Trong một khu vườn nhỏ có rất nhiều loài cây và hoa khác nhau. Nằm dưới lớp đất của khu vườn đó là một nàng hạt giống bé nhỏ sống thu mình trong chiếc vỏ đã khá lâu.
Vào một ngày xuân nọ, có một âm thanh rạn nứt từ đâu đó phát ra. Âm thanh này lúc đầu thật nhẹ nhàng rồi vụt tắt rất nhanh, nhưng bỗng dưng lại trội lên và mạnh hơn lần trước, như tiếng trống thúc giục nàng hạt giống hãy nhanh chân theo mình… Từ đó nàng hạt giống ngày đêm nỗ lực vận động để phá vỡ chiếc vỏ dầy và cứng của mình.
Sự chăm chỉ của nàng hạt giống không hề vô ích tẹo nào. Khi mùa xuân đã gần kết thúc, nàng đã kịp cắn rạn chiếc vỏ
để nhô lên một lá mầm.
Giờ nàng hạt giống đã trở thành một nàng dây leo bé nhỏ, nàng dây leo không chờ cho đến khi rễ của mình cắm sâu xuống dưới lòng đất, mà ngay lập tức đi tìm anh chàng hạt giống đã phát ra âm thanh khiến cho nàng phải vội vã đến vậy. Nàng phát hiện ra anh chàng đó cũng nằm trong khu vườn cùng với mình và cách không xa là mấy, nhưng giờ chàng hạt giống đó đã là một anh chàng Bạch Dương đẹp trai, cao lớn hơn mình đến nửa mét rồi, mà chân nàng lúc này lại bị mắc kẹt dưới một bức tường cao lớn.
Vì để mình có thể lớn nhanh giống chàng, nàng dây leo đã ra sức vươn mình đón nắng và mưa. Mặc cho mưa gió, mặc cho các vết nứt của vỏ cứa vào bàn chân, mặc cho mặt tường chà trầy xước da và thân mình… nàng dây leo không hề than vãn đến một lời mà vẫn ngậm ngùi chịu đựng để mong mình nhanh chóng được cao bằng chàng.
Nàng vốn nổi tiếng là xinh đẹp và ít nói, nên gây được sự chú ý của rất nhiều anh chàng cùng khu vườn, nhưng dù là những lời nịnh hót của hoa hướng dương, hay những lời tỏ tình của cây kiếm lan thì nàng cũng không hề để tâm, thậm chí nàng còn cự tuyêt với họ…
Mùa đông đến, nàng dây leo đã cao được nửa mét, nhưng lúc này chàng Bạch Dương đã cao hơn bức tường mất rồi. Mùa đông này thật là dài và khắc nhiệt, nàng dây leo cố vươn những chiếc rễ gầy yếu của mình về phía Bạch Dương, nhưng vì nàng quá nhỏ bé nên chàng vẫn không hề biết gì về những nỗ lực và sự quan tâm mà nàng giành cho chàng. Không vì thế mà nàng dây leo nản lòng, thậm chí nàng còn mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, trong mắt nàng lúc này không còn hình ành của một bức tường to lớn, không còn những cảm giác đau đớn của khe nứt sắc nhọn đang đâm vào thân hình bé nhỏ từ nhiều phía của mình nữa. Nàng cố dồn sức lực của mình vào những chiếc rễ để bò về hướng của chàng.
Mùa xuân đến, cuối cùng những chiếc rễ gầy guộc của nàng cũng kịp chạm vào chàng, nàng quấn quanh chàng và lúc này Bạch Dương mới phát hiện ra trên thân nàng đầy những vết thương. Cảm động trước tình cảm mà nàng dành cho mình Bạch Dương đã dùng những chiếc rễ của mình một cách nhẹ nhàng và cẩn thận để che những vết thương trên thân nàng, rồi ôm trọn lấy nàng vào trong lòng mình.
Xuân đến rồi xuân đi, những tán lá do chàng phát ra đã che kín nửa khu vườn, chàng Bạch Dương bây giờ đã có thể xem thường tất cả các cây cối, hoa cỏ trong vườn. Nhìn vào thân hình cường tráng của chàng, rồi nhìn lại mình, nàng thấy nản lòng, buồn chán vì nghĩ rằng mình vĩnh viễn không thể cao lớn để sánh vai cùng chàng.
Bạch Dương ý thức được những tâm tư buồn chán của nàng, vì vậy chàng càng dồn tình thương yêu của mình vào những chiếc rễ để ôm lấy nàng chặt hơn. Được chàng tiếp sức và che chở, nàng mỗi ngày một cao hơn và to hơn, giờ nàng đã cao hơn chiếc tường và đã có thể cùng chàng lắng nghe tiếng líu ríu cười nói của làn gió, có thể cùng chàng ngồi đếm những đám mây trên bầu trời…
Vào một đêm nọ, cuồng phong bỗng nổi lên, những đợt cười dữ tợn của gió hướng về tấm thân gầy guộc của nàng, khiến cho nàng phải lắc lư và da thịt của nàng không ngừng cọ xát với bức tường, toàn thân nàng lại đầy những vết trầy xước. Sót xa khi thấy người mình thương yêu phải chịu đau đớn, chàng Bạch Dương đã cố làm giảm những đau đớn ấy bằng cách nghiêng hẳn người về phía của nàng, tập chung hết sức của mình vào những chiếc rễ để cuốn lấy nàng, để tiếp sức và cùng nàng chống chọi với những cơn gió lốc.
Những chiếc rễ của chàng giờ đây cuốn chi chít trên thân nàng, đến nỗi không thể phân biệt được đâu là rễ của chàng và đâu là rễ của nàng, chàng và nàng đã nhập làm một để cùng nhau chống lại cơn cuồng phong.
Cũng trong chính cái đêm mưa bão ấy, trong cái giây phút mà chàng và nàng đang phải đấu tranh từng giờ từng phút để chống trọi lại với sự giận giữ của gió, thì toàn bộ khu vườn bỗng tràn ngập một mùi hương thơm lạ lùng. Mùi hương này đã làm chàng thức tỉnh, chàng vội vàng đánh thức nàng để hai người cùng có thể tận hưởng giây phút lãng mạn này. Nhưng, Bạch Dương đã đứng lặng người khi trước mắt chàng lúc này là nụ cười đầy âu yếm của nàng, và tấm thân gầy guộc của nàng lại là vô số những nụ hoa bé bằng hạt gạo đang chứa đầy những mùi hương kỳ lạ đó.
Chàng lặng lẽ nhìn nàng, cảm động trước sắc đẹp của nàng, trước những vết nứt trên thân thể của nàng. Chỉ có chàng mới hiểu được rằng, nàng đã phải trả một cái giá đắt như thế nào cho ngày hôm nay, cho cái giờ phút thiêng liêng này. Và chàng thấy yêu những vết sẹo trên người nàng hơn bao giờ hết, chính những vết sẹo ấy là bằng chứng cho tình yêu mà nàng giành cho chàng.
Khi trời rạng sáng, người chủ nhà bước vào khu vườn của mình và đứng trước hai cái cây kỳ lạ này, họ nói với nhau: “cái cây dây leo này hoa của nó thật là thơm, chúng ta để lại đi, chỉ chặt cây Bạch Dương này thôi.”
Khi người chủ nhà dùng chiếc cuốc để rỡ bỏ rễ của hai cái cây, họ cảm thấy rất kì quặc vì làm thế nào cũng không thể tách chúng ra khỏi nhau. Người chủ nhà đã không hiểu được rằng, đó chính là kết quả mà chàng Bạch Dương và nàng dây leo đã cố gắng vun đắp gây dựng. Trong tích tắc Bạch Dương đã bị người chủ nhà dùng chiếc quốc chặt ngang thân, khi chàng ngã đổ xuống toàn bộ cánh hoa của nàng dây leo đã trút xuống như một cơn mưa rào.
Qua vài ngày sau, người chủ nhà phát hiện nàng dây leo cũng chết theo, toàn thân nàng ngã nghiêng về phía gốc cây Bạch Dương còn sót lại trên mặt đất. Nhưng điều đó cũng không làm cho người chủ nhà hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra trong khu vườn của mình, chỉ bạn và tôi là hiểu vì sao mà nàng dây leo lại chết phải không?
