Những đóa hoa cúc trắng

 
Kỳ 1:  Khó đi con cõng mẹ đi

TTMùa mưa, căn chòi lá của mẹ con chị Chung Thị Hằng Em nằm giữa mênh mông nước ở ấp An Chại, xã An Phú Tân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh, xe máy không tài nào vào được. Ấy vậy mà ngày nào 5g sáng trời còn mờ tối, chị đã cõng mẹ bì bõm lội nước hơn nửa tiếng ra đường lộ tới nhà bác sĩ nhờ chích thuốc, rồi lại tất tả cõng mẹ về nhà chuẩn bị đi làm mướn cho người ta cả ngày.

mẹ chị Hằng
Chị Hằng Em đắp thuốc cho mẹ khi mẹ còn sống – Ảnh: THẤT LANG

Bỏ đi một mảnh tình riêng

Ba mất từ lúc chị Hằng Em còn nằm trong bụng mẹ. Tuổi thơ của anh em chị lớn lên trong sự tảo tần của mẹ. Đến năm chị 20 tuổi, dù ý vẫn chưa muốn lập gia đình nhưng vì mẹ đã lo lắng mối mai, chị đành gật đầu về nhà chồng ở huyện Trà Ôn (tỉnh Vĩnh Long). Về nhà chồng mới được nửa năm, chị nhận được tin báo của hàng xóm: “Mẹ chị bị bệnh nặng lắm, chị có về không?”. Biết phận dâu mới về nhà chồng lại bỏ về nhà mẹ ruột thì không phải lẽ, nhưng chị là con út, lại ở gần nhất, chẳng lẽ lại không về? Vậy là Hằng Em khăn gói về với mẹ.

Được ba ngày, chồng xuống nhà chị ra thẳng điều kiện: “Một là về lại nhà chồng, hai là ở đây luôn, không vợ chồng gì nữa”. Sau một tuần nghĩ tới lui, nhìn mẹ vật lộn với từng cơn đau thắt của trái tim bị hở van ba lá và căn bệnh viêm phế quản lâu ngày, chị quyết định sẽ ở nhà hẳn với mẹ, chấp nhận để lại phía sau một mảnh tình riêng ở cái tuổi tươi đẹp nhất của đời con gái. Biết tin đó mẹ chị chỉ khóc, nhưng chị thì nghĩ: “Mẹ sanh tạo ra mình, nuôi mình vất vả bao nhiêu năm trời, được báo hiếu cho mẹ thì có gì phải tiếc đâu”.

Về nhà với mẹ, chị Hằng Em trở thành trụ cột chính trong nhà. Một ngày của chị bắt đầu lúc 4g sáng, sau khi thổi lửa nấu cơm, chị đưa mẹ ra chỗ bác sĩ ngoài lộ chích thuốc. Nhà không có xe, chị cõng mẹ trên lưng, hôm nào mẹ mệt thì ẵm mẹ lội luôn từ ruộng ra lộ. Ngày nắng ngày mưa, nước cạn nước ngập, không ngày nào chị lại không đưa mẹ ra bác sĩ. “Có hôm nước ngập lên tới thắt lưng, đi khó lắm nhưng chưa bao giờ mẹ con bị té hết, vì cõng mẹ thì mình đi chậm, cẩn thận lắm, lỡ có bề gì thì làm sao?”, chị cho biết. Về nhà đặt nồi cơm, cái chén, đôi đũa sát bên chỗ mẹ nằm rồi chị mới yên tâm tới chỗ làm mướn, có khi cách nhà tới hai, ba giờ đi bộ.

Mùa nhãn chị đi bẻ nhãn, bồi sình cho vườn người ta, hết mùa nhãn lại xoay tua đi hái cam, hái chanh, nhổ cỏ, ai kêu gì làm nấy, tới chiều về nhà lại ra ruộng mò ốc. Mỗi ngày kiếm được chừng 70.000 đồng thì chị để hẳn 50.000 đồng cho mẹ chích thuốc. Có hôm chị trèo cây bị ong chích, sưng vù mắt, coi như bữa đó không có đồng nào. “Đi làm cực khổ sao mình cũng chịu được, chỉ sợ nhất là nhận điện thoại hàng xóm báo mẹ bị bất tỉnh hay lên cơn đau tim, mỗi lần như vậy tui chạy bộ đứt hơi về nhà” – chị kể.

