Category Archives: Văn

Nhất Chi Mai – Chất người muôn thuở

 

Tản văn của Phan Trang Hy

Người, cũng là muôn loài trong cái thế giới ta bà, vẫn mang tứ khổ của cuộc đời, vẫn phải chịu bao cảnh trầm luân, vẫn phải nỗ lực tu tập để thoát khỏi luân hồi. Tôi cũng thế. Có lúc tôi chịu đớn đau, chịu bao phiền não. Tôi nào thoát được chốn trần gian đầy khổ ải.

Đôi khi, vì cớ này cớ nọ, tôi tìm đọc những vần thơ Thiền. Và tôi bắt gặp bài kệ Cáo tật thị chúng (Có bệnh bảo mọi người) của Thiền Sư Mãn Giác (1052 – 1096):

Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tòng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Continue reading Nhất Chi Mai – Chất người muôn thuở

Một lần nằm mơ, tôi thấy tôi qua đời…

 

Tôi đang trên xe buýt. Nó phanh đột ngột, và một mình tôi chết! Thật kì lạ làm sao chứ khi mơ thấy một tai nạn chẳng có gì, và mình chết! Chỉ đơn giản là ngất đi. Rồi thấy mình là một linh hồn đang cố trấn an mọi người khác trên xe rằng: Đừng sợ, tôi chỉ muốn đi quá dang một đoạn, đến nơi tôi cần đến, thế thôi!

Đi đâu? Bác tài thả tôi xuống một nơi vắng vẻ mà tôi tưởng tôi muốn đỗ lại. Rồi bất giác, khi xe lăn bánh, tôi chạy với theo. Nhưng vì tôi không thể chạy nhanh hơn một chiếc xe đang sợ hãi, tôi tập trung tâm tưởng và thấy mình đang bay bên ngoài cửa sổ của chiếc xe. Tôi gọi bác tài mở cửa và trấn an bác cùng mọi người. Tôi chỉ vào chiếc ghế trống như thể nó dành sẵn cho tôi. Trên xe chỉ có một chiếc ghế trống ấy, ngay cửa. Tôi bảo rằng, hãy chở tôi đến Big C. Tôi muốn đi Big C! Rồi tôi lại tự hỏi: Tôi đến Big C để làm gì? Tôi chẳng định mua gì, và cũng không thể ăn, hay cũng chẳng cần ăn. Tôi lờ mờ nhận ra điều gì đấy trong sự chết của mình.

Continue reading Một lần nằm mơ, tôi thấy tôi qua đời…

Chim Bão

 

Những khoảng thời gian rỗi rãi mình hay lượn lờ trên internet và search mông lung các clip nhạc để ‘’xem cho biết’’ những đoạn video ít phổ biến. Một ngày nọ, khi vừa viết xong một vài cảm xúc thành một bài thơ tựa ‘’Chim bão’’ dành riêng cho mình, vì tên và tính cách của mình tựa như một con chim bão, mình cũng tìm được một clip nhạc có chủ đề liên quan. Một giới hạn mới cho những người thích khám phá nét mới trong ngôn từ và âm nhạc.

 

Kìa Hoàng yến với sắc màu vàng rực rỡ, và giọng hót thanh thoát mềm mại.

Kìa Anh vũ trên đỉnh Tuyết sơn với những màu sắc đẹp xinh, loài chim báo hiếu.

Kìa đại bàng uy dũng vỗ cánh lướt ngang bầu trời xanh và núi đồi bát ngát.

Continue reading Chim Bão

Giao thừa

4: 18 am

Khi ngước nhìn từng chùm sáng nhiều màu sắc hiện rõ trên nền trời xanh đen, mình biết đó là phút giây của một năm mới vừa sang với nhiều yêu thương và niềm vui bất tận.

Đêm giao thừa bát phố và ngắm pháo bông nở rộ trên đầu cho người ta cái cảm giác tưng bừng và rộn ràng của Tết, của mùa xuân. Nhưng cũng đêm giao thừa, ngôì sau yên xe của cậu em chở long nhong qua từng con phố đêm, nghe gió mát lạnh thổi ùa vào làn tóc, sao đến nhẹ nhàng và thanh thản như trong một cơn mơ yên bình nơi phố núi…

Ngồi trầm mình nhấm nháp cà phê, ngay góc ngã năm rộn rịp người xe lúc 2 giờ sáng, tay mình vẫn thoảng nhẹ chút hương trầm khi lễ phật tại chùa mừng năm mới… Không khí lúc “giao thời” có lắm màu sắc, lắm xúc cảm giao nhau..