Chào các bạn, lúc bình thường ai trong chúng ta cũng hợp lý, vui vẻ, dịu dàng, đáng yêu, như những thiên thần. Tuy nhiên, khi đụng chuyện, bị ai phê phán gì đó, lúc đó mới có sự khác biệt giữa các thiên thần. Lúc này có thiên thần nhảy đổng lên gầm thét. Có thiên thần thì chằm bặm, không nói, nhưng tẩy chay người phê phán. Có thiên thần thì ngoài mặt cười vui nhưng có vẻ gượng gạo, và trong lòng thì “để đó ông sẽ tính với mày sau.” Có thiên thần thì mỉm cười và thề trong lòng “ông sẽ đì mày cả đời.” Có thiên thần thì vui vẻ, cám ơn, đã nhận được đóng góp từ người phê phán.
Cho nên, chúng ta đừng đo lường mình bằng những lúc bình thường. Bình thường thì mình và ông hàng xóm, và 7 tỉ người khác trên thế giới cũng đều là thiên thần như nhau cả; có đo lường thì cũng chẳng nói lên được điều gi. Hãy đo lường mình bằng con người của mình lúc đụng chuyện. Đó mới là lúc sức mạnh của mình hiện ra tới đâu.
Nếu bị phê phán mình có bị đau không? Nhiều hay ít? Mình có vui tí nào không? Nhiều hay ít? Và phản ứng của mình có nhẹ nhàng, lễ độ, tươi cười và tri ân không? Hay là mình lồng lộn chống lại?
Lúc này là lúc phân biệt thầy và trò, người chín chắn và người chưa trưởng thành, người hướng thiện và người hướng ác.
Trong các tôn giáo thần quyền người ta hay nói, Thượng đế dùng tay người khác để nhắn lời cho mình. Người khác đó có thể là cha mẹ thầy cô, nhưng cũng có thể là người điên hay kẻ cướp. Theo truyền thống suy tư này, thì người nói hay cách nói đối với mình không quan trọng. Đúng thì vẫn là đúng, dù là ai nói và nói cách nào. Điều quan trọng là mình có thể nghe sự thật, nghe lời nhắn nhủ của Thượng đế, trong câu nói đó hay không.
Dĩ nhiên là lúc đụng chuyện thì không thể như lúc bình thường được, vì nếu cũng như lúc bình thường thì đó là bình thường mất rồi, đâu phải là “đụng chuyện” hay “khủng hoảng”. Bị phỏng lửa thì chắc là ai cũng rát, nhưng người thì bình yên thâm trầm chịu phỏng, người thì la lối chưởi bới lung tung.
Cho nên, chúng ta có thể tự lừa dối mình rất dễ dàng khi ta nhìn ta lúc bình thường. Hoặc khi ta chỉ một mình không ai quấy nhiễu. Chỉ khi ta bị đụng chạm với xã hội, bị mất mát, bị thất bại, bị sỉ nhục, bị lăng mạ, bị coi thường, bị tấn công một cách bất công… lúc đó ta còn yêu người, yêu đời, còn dịu dàng, còn hiền hậu, còn trung thành, còn đạo đức không? Đó mới là thước đo thực sự.
Bạn có thể hùng hổ, dữ tợn khi bi lăng mạ hay mất mát, và bạn sẽ có đủ ly’ do chính đáng để làm thế, như là bảo vệ quyền lợi, bảo vệ công lý, chống người gian ác v.v…
Nhưng hùng hổ, dù là có lý do đúng, vẫn là hùng hổ, vẫn là không hiền dịu.
Điều này chẳng có gì sai cả. Và bạn hoàn toàn có quyền hùng hổ như thế. Chỉ xin nhớ rằng, khi bạn phản ứng như thế thì bạn chẳng khác gì 7 tỉ người khác trên thế giới đã chẳng tốn một phút nào để học tư duy tích cực, đã chẳng tốn một giây nào để thiền, hay một giây nào để thực hành hạnh khiêm tốn và nhẫn nhục.
Và cũng đừng ảo tưởng rằng mình là người hiền dịu, hay đã trưởng thành tâm linh.
Và cũng xin nhớ rằng tất cả những người trong những cuộc chiến điên rồ giết nhau đều thề với bạn là họ có lý do chính đáng, là thượng đế đứng về phe họ, là họ bảo vệ công lý… để làm việc giết nhau. Chúng ta đang ở trong thời đại có nhiều người trong những cuộc chiến điên rồ thề thốt như nhế. Chỉ cần mở TV lên là bạn sẽ có ngay thông tin về họ.
Phúc cho những người khiêm nhu, vì họ sẽ thừa hưởng quả đất.
Video quảng cáo du lịch cho Đan Mạch bị rút khỏi Youtube vì bị phàn nàn là khuyến khích ngọai tình – Video về một phụ nữ với đứa con một tuổi tên August. Người phụ nữ tìm cha đứa bé, nói rằng chị và cha đứa bé gặp nhau khi du lịch ở Đan Mạch, gặp nhau, uống rượu, dancing, và sau một đêm người đàn ông lẵng lặng ra đi. Bầy giờ chị đã có một đứa con sau đêm ấy, là làm video để tìm cha cho con. Ngay sau khi lên Youtube, có cả nghìn phàn nàn là video “thiếu tế nhị” “vô duyên” “khuyến khích sex bất cẩn”… Tỏ chức làm video này, VisitDenmark rút ngày Video ra khỏi Youtube. Click vào đây để xem video trên BBC
Thành phố Thẩm Quyến (shenzhen), Trung Quốc, mở rộng cho báo chí – Bắt đầu ngày 1 tháng 12 năm nay, các viên chức thành phố có thể mất chức hay trừng phạt nếu không trả lới báo chí nhanh chóng. Sắc lệnh mới của thành phố ra lệnh. (Thẳm Quyến, ở Quảng Đông, phía bắc Hồng Kông, là thành phố đổi mới từ thời Đặng Tiểu Bình, một trong những thành phố thành công nhất trong khu Kinh Tế Đặc Biệt của Trung Quốc).
.
Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.
Nghẹn lòng trước cảnh con 5 tuổi chăm mẹ ung thư – (Dân trí) – Đôi bàn tay bé xíu, vừa xúc cơm vừa đỡ đầu mẹ, bé Trường nhẹ nhàng đút từng thìa cho mẹ rất thuần thục. Một năm nay, mọi việc chăm sóc người mẹ bị bệnh nan y đang lay lắt những ngày cuối đời đều do cậu bé chưa tròn 5 tuổi này lo hết.
Dự án đường cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây: Ngày 4.10 sẽ khởi công tại Q.9, TP.HCM.Theo Ban quản lý các dự án (DA) đường cao tốc phía Nam thuộc Công ty đầu tư phát triển đường cao tốc VN, hiện công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) DA đường cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây đoạn qua Q.2 và Q.9 của TP.HCM đã hoàn tất. Thủ tướng Chính phủ cũng vừa có văn bản đồng ý cho khởi công đường cao tốc này phía TP.HCM vào ngày 4.10 tới.
Qua sông tìm chữ: Từ dãy nhà sàn bên kia Pet Chray (huyện Kohthum, tỉnh Candal, Campuchia), chiếc xuồng nhỏ chở gần chục trẻ em chậm rãi băng ra sông Hậu. Gió thốc càng mạnh, sóng dập càng hung, tay dầm nhỏ càng bơi xiết, bơi xiết…
Cúm A/H1N1 lan nhanh trong cộng đồng: Chiều 16.9 tại cuộc họp Ban chỉ đạo Phòng chống đại dịch cúm, Thứ trưởng Bộ Y tế Trịnh Quân Huấn lưu ý, cúm A/H1N1 đang lan nhanh trong cộng đồng với tốc độ nhanh hơn cúm thông thường nhưng hiện vẫn chưa phải là đỉnh dịch. Số mắc dự báo sẽ tăng mạnh vào những tháng đông-xuân tới.
Trồng rau sạch trên bọt núi lửa: Bọt hay đá núi lửa (tên khoa học là puzơlan) không mấy giá trị, tưởng như chỉ dùng xây nhà cửa nhưng nay có thể dùng trồng rau sạch với nhiều ưu điểm.
Hà Lan tặng 30.000 bông hoa cho Hà Nội.Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Vương quốc Hà Lan Jozep Willem Scheffes khẳng định, Chính phủ Hà Lan rất trân trọng sự kiện Hà Nội kỷ niệm 1.000 năm tuổi vào năm 2010 và quyết định tặng thành phố 30.000 bông hoa tulip để trang trí trong đại lễ.
