Chào các bạn,
Nhà Lưu trú của mình chỉ có một khoảnh vườn nhỏ xíu cho mỗi buổi chiều bốn mươi em nữ học sinh sắc tộc cấp III lao động trong bốn mươi lăm phút. Vườn nhỏ, ít đất nhưng mình trồng đủ thứ rau và đủ thứ cây ăn trái, nhiều nhất là cây đu đủ bởi cây đu đủ dễ trồng, không tốn công chăm bón, lại ra nhiều trái gần như có trái quanh năm. Trái đu đủ có thể ăn chín cũng như chế biến được rất nhiều món ăn.
Nhìn chung cây đu đủ rất lợi nhưng có điểm không lợi trong nhà Lưu trú, và em học sinh nào bị một lần là sợ luôn dù thấy trái đu đủ chín vàng ươm trên cây. Do khi trồng cây đu đủ để tiết kiệm đất mình đã không để ý, đã trồng những cây đu đủ sát bờ tường xi măng xây cao bao quanh khu vườn, ngăn cách nhà Lưu trú với nhà bên cạnh, và sát chân tường xây cao là hệ thống ống nước nhựa cứng tưới cây tưới vườn, hệ thống ống nước nhựa cứng đặt nổi trên gờ xi măng của bờ tường. Vì vậy nếu lấy cây chọc trái đu đủ dù xanh hay chín, trái đu đủ rớt xuống sẽ bể ống nước nhựa.
Có một điều rất lạ: Các em học sinh sắc tộc của mình học đến cấp III nhưng rất hay quên, quên trong tất cả mọi chuyện từ chuyện to đến chuyện nhỏ. Mình dặn nhiều lần không chọc đu đủ vì đu đủ rơi xuống sẽ bể ống nước, nhưng ống nước vẫn bể liên tục do đu đủ rơi trúng. Ống nước bể nhiều đến nỗi từ một người không biết thay ống nước bể, cuối cùng mình trở thành người thay ống nước bể và thay van nước chuyên nghiệp, do nhờ người ta thay ống nước nhiều đến nỗi mình nhìn và biết làm thành thạo.
Vì không chú ý, thường xuyên quên nên trưa thứ Hai đi học về hai em học sinh lớp Mười: Em Lêgam và em Year đến phòng gặp mình, em Lêgam rụt rè nói:
– “Mình đến xin lỗi Yăh!”
Trước khi em Lêgam và em Year đến mình đã được Yăh cùng làm việc báo cho biết: Chiều thứ Sáu sau khi mình về Buôn Làng, em Lêgam và em Year đã đến xin Yăh cho hái đu đủ chín, Yăh cho và dặn trèo lên bờ tường hái, không lấy cây chọc xuống sẽ bị bể ống nước. Hai em dạ nhưng không hiểu nghĩ sao lại lấy cây sào dài chọc trái đu đủ rơi xuống bể ống nước, nước bắn tung tóe các em phải qua nhà nhờ chú Hạnh sát nhà lấy dây thun cột tạm. Vì vậy khi nhìn thấy em Lêgam và em Year đến mình biết hai em xin lỗi chuyện gì, nhưng mình vẫn cứ làm như không biết để xem các em trung thực đến đâu. Cũng như có ý cho các em tập trình bày tiếng Kinh cho quen, nên mình hỏi các em xin lỗi về chuyện gì và em Lêgam thưa tiếp:
– “Mình làm bể ống nước do không tin.”
– “Làm bể ống nước do không tin giờ muốn gì đây?”
– “Mình xin Yăh cho vật liệu, mình với bạn Year tự làm không nhờ chú hàng xóm, vì mình nhìn thấy sửa nhiều nên đã biết sửa. Với lại mình và bạn Year muốn có việc làm cụ thể để sửa lại lỗi không biết tin nghe lời người lớn.”
Matta Xuân Lành