Category Archives: Văn Hóa

Lời ru cho con

 

Ngồi nghe biển hát rì rào

Như lời ru từ thuở ấu thơ

Nghe lời mẹ hát mơ màng con say…

Mỗi khi nhắc đến một bộ phim và một bài hát về Mẹ, hẳn ít ai không nhớ đến bài hát “Lời ru cho con” – nhạc phim trong bộ phim “Của để dành”. Được sản xuất từ năm 1999, diễn xuất tuyệt vời của diễn viên Hoàng Yến trong vai bà Vi – một người mẹ hiền hậu và bao dung hết mực vẫn gây xúc động cho người xem mỗi lần nhắc lại.

Người mẹ dù lúc nào, dù ở nơi đâu cũng đều dành cho con một tình yêu như thế, tảo tần, thương yêu và không quản hy sinh. Nhưng không phải lúc nào các con cũng nhớ hết được công ơn của mẹ… Cuộc sống hiện đại gấp gáp quá, con là “Của để dành” của mẹ, nhưng của để dành cũng có thể mất mát và tản mác đi khắp mọi miền đất nước trong việc mưu sinh, mưu cầu hạnh phúc của riêng mình. Để rồi đến khi tóc mẹ pha màu thời gian, bóng dáng mẹ ngày càng gầy yếu dù đôi môi mẹ vẫn nở nụ cười…, con mới thấy lòng đau nhói một nỗi xót xa.

Continue reading Lời ru cho con

Có một lãng tử thơ…

 

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa

Giã tên Hậu, nghệ là Thiên Ca, tuồi nhỏ thua con trai tôi một đoạn. Tôi tình cờ còn giã vẻ như cố ý mà thành duyên “thầy trò”. Ngay lần gặp nhất, khi tôi đến tòa báo T, nơi giã đang “làm”, bàn công việc với H, giã chào tôi là thầy và xưng con. Tôi hơi ngỡ, nhưng quen thói lòa xòa mới bảo Mình vừa quen nhau mà. Giã đáp: Với con, thầy đã là thầy của con tử lâu rổi. Hỏi thêm: Lâu là bao giờ? Giã thoáng bẽn lẽn: Từ ngày con lên tầu đi hoang… Tôi hết hồn: Ta dạy nhà ngươi đi hoang hồi nào? Rồi cả ba, tôi H và giã cùng cười ngất.

Giã đã ấn tượng với tôi ngay lần gặp đầu tiên ấy. Sau đó vài đôi ngày, gặp giã lần hai, tôi hoàn toàn bị choáng vì giã, giã và H. bất ngờ tổ chức tặng tôi một bữa cà phê tiệc khá tráng để tôi tự “tung hô” mình nhân ra mắt quyển thơ Nguyễn Nguyên Bảy 1, tại Quán XO trên đường Nguyễn Huệ ( Quán XO, đã từng có tiếng và nay đã buộc phải dẹp để xây building ). Bữa cà phê tiệc này khiến tôi cảm động túy lúy tình bạn xưa xưa của tôi với H. và tình bạn tân toanh của tôi với giã, hai chữ tình bạn viết hoa. Bữa đó giã ôm đàn và hát tặng tôi, giã hát không hay như ca sĩ “xịn”, nhưng thật đắm say, đắm say chân tình dìm trong đôi mắt mặc áo kính thời “Hoàng Đế Trung Hoa cuối cùng”. Tôi và có lẽ nhiều cử tọa khác đã mềm lòng trong tiếng hát. Bài hát ấy, tên, Mơ Về Hà Nội

Continue reading Có một lãng tử thơ…

Cặp song tấu Piano “đình đám”…

 

Piano là một nhạc cụ đặc biệt, bởi người ta có thể chơi cùng lúc hai người (bốn tay) trên một cây đàn. (Tất nhiên không phải trò nghịch ngợm như sau này ta thấy thiên hạ chơi Guitar bốn tay theo kiểu “tạp kỹ”), bởi piano cho hai người thường được soạn một cách bài bản, nghiêm túc sao cho sự phối hợp phải hài hòa đến mức không thể có sơ sót, dù là rất nhỏ.

