Công ty cao su Đăk lăk vừa tổ chức hội thảo khoa học về việc xây dựng Làng bảo tồn văn hóa các dân tộc Tây Nguyên. Đây là một trong những đơn vị Nhà nước ở khu vực, mà lãnh đạo thực sự có quan tâm tới vấn đề phát triển kinh tế và bảo tồn, phát huy văn hóa dân tộc bản địa, một cách thật sự có tâm huyết. Nói “ có Tâm” , bởi không hiếm những người, những cơ quan đóng chân trên mảnh đất đầy huyền thoại này, thích nói mà không phải thích làm, thậm chí trong thâm tâm còn định kiến về sự “ lạc hậu” của đồng bào các dân tộc thiểu số Tây Nguyên nữa ( tôi đã từng nghe một vị lãnh đạo ở một địa phương Tây Nguyên kể về một cuộc hội ý bàn việc tổ chức chương trình văn hóa gì để đón khách, khi nghe đề xuất chương trình cồng chiêng, vị có quyền cao nhất đã gạt phắt đi, với lý do “ chán lắm ” (?), rồi sau đó họ chiêu đãi và mời một vài ca sỹ đến hát ngay trong bữa ăn).

Để nói về việc thấu hiểu sự khác nhau giữa hai nền văn minh lúa rẫy và lúa nước thì còn là câu chuyện dài dài. Nhưng xin quay lại đề xuất của DaRuCo về việc xây dựng làng văn hóa dân tộc Tây Nguyên, mà dự kiến sẽ có từ 6 tộc người trở lên ( trước tiên là Êđê, Mnông, Jrai, Sê Đăng, Bâhnar và Ca Tu) , cùng về đây sinh sống và bảo tồn văn hóa truyền thống một cách thật sự.
Đã từng là đơn vị độc lập đứng ra tổ chức Fétival cồng chiêng Tây Nguyên ( 2007), nên đây không phải là lần đầu tiên Công ty cao su đề cập đến vấn đề bảo tồn văn hóa các dân tộc bản địa. Ngay từ khi được nhận bàn giao rừng ở Buôn Đôn để xây dựng Khu du lịch, ông Tổng Giám đốc Công ty đã trao vào tay các cộng sự của mình nhiệm vụ chính thức, thông qua tên gọi là “ Du lịch Văn hóa sinh thái ”. Và tôi cũng đã vinh dự được mời tư vấn đầu tiên về những vấn đề cụ thể về văn hóa dân tộc trong mục tiêu xây dựng khu du lịch cũng như làng văn hóa thanh niên dự kiến thành lập ở đây ( đó là tiêu chí của năm 2006). Hồi đó, tôi đã mạnh dạn đặt tên cho ngôi làng trong tương lai này là “ Buôn Dhông Êman – Buôn Thung lũng Voi ” .
Gần như không một nơi nào, đơn vị nào có được lợi thế như Công ty Cao su Đăk lăk. Đặc biệt là về cảnh quan và lịch sử văn hóa. 1.200 ha rừng là một diện tích lý tưởng, đủ để có không gian tự nhiên, cho dù là tái hiện, một vùng Tây Nguyên ( mà nhà văn Nguyên Ngọc đã tóm tắt trong bốn loại rừng : rừng ở, rừng làm rẫy, rừng săn bắn hái lượm và rừng tang ma). Sau nữa, Khu du lịch này nằm trong một miền đất có bề dày lịch sử và văn hóa. Nơi đây là lãnh địa của nữ tù trưởng Êđê Yă Wam, mà với sự hào phóng của bà, Vua Voi Y Thu KhunZuNốp đã vinh danh nghề săn bắt và thuần dưỡng voi độc nhất ở Việt Nam. Nơi giao thoa nhưng không biến dạng bốn bản sắc văn hóa tộc người : tiếng ching knăh vang xa mạnh mẽ của Êđê, vòng xoang Arap Jrai rạo rực và cuốn hút, những bản trường ca Mnông Ot n’trong có thể kể “ suốt ngày dài và đêm thâu ”, điệu Lăm thôn và câu hát “ Hoa Chăm pa” quyến rũ của các cô gái Lào; người dân ở đây giao tiếp với nhau bằng cả bốn ngôn ngữ ấy lẫn tiếng Kinh, tiếng Tày…

