Ảo ảnh xung động

Chào các bạn,
jesus-calms-the-storms
Đôi khi ta cố gắng để giữ tĩnh lặng, không để các xung động làm mất tĩnh lặng. Đôi khi bị xung động làm mất tĩnh lặng và cố gắng để lấy lại tĩnh lặng.

Mọi giông bão đều do ai đó tạo ra, không tự nhiên mà có. Kể cả khi bị động đất, động đất không tạo ra xung động. Có những người bị động đất vẫn bình tĩnh để đối phó, vẫn tĩnh lặng trong Chúa trong Phật. Có những người dùng động đất để tạo cơ hội giết người cướp của, làm chuyện phi pháp, hay nguyền Trời rủa Phật…

Đại dương giông bão không phải là chuyện bên ngoài, mà thực là do chính lòng ta tạo ra. Chúng ta thấy trên báo chí rất nhiều trường hợp hai đám thanh niên chém giết nhau bởi vì ai đó bị cho là “nhìn đểu”. Một cái nhìn cũng có thể là lý do để có một chiến trường chém giết. Thế thì có thiếu gì thứ khác trên đời để người ta có thể chém giết nhau—tiền bạc, địa vị, tiếng tăm, ganh tị…

Nhìn vào bão tố để nhận ra bão tố chỉ là ảo ảnh của một trái tim đang xung động, đang sân hận, đang bị tổn thương… biết đó là ảo ảnh, gọi nó là ảo ảnh… thì ảo ảnh biến mất, và mặt nước lại thành phẳng lặng.

Call the devil by his name, và devil sẽ phải biến mất.

Đó là “Trực chỉ chân tâm, kiến tánh thành Phật”.

Tĩnh lặng hóa giải mọi vết thương, vì thực ra đã chẳng có vết thương nào, mà đã chỉ có ảo ảnh của một vết thương với nhiều xung động.

Chúc các bạn luôn là đại dương phẳng lặng.

Mến,

Hoành

© copyright 2013
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

5 thoughts on “Ảo ảnh xung động”

  1. Hi anh Hoành,
    Em cảm ơn anh vì bài viết hay

    Hi chị Quỳnh Linh,
    Em cảm ơn chị vì những gì chị chia sẻ ạ. Đúng là chỉ có yêu thương mới đưa ta đến bến bờ của tĩnh lặng. Chia sẻ của chị giúp làm sáng rõ hơn ý của anh Hoành đó ạ.

    Like

  2. Quỳnh Linh nói đúng. Dùng năng lượng tích cực của yêu thương để hóa giải các năng lượng tiêu cực của xung động thì dễ hơn là trực tiếp xóa bỏ xung động bằng tâm lực của mình.

    Dùng yêu thương là đi đường vòng và vẫn còn nằm trong nhị nguyên (yêu ghét). Nhưng dễ thực hành.

    Dùng tâm lực để xóa bỏ ảo ảnh của tâm trí thì trực tiếp, nhanh, và vượt lên được nhị nguyên. Nhưng khó thực hành.

    Like

  3. Nhân bài này, em muốn chia sẻ một kinh nghiệm cùng anh và cả nhà, và cho em xin lỗi vì chia sẻ này có lẽ … lạc đề một chút. Hi vọng là em không làm bạn nào rối và lạc.

    Trước đây, để vượt qua tổn thương, giông bão trong lòng mình, em dùng sự yêu thương – yêu thương, yêu thương và yêu thương nhiều hơn nữa, yêu thương một chiều và tuyệt đối để cố gắng hiểu và cảm thông đến tối đa, yêu thương không phân vân, không nghi ngại, không lưỡng lự, yêu thương như một tàn quân tập trung lại mở đường máu để thoát vòng vây… Và em đã thấy, khám phá được nhiều điều kỳ diệu, đặc biệt là với chính mình. Trong đó có một điều là khi yêu được thì việc vượt qua, hàn gắn và hóa giải tổn thương rất kỳ diệu. Khi yêu được, mình sẽ có cảm giác được … nạp thêm năng lượng để đi tiếp, bất kể khó khăn và tổn thương. Và yêu thương tiếp nối yêu thương, như vô tận. Lòng mình mở ra như có thể hòa vào với vô cùng …

    Thời gian gần đây, vì một số “tính toán”, em … rút bớt yêu thương lại, (vì?) bắt đầu lại đòi hỏi một chút (hic) và (vì thế?) nhiều lúc cảm thấy mình rất … khô hạn. Em thử bù đắp bằng một cách thức khác: tập trung giữ tâm bình an, tĩnh lặng. Nhưng em cảm thấy khó hơn. Khó hơn để giữ sự tĩnh lặng khi lòng mình nổi giông bão. Khó hơn để cảm giác thăng hoa và mở lòng với mọi điều – cả những điều đã gây tổn thương và có lẽ sẽ còn gây tổn thương cho mình…

    Có lẽ chuyển hóa năng lượng tiêu cực thành năng lượng tích cực rồi dần dần hóa giải mọi điều trở về tâm tĩnh lặng, thì dễ hơn là hóa giải trực tiếp năng lượng tiêu cực về tâm tĩnh lặng. Có lẽ yêu người là một cách hữu hiệu để quên tôi. có lẽ vì thế mà có trợ lực của yêu thương, tĩnh lặng sẽ dễ hơn? Cũng có lẽ là em … chưa quen và thành thạo với công cụ mới!!!

    “Nếu ai đó tát con má bên phải, hãy chìa má trái cho họ” (đại ý, em không thuộc kinh sách). Cũng nên thử trải nghiệm, ta có thể sẽ khám phá được những điều kỳ diệu trong tim mình.

    Like

  4. Cám ơn anh Hoành,

    Đời chẳng có vết thương nào,
    Chỉ là xung động, sóng trào đại dương
    Muốn tâm phẳng lặng mặt gương
    Tất cả ảnh ảo, vô thường mà thôi

    Sống mà không có cái tôi
    Làm sao bão nổi, cuốn trôi an lành?
    Chúng sinh đều Phật đang thành
    Chân tâm hiển lộ, tàn canh luân hồi.

    Like

  5. Dear Anh Hai

    Đọc bài chia sẻ của anh Hai hôm nay em rất tâm đắc về điểm này: “Nhìn vào bão tố để nhận ra bão tố chỉ là ảo ảnh của một trái tim đang xung động, đang sân hận, đang bị tổn thương… biết đó là ảo ảnh, gọi nó là ảo ảnh… thì ảo ảnh biến mất, và mặt nước lại thành phẳng lặng”

    Biết và hiểu được những bảo tố trong cuộc đời mình cũng chỉ là ảo ảnh, là những thứ chóng qua và nó sẽ phải biến mất, sẽ phải qua đi khi thời hạn của nó đến. Vì sau cơn mưa trời lại sáng.

    Biết như vậy nhưng không hiểu tại sao con người ta khó buông bỏ ảo ảnh, cứ muốn giữ khư khư ảo ảnh như là cứu cánh của đời mình, để rồi phải khổ lụy vì ảo ảnh đó?

    Anh Hai phải chăng con người ta còn quá khó khi phân biệt những thực tại hữu hình và vô hình?

    Em M Lành

    Like

Leave a comment