Category Archives: trà đàm

Liệu có thành công, một Làng bảo tồn văn hóa Tây Nguyên?

Công ty cao su Đăk lăk vừa tổ chức hội thảo khoa học về việc xây dựng Làng bảo tồn văn hóa các dân tộc Tây Nguyên. Đây là một trong những đơn vị Nhà nước ở khu vực, mà lãnh đạo thực sự có quan tâm tới vấn đề phát triển kinh tế và bảo tồn, phát huy văn hóa dân tộc bản địa, một cách thật sự có tâm huyết. Nói “ có Tâm” , bởi không hiếm những người, những cơ quan đóng chân trên mảnh đất đầy huyền thoại này, thích nói mà không phải thích làm, thậm chí trong thâm tâm còn định kiến về sự “ lạc hậu” của đồng bào các dân tộc thiểu số Tây Nguyên nữa ( tôi đã từng nghe một vị lãnh đạo ở một địa phương Tây Nguyên kể về một cuộc hội ý bàn việc tổ chức chương trình văn hóa gì để đón khách, khi nghe đề xuất chương trình cồng chiêng, vị có quyền cao nhất đã gạt phắt đi, với lý do “ chán lắm ” (?), rồi sau đó họ chiêu đãi và mời một vài ca sỹ đến hát ngay trong bữa ăn).
vanhoataynguyen
Để nói về việc thấu hiểu sự khác nhau giữa hai nền văn minh lúa rẫy và lúa nước thì còn là câu chuyện dài dài. Nhưng xin quay lại đề xuất của DaRuCo về việc xây dựng làng văn hóa dân tộc Tây Nguyên, mà dự kiến sẽ có từ 6 tộc người trở lên ( trước tiên là Êđê, Mnông, Jrai, Sê Đăng, Bâhnar và Ca Tu) , cùng về đây sinh sống và bảo tồn văn hóa truyền thống một cách thật sự.

Đã từng là đơn vị độc lập đứng ra tổ chức Fétival cồng chiêng Tây Nguyên ( 2007), nên đây không phải là lần đầu tiên Công ty cao su đề cập đến vấn đề bảo tồn văn hóa các dân tộc bản địa. Ngay từ khi được nhận bàn giao rừng ở Buôn Đôn để xây dựng Khu du lịch, ông Tổng Giám đốc Công ty đã trao vào tay các cộng sự của mình nhiệm vụ chính thức, thông qua tên gọi là “ Du lịch Văn hóa sinh thái ”. Và tôi cũng đã vinh dự được mời tư vấn đầu tiên về những vấn đề cụ thể về văn hóa dân tộc trong mục tiêu xây dựng khu du lịch cũng như làng văn hóa thanh niên dự kiến thành lập ở đây ( đó là tiêu chí của năm 2006). Hồi đó, tôi đã mạnh dạn đặt tên cho ngôi làng trong tương lai này là “ Buôn Dhông Êman – Buôn Thung lũng Voi ” .

Gần như không một nơi nào, đơn vị nào có được lợi thế như Công ty Cao su Đăk lăk. Đặc biệt là về cảnh quan và lịch sử văn hóa. 1.200 ha rừng là một diện tích lý tưởng, đủ để có không gian tự nhiên, cho dù là tái hiện, một vùng Tây Nguyên ( mà nhà văn Nguyên Ngọc đã tóm tắt trong bốn loại rừng : rừng ở, rừng làm rẫy, rừng săn bắn hái lượm và rừng tang ma). Sau nữa, Khu du lịch này nằm trong một miền đất có bề dày lịch sử và văn hóa. Nơi đây là lãnh địa của nữ tù trưởng Êđê Yă Wam, mà với sự hào phóng của bà, Vua Voi Y Thu KhunZuNốp đã vinh danh nghề săn bắt và thuần dưỡng voi độc nhất ở Việt Nam. Nơi giao thoa nhưng không biến dạng bốn bản sắc văn hóa tộc người : tiếng ching knăh vang xa mạnh mẽ của Êđê, vòng xoang Arap Jrai rạo rực và cuốn hút, những bản trường ca Mnông Ot n’trong có thể kể “ suốt ngày dài và đêm thâu ”, điệu Lăm thôn và câu hát “ Hoa Chăm pa” quyến rũ của các cô gái Lào; người dân ở đây giao tiếp với nhau bằng cả bốn ngôn ngữ ấy lẫn tiếng Kinh, tiếng Tày…
lehoicotu
May mắn được từng qua những khu du lịch của hầu hết các vùng trên mảnh đất hình chữ S và một vài nước trong khu vực, tôi có thể khẳng định thế mạnh ấy của Daruco. Kể ngay như : vườn văn hóa Noong Nút ở Thái Lan, nếu chính phủ cấp thêm, mới có được 200 ha đất. Vườn thú của hãng bia Tiger tại Thái cũng vậy, núi non, đá, suối…đều đa phần phải xây, đắp, thậm chí bằng xi măng…Ngay cả thác Prem, thác Dam Bri…ở Lâm Đồng, cũng là do con người tạo dựng…

Hội thảo khoa học lần này, với sự đồng thuận của rất nhiều nhà khoa học các ngành văn hóa, du lịch, môi trường, thổ nhưỡng… chỉ là bước đi khởi động chính thức đầu tiên của DaRuCo. Bởi sẽ còn phải có những trình tự tiếp theo về việc quy hoạch đất đai, lập dự toán kinh phí, xây dựng các công trình hạ tầng song song với khảo sát , lựa chọn các nhóm tộc người theo tiêu chí, vận động quần chúng, xây dựng “ kịch bản” lối sống, sinh hoạt tại Làng …Nói nôm na là nhiều việc, nhiều thời gian và chắc chắn là nhiều vô kể kinh phí. Liệu rồi có thất bại như với khu bảo tồn tồn Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô ( chỉ gồm toàn khách sạn, sân gôn..) không? Đó chính là nỗi lo của hầu hết các nhà khoa học hồ hởi tham gia Hội thảo này.

Tôi, cũng chung nỗi phấp phỏng ấy, khi nhỡn tiền là Công ty đã phải thay tới ba đời giám đốc phụ trách khu du lịch ( kể cả người nước ngoài), công trình vườn chơi thiếu nhi đang rỉ sét và khu Spa mái tranh đã mục nát mà kiến thiết vẫn dở dang, tiêu tốn bộn tiền không mang lại hiệu quả kinh tế; kết cục 4 năm rồi vẫn chưa đi tới được mục tiêu mong muốn.Và liệu tâm huyết của Tổng Giám đốc sẽ được thực thi đến đâu, khi ông bàn giao cho người kế nhiệm? Bởi đâu phải ai cũng hiểu, cũng nặng lòng với văn hóa Tây Nguyên như ông? Cần lắm, một người trực tiếp điều hành vừa có tâm vừa có hiểu biết về văn hóa bản địa , đó là còn chưa kể tới nghiệp vụ du lịch & kinh doanh. Vậy nên có ý kiến đề xuất trong hội thảo rằng “ phải có những chuyên gia tư vấn về lĩnh vực văn hóa, du lịch…trong hội đồng xây dựng dự án này. Không chỉ là ràng buộc trách nhiệm, mà còn để đảm bảo mục tiêu không bị chệch hướng”. Điều ấy là chưa có tiền lệ với các đơn vị kinh doanh.

Sau nữa, tôi buồn, sao lại phải “ vận động” nhỉ, người Tây Nguyên mình ơi ? Ta có bao nhiêu điều quý giá ông bà để lại, sao cứ phải có người giúp mới gìn giữ được thế? Các trí thức Tây Nguyên nghĩ gì về việc này?

Chẳng phải một bài báo, như một tâm sự mong được sẻ chia vậy thôi. Không biết có ai là người đồng cảm?

Linh Nga Niê Kdăm

Si

Chào các bạn,

Hôm nay ta nói đến chữ “Si” trong Phật học, chữ cuối cùng trong tam độc tham sân si, nguồn gốc của mọi khổ đau.
ignorance
Chắc là ai trong chúng ta cũng đã biết cây si của các chàng si tình trồng trước cửa nhà các cô. Sở dĩ gọi là si, vì khi yêu thì thành mù quáng. Si là mù quáng, ngu dốt, đần độn… Vì vậy nên mới nói “si mê”. Đã mê thì phải si, chưa si là chưa mê. 🙂

Trong Phật học, si là (1) không biết về nguyên lý căn bản của vũ trụ và đời sống: Tất cả mọi sự đều phù du, không chắc chắn, thay đổi không ngừng—tức là, mọi sự đều “vô thường” (non-permanent), và (2) mê say ôm chặt (tức là “chấp” vào, attached to) những cái vô thường đó.

Ở đây, chúng ta không cần phải đi sâu rốt ráo vào vô thườngchấp của những người tu đường Bồ tát, mà có thể dùng một khái niệm tương tự trong tư tưởng và luận l‎ý Tây phương khá quen thuộc với chúng ta ngày nay. Đó là khái niệm “tương đối” (relative, relativity).

• Tương đối hàm ý “so sánh”. Ví dụ: Khi ta nói “Cô ấy đẹp”, ta đương nhiên nói “So sánh với những người trung bình khác, thì cố ấy đẹp, nhưng so sánh với các hoa hậu thì chưa biết.”

• Tương đối hàm ý “lệ thuộc vào chủ từ”. Ví dụ: “Cô ấy đẹp” có nghĩa là “Đối với mắt tôi thì cô ấy đẹp, nhưng đối với mắt của người khác thì chưa biết.”

• Tương ‎đối hàm ý “có giới hạn”. Ví dụ: Khi ta nói “Anh ta rất thông minh”, ta vẫn hàm ‎ ý rằng có những điều anh ấy không biết.
Relativism
• Tương đối hàm ý “có thể thay đổi”. Ví dụ: “Cô ấy đẹp” có nghĩa là hiện thời cô ấy đẹp, nhưng khi cô ấy 50 tuổi thì chưa biết. Hay “Anh ấy rất giàu” có nghĩa là hiện thời anh ấy giàu, nhưng mai mốt thì chưa biết.