Continue reading Giao thừa

Và Mỗi Lần Noel Đến

Tản văn Phan Trang Hy

 

Cứ cuối tháng 11, đầu tháng 12, cái lạnh bắt đầu thấm trên từng cây lá, thấm vào những bàn tay, vào những nụ cười, tôi nghe được cái lạnh qua lời nói của mọi người: “Gần đến Noel rồi!”. Và tôi nghĩ về mùa Giáng Sinh với những cây thông gắn những món quà xinh xắn, nghĩ về truyện “Cô bé bán diêm” của Andersen. Tôi cảm thấy mình còn may mắn được sống trong sự đủ dùng như theo lời nguyện của người Kitô trước những bữa ăn. Dẫu tôi không theo đạo nào, nhưng tôi vẫn tin có cái Đại Ngã Vô thường tồn tại cùng cái Tiểu Ngã của tôi.

Continue reading Và Mỗi Lần Noel Đến

Tạo nên giáng sinh

 

Hu la, đã lâu lắm mới lại có một giáng sinh vui, khi mà ta không ngồi quấn chăn nhấm nhám cái sự ấm một mình giữa đông. Những người bạn tụ họp lại với nhau, và giáng sinh không còn là một ngày xa lạ đi qua.

Một giáng sinh vui là một giáng sinh không một mình. Nó sáng lung linh và đẹp tuyệt vời trong thế giới của những người bạn. Chuyện kể rằng có một người đàn ông phúc hậu nọ rất yêu trẻ con và mọi người. Ông đem tài sản của mình giúp đỡ những ai cần đến, và phát quà cho trẻ con…Ông là thánh Nicolas, là ông già Noel với bộ đồ đỏ và một chòm râu rất trắng. Ông cưỡi trên chiếc xe được kéo bởi 9 chú tuần lộc. Ông ghé thăm từng nhà qua đường ống khói…

Continue reading Tạo nên giáng sinh

Đẹp

 

Tôi lên facebook và xem những thông tin cập nhật mới của bạn bè, trong đó có những bức hình vừa đăng lên của cô bạn cấp 3 mới chuyển nhà sang Mỹ. Vẫn là cô gái ấy ngày xưa, giờ sang Mỹ mặc quần jean ngắn khoe đôi cặp chân thon dài trắng trẻo, và chiếc áo thun trẻ trung ôm vào người khoe trọn những đường cong hoàn mĩ. Bạn tôi đó, vẫn xinh đẹp vô cùng, vì mọi người vào bình luận rằng ‘’bạn V. nhà mình ngày càng đẹp nhiều ra nhỉ’’. Tôi thấy cô đẹp, vì mọi người – ai cũng bảo rằng cô đẹp, và cái đẹp trong mắt của nhiều người là đẹp thời thượng, dáng vóc và theo thị hiếu của số đông. Tôi gọi ấy là vẻ đẹp của người. Vẻ đẹp bình thường ‘’rất người’’.

Continue reading Đẹp

Làm nũng

 


Con chẳng biết vì đâu con hờn dỗi nữa. Thực ra con biết, nhưng con vẫn hờn dỗi. Con ghét khi ba mẹ nói quá nhiều. Con bực bội khi ba mẹ chẳng thèm nghe con nói. Con đi ngủ thật sớm để không gặp ba mẹ. Con vẫn bị gọi dậy. Như thể ba mẹ luôn biết là con còn thức vậy. Ba mẹ bắt con phải làm cái điều mà ba mẹ cho là tốt cho con, bất kể con có nói cả trăm lần rằng không thích.

Ứ ừ, con hờn dỗi đấy! Con không thèm uống thuốc. Nó đắng và con không thích. Và vì ba mẹ luôn như thế, bắt con phải thế này, bắt con phải thế nọ. Ba mẹ dường như chẳng bao giờ biết đến lắng nghe!