Vậy mà ở Mỹ, hiện nay có một cặp “Piano Duo” đang nổi đình nổi đám bởi phong cách mới lạ của họ. Âm nhạc là một bộ môn nghệ thuật thì rõ rồi, và biểu diễn âm nhạc cũng là một nghệ thuật mà sự cách tân không bao giờ thừa, bởi công chúng không muốn nghe một bản nhạc (dù hay cách mấy) mà mỗi lần nghe lại thấy chẳng khác gì bản nhạc mình đã từng nghe.

Continue reading Cặp song tấu Piano “đình đám”…

Điều Ước… Ánh Sao Băng

ĐIỀU ƯỚC…
ÁNH SAO BĂNG

              Dung Thị Vân

Vì anh nên biển có em
Để bờ cát trắng về đêm thầm thì
Sóng xô như lệ vương mi
Vỡ òa nỗi nhớ bước đi ngập ngừng

Em ngồi trước biển rưng rưng
Dã tràng xe cát mấy trùng sóng xô
Nhìn đâu cũng chỉ một bờ
Mênh mang biển cả mịt mờ bóng đêm

Từ anh lời nói dịu êm
Em giờ thổn thức bên thềm đẫm trăng
Ước gì một ánh sao băng
Vớt lời thề hẹn rồi giăng mái trời

(Trích trong tập “Miền gió ngược” – NXB Thanh niên, 2010)

Lời bình của Trần Vân Hạc

Continue reading Điều Ước… Ánh Sao Băng

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tôi có một giấc mơ” – Martin Luther King, Jr.

Chế độ nô lệ và sự phân biệt chủng tộc đối với người da đen luôn là một mảng quan trọng trong lịch sử cận-hiện đại của Hoa Kỳ

Từ năm 1500,  trong những chuyến tàu chở nô lệ đầu tiên đến Mỹ, những người nô lệ da đen bị lùa từ châu Phi sang. Họ bị đối xử như súc vật đúng nghĩa (vì luật pháp bấy giờ không coi họ là con người), làm việc 16 giờ 1 ngày và không được hưởng bất cứ quyền gì (Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về tình cảnh của những nô lệ da đen thời kỳ đầu, có thể đọc thêm cuốn “Cội Rễ” miêu tả về 7 thế hệ người da đen bắt đầu từ ông tổ bị bắt ở châu Phi đến thế hệ cuối cùng được giải phóng)

Từ đó (đến tận ngày nay) người da đen vẫn liên tục đấu tranh cho quyền con người của mình với ước mong được bình đẳng với những con người khác. Trong quá trình đấu tranh đó, xuất hiện 2 người vĩ đại tạo nên những bước ngoặc quan trọng

Continue reading Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tôi có một giấc mơ” – Martin Luther King, Jr.

Đàn tranh Hải Phượng

 

Khác với đàn Bầu là nhạc cụ thuần Việt, đàn Tranh lại có xuất xứ từ…Trung Quốc.

Không riêng Việt Nam, một số nước Châu Á cũng có những loại đàn Tranh tương tự với những tên gọi khác nhau (ví dụ đàn Koto của Nhật hay Gayageum của Hàn Quốc)

Vì có 16 dây, nên đàn Tranh Việt Nam còn có tên gọi là Thập Lục huyền cầm hay đàn Thập Lục.

Theo GS. Trần Văn Khê: “Nguồn gốc Đàn Tranh Việt Nam là đàn “Tranh” giống như đàn “Sắt” từ Trung Quốc truyền sang nước Việt có thể từ đời Trần hay trước nữa, dùng trong dân dã dưới dạng 9 dây, 15 dây, 16 dây và từ xưa đến giờ thay đổi số dây từ dây tơ sang dây cước (dây đồng) đến dây thép. Nhưng qua 7, 8 thế kỷ, người nước Việt dùng nó, tạo cho nó một phong cách đặc thù trong thủ pháp, ngón đàn, tay nhấn nhá, trong thang âm điệu thức. Đàn tranh đã thành nhạc cụ hoàn toàn mang tính dân tộc Việt Nam vì đã được người Việt ưa dùng, truyền từ đời này đến đời kia hằng 7-8 trǎm nǎm, phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của người Việt, và thể hiện rõ ngôn ngữ âm nhạc Việt Nam.”

Continue reading Đàn tranh Hải Phượng

“Bạn phải tìm cho ra mình yêu cái gì!”

Blog BBC, Nguyễn Xuân | 2011-10-06, 12:51

Sáng nay tôi thức dậy với tin: Steve Jobs – cha đẻ của hãng máy tính Apple – qua đời ở tuổi 56.