Trong cách nói hàng ngày, ta luôn luôn nói với nghĩa tương đối, dù là ta chẳng bao giờ nhắc đến từ “tương đối”, thậm chí chẳng nghĩ đến nó. Khi ta nói “Cô ấy đẹp” hay “Anh ấy thông minh” là đương nhiên ta hàm ‎các ý so sánh, tùy thuộc chủ từ, giới hạn, và thay đổi.

Nhưng…
khi ta nói về chính mình:

“Tôi rất đẹp, tôi rất tử tế, tôi rất hiền hậu, tôi rất đạo đức…”

thì lại là chuyện khác.

Khi nói về “tôi hiền hậu” chẳng hạn, ta thường hành động như là ta không nghĩ đến so sánh, chủ từ, giới hạn, và thay đổi. Ta hành động cứ như là “Tôi hiền hậu nhất thế giới, không ai bằng, và luôn luôn hiền hậu tại mọi nơi mọi lúc, vĩnh cửu, và tất cả mọi người trên thế giới đều đồng ‎ý như thế (dĩ nhiên ngoại trừ mấy người u mê).”

Khi nói, Tôi học giỏi, tôi đẹp, tôi khiêm tốn, tôi yêu người, tôi đạo đức… cũng thế. Ta suy tư và hành động cứ như là tôi giỏi nhất thiên hạ và sẽ giỏi vĩnh viễn và ai cũng biết, đẹp nhất thiên hạ và sẽ đẹp vĩnh viễn và ai cũng biết…

Đó là nói về các phương diện cụ thể của tôi…

Khi nói về tư tưởng trừu tượng của tôi, như là ‎ý kiến của tôi, phán đoán của tôi, chủ nghĩa của tôi, lòng tin của tôi, tôn giáo của tôi… thì sự tập trung vào tôi còn mạnh hơn ngàn lần, và hầu như ta quên hẳn “tương đối”:
closedminded
Mấy đám này vừa bất tài vừa thiếu giáo dục.
Chủ nghĩa dân chủ đa đảng là con đường duy nhất đưa đến thịnh vượng.
Chủ nghĩa xã hội là lối duy nhất đến hạnh phúc.
Tin tên đó là chỉ có bán nhà.
Chỉ có đạo tôi mới đúng, mấy đám khác là mê tín dị đoan.
Làm sao mà có thể yêu kẻ nửa người nửa ngợm vậy nhỉ?

Tất cả những điều này, ta thường tuyên bố và hành động một chiều như là chúng nhất định phải đúng 100% và “người khôn ngoan” thì phải biết các điều đó và sống với các điều đó.

Đương nhiên chúng ta biết, thái độ đó rất là trẻ con, vì…

Người già dặn hơn một tí ai cũng biết là điều gì hay và tốt cho mình chưa hẳn là hay và tốt đối với người khác, hay và tốt lúc này chưa hẳn là hay và tốt lúc khác, hay và tốt nơi này chưa hẳn là hay và tốt nơi khác.

Tương đối có nghĩa là cái nhìn của ta rất tương đối, và người khác có thể có cái nhìn khác ta, nhưng vẫn có thể đúng như ta. Nếu ta nói “voi hiền” thì cũng đúng, người khác nói “voi dữ” thì cũng đúng, tuỳ theo lúc voi đứng trong sở thú ăn mía hay đang trong rẫy phá mía.

Nếu biết rằng mọi suy tư, mọi chân lý ở đời đều có tính cách tương đối, và các suy tư hoặc chân lý khác nhau có thể đều đúng, thì ta không còn hồ đồ kiêu căng trong suy tư và phán đoán của mình, cũng như không ép buộc người khác phải nghĩ và làm như mình. Tức là, ta gạt bỏ được những khổ đau cho mình và cho xã hội quanh mình, sinh ra từ kiêu căng và áp bức của chính mình.

Thêm vào đó, ta lại có thể học cách suy tư để thấy cái đúng của người khác, tức là làm cho đầu óc và tư duy của mình giàu có hơn, thông thái hơn.

Bạn không cần phải thích ăn mắm nêm, nhưng đừng đòi hỏi mọi người hãy tẩy chay mắm nêm theo bạn. Và chẳng lý do gì mà bạn không sống thoải mái được với người thích mắm nêm, cũng như học thêm tại sao họ thích mắm nêm và mắm nêm có gì ngon với họ.

Hiểu được lý tương đối ở đời, và sống vui vẻ hòa hợp với mọi người trong‎ lý tương đối đó, chính là sống với thực tế cuộc đời, là mở rộng đầu óc để nhìn mọi vấn đề dưới mọi góc cạnh khác nhau, là không còn làm “người mù sờ voi”, là không còn “Si” nữa.

Trên phương diện xã hội học, tư duy tương đối chính là nền tảng của cách sống mà ta gọi là hòa đồng, cởi mở, dân chủ. Trong một xã hôi có nhiều người suy nghĩ và sinh hoạt khác nhau, thì cách sống hòa bình, công bình và thoải mái nhất là, mọi người cùng nghiên cứu phương cách để có thể sống chung hòa bình vui vẻ, thay vì một nhóm áp đặt một cách suy tư và sinh hoạt trên tất cả mọi nhóm khác.

Kết quả cuối cùng của việc hiểu lẽ tương đối là:

• Trên phương diện cá nhân: Ta khiêm tốn hơn vì biết mọi cái ta có cũng chỉ là tương đối (tức là vô thường); bình thản hơn vì biết bản chất hay thay đổi (vô thường) của đời sống và, do đó, sẵn sàng đối diện tương lai; thông thái hơn vì biết học cách nhìn của người khác.

• Trên phương diện xã hội: Xã hội bình đẳng hơn, nhân ái hơn, hòa bình hơn và thịnh vượng hơn, vì mọi người tôn trọng nhau, học hỏi nhau và gắn bó nhau.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Bài liên hệ: Tham, Sân, Si

Nhị cú tam niên đắc

Thơm ngâu chỉ để ngon trà
Em trang điểm mấy cũng là cho anh.
pair
Xuân buồn vì thiếu hoàng mai
Thơ nồng vắng bạn lấy ai tạc thù!

Phì phà khói thuốc phù vân
Ngụm cà fê đắng, oán ân quên rồi.

Nghêu ngao đánh mất ưu phiền
Cà tàng ngộ được bạn hiền từ tâm.

Quê hương là chùm khế chua
Đội ra chợ bán không mua… đội về!

Tài hoa đi với phong trần
Đắng cay nếm đủ nợ nần còn dư.

Cái cò lặn lội bờ sông
Mà nuôi cái hạt…lông bông suốt ngày.

Đinh Đức Dược

Lời nguyện cho phép lạ

Chúa ơi,

Con mong phép lạ
thay thế chiến tranh,Miracles
Con mong phép lạ
thay thế hận thù,
Con mong phép lạ
thay thế xét đoán,
Con mong phép lạ
thay thế nỗi sợ
trong con
và trong thế giới.

AMEN.
.

Dear God,

May miracles
replace war,
May miracles
replace hatred,
May miracles
replace judgment,
May miracles
replace fear
in me
and in the world.

AMEN

(Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch
)

Đi trắng về đen

Đôi khi dạo chơi phơ phất đâu đó nơi quen thuộc ta lại chợt nhặt được đôi điều mới lạ mà xưa kia vô ý chẳng nhận ra.
Đây là câu chuyện tôi nhặt lại trong vườn cổ học:
dogchasingman
Một hôm trời nắng Dương Bố đi chơi. Khi ở nhà mặc áo trắng, nửa đường gặp mưa ước hết. Người quen cho mượn cái áo thâm.
Bố về nhà, con chó nhà vừa cắn vừa đuổi. Bố giận toan cầm gậy đánh. Anh là Dương Chu chạy ra bảo:
“ Đừng đánh nó làm gì! Nó đuổi như thế cũng phải. Giả sử con chó trắng nhà ta đột nhiên đổi màu lông thành đen thì em có lấy làm lạ không?”

Không biết lỗi tại phía nào?
Nghĩ cái sự con người ta lạ ngay cái chỗ nết người, thường thì nhạy lắm cái sự người ta xoay ra chiều khác, mà cái sự mình đổi khác thì cứ tỉnh như nhiên! Thế là cố chấp và ích kỉ lắm. Giá như lúc nào cũng sẵn một người anh bên mình như Bố để cảnh tỉnh mình.

Lại nữa, cái màu mè sơn phết bên ngoài còn có cơ nhận ra mà tránh, còn cái đen từ ruột đen ra, mình còn không biết, nói chi anh em!

Mà phàm phu tục tử thì chẳng chấp làm gì. Đôi lúc hiền nhân quân tử mà cũng cứ bị cái sự được không cao thấp của đời nó hoặc cho đến mê mới hại. Anh cả của đọt chuối non có lúc chê Nguyễn Công Trứ bị hoặc bởi chữ danh ngẫm mà có lí!

Mà có riêng gì tướng công Uy Viễn, tội nghiệp Nguyễn Tiên Điền chọn cho mình tên tự Tố Như hẳn giàu hàm ý, vậy mà cũng có lúc cứ đau đắm đuối trong một nỗi niềm hư ảo:

Dao ức gia hương thiên lí ngoại
Trạch xa đoạn mã quí đông lân

Tạm dịch:

Quê nhà xa hút mù khơi
Đời xe ngựa, thẹn với người thuở xưa!

