All posts by Hoa K. Hoang

Economic researcher, mom, reader, traveller, Vietnamese blogger.

Cơ hội là do chính bạn tạo ra

Chào các bạn,

Nhân dịp Đọt chuối non mở chuyên mục mới là Du học, mình giới thiệu với các bạn bài chia sẻ của mình về kinh nghiệm xin học bổng du học Mỹ trên USguide forum năm 2009. Lúc đó mình đang là sinh viên của chương trình Master of Science in Social and Applied Economics, Wright State University. Chương trình học kéo dài trong 11 tháng để lấy đủ tín chỉ (coursework) và thêm 3 tháng để hoàn thành luận văn. Mình đã tốt nghiệp tháng 12 năm 2009.

Hi vọng là bài viết sẽ có ích cho những bạn nào có mong muốn đi du học và khám phá thế giới như mình 🙂

Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

Hoàng Khánh Hòa

.

Hiện tại mình đang học ngành Kinh tế học tại ĐH Wright State (www.wright.edu), một trường thuộc hệ thống công lập của bang Ohio. Cơ hội học bổng đến với mình hơi bất ngờ, nhưng theo mình chút may mắn đó là kết quả của một quá trình Dreaming, Planning, Taking Actions và Waiting for Opportunities mà mình muốn chia sẻ với các bạn dưới đây.

Bản thân mình từ khi học cấp 3 đã có những suy nghĩ nhen nhóm về việc du học, nhất là học Toefl. Tất cả những khái niệm đó tất nhiên ban đầu rất mơ hồ, nhưng đó là những hình ảnh cứ luẩn quẩn và rất rõ trong đầu mình. Khi lên ĐH (mình học Ngoại thương khóa 41) mình bắt đầu thực hiện ao ước học tốt tiếng Anh bằng khóa Toefl đầu tiên. Lúc đó chỉ học thôi còn chưa có ý định thi, mà quả là cũng chưa vào đầu được nhiều lắm, có chăng là hiểu được cách làm bài, cách thi. Trong thời gian học ĐH mình luôn dành nhiều thời gian học tiếng Anh, một phần vì thích và một phần nữa thấy nó cũng rất cần thiết cho công việc sau này. Và thêm nữa, mình bắt đầu tìm hiểu các cơ hội xin học bổng. Tất nhiên mình phải xin được học bổng, vì gia đình không thể chu cấp tài chính cho mình đi học nước ngoài dù có xin được 50% chi phí đi nữa.

Mình nhớ có lần ghé qua IDP (Cơ quan giáo dục Australia), họ tuyên bố thẳng là nếu bạn không có điểm GPA trên 8.0 thì khó mà xin được học bổng 100%. Ngược lại, khi mình đến một trung tâm tư vấn du học Mỹ, họ khẳng định với mình là chỉ cần Toefl trên 600 và GRE trên 1200 là mình hoàn toàn có khả năng xin được học bổng, dù chỉ là bằng Khá Đại học. Vậy là mình biết mình đã tìm thấy một con đường phía trước để phấn đấu, rất rõ ràng (ngành Economics của mình học bổng không nhiều, và mình đã từng nghĩ đến việc nhờ Dịch vụ tư vấn du học làm giúp hồ sơ, nhưng mình khuyên là các bạn nên tự tin apply,và kiên nhẫn chờ đợi cơ hội).

Tập trung cao độ, và chọn điểm rơi chính xác

Cái này nó hơi trừu tượng, có thể hiểu là bản thân mỗi người phải tự hiểu mình, biết điểm yếu, điểm mạnh, và “lên giây cót tinh thần” đúng lúc. Bạn hãy lắng nghe chính mình và tập trung để đạt mục tiêu. Mình nghĩ ai học cũng vất vả như nhau cả, đạt điểm cao hay thấp còn phụ thuộc một chút may mắn, nhưng điều quan trọng là bạn phải đặt cho mình một mục tiêu để hướng đến, và chỉ suy nghĩ làm sao để đạt được mục tiêu đó, để nó “ngấm” vào như là hơi thở của mình, thì chắc chắn bạn sẽ đạt được nhiều kết quả tốt đẹp.

Việc còn lại là lên kế hoạch thi Toefl. Mình dự định apply mùa Fall 2006, nên vào năm cuối Đại học mình đã tranh thủ tự ôn ở nhà 3 tháng và thi. Kết quả cũng không tệ lắm, 607 điểm (tháng 3/2006). Lúc đó mới học Toefl thôi mà đã thấy chông gai rồi, vì trong khi bạn bè xin đi làm thêm, tham gia nhiều hoạt động, mình là sinh viên tỉnh lẻ không có nhiều điều kiện, lại lo ôn thi nên hầu như không tham gia được việc gì ngoài ôn luyện ở nhà cả. Lúc đó mình đã nghĩ nếu mà không được trên 600 thì thôi luôn khỏi ao ước du học nữa cơ đấy :). Có lẽ số điểm mình đạt được là một cái mốc rất quan trọng, giúp mình tự tin vào khả năng và bước tiếp.

Cái mốc thứ hai là thi GRE. Mình đã tham gia học một lớp GRE ở trung tâm tiếng Anh từ năm 2005. Đến tháng 7/2006 mình học ôn cùng một nhóm có 10 người (sau rồi rơi rụng dần mất mấy vị). Bọn mình thi vào cuối tháng 10/2006. Điểm GRE của mình cũng được coi là tốt, 1300. Quả thực là hồi học GRE mình vừa làm luận văn tốt nghiệp, vừa ôn thấy cũng căng thẳng, thiếu chút xíu nữa là “hâm” thôi. Có những lúc down quá, lại gọi điện cho bạn bè than thở. Vấn đề là, người nào không ôn GRE thì không hiểu được những cái “điên điên” mà người học gặp phải, nên rất khó nói chuyện với bố mẹ, hay ngay cả bạn bè thân thiết. Cho nên mình nghĩ một trong những yếu tố thành công của tập thể ôn thi GRE đó là hỗ trợ phần lớn về mặt tinh thần, và có mọi người phải cùng có quyết tâm cao.

Lúc gần thi mình học rất “vào”, ngày nào cũng xào đi xào lại hàng trăm từ vựng, và nhớ chúng vanh vách. Nhưng đen đủi là 3 ngày gần thi thì tự dưng lăn quay ra ốm, thế là lỡ cả kế hoạch làm đề vào mấy ngày cuối. Bạn tưởng tượng là hôm đi thi, mình bị vẫn ốm và lại uống nước cam lạnh (cẩn thận quá để sẵn trong tủ lạnh từ tối hôm trước :D) thế là đang chờ điểm danh vào phòng thi mà phải chạy vào toilet nôn thốc nôn tháo :(. Ôi chỉ 1 chút nữa là đầu hàng đi về. May mà xong thì cũng tỉnh táo lại và cảm thấy vẫn đủ sức chiến đấu :D. Điều tuyệt vời nhất là ở nhà chưa bao giờ làm toán được tối đa, nhưng điểm phần Qualitative của mình được 800, mình cũng thấy khó tin :).

Cơ hội là do chính bạn tạo ra

Câu chuyện apply của mình thì có phần còn dài dòng hơn. Đó là quá trình đi chọn ngành chọn nghề. Mình thú thật, học Ngoại thương xong ra trường chẳng biết làm cái gì. Thấy ngành gì cũng thích, cũng có khả năng làm được. Vậy là hoang mang.

Lúc đó mình chỉ nghĩ thích học về Management, mà lại ôn GRE (cái hồi quyết định học GRE là vì nghe nói xin học bổng MBA khó), thế là mình mò mẫm ra cái ngành gọi là Master of Public Administration. Chỉ loanh quanh có thế thôi, và quyết định apply ngành này. Chẳng tìm thấy ai ở Việt Nam học ngành này để mà hỏi cả. Thế là cứ tự mày mò làm hồ sơ, viết Statement of Purpose (thư trình bày mục đích xin học), Letter of Recommendation (thư giới thiệu của thầy cô)…đủ cả. Năm đó ai cũng bảo mình khả quan vì điểm tốt, mà mình thấy cũng tự tin ghê. Thế rồi gửi 5 trường thì admission letters (thư chấp nhận học) cả 5, không có trường nào cho tiền học bổng cả.

Tháng 4/2007 là giai đoạn mình rơi vào tình trạng thất vọng, stressful kinh khủng. Giống như bạn đang bay ở độ cao 1000 mét rồi rơi cái bịch xuống đất. Bố mẹ, bạn bè….tất cả ai biết mình đã ước ao đi du học Mỹ thế nào đều buồn mà không dám hỏi. Mình không quan tâm lắm mọi người nghĩ gì, chỉ thấy áy náy là đã tiêu khá nhiều tiền của bố mẹ cho vụ apply (khoảng 1,000$), hai nữa là tự ti, không dám tin vào một cơ hội thứ 2. Thất bại đó sau này mình rút ra nhiều điều, mà có lẽ quan trọng nhất là Networking. Càng quen nhiều bạn bè, mình càng biết nhiều và càng có thêm nhiều thông tin quý giá về các nguồn học bổng cũng như kinh nghiệm apply.

Thời gian dài sau đó mình xin đi làm, và tiếp tục suy nghĩ xem mình nên chọn con đường nào để theo đuổi. Du học nữa hay không? Và học cái gì? Có lúc nản chí bảo thôi ở nhà “lấy chồng cho xong”, một câu rất quen thuộc cho các cô gái tuổi như mình :).

Nhưng cách mình đưa ra quyết định là bằng cách thử đặt vào tình thế đó, và tự hỏi “Liệu mình chấp nhận nó được bao lâu”. Mình hiểu đó không phải là con đường dài mà mình mong muốn. Tuy vậy mình có một chút lí do gia đình mà mình muốn tập trung trong năm 2007, thành ra quyết định sẽ “phục thù” vào mùa apply 2008. Tháng 4 vừa rồi khi đang lên kế hoạch học Toefl iBT để thi lại, mình có viết thư cho chị bạn học cùng lớp GRE cũ xem chị ý học ở Wright State thế nào. Và rất may là chị trả lời thư mình ngay sau đó, rồi giục mình nộp hồ sơ vào WSU vì vẫn còn hạn. Với tất cả kinh nghiệm và đống giấy tờ application còn lại của năm 2006 mình đã hoàn thành xong hồ sơ trong 2 tuần và đến trường đúng vào ngày hết hạn, 15 tháng 4.

Và giờ thì mình là Graduate Assistant của Department of Economics, WSU. Một trường đại học qui mô trung bình, một môi trường học tập tốt với các giáo sư rất quí mến sinh viên, và những người bạn Mỹ rất tốt. Tất cả hiện ra như đã từng gặp ở đâu đó, trong giấc mơ của mình chăng.

Mình vẫn đang trên con đường khám phá nước Mỹ, và khám phá những điều thú vị của cuộc sống, thách thức chính bản thân và vượt qua.

Mình muốn nói rằng hãy ước mơ điều gì đó thật lớn lao, hãy thực sự mong muốn nó, và chắc chắn là bạn sẽ đạt được.

Tín điều của sinh viên

Ngày hôm nay, ngày mới này, tôi là một sinh viên thành công. Qua một đêm tâm trí và cơ thể tôi đã sản sinh ra hàng ngàn tế bào mới để cho tôi những lợi thế lớn nhất có thể. Tôi được sinh lại, được tiếp thêm sinh khí và tràn đầy năng lượng.

Tôi hiếm có và giá trị, duy nhất trong toàn thể vũ trụ. Tôi là phép lạ đang xảy ra của tự nhiên. Tôi có tiềm năng không giới hạn. Tôi tin vào khả năng, thái độ và mục tiêu của tôi. Tôi xứng đáng trở nên vĩ đại vì tôi là người quan trọng nhất trong thế giới của tôi.

Ngày hôm nay tôi đẩy tôi tới những giới hạn mới. Tôi sử dụng những kĩ năng và kiến thức mỗi ngày. Tôi bắt đâu một ngày với thành công và kết thúc với thành công. Tôi đang vươn đến mục tiêu mỗi ngày và tôi háo hức kiếm tìm mục tiêu.

Tôi hành động tích cực và vui thích, hoàn toàn chấp nhận chính mình cũng như những người khác. Tôi sống hết mình bằng cách trải nghiệm vô hạn cuộc sống này. Tôi ôm lấy cuộc sống. Tôi đến với mỗi lớp học, mỗi cuốn sách, và mỗi bài tập với say mê, hạnh phúc và niềm vui. Tôi khát khao kiến thức. Tôi mong được đọc và tin vào tín điều này mỗi một ngày.

Tôi là một sinh viên tích cực và thành công. Tôi biết mỗi bước đi tôi phải đi để tiếp tục được như thế. Tôi rất rõ ràng về các mục tiêu của mình và nhìn thấy tôi đang vươn tới chúng. Giờ đây tôi nhận ra tiềm năng vô hạn của tôi, vì thế, gánh nặng của tôi nhẹ đi. Tôi cười và cười thật to. Tôi đã trở thành người sinh viên vĩ đại nhất thế giới.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

A Student’s Creed

Today, this new day, I am a successful student. Overnight my mind and body have produced thousands of new cells to give me the greatest advantages possible. I am born anew, revitalized, and full of energy.

I am rare and valuable; unique in all the universe. I am nature’s greatest miracle in action. I have unlimited potential. I believe in my abilities, attitudes, and goals. I am worthy of greatness because I am the most important person in my world.

