Category Archives: Văn

Bóng chuyền giờ giải lao…

 

Nắng len nhẹ vào sương mềm. Nắng vàng xinh và đẹp một sắc đẹp dịu dàng. Vạn vật như một đôi mắt mơ màng, và cứ tươi xinh dần lên. Đôi bướm đuổi nhau chớp cánh bên hoa, vờn nhau qua những sắc xanh tươi mát…

Bỏ lại sau lưng căn phòng mờ tối, bỏ lại sau lưng cái ngáp dài uể oải, chúng ta đứng đây, giữa mênh mông đất trời. Nắng cứ xuyên như xuyên qua làn tóc. Nắng không giòn giã bằng tiếng cười chúng ta. Nắng như một đôi mắt dịu dàng và trìu mến. Chúng ta chơi. Chúng ta cười. Mắt chúng ta long lanh và sáng ngời một niềm trong vắt. Chúng ta là điểm sáng. Chúng ta là niềm vui. Là rộn ràng một chút một khoảnh sân trường…

Continue reading Bóng chuyền giờ giải lao…

Nơi nắng đi qua…

 

Một chút nắng bên thềm cửa sổ, một chút bâng khuâng. Thềm cửa thật sạch sẽ như con đường trong xóm vào một chiều sau khi được quét tước, và cũng vắng lặng như thế, không một bóng người, không một chiếc lá rơi… Thềm cửa im lìm, vệt nắng như bâng quơ, trải miền trống vắng. Vệt nắng soi nghiêng lên hai bức tượng gà bằng đất nung, soi lặng lẽ như sợ sự vang động. Hai bức tượng thật uy nghi và trang nghiêm, trong không gian này, như hai tượng thờ trong một ngôi đền cổ bị lãng quên ở một nơi chốn hoang vu, đẹp trầm mặc, cổ kính và linh thiêng. Nhưng hoang lạnh.

Continue reading Nơi nắng đi qua…

Thư cho em gái đi xuất khẩu lao động

 
Nga thương,

Thật là bối rối! Chẳng biết dặn gì cho người đi xa? Chị có đọc một số bài viết của người đi xa trên mạng. Chị sẽ không chúc, không khuyên những điều giống mọi người, vì chắc hẳn em sẽ nghe đến muốn nhàm, nhàm nhưng vẫn rưng rưng vì lúc sắp chia tay…

Em à, có bao điều đang chờ em phía trước. Một thế giới mới, một cuộc sống mới đang bắt đầu. Sẽ có những bỡ ngỡ, sợ hãi một chút, một chút luyến lưu, một chút xót xa, một chút hờn tủi, nhiều những lo âu…và, vượt lên tất cả, hãy phấn khích nhiều thêm, hồi hộp tí nữa…sung sướng, ngây ngất cái cảm giác của một người sẽ đi xa, đi xa lắm…một chút cảm giác như là giang hồ phiêu lãng. Hít vào lồng ngực cái hơi thở của một tâm hồn, một con chim nhỏ muốn vượt sóng lớn. Em là con hải âu trên biển…

Continue reading Thư cho em gái đi xuất khẩu lao động

Triệu Xuân – Bút Lực Của Quẻ Tiệm

 

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa 

 

1. Tôi lên đò lần này có mang theo hành lý gồm ba khúc thức và một khúc hưởng lợi, nên cần khai báo hải quan cho chuyến đưa này qua biên giới nào cũng được hanh thông.

Khúc thức một. Bà Vaxia người Nga, lớn hơn tôi ba chục tuổi, hồi ấy tôi đôi mươi, tôi gọi bà là Mẹ, bà gọi tôi là xưnôchếch (út cưng), chúng tôi mẹ con qua thư từ, nhưng ruột thịt với nhau nhiều năm lắm. Thư qua thư lại, mẹ Vaxia đã thức tôi cách nhận mặt văn chương. Bà dạy tôi, theo cách mà bà cho là đơn giản nhất, là dịch văn chương từ ngữ này sang ngữ khác, nếu ở thứ ngữ dịch đó, văn chương còn có văn chương thì đó là văn chương, nếu chẳng may văn chương ấy là thứ hô hào rỗng tuyếch, là thứ khuôn sáo của mệnh lệnh, là thứ gia vị của thời trang… thì bao giờ cũng chỉ nên mỉm cười tiếp nhận. Lời sau đây, bà bảo bà chỉ viết cho “xưn” (con trai) của bà đọc, đọc xong rồi bỏ, đứng nói lại với ai mà hệ lụy tâm hồn, rằng Êsênhin, Lécmantốp là những nhà thơ đích thực, còn Maia thì không. Bà còn viết thêm, một câu ngắn, ở Liên Xô và ở Việt Nam chắc cũng vậy, các nhà thơ kiểu Maia một rừng. Con chưa tin cứ dịch thơ của họ ra tiếng Việt thì biết. Tôi đã dịch Maia, Êsênhin, Lécmantốp ra tiếng Việt và dịch ngược thơ các nhà thơ Việt kiểu Maia ra tiếng Nga và ngẫm nghĩ mãi lời dạy của Mẹ Vaxia trên suốt con đường tìm mặt văn chương cho đến tận bây giờ.