Hà Nội và những điều nho nhỏ. Nhìn, ngắm, ngẫm về vốn liếng đô thị thủ đô, từ cái tâm hoài cổ, từ sự khát cái tân tiến và từ sự so sánh với những gì các thủ đô nước người có, đành nhận ra trong vốn liếng ấy không có gì là đồ sộ, nguy nga, kỳ quan. Cái quý, cái riêng và cái duyên chính là ở những cái không to tát mà nho nhỏ.
Elvis Aron Presley, người được tôn vinh là Vua Nhạc Rock & Roll, sinh ngày 8 tháng 1, 1935, mất ngày 16 tháng 8, 1977), là một ca sĩ và diễn viên người Mỹ nổi tiếng ở mọi thời đại.
“Elvis chính là rock ‘n’ roll” và đa số tác phẩm của Elvis là hoàn hảo. Đó là những nhận định của tạp chí Rolling Stone về The King, như cách gọi tắt quen thuộc dành cho Presley. Trong suốt sự nghiệp ca hát kéo dài đến 2 thập kỷ của mình , Elvis Presley đã lập và phá vỡ những kỷ lục về lượng khán giả đến xem trình diễn cũng như lượng đĩa nhạc được tiêu thụ. Kể từ khi ông vua nhạc rock & roll qua đời, có hơn 250.000 người khẳng định đã nhìn thấy anh ở đâu đó, khi thì trong một nhà hát, khi tại một trang trại, lúc lại là một hội trường lớn ở Michigan. Điều này cho thấy, số lượng người hâm mộ Elvis là vô kể, và người ta khó lòng chấp nhận được sự ra đi quá sớm của anh.
Là một trong những tên tuổi nổi tiếng của làng nhạc, Presley sống một cuộc đời xa hoa, sang cả. Nhưng hiếm ai biết, tuổi thơ của anh rất thiếu thốn, nghèo nàn. Cậu bé Elvis sinh trong một mái lều xiêu vẹo ở Tupelo, Mississippi. Lẽ ra, cậu đã có một cậu em sinh đôi, tên là Jesse Garon, nhưng Garon đã mất ngay sau khi ra đời vì quá yếu ớt.
Dù nghèo khó, thường phải ăn chỉ có bánh mì, nhưng bù lại, gia đình chăm sóc Elvis Presley khá quy củ và cẩn thận. Cho đến tận năm 15 tuổi, bà mẹ vẫn phải đưa cậu đến trường, để ngăn không cho lũ trẻ chòng ghẹo con bà. Đến sinh nhật 11 tuổi, Elvis lần đầu tiên được tiếp xúc với nhạc cụ, đó là một cây guitar. Ban đầu, cậu tỏ vẻ hơi hậm hực vì cậu thèm được có một chiếc xe đạp mới, nhưng dần dà, Presley bị cây đàn cuốn hút đến quên cả ăn ngủ.
Chỉ vài năm sau, trên các sân khấu bắt đầu xuất hiện một anh chàng khá điển trai, biểu diễn hết mình, với những cú lắc hông dữ dội, đầy gợi cảm. Lần đầu tiên được các thiếu nữ ở dưới khán đài reo hò, la hét, Elvis đã băn khoăn hỏi ông bầu: “Liệu tôi có làm gì sai không mà bị mọi người la dữ như vậy?” để rồi nhận được câu trả lời: “Dù anh có làm gì đi nữa thì tốt hơn cả là trở lại sân khấu ngay lập tức và tua lại màn trình diễn đó đi”.
Đến năm 20 tuổi, Elvis kiếm được hợp đồng ghi âm đầu tiên, trị giá chỉ có 30.000 USD, nhưng một năm sau, anh đã làm cả thế giới phải ngỡ ngàng khi giành liên tiếp ngôi vị quán quân ở các bảng xếp hạng và nhanh chóng trở thành triệu phú. Thế nhưng, ngôi sao này luôn tuân thủ quy tắc: không biểu diễn ở bất kỳ đâu ngoài Mỹ, trừ một trường hợp ngoại lệ đã thực hiện show ở Canada.
Trong thời gian ở Đức, Elvis làm quen với cô nàng Priscilla Beaulieu và sau 8 năm tìm hiểu, họ quyết định đi đến hôn nhân. Lấy vợ, anh trở nên “ngoan ngoãn” hơn hẳn, và sau một lần tuyên truyền về tác hại của ma tuý, Elvis đã được tổng thống Mỹ Nixon trao tặng huân chương đặc biệt.
Tuy nhiên, đang trong thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp thì Elvis bị bắt đi lính, và chàng thanh niên này đã tỏ ra mình là một kẻ văn võ song toàn. Không chỉ giành tiếng vang trong lĩnh vực nghệ thuật, anh còn được các đồng đội vị nể khi đoạt được đai đen môn karate. Trong thời gian Presley ở quân ngũ, khi chàng phải cắt tóc kiểu nhà binh, đã biết bao quý bà và quý cô đổ lệ vì thương tiếc mái tóc cắt ngắn của Presley
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, Presley lại trở về với ánh đèn sân khấu. Năm 1973, show hoà nhạc đặc biệt Elvis: Aloha From Hawaii, được phát sóng trực tiếp trên 40 quốc gia, đã thu hút trên 1 tỷ người xem, thậm chí còn nhiều hơn cả chương trình cuộc thám hiểm đầu tiên lên mặt trăng. Nhưng sau sự kiện này, sức khoẻ của Elvis tụt dốc không phanh. Cuộc hôn nhân tan vỡ càng làm ông vua nhạc rock & roll lún sâu vào vũng lầy đen tối. Gần như không đêm nào mà anh không phải dùng đến thuốc ngủ, và sau một thời gian, đến 16/8/1977, ngôi sao sáng đã tắt hẳn trên bầu trời âm nhạc, để lại bao nỗi thương tiếc cho fan hâm mộ.
Presley đã được ghi danh vào kỷ lục Guiness về số lượng bài hát chiếm ngôi vị đầu bảng (18 bài).
Nhân kỷ niệm 30 năm ngày mất của ca sỹ Elvis Presley (16/8/2007), một cuộc bình chọn những ca khúc hay nhất đời Ông hoàng nhạc rock ‘n’ roll này đã được tổ chức. Kết quả là vị trí đầu bảng thuộc về “Suspicious Minds”.
Ca khúc “Jailhouse Rock” giữ vị trí số hai, còn “Always on My Mind” xếp ở vị trí thứ ba. Đứng thứ tư trong danh sách là “In The Ghetto”, trong khi đó “Are You Lonesome Tonight” lọt vào vị trí top 5.
Được phát hành vào năm 1969, “Suspicious Minds” đã từng là bài hát duy nhất của Elvis Presley lọt vào danh sách 100 ca khúc hay nhất của hãng ABC News.
Cuộc bình chọn do tạp chí Radio Times tổ chức đã thu hút 12.000 fan hâm mộ tham gia. 63% số fan trên cho biết họ thích phong cách hát nhẹ nhàng của Elvis trong những năm 50 ở Vegas hơn. Có 32% người trả lời thích tất cả các xu hướng nhạc của Elvis.
Stuart Macone, chuyên gia âm nhạc của Radio Times khẳng định Presley là một huyền thoại sống mặc dù ông đã qua đời cách đây 3 thập kỉ.
(Tổng hợp từ nhiều nguồn)
Sao đây mời cac bạn thưởng thức 12 bản nhạc của Elvis Presley, NHỮNG BẢN TOP HITS đã đề cập, và bài hát trong cuộc biểu diễn sau cùng 21/6/ 1977 : Unchained Melody
1. SUSPICIOUS MIND
We’re caught in a trap
I can’t walk out
Because I love you too much baby
Why can’t you see
What you’re doing to me
When you don’t believe a word I say?
We can’t go on together
With suspicious minds
And we can’t build our dreams
On suspicious minds
So, if an old friend I know
Drops by to say hello
Would I still see suspicion in your eyes?