Today I push myself to new limits. I use my skills and knowledge every day. I begin the day with a success and end it with a success. My goals are being reached every day and I seek them eagerly.

I act positively and happily, fully accepting myself and others. I live to the fullest by experiencing life without limits. I embrace life. I approach each class, each book, and each assignment with enthusiasm, happiness and joy. I thirst for knowledge. I look forward to reading and believing this creed each and every day.

I am a positive and successful student. I know each step I must take to continue to be that way. I am clear on my goals and see myself reaching them. I now realize my infinite potential, thus, my burden lightens. I smile and laugh. I have become the greatest student in the world.

Người họa sĩ giàu có trên phố Chapel

Buổi sáng ngày đầu tuần, mình đến quán Starbuck, số 1068 phố Chapel, New Haven, chọn một góc nhìn ra cả hai con phố Chapel và High để làm việc. Bên kia đường là mấy toà nhà cổ kính của trường Yale. Mọi người đi lại tấp nập và vội vã, một hình ảnh quen thuộc trên các con phố ở nước Mỹ, nhất là lại gần khuôn viên của một trường đại học danh giá như thế này.

Ngay đằng sau mình là một anh chàng trung niên đang rất chăm chú vẽ, dáng cao và mảnh khảnh, quần áo xộc xệch, trông giống mấy anh Mỹ da đen làm công nhân hơn là một sinh viên ngành hội họa của trường Yale. Mình chợt nghĩ chắc do yêu thích vẽ nên hôm nay rảnh anh vào quán ngồi sáng tác. Một lúc sau có mấy người nữa cũng vào quán uống café và bắt đầu bắt chuyện với anh. Mình để ý thấy anh chàng còn xếp các tác phẩm của mình dọc bên tường kính chỗ anh ngồi, quay chúng ra ngoài để người đi đường có thể nhìn thấy được. Vì mình cũng thích vẽ nên tò mò đến bắt chuyện anh.

Tên anh chàng là Isaac Canady, sinh ra ở vùng này và đã vẽ được 17 năm. Anh là kiểu họa sĩ đường phố, không đi học vẽ qua một trường lớp nào mà tự học lấy. Các tác phẩm của anh đã bán ở khắp nơi trên nước Mỹ, thi thoảng có các chương trình giới thiệu bán tranh thì anh cũng đến các thành phố khác như New York hay là Chicago.

Dưới đây là nội dung cuộc hội thoại của mình và anh Isaac, chia sẻ với các bạn cái nhìn của một họa sĩ đường phố người Mỹ da đen về sáng tạo, suy nghĩ cởi mở và sống với đam mê.

– Chào anh, tôi có thể ngồi xem anh vẽ được không?

– Ồ tất nhiên rồi.

– Tranh của anh trông rất lạ. Anh làm thế nào để phát triển được sự sáng tạo để vẽ nhiều thế này?

– Sáng tạo không thể dạy được. Bạn chỉ có thể để cho cái đầu của mình thật cởi mở và suy nghĩ tự do. Cứ thế để các ý tưởng tuôn ra thôi.

– Anh đã đi học vẽ bao giờ chưa?

– Tôi không theo một trường lớp nào cả, tự học thôi, cho nên tôi lại không bao giờ bị bó buộc vào bất cứ một thể loại vẽ nào. Tôi dùng tất cả mọi chất liệu như bút bi màu, bút chì, màu nước, kể cả tô nhòe nhoẹt cho bẩn tranh miễn sao chúng thể hiện được ý tưởng của tôi.

Một tác phẩm của Isaac

– Mà anh bán mỗi bức như thế này khoảng bao nhiêu tiền?

– Cũng tùy nhưng từ 60$ trở lên.

– Anh có sống được với nghề vẽ không?

– Cũng bình thường, đôi khi tôi cũng chết đói lắm.

– Anh có triển lãm tác phẩm của mình bao giờ không?

– Không. Tôi chưa bao giờ triển lãm ở đâu cả.

– Anh có website riêng không?

– Không. Quan điểm của tôi là không quảng cáo, tôi đã ở chỗ này gần 20 năm và mọi người biết đến tôi. Ai thích tranh của tôi thì đến đây mua thôi. Đây toàn là các bản gốc, tôi không bán bản copy.

– Mỗi ngày anh vẽ mấy bức?

– Thường chỉ được một thôi, có bức tôi vẽ mất 3-4 ngày như bức này này. Anh nói và chỉ vào tấm tranh đang vẽ dở. Trong bức này tôi vẽ hình đôi môi và cái tai, trên là mặt trăng, phía dưới là trái đất, xa xa là mặt trời đang tỏa sáng.

– Thế còn 3 cái cây ở giữa đây?

– Đấy là thể hiện cho gia đình.

– À..hay quá, như là bố mẹ và con phải không ạ. Anh có vẻ nghiên cứu nhiều về sinh học nhỉ? (Tôi nói vậy là vì thấy anh vẽ cái tai rất chi tiết, giống như một hình giải phẫu trong sách giáo khoa)

– Đúng vậy. Tôi thích vẽ về con người, và mối liên hệ giữa con người với vũ trụ. Nhưng tôi thường hướng về mô tả đời sống tinh thần và những thay đổi của thế giới và vũ trụ, những tranh đấu của con người với các thay đổi đó. Như bạn thấy trong bức này, đôi môi bị đâm xuyên qua. Đó là sự đau đớn khi con người đối mặt với thay đổi. Hay bức này, tôi vẽ cái cuốc, cái xẻng, ống nước đang phun nước. Theo tôi là những công cụ để con người gieo trồng cuộc sống. Tranh của tôi thường mang tính hình tượng, mỗi người có thể hiểu theo một kiểu.

– Anh thường truyền tải ý tưởng gì trong tranh?

– Tranh của tôi thường mang một thông điệp về hòa bình với các chủ đề về người Mỹ da đen, người Mỹ da đỏ, gia đình. Tôi ước muốn có được sự hòa bình trên khắp thế giới này.

– Ồ hay quá. Tôi cũng là người ủng hộ quan điểm đó, tôi thường hay viết các bài viết về tư duy tích cực và chúng tôi cũng nghiên cứu Kinh thánh và đạo Phật.

– Bạn nói kinh thánh là kinh thánh nào đấy? Kinh thánh không phải lúc nào cũng được hiểu để ủng hộ hòa bình, thậm chí còn là nguồn gốc gây chiến tranh. Tôi thì nghĩ không nhất thiết phải theo một tôn giáo nào nhất định cả. Nếu bạn thấy thích đạo Phật thì cứ tìm hiểu, nếu thích đạo Hồi thì cứ tìm hiểu, đừng có sợ gì cả.

– Anh nói đúng rồi.

– Tôi cũng nghĩ là con tất cả chúng ta dù có đến từ những nơi khác nhau ví như tôi là người Mỹ, bạn là người Việt Nam, nhưng đều xuất phát từ một cái gốc nào đó nên chúng ta mới hiểu được nhau.

– Tôi nghĩ là chúng ta là con người nên có thể từ quốc gia khác, từ văn hóa khác, nhưng chúng ta đều chia sẻ những giá trị chung như tình bạn, tình yêu, sự thành thật. Vì thế mà chúng ta nói chuyện và hiểu được nhau.

– Đúng vậy. Tôi quen rất nhiều người ở đây. À bạn bảo là bạn học kinh tế hả? Tôi biết một anh chàng người Hy Lạp hay lắm. Anh ta không học kinh tế nhưng nó cũng có cái gì đó liên quan. Nếu bạn thích tôi giới thiệu với bạn. Hai người có thể nói chuyện với nhau.

– Ồ, cảm ơn anh. Thế thì hay quá. Vậy thông thường thì anh giữ liên lạc với mọi người ở đây như thế nào? Mọi người có đi chơi cùng nhau hay gặp nhau ở đâu đó không?

– Không. Chúng tôi chỉ gặp ở đây. Tôi ngồi ở đây suốt mà. Tôi có nhiều bạn bè như vậy lắm. Tôi thích kết bạn và lôi kéo những người tốt đến với tôi. Trông bạn cũng là người tốt đấy. Nói chuyện với bạn hay lắm.

– Ồ, cảm ơn anh. Thế anh sinh ra ở vùng này à?

– Đúng, đây là nhà tôi.

– Anh có thích vùng New Haven không?

– Nói chung tôi thấy vùng này không ủng hộ các nghệ sĩ như tôi lắm. Các nghệ sĩ khác có vẻ xa lánh. Tôi thấy ở New York thích hơn, họ cổ vũ các nghệ sĩ kiểu như tôi hơn.

– Ồ, New York là thành phố dành cho các họa sĩ mà. Nhưng sống ở đây rẻ hơn New York nhiều.

– Nhưng nếu được chọn lại tôi vẫn thích làm một họa sĩ như thế này. Tôi thích vẽ dù đời sống cũng không giàu có lắm. Mà có lẽ tôi không hợp với sự giàu có.

Trường phái Pointillist

– Ồ, nghèo là tốt đấy ạ.

– Tôi nghĩ ở một góc độ nào đó điều này đúng, nghèo cái khác nhưng giàu về tinh thần.

– Tôi có thể mang giấy bút đến đây vẽ cùng anh được không, anh không ngại chứ?

– Ồ tất nhiên là tôi luôn đón chào mọi người đến vẽ cũng tôi rồi. Bạn cứ tự nhiên.

Buổi chiều hôm đó mình để ý thấy vài người nữa đi qua chào Isaac, một hai người ngồi lại nói chuyện với anh và anh lại hào hứng chia sẻ về công việc của mình. Khi tìm hiểu thông tin về anh trên Internet, mình biết thêm là Isaac đã gần 50 tuổi, có một tuổi thơ khá dữ dội trong một gia đình 7 anh chị em và đã từng mất nhà một lần. Anh là người theo trường phái vẽ chấm (pointilist drawing).

Người họa sĩ này đang thật sự hạnh phúc vì anh đang được tự do làm công việc mình yêu thích với một đời sống tinh thần phong phú.

Trong những con người ngày ngày qua lại quán café này có bao nhiêu con người với những xuất thân khác nhau, phần lớn họ là sinh viên đại học Yale, đến từ những gia đình danh giá ở Mỹ và khắp nơi trên thế giới. Nhưng từ một góc nhìn nào đó, mình cho rằng Isaac là người giàu có nhất.

Hoàng Khánh Hòa

Feb 22, 2010

Bộ luật đạo đức của thổ dân da đỏ Mỹ

Chào các bạn,

Khi những người châu Âu lần đi thám hiểm và phát hiện ra châu Mỹ, họ đã gặp những người thổ dân da đỏ ở vùng bắc Mỹ và tưởng nhầm đó là người Ấn Độ. Vì thế họ gọi những người thổ dân này là Indian. Cái tên này về sau gây nhiều nhầm lẫn nên người Mỹ chuyển sang dùng từ Native American để chỉ tới những thổ dân, bộ lạc da đỏ châu Mỹ nhằm phân biệt với những người có nguồn gốc di cư (Non-Native American).

Mặc dù vậy từ Native American không có nghĩa rằng mọi thổ dân trên vùng bắc Mỹ đều có cùng một nguồn gốc, văn hóa như nhau. Trên thực tế ở Mỹ có hàng chục bộ lạc, dân tộc khác nhau như Hopi, Lakota, Sioux…Sau khi giành được quyền tự cai trị từ chính phủ Mỹ, các bộ tộc da đỏ Mỹ sống trong các khu bảo tồn gọi là Indian Reservations. Ở Mỹ hiện nay có hơn 300 khu như vậy, một số mở cửa cho khách du lịch viếng thăm để tìm hiểu đời sống của người da đỏ.

Các bộ lạc da đỏ ở Mỹ nổi tiếng về sự giàu có trong đời sống văn hóa và tâm linh. Dưới đây là một số nguyên tắc của thổ dân da đỏ Mỹ được sưu tầm lại, các bạn cùng nghiên cứu nhé.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

Hoàng Khánh Hòa

.

Bộ luật đạo đức của thổ dân da đỏ Mỹ

1. Thức dậy với ánh mặt trời để cầu nguyện. Cầu nguyện một mình. Cầu nguyện thường xuyên. Thánh Linh Cao Cả sẽ lắng nghe, nếu bạn chịu nói.

2. Hãy khoan dung với những người lạc lối. Si mê, tự cao, tức giận, ghen tị, và lòng tham bắt nguồn từ một tâm hồn đi lạc. Cầu nguyện cho họ tìm thấy chỉ dẫn.

3. Hãy tự mình đi tìm chính mình. Đừng để người khác làm đường cho bạn. Đó là con đường của bạn, và chỉ của bạn thôi. Những người khác có thể đi trên đường đó cùng bạn, nhưng không ai đi giùm bạn cả.

4. Đối đãi với khách trong nhà bạn một cách rất cẩn thận. Mời họ thứ đồ ăn tốt nhất, cho họ chiếc giường tốt nhất, và đối xử với họ với sự tôn trọng và tương kính.

5. Không lấy cái gì không phải của mình, dù là từ người khác, từ cộng đồng, từ nơi hoang dã hay từ một nền văn hóa. Nó không do làm lụng hay do người ta cho mình. Nó không phải là của mình.

6. Tôn trọng tất cả mọi thứ trên trái đất này – dù đó là con người, động vật hay cây cỏ. Trân trọng Thánh Linh trong mọi thứ.

7. Trân trọng suy nghĩ, ước muốn và lời nói của những người khác. Không bao giờ ngắt lời người khác, hay chế nhạo, hay nhái họ. Cho phép mỗi người quyền được thể hiện bản thân.