Continue reading Làm nũng

QUÊ MÌNH HÀ NỘI – Bài Cuối: Những người chép cổ tích, thời nay…

 

Nhà hộ sinh Cây Đa Nhà Bò, căn nhà ngói nhỏ dốc Thọ Lão, vượt lên chừng hai mươi thước dốc là phố Lò Đúc thuộc bang Cò, ngược lên là chợ Hôm, phố Huế, Vân Hồ…xuôi xuống là cửa ô Đông Mác, làng Thanh Nhàn, trường Lương Yên, xa nữa là Lò Lợn, là đê, là sông Cái…Tôi đã sống và lớn lên quanh quẩn vùng đất với những tên ký ức vừa nhắc thức, tính đến ngày rời Hà Nội, 1976, là gần ba mươi lăm năm. Cuộc ly hương trên chính quê hương mình nào ngờ dài quá, lâu quá, sau 30 năm, nửa đời người, tôi mới trở lại thăm quê lần nhất. Loạt bài viết dưới đây, chép lại cảm nhận tôi sau những lần trở về quê, như một chuộc lỗi vội vã, khi thấy tuổi tác đã đến hối thúc chân chậm chạp bước về nguồn cội đời người. Mời đọc để yêu quê mình, Hà Nội.

Bài Cuối: Những người chép cổ tích, thời nay…

Hỏi : Nhưng ai chép văn chương Kinh Thành Cổ Tích được coi là chính danh? Đáp: Dĩ nhiên, trước hết phải là người Hà Nội. Hỏi thêm: Những ai thực sự được coi là người Hà Nội? Im lặng kéo dài và sau đó là tưng bừng những nói cười tranh cãi…ngoài lề, tôi ghi lan man tại Nhà sách Văn Hóa Đông Tây, chỗ anh Đoàn Tử Huyến, dịp tôi chào sách bạn đọc.

Continue reading QUÊ MÌNH HÀ NỘI – Bài Cuối: Những người chép cổ tích, thời nay…

QUÊ MÌNH HÀ NỘI Bài 3: Đi Tìm Những Người Chép Cổ Tích, Thời Tôi…

 

Nhà hộ sinh Cây Đa Nhà Bò, căn nhà ngói nhỏ dốc Thọ Lão, vượt lên chừng hai mươi thước dốc là phố Lò Đúc thuộc bang Cò, ngược lên là chợ Hôm, phố Huế, Vân Hồ…xuôi xuống là cửa ô Đông Mác, làng Thanh Nhàn, trường Lương Yên, xa nữa là Lò Lợn, là đê, là sông Cái…Tôi đã sống và lớn lên quanh quẩn vùng đất với những tên ký ức vừa nhắc thức, tính đến ngày rời Hà Nội, 1976, là gần ba mươi lăm năm. Cuộc ly hương trên chính quê hương mình nào ngờ dài quá, lâu quá, sau 30 năm, nửa đời người, tôi mới trở lại thăm quê lần nhất. Loạt bài viết dưới đây, chép lại cảm nhận tôi sau những lần trở về quê, như một chuộc lỗi vội vã, khi thấy tuổi tác đã đến hối thúc chân chậm chạp bước về nguồn cội đời người. Mời đọc để yêu quê mình, Hà Nội.

3. Đi Tìm Những Người Chép Cổ Tích, Thời Tôi…

Khu vực bài viết này là thời tôi, cụ thể là thời của cá nhân tôi, người gần như cả đời chỉ hì hụi chép những câu chuyện cổ tích của thời mình. Mục đích? Không biết. Chỉ biết phận số mình là vậy, phải vậy, thì cố sức mà vui cho trọn, cho hết, chẳng dám sân si phàn nàn gì.

Continue reading QUÊ MÌNH HÀ NỘI Bài 3: Đi Tìm Những Người Chép Cổ Tích, Thời Tôi…

Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con.

 

Chúng ta đang ở mùa giáng sinh, mùa của yêu thương, mùa của hòa bình, mùa của những lời chúc tụng mà người ta dành cho nhau những lời chúc an lành, ấm áp và mùa để chúng ta bày tỏ tình yêu, lòng biết ơn, sự mến thương với người thân yêu quý và với đồng loại.