Nỗi lo của chị cũng không có gì ngạc nhiên khi có lần về đến nhà, mắt mẹ chị đã trợn trắng, người nóng hừng hực, thế chị lại phải vội vàng cõng mẹ ra bác sĩ, sau đó là theo xe cấp cứu lên tận Bệnh viện Trà Vinh với mẹ cả tháng trời. Những lần thót tim như vậy không hề ít, năm năm, mẹ chị đi bệnh viện hơn chục lần, lần nào cũng một, hai tháng. Tới mức các bác sĩ từ trạm xá xã An Phú Tân tới huyện Cầu Kè, rồi Bệnh viện tỉnh Trà Vinh đều đã rất quen mặt chị, thậm chí còn gọi chị Hằng Em vào chỉ cho cách bắt mạch, cách kiểm tra nhiệt độ để chị làm “bác sĩ tại gia” cho mẹ.

“Chăm sóc mẹ là điều hạnh phúc nhất”

Một mình lo cho mẹ, quần quật từ sáng đến chiều, đến cả cái tủ, cái bàn trong nhà cũng một tay chị gom góp ván lượm ngoài đường về đóng lại, đèn trong nhà thì chị đi kiếm trái mù u về đập ra chắt lấy dầu đốt, vậy mà khi hỏi có bao giờ cảm thấy cô đơn, mệt mỏi không, chị lắc đầu nguầy nguậy: “Không có đâu, được chăm sóc mẹ là hạnh phúc nhất trên đời rồi, có gì đâu mà cực!”. Rồi chị ngậm ngùi: “Có lần anh trai về nhà nhưng không có tiền đưa mẹ vì còn con nhỏ nheo nhóc, thấy anh nhìn mẹ khóc mà mình thương quá, vậy nên đứa nào còn nuôi mẹ được thì ráng nuôi chứ”.

Mùa mưa nước ngập lên tới sát mí tấm phản nằm của hai mẹ con, chị mắc võng cho mẹ nằm đu đưa trên cao, còn mình thì “tả xung hữu đột” lội nước trong nhà, hết nấu cơm lại giặt đồ, rửa ốc đi bán. Tối, hai mẹ con nằm ngủ giữa rền vang tiếng ễnh ương, ếch nhái ngoài ruộng, gió lạnh, mưa lớn, nhưng “mẹ kể chuyện hồi xưa, rồi mình kể chuyện hôm nay làm gì, gặp ai cho mẹ nghe, hai mẹ con nói suốt đêm vậy đó, vui lắm!”. Nhưng đến lúc mẹ trở bệnh nặng sốt cao, không thở được thì mọi chuyện không dễ dàng như thế. Mẹ mệt, khó tính hơn nên chị không bao giờ ngủ say được. Cứ chốc chốc chị lại chườm khăn cho mẹ, đỡ mẹ dậy để mẹ dễ thở, rồi xoa lưng, bóp chân cho mẹ. Thức trắng đêm là chuyện không hiếm với chị.

Mỗi bữa ăn của hai mẹ con cũng được chị chia phần rất rõ ràng, cá to là phần mẹ, còn chị chỉ ăn cá lòng tong, cá nhỏ. Thậm chí khi mẹ nhập viện, chị xin cơm từ thiện của bệnh viện ăn qua bữa nhưng phần cơm của mẹ thì chị luôn tự lo ngon lành, nóng hổi vì “mình khỏe ăn gì chẳng được, để mẹ ăn vậy mới có sức, mau hết bệnh được”. Mẹ nói thèm ăn món gì chị cũng ráng mua bằng được. Mẹ thèm ăn canh chua, chị lật đật đi mua con cá lóc rồi lội ruộng quanh nhà kiếm rau này lá kia, thêm chút me vào để có nồi canh chua cho mẹ ăn. Mẹ muốn ăn chay, chị đi bộ một mạch ra chợ mua tàu hũ, mì căn về nhà nấu đầy đủ rồi mới đi làm.

Nhưng rồi “mẹ già như chuối chín cây”, lần gặp chị gần đây nhất, chúng tôi nhận được tin mẹ chị đã vừa qua đời. Bà qua đời ngay trong vòng tay chị, khi chỉ kịp gọi tên chị: “Hằng ơi, Hằng ơi!”.Dẫu biết trước rằng ngày này rồi cũng sẽ tới, nhưng lúc đó chị nói mình không còn biết gì nữa, anh chị chưa về kịp, chị xỉu lên xỉu xuống, khóc không biết bao nhiêu đợt. “Mẹ đi đúng vào ngày rằm, trăng tròn sáng lắm, mẹ đi rồi tôi thấy xung quanh mình sao trống trơn, bao nhiêu năm chân tay luôn bận rộn, hối hả vì mẹ, giờ ở không biết làm gì. Cứ trời mưa là tự nhiên mình cũng rớt nước mắt, nhớ những đêm mưa gió mẹ con thủ thỉ với nhau quá chừng” – chị nói mà mắt vẫn còn rưng rưng.