8. Không bao giờ nói xấu về người khác. Năng lượng tiêu cực mà bạn đưa vào vũ trụ sẽ nhân lên khi chúng quay trở lại với bạn. Tất cả mọi người đều mắc lỗi,. Và tất cả lỗi lầm có thể được tha thứ. Những suy nghĩ xấu gây ra ốm đau về trí óc, cơ thể, và tinh thần. Rèn luyện tính lạc quan.

9. Thiên nhiên không dành cho chúng ta, nó là một phần của chúng ta. Chúng là một phần của gia đình vật chất của bạn.

10. Trẻ em là hạt giống của tương lai chúng ta. Gieo trồng tình yêu trong trái tim chúng và tưới cho chúng bằng trí tuệ và các bài học sống. Khi chúng lớn lên, cho chúng không gian để trưởng thành.

11. Tránh làm đau trái tim của người khác. Thuốc độc từ nỗi đau bạn tạo ra sẽ quay trở lại với bạn.

12. Thành thật mọi lúc. Thành thật là bài kiểm tra y’ chí của con người trong vũ trụ này.

13. Giữ bản thân cân bằng. Trí óc, tinh thần, cảm xúc và cơ thể bạn – tất cả cần mạnh mẽ, trong sạch, và khỏe mạnh. Tập thể dục cho cơ thể để làm tinh thần mạnh lên. Làm giàu tinh thần để chữa những bệnh hoạn về cảm xúc.

14. Xác định rõ ràng rằng bạn sẽ là ai và bạn sẽ hành động như thế nào. Chịu trách nhiệm cho những hành động của bạn.

15. Tôn trọng chuyện riêng và không gian riêng của người khác. Không đụng vào tài sản cá nhân của người khác – đặc biệt là những đồ vật linh thiêng và có tính tôn giáo. Đây là điều cấm kị.

16. Hãy thành thật với bản thân đầu tiên. Bạn không thể nuôi dưỡng và giúp đỡ người khác nếu bạn không thể nuôi dưỡng và giúp đỡ chính bạn trước.

17. Tôn trọng niềm tin tôn giáo của người khác. Không áp đặt niềm tin của bạn vào người khác.

18. Chia sẻ sự may mắn của bạn với những người khác. Tham gia từ thiện. Sẵn sàng cho lại mọi người, để Dân Tộc sẽ sống.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

Native American Code of Ethics:

Rise with the sun to pray. Pray alone. Pray often. The Great Spirit will listen, if you only speak.

Be tolerant of those who are lost on their path. Ignorance, conceit, anger, jealousy and greed stem from a lost soul. Pray that they will find guidance.

Search for yourself, by yourself. Do not allow others to make your path for you. It is your road, and yours alone. Others may walk it with you, but no one can walk it for you.

Treat the guests in your home with much consideration. Serve them the best food, give them the best bed and treat them with respect and honor.

Do not take what is not yours whether from a person, a community, the wilderness or from a culture. It was not earned nor given. It is not yours.

Respect all things that are placed upon this earth—whether it be people, animal or plant. Honor the Spirit in all things.

Honor other people’s thoughts, wishes and words. Never interrupt another or mock or rudely mimic them. Allow each person the right to personal expression.

Never speak of others in a bad way. The negative energy that you put out into the universe will multiply when it returns to you. All persons make mistakes. And all mistakes can be forgiven. Bad thoughts cause illness of the mind, body and spirit. Practice optimism.

Nature is not for us, it is a part of us. They are part of your worldly family.

Children are the seeds of our future. Plant love in their hearts and water them with wisdom and life’s lessons. When they are grown, give them space to grow.

Avoid hurting the hearts of others. The poison of your pain will return to you.

Be truthful at all times. Honesty is the test of one’s will within this universe.

Keep yourself balanced. Your mental self, spiritual self, emotional self, and physical self—all need to be strong, pure and healthy. Work out the body to strengthen the mind. Grow rich in spirit to cure emotional ails.

Make conscious decisions as to who you will be and how you will react. Be responsible for your own actions.

Respect the privacy and personal space of others. Do not touch the personal property of others—especially sacred and religious objects. This is forbidden.

Be true to yourself first. You cannot nurture and help others if you cannot nurture and help yourself first.

Respect others religious beliefs. Do not force your belief on others.

Share your good fortune with others. Participate in charity. Be willing to give back to the people, so that People will live.

Terri Jean

Tại sao đi du học?

Trong một vạn câu hỏi tại sao của cuộc đời, mình nghĩ câu hỏi “Tại sao đi du học” là một trong những câu hỏi quan trọng. Nếu bạn trả lời được nó, đó có thể là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời bạn. Tại sao?

Người Việt Nam mình có câu:

Ta về ta tắm ao ta
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn

Khi một bạn trẻ mới bước chân vào đại học và lưỡng lự về con đường sự nghiệp của mình: Có nên đi du học không hay ở nhà? Một số người lấy câu ca dao trên làm câu trả lời và mình thấy có hai cách hiểu:

1. Đi du học là không cần thiết, vì nói chung ở Việt Nam cách làm việc khác, văn hóa khác.

Bạn A tốt nghiệp đại học kinh tế và có kinh nghiệm đi làm ở Việt Nam, sau 3-4 năm đã có nhiều mối quen biết và có thể được cất nhắc làm trưởng phòng của một chi nhánh ngân hàng hay công ty chứng khoán. Trong khi bạn B đi làm 2 năm rồi đi học thạc sĩ tài chính ở nước ngoài 2 năm, khi quay trở về chưa chắc đã có được vị trí như vậy vì bị gián đoạn kinh nghiệm làm việc, kiến thức học ở nước ngoài đôi khi về Việt Nam cũng không áp dụng được nhiều. Ngoài ra đi du học lại hay có xu hướng nhìn thấy nhiều tiêu cực ở Việt Nam, lúc trở về dễ shock văn hóa ngược, và khó hòa nhập hơn.

2. Đi du học là tốt, nhưng không nên ở lại nước ngoài mà tốt nhất là quay về Việt Nam để phát triển sự nghiệp hoặc sống lâu dài.

Mình đã gặp một số bạn hiện đang du học ở Mỹ và trong số này có hai chiều hướng: một là học nhanh nhanh để về, vì nhớ nhà quá, thấy không đâu bằng nhà mình cả, và tất nhiên khi về với tấm bằng nước ngoài trong tay họ cũng sẽ có được sự tôn trọng nhất định trong mắt đồng nghiệp. Vị thế xã hội cũng được nâng cao. Lương bổng chắc chắn sẽ được tăng so với trước, có nhiều cơ hội thăng tiến hơn. Vậy có gì mà phải đắn đo không trở về. Còn chiều hướng thứ hai (không áp dụng trong câu ca dao này), là những người đang mong muốn tiếp tục tìm kiếm cơ hội ở xứ người. Một số sẽ cố gắng ở lại xin việc và định cư.

Trong bài viết này mình chỉ đặt trọng tâm phân tích cách hiểu thứ nhất vì đây thực sự là một bước ngoặt về tư duy để giúp chúng ta thoát ra khỏi tình trạng “ếch ngồi đáy giếng”. Một khi đã thoát ra khỏi cái giếng rồi, thì chí ít là ếch nhà ta đã nhìn thấy bầu trời rộng hơn và biết là mình có nên quay trở lại với cái giếng hay nhảy đi tìm một vùng trời khác. Trong cả hai trường hợp thì cũng đều tốt hơn cho ếch cả :).

Mình đã từng là chú ếch trong cái giếng con đó và băn khoăn rất nhiều. Nhưng khi đặt ra câu hỏi: điều gì là ý nghĩa trong cuộc đời mình? Mình muốn làm gì trong 20 năm tới? Câu trả lời của mình là: mình muốn biết nhiều hơn về thế giới, trong 20 năm tới nếu có cơ hội mình sẽ làm kinh doanh. Nếu muốn mở một doanh nghiệp ở tầm quốc tế thì chắc chắn là mình nên có hiểu biết về văn hóa các nước.

Và đi du học không đơn giản chỉ là kiếm một tấm bằng, với mình đó còn là một tấm vé du lịch miễn phí để được biết đến những vùng đất khác nhau, để mở rộng thế giới quan, học hỏi cách sống và làm việc tiên tiến. Khi trở về Việt Nam dù có bị shock văn hóa ngược đi nữa, thì những hiểu biết đó sẽ đều có ích cho mình về lâu về dài. Nếu xét về cái lợi và cái hại thì rõ ràng là lợi ích lớn hơn rất nhiều. Ngược lại, nếu mình chấp nhận ở Việt Nam và tập trung để phát triển sự nghiệp, không phải xa gia đình và người thân, điều đó cũng tốt nhưng còn cơ hội để mở mang thì chắc sẽ ngày càng hạn chế theo tuổi tác và trách nhiệm với công việc. Sức ì sẽ càng ngày càng lớn hơn.

Vì thế mà mình đạt mục tiêu lớn nhất sau khi tốt nghiệp đại học là xin học bổng đi du học. Một số bạn thì bắt đầu nhận ra mong muốn đi du học khi đã bắt đầu đi làm được một thời gian. Họ đã phải cố gắng rất lớn để bứt ra khỏi vòng xoáy của công việc để lo trau dồi tiếng Anh và tập trung làm hồ sơ. Quan điểm “ao ta” của các bậc phụ huynh và bạn bè đồng trang lứa cũng là một sức ép lớn, nhất là đối với các bạn nữ. Một số còn cho rằng du học mà xin học bổng được là điều không thể. Điều đó đôi khi khiến bạn cảm thấy mất hẳn “nhuệ khí” và chỉ muốn bỏ cuộc.

Mình muốn nhấn mạnh rằng việc đi du học được hay không không phải là vấn đề chính. Có rất nhiều cơ hội mở ra cho bạn nếu bạn thực sự muốn. Vấn đề của chúng ta – nhất là những người trẻ tuổi, là có thực sự muốn được mở mang đầu óc, học hỏi những điều hay của thế giới hay không?

Một khi đã thoát ra khỏi cái đáy giếng rồi, bạn sẽ ngạc nhiên là bầu trời quá rộng lớn và bể học là vô cùng. Nếu cứ mãi ngồi dưới đáy giếng thì ta sẽ mãi chỉ là chú ếch con mà thôi.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

Hoàng Khánh Hòa

Vượt qua nỗi sợ hãi khi nói trước đám đông

Nói chuyện trước đám đông/công chúng (public speaking) là một trong những nỗi sợ hãi của nhiều người. Chúng ta thường cố gắng tránh, nhưng rất khó vì dù là làm việc một mình hay làm với một nhóm người, cuối cùng thì chúng ta cũng phải nói trước đám đông để có thể hoàn thành công việc của mình. Mặt khác, nếu như chúng ta muốn trở thành những nhà lãnh đạo hoặc đạt được những điều ý nghĩa trong cuộc sống, chúng ta sẽ cần thường xuyên nói trước một nhóm, dù lớn dù nhỏ, để có thể thành công.

Tuy vậy, bản chất của nói chuyện trước công chúng là bạn không cần thiết phải cảm thấy căng thẳng. Nếu bạn hiểu đúng những nguyên nhân ẩn dấu của sự căng thẳng khi nói chuyện trước công chúng là gì, và nếu bạn ghi nhớ một vài nguyên tắc cốt lõi, việc nói trước đám đông sẽ nhanh chóng trở thành một kinh nghiệm rất tuyệt vời của bạn.

Nguyên tắc 1: Nói chuyện trước công chúng bản thân nó không hề gây căng thẳng

Phần lớn trong chúng ta tin rằng cuộc sống bản chất của nó là dễ gây căng thẳng và phần lớn chúng ta được dạy để tin rằng cuộc sống nói chung là như vậy. Để có thể giải quyết với căng thẳng một cách hiệu quả, điều đầu tiên là bạn cần hiểu được bản chất của cuộc sống, trong đó có cả kĩ năng nói chuyện trước công chúng, là không gây ra căng thẳng.

Bạn có thể thấy nhiều người tự tin khi đứng phát biểu trước đám đông. Nếu họ làm được, thì bạn cũng có thể như vậy. Điều cơ bạn bạn chỉ cần tiếp cận đúng bản chất vấn đề và điều đó hoàn hoàn không hề khó.

Nguyên tắc 2: Bạn không cần thiết phải là người xuất sắc hay hoàn hảo để có thể thành công được

Nhiều người trong chúng ta đã quan sát các diễn giả và nghĩ rằng “Ôi, tôi sẽ chẳng thể nào thông minh, điềm tĩnh, sắc sảo, vui vẻ, bóng bẩy….hay bất cứ cái gì”. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng bạn không cần thiết phải như thế. Bạn có thể chỉ có năng lực trung bình, hoặc thấp hơn cả trung bình. Bạn có thể sai, nói ngọng cả lưỡi, hay quên toàn bộ bài nói của mình. Bạn thậm chí không hài hước mà vẫn thành công.

Tất cả tùy thuộc vào cách bạn và khán giả của bạn định nghĩa thế nào là “thành công”. Tin tôi đi, các khán giả của bạn không kì vọng sự hoàn hảo. Tôi đã từng nghĩ phần lớn khán giả ai cũng nghĩ thế, nhưng điều đó là sai. Tôi làm việc nhiều ngày để chuẩn bị cho bài nói, tôi thức khuya lo lắng rằng mình sẽ bị nhầm lẫn cái gì đó. Rồi dành hàng giờ để tuốt đi tuốt lại bài nói. Nhưng thực tế là gì, khi bạn càng cố trở nên hoàn hảo thì bạn càng làm tồi đi.

