Lọc xọc lạch xạch
Kẽo cà kẽo kẹt
Tiếng máy mỏi mệt
Thở giữa nắng hè
Chíu chíu …còi reo
Gừ gừ… máy nổ
Xe leo lên cầu
Xe ngừng đèn đỏ
Lọc xọc lạch xạch
Kẽo cà kẽo kẹt
Tiếng máy mỏi mệt
Thở giữa nắng hè
Chíu chíu …còi reo
Gừ gừ… máy nổ
Xe leo lên cầu
Xe ngừng đèn đỏ
Đặng Xuân Xuyến
Ô kìa chiều
Ai thả nắng vương cây
Tóc rối ai bay
Mòn ai đuôi mắt
Điệu lý buông lơi tính tang khoan nhặt
Da diết bổng trầm xao xác sông xưa.
Ta hỏi chiều
Thu đã về chưa
Mà lá vàng rơi khẽ nghiêng thật nhẹ Continue reading Hương thu
(Cảm nhận về tập TÂM THÀNH LỄ BẠC của nhà giáo Nguyễn Phúc Vĩnh Ba)
Tuổi của mình thôi làm học trò đã mấy chục năm, cũng chẳng hề dạy một tiết văn nào trong nhà trường suốt hơn ba mươi năm dạy học nhưng câu kể nghèo dí dỏm của Nguyễn Công Trứ qua bài Hàn nho phong vị phú hoặc lời lẽ hùng hồn tha thiết của Trần Quốc Tuấn trong Hịch Tướng Sĩ, Bình Ngô Đại cáo của Nguyễn Trãi cứ văng vẳng trong đầu để rồi khi gặp lúc cảnh tình tương hợp lại nhảy ra ngoài miệng.
Kể cũng lạ! Mà sự lạ này chẳng chi riêng mình gặp. Hầu hết lứa học trò ngày nào giờ đã U60, 70, 80 đều như vậy. Continue reading Cây đẹp trong vườn thơ
(Tặng: Tiểu Hè)
Mai em ra Quảng Ninh
Thăm Cô (1), đừng vội vã
-Chớ có sang Đông Hưng
Tham “hàng Tàu rẻ quá ” !
Chúng đang bồi Đảo đá
Hòng độc chiếm Biển Đông,
Chơi với Tập Cận Bình
Khác chi chơi với Hổ ? ! Continue reading Dặn vợ ra Quảng Ninh
Bước Mẹ Ru
Ngày mẹ chết
Tôi còn viễn xứ
Đỏ lòng tìm phương hướng lần quê
-Mẹ ơi
Mẹ đợi con về
Đê mòn quê ngoại con về mẹ ơi !
Đường về ngoại bao lần tôi tới
Suốt tuổi thơ mẹ gửi cho ông
Thay cha, ngoại dạy nằm lòng
Phẩm hạnh, cách sống, đừng hòng lãng xao Continue reading Bước Mẹ Ru
PHẬT HÁT
Yếm thắm không bỏ bùa sư
Mà sư cứ đòi xoa yếm thắm
Mẹ bảo này trọc đầu
Trong ngực tôi có Phật
Trọc đầu có sợ ố cà sa ?
Giữa chợ lực điền yếm thắm gặp cha
Cha thẳng đường cày cầu xin yếm thắm
Mẹ bảo trong ngực tôi có Phật
Nếu ngực Phật anh thuận lòng
Thì yếm thắm này thuyền xin theo sông Continue reading Ba khúc dâng mẹ
Nguyễn Khôi
(Tặng : Trần Đình Hoành)
*
Người rằng “Địch Địch / Ta Ta”
Nồi da xáo thịt con nhà cả thôi !
*
Địch / Ta là chuyện một thời
Cộng Hòa / Việt Cộng : tơi bời bắn nhau…
Cấp trên thăng chức ngôi cao
Toi thân thằng lính hố sâu chôn vùi !
*
40 năm vẫn ngậm ngùi
Địch / Ta hai phía chẳng ngồi với nhau ?
Vài chàng Thi Sĩ tào lao
Dân “vô chính trị” gặp nhau vui đùa
– Tau / mi – bên thắng / bên thua
Chén anh chén chú cốc Bia giải hòa…
*
Trời cao ngó xuống cười xòa :
“Chúng bay vẫn một con nhà Việt Nam ”
Hà Nội 30-4-2015
Nguyễn Khôi
ANH EM NHÀ GIAO CHỈ
(Tặng: Từ Vũ)
—
Anh em nhà Giao Chỉ
Vốn con Rồng, cháu Tiên
Phải cái hay đố kỵ
“Tự đại” dễ tức, ghen…
Phe Ngoại chửi phe Nội
đòi Dân Chủ, Nhân Quyền!
