
(Nhật ký 18/8/2011)
Seattle đang thu. Đụng Net nghe Trần Nhương gõ cửa. Chào người ngồi già đi trẻ, nhớ ấm lòng thơ, thơ nắm tay thơ đêm tưởng niệm Lãng Thanh, thu đồi mồi da tóc
Để người nhớ Sapa nhớ ruộng bậc thang. Để người nhớ Đà Lạt rừng thông hồng nắng. Để người nhớ Hà Nội thu về kéo kén heo may cỏ lau môi gió
Thu Seattle căn nhà mình ở. Triền đồi nhà bên cúc dại khỏa thân. Gợi nhớ những mùa thu Hà Nội thu nao cũng buồn.
Thu nơi xứ lạ có buồn? Bạn thơ hỏi thế.
Seattle yên ả. Nhà bát úp lẩn trong xanh cây. Gió ngồi trong ô tô lăn từ từ xuống đồi. Hai bên đường đồi cỏ hoa tíu tít. Trên đôi ba cây cao những chú quạ đen vẽ buồn bất lực.
Continue reading Seattle đang thu
Vì nhớ bát canh cần mà phải bay sang Mỹ
Lệ thường, ngày nào cũng vậy, lão Ban lại ra biển. Không nhìn thấy biển là lão cảm thấy sao sao ấy. Lão dễ nổi cáu với vợ. Chỉ cần nhìn thấy biển, nhìn ra ngoài khơi xa là lão mới dịu đi những cáu ghét của cuộc đời. Lão đi biển không phải để nhìn thiên hạ tắm, không phải tập thể dục dưỡng sinh, cũng không phải bông lơn chọc ghẹo những mụ hồi xuân. Lão nhìn biển như thể cho vơi bớt nỗi lòng của mình, khi chẳng biết tỏ cùng ai. Thường là lão đi một mình. Nhưng lần này lại khác. Lão cùng thằng cháu nội ra biển chơi.
Cuộc sống có những nỗi buồn. Ta đã căng thẳng và muốn khép lòng lại. Song ta cũng ý thức rất rõ rằng đó là một điều cực ngu xuẩn. Một người bạn nói một câu rất hay rằng, cuộc sống thay đổi khi chính ta thay đổi. Nếu ta thích làm kẻ bị động thu mình trong chiếc vỏ ốc do chính mình tự tạo ra, ta sẽ chẳng bao giờ biết đến thế giới rộng lớn xung quanh mình, và rằng nó cũng rất ấm áp.
Có người gọi ta dậy nửa đêm. Một linh hồn yếu đuối hơn ta rất nhiều lần đang cần sự giúp đỡ. Ta có thể làm gì đây? Thật khó để vực dậy một linh hồn đang chết. Đó là một linh hồn tội nghiệp tự sa vào hố cát mà chẳng hay. Nó cứ vùng vẫy trong đó. Ta đang chìa bàn tay ra. Nó thấy không? Và có chịu leo lên? Ta vẫn sẽ tìm cách để kéo con người này.
Mỗi sáng thức dậy, mình thường uống 1 tách cà phê sữa để tìm sự tĩnh táo cho một ngày mới bắt đầu.

Sài Gòn đã vào hè với những mảng màu đỏ rực của bướm phượng trên các tán cây.
Tiếng thở dài trút vào đêm thành một cơn gió nhẹ. Nó lang thang trên những miền đất trống. Nó lại len lỏi giữa muôn trùng rậm rạp, rối rắm của lá cành. Nó dội vào những bức tường câm nín, âm u rồi phả lại vào mặt người cho đi tiếng thở dài cái âm u ghê rợn, cái nín lặng đến choáng ngợp.

Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!
Phừm…m…m…thật là…rùng rợn! Ta vừa leo lên mái nhà xuống. Sao em trai leo có vẻ bình thản thế, và thật dễ dàng? Còn ta… khó khăn, và đúng là một thử thách thực sự. Tim ta muốn ngừng đập. Mắt mở căng và thở mạnh. Thật thận trọng. Ta không thấy lạnh. Vì người ta đang nóng lên mà. Trên này thật mát, và thoáng đãng. Ta có thể nhìn thấy sương. Ta cố leo lên, và từng bước, lên đến đỉnh, rồi đứng lên, rồi đi…
Nắng len nhẹ vào sương mềm. Nắng vàng xinh và đẹp một sắc đẹp dịu dàng. Vạn vật như một đôi mắt mơ màng, và cứ tươi xinh dần lên. Đôi bướm đuổi nhau chớp cánh bên hoa, vờn nhau qua những sắc xanh tươi mát…