Điều căn bản của nói chuyện trước công chúng đó là: đem đến cho khán giả của bạn một cái gì đó có giá trị. Nếu khán giả đi về với một điều gì đó mà họ cho là có giá trị, thì họ sẽ xem bạn là một thành công. Nếu họ ra về với một cảm xúc tốt hơn về bản thân, về điều gì đó họ phải làm, họ sẽ xem bạn là một thành công. Nếu họ ra về mà cảm thấy vui và thoải mái, họ sẽ xem thời gian họ lắng nghe bạn là đáng giá.

Thậm chí bạn có ngất xỉu, ngọng lưỡi, hay nói cái gì đó ngu ngốc…họ sẽ không quan tâm. Miễn sao họ nhận được điều gì đó giá trị, họ sẽ cảm ơn bạn.

Nguyên tắc 3: Tất cả những điều bạn cần là hai hoặc ba ý chính

Bạn không cần thiết phải đưa ra một núi thông tin để đem đến cho khán giả của mình cái họ thực sự cần. Nhiều nghiên cứu đã cho thấy rằng con người nhớ rất ít các dữ kiện hoặc thông tin mà diễn giả truyền đạt. Khi bạn chọn các dữ liệu và thông tin, bạn chỉ cần đưa ra hai đến ba ý chính để có được bài phát biểu thành công. Thậm chí bạn có thể chỉ cần một ý chính trong bài nói của mình nếu bạn muốn.

Hãy nhớ là điều mà khán giả của bạn mong muốn đó là đi về với một hoặc hai điểm chính mà tạo nên sự khác biệt đối với họ. Nếu bạn kết cấu bài nói của mình nhằm truyền tải kết quả này, bạn sẽ tránh được rất nhiều những phức tạp không cần thiết. Điều này cũng khiến cho công việc trở thành người diễn thuyết của bạn dễ dàng và vui hơn.

Nguyên tắc 4: Bạn cũng cần một mục đích phù hợp

Nguyên tắc này rất quan trọng nên hãy lắng nghe. Một sai lầm lớn mà mọi người mắc phải khi họ nói trước công chúng đó là họ có những mục tiêu sai trong đầu. Thông thường, họ không có một mục tiêu gì cụ thể, nhưng nếu có thì mục tiêu trong đầu họ lại vô thức gây ra toàn bộ những căng thẳng không cần thiết.

Đây là một ví dụ chính mà tôi gọi là một “nguyên nhân tiềm ẩn” của sự căng thẳng khi diễn thuyết trước công chúng. Lần đầu tiên khi tôi bắt đầu nói trước đám đông, tôi nghĩ rằng mục đích của tôi là có được sự công nhận của tất cả mọi người về mình. Tôi đã không biết đến một cách có ý thức về mục đích này, và cũng không biết nó ngu ngốc đến thế nào.

Chính vì mục đích tiềm ẩn này, tôi đã nghĩ là tôi cần phải cực kỳ hoàn hảo và sáng chói để có được sự công nhận của khán giả. Nếu chỉ một người trong đám khán giả kia không công nhận, tôi sẽ buồn lắm. Nếu có một người rời khỏi khán phòng sớm, nếu ai đó ngủ gật, nếu ai đó chẳng quan tâm đến những gì tôi đang nói…tôi đã bị đánh bại!

Sau đó, tôi trở nên hiểu được mục đích gây ra stress này, tôi đã có thể nhìn vào nó một cách trung thực và nhận ra nó ngu ngốc đến thế nào. Có bao nhiêu diễn giả có được 100% sự công nhận từ khán giả của họ? Câu trả lời là số 0.

Chắc chắn là trong một nhóm lớn,, sẽ luôn có những quan điểm, đánh giá và phản ứng khác nhau. Có người tích cực, có người tiêu cực. Hãy nhớ là, điều quan trọng của nói chuyện trước công chúng là đem đến cho khán giả của bạn cái gì đó có giá trị. Cho chứ không phải Nhận. Mục đích của nói chuyện trước đám đông không phải là để nhận điều gì đó (sự công nhận, danh tiếng, tôn trọng, doanh số, khách hàng vv…) từ khán giả mà đó là đem đến điều gì đó hữu ích cho khán giả.

Tất nhiên nếu bạn làm tốt thì bạn sẽ có sự nổi tiếng, tôn trọng, doanh số và khách hàng mới. Nhưng đừng để đó là mục đích của bạn. Thể hiện mình, cho mình đi thì hầu như chẳng bao giờ gây stress và lo lắng. Khi tôi nói chuyện trước một nhóm người, tôi tưởng tượng mình đang đưa cho họ 1,000$. Tôi cố gắng đem đến cho họ ít nhất là bằng giá trị đó. Nếu một vài cá nhân trong nhóm “từ chối” món quà này, tôi cũng chẳng lấy đó làm ngạc nhiên.

Nguyên tắc 5: Cách tốt nhất để thành công là không coi mình là diễn giả

Nhiều người trong số chúng ta đã làm méo mó và nói quá về những gì các nhà diễn giả trước công chúng làm. Họ thường giả định rằng để thành công thì chúng ta phải cố gắng rất nhiều để đưa ra những tố chất tuyệt vời nào đó mà chúng ta thiếu. Vì thế mà chúng ta lại học bằng cách bắt chước những diễn giả nổi tiếng. Trong khi sự thật là phần lớn những diễn giả nổi tiếng thành công là nhờ làm ngược lại. Họ không cố gắng trở thành một ai đó khác. Họ chỉ cố gắng thể hiện chính mình trước đám đông.

Khi bạn đã trở nên giỏi trong việc thể hiện mình trước những người khác, bạn thậm chí có thể đứng trước một nhóm người mà không có ý tưởng cụ thể bạn sẽ nêu ra 2, 3 điểm như thế nào. Trong nhiều trường hợp, tôi nói những điều mà trước đây chưa từng nói bao giờ. Chúng cứ tự nhiên xuất hiện một cách bất ngờ khi tôi hòa mình với khán giả. Và bạn biết không? Mọi người thường đến gặp tôi sau đó và nói “Bạn thật tuyệt, tôi ước giá như tôi có can đảm để nói trước đám đông như bạn”. Đó thực sự là một cách nghĩ sai. Đừng cố gắng đưa ra những bài nói theo cách mà tôi làm, hoặc cách mà ai đó làm. Hãy đi tới đó với một chút kiến thức và vài ý chính, và hãy là chính bạn.

Nguyên tắc 6: Sự khiêm tốn và hài hước có thể giúp bạn tiến xa

Khi bạn đã có được phong cách nói chuyện của riêng mình thì có một số kĩ thuật có thể giúp bài nói của bạn hay hơn, đó là sự khiêm tốn và hài hước.

Hài hước giúp bạn thấy thoải mái, và nếu như nó phù hợp với hoàn cảnh của bạn lúc nói, đừng chần chừ gì nữa.

Với sự khiêm tốn, bạn không nên ngần ngại nói ra những điểm yếu của mình, những sai lầm. Chúng ta ai cũng có điểm yếu, và khi bạn đứng trước mọi người và không lo sợ phải thừa nhận những điểm yếu của bạn, bạn tạo ra một không khí an toàn, tình cảm nơi mà mọi người có thể thừa những những yếu điểm của họ.

Khiêm tốn giúp bạn trở nên đáng tin hơn, và được tôn trọng hơn. Cả khiêm tốn lẫn hài hước có thể đi cùng nhau rất hiệu quả. Ví dụ nếu bạn thấy lo lắng khi đứng trước một đám đông, hoặc nếu như bạn thấy lo lắng giữa bài nói, bạn đừng che giấu điều này với khán giả của mình. Hãy thật và khiêm tốn bằng cách thừa nhận nỗi sợ hãi của bạn một cách công khai và trung thực.

Nguyên tắc 7: Khi bạn nói chuyện trước công chúng, không có gì tồi tệ có thể xảy ra

Một điều gây ra nỗi sợ hãi khi nói chuyện trước công chúng là mọi người thường lo lắng điều gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra với họ như là trạng thái hồi hộp, quên một điểm nào đó, bị khán giả ghét vv…Tất nhiên, những điều này sẽ là đáng xấu hổ nếu chúng xảy ra. Nhưng trong thực tế phần lớn chúng không xảy ra.

Thậm chí nếu chúng xảy ra thì cần có một chiến lược để biến chúng trở nên hoàn hảo.

Tôi phát hiện ra rằng phần lớn những thứ “tiêu cực” khi tôi nói có thể kiểm soát được bằng cách giữ chúng trở thành nhưng nguyên tắc thật đơn giản, nhưng hiệu quả: mọi thứ xảy ra có thể được sử dụng là điểm lợi thế của tôi.

Ví dụ khi tôi đang nói thì một số người bỏ về. Tôi có thể hỏi họ lí do vì sao họ lại đi? Có điều gì trong cách tôi truyền đạt, hay nội dung khiến họ thấy bị xúc phạm chăng? Nếu như họ thậm chí không đưa ra câu trả lời, tôi cũng có cách để tận dụng điều này. Ví dụ, tôi có thể dùng nó như là lời mở đầu cho bài giới thiệu tiếp theo “Các bạn biết đấy, tôi đã nói về bài này ngày hôm trước và mọi người trong phòng đi ra trong vòng 10 phút đầu. Đó là thành tích hiện tại của tôi, cho nên tôi nghĩ là chúng ta cần phải xem điều gì sẽ xảy ra ngày hôm nay”.

Nguyên tắc 8: Bạn không phải kiểm soát thái độ của khán giả

Mà ngược lại, điều bạn cần kiểm soát đó là suy nghĩ của bạn, sự chuẩn bị, các thiết bị hỗ trợ nghe nhìn, căn phòng được bài trí thế nào. Hãy đừng để ý nếu như khán giả của bạn có ngồi đọc báo và tỏ ra không chú ý đến bài nói của bạn. Suy nghĩ cần phải thay đổi hoặc kiểm soát những người khác là nguyên nhân tiềm ẩn của stress trong mọi mặt của cuộc sống. Nó không chỉ đúng trong một nhóm mà còn đúng cho bạn bè, vợ chồng, con cái và những người quen của bạn.

Nguyên tắc 9: Nói chung, bạn càng chuẩn bị nhiều thì bạn làm càng tệ

Chuẩn bị kĩ là rất tốt khi xuất hiện trước đám đông. Tuy vậy, bạn chuẩn bị thế nào và dành bao nhiêu thời gian cho nó là chuyện hoàn toàn khác. Điều quan trọng là nếu bạn hiểu rõ vấn đề mình định nói hoặc đã nói nhiều lần trước đó rồi, thì bạn chỉ cần vài phút để chuẩn bị thôi. Việc chuẩn bị quá kĩ lưỡng thường có nghĩa là bạn không hiểu rõ vấn đề hoặc nếu bạn hiểu rõ vấn đề, nhưng bạn lại không cảm thấy tự tin về khả năng nói ra trước đám đông. Đối với trường hợp đầu, bạn cần phải nghiên cứu thêm. Đối với trường hợp thứ hai, bạn cần phát triển niềm tin vào khả năng nói thành công của bản thân. Bạn có thể rèn luyện bằng cách tận dụng mọi cơ hội để nói trước một nhóm người nào đó.

Nguyên tắc 10: Khán giả của bạn thực sự muốn bạn thành công

Thực tế là nhiều người cũng có nỗi sợ hãi nói trước công chúng nên họ rất hiểu hoàn cảnh của bạn. Họ sẽ sẵn sàng tha thứ cho bạn nếu như bạn có mắc lỗi. Và họ ngưỡng mộ sự dũng cảm của bạn, họ sẽ luôn ủng hộ bạn dù có điều gì xảy ra đi nữa. Đôi khi một lỗi xảy ra bạn nghĩ rằng nó lớn nhưng khán giả không đánh giá như vậy. Vì thế hãy luôn nhắc nhở mình điều này khi bạn nghĩ là bạn đã làm rất tệ.

~ Hoàng Khánh Hòa, lược dịch

Theo How To Conquer Public Speaking Fear, Morton C. Orman

Vấn đề của thế giới

Toàn bộ vấn đề của thế giới là:  Những kẻ ngu ngốc và cuồng si luôn luôn rất chắc chắn về chính họ, nhưng những người thông thái hơn thì lại đầy những nghi hoặc.

~ Hoàng Khánh Hòa dịch
.

The whole problem with the world is that fools and fanatics are always so certain of themselves, but wiser people so full of doubts.

~ Bertrand Russell

Gói bánh chưng

Nhớ ngày nào khi nó còn đang học cấp 2, năm đó nhà quyết định tự nấu bánh chưng chứ không nhờ họ hàng nấu hộ như mọi năm nữa.

Đó cũng là lần đầu tiên nó biết các công đoạn làm bánh từ mua lá dong, đến ngâm gạo, ngâm đỗ, ướp thịt và thú vị nhất là gói bánh. Đứa lít nhít nhất nhà như nó thì chưa đủ tin tưởng để người lớn giao cho ngồi gói bánh mà chỉ làm chân phụ vặt, đưa lá cho mẹ, đưa lạt cho bố gói, hô gì làm đó thôi. Như thế là nó cũng thích lắm rồi. Cứ nhìn mọi người ai cũng vừa làm chăm chú vừa cười nói vui vẻ, thấy không khí ngày Tết sao mà ấm cúng đến thế.

