All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Làm sao để nhìn rõ một vấn đề?

Chào các bạn,

Nhìn rõ một vấn đề là một vấn đề lớn. Phần lớn, “rõ” đến đâu là do trình độ của ta đến đâu. Bạn có thể rất rõ tâm tính của con bạn, nhưng một bác sĩ phân tâm học thì rất có thể hiểu tâm tính con bạn sâu sắc bằng 5, 7 lần bạn.

“Trình độ” của ta về một loại vấn đề cho ta nhìn “rõ” ở những mức độ khác nhau. Cái “rõ” của người này vẫn có thể là cái “dốt” đối với người kia. Continue reading Làm sao để nhìn rõ một vấn đề?

Làm sao để không thành zombie?

Chào các bạn,

Zombie là xác sống, dùng để chỉ người không có động lực gì trong công việc của họ, dù đó là công việc trong một văn phòng công ty hay ngồi học trong một giảng đường đại học.

Người ta phân tích vấn đề này cũng nhiều, và phần lớn tập trung vào môi trường (lớp học, văn phòng), cách quản lý (cách làm việc, cách dạy học, cách chấm điểm, cách trả lương), hoặc cách làm việc (sinh viên/nhân viên có được sáng tạo không, hay chỉ thụ động ngồi đó?) Continue reading Làm sao để không thành zombie?

Trời sinh voi sinh cỏ

Chào các bạn,

Trời sinh voi sinh cỏ. Trời đã sinh ra chúng ta thì Trời cũng sinh ra thực phẩm để nuôi dưỡng chúng ta. Chẳng việc gì phải quá lo, quá stressed.

Trời sinh, trời dưỡng.

Trời ban thức ăn cho mọi sinh vật. Tình yêu của Trời kéo dài mãi mãi (He gives food to every creature. His love endures forever. Psalm 136:25) Continue reading Trời sinh voi sinh cỏ

Con người quan trọng nhất, chiến lược đứng thứ hai

Chào các bạn,

Chúng ta có thói quen tin vào chiến lược (kế hoạch, thiết kế) như là điều quan trọng số 1 trong một dự án – chiến lược là một sản phẩm của thiên tài. Nhưng đó thật là điều số 2. Điều quan trọng số một cho một dự án là con người.

Trong một dự án luôn có ít nhất là ba nhóm người:

– Nhóm người vẽ/viết ra dự án
– Nhóm người thi hành dự án
– Nhóm người được lợi từ (hay bị ảnh hưởng bởi) dự án. Continue reading Con người quan trọng nhất, chiến lược đứng thứ hai

Cảm ơn nghịch cảnh

Chào các bạn,

Chúng ta ở đời gặp nghịch cảnh – những điều khó khăn trong cuộc sống – là chuyện đương nhiên. Chẳng phải đời lúc nào cũng như đi dạo trong vườn hoa. Và có rất nhiều người, khi gặp khó khăn, thử thách, là than vãn – số tôi năm nay như số con rận, đủ thứ xui xẻo đến hằng loạt… Continue reading Cảm ơn nghịch cảnh

Thành công trong mọi hoàn cảnh

Chào các bạn,

Chúng ta có thói quen chỉ ngón tay vào hoàn cảnh để đổ lỗi cho những thất bại của ta.

Nhưng điều đầu tiên ta cần nhớ là chẳng có cái gọi là thất bại. Chúng ta du hành trên đường đời như là người lái xe máy trên con đường với đủ mọi cá tính – trơn tru, lầy lội, ổ gà, ổ voi, giao thông, các tài xế lái xe ẩu… Đủ mọi thứ trên đường đi, cho nên nếu bạn có sập ổ gà té ngã hay bị chiếc xe ai đó đụng, đó chẳng là thất bại, cùng lắm chỉ là tai nạn trên đường đi, hay nói đúng hơn, đó chỉ là một phần tự nhiên của lái xe. Continue reading Thành công trong mọi hoàn cảnh

Bạn tích cực hay chờ tích cực?

Chào các bạn,

Thông thường khi thiên hạ gặp nhau thì thường có thái độ dè dặt và phòng thủ: “Mình chờ xem anh ta thế nào, nếu anh ta tốt với mình thì mình tốt lại, nếu anh ta tồi thì mình tồi lại.” Thông thường là cả hai bên đều có thái độ dè dặt như thế, cho nên những gặp gỡ và đối thoại ban đầu đều có tính cách dè dặt, dò đường, và dò xét định giá con người của nhau. “Anh này con mắt láo liên, hay cười nửa miệng, tự cao và không đáng tin,” “Chị này nói chuyện bàn tay hay chém gió như võ sĩ, cá tính rất mạnh và rất cứng đầu,” “Bác này nói chuyện mà ngón tay hay nhịp nhịp trên bàn, hình như có gì căng.” Continue reading Bạn tích cực hay chờ tích cực?

Giữ chữ tín

Chào các bạn,

Chúng ta có thể thành thật cả đời, và chỉ một lần nói dối gì đó mà nhiều người biết – như là tạo thành một scandal trên báo chí – thì danh tiếng thành thật đã nhiều năm xây dựng sụp đổ và ta có tiếng là người gian dối, chẳng ai dám tin.