Continue reading Triệu Xuân – Bút Lực Của Quẻ Tiệm

Nhớ đôi dép thời trẻ trai

 
Sắp sinh nhật 62 mình thì tình cờ được xem tấm ảnh  đôi dép đơn sơ của đức Đạt Lại Lạt Ma trên net, chạnh nhớ lại cái thời trẻ trai với những đôi dép lẹp xẹp… Thú thật thì ‘dung nhan’ bọn con trai học Triết thời ấy – thập niên 60 và 70 – thường bị ngầm‘tạo dáng’ ít nhiều, ra vẻ hơi hơi triết gia pha chút xíu nghệ sĩ bất cần bề ngoài –  tóc tai hay để bù xù, áo sống xuề xòa bỏ ra ngoài. Đặc biệt về món giày, dép dưới chân thì cũng biết là mang giày, vớ đàng hoàng xem ra bảnh bao, trịnh trọng hơn (có người nói ngoại hình hoàn hão thì dễ có tự tin hơn) nhưng dù nghèo nàn hay khá giã, rốt cuộc khi đi chơi, đi ngồi cà phê, đến giảng đường… gì các chàng trai cũng thích lết đôi dép lẹp xẹp dưới chân, vừa gọn, vừa khỏi mắc công xỏ vớ, buộc dây chi cho rắc rối.

Continue reading Nhớ đôi dép thời trẻ trai

Mother’s Day – Viết cho Mẹ

Chào các bạn,

Hôm nay (Chúa nhật, 8.5.2011), nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ, mình đăng lại bài này, viết vào Ngày Của Mẹ năm 1994, đã phát thanh lúc đó trên Đài Tiếng Nói Việt Nam (Sài Gòn) và báo Phụ Nữ TPHCM.

Đây là “thiệp chúc” duy nhất mình gời cho mẹ mình cả đời, cho đến khi mẹ mất. Lúc đó mình đưa một bản viết cho mẹ mình.

Đăng lại hôm nay đế chia sẻ với các bạn. Chúc mọi người một ngày vui.

Mến,

Hoành

Ngày Của Mẹ

Chúa nhật đầu tháng 5 bên này là ngày của mẹ. Mỗi năm mẹ chỉ được một ngày để đám con tặng hoa, gởi thiệp, tặng những món quà nho nhỏ, gởi những lời thăm vụng về, làm những thiết thân vụn vặt để tỏ tình yêu mẹ. Với những gian nan mẹ đã chịu đựng trong đời, một ngày một năm để con nhớ mẹ thật vẫn không là thiếu thốn lắm sao? Nhưng mẹ là mẹ của con. Con vẫn nhiều miệt mài dong ruỗi, nếu một năm con chỉ dành cho mẹ được một ngày, hẳn là mẹ vẫn cười xí xóa phải không?

Continue reading Mother’s Day – Viết cho Mẹ

Cô thợ gốm đáng yêu

Truyện ngắn Hiền Nga

Chưa bao giờ bé lại ngắm kỹ một con tò vò đến thế.

Chả là trên bức tường trắng tinh trên phòng khách nhà bé, có một vệt lõm do mẹ quay xe máy quệt vào. Bố đã quét vôi trắng lại như cũ, vậy mà đi học về bé lại thấy chỗ lõm có một cục bùn nhão to bằng ngón tay út của bé, rỗng ở giữa. Thấy bẩn tường, bé cậy vứt đi, nhưng chiều đi học về, bé lại thấy ở đó một cục bùn khác giống hệt hôm trước, bé lại cậy đi.

Continue reading Cô thợ gốm đáng yêu

Cánh diều ngọn gió

Đoản văn của Hiền Nga

 

Đã vào hè, dàn nhạc ve sầu tấu lên khúc ca sôi nổi, hoa phượng thắp lửa ngày đêm trên sân trường, trên đường phố. Những buổi học cuối cùng của năm học dần qua, cánh cổng trường tạm khép lại. Tuổi học trò bước vào những ngày hè lý thú. Tuổi thơ tôi có bao nhiêu mùa hè là bấy nhiêu mùa thả diều say mê, biết bao kỷ niệm ngọt ngào.