Năm đó nhà gói gần 20 cái thì phải. Thấy mẹ cứ gói được hai cái thì chập lại làm một cặp. Cả bố, mẹ và anh đều gói nên nhanh lắm, nó lau lá còn thấy không kịp nữa. Thấy tay mẹ thoăn thoắt đổ một lớp gạo nếp trắng thơm, một lớp đỗ xanh đã đãi vỏ vàng ươm, rồi đặt một miếng thịt ướp gia vị và hạt tiêu to ơi là to vào giữa, rồi lại thêm một lớp đỗ, một lớp gạo nếp nữa. Thế rồi mẹ làm thế nào đó mà chỉ một lát sau là dựng được bốn góc bánh vuông vắng thẳng tưng cứ như là cho vào khuôn.

Đến gần khuya ngày hôm đó thì công đoạn gói bánh cũng xong. Chỉ còn lại một ít nguyên liệu, mẹ bảo anh gói cho nó hai cái bánh chưng cua. Chu choa, cái này là nó mong nhất đấy. Ngày trước về quê nội năm nào bà cũng làm cho nó một cặp bánh chưng cua, chỉ nhỏ bằng một phần ba cái bánh bình thường thôi. Nó thích đến nỗi mà cứ cầm cặp bánh đi chơi khắp các nhà hàng xóm mà chẳng dám ăn. Rồi cứ để dành chơi mãi đến mấy ngày bà giục ăn kẻo hỏng, mới dám bóc ra thưởng thức. Hôm nay thì được tận tay xem gói bánh, lại có bánh chưng cua anh gói cho nữa. Thế là chẳng lo bị lẫn với đám bánh chưng to kia, mà có khi bánh của nó lại được cho “ra lò” đầu tiên ý chứ. Ôi thích quá thích quá.

Bố bảo luộc bánh mất hơn một ngày gì đó. Nhà có cái nồi quân dụng chắc là để lại suốt từ hồi bố đi bộ đội, cả năm cứ để đựng đồ linh tinh, bữa nay được đưa ra kì cọ sạch sẽ. Nó cảm thấy anh chàng nồi quân dụng có vẻ khoái chí lắm khi được tắm táp sạch sẽ như thế, lại chả mấy khi đang ở trong góc nhà tối om nay lại được chịu một trọng trách đặc biệt. Ai cũng phải quây quần xung quanh anh ta mà bàn tán. Chắc là anh sẽ làm rất tốt nhiệm vụ giữ nhiệt cho nồi bánh đây.

Củi thì bố đã chuẩn bị đây rồi. Mấy cây gỗ khô từ hồi làm nhà còn sót lại được đem ra trưng dụng hết. Hôm đó mệt quá rồi nó ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Sáng dậy thấy bố và anh vẫn đang thức trông. Lửa đỏ rực dưới đáy nồi. Nó nghe tiếng nước sôi ùng ục, khói từ nắp bốc lên nghi ngút, và mùi thơm của lá dong và bánh đang chín tới lan khắp cả nhà.

Sáng sớm ngày 30, bánh chín. Mẹ gắp từng cặp bánh ra, xếp lên tấm phản rộng dưới bếp thành từng hàng ngay ngắn, rồi sau đó bố lấy thêm một tấm gỗ lớn đặt lên, rồi tiếp tục cho cả cái thớt gỗ lim và cái cối đá mẹ hay giã cua đè lên tấm gỗ để ép bánh ra hết nước. Nó thắc mắc “Sao con thấy nhà bạn Ánh luộc xong là đem đi cúng luôn được rồi, mà bố phải ép bánh nữa”. Bố giải thích với nó là “Ép thế thì bánh mới chắc và ngon. Nếu không ép thì bánh sẽ nhão nhìn xấu lắm”.

Năm đó là năm nó ăn nhiều bánh chưng nhất. Sáng nào nó cũng đòi mẹ cắt nguyên một cái bánh mới ra thành 5-6 lát rồi cho vào chảo rán vàng hai mặt. Đó là kiểu ăn bánh chưng mà nó vẫn thích đến giờ. Cứ triền miên như thế suốt mấy ngày Tết mà không biết chán. Không biết có phải vì năm đó bánh do nhà làm nên thấy ngon hơn hẳn hay không nữa.

Mấy năm sau kinh tế khá hơn, nhiều dịch vụ cung cấp bánh chưng ngày Tết nở rộ nên bố mẹ cũng không nấu bánh mà chỉ đặt khoảng chục cái ở chỗ quen. Thi thoảng về quê ngày cuối năm lại được các ông chú bà thím gói cho mấy cái làm quà ăn chẳng xuể. Bánh chưng quê vì cứng ơi là cứng, ít đỗ, nhiều gạo, nói chung là chẳng thể so với bánh ở thành phố làm được. Có lần nó nháy bố “Thôi bố đừng có lấy về làm gì nữa, của nhà ăn còn chẳng hết mà”. Nhưng bố nhắc khẽ: “Đối với những người ở quê, chiếc bánh chưng ngày Tết vẫn còn quí giá lắm con ạ. Khách xa đến họ quí nên là kiểu gì cũng phải gửi cho được một hai cặp bánh chưng đem về làm quà. Mình không thích đi nữa cũng phải trân trọng mà nhận lấy tình cảm của họ, con hiểu không?”. Nó không cự nự chuyện cái bánh chưng quê nữa. Giờ nghĩ lại, nó hiểu ra có lẽ vì các gia đình ông chú bà thím ở quê vẫn duy trì việc gói bánh ngày Tết, nên chiếc bánh với họ là biết bao tình cảm, niềm vui ngày Tết được sum vầy, nên quí giá lắm.

Giống như nó năm nào, cũng thấy chiếc bánh nhà mình bỗng ngon một cách lạ thường, mấy năm sau nữa thì nó chẳng còn có được sự hào hứng khi ăn bánh chưng nữa.

Lại một cái Tết nữa sắp đến rồi, nó thèm được gói bánh chưng biết bao nhiêu.

Hoàng Khánh Hòa

Bánh Sinh Nhật cho Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Kể từ ngày bài đầu tiên của mình đăng trên Đọt Chuối Non vào ngày 1 tháng 8 năm 2009, đến hôm nay là ngót nghét cũng 6 tháng mấy ngày rồi. Mình chẳng đếm chính xác là đã viết bao nhiêu bài nữa, nhưng chắc cũng xấp xỉ con số 40. Hôm nay mình điểm lại những gì mình đã học được và trưởng thành qua những bài chia sẻ trên vườn chuối trong thời gian qua cùng các bạn nhé.

Mình vốn thích viết lách, nhất là hồi cấp 1 và cấp 2, học văn, viết văn và gửi bài cho các báo rất nhiều. Nhưng mình chỉ có một bài duy nhất đăng từ hồi học lớp 5 trên báo Thiếu niên tiền phong. Bài viết tên là “Lão hà tiện nhà tôi”. Mình vẫn còn nhớ cảm giác ngây ngất khi thấy tên mình hiện diện trên tờ báo yêu thích của tuổi học trò. Nhưng kể từ lần đó thì mình không đăng thêm được bài nào nữa, rồi lên cấp 3 lại bỏ văn học toán lý hóa nên cũng tạm thời “gác bút nghiên”.

Mặc dù không phải là dân văn hay làm báo chuyên nghiệp, mình vẫn thích chia sẻ với mọi người hoặc ghi lại những kỉ niệm của cá nhân qua các trang nhật ký blog. Những bài viết đó thường là rời rạc, tùy hứng, và cũng có vài người bạn thân thì biết tới và comment mà thôi.

Thế rồi năm ngoái có tin yahoo 360 đóng cửa. Những đứa ham viết lách như mình như kẻ mất nhà, lang thang đi tìm “nhà mới”, nhưng cũng chẳng có chỗ nào thấy khá khẩm hơn. Kể từ đó thì mình cũng tạm gác lại thú vui viết blog và tập trung học hành và trả lời câu hỏi trên forum du học. Mình bắt đầu nhận ra là những bài viết của mình dù có truyền tải một ý nghĩa nào đó, nhưng vẫn còn mang tính cá nhân nhiều lắm, nó chỉ là những câu viết vu vơ mà khi bức xúc quá thì người ta phải viết ra như một kiểu xả xì-trét. Không có nó, mình cũng vẫn “sống” tốt. Thậm chí tập trung vào viết những dòng chia sẻ dài hơi và có ích hơn, ví dụ như bài Thảo luận về leadership.

Cũng có thể là một sự tình cờ, hoặc là một cái duyên nào đó mà qua bài viết đó mình biết đến Đọt chuối non. Lúc ban đầu thì cũng chưa biết nhiều trang blog này nhưng bản thân mình lúc đó cũng đang loay hoay đi tìm một “triết lý sống”, và khi tìm thấy các bài viết về Tư duy tích cực, mình đã ngồi lì trên máy tính đọc từ sáng đến chiều. Và bắt đầu “ngộ” ra một số khái niệm như: tư duy tích cực là gì, lối sống tích cực là thế nào, cái gì là nguồn gốc của đau khổ, cái gì đem lại hạnh phúc bền lâu vân và vân vân.

Có một kinh nghiệm nho nhỏ hồi đầu mình tham gia ĐCN. Dù là đứa rất tự tin vào khả năng viết lách nhưng mình cũng run lắm khi admin bảo viết một bài chính thức để đăng. Vì cứ nhìn sang những cây bút “lão làng” như anh Hoành thì mình nghĩ một bài gọi là đọc được một chút để mà đăng trên ĐCN chắc phải có tính triết lý cao lắm nên cũng mất tự tin, rồi phải viết bài như thế nào cho độc giả họ thích chứ không thì người ta lại cười chết :D. Mình nghĩ đó là cảm giác chung của nhiều bạn, nhất là những bạn ít viết văn và cứ nghĩ là tiếng Việt của mình rất “tệ”.

Mình chia sẻ những lo lắng này và rất nhớ những lời khích lệ của anh Hiển, đại khái là ”viết một cái gì đó fun fun, đơn giản, kể một câu chuyện, cảm nghĩ sau chuyến đi chơi, hay dịch một câu chuyện tiếng Anh, bất cứ cái gì mà em thích”. Đến đây thì mình thấy phong cách mà các admin của ĐCN đang làm thật hay. Thường thì người Việt chúng ta khi nói trước đám đông thì hay “nhìn ngang liếc dọc” đoán ý mọi người rồi mới dám phát biểu :). Còn với ĐCN, chỉ nghĩ một cách đơn giản là chia sẻ, chia sẻ, và chia sẻ, những cái gì hay, đẹp, tích cực mà mình cảm nhận thấy, chứ không phải là người khác bảo thế. Và với suy nghĩ đó, mình đã cảm thấy tự tin hơn rất nhiều trong các bài viết, bài dịch Anh-Việt sau này.

Mỗi khi suy nghĩ về một vấn đề gì đó, mình thường tìm kiếm thông tin trên mạng bằng tiếng Anh và đọc các bài viết xung quanh chủ đề đó. Thường thì mình chọn một bài hay nhất để dịch. Quá trình dịch cũng là một quá trình học lại, và viết ra lại là một quá trình học lại còn sâu hơn nữa. Dường như mỗi lần dịch xong một bài là cảm thấy “ngấm” lắm rồi, và những thắc mắc xung quanh vấn đề đó cũng phần nào được giải đáp, lại thêm các trao đổi với mọi người rất cởi mở sau các bài viết, mình lại càng hiểu sâu sắc hơn.

Và đó là cách mà mình rèn luyện tư duy mỗi ngày cho đến giờ. Một khi đã vượt qua những rào cản tâm lý lúc ban đầu và bước đi những bước đầu tiên, mình tin là các bạn sẽ cảm nhận được sự vận động tích cực đó và ngày càng chạy nhanh hơn, xa hơn trong quá trình phát triển bản thân và khám phá những khả năng tuyệt vời vẫn đang còn ẩn giấu đâu đó.

Trước khi kết thúc, mình muốn nói vui rằng sau khi đọc xong những bài viết về ý nghĩa cuộc đời mà anh Hoành đã dày công truyền tải một cách đơn giản những kiến thức từ kinh thánh và đạo Phật, mình chỉ muốn thốt lên “Ôi, cuộc đời sao mà thật ngắn ngủi”. Sinh ra từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi mà thôi. Vậy để sống mãi trong thế giới này chỉ có một cách như Đạt Lai Lạt Ma đã dạy:

Chia sẻ kiến thức, đó là cách để có sự vĩnh hằng
Share your knowledge, it’s a way to achieve immortality.

Vì thế với mình, chia sẻ kiến thức qua các bài viết là một trong những ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống. Qua đó mình nhìn lại bản thân, học thêm được từ mọi người, và thấy hạnh phúc vì đã chia sẻ được một điều gì đó ý nghĩa.

Nhân ngày ĐCN tròn 1 tuổi, mình làm một slide ngắn ghi lại những câu nói, lời dịch, đoạn văn mà mình thích nhất của các tác giả thường xuyên của vườn chuối: anh Trần Đình Hoành, chị Huỳnh Huệ, anh Nguyễn Minh Hiển, chị Trần Lê Túy-Phượng (bà xã tuyệt vời của anh Hoành 🙂 ), chị Phạm Kiêm Yến, chị Kiều Tố Uyên, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa, chị Hoàng Thiên Nga, chị Đàm Lan, anh Nguyễn Tấn Ái, anh Hồng Phúc, chị Linh Nga Niê Kdăm, anh Đinh Đức Dược và bạn Quan Jun. Kết thúc slide này là ảnh chụp một tấm thiệp mình tự làm để tặng ĐCN, có lẽ mình sẽ gửi bưu điện đến admin Trần Đình Hoành và bà xã Trần Lê Túy-Phượng :).