  • Chị Hằng Em chuẩn bị hành trang mưu sinh tại TP Biên Hòa, Đồng Nai - Ảnh: Bảo Châu
 Chị Hằng Em chuẩn bị hành trang mưu sinh tại Tp Biên Hoà, Đồng Nai – Ảnh: Bảo Châu

Mẹ mất, chị khép cửa căn nhà trống trước trống sau khăn gói lên Đồng Nai kiếm kế mưu sinh, nuôi ước mơ một ngày có thể trở thành y tá chăm sóc bệnh nhân như từng chăm sóc mẹ. Trong hành trang vài ba bộ quần áo của mình, chị còn mang theo một tấm ảnh của mẹ “để mỗi lần nhớ mẹ sẽ có mẹ luôn ở bên mình”…

ĐOÀN BẢO CHÂU – VŨ THỦY

______________

Kỳ tới: Gia tài của mẹ
 

Mời bạn xem, nghe chương trình hay về các bậc sinh thành

Nhân mùa Vu lan báo hiếu, Tuổi Trẻ xin giới thiệu đến các bạn danh sách trên 50 ca khúc, video, 20 album nhạc về công ơn của các bậc sinh thành. Trên 70 bài báo về cha mẹ đã đăng trên báo Tuổi Trẻ được Tuổi Trẻ Mobile chọn đọc audio.

Ngoài ra, bạn có thể nghe lại 14 chương trình radio, như Ơn đấng sinh thành, Mấy đời bánh đúc có xương… bảy cuốn sách nói về cha mẹ, như Bông hồng cài áo, Phút dành cho mẹ… do Tuổi Trẻ Mobile thực hiện.

Bạn có thể xem, nghe trên máy tính bàn, điện thoại di động hoặc máy tính bảng: m.tuoitre.vn

TÒA SOẠN

4 thoughts on “Những đóa hoa cúc trắng”

  1. Hi cả nhà,

    Đây là kỳ 2 của bài. Mời cả nhà cùng đọc ạ:

    Những đóa hoa cúc trắng – Kỳ 2:

    Gia tài của mẹ

    16/08/2013 09:54 (GMT + 7)
    TTHai mẹ con phải lên viện đúng vào những ngày Sài Gòn mưa gió. Trên cái chiếu ẩm ướt trải ở một góc hiên bệnh viện, cậu bé đen nhẻm ngồi nép bên người mẹ đã rụng hết tóc vì hóa trị ung thư.


    Vinh và mẹ ở Bệnh viện Ung bướu TP.HCM – Ảnh: Vũ Thủy


    Đi mua cháo cho mẹ – Ảnh: Vũ Thủy

    Thấm thoắt đã hơn ba năm có lẻ, những cô y tá, thu ngân ở bệnh viện đã quá quen với cái dáng gầy gò của em đi bên cạnh mẹ.

    Đã có con bên mẹ

    Mắc căn bệnh ung thư vú đã hơn bảy năm, vô thuốc hóa trị liên tục khiến đầu tóc trọc lóc nhưng chị Lê Thị Túy (40 tuổi) quê ở xã Hòa Đông, huyện Vĩnh Châu, Sóc Trăng trông vẫn khỏe mạnh.

    Trong câu chuyện của chị, cậu con nhỏ Lê Thiện Vinh dù chỉ mới 12 tuổi lại như một chỗ dựa lớn lao nhất giúp chị vượt qua những ngày tháng lăn lóc ở bệnh viện và những cơn đau đớn do căn bệnh quái ác hành hạ.

    Suốt ba năm qua, đều đặn mỗi tháng hai mẹ con chỉ ở nhà được nửa tháng, rồi đứa con nhỏ dại lại xách lỉnh kỉnh đồ đạc theo mẹ lên xe đi Sài Gòn.

    Những năm tháng tuổi thơ của cậu bé cứ thế trôi đi. Lần lên viện này đúng vào những ngày bạn bè cùng lứa Vinh đang náo nức chuẩn bị nhập học.

