VietNamNet – TSKH Nguyễn Kế Hào, nguyên Vụ trưởng Giáo dục Tiểu học, giảng viên cao cấp Trường ĐH Sư phạm cho rằng bỏ chấm điểm lớp 1 sẽ đem lại môi trường giáo dục lành mạnh hơn.
Cho điểm chỉ đáp ứng yêu cầu của phụ huynh
– Thưa ông, chủ trương bỏ chấm điểm vừa được Bộ GD-ĐT công bố đang nhận được hai luồng ý kiến : đồng ý và không đồng ý. Từng là nhà quản lí phụ trách bậc học tiểu học – ông nghiêng về luồng ý kiến nào?
Băn khoăn là điều khó tránh vì thay đổi một thói quen thường đi kèm những thắc mắc.
Bỏ là hợp lí vì các nền giáo dục tiên tiến trên thế giới thì ít có nước nào dùng đánh giá bằng điểm số như Việt Nam. Việc đánh giá bằng điểm là từ ngày xưa thi khoa cử – học vì điểm, vì bằng cấp là chính. Còn nay, học để sống thì không cần thiết phải duy trì đánh giá bằng điểm số – có nghĩa không có điểm, vẫn sống được.
![]() |
| TSKH Nguyễn Kế Hào |
Thực ra, xuất phát điểm của việc cho điểm không từ người học.
Về chủ trương này, cá nhân tôi tán thành từ lâu rồi. Trong thập niên 90 của thế kỷ trước, khi tôi làm Vụ trưởng Vụ Giáo dục tiểu học – từ năm 1995 đã bỏ đánh giá bằng điểm số trong học kỳ I ở lớp 1. Và quy định này được thực hiện từ 1995 – 2002 cũng nhận được ủng hộ.
Việc bỏ cho điểm giải phóng cho trẻ em những ngày đầu đến trường không bị áp lực điểm số.
Bản chất của điểm số đó không có lợi cho học sinh mà chỉ đáp ứng được nhu cầu của phụ huynh thôi. Nhiều phụ huynh con đi học về là hỏi con được mấy điểm. Nếu điểm cao thì yên tâm còn điểm thấp thì thấy có vấn đề – từ đó nảy sinh ra nhiều chuyện khác.
– Những chuyện khác ông vừa đề cập là gì, thưa ông?
Đánh giá bằng điểm dễ nảy sinh vấn đề không lành mạnh. Ví như phụ huynh sốt sắng gặp thầy cô hoặc có phụ huynh không kiềm chế được, buông lời mắng mỏ con mình. Thậm chí điểm kém nhiều khi trong gia đình dễ nảy sinh lục đục.
Tôi chỉ phân tích một điểm này để thầy rõ vấn đề, trẻ 6 tuổi vào lớp 1 có nhiều điều kiện hoàn cảnh khác nhau, đặc điểm tâm sinh lí cũng khác nhau.
Thậm chí có một bộ phận gia đình có điều kiện thì cho con học trước. Ngày đầu đến trường nếu đã đọc đọc – viết – đếm – tính được rồi thì khi đánh giá bằng điểm thì việc đạt điểm cao là đương nhiên.
Ngược lại, có những học sinh chưa được học trước, con em người dân tộc chưa nói được tiếng phổ thông…đến trường sẽ ngỡ ngàng. Trong bối cảnh ấy giáo viên không thể cho những học sinh này điểm cao được. Thường để cho an toàn thì giáo viên có tâm lí phải có đủ các loại điểm cho đẹp.
Xóa được các “lò” luyện tiền lớp 1
– Tại sao ông lại cho rằng việc bỏ cho điểm vào cuộc sống sẽ đem lại nhiều tín hiệu tích cực hơn cho học sinh?
Trở lại câu chuyện học sinh học trước được điểm cao – thực ra những học sinh này là “bị” lưu ban vì “anh” đã học trước rồi và lại bị học lại từ đầu.Và những học sinh này nhận điểm cao cũng không thấy phấn khởi nên dễ chủ quan và có tâm lí coi thường bạn.
Điều hại nhất là không khuyến khích trẻ học và trẻ không thích học vì được học trước, biết trước học lại không thích thú.
Còn đối với học sinh chưa được học, chưa được điểm cao nhiều khi tự ti, mặc cảm dẫn đến cũng không ham thích học vì không được điểm tốt sẽ giảm hứng thú để học. Còn học sinh trung bình thì cứ “bình chân như vại” vô thưởng, vô phạt.
Cho nên duy trì việc cho điểm không có lợi đối với học sinh và không có tác động tích cực.
– Ông có đồng tình với nhiều lập luận cho rằng, mỗi kiểu nhận xét đều có mặt được và chưa được. Vậy thì cho điểm sẽ tạo động lực cho trò hơn?