Ý hẳn cũng mong cái sự khác mình nhiều lắm!
Xin lượng thứ!
heartcarvedintotree
Cũng xin lượng thứ khi kể một chuyện không vui, một nhà thơ từ một “kiếp phôi pha” cho đến khi rời cái bậc tam công của mình vẫn còn oán “chúng nó tiếc gì cái chức cố vấn mà không cho miền giữ”( theo phóng sự của Phùng Quán).

Ô hay, hành trình làm người khó giữ thiên lương cho lành vững!

Ngẫm mà thương Vương Xương Linh, đỗ tiến sĩ, đi làm quan xa, chỉ lo ngai ngái cái lòng mình trên hoạn lộ, chỉ sợ cố nhân ngày về chẳng còn nhận mặt nhau mà chí tình nhắn gửi:

Lạc Dương thân hữu như tương vấn
Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ.

Tạm dịch:

Bạn xưa dù hỏi, rằng ta
Lòng trong vẫn giữ như là thuở nao!

Lại nhớ cụ Nguyễn Khuyến dù thương Dương Khuê đến thế mà khi khóc Vân Đình tiến sĩ lại lẫn trong tiếng tình thống thiết một lời trách khôn nguôi:

“Bác già tôi cũng già rồi
Biết thôi, thôi thế thời thôi mới là.”

Khi nói những lời này, lòng cứ ngùi ngùi nhớ dăm thằng bạn, lại thon thót giật mình không biết cái tôi giờ đã ra sao?
Một chút phản tỉnh giữa ngày đời bận rộn, không biết có đại ngôn tật hô không thế?
Mà e khi to tiếng lớn giọng thì đã khác ngay từ cái giọng của mình, chao ôi!
Mà Dương Bố chỉ có một Dương Chu, tôi thì còn có cả anh em mình, ta hãy nhắc nhau sống từng ngày đời cho thật!

NGUYỄN TẤN ÁI.

Bí Quyết Thương Yêu

There is only one happiness in life, to love and be loved.

~ George Sand~

Chỉ có một hạnh phúc trên đời, là yêu và được yêu.

Life is to be fortified by many friendships. To love and to be loved is the greatest happiness of existence.

~ Sydney Smith~

Nhiều tình bạn làm mạnh mẽ cho đời. Yêu và được yêu là hạnh phúc lớn nhất trên đời.

love-2
Một trong những cuốn sách rất tuyệt mình được đọc năm 18 tuổi: Nói Với Tuổi 20 của Thích Nhất Hạnh, có một phần rất hay về Thương Yêu. Mình đã chép nhiều đoạn vào sổ tay và còn thuộc. Xin ghi ra đây mấy câu trong một đoạn như thế để mở đầu cho một bài dịch về chủ đề thương yêu:

Hạnh phúc, về phương diện tình cảm, là yêu thương và được yêu thương. Được thương yêu là ngọt ngào, nhưng yêu thương không phải chỉ là ngọt ngào. Yêu thương là chịu trách nhiệm, là che chở, là lo lắng, là hy sinh; tất cả những thứ đó đều là những yếu tố cần thiết để thương yêu, nghĩa là để thỏa mãn nhu yếu thương yêu, nhu yếu vươn tới đồng nhất với đối tượng

Thương yêu trong tác phẩm này có nghĩa rộng bao trùm và gồm nhiều thứ tình: tình yêu dân tộc, tình yêu mẹ con, tình yêu con cái với cha mẹ, tình yêu nam nữ…

Vì thế các bạn có thể hiểu từ Love trong bài dịch sau về mười bí quyết thương yêu theo nghĩa tình yêu đôi lứa hay nghĩa rộng của thương yêu có lẽ đều phù hợp.

Bí Quyết 1 : NĂNG LỰC TƯ DUY

THOUGHT2Tình yêu bắt đầu bằng nhận thức của chúng ta. Chúng ta thể hiện mình qua suy nghĩ .
Những ý nghĩ yêu thương tạo ra những trải nghiệm về tình yêu và những mối quan hệ yêu thương.
Yêu thương có thể làm thay đổi niềm tin và suy nghĩ của chúng ta về người khác và về chính mình.
Nếu chúng ta yêu thương ai đó, chúng ta cần quan tâm đến nhu cầu và mong ước của người ấy.
Nghĩ về người yêu lí tưởng sẽ giúp ta nhận ra người ấy khi gặp mặt.

Bí Quyết 2 : BIẾT TÔN TRỌNG

Ban không thể yêu ai hay yêu cái gì trừ phi bạn biết tôn trọng người khác.
Người đầu tiên bạn cần tôn trọng là chính bạn.
Bắt đầu lòng tự trọng hãy tự hỏi “Mình cần tôn trọng điều gì ở bản thân mình?”
Đối với những người khác kể cả những người bạn không thích cũng tự hỏi câu: ” Mình cần tôn trọng điều gì ở người này?”

Bí Quyết 3 : BIẾT TRAO TẶNG

Muốn đón nhận yêu thương phải biết trao tặng thương yêu!
Bạn càng cho nhiều thương yêu, bạn càng nhận được nhiều yêu thương.
Giving2Yêu thương là cho đi chính bản thân mình không vụ lợi và vô điều kiện.
Hãy thực hành từ tâm. Trước khi bắt đầu một mối quan hệ đừng hỏi xem người ấy có thể cho bạn những gì, mà là bạn sẽ có thể trao tặng gì cho người ấy. Bí quyết của mối quan hệ yêu thương hạnh phúc và bền vững là luôn chú tâm đến những gì bạn cho đi chứ không phải những gì bạn có thể nhận.

Bí Quyết 4 : SỨC MẠNH CỦA TÌNH BẠN

Để có được một tình yêu chân chính, bạn phải tìm được một người bạn đích thực.
Yêu không phải là nhìn nhau mà cùng nhìn về một hướng.
Để yêu thương một người trọn vẹn, bạn phải yêu tính cách của người ấy chứ không phải vẻ bề ngoài.

Bí Quyết 5: SỨC MẠNH CỦA CÁI CHẠM
touch
Một cái chạm, siết tay là một trong những biểu hiện mạnh mẽ nhất của tình yêu, phá bỏ mọi rào cản và gắn kết quan hệ. Chạm vào nhau làm thay đổi trạng thái thể lý và tình cảm của chúng ta và làm ta dễ chấp nhận tình yêu.

Bí Quyết 6:. BIẾT BUÔNG BỎ

Nếu bạn yêu cái gì đó, hãy biết buông bỏ.
Nếu nó trở lại với bạn, nó là của bạn.
Nếu không thì nó chẳng bao giờ là của bạn.
Ngay cả trong mối quan hệ yêu thương, mỗi người đều cần khoảng cách riêng.

Bí Quyết 7 : SỨC MẠNH CỦA GIAO TIẾP
communication
Khi chúng ta biết giao tiếp chân thực và cởi mở, cuộc sống thay đổi.
Yêu một người là giao tiếp với người đó. Hãy để cho những người bạn yêu biết bạn yêu quý họ.
Đừng bao giờ ngại ngần nói ra 3 từ kỳ diệu này: ” Anh yêu Em / Em yêu Anh / Tôi yêu Bạn “.
Chớ bao giờ bỏ qua một cơ hội ngợi khen ai đó.
Luôn nói với người mình yêu một lời yêu thương. Biết đâu đó lại là lần cuối bạn có thể nhìn thấy họ.
Nếu bạn sắp từ giã cuộc đời, nhưng còn có thể gọi điện thoại cho những người mình yêu, bạn sẽ gọi ai, bạn sẽ nói gì.
Vậy tại sao bạn còn chờ đợi?

Bí Quyết 8 : SỨC MẠNH CỦA LÒNG TẬN TỤY

Nếu bạn muốn có nhiều yêu thương, bạn phải thương yêu nhiều và những yêu thương đó phải thể hiện qua suy nghĩ và hành động của bạn.
Sự tận tụy trong tình yêu là thử thách xác thực nhất về tình yêu.
Nếu bạn muốn có những mối quan hệ yêu thương, bạn phải gắn bó với những mối yêu thương ấy.
Khi đó không bao giờ có sự từ bỏ yêu thương.
Sự tận tụy đó làm phân biệt một tình cảm sâu sắc mãnh liệt với một tình cảm mong manh và thoáng qua.

Bí Quyết 9 : SỨC MẠNH CỦA ĐAM MÊ
romantic

Đam mê thổi bùng ngọn lửa yêu và giữ cho nó cháy mãi.
Đam mê bền lâu không đến từ những hấp dẫn về mặt thể lý, nhan sắc, mà từ sự tận tình, đồng điệu và say mê.
Đam mê có thể hâm nóng lại bằng cách tái tạo lại những kỷ niệm đã qua.
Sự tự nhiên và ngạc nhiên cũng tạo ra đam mê.
Tinh tuý của tình yêu và hạnh phúc giống nhau: Điều ta phải làm là sống mỗi ngày với sự đam mê.

Bí Quyết 10: SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN

Niềm tin là cốt yếu trong mọi mối quan hệ yêu thương.
Nếu không có lòng tin, ta sẽ ngờ vực, âu lo, sợ hãi và người ta yêu sẽ thấy bị trói buộc, ngột ngạt trong tình yêu.
Bạn chẳng thể yêu ai trọn vẹn nếu không có lòng tin tuyệt đối.
Hãy hành xử như thể mối quan hệ yêu thương của bạn không bao giờ kết thúc.
Một trong những cách để xem người ấy có phù hợp với bạn không là tự hỏi: ” Mình có tin họ hoàn toàn và chân thành không?”

trust2
Nếu câu trả lời là không, thì hãy suy nghĩ kỹ trước khi mở lòng ra với yêu thương.

Huỳnh Huệ dịch

SECRETS OF LOVE

The First Secret – The Power Of Thought
****************************************

Love begins with our thoughts.
We become what we think about.
Loving thoughts create loving experiences and loving relationships.
Affirmations can change our beliefs and thoughts about others and ourselves.
If we want to love someone, we need to consider their needs and desires.
Thinking about your ideal partner will help you recognize her when you meet her.