Cánh Nội “bài” cánh Ngoại
ghét Người nhưng thích “Tiền”. Continue reading Anh em nhà Giao Chỉ
(Tặng: các anh em tôi từng 2 bờ chiến tuyến)
Hà Nội,
sớm tháng 4
hồng Phượng đỏ
Ơi Sài Gòn
nắng nóng
trút mưa đêm…
35 năm
1 vạn 2 nghìn ngày đêm có lẻ
nỗi vui/ buồn
nhức nhối con tim! Continue reading Tháng 4 đỏ / Tháng 4 đen
Ba mươi năm tương ngộ, muộn màng không ?
Tâm tư ghi khắc dịu dàng dáng em.
Nụ cười tươi, bừng hoa nắng sân trường.
Tà áo em bay… tha thướt gió đùa.
Con đường hoa mộng, bến bờ tương lai… Continue reading Tình xưa… Tình xa.
Chào các bạn,
Hafiz of Shiraz (1230-1291) là nhà thơ hàng đầu của Persia, tức là đế quốc Iran/Ba Tư ngày trước và ngày nay là khoảng khối Arab. Hafiz là tu sĩ Sufi, đây là dòng ẩn tu mystics của Islam (Hồi giáo) — là những ẩn tu, sống đời sống ẩn mình, suy niệm, cầu nguyện và ca tụng Chúa trong tu viện.
Bài này Hafiz nói đến nỗi buồn da diết, đã bị Adam làm rơi từ thiên đàng xuống thế gian vì ăn trái cấm, và lòng yêu mến tình yêu (Allah/Thiên chúa là tình yêu). Đương nhiên đây là biểu tượng cho sự cách biệt giữa con người và Thiên chúa, cũng là điều trong nhà Phật gọi là si mê nên không thấy được tâm nguyên thủy trong sáng của mình.
Đoạn mình viết nghiêng trên đây là một câu hỏi triết lý lớn trong lịch sử con người cho tới nay – Vì sao con người quá nhiều tội lỗi và yếu kém? – in nghiêng để các bạn thích suy niệm về vấn đề này thì suy niệm, miễn là các bạn không đi lạc vào suy niệm và lý luận là được. Các bạn không cần câu trả lời cho vấn đề này để tìm về với Thiên chúa hoặc tâm nguyên thủy tinh tuyền của các bạn.
Lời tiếng Anh dưới đây đã được dịch từ Farsi. Mình dịch từ tiếng Anh sang tiếng Việt.
Mời các bạn Continue reading Nô lệ của tình yêu
Chào cả nhà,
Xin gửi đến các chị em và các đức ông chồng những bài “thơ giãn” sưu tầm về ngày 8/3 cho vui cửa vui nhà. Tập này sưu tầm cũng vài năm rồi, mỗi năm thêm mọt đoạn mới.
Thân ái chúc các bạn phụ nữ được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, một ngày trọn vẹn niềm vui và hạnh phúc bên gia đình yêu thương với các đức ông chồng đáng yêu qua những tâm sự não nuột của các đấng mày râu.
Bình an & Sức khỏe.
Túy-Phượng
(Viết tặng chị em PN nhân ngày 08/03/2015)
Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng – Hà Nội.
Email: khoidinhbang@gmail.com
Hội Xuân
(Tặng : LXQ)
Người ta đi Hội du xuân cả
Sao cứ ngồi nhà ngóng đợi ai ?
-Ừ phải, cái người trên Sơn cước
Kêu bận “cào nương” tháng giêng hai. Continue reading Hội Xuân
16/02/2015 15:16
NLĐ0
(NLĐO) – Trước giờ truy điệu ông Nguyễn Bá Thanh sáng nay (16-2), chị Nguyễn Thị Hoài An (con gái ông Thanh) đã đưa lên Facebook cá nhân bài thơ đầy cảm động.
Bài thơ đã gây xúc động mạnh với cư dân mạng bởi tình cảm thiêng liêng của cô con gái gửi cha ruột trước giờ truy điệu. Con gái ông Thanh đã viết lên những dòng đầy xúc động về tình cảm cha con, tình cảm gia đình và niềm tự hào đối với người cha từ tấm bé. Continue reading Bài thơ xúc động của con gái ông Nguyễn Bá Thanh