May mắn được từng qua những khu du lịch của hầu hết các vùng trên mảnh đất hình chữ S và một vài nước trong khu vực, tôi có thể khẳng định thế mạnh ấy của Daruco. Kể ngay như : vườn văn hóa Noong Nút ở Thái Lan, nếu chính phủ cấp thêm, mới có được 200 ha đất. Vườn thú của hãng bia Tiger tại Thái cũng vậy, núi non, đá, suối…đều đa phần phải xây, đắp, thậm chí bằng xi măng…Ngay cả thác Prem, thác Dam Bri…ở Lâm Đồng, cũng là do con người tạo dựng…
Hội thảo khoa học lần này, với sự đồng thuận của rất nhiều nhà khoa học các ngành văn hóa, du lịch, môi trường, thổ nhưỡng… chỉ là bước đi khởi động chính thức đầu tiên của DaRuCo. Bởi sẽ còn phải có những trình tự tiếp theo về việc quy hoạch đất đai, lập dự toán kinh phí, xây dựng các công trình hạ tầng song song với khảo sát , lựa chọn các nhóm tộc người theo tiêu chí, vận động quần chúng, xây dựng “ kịch bản” lối sống, sinh hoạt tại Làng …Nói nôm na là nhiều việc, nhiều thời gian và chắc chắn là nhiều vô kể kinh phí. Liệu rồi có thất bại như với khu bảo tồn tồn Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô ( chỉ gồm toàn khách sạn, sân gôn..) không? Đó chính là nỗi lo của hầu hết các nhà khoa học hồ hởi tham gia Hội thảo này.
Tôi, cũng chung nỗi phấp phỏng ấy, khi nhỡn tiền là Công ty đã phải thay tới ba đời giám đốc phụ trách khu du lịch ( kể cả người nước ngoài), công trình vườn chơi thiếu nhi đang rỉ sét và khu Spa mái tranh đã mục nát mà kiến thiết vẫn dở dang, tiêu tốn bộn tiền không mang lại hiệu quả kinh tế; kết cục 4 năm rồi vẫn chưa đi tới được mục tiêu mong muốn.Và liệu tâm huyết của Tổng Giám đốc sẽ được thực thi đến đâu, khi ông bàn giao cho người kế nhiệm? Bởi đâu phải ai cũng hiểu, cũng nặng lòng với văn hóa Tây Nguyên như ông? Cần lắm, một người trực tiếp điều hành vừa có tâm vừa có hiểu biết về văn hóa bản địa , đó là còn chưa kể tới nghiệp vụ du lịch & kinh doanh. Vậy nên có ý kiến đề xuất trong hội thảo rằng “ phải có những chuyên gia tư vấn về lĩnh vực văn hóa, du lịch…trong hội đồng xây dựng dự án này. Không chỉ là ràng buộc trách nhiệm, mà còn để đảm bảo mục tiêu không bị chệch hướng”. Điều ấy là chưa có tiền lệ với các đơn vị kinh doanh.
Sau nữa, tôi buồn, sao lại phải “ vận động” nhỉ, người Tây Nguyên mình ơi ? Ta có bao nhiêu điều quý giá ông bà để lại, sao cứ phải có người giúp mới gìn giữ được thế? Các trí thức Tây Nguyên nghĩ gì về việc này?
Chẳng phải một bài báo, như một tâm sự mong được sẻ chia vậy thôi. Không biết có ai là người đồng cảm?








Tình yêu bắt đầu bằng nhận thức của chúng ta. Chúng ta thể hiện mình qua suy nghĩ .
Yêu thương là cho đi chính bản thân mình không vụ lợi và vô điều kiện.








![trees[1] trees[1]](https://dotchuoinon.com/wp-content/uploads/2009/11/trees1.jpg?w=474)
![trees[1] trees[1]](https://dotchuoinon.com/wp-content/uploads/2009/11/trees11.jpg?w=240&h=300)
