Mặc dù không phải là một ‘tín đồ’ cuồng nhiệt cho các sản phẩm bóng loáng của hãng Apple nhưng tôi cũng thấy lòng mình chùng xuống. Tôi buồn và tiếc vì thế giới ngày hôm nay mất đi một con người có tài, có tâm, có tầm và dĩ nhiên có rất nhiều tiền nữa.

Trong phạm vi bài blog này, tôi chỉ xin chia sẻ với các bạn vài suy nghĩ về chữ ‘tâm’ của Steve Jobs.

Continue reading “Bạn phải tìm cho ra mình yêu cái gì!”

Danh sáo Nguyễn Đình Nghĩa

Sáo là nhạc cụ thổi hơi (thường làm bằng ống trúc) có từ thời kỳ cổ đại, rất nhiều nước trên thế giới sử dụng sáo với nhiều hình dáng và cấu tạo khác nhau.Ở Việt Nam loại sáo ngang (ngũ cung) ngày xưa có 6 lỗ bấm cách đều nhau nhưng không còn được sử dụng. Loại sáo ngang ngày nay có các lỗ bấm theo hệ thống thất cung với tên gọi khác nhau căn cứ vào âm trầm nhất, thí dụ như sáo đô, sáo rê, sáo mi giáng và sáo sol …

Mỗi loại sáo có giọng riêng nên người diễn thường chọn loại sáo làm sao để phù hợp với bài bản. Gần đây một số nghệ nhân đã khoét thêm một số lỗ bấm phụ trên thân sáo, giúp việc diễn tấu dễ dàng.

Continue reading Danh sáo Nguyễn Đình Nghĩa

Tell Me Why

 

In my dreams, Children sing
A song of love for every boy and girl
The sky is blue, the fields are green
And laughter is the language of the world
Then I wake and all I see is a world full of people in need

Trong giấc mơ của em, bao bạn nhỏ đang hát
Bài hát của tình yêu dạt dào cho mỗi cô bé và cậu con trai
Bầu trời xanh trong, và cánh đồng xanh ngát
Và tiếng cười là ngôn ngữ của cả thế gian
..Nhưng rồi, em thức dậy và ngỡ ngàng nhận ra, quanh ta là bao người khốn khổ…..

Continue reading Tell Me Why

Vài nét về tộc người Pu Noong Preh

 Một nhà mồ xưa

Tộc người Pu Noong Preh là một trong nhiều nhóm được gọi là dân tộc Mnông , cư trú tập trung ở hai huyện Đăk Min và Krông Nô thuộc tỉnh Đăk Nông. Tuy là một nhóm địa phương, nhưng cũng có những nét đặc trưng văn hóa riêng độc đáo.Người Pu Noong Preh gọi cộng đồng nhỏ của mình là Bon Lan. Mỗi một Bon trước đây thường chỉ có từ một đến hai dòng họ, cư trú cách nhau vài ba cây số. Do đó sự quan hệ với các Bon khác để có những cuộc hôn nhân đúng luật tục, là rất cần thiết, và chỉ có thể thông qua các lễ hội.

Continue reading Vài nét về tộc người Pu Noong Preh

Phiên chợ Ba Tư: Nhạc khúc của âm thanh & sắc màu…

 

In a Persian Market (Phiên chợ Ba Tư) là một tác phẩm quen thuộc với giới nghe/chơi nhạc cổ điển, mặc dù tác giả của nó – Albert Ketèlbey, không phải là một nhà soạn nhạc cổ điển. Thành công lớn nhất của Albert Ketelby với tư cách một nhà soạn nhạc là những tác phẩm nhạc nhẹ viết cho dàn nhạc mang tính miêu tả (trong đó có tác phẩm In a Persian Market)
Albert William Ketèlbey (1875-1959) sinh tại Birmingham, Anh. Ông là một nghệ sĩ dương cầm và là một nhà soạn nhạc.

