Category Archives: Văn

Em không biết đọc (tiếp theo)

Sáng thứ Năm 11/7/2019, 8g40 thì mình có mặt chờ em ở điểm hẹn. Trong khi chờ thì mình gọi 111, là tổng đài điện thoại quốc gia bảo vệ trẻ em để hỏi thăm làm thế nào tốt nhất cho em. Tổng đài đặt ở Hà Nội, tiếp nhận thông tin và chuyển về địa phương tiếp tục xử lý.

9g sáng, là giờ mình hẹn em, vẫn chưa thấy em đâu. Tầm giờ này thì 1 chị phụ trách các vấn đề trẻ em ở quận 1 gọi đến cho mình. Chị hỏi mình có thông tin gì của em không, thì mình chẳng có gì, vì em chỉ nói với mình em tên Bo, và có vẻ em chẳng biết gì thêm. Các thông tin cần thiết là họ tên, ngày tháng năm sinh, địa chỉ nơi đang cư ngụ, họ tên bố mẹ, giấy tờ tùy thân… Continue reading Em không biết đọc (tiếp theo)

Em không biết đọc

Mình đang ngồi rung đùi uống cafe vỉa hè với bạn, thì cậu nhóc chừng 8-9 tuổi ghé hỏi mua vé số. Người mảnh khảnh, khuôn mặt sáng và mắt thì trong veo.

Mình hỏi:

– “Em đang được nghỉ hè à?”

Em trả lời:

– “Dạ không.”

– “Ủa, vậy em có đi học không?” Continue reading Em không biết đọc

Cảm nhận Jesus

Buổi chiều mình có việc qua quận 2 bằng Grab-bike. Ngồi trên xe mình nhớ đến Jesus và cầu nguyện. Nhưng mình chợt nhận ra là mình đang chuẩn bị nói lại những lời mà mình từng đọc được, hoặc được ai đó hướng dẫn về cách cầu nguyện với Jesus. Mình nghĩ là mình nên tự nghĩ xem mình muốn nói gì với Jesus. Rồi mình chợt nhớ đến lời dặn của chị Phạm Thu Hương về chuyện giao phó mọi điều cho Jesus. Mình liền nhắm mắt nghĩ “Chúa hãy chỉ con cách nói chuyện với Chúa một cách tự nhiên như là lời thật đáy lòng của con”. Continue reading Cảm nhận Jesus

Lời cầu nguyện 651 – Prayer 651

Chuỗi bài cầu nguyện

Giêsu ơi,

Giêsu thật sự lắng nghe em.

Em đã kể cho Giêsu nghe nhiều điều về thành phố của em.
Và giờ đây thành phố đang thay đổi.
Nàng tốt hơn.
Em vui. Continue reading Lời cầu nguyện 651 – Prayer 651

Người già…

Tản văn

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời

(Tô Thùy Yên)

1.

Qua Úc lần này, tôi đành tạm giảm bớt việc đi bộ thể dục hằng ngày, bởi cột sống tuổi 70 đã thoái hóa nặng hơn, bước đi chừng 400 – 500m đã cảm thấy đau râm rang ở thắt lưng. Nói là “giảm bớt” thôi, bởi tôi không thể bỏ đi bộ, trừ khi bệnh nằm liệt giường hay quá bận việc. Lý do dẫn đến thói quen đã thành cố tật này một phần là do lời khuyên của cả bác sĩ trị huyết áp cao lẫn bác sĩ trị tiểu đường, phần khác là đã có hơn 30 năm qua, tôi vốn thích vừa đi bộ vừa suy nghĩ, trong công viên hay trên vỉa hè đều được.  Continue reading Người già…

Trò chuyện với Phật 11

Phật ạ,

Hôm nay đọc bài “Thầy bảo mẫu” trên đỉnh Pú Nhi và Post-war desire for peace keeps burning in Quảng Trị, con thấy nhiều cảm xúc. Con thích làm những công việc như vậy: Dạy trẻ ở nơi xa xôi và khó khăn; làm các công việc nguy hiểm và khó khăn…

Thích là một chuyện, con chẳng biết nếu con làm thì sẽ làm được bao lâu. Thế nên, con rất cảm phục tinh thần của những anh chị em đã và đang làm những công việc này. Continue reading Trò chuyện với Phật 11