Bây giờ mỗi khi bất chợt nhìn lên bầu trời mùa hè xanh thẳm mây trắng nhởn nhơ bay, tôi thấy như thiếu vắng cái gì đó. À phải rồi, bầu trời tuổi thơ của các em thiếu vắng những cánh diều chao liệng những chiều nổi gió. Tôi sinh ra ở một thị xã miền núi, vậy mà năm, sáu tuổi đã chân đất đầu trần, quần đùi áo may ô chạy theo các anh trong xóm thả diều, vui lắm!

Continue reading Cánh diều ngọn gió

Tiếng đàn

Truyện ngắn của Hiền Nga

Ăn cơm xong, Hà lên phòng mình ở tầng ba định ngủ một giấc rồi dậy ôn bài, mai kiểm tra cuối năm. Mới vào hè mà tiết trời đã nóng hầm hập. Bỗng từ ô cửa sổ nhà bên bỗng vang lên tiếng đàn piano. Tiếng đàn vụng về bập bõm, sai lệch cả cung bậc của bản nhạc… Cứ như vậy tiếng đàn bập bùng suốt trưa làm Hà không sao ngủ được. Hà nghĩ bụng, chắc nhà bên mới mua dương cầm và họ đang thử đàn.

Nhưng mấy buổi trưa hôm sau vẫn vậy, tiếng đàn vụng về cứ vang lên giữa buổi trưa yên tĩnh. Tâm trạng buồn bực, Hà phàn nàn với mẹ trong bữa cơm tối. Mẹ bảo: họ đàn ở nhà họ, có gây ầm ĩ gì nhiều, rồi con sẽ quen thôi.

Continue reading Tiếng đàn

Tình cờ…

 
Có những câu nói rất tình cờ nhưng lại gõ vào tâm khảm người khác. Những câu nói mà mình biết người nói chẳng có ý định gõ cái gì cả, đặc biệt là gõ những cảm xúc này. Những câu nói trong bối cảnh khác, cho công việc khác. Nhưng giọng điệu, cách nói giống nhau đến … kỳ lạ. Mình biết rồi: đó là có sự giống nhau về … năng lượng.

Mình đã dập tắt một nguồn năng lượng như thế? Sự nồng nhiệt của tuổi trẻ gặp phải sự non nớt và vụng về của tuổi trẻ. Tạo hóa sinh ra cả hai và cũng chính tạo hóa đặt hai sự này cạnh nhau.

Continue reading Tình cờ…

Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người – Hội nghị tổng kết hoạt động năm 2010

 
Sáng ngày 12.3.2011, Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người (TTNCTNCN), thuộc Liên hiệp các Hội khoa học kỹ thuật Việt Nam (LHCHKHKTVN) đã long trọng tổng kết công tác năm 2010. Hội nghị thu hút sự quan tâm của nhiều nhà lãnh đạo, nhiều nhà khoa học, những người có khả năng đặc biệt và những người quan tâm.

NÉT MỚI:

Điểm nổi bật mà người nghe cảm nhận được là các báo cáo, những đề tài nghiên cứu mang tính khoa học và giá trị thực tiễn rất cao.

Năm 2010 là năm thứ hai TTNCTNCN thực hiện đề tài độc lập do LHCHKHKTVN giao chủ trì thực hiện giai đoạn 2009 – 2014 là: “Nghiên cứu và triển khai ứng dụng một số khả năng đặc biệt của con người, với yêu cầu cao hơn so với giai đoạn trước, đó là tìm hiểu và nghiên cứu cách tiếp cận mang tính khoa học, lý giải các hình thái biểu hiện của vong và những hình thức thu nhận thông tin khác nhau của các nhà ngoại cảm, đồng thời ứng dụng các nghiên cứu có cơ sở khoa học giải quyết những vấn đề tâm linh, ngoại cảm và đời sống yêu cầu”.

Continue reading Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người – Hội nghị tổng kết hoạt động năm 2010

Tình Ru

Ngủ đi anh, giấc ngủ hiền
Tay em năm ngón gãy miền phù vân

Ngủ đi anh, giấc trong ngần
Mặc trăng sao cứ xoay vần đêm thâu

Rưng rưng em hát lời ru
Thu mưa, gói gió, buộc sầu cho anh!

À ơi! Anh ngủ nha anh…
Tóc buông chạm tóc trắng xanh trộn đời

Bao nhiêu là kiếp luân hồi
Chỉ xin có được một đời của nhau

Ngủ ngoan, đừng nhớ niềm đau!
Bên anh nâng giấc ngọt ngào tình ru…

Lâm Thị Thanh Trúc
Trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm
Châu Thành – An Giang