Nhạc giáng sinh đã ngân vang khắp nơi với những cây thông Noen, những hộp quà, những ánh đèn hoa rực rỡ huyền ảo… Tất cả tạo lên một sắc màu không gian huyền diệu, nên mùa giáng sinh cũng là mùa của ước mơ, mùa mà ta muốn những điều ước ấp ủ của mình sẽ trở thành hiện thực.Tôi cũng hòa chung bầu không khí ấm áp đó, vẳng đâu đây nhạc của ca khúc “Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con”, một cảm giác trỗi dậy trong tôi, ko rõ là cảm giác gì nhưng thật ấm áp tình thương và hạnh phúc…

Continue reading Mẹ ơi, mẹ hãy nói chuyện cùng con.

Nói lời yêu thương – sống ở đây, lúc này


 

Một người bạn của mình đang chờ kết quả xét nghiệm từ bệnh viện. Chẳng biết em có đùa mình không khi nói nó nghiêm trọng. Em hơi lạnh lùng. Em cất điện thoại đi đâu mất rồi! Mình chẳng biết điều gì đang diễn ra. Nhưng thực sự mình thấy lo lắng cho em. Thật xấu hổ khi mình là người của vườn chuối tư duy tích cực! Song, thoáng lo lắng ấy cho mình biết về một điều rất đỗi thiêng liêng mà bấy lâu nay mình chưa bao giờ biết cảm nhận. Đó là những điều ước.

Continue reading Nói lời yêu thương – sống ở đây, lúc này

Nhìn lại mình!


 

Thử một lần thôi nhìn lại những gì đã qua, từng con đường, từng góc phố, nơi đã đi, nơi đã in dấu chân, những gì đã qua như một giấc mơ. Trong giấc mơ có cô bé lí lắc chạy trên thảm cỏ xanh, tay cầm chùm bóng bay trái tim, trắng có, hồng có, tiếng cười trong vắt… Xa lắm rồi cái thời mộng mơ, xa lắm rồi mơ về một thứ bình yên, một thứ nằm gọn trong bàn tay, một thứ gắn bó với mình, chơi vơi…

Continue reading Nhìn lại mình!

Trăng Khuyết

 

(Phóng tác theo phim Crescent Moon)

Đứa lớn cõng đứa nhỏ, đó là một thằng bé ốm nhách chừng 8, 9 tuổi và đứa con gái nhỏ 3, 4 tuổi cũng chẳng có da thịt gì hơn… Chúng đi giữa đồng cỏ khô, hai cái bóng nhỏ, cõng nhau, đi lẻ loi giữa một khung trời chiều mông quạnh. Trên mặt chúng nó, những vết chàm, vết bùn đất quến lại với nhau như mặt mèo, che mất những đường nét mặt non nớt, thơ ngây của hai đứa trẻ đã sớm mồ côi cha mẹ. Con bé khẽ cựa quậy trên vai. Thằng anh chợt giựt mình, lên tiếng:

– Oghi, em không sao chứ? Cái gù có làm em đau lắm đó không?

Con bé nhướng cặp mắt bồ câu trong trẻo lên, nhìn mây trắng trôi lẩn từng cụm nhẹ nhàng:

– Anh Nannah…em không sao, chỉ hơi ê một tí thôi, em tự té mà..

Continue reading Trăng Khuyết

Quê Mình Hà Nội: Bài 2 – Thời Cổ Tích


 

Nhà hộ sinh Cây Đa Nhà Bò, căn nhà ngói nhỏ dốc Thọ Lão, vượt lên chừng hai mươi thước dốc là phố Lò Đúc thuộc bang Cò, ngược lên là chợ Hôm, phố Huế, Vân Hồ…xuôi xuống là cửa ô Đông Mác, làng Thanh Nhàn, trường Lương Yên, xa nữa là Lò Lợn, là đê, là sông Cái…Tôi đã sống và lớn lên quanh quẩn vùng đất với những tên ký ức vừa nhắc thức, tính đến ngày rời Hà Nội, 1976, là gần ba mươi lăm năm. Cuộc ly hương trên chính quê hương mình nào ngờ dài quá, lâu quá, sau 30 năm, nửa đời người, tôi mới trở lại thăm quê lần nhất. Loạt bài viết dưới đây, chép lại cảm nhận tôi sau những lần trở về quê, như một chuộc lỗi vội vã, khi thấy tuổi tác đã đến hối thúc chân chậm chạp bước về nguồn cội đời người. Mời đọc để yêu quê mình, Hà Nội.

 

2. Thời Cổ Tích

 
Continue reading Quê Mình Hà Nội: Bài 2 – Thời Cổ Tích