Mặc dù slide này không thể nhắc hết tên của rất nhiều các tác giả tích cực khác như chị Nguyễn Thanh Mai, anh Phạm Lưu Đạt, anh Trần Can, Phan Thế Danh hay các bạn tuổi teen cực kỳ nhiệt tình như Bằng Lăng Tím, Lâm Thanh Thanh, Thảo Vi…mình mong là mọi người đều cảm thấy vui và cùng chúc cho Đọt Chuối Non ngày càng đơm hoa kết trái, thu hút thêm nhiều độc giả, có thêm nhiều cây bút tài năng và góp phần phát triển một văn hóa tích cực cho Việt Nam.

Cả nhà cùng xem lại những “trích đoạn” trên Đọt Chuối Non trong suốt một năm qua, và hát vang Chúc mừng sinh nhật nhé!

Happy Birthday to Đọt Chuối Non!!!

🙂 🙂 🙂

Hoàng Khánh Hòa

.

Lời nhạc ở dưới video link.

Mời các bạn click vào ảnh để xem video và download


.

Nếu link trên không hoạt động tốt, các bạn có thể click vào đây để download
.

Chúc Mừng Sinh Nhật

Quang Vinh

Đêm ngập tràn niềm vui
Mình nắm tay quên đi buồn phiền
Và cùng ngồi bên ánh trăng đêm tuyệt vời
Đường đời mình chung bước đi
Dù gian khó ta vẫn luôn cười
Hát lên khúc ca tình yêu rộn ràng

Từng ngọn nến vẫn mãi chiếu sáng suốt đêm dài
Cùng mơ ước sẽ cố giữ hết suốt cuộc đời
Đừng vội buồn em ơi hãy cố quên
Và luôn giữ cho bao niềm vui

Hãy hát vang bài ca yêu dấu
Mình luôn giữ nhé tình bạn hôm nay

Từng ngọn nến vẫn mãi thắp sáng trong đêm thâu
Sinh nhật trong vòng tay ấm áp
Giữ cho yêu thương đừng quên nhau nhé
Hãy giữ trong tim ngày hôm nay

Happy birthday!

Một người bạn của con

Câu chuyện này kể về một người lính trở về nhà sau khi tham gia chiến tranh tại Việt Nam. Anh gọi bố mẹ mình từ San Francisco.

– Bố mẹ ơi, con đang trên đường về nhà, nhưng con có điều này muốn nhờ bố mẹ. Con có một người bạn và con muốn đưa người bạn đó về cùng với con.

– Ồ chắc chắn rồi, họ trả lời, bố mẹ rất muốn gặp cậu ấy.

– Nhưng có điều này bố mẹ phải biết, người con tiếp tục, cậu ấy bị thương khá nặng trong trận đánh. Cậu dẫm vào mìn và bị mất một tay và một chân. Cậu ấy chẳng còn chỗ nào để về, và con muốn cậu ấy về sống cùng chúng ta.

– Ồ mẹ rất tiếc con ơi. Chúng ta có thể tìm cho cậu ấy một nơi nào đó để sống.

– Không, bố mẹ ơi, con muốn cậu ấy sống cùng chúng ta cơ.

– Con trai, người bố trả lời, con không hiểu con đang đòi hỏi gì à. Một người tàn phế như vậy sẽ là một gánh nặng lớn đối với gia đình ta. Chúng ta có cuộc sống riêng, và chung ta không thể để cái gì đó làm ảnh hưởng tới cuộc sống của chúng ta được. Bố nghĩ là con nên về nhà và quên cái anh chàng kia đi. Tự cậu ta sẽ biết thu xếp lấy cuộc sống của mình.

Đến đó, người con trai gác điện thoại. Người bố và người mẹ không còn nghe thấy tin tức gì về anh nữa. Tuy vậy, vài ngày sau, họ nhận được một cú điện thoại từ cảnh sát ở San Francisco. Họ được báo là con trai họ đã chết vì rơi từ một tòa nhà. Và cảnh sát cho rằng đó là một vụ tự tử.

Đôi vợ chồng đau khổ bay tới San Francisco và được đưa đến nhà xác của thành phố để nhận thi thể con trai họ. Họ nhận ra anh, nhưng điều khủng khiếp là họ cũng nhận ra một điều mà họ đã không hề biết, con trai họ đã mất một cánh tay và một chân.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

A story is told about a soldier who was finally coming home after having fought in Vietnam. He called his parents from San Francisco.

“Mom and Dad, I’m coming home, but I’ve a favor to ask. I have a friend I’d like to bring home with me.
“Sure,” they replied, “we’d love to meet him.”

“There’s something you should know,” the son continued, “he was hurt pretty badly in the fighting. He stepped on a land mind and lost an arm and a leg. He has nowhere else to go, and I want him to come live with us.”
“I’m sorry to hear that, son. Maybe we can help him find somewhere to live.”

“No, Mom and Dad, I want him to live with us.”

“Son,” said the father, “you don’t know what you’re asking. Someone with such a handicap would be a terrible burden on us. We have our own lives to live, and we can’t let something like this interfere with our lives. I think you should just come home and forget about this guy. He’ll find a way to live on his own.”

At that point, the son hung up the phone. The parents heard nothing more from him. A few days later, however, they received a call from the San Francisco police. Their son had died after falling from a building, they were told. The police believed it was suicide.

The grief-stricken parents flew to San Francisco and were taken to the city morgue to identify the body of their son. They recognized him, but to their horror they also discovered something they didn’t know, their son had only one arm and one leg.

Unknown Author

Làm thế nào để nói như một nhà lãnh đạo

Chào các bạn,

Dưới đây là chia sẻ của anh Michael Landrum trên trang web toastmasters.org về 10 điều cần phải học trong giao tiếp dành cho các nhà lãnh đạo. Toastmasters International là một tổ chức hàng đầu thế giới thành lập từ năm 1924 tại Santa Ana, California chuyên về giúp đỡ mọi người phát huy khả năng và thoải mái hơn khi phát biểu trước đám đông. Tổ chức phi lợi nhuận này hiện nay đã có gần 250,000 thành viên thuộc 12,500 câu lạc bộ trên khắp 106 quốc gia.

Phần lớn các cuộc gặp mặt của Toastmasters có khoảng 20 người gặp nhau hàng tuần trong 1 đến 2 tiếng. Những người tham gia thực hành và học các kĩ năng bằng cách tham gia vào cuộc họp, diễn thuyết, hoặc giúp phụ trách tính giờ, đánh giá hoặc kiểm tra lỗi ngữ pháp. Không có người hướng dẫn mà thay vào đó mỗi bài phát biểu hoặc mỗi một cuộc gặp được đánh giá bởi các thành viên một cách tích cực, tập trung vào những điều đã thực hiện đúng và và những điều cần được làm tốt hơn.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

Hoàng Khánh Hòa
.

Làm thế nào để nói như một nhà lãnh đạo.

1. Lắng nghe một cách rộng lượng. Emerson nói rằng “Đầu tiên hãy hiểu, sau đó là được hiểu”. Làm thế nào để lắng nghe một nhóm khán giả? Hãy nghiên cứu. Tìm hiểu xem họ là ai, họ muốn gì và cần gì, và họ mong chờ gì từ bạn. Khi bạn bước lên bục phát biểu, dừng lại và lắng nghe. Họ đã sẵn sàng nghe bạn nói chưa? Trong quá trình nói, tiếp tục lắng nghe. Tập trung vào họ. Họ có đang vươn về phía trước, phía sau, hay dựa vào nhau? Hãy sẵn sàng bỏ qua những nhận xét đã được chuẩn bị của bạn để tạo lấy lại sự gần gũi với họ. Đặt ra những câu hỏi. Thậm chí là những câu đơn giản như “Điều đó có rõ không?” cũng giúp tăng cường sự giao tiếp.

2. Nói điều bạn ngụ ý và trình bày ý nghĩa điều bạn nói. Hai cụm từ này có giống nhau không? Rõ là không rồi. “Nói điều bạn ngụ ý” có nghĩa là nói lên sự thật. “Trình bày ý nghĩa điều bạn nói” có nghĩa là đưa ra cam kết, giữ lời hứa, trân trọng lời nói. Có một cái gì đó có ý nghĩa để nói ra. Đứng lên bục với chủ ý là tạo ra một sự khác biệt cho khán giả của bạn.

3. Sử dụng ít từ nhất với ít âm tiết nhất. Tôi liên tục gặp phải vấn đề này. Đó là lý do tôi thường viết đi viết lại, tìm những từ mạnh, tạo ấn tượng mà tôi có thể chuyển đổi thành những từ đơn, giản dị. Xóa từ “vì thế” mà thay bằng “vậy”. Đó là một sự tiết kiệm thực sự trong viết lách. Nhớ rằng thành phần cơ bản của giao tiếp không phải là từ mà là ý tưởng.

4. Đứng về phía khán giả của mình. Chúng ta có thể nghĩ là chúng ta nói với khán giả, nhưng đôi khi việc nói vì khán giả của mình cũng quan trọng. Thể hiện những suy nghĩ và cảm xúc mà bạn chia sẻ với họ. Thậm chí nếu bạn nghĩ họ sai và bạn là người ủng hộ sự thay đổi mạnh mẽ, đầu tiên bạn phải hiểu và nêu rõ cảm xúc của họ. Những nhà lãnh đạo lớn biết rằng lãnh đạo bắt đầu với chữ “chúng ta”.

5. Cụ thể. Sử dụng các câu chuyện, những câu chuyện ngắn, truyện ngụ ngôn, và ví dụ hơn là cái gì chung chung trừu tượng. Đây là một vấn đề khó với nhiều người. Họ thích trình bày một chủ đề một cách trừu tượng, rời rạc, chung chung. Những diễn giả giỏi và giáo viên giỏi thường thêm thắt câu chuyện của họ bằng các ví dụ cụ thể. “Anh ta có vẻ thất vọng khi anh ta rời đi” thì chung chung. “Anh ta khịt mũi, đá con chó, và đóng sầm cửa lại” là cụ thể.

6. Kết hợp hành động với lời nói, lời nói với hành động cho phù hợp. Đừng nói “Tôi rất vui được có mặt ở đây” mà lại nhìn vào đồng hồ đeo tay. Hãy để ý đến sự giao tiếp không bằng lời. Động tác, tư thế, biểu hiện khuôn mặt, năng lượng, giọng nói, và hàng ngàn những chi tiết nhỏ xíu mà thứ sự truyền tải khả năng giao tiếp của bạn thật và chi tiết. Chúng ta đều có thể hiểu rõ ý nghĩa câu “Anh yêu em”. Nhưng tầm quan trọng thực sự, ý nghĩa thực sự của nó, lại thể hiện ở cách mà chúng được nói ra và người nói những lời đó.

7. Kết cấu bài nói. Một cách hữu ích để làm cho bài nói của bạn đáng nhớ là nói theo một kết cấu và nói cho người nghe biết về kết cấu đó. Chia sẻ với họ hình thức trình bày các suy nghĩ và nội dung của bạn và họ sẽ có thể theo dõi được những ý tưởng phức tạp. Điều đó cũng dễ cho bạn để ghi nhớ hơn. Mọi người sẽ đánh giá cao phong cảnh hơn với một cái nhìn qua về hành trình chuyến đi như thế nào.

8. Nói để được hiểu. Hãy nói như thế nào để mọi người đều có thể nghe được bạn. Bạn chăm chút hình dáng bên ngoài, vậy tại sao không chăm chút cho lời nói? Chỉ với một chút nỗ lực nhỏ, nó có thể trở nên to, giòn, rõ, và có những sắc thái khác nhau. Thật đáng buồn nếu như diễn giả dành năng lượng của họ để tạo ra một bài nói sống động, kết cấu chặt chẽ và sau đó lại thì thầm, lí nha lí nhí.

9. Nói vì lợi ích của người khác. Hãy phục vụ khán giả tốt bằng cách giữ được sự quan tâm của bạn dành cho họ trước tiên. Đây là nguyên tắc vàng trong khi nói. Làm một khán giả bạn có thể dễ dàng nói ra khi nào người diễn giả đang tự nói với anh ta. Không có gì giao tiếp rõ ràng hơn là chủ đích rõ ràng.

10. Nói từ cái tôi cao nhất. Cái tôi cao nhất là nơi hi vọng tồn tại. Để dẫn dắt hiệu quả cần một cái nhìn dũng cảm, tích cực, lạc quan. Giống như bất cứ người phi hành gia nào nói với bạn, nếu bạn đủ cao thì bạn sẽ luôn trong ánh mặt trời. Tuy vậy có một hạn chế trong quy luật này. Hãy cẩn thận bạn nâng mình lên quá cao. Hãy khiêm tốn. Có ý kiến chỉ là một sự hoàn thiện nhỏ. Trong phần lớn các trường hợp, một cách cư xử khiêm tốn sẽ tăng cường giao tiếp.

.

How to speak like a leader.

