Tôi về qua phố, ngắm con nắng đang nhạt dần vẫn ấm. Đang giữa tháng tư, và tôi chợt cười một điều rằng, nắng của tôi sẽ không bao giờ thôi mang trong mình hơi ấm! Bởi một khi nắng được sinh ra, thì hẳn nhiên nó phải cứ sáng, và ấm! Đó là cách mà nó hiện hữu!
Nắng! Hình như chúng ta sống giữa những ngày nắng nhiều hơn là những ngày mưa, phải không nhỉ? Ở cái miền nhiệt đới này… Thế nên nắng càng dễ trở thành một cái gì thoảng qua. Có phải với một số người, người ta thích lắng lòng, chậm lại để cảm nhận một cơn mưa, hơn là tìm hiểu một tia nắng? Có thể cảm nhận thật sâu sắc một cơn mưa, chẳng biết rằng nắng cũng là một thực thể của lòng. Và người yêu nắng cũng biết buồn vậy, thậm chí rất đau lòng!