Có lẽ đây là lí do “khơi nguồn” cho việc nhà nhà, người người cho con đi học trước. Cho nên mới tồn tại các “lò” luyện vào lớp 1. Nhiều phụ huynh mong muốn cho con được điểm cao nên đổ xô cho con đi học trước.
Tôi vẫn bảo lưu quan điểm bỏ chấm điểm sẽ tạo động lực tốt hơn cho học sinh. Tất nhiên để thay đổi một thói quen trên diện rộng phải có quá trình. Song song với đó là phải tuyên truyền, giác ngộ để giáo viên, phụ huynh hiểu…Vì đây là chủ trương có độ phủ rộng sẽ không tránh khỏi một bộ phận tán đồng, một bộ phận do dự và một bộ phận không tán thành.
Cũng như trước đây khi tôi quyết định bỏ cho điểm học kì I lớp 1 cũng nhiều người thắc mắc. Nhưng duy trì việc bỏ cho điểm sẽ làm cho tâm lí trò lành mạnh hơn, không bị áp lực về điểm số…
– Cũng có ý kiến cho rằng, với môn Toán thì nên duy trì việc chấm điểm sẽ đánh giá sát hơn nhận thức của trò. Ông có đồng tình với luồng ý kiến này?
Nhận xét có nhiều kiểu lắm. Có thể dùng kí hiệu, những lời nhận xét….Quan trọng nhất là đừng tác động tiêu cực đến trẻ.
Đối với trẻ tiểu học, đặc biệt là giai đoạn đầu đi học quan trọng nhất là trẻ có thích học hay không. Làm sao mỗi ngày trẻ đến trường là một ngày vui và thích học. Mặt khác trong quá trình học đạt được kết quả gì dù nhiều ít khác nhau chứ không cào bằng được. Vì mỗi con người là một thế giới riêng.
Cho nên tôi hoàn toàn tán thành việc bỏ chấm điểm lớp 1 vì trước đây tôi đã quy định như vậy thì không có lí do gì không đồng tình.
Với môn Toán có thể nhận xét giỏi, đúng hoặc chưa đúng, chỗ này sai cần làm lại…
Giáo viên phải hiểu trò hơn
– Ông có cho rằng giáo viên toàn tâm với việc chuyển từ việc chấm điểm đơn giản sang nhận xét có phần phức tạp hơn này?
Chấm điểm đơn giản hơn, những con số nó lạnh lùng vô cảm hơn. Khi chuyển sang nhận xét thì đòi hỏi giáo viên cao hơn, có trách nhiệm hơn và phải sát để hiểu trò và thương yêu học sinh hơn.
Tuy nhiên, khi quy định mới vào cuộc sống thì phải có thời gian để làm quen nhưng không khó để thay đổi. Vì giáo viên làm việc gì cũng phải có đạo đức nghề nghiệp. Đương nhiên mới triển khai thì sẽ có những khó khăn vì có những lớp 50-60 học sinh thì việc nhận xét sẽ mất thời gian hơn.
Nhận xét bao giờ cũng tốt hơn, thoả đáng hơn là những con số lạnh lùng.
Thời tôi còn làm vụ trưởng – có những học sinh đi học nước ngoài về, tuy ít nhưng có những học sinh trong học bạ không có điểm số nào cả chỉ có một số thông tin cá nhân. Các trường sợ vì không tương đồng – và các phòng, sở không giải quyết gửi lên bộ. Tôi có gửi lại ý kiến hỏi phụ huynh học sinh thích học lớp nào thì cho vào lớp đó.
– Tiếp cận giáo viên thì ông thấy họ đón nhận chủ trương bỏ chấm điểm này thế nào?
Đương nhiên là người ủng hộ, người không – kể cả cán bộ quản lí. Với bộ phận không ủng hộ thì người ta đang quen với cách làm cũ và ngại thay đổi nhưng phải làm dần. Từ đó nhân rộng ra…vì thực hiện chủ trương này mang lại nhiều lợi ích cho trẻ và không trẻ nào bị thiệt.
– Cảm ơn ông!
- Kiều Oanh
Bỏ chấm điểm lớp 1, nhận xét sao cho sát?
– Từ năm học 2013-2014, Bộ GD-ĐT cho phép không cho điểm đối với học sinh lớp 1 trong suốt thời gian học. Quy định này nhận được nhiều tán đồng nhưng vẫn còn băn khoăn.
Giảm áp lực
Bộ GD-ĐT cho biết, năm 2009 bộ đã điều chỉnh cách đánh giá và xếp loại học sinh tiểu học. Theo đó, bộ vẫn yêu cầu giáo viên chấm điểm thông qua các bài kiểm tra định kỳ như kiểm tra miệng, kiểm tra viết. Do quy định chưa được điều chỉnh, nên hướng dẫn không chấm điểm đối với học sinh lớp 1 chưa thực sự trở thành quy định mà chỉ mang tính khuyến khích.
