
Vào năm 1883, một kĩ sư đầy sáng tạo tên John Roebling nảy ra ý tường xây một cây cầu hùng vĩ nối liền thành phố New York với đảo Long. Nhưng các chuyên gia xây cầu trên thế giới nghĩ rằng đó là một việc làm không tưởng và bảo Roebling quên ý nghĩ đó đi vì không thực tế và chưa ai làm được điều đó.
Roebling không thể quên được ước mơ xây cây cầu này. Khi nào ông cũng nghĩ đến nó và trong sâu thẳm ông biết rằng chắc chắn sẽ thực hiện được. Ông chỉ phải chia sẻ giấc mơ với ai đó. Ông đã bàn bạc với con trai mình, Washington- một kĩ sư đang thăng tiến và thuyết phục cậu ta rằng cây cầu này có thể được xây.
Lần đầu tiên làm việc cùng nhau, hai cha con đã tạo dựng cơ sở cho việc xây cầu và việc khắc phục các vật cản. Với sự phấn khích và niềm đam mê, và với một thử thách đầy khó khăn trước mắt, họ thuê thợ và bắt đầu xây cây cầu mơ ước.
Dự án khởi đầu tốt đẹp, nhưng sau vài tháng thực hiện thì một tai nạn cướp đi sinh mạng của John Roebling còn Washington thì bị tổn thương não một phần làm cho anh không đi, nói và thậm chí là không cử động được.

“Nói mà không nghe.”
“Những tên điên mơ mộng hão huyền.”
“Thật là ngu khi theo đuổi những ước mơ xa vời.”
Mọi người đều có lời nhận xét tiêu cực và nghĩ dự án nên bị bỏ đi vì chỉ có mình Roeblings biết cách xây cầu. Mặc dù bị tàn tật nhưng Washington vẫn không nản chí và vẫn có ước mơ cháy bỏng xây cầu và anh vẫn thông minh như ngày nào.
Anh cố truyền cảm hứng và nhiệt huyết cho vài người bạn nhưng họ e ngại và từ chối. Khi nằm trên giường với vợ ở bệnh viện, với những tia nắng bên cửa sổ, một ngọn gió thổi qua tấm màn cửa mỏng manh màu trắng và anh có thể nhìn thấy bầu trời trong xanh và những ngọn cây ở ngoài được một lúc.
Dường như có một thông điệp thôi thúc anh tiếp tục. Anh chợt nảy ra một ý tưởng.Tất cả những gì anh có thể làm là cử động một ngón tay và anh quyết định tận dụng điều ấy. Bằng cách cử động ngón tay, anh từ từ phát triển một hệ thống mã giao tiếp với vợ anh.
Anh chạm vào cánh tay vợ bằng ngón tay đó, ra dấu rằng anh muốn cô gọi những kĩ sư lại. Sau đó anh ấy sử dụng cách tương tự là vỗ lên cánh tay cô ấy để cho những kĩ sư biết cái phải làm. Việc này có vẻ ngu ngốc nhưng dự án lại được tiếp tục thực hiện
Washington đã dùng ngón tay vỗ lên cánh tay của vợ mình những lời chỉ dẫn trong suốt 13 năm, cho đến khi cây cầu được hoàn thành. Ngày nay
cầu Brooklyn hùng vĩ là thành quả của chiến thắng của một con người bất khuất và quyết tâm như Wasington-một người không bị khuất phục bởi hoàn cảnh. Nó cũng là thành quả cho những kĩ sư và nỗ lực chung của họ, và cho sự tin tưởng của họ vào người mà bị nửa thế giới cho là điên. Nó cũng có giá trị như là một công trình kỉ niệm cho tình yêu và những cống hiến của vợ anh ấy, người mà suốt 13 năm ròng rã đã kiên trì giải mã những tin nhắn của người chồng và cho những kĩ sư biết cái phải làm.
Có lẽ đây là một trong những tấm gương hay nhất về một thái độ không bao giờ nói đầu hàng đã vượt qua được khuyết tật thể xác rất lớn và đạt được một mục tiêu tưởng như bất khả thi.
Thường khi chúng ta đối mặt với các chướng ngại trong cuộc sống hàng ngày, các chướng ngại của ta dường như rất bé nhỏ so với nhiều trở ngại mà nhiều người khác phải đương đầu. Cây cầu Brooklyn cho ta thấy những ước mơ tưởng chừng không thể vẫn có thể thực hiện được bằng quyết tâm và kiên trì dù cho hoàn cảnh ra sao.
Vĩnh Thanh & Thùy Trang
DETERMINATON
In 1883, a creative engineer named John Roebling was inspired by an idea to build a spectacular bridge connecting New York with the Long Island. However bridge building experts throughout the world thought that this was an impossible feat and told Roebling to forget the idea. It just could not be done. It was not practical. It had never been done before.
Roebling could not ignore the vision he had in his mind of this bridge. He thought about it all the time and he knew deep in his heart that it could be done. He just had to share the dream with someone else. After much discussion and persuasion he managed to convince his son Washington, an up and coming engineer, that the bridge in fact could be built.

Working together for the first time, the father and son developed concepts of how it could be accomplished and how the obstacles could be overcome. With great excitement and inspiration, and the headiness of a wild challenge before them, they hired their crew and began to build their dream bridge.
The project started well, but when it was only a few months underway a tragic accident on the site took the life of John Roebling. Washington was injured and left with a certain amount of brain damage, which resulted in him not being able to walk or talk or even move.
“We told them so.”
“Crazy men and their crazy dreams.”
“It`s foolish to chase wild visions.”
Everyone had a negative comment to make and felt that the project should be scrapped since the Roeblings were the only ones who knew how the bridge could be built. In spite of his handicap Washington was never discouraged and still had a burning desire to complete the bridge and his mind was still as sharp as ever.
He tried to inspire and pass on his enthusiasm to some of his friends, but they were too daunted by the task. As he lay on his bed in his hospital room, with the sunlight streaming through the windows, a gentle breeze blew the flimsy white curtains apart and he was able to see the sky and the tops of the trees outside for just a moment.
It seemed that there was a message for him not to give up. Suddenly an idea hit him. All he could do was move one finger and he decided to make the best use of it. By moving this, he slowly developed a code of communication with his wife.
He touched his wife’s arm with that finger, indicating to her that he wanted her to call the engineers again. Then he used the same method of tapping her arm to tell the engineers what to do. It seemed foolish but the project was under way again.

For 13 years Washington tapped out his instructions with his finger on his wife’s arm, until the bridge was finally completed. Today the spectacular Brooklyn Bridge stands in all its glory as a tribute to the triumph of one man’s indomitable spirit and his determination not to be defeated by circumstances. It is also a tribute to the engineers and their team work, and to their faith in a man who was considered mad by half the world. It stands too as a tangible monument to the love and devotion of his wife who for 13 long years patiently decoded the messages of her husband and told the engineers what to do.
Perhaps this is one of the best examples of a never-say-die attitude that overcomes a terrible physical handicap and achieves an impossible goal.
Often when we face obstacles in our day-to-day life, our hurdles seem very small in comparison to what many others have to face. The Brooklyn Bridge shows us that dreams that seem impossible can be realised with determination and persistence, no matter what the odds are.
Even the most distant dream can be realized with determination and persistence.
Unknown author
























“Đừng hối tiếc. Người cao tuổi thường không hối tiếc về những gì họ đã làm, nhưng lại thường hối tiếc về những gì họ đã không làm. Những người duy nhất sợ chết là những người hối tiếc.”




























