Category Archives: Văn Hóa

Mang người thương tôi đi

Chào các bạn,

Trong đám bạn bè từ thủa ấu thơ của mình, có một vài bạn có nỗi đau mất người thân từ khi còn nhỏ. Khi mình học cấp 3, bố của Chim Xinh bị đột quy và cho đến nay đã ngồi xe lăn được mười mấy năm. Rồi đến khi mình học đại học bố của Bi Tồ qua đời vì ung thư.

Thời gian đó, tụi mình có nhiều khi ngồi lvới nhau và biết rằng, tụi mình đọc truyện hay thường nghe loáng thoáng ai đó có người thân qua đời thấy thương tiếc nhưng cũng chưa cảm nhận được hết nỗi đau đau đó. Bây giờ, chúng ta đang chứng kiến thực sự nó xảy ra với mình đây.

Khi đó mình rất thương bạn nhưng mình biết là mình vẫn chưa hiểu được hết nỗi trống vắng mất mát người thân của bạn. Tụi mình vẫn hồn nhiên tung tăng khắp nơi nhưng từ lúc đó mình luôn có cảm giác mơ hồ nếu mà điều này xảy ra với mình thật thì mình phải làm sao.

Cho đến cái ngày mà mình phải đối mặt với cái điều đó thật là chỉ chút xíu nữa thôi là mình đã mất đi mẹ mình, người yêu thương mình nhất đời và quan trọng trên đời với mình.

Mẹ bị đột quỵ, hôm đưa vào bệnh viện cấp cứu, ngồi trên xe cứu thương trong đầu mình chỉ biết là điều mình lo sợ nó đang xảy ra đây ngay lúc này. Mình đang phải đối mặt với nó đây. Mình không biết phải làm sao. Lúc đó mình không nghĩ gì cả, mình chỉ cố gắng giữ cho mình không khóc để bình tĩnh.

Đêm hôm trước mẹ mình đi cấp cứu thì ngày hôm sau đúng vào ngày cưới của bạn Bi Tồ. Mình không kịp làm gì cả chỉ kịp nhắn tin cho Chim Điên “Mai tao không đi đám cưới được rồi. Mẹ tao đang cấp cứu ở bệnh viện. Cầu nguyện cho mẹ nhé”. Hôm sau Chim Xinh đang ở Anh gọi điện ngay về cho mình, nhưng mình mệt quá cũng chưa nói được gì.

Hồi đó thực sự mình cũng không biết cầu nguyện thế nào, chưa bao giờ cầu nguyên hay đọc bài kinh nào.  Trong mấy đêm đầu tiên trông mẹ bằng cách lặp đi lặp lại câu “cầu trời Phật và các thánh thần che chở cho mẹ con qua khỏi”. Và mình tin là phép lạ đã đến. Mẹ mình đã qua khỏi.

Đó là thời gian mình nhận ra mình đã sống ích kỷ, bỏ quên gia đình hai mươi mấy năm. Mẹ đã dành cả đời cho mình thì việc mình nghỉ học, nghỉ làm vài tháng, đến một năm để chăm mẹ cũng không thấm vào đâu. Và đó cũng là thời gian mình nhận ra và biết là mình vẫn sẽ không dừng lại ở đây, mình vẫn sẽ tiếp tục đi. Mình phải học cách chăm sóc bản thân, và mẹ cũng phải sống và chăm sóc lấy chính mình.

Thời gian đầu mẹ hồi phục, thậm chí là có lúc mình nghĩ đến thời gian đầu cần mượn cái xe lăn của bố Chim Xinh để cho mẹ mình. Mình tin là gia đình mình được trời Phật phù hộ. Mẹ mình rất nghị lực tập luyện và vượt qua được mà không phải ngồi xe lăn.

Cho đến giờ, nhiều tối ở trường về khá thường xuyên mình chứng kiến những chiếc xe hú còi đến để cấp cứu những cụ già sống cô đơn ở hàng xóm quanh mình. Điều này không có gì lạ ở các nước phương Tây. Mình vẫn không khỏi nhức nhối nhưng thầm tạ ơn vì ba mẹ mình ở nhà có các anh chị chăm sóc và biết cách tự chăm sóc mình mà không phải sống cô đơn như người già ở đây.

