Category Archives: Văn

Đoản khúc cho mùa hạ và những suy tư

 

hn11351590339 (1)
Hà Nội tháng 5 trời vào hạ, nắng rát và bức bối, nhưng thi thoảng vẫn có những cơn mưa rào nặng hạt và trời trở nên dịu dàng một cách bất ngờ. Hà Nội rất buồn cười.  Đỏng đảnh và kiêu căng. Đôi lúc làm người ta bỏng rát, đôi lúc dịu dàng và đáng yêu mà chỉ muốn hôn lấy hôn để những làn gió trong lành của một buổi sớm mai đứng bên hiên nhà thơm mát một mùi hương hoa cau lẫn dâu da xoan. Continue reading Đoản khúc cho mùa hạ và những suy tư

Bóng thiền

Nguyễn Anh Tuấn

                          Truyện ngắn

 

chua 2    Trong khuôn viên một ngôi chùa nhỏ rêu phong và rợp bóng cổ thụ ở rất xa Kinh thành, Nhật Tôn ăn vận lối hành giả bước đi với dáng vẻ không giống ngài mọi ngày…

Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: “Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được”. Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng. Continue reading Bóng thiền

Thư gởi bạn hiền

 

Khóa tu Thái lan, May 13

Bạn hiền thương,

Mình vừa trở về sau khóa tu dành cho người Việt tại Thái Lan “Giờ đây bên nhau: Đây là giây phút hạnh phúc”. Cảm xúc vẫn còn bồi hồi nên mình sẽ viết thư cho bạn.

image_preview

Đọc sách của thiền sư đã lâu nhưng hôm nay mình mới nếm trải được cảm giác an lạc khi tham gia khóa tu. Khu resort ở rừng quốc gia Khaoyai thật trong lành và xanh mát. Mình được tưới tẩm những hạt giống thiện lành cho cả thân và tâm, bạn hiền ơi! Continue reading Thư gởi bạn hiền

Mỗi màu hoa

 

multicolor flowersHằng ngày, tôi ngồi bán những bó hoa tươi cho những khách hàng đi thắp nhang để tưởng nhớ tới người thân của mình. Nhưng đặc biệt có một chú bé trạc mười tuổi mỗi lần vào quán tôi để mua hoa dâng cho người quá cố đã khuất để lại cho tôi ấn tượng của mỗi màu hoa.

Hoa màu trắng tượng trưng cho sự còn trong trắng, màu xanh tượng trưng cho sự hy vọng, màu tím tượng trưng cho thuỷ chung, … Mỗi lần cầm bó hoa trên tay, mỗi màu sắc khác nhau, với chú bé ấy là phải rõ ràng, có một ý nghĩa riêng như thế.

Continue reading Mỗi màu hoa

“Hạt bụi vàng” ẩn mình trong khoa học giúp đời

 

Ai đó đã từng nói “Thương người bằng tình yêu, bằng tấm lòng từ thiện là tốt nhưng chưa đủ, phải thương con người, giải phóng con người bằng khoa học”. Phải chăng đây cũng là lí do tại sao nữ giáo sư, nhà khoa học Võ Hồng Anh (1941- 2009: Con gái duy nhất của liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái – em nhà Cách mạng Nguyễn Thị Minh Khai và Đại tướng Võ Nguyên Giáp) luôn rực lửa đam mê với khoa học giúp ích cho đời đến vậy.

f59gs.ts vohonganh1

Cố GS.TS Võ Hồng Anh và bố – Đại tướng Võ Nguyên Giáp

 
Continue reading “Hạt bụi vàng” ẩn mình trong khoa học giúp đời

Em

 

meEm lại gần đây một chút đi em, để tôi xem những vết thương trong em. Những vết thương từ muôn vạn kiếp sầu cổ. Những vết thương của kiếp này đen bạc. Những vết thương mới từ hôm qua thôi. Có vết thương nào em đang giấu tôi?

Continue reading Em

Gieo gió thì gặp bão

 

1350791718-le-van
Đêm đã khuya lắm rồi tôi vẫn lăn xe lăn ra sân ngồi nhìn màn đêm yên tịch. Thế là vô tình tôi nhìn thoáng có một bóng người đi qua. Tôi chợt nhận ra là cô hằng xóm. Họ quay lại nói với tôi: ” Chị vào ngủ đi, thức khuya như này lỡ ốm đau nằm đó rồi có ai lo thân cho?’

Vâng, họ nói thì cũng có lý đúng, nhưng suy ra cho cùng giây thần kinh căng như sợi dây đàn, lúc này nếu tôi ngủ được mới lạ.

– Hắn với ta còn gì nữa không nhỉ?

– Ta đã ly thân hắn trên mười năm rồi còn gì! Ngày ngày hắn giống y hệt Chí Phèo. Hễ khi có chén rượu vào là hắn lại chửi mắng tục tĩu, đánh đập tôi không thương tiếc! Nhưng mà người ngoài thì hắn lại không dám chửi bới gì đến ai. Continue reading Gieo gió thì gặp bão

Nối nụ tin yêu

Cau_Song_Han-Da_Nang

 

Tản văn của Phan Trang Hy

 

Những ngày cuối tháng Ba, giòng sông Hàn khẩn trương những giai điệu rộn ràng của trời xuân Đà Nẵng. Những bụi mù, những khói dầu, những tiếng động, những giọt mồ hôi, những bữa cơm ăn vội… cũng không làm mệt những người thợ đang làm nốt những việc để hoàn thiện những chiếc cầu nối hai bờ giòng sông giữa lòng thành phố.