The Second Secret – The Power Of Respect
******************************************
RESPECT
You cannot love anyone or anything unless you first respect them.
The first person you need to respect is yourself.
To begin to gain self-respect asks yourself, “What do I respect about myself?”
To gain respect for others, even those you may dislike, ask yourself “What do I respect about them?”

The Third Secret – The Power Of Giving
***************************************

If you want to receive love, all you have to do is give it!
The more love you give, the more you will receive.
To love is to give of yourself freely and unconditionally.
Practice random acts of kindness.
Before committing to a relationship ask not what the other person will be able to give to you, but rather what will you be able to give them.
The secret formula of a happy, lifelong, loving relationship is to always focus on what you can give instead of what you can take

The Fourth Secret – The Power Of Friendship
********************************************
forever_friends

To find a true love, you must first find a true friend.
Love does not consist of gazing into each other’s eyes, but rather looking outward together in the same direction.
To love someone completely you must love them for who they are, not what they look like.
Friendship is the soil through which love’s seeds grow.
If you want to bring love into a relationship, you must first bring friendship.

The Fifth Secret – The Power Of Touch
***************************************

Touch is one of the most powerful expressions of love, breaking down barriers and bonding relationships.
Touch changes our physical and emotional states and makes us more receptive to love.

The Sixth Secret – The Power Of Letting Go
*************************************
letting_go

If you love something, let it free. If it comes back to you it’s yours, if it doesn’t, it never was.
Even in a loving relationship, people need their own space.
If we want to learn to love, we must first learn to forgive and let go of past hurts and grievances.
Love means letting go of our fears, prejudices, egos and conditions.
“Today I let go of all my fears, the past has no power over me – today is the beginning of a new life

The Seventh Secret – The Power Of Communication
**************************************************

When we learn to communicate openly and honestly, life changes.
To love someone is to communicate with them.
Let the people you love know that you love them and appreciate them.
Never be afraid to say those three magic words: “I Love you.”
Never let an opportunity pass to praise someone.
Always leave someone you love with a loving word – it could be the last time you see them.
If you were about to die but could make telephone calls to the people you loved, who would you call, what would you say and..why are you waiting

The Eighth Secret – The Power Of Commitment
****************************************************
committment

I you want to have love in abundance, you must be committed to it, and that commitment will be reflected in your thoughts and actions.
Commitment is the true test of love.
If you want to have loving relationships, you must be committed to loving relationships.
When you are committed to someone or something, quitting is never an option.
Commitment distinguishes a fragile relationship from a strong one.

The Ninth Secret – The Power Of Passion
*********************************************

Passion ignites love and keeps it alive.
Lasting passion does not come through physical attraction alone; it comes from deep commitment, enthusiasm, interest and excitement.
Passion can be recreated by recreating past experiences when you felt passionate.
Spontaneity and surprises produce passion.
The essence of love and happiness are the same; all we need to do is to live each day with passion.
Sarsberella

The Tenth Secret – The Power Of Trust
*******************************

Trust is essential in all loving relationships.
Without it one person becomes suspicious, anxious and fearful and the other person feels wrapped and emotionally suffocated.
You cannot love someone completely unless you trust them completely.
Act as if your relationship with the person you love will never end.
One of the ways you can tell whether a person is right for you is to ask yourself, “Do I trust them completely
and unreservedly?”
If the answer is “no”, think carefully before making a commitment.

Unknown

Cây xanh

trees[1]

Chào các bạn,

Các bạn hay dùng ảnh Screensaver gì cho màn hình máy tính nhỉ?

Mình đang dùng một ảnh về Cây, một con đường cây xanh phía trước. Cây xanh vươn cao đón ánh nắng mặt trời, cây xanh dịu mát tâm hồn, cây xanh trẻ trung. Màu xanh non hy vọng, màu xanh non trẻ trung mãi mãi trong tâm hồn.

Thỉnh thoảng mình đổi ảnh Screensaver, và vẫn hay chọn ảnh về cây. Mình tìm thấy bài thơ “Trees” của Joyce Kilmer diễn tả về cây thật sâu sắc. Xin chia sẻ cùng các bạn.

Chúng ta, hãy là mỗi cây xanh bạn nhé. Và hãy trồng thật nhiều cây xanh. 🙂

Chúc các bạn một ngày cây xanh,

Hiển.
.
trees[1]

TREES

I think that I shall never see
A poem lovely as a tree.
A tree whose hungry mouth is prest
Against the earth’s sweet flowing breast;
A tree that looks at God all day,
And lifts her leafy arms to pray;
A tree that may in Summer wear
A nest of robins in her hair;
Upon whose bosom snow has lain;
Who intimately lives with rain.
Poems are made by fools like me,
But only God can make a tree.

Joyce Kilmer
.
CÂY XANH

Tôi nghĩ chẳng bao giờ thấy
Một bài thơ đẹp như cây.
Cây bám miệng đói thật chặt
Vào ngực mẹ đất ngọt ngào.
Cây nhìn Thượng Đế tối ngày,
Nâng cao lá cành cầu nguyện,
Cây vào mùa hạ có mang
Tổ Canh Tước trong làn tóc
Trên rễ cây, tuyết đã phủ;
Cây sống thân thiết với mưa.
Kẻ khờ như tôi làm thơ,
Nhưng chỉ Chúa làm nên cây.

Nguyễn Minh Hiển dịch

Sân

Chào các bạn,

Hôm nay ta nói đến chữ “sân” trong ba độc “tham sân si”, ba nguồn gốc của mọi khổ đau theo Kinh Tham Sân Si của Phật gia.

Sân hay sân hận là nổi nóng, giận dữ, hờn giận, bực bội, la hét, chưởi bới, xù lông xù cánh… Sân là nóng ra ngoài. Hận là nóng ngầm bên trong. Chẳng ai trong chúng ta lạ lùng gì với sân hận.
anger
Nhưng, chẳng mấy khi ta nghĩ đến sân hận là nguồn gốc của đau khổ cho mình và cho cả thế giới của mình cả, phải không các bạn? Có ai đó nói một câu đụng chạm đến ta một cách bất công, ta “giải thích” ngay lập tức, với lời lẽ “dạy trẻ” hay “hăm dọa”, hay cả hai. Hoặc là mỉm cười dịu dàng với quả tim thâm tím, “Để đó, bà sẽ cho mày biết tay. Đời còn dài.”

* Ít khi chúng ta nổi nóng một cách bất công. Thông thường thì ta nổi nóng vì một anh chàng “ngu dốt” nào đó làm một điều “ngu dốt” nào đó, đụng chạm đến bản thân hay quyền lợi của ta, hay đụng chạm lợi ích xã hội, hay bất công với người khác… Nói chung là chúng ta thường có lý do “đúng” để nổi nóng. Rất ít khi ta nổi nóng vì hiểu lầm. Và tuyệt nhiên không ai nổi nóng mà không có l‎ý do.

Và đó chính là vấn đề khó khăn nhất ta đối diện: Vì ta luôn luôn có lý do chính đáng để nổi nóng, cho nên ta thường không thấy nổi nóng là một độc cần phải giải trừ.

* Hơn nữa, nổi nóng là một quyền lợi xã hội đi đôi với chức vụ. Ông là quan chức, ông có quyền nổi nóng với mày, mày là phó thường dân khố rách áo ôm mà dám hỗn với ông à?

Thầy cô có quyền nổi nóng, học trò thì không. Bố mẹ có quyền nổi nóng, con cái thì không. Chức cao hơn thì được nổi nóng, chức nhỏ hơn thì không.

Quyền nổi nóng gia tăng theo địa vị xã hội, cho nên vua là tồi nhất trong chứng bệnh này. Nói chạm đến lông chân của vua là chết như không.

Vì vậy rất nhiều người càng lớn tuổi và càng quyền lực thì càng tồi tệ với người nhỏ hơn và thấp hơn. Về khoản sân hận này, xem ra người ta có thể đi xuống trong khi người ta đi lên về địa vị và tuổi tác.

Khi nói đến sân hận, chúng ta có thể nghĩ ngay đến một đám teen nhảy choi choi đánh nhau trên đường phố. Nhưng thực ra, sân hận là vấn đề nhỏ đối với teen, mà là vấn đề lớn hơn rất nhiều đối với người lớn, và là vấn đề cực lớn với những người quyền cao danh trọng và lớn tuổi.

* Điều này rất dễ hiểu, vì càng quyền cao danh trọng thì “cái tôi” càng có nhiều cơ hội để trương phình vĩ đại—với bao nhiêu khen thưởng, nịnh hót, danh tiếng, quyền lực, tiền bạc dồn vào mình. “Cái tôi” càng trương phình, ta càng dễ tự ái vặt—ai phê phán một tí xíu thôi, là có thể đốt ngòi nổ chậm cho bom nguyên tử. Sống gần vua như sống gần cọp là thế.

Nhưng tại sao ta phải diệt sân hận?
anger1
Thưa, bởi vì kinh nghiệm cho thấy khi ta nóng, ta làm nhiều chuyện điên rồ và ngu dốt ngoài sức tưởng tượng. Đọc báo thì thấy nhan nhản hàng ngày: Chồng vợ cải nhau hai ba câu, ông chồng nổi nóng đổ ngay thùng xăng vào vợ và bật hộp quẹt. Học trò làm ồn, cô giáo bực mình tát cho một tát lũng luôn màng nhỉ. Một bạn nói bạn kia ngu, bạn “ngu” bèn rút dao đâm ngay tại cổng trường…

Và cái hận ngấm ngầm cũng chẳng kém hại tí nào, nếu không nói là hại hơn nóng bùng nổ. Truyện kiếm hiệp, ảnh hưởng lớn trong nền văn hóa nước ta, dạy “Quân tử báo thù 10 năm cũng chưa muộn.” Và nhiều người bỏ cả đời, chỉ sống để tầm thù. Hạng “quân tử” của đạo tầm thù và không biết đến đạo lý buông xả này, nhất định phải là sáng tạo của các tiểu nhân thời hậu thế mạt pháp, vì khó tưởng tượng được Khổng Tử–thầy dạy quân tử–lại có thể nhỏ mọn đến thế, chưa cần nói đến thầy dạy buông xả Thích Ca.