Mình có thể rất hùng hổ không sợ cái chết của chính mình nhưng mình biết là mình chưa đối mặt được với cái sự thực mà một ngày mình biết chắc nó sẽ xảy ra.

Chúc cả nhà sống tốt khi vẫn còn cha mẹ.

Thu Hằng

*****

I turn to you

When I’m lost in the rain
In your eyes I know I’ll find the light
To light my way, when I’m scared losing ground
When my world is going crazy you can turn it all around
And when I’m down you’re there pushing me to the top
You’re always there giving me all you’ve got

For a shield, from the storm for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you

When I lose the will to win
I just reach for you and I can reach the sky again
I can do anything ’cause your love is so amazing
‘Cause your love inspires me
And when I need a friend you’re always on my side
Giving me faith taking me through the night

For a shield, from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong and for the will to carry on
For everything you do I turn to you yeah

For the arms to be my shelter through all the rain
For truth that will never change for someone to lean on
But for a heart I can rely on through anything
For the one who I can run to oh I turn to you

For a shield from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you

Ở trọ

Chào các bạn,

Người thổ dân da đỏ Úc có câu ngạn ngữ:

“We are all visitors to this time, this place. We are just passing through. Our purpose here is to observe, to learn, to grow, to love… and then we return home.”

Tạm dịch:

“Tất cả chúng ta là những vị khách viếng thăm nơi này ở thời gian này. Chúng ta chỉ đi qua nơi đây mà thôi. Mục đích của chúng ta ở đây là để quan sát, để học hỏi, để lớn lên và để yêu… và sau đó chúng ta sẽ trở về ngôi nhà của mình”. Continue reading Ở trọ

Trò chuyện về sợ chết

Chào các bạn,

Mình ngồi trong nhà mẹ Hloi nói chuyện với một số mẹ. Đang nói với các mẹ đủ thứ chuyện: Từ chuyện con cái đến chuyện nương rãy, chợ búa, vệ sinh ăn uống, tiết kiệm trong những gì gia đình đang có thì tự nhiên mẹ Hloi hỏi: “Yăh có sợ chết không?”. Mình mắc cười quá hỏi: “Sao mẹ Hloi hỏi Yăh như vậy?”. “Tại trước đây mẹ Hloi rất sợ chết nên thắc mắc không biết Yăh có sợ chết không?”.

Mình nói: “Khi còn nhỏ Yăh sợ chết lắm! Vì khi đó Yăh chỉ nghĩ được một điều: Nếu chết sẽ không còn cảnh gia đình bố mẹ anh chị em sống chung, yêu thương hạnh phúc như lúc đó đang có! Vì vậy gần như từ khi biết cầu nguyện, tối nào trước khi ngủ Yăh cũng cầu nguyện: Continue reading Trò chuyện về sợ chết

Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác

Vef.vn Một số người Việt ở nước ngoài có hành động xấu như trộm cắp, lấy thức ăn quá nhiều rồi bỏ… khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xí. Một số nước thậm chí đã trưng biển cảnh báo bằng tiếng Việt về tình trạng này.  

Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật cũng có xu hướng gia tăng.

Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ.

người-việt-xấu-xí, ăn-cắp, nhật-bản, vietnam-airlines, tiêu-dùng, du-lịch, khách-du-lịch, biển-cảnh-báo, tiếng-việt
Biển cánh báo tại một siêu thị ở Nhật Bản.

  Continue reading Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác

Em là người Hồi giáo – I am a Muslim

Chào các bạn,

Bài hát này diễn tả một nét đẹp của văn hoá Hồi giáo – Đọc Bismilla trước và sau mỗi hành động, việc làm trong cuộc sống. Ví dụ: Đọc Bismilla trước và sau khi ăn, trước và sau khi ngủ, trước và sau khi đi ra ngoài đường…

Hồi giáo là tôn giáo lớn thứ hai trên thế giới, sau Kitô giáo.

Nguyên nghĩa của “Hồi giáo” trong tiếng Ả Rập là Islam và có nghĩa là “vâng mệnh, quy phục Thượng Đế”. Người theo Islam, trong tiếng Ả Rập gọi là Muslim. (Wikipedia)

Continue reading Em là người Hồi giáo – I am a Muslim

Chuyện hiếm gặp

Chào các bạn,

Có những tệ nạn hiếm thấy trong Buôn Làng mình đang ở như: Đánh bạc hoặc ghi số đề. Mình nghĩ nguyên nhân do muốn đánh bạc hoặc ghi số đề phải có tiền mặt, mà anh em Buôn Làng ít có tiền, hiện vẫn sống văn hóa trao đổi: Mang củ mì, lúa gạo đến các quán đổi lấy các nhu yếu phẩm. Vì vậy tệ nạn cờ bạc và ghi số đề gần như rất hiếm thấy, hiếm gặp.

