Mười lăm mười bốn mười ba
Các em những búp măng ngà non tơ

Nhìn từng gương mặt ngây thơ
Ngước nhìn tôi vẻ đợi chờ tin yêu
Bao nhiêu phiền muộn lo âu
Đời riêng đã giấu phía sau nụ cười
Chỉ còn thôi thúc trong tôi
Làm sao em sẽ thành người giỏi ngoan
Ước mong khi em lớn khôn
Tự tin vững bước chân son vào đời
Nhìn từng gương mặt rạng ngời
Bước chân mỏi cánh tay lơi..Không còn
Tin tôi tin người người hơn
Tin em tin tháng năm còn rộng xa
Ơi em
Những búp măng ngà
Vút lên đi nhé
Trời là của em
Tôi xin làm đất thảo hiền
Chắt chiu ngọt mát dành riêng tuổi hồng.
Tôn Nữ Ngọc Hoa





