  1. Listen generously. Emerson said: “First seek to understand, then to be understood.” How do you listen to an audience? Do your research. Find out who they are, what they need and want, and what they expect from you. When you step to the lectern, pause and listen. Are they ready to hear you? During your speech, keep listening. Pay attention to them. Are they leaning forward, backward or on each other? Be willing to depart from your prepared remarks to recover your rapport with them. Ask questions. Even something as simple as “Is that clear?” can reestablish contact.
  2. Say what you mean and mean what you say. Aren’t these two phrases the same? No indeed: “Say what you mean” is about telling the truth, “Mean what you say” is about making a commitment, keeping your promise, honoring your word. Have something meaningful to say. Step to the lectern with the intention of making a difference to your audience.
  3. Use the fewest words with the fewest syllables. I run afoul of this one all the time. It’s the main reason I rewrite so often, looking for big, two-dollar words I can swap for a single 10-cent syllable. Delete therefore, insert so. That’s real economy in writing. Remember that the basic unit of communication is not the word but the idea.
  4. Align with your audience. We may consider it our task to speak to the audience, but it is sometimes more important to speak for them. Express those thoughts and feelings that you share with them. Even if you think they are wrong and you are the advocate of sweeping change, you must first understand and articulate their feelings. Great leaders know that leadership begins with the pronoun we.
  5. Be specific. Use stories, anecdotes, parables and examples rather than generalities and abstractions. This is a tough one for some people. They love to wander through a topic in the abstract, scattering generalities as they go. The great teachers and speakers pepper their talks with vivid, detailed examples. “He seemed upset as he left” is general. “He blew his nose, kicked the dog and slammed the door” is specific.
  6. Suit the action to the word, the word to the action. Don’t say “I’m glad to be here” while looking at your wristwatch. Be aware of your non-verbal communication. Your gestures, posture, facial expressions, energy, tone of voice, and a thousand other tiny, unuttered elements actually carry the true and specific meaning of your communication. We can understand the words “I love you” well enough. But their true importance, their actual meaning, is all wrapped up in how they are spoken, and by whom.
  7. Structure your speech. One valuable way to make your talk memorable is to speak to a structure and make your listeners aware of it. Share with them the form of your thoughts as well as the content and they will be able to follow more complex ideas. It will be easier for you to remember, too. People appreciate the scenery more with a glance at the road map every now and then.
  8. Speak to be understood. Have the courtesy to develop your voice so that all may hear you. You groom your appearance, so why not cultivate your voice? With a little effort it can be strong, crisp, clear and various in texture, color and range. It’s sad when speakers expend their energy to create a vivid, well-constructed talk and then whisper, mutter or mumble.
  9. Speak for the benefit of others. Serve your audience well by keeping their interests foremost in your mind. This is the golden rule of speaking. As an audience member you can easily tell when a speaker is self-serving. Nothing communicates more clearly than intention.
  10. Speak from your highest self. The highest self is where hope resides. To lead effectively requires a courageous, positive, optimistic view. As any astronaut will tell you, if you get high enough you will be in perpetual sunshine. There must be a caveat attached to this rule, however: Beware of elevating yourself with a high horse. Be humble. Having an opinion is a meager accomplishment. On most occasions a modest demeanor improves communication.

Michael Landrum, ATMB, is a speaker, coach and writer in New York.

Hướng dẫn du lịch dành cho tình bạn

Nếu bạn muốn có được một tình bạn lâu bền và thân thiết, hãy nhớ đến từ “Travel” (Du lịch) nhé.

T for TRUST (tin tưởng): sự tin tưởng là chất keo kết dính mọi người lại với nhau. Một mối quan hệ không thể đi đến đâu cả mà không có nó.

R for RESPECT (tôn trọng): Anna Cummins nói rằng “Đừng để dành những bài diễn văn đầy yêu thương dành cho bạn bè mình cho đến khi họ chết, đừng viết cho họ trên tấm bia mộ, thay vào đó, hãy nói với họ ngay bây giờ”. Tất cả là tôn trọng người khác và nói cho họ biết là bạn đánh giá cao họ như thế nào.

A for AFFECTION (tình cảm): đôi khi tình cảm mang ý nghĩa là tình yêu. Đôi khi nó có nghĩa là một cái chạm. Và ở mọi lúc thì nó có nghĩa là sự tử tế.

V for VULNERABILITY (tổn thương): mặc dầu chúng ta có thể cảm thấy sợ để cho ai đó quá thân thiết, nhưng không có mối quan hệ nào đi được đến đâu mà không chấp nhận sự tổn thương. Doanh nhân Jim Rohn nói rằng “Những bức tường mà chúng ta xây xung quanh mình để tránh nỗi buồn thì cũng xua đuổi cả niềm vui”. Và cũng như vậy với tình yêu.

E for EMOTIONAL INTIMACY (sự gần gũi về cảm xúc): học cách trở nên cởi mở. Học cách giao tiếp tự nhiên. Bạn có mối quan hệ kiểu gì là phụ thuộc phần lớn vào việc bạn giao tiếp cởi mở đến đâu.

L for LAUGHTER (tiếng cười): Victor Borge đã đúng khi nói rằng “Tiếng cười là khoảng cách gần nhất giữa hai người”. Và đó cũng là điều thú vị nhất.

Vậy để phát triển các mối quan hệ, bạn chỉ cần nhớ từ “TRAVEL” và hãy có một chuyến đi vui vẻ nhé!

Hoàng Khánh Hòa sưu tầm và dịch

.

Travel Guide for Friendship

T is for TRUST
Trust is the glue that holds people together (not Super Glue). A relationship will go nowhere without it.

R is for RESPECT
“Do not save your loving speeches for your friends till they are dead; do not write them on their tombstones, speak them rather now instead,” writes Anna Cummins. It’s about respecting others and letting them know that you value them.

A is for AFFECTION
Sometimes affection means love. Sometimes it means a touch. Always it means kindness.

V is for VULNERABILITY
Though we may feel afraid to let another too close, no relationship will go anywhere without risking vulnerability. Entrepreneur Jim Rohn says, “The walls we build around us to keep out the sadness also keep out the joy.” And the love.

E is for EMOTIONAL INTIMACY
Learn to be open. Learn to communicate freely. What kinds of relationships you make are largely determined by how openly you have learned to communicate.

L is for LAUGHTER
Victor Borge got it right when he said, “Laughter is the shortest distance between two people.” It’s also the most enjoyable.

For relationships that can really go somewhere, just remember the word “TRAVEL”. Then enjoy the trip!

Đạt Lai Lạt Ma – Hướng dẫn cho cuộc sống

1. Nhớ rằng tình yêu lớn và những thành công lớn luôn đi cùng với rủi ro lớn.

2. Khi thất bại, đừng quên rút ra bài học.

3. Nhớ 3 chữ R (3 chữ T trongtiếng Việt): Respect for self (Tôn trọng chính mình), Respect for others (Tôn trọng người khác), Responsibility for all your actions (Trách nhiệm với tất cả những hành động của mình).

4. Nhớ rằng không có được cái gì mà bạn muốn đôi khi lại là một may mắn tuyệt vời.

5. Học các nguyên tắc để biết cách phá vỡ chúng đúng mực.

6. Đừng để một tranh cãi nhỏ làm ảnh hưởng đến một tình bạn lớn.

7. Khi bạn nhận ra mình đã mắc lỗi, hãy có những biện pháp để sửa sai ngay.

8. Dành thời gian ở một mình.

9. Mở rộng cánh tay để thay đổi, nhưng đừng quên đi những giá trị của bạn.

10. Nhớ rằng im lặng là câu trả lời tốt nhất.

11. Sống một cuộc đời tốt, đáng trân trọng. Khi về già và hồi tưởng, bạn sẽ có thể cảm nhận điều đó lần thứ hai một cách thích thú.

12. Một không khí tình yêu trong nhà bạn là nền tảng cuộc sống của bạn.

13. Khi bất đồng với những người thân yêu, hãy chỉ giải quyết vấn đề hiện tại. Đừng đem quá khứ ra kể.

14. Chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là cách để có sự vĩnh hằng.

15. Hãy nhẹ nhàng với trái đất.

16. Mỗi năm một lần, đi tới một nơi nào đó mà bạn chưa từng đến.

17. Nhớ rằng mối quan hệ tốt nhất là khi tình yêu của bạn cho nhau vượt quá nhu cầu đòi hỏi nhau.

18. Đánh giá thành công của bạn bằng những cái gì mà bạn đã phải bỏ đi để có nó.

19. Đến với tình yêu và nấu nướng với niềm đam mê mãnh liệt.

Hoàng Khánh Hòa dịch.

.

INSTRUCTIONS FOR LIFE

1. Take into account that great love and great achievements involve great risk.

2. When you lose, don’t lose the lesson.

3. Follow the three res. Respect for self, Respect for others, and Responsibility for all your actions.

4. Remember that not getting what you want is sometimes a wonderful stroke of luck.

5. Learn the rules so you know how to break them properly.

6. Don’t let a little dispute injure a great friendship.

7. When you realize you’ve made a mistake, take immediate steps to correct it.

8. Spend some time alone every day.

9. Open your arms to change, but don’t let go of your values.

10. Remember that silence is sometimes the best answer.

11. Live a good, honorable life. Then when you get older and think back, you’ll be able to enjoy it a second time.

12. A loving atmosphere in your home is the foundation for your life.

13. In disagreements with loved ones, deal only with the current situation. Don’t bring up the past.

14. Share your knowledge. It’s a way to achieve immortality.

15. Be gentle with the earth.

16. Once a year, go someplace you’ve never been before.

17. Remember that the best relationship is one in which your love for each other exceeds your need for each other.

18. Judge your success by what you had to give up in order to get it.

19. Approach love and cooking with reckless abandon.

Dalai Latma

Thứ hai, ngày 1 tháng 2 năm 2010

Bài hôm nay

Giới thiệu bài hát “I am…I said”, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.

Tính sáng tạo của sinh viên Việt Nam, Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.

Yêu thương, Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.

Một giây để cảm ơn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Lâm Thanh Thanh.

Lạc quan để chấp nhận, Danh Ngôn, song ngữ, chị Zen và chị Nắng.

Gởi, Thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Loa công cộng, Thơ, chị Hoàng Thiên Nga.

Mong bạn luôn cảm thấy được yêu, Trà Đàm, Thơ, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.

Hãy kiêu hãnh và tự do, như những chú gà rừng, Teen Talk, Trà Đàm, chị Đông Vy và anh Phạm Công Luận.

Vô tâm, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.

.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối link

Haiti bắt 10 người Mỹ tình nghi buôn bán trẻ em – Bộ trưởng Các vấn đề Xã hội Haiti Yves Christallin ngày 30-1 cho biết cảnh sát nước này đang tạm giữ 10 công dân Mỹ bị tình nghi can dự vụ đưa trái phép 31 trẻ em Haiti ra khỏi nước này một cách bất hợp pháp.

Binh lính Campuchia và Thái Lan lại bắn nhau – Bộ trưởng quốc phòng Campuchia cho biết vào khoảng 10 giờ tối 9-1, binh lính hai nước Thái Lan và Campuchia đã bắn nhau khoảng 15 phút tại biên giới Campuchia (tỉnh Pursat) và Thái Lan (tỉnh Trat).

Chủ tịch Hãng Toyota xin lỗi vụ thu hồi xe – Báo chí Nhật Bản đưa tin chủ tịch Hãng Toyota Akio Toyoda đã lần đầu tiên lên tiếng xin lỗi người tiêu dùng xung quanh việc hãng này thu hồi hàng triệu ôtô tại Mỹ và châu Âu.

Bill Gates chi 10 tỉ USD cho các nước nghèo – Ngày 29-1, người sáng lập Tập đoàn Microsoft Bill Gates thông báo vợ chồng ông sẽ dành 10 tỉ USD để phát triển và phân phát văcxin phòng bệnh cho trẻ em ở các nước nghèo trong thập kỷ tới.

CHDCND Triều Tiên bắt 2 người Mỹ – CHDCND Triều Tiên ngày 29-1 cho biết đang giam công dân Mỹ thứ hai do xâm nhập lãnh thổ nước này bất hợp pháp.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: năm 2010 kinh tế VN tăng trưởng 7% – Ngày 29-1 tại Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF) 2010 ở Davos (Thụy Sĩ), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có cuộc họp báo với giới truyền thông quốc tế.

Các hãng dược phẩm đa quốc gia: Những cách mới để kiếm lợi nhuận – Đối phó với việc hết hạn bản quyền của các loại thuốc độc quyền từng đem lại lợi nhuận lớn cho mình, các hãng dược phẩm lớn đang tìm nhiều cách mới để kiếm tiền…

Nigeria: tổng thống đâu rồi? – Vị tổng thống ốm yếu Umaru Yar’Adua của Nigeria đã ở Saudi Arabia hơn hai tháng qua để điều trị bệnh tim. Ông sẽ không khiến người dân lo lắng và chính phủ rơi vào tình trạng mất ổn định như hiện nay, nếu ông thông báo mình nghỉ ốm và tạm thời chuyển giao quyền lực cho phó tổng thống.

Mỹ đơn phương trừng phạt Iran – Với dự luật được thông qua hôm 28-1, Tổng thống Mỹ Barack Obama có thêm các biện pháp trừng phạt Iran nhằm tiếp tục gây sức ép lên chương trình hạt nhân của nước này.

6,4 tỉ USD vũ khí làm nóng quan hệ Trung – Mỹ – Hôm qua, Trung Quốc cảnh báo mối quan hệ giữa Bắc Kinh và Washington sẽ “rạn nứt nghiêm trọng” nếu Mỹ bán cho Đài Loan số vũ khí trị giá 6,4 tỉ USD.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Thông xe cầu tạm Bà Rén – Sau gần 2 tháng gấp rút thi công, sáng 31-1, Cục Đường bộ Việt Nam chính thức nghiệm thu, đồng ý cho phép thông xe hai chiều qua cầu tạm Bà Rén trên quốc lộ 1A đoạn qua huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, vượt tiến độ thi công 10 ngày.