Về đánh bạc mình chưa gặp, nhưng về ghi số đề hiện tại trong Buôn Làng mình biết có hai người đàn ông trên năm mươi tuổi: Ông De và ông Bơm, hai ông đều không có gia đình và không được bình thường, anh em Buôn Làng gọi hai ông là người điên điên.

Continue reading Chuyện hiếm gặp

Ám ảnh những nụ cười trẻ thơ nơi vùng cao Tây Nguyên

Info – Những nụ cười trong veo của các em học sinh mà chúng tôi gặp tại Trường Phổ thông dân tộc bán trú – tiểu học Đăk Ring như một ám ảnh trong những ngày mưa gió, rét buốt của Tây Nguyên vào cuối tháng 3.

Mặc dù Tây Nguyên đang bước vào mùa khô nhưng thỉnh thoảng những trận mưa rả rích kéo theo cái giá lạnh vẫn len lỏi vào ngôi trường nằm chơ vơ cùng những đỉnh đèo của thôn Văn Y Nhông, xã Đăk Ring, huyện KonPLông, tỉnh Kon Tum.

Nhìn từ xa, trường phổ thông dân tộc bán trú – tiểu học Đăk Ring trông xinh xắn vàng rực như màu hoa dã quỳ, thế nhưng đến gần mới thấy xót xa.

Những cơn mưa bất chợt của tháng 3 khiến đôi chân các em lấm lem bùn đất Continue reading Ám ảnh những nụ cười trẻ thơ nơi vùng cao Tây Nguyên

Soeur Cristina Scuccia thi hát The Voice tại Italia

Hi cả nhà,

Em Huấn vừa được xem clip Soeur Cristina Scuccia thi hát The Voice tại Italia rất vui nên gửi đến cả nhà.

Souer Cristina Scuccia hát bài No one ạ:

Khi vị giám khảo hỏi Souer lý do đi thi hát, Souer trả lời là “souer có một món quà, và Souer đem tặng mọi người”.

Đặc biệt ngay khi bật đoạn clip này lên là em nhớ đến chị Matta Xuân Lành nhà mình ạ.

Chúc cả nhà đầu tuần vui khoẻ.

Em Huấn.

Bỏ hút thuốc

Chào các bạn,

Có cái sợ cũng làm thay đổi được sở thích của một người!

Nhà mình trong Buôn Làng đang láng sân, anh em Buôn Làng ít xây dựng nên thợ xây rất hiếm, mình gọi thợ để làm từ tháng Mười hai cho đến bây giờ vẫn chưa làm được! Tháng này đã giáp mưa, không thể đợi được nữa đành nhờ anh em Buôn Làng giúp. Trong Buôn Làng có một số bố cũng biết xây sơ sơ, giờ bí quá cũng phải nhờ đại!

Làm cho Yăh nên anh em Buôn Làng rất nhiệt tình đến giúp, không chỉ các bố mà cả các mẹ đến chuyển gạch, cũng như phụ Yăh dọn dẹp lo cơm nước cho các bố, mọi người làm vui vẻ. Continue reading Bỏ hút thuốc

Cô bé vô tư

Chào các bạn,

Mình nhớ là những năm 90s, hồi mình còn nhỏ tí xíu, mình rất thích nghe chị Hồng Nhung hát. Những bài về Hà Nội như là “dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” đôi khi được đài truyền thanh và truyền hình phát đi phát lại nhiều lần khiến giọng ca của chị một cách vô thức rơi vào tâm trí người nghe rất dễ dàng. Mình còn nhớ khi mình khoảng 5 tuổi, mình thấy chị Hồng Nhung hát “cô bé vô tư”, chị đi một chiếc giày rất xinh, hát rất hay, mình nghe rồi chỉ lên TV hỏi bố:

-Chị nào đấy hả bố?