Here we go again
Asking where I’ve been
You can’t see these tears are real
I’m crying
We can’t go on together
With suspicious minds
And be can’t build our dreams
On suspicious minds
Oh let our love survive
Or dry the tears from your eyes
Let’s don’t let a good thing die
When honey, you know
I’ve never lied to you
Mmm yeah, yeah
2. CAN’T HELP FALLING IN LOVE ( WITH LYRICS)
Wise men say only fools rush in
but I can’t help falling in love with you
Shall I stay
would it be a sin
If I can’t help falling in love with you
Like a river flows surely to the sea
Darling so it goes
some things are meant to be
take my hand, take my whole life too
for I can’t help falling in love with you
Like a river flows surely to the sea
Darling so it goes
some things are meant to be
take my hand, take my whole life too
for I can’t help falling in love with you
for I can’t help falling in love with you
3. LOVE ME TENDER
Love me tender,
love me sweet,
never let me go.
You have made my life complete,
and I love you so.
Love me tender,
love me true,
all my dreams fulfilled.
For my darlin’ I love you,
and I always will.
Love me tender,
love me long,
take me to your heart.
For it’s there that I belong,
and we’ll never part.
Love me tender,
love me dear,
tell me you are mine.
I’ll be yours through all the years,
till the end of time.
4. ARE YOU LONESOME TONIGHT?
Are you lonesome tonight,
do you miss me tonight?
Are you sorry we drifted apart?
Does your memory stray to a brighter sunny day
When I kissed you and called you sweetheart?
Do the chairs in your parlor seem empty and bare?
Do you gaze at your doorstep and picture me there?
Is your heart filled with pain, shall I come back again?
Tell me dear, are you lonesome tonight?
I wonder if you’re lonesome tonight
You know someone said that the world’s a stage
And each must play a part.
Fate had me playing in love you as my sweet heart.
Act one was when we met, I loved you at first glance
You read your line so cleverly and never missed a cue
Then came act two, you seemed to change and you acted strange
And why I’ll never know.
Honey, you lied when you said you loved me
And I had no cause to doubt you.
But I’d rather go on hearing your lies
Than go on living without you.
Now the stage is bare and I’m standing there
With emptiness all around
And if you won’t come back to me
Then make them bring the curtain down.
Is your heart filled with pain, shall I come back again?
Tell me dear, are you lonesome tonight
5. CRYING IN THE CHAPEL
You saw me crying in the chapel.
The tears I shed were tears of joy
I know the meaning of contentment
Now I am happy with the Lord
Just a plain and simple chapel
Where humble people go to pray
I pray the Lord that I’ll grow stronger
As I live from day to day
I’ve searched and I’ve searched
But I couldn’t find
No way on earth
To gain peace of mind
Now I’m happy in the chapel
Where people are of one accord
Yes,We gather in the chapel
Just to sing and praise the Lord
Ev’ry sinner looks for something
That will put his heart at ease
There is only one true answer
He must get down on his knees
Meet your neighbor in the chapel
Join with him in tears of joy
You’ll know the meaning of contentment
Then you’ll be happy with the Lord
You’ll search and you’ll search
But you’ll never find
No way on earth
To gain peace of mind
Take your troubles to the chapel
Get down on your knees and pray
And Your burdens will be lighter
And you’ll surely find the way
6. LET IT BE ME
(words & music by Curtis – Delanoe – Becaud)
God bless the day I found you
I want to stay around you
And so I beg you
Let it be me
Dont take this heaven from one
If you must cling to someone
Now and forever
Let it be me
Each time we meet love,
I find complete love
Without your sweet love
Tell me, what would life be?
So never leave me lonely
Tell me you love me only
And that youll always
Let it be me
7. JAILHOUSE ROCK
The band was jumpin’ and the joint began to swing.
You should’ve heard those knocked out jailbirds sing.
Let’s rock, everybody, let’s rock.
Everybody in the whole cell block
was dancin’ to the Jailhouse Rock.
Spider Murphy played the tenor saxophone,
Little Joe was blowin’ on the slide trombone.
The drummer boy from Illinois went crash, boom, bang,
the whole rhythm section was the Purple Gang.
Let’s rock, everybody, let’s rock.
The warden threw a party in the county jail.
The prison band was there and they began to wail.
Everybody in the whole cell block
was dancin’ to the Jailhouse Rock.
Number forty-seven said to number three:
“You’re the cutest jailbird I ever did see.
I sure would be delighted with your company,
come on and do the Jailhouse Rock with me.”
Let’s rock, everybody, let’s rock.
Everybody in the whole cell block
was dancin’ to the Jailhouse Rock.
The sad sack was a sittin’ on a block of stone
way over in the corner weepin’ all alone.
The warden said, “Hey, buddy, don’t you be no square.
If you can’t find a partner use a wooden chair.”
Let’s rock, everybody, let’s rock.
Everybody in the whole cell block
was dancin’ to the Jailhouse Rock.
Shifty Henry said to Bugs, “For Heaven’s sake,
no one’s lookin’, now’s our chance to make a break.”
Bugsy turned to Shifty and he said, “Nix nix,
I wanna stick around a while and get my kicks.”
Let’s rock, everybody, let’s rock.
Everybody in the whole cell block
was dancin’ to the Jailhouse Rock.
8. BLUE SUEDE SHOES COLOR
Well, it’s one for the money,
Two for the show,
Three to get ready,
Now go, cat, go.
But don’t you step on my blue suede shoes.
You can do anything but lay off of my Blue suede shoes.
Well, you can knock me down,
Step in my face,
Slander my name
All over the place.
Do anything that you want to do, but uh-uh,
Honey, lay off of my shoes
Don’t you step on my Blue suede shoes.
You can do anything but lay off of my blue suede shoes.
You can burn my house,
Steal my car,
Drink my liquor
From an old fruitjar.
Do anything that you want to do, but uh-uh,
Honey, lay off of my shoes
Don’t you step on my blue suede shoes.
You can do anything but lay off of my blue suede shoes
9. ALWAYS ON MY MIND
Maybe I didn’t treat you
Quite as good as I should have
Maybe I didn’t love you
Quite as often as I could have
Little things I should have said and done
I just never took the time
You were always on my mind
You were always on my mind
Tell me, tell me that your sweet love hasn’t died
Give me, give me one more chance
To keep you satisfied, satisfied
Maybe I didn’t hold you
All those lonely, lonely times
And I guess I never told you
I’m so happy that you’re mine
If I make you feel second best
Girl, I’m sorry I was blind
You were always on my mind
You were always on my mind
Tell me, tell me that your sweet love hasn’t died
Give me, give me one more chance
To keep you satisfied, satisfied
Little things I should have said and done
I just never took the time
You were always on my mind
You are always on my mind
You are always on my min
10. AMAZING GRACE
Amazing Grace
chorus:
Amazing grace,
Oh, how sweet the sound
That saved a wretch like me
I once was lost,
But now I’m found
Was blind,
But now I see
When we’ve been there
Ten thousand years,
Bright shinning as the sun
We’ve no less days
To sing God’s praise
Then when, when we first begun
Through many dangers
Toils and snares
I have already come
T’was grace that brought me
Safe thus far
And grace will lead me home
chorus
Was blind, but now I see
11. UNCHAINED MELODY ( THE LAST CONCERT , JUNE 1977)
Oh, my love, my darling
I’ve hungered for your touch, a long lonely time
And time goes by, so slowly and time can do so much
Are you, still mine?
I need your love, I need your love
God speed your love to me
Lonely rivers flow to the sea, to the sea
To the waiting arms of the sea
Lonely rivers cry, wait for me, wait for me
To the open arms, wait for me
My love, my darling, I’ve hungered for your kiss
Are you still mine?
I need your love, I need your love
God, speed your love, to me
12. IT’S NOW OR NEVER
It’s now or never
Come hold me tight
Kiss me my darling
Be mine tonight
Tomorrow will be too late
It’s now or never
My love won’t wait
When I first saw you
With your smile so tender
My heart was captured
My soul surrendered
I spent a lifetime
Waiting for the right time
Now that you’re near
The time is here at last
CHORUS
Just like a willow
We would cry an ocean
If we lost true love
And sweet devotion
Your lips excite me
Let your arms invite me
For who knows when
We’ll meet again this way
CHORUS
It’s now or never
My love won’t wait
It’s now or never
My love won’t wait
It’s now or never
My love won’t wait
Thân ái chúc các bạn một ngày tràn đầy yêu thương, vui tươi 🙂 😀
A new degree of city of Shenzhen of China provides that, after December 1, any city official who is slow to respond to media requests may be disciplined and may even lose his job.