Mỗi phút sân hận là mỗi phút stress. Người sân hận thì không thể vui vẻ hạnh phúc được, và stress tạo ra đủ loại tâm bệnh và bệnh cơ thể, như động tim, đột quỵ, tăng khả năng ung thư, làm yếu hệ thống miễn nhiễm để bao nhiêu loại bệnh tha hồ tấn công… Nếu ai muốn đi sớm, thì cứ tự do sân hận thoải mái.

Ngoài cái hại cho chính mình, người nhiều sân hận chẳng vui vẻ được với ai, hay “chia” stress cho những người gần gũi, và gây đau khổ cho những người chung quanh, mỗi khi ai đó làm trái ý họ, dù đó là bạn bè hay thân quyến.

Lãnh đạo hay sân hận thì người dưới trướng sống như sống chung với cọp. Lãnh đạo quốc gia mà hay sân hận thì thường gây chiến tranh với lân bang.

* Điều quan trọng nhất ta thấy là, sân hận chẳng được một lợi ích gì cả. Không có điều gì mà ta không thể làm được mà không cần nổi nóng. Ta có thể làm được mọi điều rất tốt mà không hề phải nổi nóng một tí nào.

Thế nghĩa là sân hận chỉ có thể có hại, hoặc cùng lắm là vô hại trong một vài trường hợp lẻ loi, nhưng không thể có lợi gì cả. Cho nên chẳng có l‎ý do gì chúng ta phải có sân hận trong lòng.

Thế nhưng, không phải là đôi khi nổi nóng, làm dữ, cũng là cách tốt để chống sai trái sao?

Đúng như thế, khi gặp một nhóm cướp đường, có thể cách hay nhất là đập cho các chú một trận rồi bắt nhốt vào trại cải huấn, may ra mới lấy lại được an ninh cho đường phố và giáo huấn các chú được.
cooldown
Hoặc vợ bị chồng áp bức quá, phải nổi nóng chống lại kịch liệt thì may ra chàng ta mới bắt đầu kính nể.

Hoặc dân bị quan chà đạp quá, nổi nóng chống lại kịch liệt thì may ra mới có người nghe lời kêu nài.

Bản tính con người là như thế, đôi khi phản ứng mạnh mẽ thì mới đưa lại kết quả và công lý, còn lúc nào cũng dịu dàng chưa chắc đã được việc.

Nhưng phản ứng mạnh mẽ không có nghĩa là nổi giận hay sân hận, các bạn. Đây là hai điều hoàn toàn khác nhau.

Qui tắc chiến đấu thành công đòi hỏi một con tim thông suốt tĩnh lặng:

Nếu bạn phải chiến đấu như người nổi điên vì tức giận, thì hãy chiến đấu dữ dội như thế, với sự suy tính cẩn thận của một con tim trong trẻo tĩnh lặng như mặt nước hồ thu.

Nếu dữ dội vì suy tính bình thản mình phải làm thế, thì đó là chiến lược thắng,

Nếu dữ dội vì nổi nóng, đó là đường thua và đó không là chiến lược.

Tóm lại, sân hận, như HIV/AIDS chỉ có hại mà chẳng được lợi gì. Chẳng lý do gì mà ta không luyện tập để từ bỏ nó.

Nhưng làm sao để từ bỏ sân hận?

Người ta hay nói nhiều cách để chấm dứt sân hận, dẹp bỏ tính nóng, như là: Uống một ly nước khi nổi nóng; hay có nhiều lòng từ và yêu thương mọi người… Mọi cách đó đều tốt cả. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của mình thì có 2 điều dễ làm nhất để trừ sân hận từ từ. (Trừ từ từ vì bản tính con người không thể xoay ngược trong chỉ một ngày, một tháng, hay ngay cả một năm. Bất kỳ luyện tập nào cũng đòi hỏi kiên trì và nhiều công phu tu tập nhiều năm, mỗi ngày khá một tí). Hai điều đó là:

1. Không bao giờ làm quyết định gì khi bạn đang nổi nóng. Quyết tâm đợi hết nóng rồi hãy tính.

Nếu muốn giải thích cho hắn ta ngay vì mình đang nổi nóng, để đó tính sau. Nguội rồi hãy tính. Nếu muốn đấm cho hắn một đấm vì hắn phi lý quá, để đó tính sau. Hết nóng rồi hãy tính. Không làm quyết định gì khi đang nóng, kể cả khi đang “nóng ngầm.”

Quyết định khi đang nóng đơn giản là dốt, là bất trí.

2. Luôn luôn nhắc mình rằng sân hận hoàn toàn chỉ có hại mà không có lợi, và ta sân hận chỉ vì ta còn là nô lệ của thói quen.

Vì vậy, không l‎ý do gì ta phải tiếp tục nô lệ trong con đường bất trí đó, mà không tìm cách làm chủ tâm mình để có được tự do.

Nếu mình biết sân hận là cái phải dứt bỏ như thế, thì rất khó để cho nó có thể sống lâu trong mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ: Tham, Sân, Si

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Not Enough

To wish better things for you is not enough. You also need to find ways to make everything better.

To point at someone and blame him for his mistake is not enough. You also need to ask him whether you can help him make everything correct or better
Silent Symphony helping_hands
To say: “Everyone/Someone needs to do this work” is not enough. You also need to belong to “everyone” and you’re “someone”, too, so why don’t you do it?

To tell someone what’s right is not enough. You also need to do the right things so that everyone can see and understand them.

To dream is not enough. You also need to work to make that dream come true.

To require is not enough. You also need to know how to give.

To say: “I tried” is not enough. You also need to try again and try more.

To want to be loved is not enough. You also need to learn how to love first.

To say “I care” is not enough. You also need to prove how much you care.

To wake up is not enough. You also need to start.
fuel_cell_start_
To start is not enough. You also need to pursue continuously.

To make a living is not enough. You also need to create life.

To have a good friend is not enough. You also need to know how to become a good friend, too.

To believe someone is not enough. You also need to tell him about it.

Quan Jun translated
.

KHÔNG ĐỦ

Mong muốn những điều tốt hơn cho bạn là không đủ. Bạn cần tìm cách để làm cho mọi thứ tốt hơn nữa.

Chỉ vào một người khác và đổ lỗi cho họ về một sai lầm là không đủ.
burning-candles
Bạn còn cần hỏi họ xem bạn có thể giúp họ làm mọi thứ đúng hơn được không.

Nói “Mọi người/Ai đó cần phải làm việc này đi” là không đủ. Bạn cũng thuộc “mọi người” và bạn cũng là “ai đó”, sao bạn không làm việc ấy?

Nói cho người khác biết điều gì đúng là không đủ. Bạn còn cần thực hiện chúng để mọi người có thể nhìn bạn và hiểu được.

Mơ ước là không đủ. Bạn còn cần phải làm việc để biến ước mơ đó thành hiện thực.

Đòi hỏi là không đủ. Bạn còn cần cho đi nữa.

Nói “Tôi đã cố gắng rồi đấy chứ!” là không đủ. Bạn còn cần phải học cách yêu thương trước đã.

Muốn được thương yêu là không đủ. Bạn còn cần phải học cách yêu thương trước đã
say love
Nói “Tôi có quan tâm” là không đủ. Bạn còn phải chứng tỏ bạn quan tâm đến mức nào.

Tỉnh dậy là không đủ. Bạn còn cần phải bắt đầu.

Bắt đầu thôi là không đủ. Bạn còn cần phải tiếp tục theo đuổi.

Kiếm sống là không đủ. Bạn còn cần phải tạo ra cuộc sống.

Có một người bạn tốt là không đủ. Bạn còn cần phải học để cũng trở thành một người bạn tốt.

Tin tưởng một người là không đủ. Bạn còn phải nói với họ điều đó.

Source: 2! Magazine

Lời nguyện chấm dứt chia cách

Chúa ơi,

Cầu mong những bức tường
chia cắt con khỏi–
anh em con,
chị em con,
chính con,
và Chúa
chảy tan ra, bây giờ
prayerforunity
Cầu mong những ý nghĩ
và cảm xúc
giữ con trong địa ngục
bị tan biến
vĩnh viễn.

AMEN.
.

Dear God,

May the walls
which keep me separate-
from my brothers,
my sisters,
my self,
and You-
now melt.

May the thoughts
and feelings
which keep me in hell,
be dissolved
forver.
AMEN

Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch

Có một cuốn sách bên trong bạn

    “Viết là một cuộc thám hiểm.
    Bạn bắt đầu từ số không và học trên đường đi”

      E. L. Doctorow

WriteABook
Cách đây vài năm, một khảo sát cho biết có đến 81% người Mỹ cảm thấy có một cuốn sách trong đầu mình, và họ cho rằng mình nên viết nó ra. Tuy nhiên, một tác giả của hơn 20 cuốn sách đã viết trong một bài báo rằng, những người Mỹ đó tốt nhất đừng nên viết nó ra, vì ngày nay có quá nhiều cuốn sách hạng ba được xuất bản. Ông ta cho đó là sự hão huyền. Và ông khuyên mọi người “tiết kiệm giấy” bằng cách đừng viết ra những cuốn sách mà họ muốn viết, thậm chí đừng nghĩ đến. Hãy giữ nó trong giấc mơ của họ, nơi xứng đáng của nó.