    Vinh kể nhà em nghèo, chỉ mình bố chạy xe ôm nuôi cả nhà. Tuổi thơ của cậu nhóc không có niềm vui cặp mới, sách mới, quần áo mới như những cô cậu học trò khác. Sách vở của Vinh đều là của thầy cô trong trường cho. Ngồi bó gối trên cái chiếu trải ở góc sân bệnh viện, vẻ mặt cậu học trò chuẩn bị lên lớp 7 có vẻ rầu rầu khi nhắc đến chuyện năm học mới. “Sao con không ở nhà đi học?”.

    “Con đi chuyến này với mẹ rồi về đi học cũng được ạ! Con mà ở nhà đi học lấy ai đi với mẹ con” – Vinh trả lời quả quyết khi chúng tôi hỏi.

    Thầy Nguyễn Văn Mây, giáo viên chủ nhiệm của Vinh, mới hôm rồi gọi điện nhắc em đi học. Thầy Mây cũng như các thầy cô khác ở trường đều thông cảm với hoàn cảnh của Vinh và rất thương cậu học trò. Mỗi lần vào viện về Vinh lại phải cố gắng học gấp đôi, gấp ba để đuổi kịp chương trình. Nhưng bù lại cậu bé rất thông minh, sáng dạ nên năm nào cũng có giấy khen.

    “Thấy nó ham học lại sáng dạ nên mới để cho nó đi học. Chứ cô xem tháng nào cũng theo tôi lên viện mất nửa thời gian rồi, cứ nghĩ cho học nó cũng không theo được” – chị Túy nhìn con trai rơm rớm nước mắt.

    Là mẹ, ai chẳng muốn con cũng được đến lớp học hành đầy đủ nhưng khổ quá chẳng biết làm sao. Những ngày ở viện, nếu không có Vinh chăm sóc chắc chị không qua nổi đến giờ. Bệnh của chị lúc vô bệnh viện, bác sĩ nói ung thư đã di căn, chữa trị được đến đâu hay đến đó. Thời gian đầu mỗi lần vào viện chân chị đau không đi nổi.

    Lúc đó Vinh mới học lớp 4 lại gầy ốm, nhỏ xíu nhưng vẫn cặp bên nách dìu mẹ đi. Ở tuổi đó Vinh đã làm được rất nhiều thứ để giúp mẹ: từ dìu mẹ đi xét nghiệm, vô thuốc, mua cơm, giặt đồ đến xếp hàng thanh toán viện phí. Người ở bệnh viện đã quen với cảnh hai mẹ con tháng nào cũng dắt díu nhau trải chiếu nằm ở một góc hiên, ai cũng thương. “Nhìn thấy thằng cu là biết mẹ nó lại lên đây rồi” – chị Nguyễn Thị Hằng, cũng đang điều trị ung thư mấy năm nay, kể.

    Ở viện Vinh chỉ quanh quẩn bên mẹ, lủi thủi giặt đồ, mua cơm chứ chẳng kiếm đâu được đứa trẻ nào cùng tuổi để làm bạn. Mấy đứa trạc tuổi em cũng nhiều nhưng chỉ theo gia đình lên thăm hay ở hai ba bữa là về. Xung quanh hai mẹ con không biết có bao nhiêu người cũng khổ cực.

    Nhiều người cả chục năm nay đi chữa bệnh chỉ có một thân một mình. Vô thuốc xong, đau nhức, ói mửa chỉ biết nằm rên, đi mua cơm cũng phải nhờ người khác mua giùm. Nhìn cảnh người ta như vậy, chị Túy càng thương con. Bé vậy chứ mỗi lần chị vô thuốc, không ăn uống được là con nhỏ ngồi bên vừa an ủi, động viên rồi xoa bóp chân tay để mẹ dễ chịu.

    Hôm nay chị Túy cảm thấy trong người khỏe, chị ngồi dựa tường nói chuyện với mọi người xung quanh. Những lúc mẹ khỏe mạnh hiếm hoi thế này, Vinh lại sà vào lòng mẹ, nằm kẹp giữa hai chân mẹ nũng nịu như con mèo con. Chị Túy xoa lưng con, hai mẹ con thủ thỉ nói chuyện. Bình thường Vinh có vẻ rắn rỏi nhưng những lúc thế này cậu nhóc cũng chỉ là một đứa trẻ thích nhõng nhẽo mẹ.