Do you think Vietnam cities should follow this example?
Domestic media are still subject to many restrictions
Government officials in the southern Chinese city of Shenzhen will soon be required to be more accountable to the media, the city has announced.
From 1 December, officials could be sacked or reprimanded if they do not respond quickly to media requests.
Chinese media is tightly controlled by the state and independent investigative reporting is rare.
Shenzhen’s policy follows a relaxation of restrictions on foreign journalists after the Beijing Olympics.
“We are determined to change the random, passive and disorderly situation surrounding government press releases,” Su Huijun, the director of Shenzhen’s municipal press office, said.
“Shenzhen’s regulation will provide a meaningful experiment for this issue in China,” Mr Su was quoted as saying by China Daily, the country’s main state-run English language newspaper.
Tight restrictions
The city, a huge manufacturing base not far from Hong Kong, has even promised a 24-hour helpline for journalists’ enquiries.
Despite promises of more openness for foreign journalists, China’s domestic media face tight restrictions.
Independent reporting is only tolerated on issues deemed not to be sensitive by the ruling Communist Party.
Journalists have sometimes been jailed, intimidated or had their newspapers shut down for criticising the ruling Communist Party, says the BBC’s Quentin Sommerville in Beijing.
More commonly, reporters know the limits and exercise self-censorship.
Reporting rules for foreigners were eased after the Olympics. And recently, Beijing promised more openness for foreign reporters dealing with government departments.
A new “zero refusal” policy promised answers from officials within 24 hours.
The BBC’s Beijing bureau recently tested the new policy, sending 10 questions to 10 separate departments – none of them was answered.
Some said they were too busy to reply, and one claimed it could no receive faxed questions because the government building lacked electricity, says the BBC’s Quentin Sommerville in Beijing.
Thế giới là một gương soi, nó phản chiếu lại khuôn mặt của mỗi người.
Cáu kỉnh với nó, nó sẽ cáu kỉnh; cười với nó và đi cùng nó;
nó sẽ là một người bạn đồng hành tốt vui nhộn.
Quang Nguyễn dịch
Looking Glass
“The world is a looking-glass, and gives back to every man the reflection of his own face.
Frown at it, and it will in turn look sourly upon you; laugh at it and with it,
and it is a jolly kind companion.
Chôn nhau, cắt rốn quê hương
Dẩu đi xa khuất vẫn thương nhớ về.
Nhớ dòng sông với trăng thề
Cánh đồng bát ngát bốn bề lúa thơm.
Nhớ ngày nhỏ bé đi nơm
Đặt lờ bắt cá Rô hờm,Tôm xanh .
Ngẩn ngơ tôi cũng như anh
Đùa vui tắm mát, tranh dành chuối phao.
Chuồn chuồn cắn rốn thuở nào
Chuyện xưa dỉ vãng đã vào tâm can.
Lớn lên mỗi đứa, mỗi đàng
Chuổi ngày thơ ấu muôn ngàn yêu thương.
Nhớ ngày từ giã quê hương
lòng tôi xao xuyến nẻo đường dần xa.
Còn đâu tổ ấm,mái nhà
một thời gắn bó đậm đà khó phai .
Đến quê hương mới tương lai
Giờ đây trở lại vẫn hoài thuở xưa.
Hàn huyên nói mấy cho vừa
Bạn -Tôi tâm sự chuyện xưa chúng mình.
Quê hương yêu dấu thắm tình
Xa rồi vẫn nhớ nơi mình sinh ra.
Dẫu quê hương mới phồn hoa
Đâu bằng đất Mẹ, quê Cha nồng nàn.
Lá rơi
Lãng đãng
Lá rơi
Gió lay lành lạnh
Sương dời nao nao
Mờ mờ đồi thấp đồi cao
Như mộng như ảo tan vào hư không
Biết rằng không, biết là không
Thế nhưng cũng cứ lòng vòng loanh quanh
Thu vàng ngập cổng rêu xanh
Nhớ
Khi em mở lòng lành cho tôi
Tim em rất đỗi mồ côi
Nhưng tôi cứ lại chẳng thôi ngù ngờ
Vô minh nào có bến bờ
Cho nên giữa những cõi hờ lang thang
. . .
Tôi không mấy đồng tình với triết thuyết của Đác-uyn (Darwin) rằng con người chỉ là động vật đã thoái hóa đi phần động vật.
Tôi suy ngẫm nhiều hơn về phát ngôn của Pascan (Pascal):
“Con người là cây sậy, nhưng là cây sậy biết tư duy”.
Tư duy, tư tưởng, tri thức mới là con người và thế giới con người.
Theo kinh thánh, nguyên tội đã dắt con người rời xa khỏi vườn địa đàng.
Theo Mi-ken-lăng -gien-lô (Michelangelo) trong một họa phẩm thì lời phán truyền của Đức Chúa Trời mang hình tia chớp. Và mang hình não bộ con người.
Và bắt đầu cuộc tồn sinh.
Có lẽ ý thức về địa vị cao trọng của mình mà con người luôn khát khao chinh phục.
Bằng tri thức, con người chinh phục trái đất, chinh phục vũ trụ, và chinh phục chính bản thân mình.
Tri thức hướng vào khoa học tự nhiên, và những chân trời mới mở ra, vũ trụ không còn tăm tối.
Và con người có quyền tự hào về những vĩ nhân của khoa học.
Ác-si -mét ( Archimedes) không chịu để con người chìm vào đáy nước.
Lô-ba-sép-ki ( Lobasepxki)không chịu nép mình vào những mặt phẳng song song.
Và Niu-tơn (Newton)kịp hóa thành hấp dẫn.
Và Anhstanh (Einstein)là năng lượng vĩnh viễn của loài người, lấp lánh cái công thức của trí tuệ: E=mc2.
Tri thức hướng vào khoa học xã hội và nhân văn, và vĩnh viễn còn đó Xô-cờ-rát (Socrate), Pla-tông (Platon), A-rix- tốt (Aristotle).
Còn đó Mô-da (Mozart) với Bết- tô- ven (Beethoven).
Còn đó Huy-gô (Hugo) và Gớt (Goethe) …
Còn mãi những tụng ca vĩnh viễn cho những gì bất tử: Là yêu thương và hành động, là xả kỉ với vị tha, là ánh trăng và đêm tối…
Tri thức hướng vào bản thân, là thứ thuốc rửa giúp ta hoàn thiện chính bản thân mình.
Rằng hiểu biết của mình chỉ là hạt cát, mà sa mạc tri thức lại quá mênh mông.
Rằng một chợp mắt ngơi nghỉ đã kịp đưa mình về thế kỉ trước.
Rằng con sói ích kỉ trong ta còn gầm gừ đói khát.
Và biết tự hỏi:
Có bao giờ tấm chăn hạnh phúc đủ kín phía mình là đủ hở phía tha nhân?
Và sự xơ cứng tâm hồn có là giễu cợt ngày xưa thân ái?
Thật sai lầm khi cứ cố vẽ biểu đồ tri thức, như con còng vẽ tập tính mình trên bãi bờ đại dương.
Song không là ngoa ngôn nếu tin quyết rằng một khi cố gắng đến cạn mình thì trong biển tri thức loài người có thêm một giọt nước từ gom góp nơi ta.
Và thân ái nhắc nhở các học trò của tôi:
“ Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người”
Ngạn ngữ.
Rằng con đường ngắn nhất và chính qui nhất để ghi danh vào hội những người có tri thức là con đường học tập.
Và hãy cố gắng đến cạn mình để chiến đấu với những mùa thi.
Có phải tất cả chúng ta đều muốn được yêu thương đúng nghĩa? Từ gia đình, bạn hữu, đồng nghiệp, láng giềng.. Và ta thường xuyên nhận được tình cảm của mọi người. Ta thật sự đã nhận, dù có khi ta không tin vào điều đó! Vấn đề là, ta thật sự yêu thương chính mình được bao nhiêu? Tôi cho rằng đa phần ta bị vướng vào việc chỉ lo thu hút sự chú ý, quan tâm và tôn trọng của người khác, trong khi ta hiếm khi dừng lại chiêm nghiệm cảm giác tuyệt vời của tình yêu dành cho chính mình, từ trong ta.