![]() |
| Trong một tiết học của cô trò Trường TH Thái Thịnh (Hà Nội). Ảnh: Văn Chung |
Từ năm học 2013-2014, Bộ GD-ĐT cho phép không cho điểm đối với học sinh lớp 1 trong suốt thời gian học. Quy định này vừa được gửi đến các trường tiểu học trong bản hướng dẫn nhiệm vụ năm học 2013-2014 đối với bậc tiểu học nhận được nhiều tán đồng…
Ủng hộ hướng dẫn này, cô Nguyễn Thị Thanh Huyền, GV Trường TH Thành Công B (Hà Nội) cho rằng: “Đánh giá bằng nhận xét sẽ có tác dụng kích thích học sinh cố gắng hơn. Những lời khen của cô giáo sẽ động viên học sinh. Quan trọng hơn là không tạo áp lực cho các em về điểm số”.
Phụ huynh Lê Thị Thanh Mai (Lương Yên, Hà Nội) thì cho rằng, không chấm điểm, đồng nghĩa với việc trẻ không phải lao vào cuộc đua điểm số với các bạn đồng trang lứa, không phải mỏi mắt ở các lớp học thêm trước lớp 1 để được cô giáo đánh giá cao.
Cũng theo nhiều phụ huynh, chính vì áp lực điểm số khiến họ phải buộc con trẻ bước vào cuộc đua điểm số bằng cách cho con đi học thêm, lấy lòng thầy cô hay nhồi nhét kiến thức vào đầu trẻ.
Nhiều ý kiến cho rằng, quy định mới của Bộ GD-ĐT như giải pháp nhằm “cởi trói”, giảm áp lực cho chính học sinh, phụ huynh và cả giáo viên.
Ông Phạm Xuân Tiến, Trưởng phòng Giáo dục Tiểu học (Sở GD-ĐT Hà Nội) nêu quan điểm: “Học sinh mới vào lớp 1 mà chúng ta cho điểm ngay sẽ tạo ra áp lực tâm lý đối với các em. Nếu ngay nét chữ, đọc ngữ âm đầu tiên mà chúng ta đã đánh giá bằng điểm số thì sẽ ảnh hưởng tâm lý không tốt. Học sinh có thể so sánh giữa mình với bạn bè xung quanh khi mà hiện nay có tính trạng không ít phụ huynh cho con đi học chữ trước”.
Băn khoăn nhận xét không sát?
Một số ý kiến cho rằng nếu môn Toán và Tiếng Việt mà chỉ đánh giá bằng nhận xét sẽ không sát thực với khả năng tiếp thu của học sinh bởi vì chỉ có điểm số mới biết các em đang ở mức độ nào.
Với Việt Nam, việc đánh giá sẽ khó khăn hơn vì số lượng học sinh ở mỗi lớp thường rất đông, thậm chí lên tới 60-70 em/lớp.
Bà Phạm Thị Yến, Hiệu trưởng trường Tiểu học Thành Công B, Hà Nội đề xuất: “Bộ phải đưa ra được một thang chuẩn và đòi hỏi giáo viên chủ nhiệm lớp 1 phải rất tâm huyết và sát sao. Nếu làm được điều này thì rất tốt”.
Cần thay đổi quan điểm về kiểm tra đánh giá
Trao đổi với VietNamNet, Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Vinh Hiển cho rằng: “Không cho điểm, hướng khuyến khích việc không cho điểm học sinh lớp 1 xuất phát từ việc đổi mới kiểm tra đánh giá trong trường học.
Hiện tại ta mới chỉ quan tâm học sinh học được cái gì. Nhưng đổi mới phải làm cho HS học tốt hơn, giúp học sinh tự đánh giá năng lực, kiểm soát quá trình học tập của mình….
Theo Thứ trưởng, “cho điểm học sinh có tác dụng định lượng kết quả học tập của học sinh thông qua đó có chuyện xếp loại, so sánh với các bạn. Tuy nhiên, dù có cho các em điểm 5, 6 điểm hay điểm 10 các em đều được lên lớp.
Do đó, cho điểm để phân loại học sinh không quan trọng bằng làm sao thông qua đánh giá khuyến khích sự cố gắng, động viên sự thành công, hướng dẫn các em vượt qua những khó khăn trong quá trình học tập tạo cho các niềm vui học tập”.
Cũng theo Thứ trưởng, Bộ GD-ĐT đã tiến tới những khâu cuối cùng để ban hành tài liệu hướng dẫn cụ thể cách thức đánh giá bằng nhận xét cho trường và giáo viên.