Đương nhiên đời sống là như thế. Bạn có thể xây dựng và bảo trì một căn nhà 30 năm rất tử tế, nhưng đùng một cái một chiếc xe lớn mất phanh đâm thẳng vào nhà bạn với vận tốc nhanh, thì cả căn nhà có thể tiêu tan. Gìn giữ thì tốn nhiều năm, sụp đổ thì chỉ một giây. Continue reading Giữ chữ tín

Kinh nghiệm giữ tĩnh lặng

Chào các bạn,

Bình thường chúng ta thường nghĩ là chúng ta tĩnh lặng, và đã đạt được một mức độ Thiền nào đó. Cho đến khi đụng chuyện – một biến cố buồn, tranh chấp trong gia tộc, một cuộc tình đã mất, một mất mát lớn lao… và ta stressed, giận dữ, lo lắng, sợ hãi, trầm cảm… Lúc đó ta mới biết là ta chưa hề đạt được tĩnh lặng. Continue reading Kinh nghiệm giữ tĩnh lặng

Biết thì nói biết, không biết thì nói không biết

Chào các bạn,

Câu đầy đủ của Khổng tử là: “Biết thì nói biết, không biết thì nói không biết, ấy là biết vậy.” Vấn đề là chúng ta không thể biết ta không biết. Nếu ta đã không biết thì ta không biết ta không biết, mà cứ tưởng là ta biết. Nhìn các cô cậu vị thành niên thì hiểu. Vị thành niên là tuổi mà người Mỹ nói là tuổi “Knows it all” (biết mọi thứ trên đời). Các cô cậu vị thành niên luôn nghĩ rằng là mình biết hết mọi chuyện trên đời. Đợi lên tới 40 tuổi thì mới biết rằng mình biết rất ít chuyện trên đời.

Đã không biết thì thường là không biết mình không biết, thế thì làm sao mà “không biết thì nói không biết” được? Phải là “Không biết mà cũng nói là biết” thì mới thực tế. Continue reading Biết thì nói biết, không biết thì nói không biết

Thuyết phục người khác

Chào các bạn,

Chúng ta có thói quen khi nói chuyện là nói chuyện để thuyết phục người đối diện, để người đối diện đồng ý với mình, để mình được đồng cảm. Đó là tình cảm tự nhiên của con người. Chẳng ai muốn nói chuyện lâu với người bất đồng ý kiến với mình về mọi thứ. Nói chuyện với người thường đồng ý với mình, hay ít nhất là không bất đồng ý nhiều, thì vui hơn.

Nhưng dù vậy, bạn vẫn không nên dùng “thuyết phục” là đích điểm của những cuộc nói chuyện của bạn.

Tại sao? Continue reading Thuyết phục người khác

Trách nhiệm của người trí thức

Chào các bạn,

Nói rằng ai là người trí thức là một vấn đề khó khăn. Mình tạm nói trí thức là những người đã xong cử nhân. Tuy nhiên, nói thế thì cũng như là gạt những người có bằng cao đẳng ra ngoài hoặc những người học trường nghề chuyên môn, không thực tế. Trong thực tế, nếu bạn nói rằng mình là người trí thức, thì bạn là người trí thức. Mình nghĩ rằng trí thức với nghĩa chủ quan như thế thì tốt hơn và hợp lý hơn, vì thực sự là có nhiều vị đã có tiến sĩ nhưng mọi người vẫn có thể thắc mắc “Ông này có phải là người trí thức không vậy?”

Đằng nào đi nữa thì người trí thức có trách nhiệm lớn đối với đất nước, vì trí thức là chất xám của đất nước. Nghĩa là, trí thức là não bộ và hệ thần kinh của đất nước. Trí thức chỉ huy đất nước như não bộ chỉ huy toàn thể một người. Continue reading Trách nhiệm của người trí thức

Phùng Phật sát Phật

Chào các bạn,

“Gặp Phật giết Phật”, câu nói giật gân này của nhà Phật được nhắc đến thường xuyên như là một đặc tính có một không hai của giáo lý nhà Phật. Chẳng có tôn giáo nào dám nói như thế, như là “Gặp Chúa giết Chúa” hay “Gặp Trời giết Trời.”

Thiên hạ lý giải câu “Phùng Phật sát Phật” với đủ ngôn ngữ cầu kỳ, đọc chẳng hiểu được, rất nhiều. Mình chỉ muốn nói với các bạn ý nghĩa của câu đó một cách đơn giản, trên phương diện thực hành. Continue reading Phùng Phật sát Phật

Giá trị của bạn ở đâu?

Chào các bạn,

Có lẽ mọi chúng ta đều tôn trọng giá trị của chính mình. Nhưng giá trị của bạn ở đâu? Là gì? Làm sao bạn đo lường giá trị của bạn được?

Có hai cách người ta dùng để định giá một người: Cách thứ nhất là để mọi người định giá mình, và cách thứ hai là tự mình định giá mình. Continue reading Giá trị của bạn ở đâu?