Phần nhiều suy nghĩ này do ta phụ thuộc những ước lệ của xã hội chung quanh. Xã hội thường đánh giá việc “cho” như là một đức tính tốt hơn nhiều so với việc “nhận”. Yêu thương kẻ thù, yêu thương láng giềng, yêu thương gia đình… Ta làm tất cả điều đó, và quên mất yêu thương chính ta.
Trong chừng mực đó, chúng ta thường xuyên cảm thấy đáng trách khi chi tiêu cho chính mình, dù ta cần hay xứng đáng với một thứ gì đó, ngay cả khi không ai lục vấn quyết định của ta. Tiềm thức luôn mách bảo ta đè nén niềm khao khát của mình, trong khi phần khác trong ta chống lại, ta vẫn muốn được chú ý quan tâm dù thường không có được điều này. Ta tưởng rằng nếu mọi người thấy ta yêu chính mình, ta sẽ bị xem như người tự cho mình là tâm điểm hay thậm chí là người ích kỷ.
Thân thể và tâm trí ta là sở hữu lớn nhất, và là thực thể quan trọng nhất của ta! Ta cần chăm sóc, quan tâm và trao tặng cho thân tâm ta tất cả yêu thương cần thiết. Sao ta lại chờ đợi một ai khác làm điều đó? Ai khác phải làm gì với nó? Sao ta không tự làm? Và, vì Chúa, sao ta lại lo “người khác” nghĩ gì về ta?
Điều quan trọng ở đây là phân biệt giữa người vị kỷ và người biết yêu mình trong sáng. Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau. Người vị kỷ luôn muốn mình là trung tâm của mọi sự chú ý, họ thèm được mọi người lắng nghe. Có vẻ như họ chẳng yêu gì ngoài chính họ. Thực tế là họ thấy bất an và một cách vô thức khao khát yêu thương và tôn trọng.
Ngược lại, yêu chính mình một cách trong sáng là điều bạn có thể tự trải nghiệm. Việc gì bạn phải nói ra với nhân gian thiên hạ? Bạn mua một cái điện thoại di động đắt tiền vì bạn muốn tự tặng mình một món quà. Đôi khi bạn thủ thỉ với chồng rằng bạn không thích nấu ăn hôm đó vì cảm thấy xứng đáng được hưởng một ngày nghỉ!
Người yêu chính mình đón nhận lời khen bằng lòng tri ân chân thành. Khi bạn khen họ “Chúc mừng bạn! Bạn xứng đáng chiến thắng”, họ sẽ không trả lời “À.. đó chỉ là may mắn..”. Họ nói “Cám ơn. Đúng vậy!”. Hãy yêu chính mình và bạn sẽ nhận ra rằng mọi người cũng yêu bạn. Hãy tự nhủ “Mình chằng được tích sự gì!” và cả thế giới sẽ đồng thanh “Bạn đúng rồi”.
Tất cả sự tự trọng, tự tin, cảm giác an toàn, tham vọng, ước muốn thành công căn bản bắt nguồn từ tình yêu mình. Nếu tình yêu đó không còn, nó thể hiện ngay trong hành động và kết quả của ta. Và quan trọng hơn cả, nếu ta không biết cách yêu mình, làm sao ta trông mong ta có khả năng yêu thương người khác?
Và khi tôi nói về tình yêu, tôi muốn ám chỉ đến tình yêu không điều kiện. Tôi muốn nói về tình yêu kiên định dành cho chính mình, thậm chí khi bạn phạm một sai lầm lớn, khi bạn làm hỏng một mối quan hệ quí báu hay một cơ hội đáng giá. Tôi đang nói về việc trung thành với bản thân hết mình ngay cả khi cả thế giới ruồng bỏ bạn. Người nào biết cách yêu mình chân thật sẽ biết cách tự tha thứ chính mình. Và biết cách học hỏi từ những lỗi lầm để trở nên tốt đẹp hơn, mạnh mẽ hơn…
Hãy yêu mình thật sự và bạn sẽ tìm được cân bằng trong cuộc sống. Tất cả kỷ luật, cần cù, thư giãn, khoan thứ sẽ có mặt trong cuộc sống của bạn với tỷ lệ hợp lý. Suy nghĩ vô thức của bạn sẽ muốn bạn có mỗi thứ một chút. Tình yêu chính mình sẽ hoạt động như một bộ điều nhiệt. Nó sẽ không để bạn làm việc quá nhiều, cũng không cho phép bạn vui thú quá mức. Và Vũ trụ sẽ tái lập mọi thứ sao cho chúng phù hợp với bạn.
Nhưng yêu mình phải bắt đầu từ bạn. Bạn đòi hỏi thế giới trao cho bạn tình yêu, bạn có thể có nó. Nhưng để yêu mình, không ai có thể làm thay bạn. Thật sự điều đó rất đơn giản. Hôm nay, bạn hãy tự nhủ “Tôi yêu mình”. Và cảm nhận điều đó. Nói điều đó. Từ trong tâm.
Và sẽ thấy cách cuộc đời yêu bạn như thế nào!
Phạm Kiêm Yến dịch từ I love Myself của Milind Jadhav.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
LHQ lên án “tội pham chiến tranh” ở Gaza – Một tường trình của Liên Hợp Quốc lên án là cả Da Thái lẫn Palestine đã phạm các tội chiến tranh tại dãi Gaza. Do Thái đã dùng sức mạnh “quá mức” (disproportionate force) trong các cuộc chiến hồi tháng 12 và tháng 1 rồi. Tờ tường trình cũng lên án là Palestine đã bắn hỏa tiễn bừa bải trước, khởi động cuộc chiến.
Phóng viên Iraq ném giày vào tổng thống Bush ra tù – Muntadar al-Zaidi bị tòa tuyên án 3 năm, sau đó tòa chống án giảm xuống còn 12 tháng. Anh lại được giảm thêm 3 tháng do tác phong tốt trong tù. Vừa ra tù anh đã tố cáo là anh bị đánh đập bởi cán bộ cao cấp Irap khi ở trong tù. Anh yêu cầu xin lỗi.
Nepal thiếu dê – Nhân viên chính phủ phải về vùng quê hẻo lánh tìm mua dê cho ngày lễ lớn của Ấn giáo sắp đến. Lý do là vì dê tăng giá và nhập cảng từ Trung Quốc sang ít hơn.
Tin sáng quốc nội, chị Kiêm Yến tóm tắt và nối links.
Dấn thân cho ước mơ – Ai cũng có ước mơ. Có thể đó chỉ là những nhu cầu bình thường trong sinh hoạt hằng ngày. Nhưng cũng có thể đó là những khát khao hướng thượng, những kế hoạch dài hơi cho chính bản thân mình. Vậy ước mơ là gì? Làm thế nào để nuôi dưỡng ước mơ?
Tỏa sáng trong nghiệt ngã – Gặp các bạn, trong đầu chúng tôi luôn vang vang câu hỏi: trong hoàn cảnh quá sức nghiệt ngã và bi đát, sao các bạn vẫn học được và thi đỗ cùng lúc nhiều trường đại học? Liệu chặng đường kế tiếp các bạn có vượt qua được không?…
Khám miễn phí các bệnh phổi mạn tính – Bác sĩ Nguyễn Đình Duy, phó Giám đốc Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch (TP.HCM) cho biết vào ngày chủ nhật 27.9, từ 7 giờ 30 đến 11 giờ 30, bệnh viện sẽ tổ chức chương trình khám chữa bệnh hen suyễn, bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính miễn phí cho các bệnh nhân.
Để người thu nhập thấp tiếp cận nhà ở – Là người ủng hộ mạnh mẽ chế định nhà ở xã hội trong Luật Nhà ở, nhưng GS-TSKH Đặng Hùng Võ (ảnh), nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên – Môi trường, Chủ nhiệm Bộ môn Địa chính, Đại học Quốc gia Hà Nội cũng là người đầu tiên không đồng tình với cách đầu tư xây dựng nhà ở xã hội hiện nay vì cho rằng mang nặng yếu tố xin-cho.
Cổ tích về cô chủ nhỏ nhất Việt Nam – Đã 40 tuổi mà hình hài chị vẫn bé nhỏ như một đứa trẻ lên ba với chiều cao chưa đầy 60cm và nặng 13,5kg. Nhưng ở bên trong con người bé nhỏ ấy là cả một nghị lực sống phi thường, đã vượt qua bao gian khó. Điều kỳ diệu hơn thế, chị còn dám hỗ trợ, cưu mang những con người có số phận đáng thương, tật nguyền như mình. Để đến hôm nay mới có một cô chủ xưởng may “Vầng Trăng Khuyết” Vương Út Hậu, mà theo chúng tôi đó là cô chủ nhỏ bé nhất Việt Nam!