Người Việt từ khi còn trong bụng mẹ đã quen thuộc với những lời ru của bà, của mẹ… Những lời ru thấm đượm tình người, thấm nhuần đạo sống, chuyên chở bao mơ ước về một ngày mai tươi sáng của một mầm sống nhỏ, của những đối tượng được ru. Đối tượng được ru không chỉ có riêng đứa con thơ, mà còn có thể cả người chồng, người em… Những lời ru ấy không chỉ dừng lại ở việc dạy con mà rộng hơn nó còn đề cập tới cả việc dạy chồng, dạy đời… cách khuyên giải của người phụ nữ vừa khiêm nhường, vừa sâu sắc nhưng cũng rất mực kín kẽ và tế nhị…

Continue reading Tình Ru

Những cành mai xa xứ

Nguyễn Hữu Vinh, mùa đông Tân Trúc, Ðài Loan

Trong cuộc đời phiêu lãng của mình, tôi đã ấp ủ nhiều kỹ niệm về loài hoa mai. Dù bây giờ quê hương ở đó…muốn về về cũng được, sông Hương còn đó có ai giành…(1), nhưng… mỗi năm trong những lúc trời xuân sắp trở lại, thì cứ văng vẳng nghe trong lòng tiếng cười vui của cha mẹ, anh em, quây quần dưới ngôi nhà vườn đầy nụ xanh non, có cội mai già mảnh khảnh, lốm đốm điểm những nụ mai vàng vừa hé. Hình ảnh cô bạn gái nhỏ áo trắng năm xưa cũng hiện về trước mắt, đạp chiếc xe đạp đến chơi dựng kề dưới gốc cây mai trước hiên nhà. Cũng vậy, chiếc thiệp chúc tết của nàng năm xưa nay vẫn còn trong cặp, cành hoa mai trên thiệp lụa đã phai màu cũng còn cười bên hàng chữ…năm năm rồi cũng sẽ không lâu đâu…! Mỗi lần nhìn lại cánh thiệp xuân in hình đóa mai vàng đó, trong lòng lại cảm xúc đến rưng rưng. Không có gì mang đến cho tôi ý niệm mùa xuân trọn vẹn hơn khi nâng trên tay một đóa mai vàng.

Đành rằng mỗi loài hoa có một vẻ đẹp, một màu sắc và ý nghĩa riêng, nhưng sao giữa thế giới hoa xuân muôn hồng nghìn tía, tôi vẫn yêu hoa mai, nhất là loài mai vàng. Có lẽ hình ảnh đóa mai vàng đã hằn sâu vào ký ức tôi, vượt ra ngoài khuôn khổ cách đánh giá về cái đẹp thường tình để nghiễm nhiên trở thành biểu tượng của những gì thương yêu, thanh cao, giản dị và thân thiết.

Continue reading Những cành mai xa xứ

Quét lá

QUÉT LÁ

Hình và rong bút

của Trần thị LaiHồng

Mới vào Đông, vùng Nam Hoa bang ngỡ ngàng trở lạnh bất thường.  Lưỡi bò lạnh từ Đông Bắc rà liếm xuống Đông Nam.  Đêm xuống dưới 30 độ F, ngày rón rén mon men leo lên cũng chỉ xém dưới 50.  Mặt trời rụt rè ló dạng sau đùn mây trắng bạc, ráng tỏa rạng mang sinh khí cho vạn vật.

Vườn nhà có sáu cây bàng.  Hai bên bờ ao nhỏ phía Bắc, bốn một hàng phía Đông.

Continue reading Quét lá

Quê hương là gì hở mẹ?

P. NGUYỄN THÁI HỢP, GM[1]


Quê hương, Đất nước, Tổ quốc, Dân tộc, Quốc gia, Nước nhà, Nhà nước… những từ thật quen thuộc, nhưng cũng thật phức tạp và nhiều khi dị nghĩa. Đứng trên quan điểm lịch sử, văn hóa, xã hội, kinh tế, chính trị và nhất là ý thức hệ người ta có thể đưa ra nhiều lối giải thích và lập trường đối nghịch nhau[2]. Chỉ cần đọc lại một số bài viết của người Việt hải ngoại cũng như ở trong nước suốt mấy thập niên vừa qua, tất sẽ rõ cái cảnh “ông nói gà, bà nói vịt” hoặc “râu ông nọ, cắm cằm bà kia”. Tùy theo quan điểm và chọn lựa chính trị, người ta đã đưa ra nhiều quả quyết triệt để, đối lập và thường khi gay gắt, khai trừ nhau …

Người viết không muốn và cũng chẳng đủ khả năng để nhảy vào những cuộc tranh luận “dầu sôi lửa bỏng” đó. Những dòng dưới đây chỉ muốn nói lên cảm nghĩ của một người nhiều năm sống xa quê hương, nhưng luôn nhớ về quê cũ và vẫn thao thức về tương lai của Dân tộc. Hình như khi người ta càng đi xa và thấy nhiều, thì khi nhìn lại quê cũ nghèo đói lại càng cảm thấy ngậm ngùi và xót xa hơn!

Continue reading Quê hương là gì hở mẹ?