Nhưng với tôi, quan điểm đó chỉ nhằm làm nản chí những người yếu bóng vía. Có lẽ nên tránh xa những nhà phê bình nghiêm khắc khi ta còn trẻ. Đôi khi, họ dập tắt mơ ước của ta không thương tiếc. Ước mơ của ta, chúng có thể đưa ta đi rất xa. Chính ta, chứ không phải họ.

Tôi, với tư cách là một người đọc, và một người kiếm sống bằng nghề viết, tin rằng viết không phải là một đặc quyền riêng của các nhà văn. Không. Viết, tưởng tượng và sáng tạo không phải là một công việc “đẳng cấp cao” dành riêng cho một giới nào đó. Để xuất bản một cuốn sách, bạn cần giấy phép, cần tiền, cần sự hỗ trợ…nhưng để viết một cuốn sách thì bạn chỉ cần mong muốn và sự quyết tâm của mình, không cần ai cho phép cả.

Magaret Mitchell vốn là một nhà báo chuyên viết tiểu sử. Khi một người của nhà xuất bản Macmillan hỏi xem liệu Magaret Mitchell có viết cuốn tiểu thuyết nào không, một người bạn của Mitchell đã cười phá lên:”Tưởng tượng xem, một người ngờ nghệch như Peggy lại viết một cuốn tiểu thuyết”. Bạn hẳn đã nghe tên tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió kể cả khi bạn chưa từng đọc nó.

Các nhà báo thường không phải là nhà văn, nhưng điều đó không ngăn cản họ trở thành nhà văn nếu họ có một tiểu thuyết trong đầu và cố gắng làm việc để viết nó ra. Cũng như vậy, kể cả khi điểm văn ở trường của bạn chưa bao giờ trên năm, điều đó cũng không ngăn cản bạn viết một cuốn sách. Chúng ta bị bắt buộc phải viết những bài luận. Nhưng khi viết một cuốn sách, chúng ta hoàn toàn tự do. Nếu bạn viết đựơc blog, chắc chắn bạn có thể trở thành tác giả của một cuốn sách. Tôi có một anh bạn luôn bị điểm 4 môn Văn, nhưng anh viết trên blog mình những bài phê bình âm nhạc thật tuyệt, bởi đó là niềm đam mê của anh. Tôi biết anh hoàn toàn có thể viết một cuốn sách về âm nhạc.
bookinme
“Viết một cuốn sách là giết một cái cây, đừng cố viết sách nếu bạn chỉ có thể viết những cuốn sách vớ vẩn” – Tôi đã nghe một người nói với một người khác như vậy. Nhưng, ai có thể đánh giá một cuốn sách là hạng ba hay hạng nhất – khi nó chưa được viết ra? Max Ehrman nói “Hãy lắng nghe người khác, cả những người chậm trí và những kẻ thất học, bởi ai cũng có câu chuyện của riêng mình”

Bạn có câu chuyện của bạn, những ý kiến, những suy tư, những kinh nghiệm, những ký ức, những tổn thương, khát vọng, tình yêu và những giấc mơ… Nếu bạn chưa viết nó ra, bạn không thể biết được nó có đáng giá hay không. Có một cuốn sách trong tâm hồn bạn, và tôi, tôi thực sự muốn đọc nó. Hãy ngồi vào bàn và viết.

Tại sao bạn không thể viết một câu chuyện trẻ con, và cậu em họ khéo tay của bạn có thể vẽ minh họa cho nó. Tại sao bạn không viết lại câu chuyện bạn kể cho tôi nghe về những chuyến đi đặt bẫy thú trong rừng. Tại sao bạn không viết một cuốn sách kể về cuộc chiến tranh giữa quái vật và người ngoài hành tinh như bạn đang kể cho cháu bạn? Một cuốn truyện tranh. Một cuốn sách dạy câu cá. Một cuốn sách kể về những hồi ức tuổi thơ. Và…hãy viết một cuốn sách để trấn an tôi khi máy vi tính của tôi bị hư.

Không có biên giới nào cho đề tài. Chẳng có gì ngăn cản.

Đừng vội vã, Giả Đảo từng “ba năm làm được hai câu thơ” thì kể gì đến sách. Những cuốn sách từ khi bắt đầu ý tưởng, từ đầu tiên được viết ra, đến khi nó thành một bản in trên tay bạn có thể chỉ một tuần nhưng cũng có thể hàng chục năm.

Hãy viết đi, trong khi viết, bạn sẽ tìm kiếm khi có nhu cầu và học thêm những kỹ thuật viết văn, bạn sẽ tự học thêm để chỉnh sửa văn phạm và chính tả của mình, bạn sẽ tự tìm cách sắp xếp các chương mục sao cho hợp lý, hoặc độc đáo, bạn sẽ tự tổ chức đường dây cốt truyện sao cho đơn giản, hay phức tạp, bạn sẽ thay đổi từ ngữ và cấu trúc sao cho dễ hiểu hơn, hay khó hiểu hơn, tuỳ theo ý bạn muốn. Bạn sẽ cảm thấy ưa thích những câu dài, hoặc ngắn. Chẳng có biên giới nào cho sự sáng tạo, miễn là bạn muốn vậy.
yes_you_can
Kể cả khi họ viện đến những cái cây thì bạn cũng chẳng còn lý do gì để e ngại. Đa số những người trẻ tôi quen không viết bằng giấy mực nữa.

Đừng quá chú ý đến văn phạm và chính tả, có nhiều nhà văn vẫn sai chính tả, và thậm chí không ít những người được xem là nhà văn vẫn viết không đúng ngữ pháp.

Đừng lo nếu bạn không thể viết được một cuốn sách nổi tiếng hay bán chạy. Khi tôi nói, tôi đang viết một cuốn sách. Không hiểu sao nhiều người nghĩ ngay rằng tôi hẳn đang viết một cuốn tiểu thuyết dày hàng trăm trang với tham vọng để đời. Nhưng sách không chỉ có nghĩa là tiểu thuyết. Và không phải mọi tác giả đều mong trở thành best seller. Ở ngoài kia, trên những kệ sách phần lớn là những cuốn sách chưa bao giờ được nhắc đến trong mục điểm sách, nhưng chúng vẫn được mua về đọc bởi những độc giả âm thầm, và chúng vẫn mang đến điều gì đó hữu ích cho họ. Có vài cuốn sách thậm chí in ra không để bán, bởi tác giả không đủ tự tin để phát hành nên in một số ít để tặng bạn bè. Nhưng là cuốn sách nằm trên kệ “đọc thường xuyên” của tôi.

Tôi cũng muốn viết một cuốn sách, nó nhỏ thôi. Nó có thể bé bằng lòng bàn tay, chẳng hạn, và nhẹ tênh. Và bạn có thể đọc nó thật nhanh trong một buổi chiều uể oải vô tư lự, cuộn mình trên ghế, rồi gấp nó lại với một nụ cười thật nhẹ…để rồi thật lâu sau đó, khi bạn già đi, sau bộn bề cuộc đời, bạn nhớ lại cuốn sách ấy, nụ cười ấy, và bạn chợt thấy nhẹ nhõm tựa như buổi chiều kia đang vượt thời gian quay trở lại với mình. Và nó sẽ là một kỷ vật dịu dàng cho những người yêu tôi, để khi đọc nó họ nhớ rằng tôi đã từng hiện hữu.

Vậy là tôi quyết định sẽ viết nó. Tôi ngồi đây, trong một góc nhà, trước màn hình laptop IBM ThinkPad cũ kỹ và viết những dòng đầu tiên về chú bé sẽ trở thành nhân vật chính trong cuốn sách của mình. Bạn chưa đọc cuốn sách đó, nhưng tôi yêu nó.

Và bạn, chính bạn, cũng có thể khởi sự viết cuốn sách đầu tiên của đời mình. Chắc chắn là như vậy. Việc của bạn là ngồi vào bàn và bắt đầu. Hãy bắt đầu bằng một từ. Hoặc nhiều hơn, bắt đầu bằng một câu.

Thậm chí có thể là câu này:

“Tôi chẳng viết được gì cả, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng”.

Đó có thể là câu mở đầu hoàn hảo cho cuốn sách của bạn.

Đông Vy và Phạm Công Luận

Di Sản Thế Giới — Cổ thành Huế

Chào các bạn,

Cổ thành Huế là Di sản Thế giới trong danh sách UNESCO. Và là chứng tích phong phú nhất của lịch sử cận đại, khi dân tộc ta đối diện với những thế lực quốc tế hùng mạnh bước vào quê hương.

Huế đẹp, cổ kính, trang nghiêm và thơ mộng.

Đây là file PPS mình tốn nhiều thời gian và công phu nhất từ trước đến nay.

Nhạc nền là Phụng Vũ Khúc của đội Nhã Nhạc Cung Đình Huế.

Mình post đây để chia sẻ với các bạn, đặc biệt là những người con của Huế trên khắp nẻo đường đời.

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Chúc các bạn một ngày tim tím.

Bình an & Sức khỏe,

Túy-Phượng
.

lầu ngũ phụng

Tham

Chào các bạn,

Tham sân si. Đây là cái mà Phật gia gọi là tam độc, ba loại độc làm cho chúng ta đau khổ. Nguồn gốc mọi khổ đau của chúng ta nằm trong 3 chữ này. Hôm nay ta sẽ nói về chữ “tham” trước.
greed
Hầu như bất kỳ điều gì trên đời ta cũng có thể tham được: Tham tiền, tham tài sản, tham tài năng, tham sắc, tham quyền lực, tham danh tiếng, tham an ninh, tham người yêu/tình yêu, tham thành công … Hầu như bất cứ danh từ nào trong quyển tự điển mấy chục ngàn chữ, cũng đều có thể là đối tượng của máu tham của ta cả: Cái bàn, chim bồ câu, lăng tẩm, sách, cá mập, đô la, phụ nữ … Cho nên chỉ một chữ này thôi, ta có thể đi lạc vòng vòng thế giới, luân lưu sáu nẻo luân hồi qua vô lượng kiếp, không bao giờ dứt (Nói theo kiểu nhà Phật :-)). Cho nên có lẽ vì vậy mà “tham” đứng đầu trong ba độc.