Bù rầy ai bán tôi mua – Cái chợ nhỏ nhếch nhác nơi triền núi lúc nào cũng nhộn nhịp cảnh mua bán bù rầy. Dân bản địa gọi đó là chợ bù rầy cũng không quá, bởi một ngày chợ đó tiêu thụ bù rầy với mức “khủng” cả chục ngàn con.
Gửi gắm những niềm tin – Sáng nay 15-9, tại hội trường Đại học Huế, báo Tuổi Trẻ phối hợp với Tỉnh đoàn và Sở Giáo dục – đào tạo tỉnh Thừa Thiên – Huế đã tổ chức lễ trao học bổng “Tiếp sức đến trường” ở Thừa Thiên – Huế năm 2009. 81 tân sinh viên nhận học bổng (4 triệu đồng/suất) là 81 cảnh đời éo le, nhưng họ đã vượt khó để ngày nay đang có mặt trên giảng đường đại học, cao đẳng.
Từ Vịnh Bắc Bộ tới Hoàng Sa – Tuần Việt Nam giới thiệu bài viết của nhóm tác giả Dương Danh Huy – Lê Minh Phiếu như một góc nhìn riêng để tham khảo. Bài viết này cũng đã được đọc tại Hội thảo hè tháng 8/2009.
.
Tôi chỉ muốn nói tên tôi là Emmanuel Jal. Và tôi đã đi một đoạn đường dài. Tôi vẫn đang kể lại một câu chuyện rất đau đớn cho tôi. Đó là một hành trình khó khăn cho tôi, đi vòng thế giới, kể chuyện đời tôi trong một quyển sách. Và kể như tôi đang kể. Và cách dễ nhất là kể bằng âm nhạc.
Vậy tôi đã tự gọi tôi là “đứa con của chiến tranh.” Tôi làm những điều này vì một bà cụ trong làng tôi, đã mất hết con cái. Không có tờ báo nào nói lên nỗi đau của bà, và bà muốn thay đỗi xã hội. Và tôi làm những điều này cho một người đàn ông trẻ muốn tạo ra thay đổi nhưng không biết cách nào để lên tiếng vì anh ta không biết viết. Và không có Internet, như Facebook, MySpace, YouTube, để họ nói.
Và ly’ do khác để tôi tiếp tục đẩy câu chuyện này, những câu chuyện đớn đau này ra, là những giấc mơ tôi có. Đôi khi giống như tiếng của người chết bảo tôi, “Đừng bỏ cuộc. Cứ gắng đi.” Vì đôi khi tôi muốn ngừng và không muốn làm nữa. Bởi vì tôi không biết tôi đang đưa mình đi đâu.
Tôi sinh ra vào thời khó khăn nhất, khi nước tôi đang có chiến tranh. Tôi thấy làng tôi cháy. Cả thế giới đầy y’ nghĩa của tôi, tôi thấy nó biến mất trước mắt tôi. Tôi thấy cô tôi bị hãm hiếp khi tôi chỉ 5 tuổi. Mẹ tôi chết vì chiến tranh. Các anh chị của tôi thất lạc tứ tán. Và cho đến ngày nay, tôi và ba tôi xa lạ nhau và tôi vẫn còn vấn đề với ông.
Không chỉ thế, năm lên 8 tôi trở thành một chiến binh trẻ con.
Tôi chẳng biết chiến tranh để làm gì. Nhưng một điều tôi biết là một hình ảnh tôi thấy vẫn nằm trong đầu. Khi ở trong trại huấn luyện tôi nói: “Tôi muốn giết càng nhiều người Hồi giáo và càng nhiều người Ả rập càng tốt.” Chương trình huấn luyện chẳng dễ dàng gì. Nhưng đó là động lực. Tôi chỉ muốn trả thù cho gia đình. Tôi muốn trả thù cho làng tôi.
May mắn thay, nhiều điều đã thay đổi và tôi khám phá ra sự thật. Cái giết chúng tôi không phải là Hồi giáo, không phải Ả rập. Mà là ai đó ngồi nơi nào đó lũng đọan hệ thống, và dùng tôn giáo để lấy được cái họ muốn rút ra từ chúng tôi—dầu lửa, kim cương, vàng và đất. Biết được sự thật cho tôi một vị thế lựa chọn, tôi nên tiếp tục hận thù, hay buông xả?
Tôi chọn tha thứ. Và ngày nay tôi ca hát với người Hồi giáo. Tôi múa với họ. Tôi còn có được một cuốn phim ra đời tên War Child (Đứa con của chiến tranh) do người Hồi giáo tài trợ. Vậy đau đớn đã ra đi. Nhưng câu chuyện của tôi rất lớn. Vậy bây giờ tôi đi theo cách khác. Dễ hơn cho tôi. Tôi sẽ đọc cho các bạn nghe một bài thơ tên là “Sức mạnh của tội ác.” Trong album “War Child” của tôi. Tôi kể câu chuyện đời tôi. Trong một chuyến đi của tôi khi tôi bị cám dỗ muốn ăn thị bạn mình vì chúng tôi không có thực phẩm và chúng tôi có 400 người. Chỉ 16 người sống sót chuyến đó. Vậy tôi hy vọng các bạn sẽ nghe điều này. Những giấc mơ của tôi như cấu xé. Hàng phút giây.
Tiếng người vang trong đầu, tiếng của các bạn tôi đã bị giết.
Bạn như Lual chết bên cạnh tôi,
Chết đói. Trong rừng cháy, và nền sa mạc.
Kế đó là lượt tôi, nhưng Giêsu nghe tiếng tôi khóc
Khi tôi muốn ăn thịt rửa nát của bạn tôi
Chúa an ủi tôi
Chúng tôi tấn công làng mạc, cướp gà, dê, cừu
Cái gì cũng được.
Tôi biết vậy là tồi. Nhunưg chúng tôi cần thực phẩm.
Và vì vậy tôi bị bắt phải phạm tội,
Phải phạm tội để sống
Phải phạm tội để sống
Đôi khi ta phải thua để thắng
Đừng bỏ cuộc. Đừng bỏ cuộc.
Xa nhà từ hồi mười một
Năm sau, sống với cây AK-47 lủng lẵng bên hông
Ngủ mở một mắt
Chạy, lủi, giả chết và trốn
Tôi đã thấy dân tộc tôi chết như ruồi
Nhưng tôi chưa bao giờ thấy xác chết
Ít ra là xác chết do tôi giết
Nhưng ngay cả khi tôi thắc mắc, tôi không xuội
Súng nổ như sấm sét
Khi đứa bé rất nhỏ và hiền dịu
Những lời không thể quên được, tôi vẫn nhớ
Tôi thấy người trung sĩ chỉ huy giơ cao tay
Không rút lui, không đầu hàng
Tôi bị mắc trong vòng cháy của bi kịch
Đức con của chiến tranh, không mẹ
Vẫn chiến đấu cho câu chuyện đời mình
Nhưng trong cuộc chiến mới này tôi không chỉ một mình trong vở kich
Không ngồi, không ngừng, đi đến đỉnh
Tôi hoàn toàn hiến dâng như cảnh binh yêu nước
Tôi chiến đấu ngày đêm
Đôi khi tôi sai và các bạn khác sửa lại
Như là tôi đang sống trong mơ
Lần đầu tiên tôi cảm thấy được là người
A! Những đứa bé của Darfur
Những cái bụng đói cho TV, và đó là lý đo tôi đang chiến đấu
Tôi bỏ nhà. Không biết ngày trở lại
Quê hương tôi rách nát vì chiến tranh
Nhạc tôi thường nghe là bom và tiếng súng
Nhiều người chết quá đến nỗi tôi không khóc nữa
Hỏi Chúa, tôi sinh ra để làm gì?
Và tại sao đồng bào tôi nghèo quá?
Và tại sao, tại sao khi mọi trẻ em học đọc và viết
Tôi học đánh nhau
Tôi ăn ốc, diều hâu, thỏ, rắn, và bất cứ cái gì cựa quậy
Tôi sẵn sàng ăn
Tôi biết đó là xấu hổ. Nhưng trách ai?