Nhận xét, đánh giá, khuyến khích học sinh là nghiệp vụ bình thường trong dạy nhưng giờ chúng ta coi trọng hơn nên cần có hướng dẫn bổ sung. Chuyển từ việc cho điểm sang không cho điểm học sinh là bước giao thời tiến tới tiếp cận sự tiến bộ của giáo dục trên thế giới. Khó khăn có chăng chỉ là ở tâm lí tiếp nhận.
“Việc khuyến khích không chấm điểm học sinh cũng đã được bộ đã ban hành thông qua mô hình trường tiểu học mới. Qua thực tế, mô hình trường học mới nhận được nhiều phản hồi tốt, khuyến khích trẻ tự học, sáng tạo. Bộ hi vọng chủ trương này sẽ được áp dụng rộng rãi trong trường tiểu học tiến tới nhân rộng ở bậc phổ thông trung học” – lời Thứ trưởng.
- Văn Chung


Rất tán đồng với việc bỏ chấm điểm lớp 1. Được đến trường là một niềm vui và kèm theo đó là bổn phận của mỗi người. Trẻ con thì chưa thể hiểu hết được hai từ “trách nhiệm” nên cần cho chúng nhận được nhiều niềm vui từ việc đến trường, từ đó làm nền tảng cho đứ bé phát triển. Nền giáo dục Việt Nam tương lai sẽ đi xuống, và nó đang đi xuống ngầm mà chúng ta đang quy trách nhiệm cho xu thế xã hội nó vậy. Một nguyên nhân rất vô lý, khi chính lối suy nghĩ và cách hành động mỗi ngày trong mỗi chúng ta đã mang đến hệ tư tưởng này, nào là học viết, học toán, học anh văn trước khi vào lớp 1, nhà nhà đưa con di học đủ các môn…..Lên lớp em nào học rồi thì thiếu tập trung trong giờ học, dẫn đến tính chủ quan, em nào học kém thì tự ty. Gặp nhà giáo sống có trách nhiệm thì còn đủ kiên nhẫn dìu các em yếu đi lên. Còn gặp nhà giáo thờ ơ với thời cuộc thì cứ bỏ mặc học trò, thậm chí còn mắng cho bọn trẻ đến nổi chúng khiếp đến trường.
Rất nhiều vấn đề cần phải nói ở đây. Chúng ta làm gì cùng phải lấy các nền giáo dục tiến tiến, và lấy thế hệ đi trước làm căn bản. Các nước có nền giáo dục căn bản vững vàng như Nga, Mỹ , Đức chưa bao giờ có khái niệm học trước, học thêm… nhưng họ vẫn cống hiến cho xã hội số lượng lớn nhân tài. Và nói gần hơn ở nước ta thế hệ 8X, 7X, 6X, có học trước, học thêm gì đâu mà vẫn có nhân tài cống hiến cho đất nước. Tôi còn nhớ ngày đó đi học, vào lớp 1 mới được học viết và học đếm, cô giáo kiên trì rèn cho từng đứa nén nót viết từng chữ đến khi nào được thì thôi. Lớn lên như vậy, tất cả chúng tôi đều thành đạt và cho đến giờ vẫn đáp ứng được yêu cầu của xã hội. Giáo viên bấy giờ chắc ít người được như vậy. Tôi không phải phê bình, nhưng mà sự thật đang là như vậy, họ quy cho cơ chế, thời gian, sống vội, sống theo trào lưu. Nhưng thật ra nếu nghĩ lại, tất cả sâu sát hơn , trách nhiệm hơn trong việc mình làm, đừng thờ ơ với thời cuộc thì ở trên làm sao ở trên áp đặt cho bất kỳ ai được. Chính các bạn là người đủ tư cách, đủ trình độ, đủ kinh nghiệm mang đến cho bọn trẻ những điều tốt nhất nhưng các bạn đã không quyết tâm và đã không đấu tranh đến cùng, để rồi chỉ một công văn từ trên xuống đã thay đổi toàn bộ lỗi suy nghĩ và cách hành xử của các bạn mà nó đang làm ảnh hưởng rất lớn đến nền giáo dục. Tất cả chúng ta đều biết cái gì đi ngược với quy luật tự nhiên và khoa học thì thường ít có kết quả tốt. Giáo dục và y tế như hai hạt mầm cơ bản của đất nước. Sẽ cho đất nước và xã hội những con người trí tuệ và sức khỏe. Có hai điều này sẽ làm được vạn những đều khác. Nên mong những ai đang trong nghề giáo dục, và thậm chí là y tế hãy có trách nhiệm hơn nữa với chính mình và với xã hội.
LikeLike