 

Theo nhà phê bình Anh Ralph Hill, đây là tác phẩm về Ba Tư hay nhất được viết ra bên ngoài vùng đất này với một mối quan tâm lớn đến màu sắc phối khí. Màu sắc phối khí phong phú là một đặc trưng lớn trong nhiều sáng tác của Ketèlbey. Có họa sĩ vẽ cover cho tác phẩm của ông đã hóm hỉnh mô tả chính nhà soạn nhạc như một phù thủy đang pha chế một hỗn hợp âm điệu trong một cái vạc lớn. Ketèlbey đã pha màu và vẽ ra loạt 9 bức tranh liên hoàn miêu tả cảnh tượng một phiên chợ Ba Tư cổ xưa trong “In a Persian market”:

 
Continue reading Phiên chợ Ba Tư: Nhạc khúc của âm thanh & sắc màu…

Sách “TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống”

 

Nghe đọc sách trên Youtube.com hay trên khosachhnoi.com

27.8.2016: Sách vừa in lần thứ 8.

1.9.2013: Sách đã được in lần thứ 4.

9.5.2013: Dzun, lớp 11, Nhà Lưu Trú Buôn Hằng, đã đọc Tư duy Tích Cực Thay Đổi Cuộc Sống 25 lần.

Các bạn click vào ảnh dưới đây để đọc.

Dzun1

4.14.2013: Thông báo tái bản lần thứ 3

Chào cả nhà,

Nhà XB Phụ nữ vừa thông báo chuẩn bị tái bản sách lần thứ 3 (tức là in lần thứ 4). Lần này sách sẽ đổi sang giấy vàng và có sửa đổi một chút nơi đánh số trang. Cho nên sẽ nhìn đẹp hơn lần tái bản thứ 2 một chút.

Các hình ảnh phụ bản trong sách thì cũng như trước đây. Các bạn click vào đây để xem

Continue reading Sách “TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống”

Yêu Huế

 

Giày năm ngón,

Tình yêu Huế bắt nguồn trong cậu từ khi nào? Phải chăng từ ngày mới sinh ra và cậu được ru bằng những câu ca Huế ngọt ngào trong vòng tay mẹ?

Tớ chẳng được ru bằng giọng Huế, cũng chẳng được biết những câu chuyện Huế, xem những bức ảnh phố cổ u buồn của người cha người mẹ xa xứ muốn cậu nhớ nguồn cội quê nhà. Nhưng tớ vẫn yêu Huế bằng một thứ tình dịu dàng của người bạn lạ hoắc bỗng đến Huế và bỗng yêu.

Continue reading Yêu Huế

Đi tìm bài dân ca “Bèo dạt mây trôi”


 

Từ email của một anh bạn văn, mình tìm và nghe lại bài dân ca nổi tiếng của Việt Nam: “Bèo dạt mây trôi” và tìm thấy nhiều điều khá thú vị chung quanh bài hát này.

Theo Wiki:

” Bèo dạt mây trôi là một bài hát dân ca Việt Nam, với nội dung thể hiện nỗi nhớ của người con gái/chàng trai đối với người yêu ở phương xa. Chưa có nghiên cứu xác định được chính xác nguồn gốc của bài nhưng các website âm nhạc Việt Nam phần lớn đều cho rằng bài xuất xứ từ quan họ Bắc Ninh, trong khi đó các phương tiện thông tin đại chúng lại nhận định bài là dân ca đồng bằng Bắc bộ, thậm chí là dân ca Nghệ Tĩnh.”

Continue reading Đi tìm bài dân ca “Bèo dạt mây trôi”

Michael Nyman & Nhạc phim The Piano

 

Các bạn đã từng xem bộ phim The Piano nổi tiếng một thời chưa nhỉ?

Đây là một bộ phim hay, rất nhiều cảm xúc. The Piano – bộ phim của Jane Campion, một trong số ít những nữ đạo diễn gặt hái thành công, nhận nhiều đề cử và đoạt Oscar cho Nữ diễn viên chính xuất sắc (Holly Hunter), Nữ diễn viên phụ xuất sắc (Anna Paquin) và Kịch bản gốc hay nhất. Ngoài ra, phim còn đoạt giải Cành cọ vàng tại LHP Cannes 1993.

Đóng góp vào thành công của The Piano tất nhiên không thể thiếu nhà soạn nhạc người Anh (gốc Do Thái): Michael Nyman.

Cốt truyện The Piano các bạn có thể xem theo link này.

Cô bé Flora dễ thương trong bộ phim The Piano (1993), người đã đạt được giải Oscar danh giá của Viện hàn lâm Mỹ cho vai nữ phụ xuất sắc nhất khi chỉ mới 11 tuổi chính là Anna Paquin. Anna Holene Paquin sinh năm1982 tại Winnipeg, Manitoba, Canada.

Continue reading Michael Nyman & Nhạc phim The Piano