng tôi đều cười, khi thấy màu hồng trở lại trên đôi má cô bé. Rồi mặt cậu trở nên tái và nụ cười của cậu mờ dần. Cậu nhìn lên bác sĩ và run rẩy hỏi, “Cháu có chết ngay bây giờ không?”
Vì còn bé, cậu bé đã hiểu lầm ý của bác sĩ; cậu nghĩ rằng cậu phải cho em gái toàn bộ máu của mình để cứu em. Các bạn xem, cuối cùng, chỉ có cảm thông và thái độ là quan trọng.
Nguyễn Minh Hiển dịch
.
Giving When It Counts
Many years ago, when I worked as a volunteer at a hospital, I got to know a little girl named Liz, who was suffering from a rare and serious disease. Her only chance of recovery appeared to be a blood transfusion from her 5-year old brother, who had miraculously survived the same disease and had developed the antibodies, needed to combat the illness.
The doctor explained the situation to her little brother, and asked the little boy if he would be willing to give his blood to his sister.
I saw him hesitate for only a moment before taking a deep breath and saying, “Yes, I’ll do it, if it will save her.”
As the transfusion progressed, he lay in bed next to his sister and smiled,as we all did, seeing the color returning to her cheeks. Then his face grew pale and his smile faded. He looked up at the doctor and asked with a trembling voice, “Will I start to die right away?”
Being young, the little boy had misunderstood the doctor; he thought he was going to have to give his sister all of his blood in order to save her.You see, after all, understanding and attitude, is everything.
Đừng tự giới hạn mình. Nhiều người tự giới hạn mình trong những gì mà họ nghĩ họ có thể làm được. Bạn có thể đi xa đến bất cứ mức nào tâm ý của bạn để bạn đi. Hãy nhớ rằng, bạn tin điều gì, bạn có thể đạt được điều ấy.
Loan Subaru dịch
.
Don’t limit yourself. Many people limit themselves to what they think they can do. You can go as far as your mind lets you. What you believe, remember, you can achieve.
Khi một người bạn của tôi đang đi qua chỗ những con voi, bạn ấy chợt dừng lại, với vẻ bối rối vì những con vật khổng lồ ấy đang bị một sợi dây buộc vào chân chúng. Hiển nhiên là những chú voi to lớn này, bất cứ lúc nào, cũng có thể phá đứt sợi dây buộc chúng, nhưng vì sao đó chúng lại không làm thế. Người bạn của tôi thấy một người quản tượng gần bên, bèn hỏi tại sao những con vật đẹp đẽ, hoành tráng như thế chỉ đứng yên mà không gắng bỏ chạy.
Người quản tượng đáp : « À, khi chúng còn rất nhỏ, chúng tôi dùng chính sợi dây với kích cỡ như thế này buộc vào chân chúng, và khi những con voi còn bé, dây như thế đã đủ để giữ chúng. Khi voi lớn, chúng đã quen bị câu thúc bởi sợi dây rồi và tin rằng không thể bứt phá để trốn thoát. »
Bạn tôi sững sờ. Những con voi này có thể phá đứt xích xiềng và tự do bất cứ lúc nào, nhưng vì đã quen « tin » rằng chúng không thể thoát được, chúng bị trói ở nguyên vị trí cũ. Con vật to lớn khổng lồ ấy đã tự giới hạn sức mạnh lớn lao hiện tại của nó chỉ vì sự trói buộc của quá khứ.
Giống hệt những con voi, có bao nhiêu người trong chúng ta luôn bám chặt vào niềm tin rằng mình không thể làm được một việc gì đó, chỉ vì một lần thất bại trước đây?
Có bao nhiêu người trong chúng ta không chịu thử một cái mới và gắng làm một việcgì mang tính thử thách bởi vì cái kiểu tư duy ấy của chúng ta?
Nỗ lực của chúng ta có thể không thành công, nhưng xin đừng bao giờ không cố thử ….
HÃY CHỌN LỰA KIỂU TƯ DUY ĐỂ TA KHÔNG CHẤP NHẬN NHỮNG RANH GIỚI VÀ HẠN CHẾ ĐÃ ĐẶT RA TRONG QUÁ KHỨ.
Các bạn thân mến,
Các bạn chẳng bao giờ muốn mình giống bác voi khổng lồ “bé nhỏ” tội nghiệp kia ?
Chắc chắn 100% câu trả lời của các bạn cho câu hỏi này đều có tính tường minh cao.
Vậy chúng ta nên làm gì?
Thiết nghĩ trước hết chúng ta phải là những người xóa bỏ rào cản, hay phá vỡ những bức tường chắn mất tầm nhìn, và từ bỏ những khuôn mòn của kiểu tư duy chúng ta đã tạo ra và quen thuộc trong quá khứ. Ngày hôm qua đã trôi đi theo dòng chảy bất tận của cuộc sống vốn không ngừng biến đổi này. Luôn có những ngày mới, những cơ hội mới, mở ra cho chúng ta biết bao điều mới mẻ! Thế thì tại sao chúng ta cứ mãi trói buộc và tự câu thúc chúng ta với tư duy kiểu cũ của quá khứ? Như thế quả không logic?
Cái tôi hôm qua có thể non nớt, bé nhỏ, yếu ớt, dại khờ, sai lầm, kém cỏi… nhưng tôi của hôm nay đã lớn mạnh, đã trưởng thành, chín chắn hơn, khôn ngoan, hiểu biết hơn, đã biết học hỏi, rút kinh nghiệm từ sai lầm và thất bại của hôm qua.
Như thế với tư duy mới, sáng tạo hơn, tại sao không thử thách năng lực của mình một cách tích cực hơn: ở một lĩnh vực mới, hay một công việc đòi hỏi cao hơn, có tính thách đố hơn, và nhiều trách nhiệm hơn? Nếu không phải là việc gì to lớn hơn, chí ít ta cũng có thể thử làm lại cái mà ta đã từng thất bại? Và luôn nhớ câu ngạn ngữ ” Thất bại là mẹ thành công” . Rồi bạn sẽ thành công sau một hay vài lần thử thách.
Hãy bắt đầu từ mỗi chúng ta, và nếu các bạn đang làm việc trong lĩnh vực truyền thông, giáo dục, xin hãy gửi thông điệp này đến những người bạn gặp gỡ, tiếp xúc, “phá bỏ lối mòn tư duy trói buộc sức mạnh của chính chúng ta, những người không bé nhỏ và không sợ thất bại”.
Như thế là bạn đang tư duy và hành động theo hướng tích cực.
Chọn ngẫu nhiên một vài bức ảnh trong những tác phẩm đã gửi đến tham dự cuộc thi “Hà Nội một không gian sống”, để thấy hình như các tác giả vẫn đang “hoài niệm”, chú ý nhiều hơn đến những góc thanh bình đang có phần bị khuất lấp bởi nhịp sống xô bồ của thành phố.
Trao giải cuộc thi “Đánh thức không gian” do Hội đồng Anh và báo Thể Thao Văn Hóa tổ chức vào cuối tháng 3-2009. Những tác giả gặp nhau ở nhiều điểm: trẻ, đầy ắp những ý tưởng bay bổng, nhân văn, sáng tạo và khát khao làm đẹp không gian đô thị. Cuộc thi chính là dịp kết nối những ai quan tâm đến việc đánh thức những không gian đô thị công cộng. Và đó cũng là những bước đầu tiên của một hành trình dài cần nhiều sự chung sức.