* Tham cái xấu như tham ma túy, tham nổi tiếng ăn cướp, tham áp bức… là chuyện xấu, đương nhiên rồi.

* Nhưng tham cái hay cái đẹp cũng là vấn đề, dù ta thường không thấy vấn dề này — như là, yêu em quá, nhưng thấy em có vẻ như có cảm tình với tên búzù kia, bèn nổi máu du côn đập cho anh chàng một trận. Hay, tham học quá, nhưng anh chàng hàng xóm làm ồn học không được, mới cho anh chàng một búa.

* Tệ nhất và nguy hiểm nhất là tham những lý tưởng cao siêu, cao quý, như là mang ánh sáng của Chúa hay của Allah đến cho thế giới mù lòa, bằng cách chi tiền hay mang quân tấn công đất người để “giúp” họ trở lại đạo. Hay, mang lại công bình hạnh phúc cho thế giới bằng cách mạng đẩm máu giết chết hàng triệu người “cản trở” con đường cách mạng.
greed1
Cái tham “l‎ý tưởng” này ai cũng thấy là to lớn và kinh khiếp số một cho thế giới con người. Phiền một nỗi là cái tham này lại làm cho người ta mù quáng và điên rồ hơn tất cả mọi cái tham khác—Một tên đồ tể giết hàng triệu người như nghóe, cũng có thể rất thành thật tin rằng hắn ta phục vụ Allah hay phục vụ công bình hạnh phúc cho con người. Và hầu như chẳng có cách nào để khuyên can hay giải bày gì cho mấy đại đồ tể này thấy rõ cái ác của họ.

Vấn đề của chúng ta là “ước muốn” khác với “tham” thế nào?

Trong hàng Bồ tát của Phật gia, ước muốn và tham là một. Còn ước muốn là còn tham.

Nhưng chúng ta chỉ mới đến hàng bị bồ tát, cho nên ta khoan lý giải theo hàng Bồ tát và chỉ lý giải theo hàng bị bồ tát mà thôi.

Ước muốn là những giấc mơ thúc đẩy ta tích cực tiến bước về một tương lai tươi sáng.

* Ước muốn cho chính ta thì ích kỷ, không tốt; và ước muốn vị tha, cho người khác–cho xã hội cho thế giới–là ước muốn tốt, phải không các bạn? Hmm… các bạn đã quên những đại đồ tể vẫn tin mình là thánh mà chúng ta mới nói trên kia sao? Chẳng có gì để bảo đảm là khi ta ước muốn cho xã hội thì ta sẽ không là đồ tể. Và chẳng có gì để bảo đảm là khi ta chỉ ước muốn ta khỏe mạnh giàu có thì ta sẽ không là người tốt cho xã hội. Cho nên ta không thể lấy “ước muốn cho ta” hay “ước muốn cho người” làm kim chỉ nam.

* Trong xã hội mọi người sống chung, không ai thực sự quan tâm đến chuyện ta ước muốn cho riêng của ta hay ta ước muốn cho xã hội. Điều duy nhất mọi người quan tâm là sự thực hiện ‎ý muốn của ta có thiệt hại đến người khác không.

Nếu ta muốn có nhiều tiền, nhưng ta kiếm tiền thành thật, không dối trá, không quảng cáo láo, không ăn chận, không tham nhũng, không áp bức người nghèo… thì việc làm tiền đó có gì sai? Thực ra, nếu tiền rơi vào tay những người làm ăn thành thật, thì đây là việc tốt cho họ và cho cả thế giới, vì người thành thật thường dùng tiền của mình để giúp xã hội và những người chung quanh.

Nếu bạn muốn rao giảng lời chúa, nhưng xỉ vả người “ngoại đạo” là mê tín dị đoan, lầm lạc hay vô đạo đức, và không kính trọng truyền thống tâm linh của người khác, kể cả người không theo đạo nào, thì sự rao giảng lời Chúa của bạn có lợi gì cho ai?
gentleness
Nếu bạn đấu tranh cho hòa bình và công lý, mà không giết chóc trù dập ai, cũng không cản trở tiến hóa của xã hội, thì việc làm lý tưởng của bạn chỉ có lợi cho mọi người mà không hại.

Không làm hại người khác khi thực hiện ý muốn của mình, đây là thước đo cách sống của chúng ta.

Dĩ nhiên là nói vẫn luôn luôn dễ hơn làm. Bởi vì nếu bạn tố cáo tham nhũng, đương nhiên là bạn sẽ “làm hại” người bị bạn tố cáo. Thế thì làm sao đây?

Thưa, đây là câu hỏi không có câu trả lời chung, mà tùy theo mỗi trường hợp, bạn phải tự hỏi lòng mình và phải tự quyết định. Có thể bạn tố cáo anh chàng “tham nhũng” này vì hắn lấy mất chức của bạn mấy tháng trước? Nếu thế thì bạn thực sự chống tham nhũng hay bạn đang trả thù? Mà dù là bạn đang muốn trả thù, bạn vẫn nên tố cáo hay không, vì đó là việc tốt cho xã hội? Hay bạn nên đợi khi bạn thực sự không còn ganh tị với người này nữa, rồi hãy tính đến chuyện tố cáo sau, để chắc chắn là mình khách quan trong việc làm?

Rốt cuộc cũng chính cái tâm của mình phải quyết định cho mình. Nếu ta có tâm tốt, không có ý đồ hại ai vì cá nhân mình, lại luôn luôn tránh thiệt hại cho người càng nhiều càng tốt … thì ước muốn và hành động của ta thường là tốt.

Nhưng khi các chính trị gia hại cả triệu người để, họ tin trong lòng, là giúp cả triệu hay cả tỉ người khác, thì chúng ta cần xét lại… vì với các con số lớn như vậy, các tính toán của ta rất khó để chính xác. Thông thường thì, chết chóc và đổ vỡ thấy ngay trước mắt, nhưng hạnh phúc cho xã hội thì chỉ là một cái bánh vẽ của tương lai. Kinh nghiệm của lịch sử thế giới thường cho thấy thế. Vì vậy, khi nói đến đau thương chết chóc cho nhiều người, tốt hơn là đừng tưởng ta là thánh đang “thay trời hành đạo.”

Nói chung là, Không những tâm ta không muốn hại ai, mà hành động cũng không hại ai, thì đó mới là ước muốn tốt.

Suy tư phải tốt, và hành động cũng phải tốt.

Dùng mục đích để biện mình cho hành động là con đường nhanh nhất để biến ta thành đại ác. Như chặt chân con để nó tốt, không đi chơi bậy. “Trong lòng tôi chỉ muốn con tôi tốt mà, tôi đâu muốn hại nó.” Đó là lối suy tư của ác quỷ, các bạn ạ.

Chỉ “ý tốt” không đủ, phải “làm tốt” nữa mới đủ.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ: Tham, Sân, Si

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Không nên đòi hỏi quá nhiều về tình yêu

Khi mới bắt đầu yêu cảm giác ban đầu của bạn là gì? có phải, đó là một chút ngại ngùng pha lẫn sự hấp dẫn lẫn tò mò, một chút nhớ, một chút mong, một chút hạnh phúc .. vì cuối cùng bạn đã không còn cô đơn, lẻ loi nữa. Bạn cảm thấy ấm lòng vì bạn biết luôn có người nghĩ và nhớ về bạn…
love
Nhưng sau khi đã có thời gian để tìm hiểu nhau rồi thì mọi việc sẽ thay đổi thế nào đây?…. bạn bắt đầu phát hiện ra những khuyết điểm của người đó… rồi một loạt những vấn đề rắc rối nối đuôi nhau xảy ra…bạn cảm thấy buồn phiền, thấy mệt mỏi, cuối cùng là gì …có thể bạn sẽ muốn chạy trốn khỏi những lời thề thốt của mình, muốn nói rằng chúng ta hãy chia tay nhau đi…

Có người nói “yêu” giống như việc bạn nhặt môt viên đá vậy, ai cũng muốn nhặt được viên đá phù hợp với bản thân mình, nhưng biết đến bao giờ mới nhặt được viên đá mà bạn thấy hợp đây? liệu đó đã thật sự là viên đá mà bạn luôn mơ tưởng chưa?…Và cứ cho là bạn đã tìm được người phù hợp với mình, nhưng liệu bạn có phù hợp với người đó không? …

Thật ra, theo tôi nghĩ tình yêu nên ví với việc khi bạn mài một viên đá thì đúng hơn, có thể khi mới nhặt được viên đá đó bạn cảm thấy không được vừa ý cho lắm, nhưng bản tính của con người là luôn có sự co giãn, rất nhiều việc là có thể thay đổi được. Chỉ cần bạn có tấm lòng, có dũng khí, thì việc giữ gìn và mài dũa viên đá của riêng mình sao cho vừa sáng, vừa nhẵn nhụi lại là việc thiết thực hơn nhiều so với việc lúc nào cúng phải đi khắp các nơi để tìm cho mình một viên đá phù hợp phải không?

Bạn đã bao giờ quyết tâm mài viên đá của riêng mình chưa? Bạn có muốn thử những điều tôi vừa nói không?