Xưa phố bên sông. Giờ sông giữa phố. Và, giờ sông đẹp thêm nhờ những chiếc cầu.

Continue reading Nối nụ tin yêu

Người đàn bà bí mật

 

Truyện ngắn
Cao Thị Lai

nam moCái quán bán nhang đèn tôi nằm trên đường vào nghĩa trang Tp Buôn Ma Thuột, thường vào những ngày cuối tuần tôi lại thấy một người phụ nữ trạc tuổi ngoài ba mươi vào quán tôi mua đồ, và hình ảnh của người phụ nữ ấy nhìn khuôn mặt rất có duyên và phúc hậu, tuy không đẹp nhưng có một cái gì đó đã để lại cho tôi một ấn tượng khó quên.

Những lần trước mua xong là mau mau “tiền trao cháo múc” là họ đi chứ tôi cũng không hỏi những gì kĩ lượng hơn, nhưng hôm vừa rồi tôi hỏi người phụ nữ ấy. Chị đi thắp nhang cho ai?

Continue reading Người đàn bà bí mật

Cờ Vua

 

Tết này ba dạy Cá đánh cờ vua. Chà, trước tiên phải cám ơn bác Vân đã mua bàn cờ và sách học cờ vua cho chị Maika để Cá sang chơi ké và ba thấy vậy quyết định dạy Cá biết chơi thiệt luôn. 🙂

Mỗi ngày một ván cờ, dù có thể dang dở... :)
Mỗi ngày một ván cờ, dù có thể dang dở… 🙂

Cá học cờ vua rất nhanh. Có lẽ vì đã được ba cho làm quen với quân cờ từ hồi hơn … 1 tuổi, giờ chỉ còn học bước đi. Chẳng biết có phải từ những bài học ngày xưa của ba hay không, ba có phương pháp dạy dễ hiểu, dễ nhớ và thực hành ngay. Thế nên chơi đến buổi thứ ba thì Cá đã đi được hết bàn cờ và cả biết nhập thành. Mẹ vô cùng ngạc nhiên và ngưỡng mộ cả ba lẫn con!!! 😀 Vậy là kiến thức cờ vua của con bằng với mẹ – thật ra thì còn nhỉn hơn vì mẹ cũng vừa biết nhập thành sau khi ba dạy con. 🙂 Continue reading Cờ Vua

Trái cam của người điên

 

Truyện ngắn Cao Thị Lai

cam sànhSáng nay tôi ngồi bán quán. Lúc đang ngơ ngác nhìn đám ma đi qua, kể ra cũng có rất nhiều xe ô tô, có cả xe máy nữa, tiễn đưa người đã khuất về nơi an nghỉ cuối cùng, và tôi hiểu ‘Nghĩa tử là nghĩa tận’ và tôi cứ miên man nghĩ rồi đến một ngày nào đó mình cũng giống như thế. Ừ, việc sinh, tử là buộc theo qui luật tự nhiên.

Tôi vừa kịp nhìn xe chở quan tài chạy tốc độ vừa phải, bổng nghe thấy một người đàn ông bị điên ngồi trên xe trạc ngoài tuổi ngũ tuần đã ném về phía sau lưng tôi ‘ Bịch’. Đó là một trái cam sành thật to lăn như quả bóng, rồi đưa tay chỉ chỉ vào tôi.

Continue reading Trái cam của người điên

Quê Hương

 

Cầu Hàm Rồng - Thanh Hóa
Cầu Hàm Rồng – Thanh Hóa

 

Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay

( Quê Hương – Đỗ Trung Quân)

Những ngày đầu năm mới, trở về quê mà lòng thấy xốn xang một cảm xúc thật khó tả. Quê vẫn đây và người vẫn đây mà thấy thương tiếc một cái gì đó không thể nói lên lời, như là tôi rất nhớ dáng lưng còng  của bà ngoại tôi một thuở, là hàng mít che mát mảnh vườn trước nhà, là những phiến đá to lớn đủ để lũ trẻ chúng tôi nằm lăn lưng mát rượi giữa cái nắng oi ả ngày hè. Continue reading Quê Hương

Khoảnh khắc của Tết

 

Hoa Tết chợ Bến Thành, Sài Gòn, thập niên  1970.jpg
Hoa Tết chợ Bến Thành, Sài Gòn, thập niên 1960 (?)
Có nhiều cách để cảm nhận hương vị một cái Tết qua nhiều khoảnh khắc.

Khoảnh khắc chiều tối 29, hai chị em đèo nhau trên đường. Hấp tấp dừng xe nhặt hộ túi đồ bị rớt, để nhận được một nụ cười cảm ơn toe toét của cô em lam lũ chở hàng. Là tình người đẹp xinh nở giữa dòng xe đông nghẹt.

Khoảnh khắc chị gái chở qua con đường gần nhà, nhìn bà co í ới gọi nhau mua hoa về chưng Tết. Và con đường lúc chạng vạng chợt bừng sáng với những hướng dương, lay ơn, cúc, sống đời, vạn thọ … lẫn những gương mặt cười phơi phới. Rộn ràng đôi phút cuối năm.

Continue reading Khoảnh khắc của Tết