Đào rừng Sa Pa xuống núi về xuôi – Tiết trời Sa Pa mấy hôm nay nắng chang chang khiến những vạt đào rừng còn sót lại trong các thôn, bản Sâu Chua, Ô Quý Hồ Séo Mý Tỷ, Sa Pả, Tả Phìn… bật nụ, xòe hoa rực rỡ.

ĐBSCL: Hơn 2.700 tỉ đồng xây dựng kho chứa lương thực – Theo Tổng Công ty lương thực Miền Nam, Tổng Công ty đã phê duyệt đề án qui hoạch đầu tư hệ thống kho chứa lương thực tại khu vực ĐBSCL giai đoạn 2009-2011.

Phim truyện Những bức thư từ Sơn Mỹ: Cầu nối tình yêu hòa bình – Ngày 31-1, đoàn làm phim Trung tâm UNESCO điện ảnh đa truyền thông Việt Nam với sự chỉ đạo của NSƯT, đạo diễn Lê Dân đã chính thức bấm máy quay về lễ tưởng niệm vụ thảm sát Mỹ Lai – đoạn kết của bộ phim truyện nhựa Những bức thư từ Sơn Mỹ tại khu chứng tích Sơn Mỹ, xã Tịnh Khê, huyện Sơn Tịnh (Quảng Ngãi).

Nghĩ từ hành trình Pắc Bó – Hành trình về nguồn “Triệu tấm lòng – một niềm tin” do báo Tuổi Trẻ tổ chức trong những ngày cuối tháng 1-2010 đã xuyên qua trời đông cắt da ở Cao Bằng, xuyên qua mây phủ mờ từng đoạn đường quanh co sườn núi đến khu rừng lịch sử Trần Hưng Đạo, về hang Pắc Bó, qua suối Lê Nin, núi Các Mác, lán Khuổi Nậm.

3 người chết vì nhậu – Ba người tử vong và một người đang trong tình trạng nguy kịch sau khi cùng nhau nhậu. Vụ việc xảy ra hôm qua 30-1 tại xã Phước Chiến, huyện Thuận Bắc (Ninh Thuận).

60 năm xây đắp tượng đài hữu nghị Việt – Nga – Nhân dịp kỷ niệm 60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa VN và Liên bang Nga (30-1-1950 – 30-1-2010), Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã trao đổi điện mừng với Tổng thống Liên bang Nga D. Medvedev và Thủ tướng V. Putin.

Hàng Việt còn yếu ở khâu quảng bá – Chiều 31- 1, đông đảo sinh viên Trường ĐH Hoa Sen đã đến tham gia trao đổi tại diễn đàn “Sinh viên và thương hiệu Việt”, thuộc chương trình “Tiếp sức hàng Việt”, do báo Tuổi Trẻ, Trung tâm Nghiên cứu kinh doanh và hỗ trợ doanh nghiệp (BSA) và Công ty cổ phần Sữa VN (Vinamilk) tổ chức.

Nông sản lại bị tắc ở Tân Thanh – Hàng trăm xe chở nông sản xuất sang Trung Quốc lại bị ùn tắc tại cửa khẩu Tân Thanh (Lạng Sơn) trong vài ngày qua đã khiến nhiều chủ hàng khóc ròng vì đứng trước nguy cơ hàng hóa hư thối.

Cần Thơ: đưa vào hoạt động máy in cuộn màu – Ngày 29-1, Công ty cổ phần In tổng hợp Cần Thơ đưa vào hoạt động máy in cuộn màu của Mỹ trị giá 38 tỉ đồng có công suất 45.000 tờ/giờ, với khả năng in và lồng được cùng lúc hai tờ báo bốn màu, giúp rút ngắn đáng kể thời gian in và chi phí, bỏ qua công đoạn lồng báo thủ công.

Nhiều dự án đầu tư vào Tiền Giang – Phát biểu tại hội nghị xúc tiến đầu tư tỉnh Tiền Giang ngày 29-1, Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải nói Tiền Giang có đầy đủ các điều kiện để phát triển các ngành công nghiệp, đặc biệt là cơ khí chế tạo và chế biến thực phẩm, nông sản… Khoảng 1.000 doanh nghiệp trong và ngoài nước tham gia, tìm hiểu cơ hội đầu tư 117 dự án lớn trị giá gần 11 tỉ USD.

Áo ấm cho trẻ vùng cao – 250 suất quà là kết quả của chương trình “Áo ấm cho trẻ vùng cao” do chi đoàn văn phòng Đà Nẵng báo Tuổi Trẻ phát động.

Một ngày bên người lính – 300 sinh viên ĐH Sư phạm TP.HCM và hơn 40 chiến sĩ đến từ Bộ Công an, lực lượng công an thành phố đã có một ngày chủ nhật (31-1) ý nghĩa. Họ đến các nhà mở, mái ấm trên địa bàn thành phố tặng bánh kẹo, tổ chức trò chơi và hướng dẫn các em nhỏ làm báo tường, nhiều trò chơi vận động, thể thao, ẩm thực, văn nghệ (ảnh)…

Thiệp nhân ái của teen 9X – 3g sáng, anh chàng 9X Hoàng Hoa Trung vẫn cặm cụi bên bàn phím máy tính để giới thiệu những mẫu thiệp mới trong dịp Tết Nguyên đán trên trang web http://www.thiepnhanai.com.

Phim của teen khiếm thính được đề cử phim hài hay nhất – Một bộ phim hài ngắn do 13 teen khiếm thính ở Bắc Ireland viết kịch bản và đạo diễn vừa được đề cử hạng mục Phim hài hay nhất trong cuộc thi First Light Awards 2010 (cuộc thi nhằm chọn ra những nhà làm phim trẻ tuổi ở Anh).

Những bài học từ mẹ – Khi mới đọc câu chuyện đầu tiên của cuốn Những bài học từ người mẹ, tôi cảm thấy thật sự hụt hẫng.

Trao học bổng cho sinh viên Huế – 83 suất học bổng Viethope (USP) vừa được trao cho sinh viên các trường đại học thành viên thuộc Đại học Huế sáng nay 31-1, tại Hội trường trường Đại học sư phạm Huế.

“Ngày hội văn hóa công nhân” – Hôm qua 30-1, tỉnh Đồng Nai tổ chức “Ngày hội văn hóa công nhân” lần 2-2010 tại huyện Trảng Bom.

“Tôi si tình Việt Nam” – Đó là câu trả lời ngắn gọn của tay máy nữ người Pháp Isabelle Aragon khi được hỏi tại sao bà lại thích chụp ảnh về VN và triển lãm tại VN, đặc biệt là triển lãm mới nhất của bà với chủ đề Việt Nam, nhật ký đi đường đang diễn ra tại gallery Lotus (Pasteur, Q.1, TP.HCM).

Một năm kỷ lục của sân khấu West End – Năm 2009 đánh dấu những bước phát triển đáng ngạc nhiên của West End, khu vực tập trung nhiều nhà hát nhất của London (Anh), với số lượng kỷ lục người xem và doanh thu từ bán vé. Các vở kịch, opera và khiêu vũ ở đây đã đem về doanh thu hơn 500 triệu bảng Anh (khoảng 800 triệu USD).

Đường hoa Nguyễn Huệ: hoa nở trên cao – Những ngày này tại khu du lịch Bình Quới, Văn Thánh, Tân Cảng và khu vườn nhà nghệ nhân Nguyễn Minh Phương (Q.7, TP.HCM), mọi người đang hối hả hoàn thành những công đoạn cuối cùng cho đường hoa Nguyễn Huệ.

Khoảnh khắc mùa xuân – Ðược tuyển chọn từ các bài tùy bút đã đăng trên chuyên mục “Tùy bút mùa xuân” của chuyên trang Online cùng Tết Việt (ra mắt trên Tuổi Trẻ Online từ năm 2004 đến nay), 40 bài viết trong tập sách Khoảnh khắc mùa xuân là một món quà xuân ý vị.

Trao giải cuộc thi biểu diễn các nhạc cụ truyền thống – Ngày 31-1, tại Trung tâm Triển lãm nghệ thuật Việt Nam đã diễn ra cuộc thi tài của 29 thí sinh đến từ mọi miền đất nước tham dự cuộc thi biểu diễn các nhạc cụ truyền thống các dân tộc Việt Nam dành cho lứa tuổi thiếu niên.

Chào Thăng Long một nghìn năm – Kỷ niệm Thăng Long 1.000 năm cũng là kỷ niệm nền độc lập tự chủ kéo dài một thiên niên kỷ của dân tộc Việt. Một nền độc lập được giữ vững bằng máu xương, trí tuệ, ý chí tự cường và lòng yêu nước.
.

Lịch sự kiện văn hóa

Attention Photographers – 26/02 – Photography Contest concerning changes in Asian countries opened to everyone —– 26/02 – Cuộc thi nhiếp ảnh với chủ đề những thay đổi ở các nước châu Á dành cho tất cả mọi người

KVT at Symphony No. 9 – KVT at German year in Vietnam’s launch event —– KVT say mê “số 9” tại buổi khai mạc chương trình “Nước Đức ở Việt Nam”

Tet Holiday in Hanoi – Past & Present – 30 Jan – Learn to celebrate Tet the Hanoian way —– 30/01 – Cùng Press Cafe tìm hiểu về Tết cổ truyền Hà Nội
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

Ph.D Scholarships at Aarhus University

Master in Public Administration Scholarship

[Singapore] Master in Public Policy Scholarship

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

ty

Giới thiệu bài hát “I am…I said”

Chào các bạn,

Có bao giờ bạn xa nhà và trong lòng tràn ngập một nỗi nhớ quê hương?

Có bao giờ bạn đang ở ngay nơi mình sinh ra, mà lại thấy xa lạ như không phải là nhà mình?

Có bao giờ bạn thấy trống rỗng, và không biết mình thuộc về nơi nào, cuộc sống của mình đi về đâu và gắn bó nơi đâu?

Nếu bạn đã từng, hãy lắng nghe và chia sẻ nỗi niềm đó với Neil Diamond. Người nghệ sĩ sinh ra ở thành phố New York, bờ biển miền Đông nước Mỹ nhưng lại sống ở Los Angeles, một thành phố ở bờ Đông và anh thật buồn vì thấy mình đang lạc giữa hai thế giới, giữa hai lựa chọn, giữa cô đơn và trống trải.

LA’s fine, sunshine most of the time
The feeling is laid back
Palm trees grow and the rents are low
But you know I keep thinking about
Making my way back

Los Angeles thì hay, hầu như nắng suốt ngày
Cảm giác thật thư thái
Những cây cọ mọc lên và giá thuê nhà thì rẻ
Nhưng bạn biết không, tôi vẫn cứ nghĩ hoài
Đến việc quay trở về

Well, I’m New York City born and raised
But nowadays, I’m lost between two shores
LA’s fine, but it ain’t home
New York’s home but it ain’t mine no more

Ừ, tôi là đứa sinh ra và lớn lên ở thành phố New York
Nhưng giờ, tôi lạc giữa hai bờ
Los Angeles thì được, nhưng không phải là nhà
New York là nhà nhưng không còn là nhà của tôi nữa rồi

I am, I said
To no one there
And no one heard at all
Not even the chair
I am, I cried
I am, said I
And I am lost, and I can’t even say why
Leavin’ me lonely still

Tôi thế, tôi đã nói
Chẳng với ai ở đằng kia cả
Và chẳng hề có ai nghe cả
Thậm chí là cái ghế
Tôi thế, tôi đã khóc
Tôi thế, tôi đã nói
Và tôi bị lạc, và tôi không thể nói tại sao
Cứ để mình cô đơn hoài

Did you ever read about a frog who dreamed of being a king
And then became one
Well, except for the names and a few other changes
If you talk about me, the story’s the same one

Bạn đã bao giờ đọc câu chuyện về con cóc mơ trở thành nhà vua
Và sau đó đã thành một nhà vua
Ừ, trừ những cái tên và một vài thay đổi
Nếu bạn nói về tôi, câu chuyện cũng thế thôi

But I got an emptiness deep inside
And I’ve tried but it won’t let me go
And I’m not a man who likes to swear
But I’ve never cared for the sound of being alone

Nhưng sâu trong lòng tôi có một sự trống rỗng
Và tôi đã cố gắng nhưng nó vẫn không để tôi đi
Và tôi không phải là người đàn ông thích thề thốt
Nhưng tôi chưa từng bao giờ quan tâm đến âm thanh của nỗi cô đơn

I am, I said
To no one there
And no one heard at all
Not even the chair
I am, I cried
I am, said I
And I am lost, and I can’t even say why

I am, I said
I am, I cried
I am…

Neil Diamond mất 4 tháng để sáng tác bài hát này vào năm 1971. Bài hát đã trở thành hit ở Mỹ và sau đó đem đến cho anh giải thưởng Grammy cho Trình diễn nhạc pop hay nhất dành cho nam.

Các bạn cùng nghe bài hát này qua phần trình diễn của Neil Diamond và nghệ sĩ Caterina Caselli nhé.

Chúc các bạn một ngày ấm áp,

Hoàng Khánh Hòa

.

Bản tiếng Anh “I am …. I said” do Neil Diamond trình diễn

La casa degli angeli (bản tiếng Tây Ban Nha)