Tôi còn nhớ có người nói với tôi rằng: Khi uống rượu, say khoảng 6 phần là lúc con người cảm thấy thoải mái nhất. Hoặc khi ăn cơm, bạn no khoảng 7 phần cũng là lúc bạn sẽ cảm thấy dễ chịu nhất. Nếu bạn tiếp tục ăn nữa, rất có thể bạn sẽ cảm thấy bị đầy bụng, và tất nhiên bạn sẽ mất đi cái cảm giác thú vị của bữa ăn. Cũng giống như việc khi bạn yêu một ai đó, bạn chỉ nên yêu người đó khoảng tám phần là vừa đủ, còn lại hai phần nên dùng để yêu bản thân mình. Nếu như ban yêu người đó quá nhiều, rất có thể bạn sẽ tạo cho người đó một áp lực rất lớn, và tự tạo cho bản thân mình những đau khổ, sự dằn vặt không cần thiết, thậm chí điều đó còn làm mất đi mùi vị tình yêu của chính hai người.

Vậy thì phải yêu thế nào mới là đúng đây?
love1
Thực ra mỗi người đều có một cách nhìn nhận về tình yêu riêng, nhưng tôi nghĩ rằng khi yêu một người nào đó bạn cần:

Cần phải biết người đó thường làm những gì, suy nghĩ điều gì, thích cái gì, ghét cái gì…có nghĩa là biết cách quan tâm đúng mức, đôi lúc chính bạn cần phải nới lỏng, và tạo cho người đó có được khoảng không riêng của chính mình.

Khi làm việc gì đó sai bạn cần phải biết nói lời xin lỗi, đồng thời phải biết tỏ lòng cảm ơn với người đó.

Cần phải biết nhận lỗi và cũng cần phải biết sửa chữa lỗi lầm của mình.

Cần phải gần gũi, quan tâm chăm sóc người đó, đồng thời cũng cần phải biết lượng thứ với lỗi lầm của người đó.

Và bạn hãy nên nhớ rằng, tình yêu…
love2
Là biết chấp nhận, nhưng không có nghĩa là chịu đựng.

Là khoan dung, nhưng không có nghĩa là dung túng.

Là giúp đỡ ủng hộ, nhưng không có nghĩa là chi phối.

Là sự an ủi, chứ không phải sự chấp vấn.

Là sự thổ lộ, chứ không phải là sự lên án.

Là khó có thể quên được, chứ không phải là sự lãng quên.

Là sự hòa nhập giữa hai con người, chứ không phải là khai báo bắt buộc.

Là biết hài lòng với những gì người đó đem lại cho bạn, chứ không phải là yêu cầu bao nhiêu thì đủ.

Có thể là lãng mạn, nhưng không nên lãng phí.

Có thể cầm tay người ấy bất cứ lúc nào, nhưng đừng nên tự tiện rời bỏ người đó.

Và…. là gì nữa đây các bạn? Hãy giúp mình suy nghĩ để tình yêu của chúng ta được hoàn thiện hơn nhé.

Kiều Tố Uyên

Những người phục vụ “hát” và “khiêu vũ”

Trên thương trường có câu “Khách hàng là Thượng Đế”.

Xin gửi bài này đến với các Thượng Đế Teen của Đọt Chuối Non để được lắng nghe:
– Các bạn có thích trong vai khách hàng được chăm sóc tốt? Các bạn đã từng “ấn tượng” vì được chăm sóc tốt?
– Và một mai, nếu trong vai một nhân viên dịch vụ khách hàng trẻ, bạn có hóa thân thành những người phục vụ sẵn sàng cười, “hát” và “khiêu vũ” với khách hàng như trong bài viết này không?

NHỮNG NGƯỜI PHỤC VỤ “HÁT” VÀ “KHIÊU VŨ”

hát 1Một khách hàng của tôi chia sẻ câu chuyện cô ấy và gia đình đã trải qua một kỳ nghỉ tuyệt vời khi họ nghỉ ngơi ở resort Wyndham ở Orlando, Florida. Mỗi lần lái xe ra – vào resort, họ dừng lại ở trạm bảo vệ để chờ người phục vụ mở cổng. Thay vì chỉ việc bật chốt để nâng thanh chắn thì người phục vụ đã rời khỏi chỗ của mình với một nụ cười thật tươi. Cô ấy bước những bước vui vẻ, nhịp nhàng như theo nhạc tới mở cổng và vẫy tay chào khách. Mặc dù những đứa trẻ đã vui đùa cả ngày ở những công viên của Disney, chúng cũng rất vui thích mỗi khi nhìn thấy cô gái ấy. Đôi khi vào ra cổng resort không gặp ca trực của cô, bọn trẻ đã tỏ ra thất vọng. Khi về nhà, câu chuyện về cô gái phục vụ mở cổng duyên dáng và vui vẻ đã trở thành đề tài trong các câu chuyện của chúng tôi.

Tôi thường xuyên đến quán cà phê ở góc phố. Tôi luôn luôn thích đến đó vì người quản lý biết tên tôi và cúi chào tất cả khách hàng của mình với một nụ cười rất tươi. Sự thân thiện của ông đã truyền sang nhân viên khiến khách hàng chỉ có thể thốt lên rằng “Ở đây rất tuyệt”. Điều này đột ngột biến mất khi ông chuyển sang làm ở một cửa hàng khác. Người quản lý mới thường xuyên ở trong phòng. Cô ấy hiếm khi mỉm cười và tôi chưa bao giờ nghe thấy cô ấy hỏi han hay đề cập đến tên một khách hàng nào. Một nhân viên nói với tôi rằng, “Một số khách hàng đã gọi điện đến đây để hỏi về người quản lý cũ. Chúng tôi đã bị mất một số khách hàng thân thiết bởi vì họ thấy chẳng có gì vui vẻ ở đây nữa.” Khách hàng luôn muốn gắn bó với những người nhiệt tình với công việc của mình, bất kể đó là việc gì và ở địa vị nào.

Chúng ta nên đặt ra mục tiêu cho mỗi ngày làm việc với một tinh thần lạc quan, hãy tìm cách gửi “nó” đến khách hàng của mình và đừng quên 10 điều đơn giản sau sẽ giúp khách hàng hài lòng:

hát 31. Cười thật tươi để chào đón mỗi khách hàng. (thậm chí qua điện thoại).
2. Thường xuyên chân thành cám ơn khách hàng.
3. Không để khách hàng chờ quá lâu. Hãy thành thật xin lỗi và “chuộc lỗi” khi lỡ để khách hàng chờ.
4. Luôn sẵn sàng câu nói “Xin lỗi quý khách” khi có trục trặc.
5. Cố gắng nhớ đúng tên khách hàng.
6. Đừng gây ấn tượng với khách hàng bằng bề ngoài phản cảm. Hãy giữ một hình ảnh chuyên nghiệp của mình mọi lúc mọi nơi.
7. Đừng nhai chewgum trước mặt khách hàng (thậm chí trong điện thoại).
hát 48. Biết kiên nhẫn lắng nghe những khúc mắc của khách hàng.
9. Nói một cách rõ ràng về công ty và đồng nghiệp của mình khi khách hàng muốn biết.
10. Luôn thể hiện tinh thần hợp tác, vui vẻ, gắn kết và hiệu quả với đồng nghiệp (khách hàng nội bộ). Khách hàng bên ngoài đang theo dõi chúng ta!

Thực ra, mong đợi của khách hàng không hẳn là phức tạp. Họ sẽ chú ý và đánh giá cao sự niềm nở khi tiếp xúc với một dịch vụ, mà sự niềm nở và nhiệt thành đó sẽ “đánh” vào lòng trung thành của khách hàng với công ty.

Phạm Thị Tuyết – Nguyễn Thị Phương Thảo đồng thực hiện.
Bài này dịch từ  tài liệu về chăm sóc khách hàng của Loyalty Leader®, Issue #332 on 15/10/09 by Debra Schmidt.

DANCING LADY DELIGHTS CUSTOMERS

A participant in one of my seminars shared a story about how she and her family had a wonderful experience when they stayed a Wyndham resort in Orlando, Florida. Each time they drove in or out of the resort, they stopped at the guard station to wait for the attendant to raise the gate. Instead of just flicking a lever, the attendant would dance out of her booth with a big smile. She continued to dance over to the gate and raise it with flourish and a hearty wave.

hát 5. jpgEven though the kids spent fun-filled days at the various Disney parks, they told their parents that the highlight of each day was seeing the dancing lady. On the few occasions when she wasn’t on duty, they were disappointed. After returning home, the family shared the story of the dancing lady many times with their friends.
Customers want to do business with people who clearly enjoy their jobs, no matter what their job title. I’m a frequent visitor to a local coffee shop. I always enjoyed going there because the manager knew my name and greeted all the customers with a smile. His attitude was contagious with the employees and it just plain “felt good” to be there. The mood changed dramatically when he was transferred to a different store.

The new manager frequently hides in the back room. She rarely smiles and I’ve never heard her ask or mention a customer’s name. One of the employees told me, “Several of our customers have called the corporate office to request the old manager. We’ve even lost some of our regulars because they say it’s no fun to come in here anymore.”

Set a personal goal to come to work every day with a joyful attitude. Find ways to make it fun for your customers to do business with you and don’t forget these 10 simple ways to delight your customers:

hát 6. jpg1. Greet each customer with a big smile (even on the telephone).

2. Thank your customers often and sincerely.

3. Prevent your customers from waiting too long. Apologize and do something nice for them when they do wait.

4. Be willing to say, “I’m sorry,” when something has gone wrong.

5. Learn and use your customers’ names.

6. Don’t embarrass your customers by wearing inappropriate attire. Maintain a professional image at all times.

hát 7. jpg7. Don’t chew gum in front of your customers (even on the telephone).

8. Listen patiently and completely to your customers’ comments.

9. Speak positively about your company and co-workers, especially if your customers can hear you.

10. Enthusiastically support your co-workers with kindness and respect. Your customers are watching!

Customer expectations are not complicated. Your customers notice and appreciate a joyful approach to service. It will lead them to loyalty and keep them dancing through your door.

Loyalty Leader®, Issue #332 on 15/10/09 by Debra Schmidt.