    Đàn con hiếu thảo

    “Mấy đứa nhỏ nhà đó đứa nào cũng giỏi. Mẹ chúng đau bệnh nên công việc nhà tụi nó lo hết. Bữa nào vô nhà cũng thấy đứa nấu cơm, đứa quét nhà. Mẹ chúng mà đau là cả ba đứa xúm vào phụ xoa bóp” – anh Trần Tiền Giang, hàng xóm nhà Vinh, kể với chúng tôi về ba anh em Vinh. Ở cái ấp Nguyễn Út này, làng trên xóm dưới không mấy người không biết gia đình em.

    Vinh lên viện, cha em ở nhà chạy xe ôm kiếm tiền nuôi cả nhà và nuôi mẹ bệnh, anh trai và em gái ở nhà lo việc nhà. “Không có nó đi nuôi mẹ để tui ở nhà chạy xe ôm chắc là cả nhà không cầm cự nổi đến giờ” – anh Lê Thanh Long (50 tuổi – cha Vinh) ngậm ngùi kể.

    Gia đình anh giờ chỉ còn trông chờ vào những cuốc xe ôm của anh. Cũng may con còn nhỏ nhưng đã biết nghĩ cho cha mẹ. Mấy năm qua Vinh đã thuộc thời gian mẹ phải lên viện. Ham học, thích đi học nhưng cứ khoảng đầu tháng là biết lo sắp xếp đồ đạc theo mẹ, chưa lần nào thấy cu cậu đòi ở nhà hay tị nạnh với anh lớn.

    “Ai cũng bảo tôi rằng mày bệnh mà có phúc. Chồng mày thương, con mày có hiếu” – gương mặt chị Túy rất tươi khi nói câu này.

    Chị bệnh đã bảy năm nay, ngày vào viện bác sĩ còn bảo có điều trị cũng chỉ sống thêm 1-2 năm nữa. Vậy mà đến giờ đã hơn bốn năm, chị còn khỏe mạnh hơn lúc mới vào viện rất nhiều.

    Ở viện Vinh chăm sóc chị, về nhà chị cũng chẳng làm được bất cứ việc gì, chồng mải miết chạy xe ôm nên việc nhà phó mặc cho ba đứa nhỏ.

    Con trai lớn của chị, Lê Thiện An, năm nay 14 tuổi, còn con gái nhỏ lên 10. Mọi việc từ giặt giũ, nấu cơm, quét dọn, sắc thuốc nam cho mẹ hằng ngày ba đứa trẻ thay nhau làm. Có bữa lũ nhỏ để nhà dơ, chị tính với cây chổi quét thì cả ba đứa chạy đến giành. Chúng bảo mẹ: “Mẹ đừng đụng vào, để đấy con quét cho. Mẹ mà quét là lại đau nữa”.

    Chúng sợ mẹ đau lắm. Những lúc chị đau nhức thì cả ba đứa thay nhau bóp chân tay đến khi nào mẹ dễ chịu mới thôi. An đi học buổi sáng nhưng 4g sáng đã dậy nấu cơm, về nhà là lo giặt giũ áo quần. Trong ba anh em, cô út Lê Diệu Thịnh được ưu tiên làm ít việc nhất nhưng những lúc hai anh đi học không về kịp hay phải đi phụ cha mò cua xúc tép, em ở nhà chăm mẹ, nấu cơm.

    Cả ba anh em Vinh đều quấn quýt mẹ, đi học xong là về với mẹ. Ở viện chăm mẹ, về nhà Vinh cũng bám mẹ không rời. Mẹ nằm ở giường, Vinh nằm dưới chân, mẹ nằm võng, Vinh nằm ngay dưới. Những lúc chị Túy đau nặng, các con phải dìu đi vệ sinh rồi đứng ngay cửa đợi. Nhà chị bây giờ nghèo khó, chị cũng chẳng biết mình còn sống đến ngày nào nhưng nhìn các con hiếu thảo chị vẫn cảm thấy mình là người hạnh phúc. Ba đứa con chính là gia tài quý nhất của cuộc đời chị.

    ĐOÀN BẢO CHÂU – VŨ THỦY

    ———————————————-

    Kỳ tới: Điều kỳ diệu dành cho cha

    Like

  2. Đọc tấm gương thảo hiếu của Hằng Em mình thấy chạnh lòng quá vì cho đến bây giờ mình chưa làm được gì cho má ngoại trừ làm má phải lo lắng nhiều 😦

    Like

Leave a comment