-Chị Hồng Nhung con ạ Continue reading Cô bé vô tư

Tái hôn

Chào các bạn,

Gần đây nghe các mẹ đến chơi kể mẹ L ở thôn Hai mới bị điên. Mẹ L trên bốn mươi tuổi người mảnh khảnh, có sáu người con và bố L mất gần bốn năm.

Nhớ lại khi mình về Buôn Làng được bảy tháng, các mẹ kể cho biết mẹ L sắp tái hôn với người yêu cũ là bố Tr người cùng thôn, và bố Tr vợ cũng mất hơn hai năm, cũng có sáu người con. Khi biết tin, các mẹ mừng cho mẹ L nhưng sau đó một thời gian lại nghe không lấy nữa!

Các mẹ Buôn Làng tái hôn đã hiếm, lại còn được những mẹ khác thấy mừng cho lại càng hiếm lạ (!) nên mình cũng thắc mắc về chuyện này và được các mẹ kể cho biết: Continue reading Tái hôn

Ngày đẹp quá! – It’s a Beautiful Day

Chào các bạn,

Hôm nay là một ngày rất đẹp, bạn có thấy vậy không? 🙂

Dưới đây là 3 clip, gồm 2 clip do các em thiếu nhi hát (rất hồn nhiên, có bạn vừa hát vừa ngáp nữa 😀 ) và 1 clip ngắn ngắn thú vị.

Mời các bạn cùng xem nhé.

Chúc các bạn một ngày vui. Continue reading Ngày đẹp quá! – It’s a Beautiful Day

Bây giờ bình an

Chào các bạn,

Hơn tám giờ tối thứ Bảy mình nghe tiếng gọi cửa. Ra mở thấy bố mẹ Long đến và trên tay mẹ Long xách một lốc nước yến. Vào nhà, mẹ Long nói mình muốn đến cảm ơn Yăh tuần trước, nhưng xe máy hư mãi đến hôm nay mới sửa xong, tối nay bố mẹ Long mới đến cảm ơn Yăh được.

Gia đình bố mẹ Long ở bên Buôn Hằng I thuộc xã Eauy cách nhà mình bốn cây số. Mình cảm ơn bố mẹ Long và nói bố mẹ Long đến chơi được rồi, mình không nhận quà. Mẹ Long nói không có gì ngoài một chút để cảm ơn Yăh! Đó là công việc của các Yăh, bố mẹ Long không nên quá bận tâm nghĩ ngợi nhiều. Continue reading Bây giờ bình an

Khi già làng làm…“cảnh sát giao thông”

Nguyễn ThànhThanh niên A Rần giao nộp chìa khóa xe cho trưởng thôn vào dịp lễ, Tết.  Ảnh: Nguyễn ThànhThanh niên A Rần giao nộp chìa khóa xe cho trưởng thôn vào dịp lễ, Tết. Ảnh: Nguyễn Thành

TPGià làng và trưởng thôn đích thân kiểm soát nồng độ cồn và tốc độ xe máy của thanh niên trong làng mỗi khi họ cầm lái. Dịp tết, lễ hội, hết thảy các gia đình phải nộp chìa khóa xe máy cho làng, không được đi xe. Mấy năm nay, nhờ duy trì được nếp trật tự đó, thôn A Rần 1, xã Axan (Tây Giang, Quảng Nam) không xảy ra tai nạn giao thông vào dịp lễ tết. Continue reading Khi già làng làm…“cảnh sát giao thông”

Tình ‘cá nước’ nơi lưng chừng trời

Nguyễn Thành Người dân vùng biên giới đọc báo Tiền Phong ở Phòng đọc biên giới Người dân vùng biên giới đọc báo Tiền Phong ở Phòng đọc biên giới

TPKhu Bảy – Vùng giáp ranh nước bạn Lào ở huyện Tây Giang (Quảng Nam), những cái tên Tr’hy, Axan, Gary, Ch’ơm, mỗi lần nhắc đến nhiều người phải ngán ngẩm bởi đường xa cách trở. Mùa mưa bão khu Bảy bị cô lập hoàn toàn.

Đầu xuân, qua những dốc cao hun hút, giữa bồng bềnh sương sớm chúng tôi tìm đến những ngôi làng xinh xắn, những thửa ruộng bậc thang xanh ngát hiện ra như bức tranh thủy mạc trên đỉnh núi. Continue reading Tình ‘cá nước’ nơi lưng chừng trời