Đó là câu chuyện của tôi sẻ chia như bài học.
.
.
Điều cho tôi sức mạnh và thúc đây tôi đi là âm nhạc của tôi. Tôi chẳng bao giờ gặp được ai để kể chuyện để họ tư vấn hay chữa tôi. Vì vậy âm nhạc là thuốc chữa. Tôi đã đến được nơi tôi thấy thiên đàng. Nơi tôi có thể vui, có thể là một đứa bé trở lại, trong vũ, trong nhạc. Một điều tôi biết vê âm nhạc, là âm nhạc là điều duy nhất có thể vào các tế bào của bạn, tâm trí, quả tim của bạn, ảnh hưởng linh hồn bạn và tinh thần bạn, và có thể ảnh hưởng ngay cả cách sống của bạn mà bạn chẳng biết. Âm nhạc là điều duy nhất có thể kéo bạn ra khỏi giường và làm chân bạn nhịp, kể cả khi không muốn. Âm nhạc mạnh đến nỗi tôi thường so sánh âm nhạc và sức mạnh của tình yêu. Các bạn biết không, nếu bạn yêu một con cóc, vậy là xong.
Một minh chứng cho lời nói của tôi về sức mạnh của âm nhạc là lúc tôi còn là một chiến binh tôi ghét người miền bắc. Nhưng tôi lại không ghét âm nhạc của họ. Vì vậy chúng tôi liên hoan và nhảy múa với nhạc của họ. Và điều làm tôi giật mình là một ngày nọ một người nhạc sĩ Ả rập đến và hát cho binh sĩ. Và tôi nhảy muốn gãy cả chân. Nhưng tôi thắc mắc về điều đó. Và bây giờ tôi viết nhạc, tôi biết âm nhạc mạnh đến thế nào.
Vậy chuyện gì đang xảy ra. Tôi đang trên một hành trình nhức nhối. Hôm nay là ngày thứ 233 tôi chỉ ăn tối. Không ăn sáng và trưa. Và tôi đang khởi động một chiến dịch gọi là “Mất để Thắng”. Tôi đang mất để tôi có thể thắng cuộc chiến tôi đang chiến đấu. Vì vậy tôi tặng buổi ăn sáng và trưa của tôi cho một tổ chức từ thiện mà tôi thiết lập vì tôi muốn xây một trường học ở Sudan.
Và tôi làm việc này vì dân tôi ở nước tôi thường xuyên làm thế, mọi người chỉ ăn một bữa ăn một ngày. Ở trời Tây này, tôi cũng chọn không ăn. Để trong làng tôi, đám nhỏ, thường nghe BBC hay radio, và chúng nó đang đợi để biết, ngày nào Emmanuel ăn sáng có nghĩa là anh ấy đã tìm được đủ tiền để xây trường cho chúng ta. Vì vậy tôi đã hứa “Tôi không ăn sáng.” Tôi tưởng là tôi đã nỗi tiếng đủ để tìm đủ tiền trong một tháng, nhưng tôi đã được làm cho khiêm tốn lại.
Vì vậy mà tôi đã tốn 232 ngày. Và tôi nói, “Không ngừng cho đến khi có đủ tiền.” Và trên Facebook, MyySpace, người to cho 3 đôla. Số tiền nhỏ nhất là 20 cents. Ai đó cho 20 cents trên mạng. Tôi không hiểu làm sao người ta làm được. Nhưng điều đó làm tôi rất cảm động.
Và giáo dục quan trọng cho tôi đến nỗi tôi sẵn sàng chết cho giáo dục. Tôi bằng lòng chết vì nó. Bởi vì tôi biết giáo dục có thể làm gì cho đồng bào tôi. Giáo dục soi sáng đầu óc, cho bạn nhiều cơ hội, và bạn có thể sống sót. Dân tộc tôi đã bị què quặt. Quá nhiều năm chúng tôi phải sống nhờ viện trợ. Bạn có thể thấy các gia đình 20, 30 tuổi trong trại tị nạn. Họ chỉ sống nhờ thực phẩm từ trên trời, do Liên Hợp Quốc thả xuống.
Vì vậy bạn sẽ giết cả thế hệ nếu bạn chỉ cho họ thực phẩm viện trợ. Nếu ai muốn giúp đỡ, đây là điều chúng ta cần. Cho chúng tôi vật dụng. Cho nông dân vật dụng. Đó chính là mưa. Phi châu rất phì nhiêu. Họ có thể trồng trọt. Đầu tư vào giáo dục. Giáo dục để chúng tôi có các định chế mạnh có thể gây nên cách mạng để thay đổi mọi sự. Bởi vì chúng tôi có những người lớn tuổi đang gây chiến ở Phi Châu. Họ sẽ chết sớm. Nhưng nếu các bạn đầu tư vào giáo dục thì các bạn có thể thay đổi Phi Châu. Đó là điều tôi đang hỏi nhờ các bạn.
Để làm được chuyện đó tôi đã lập một tổ chức gọi là Gua Africa. Chúng tôi đưa các em vào trường. Và bây giờ, chúng tôi có Kaplan University. Chúng tôi có 40 em, cựu chiến binh, cùng với bất cứ ai chúng tôi muốn giúp đỡ. Tôi nói, “tôi sẽ thực hành.” Và với những người đang đi theo tôi và giúp đỡ tôi. Đó là điều tôi muốn làm để thay đổi, để tạo nên một thế giới mới.
Tối sắp hết giờ. Vậy tôi sẽ hát một bài. Tôi sẽ hỏi các bạn đứng dậy để ca ngợi cuộc đời của một nhân viên từ thiện Anh quốc tên Emma McCune, người đã làm tôi có thể đứng ở đây. Tôi sẽ hát bài này để gợi hứng cho các bạn về việc Emma đã làm sao để tạo nên thay đổi. Chị đã đến nước tôi và biết tầm quan trọng của giáo dục.
Chị nói cách duy nhất để giúp Sudan là đầu tư vào phụ nữ, giáo dục họ, giáo dục trẻ em. Để họ có thể đến và tạo nên một cuộc cách mạng trong xã hội phức tạp này. Cuối cùng chị còn lấy một người chỉ huy của SPLA (Quân Đội Nhân Dân Giải Phóng Sudan). Chị giải cứu hơn 150 chiến binh trẻ em. Một trong số những đứa bé đó là tôi. Và lúc này tôi muốn mời các bạn cùng với tôi vinh danh Emma. Các bạn đã sẵn sàng chưa?
Bài này cho Emma McCune
Thiên thần từ trời Tây đến một chiều
Tôi có đây vì chị đã cứu tôi
Tôi hãnh diện được là di sản của chị
Cám ơn. Chúa chúc lành cho chị. Hãy yên nghĩ.
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma không cứu tôi? Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi! Một người tị nạn đói. Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma không cứu tôi? Vâng!
Vâng! Vâng!
Bạn có thể đã thấy mặt tôi trên TV
Bụng ỏng, đói
Ruồi bu trên mắt, đầu quá lớn cho thân
Chỉ là một đứa bé đói
Chạy ở Phi Châu, sinh ra để man dại
Cảm ơn Chúa, cảm ơn Đấng Quyền Năng
Đã gửi thiên thần cứu tôi
Tôi có ly’ do để sống trên Trái Đất
Vì tôi biết hơn nhiều người là một mạng người giá bao nhiêu
Tôi phải có công việc và đứng vững
Tôi đi qua núi, nhảy và phi
Tôi không là thiên thần, nhưng hy vọng là tôi sẽ thành thiên thần
Và nếu là thiên thân, tôi mong được như Emma McCune
Tôi! Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Một người tị nạn đói
Tôi có thể đã là gì?
Tôi có thể đã là gì? Tôi!
Nếu Emma khôgn cứu tôi?
Vâng, vâng!
Tôi có thể đã chết đói
Hay chết gì bệnh gì đó
Tôi có thể đã lớn lên vô giáo dục
Chỉ là một người tị nạn
Tôi đứng đây vì có người lo
Tôi đứng đây vì có người dám làm
Tôi biết có nhiều Emma ngòai kia
Đang đợi và cố để cứu một đứa bé
Tôi có thể đã là gì? Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là gì? Tôi có thể đã là gì?
Một người tị nạn đói
Tôi nhớ khi còn nhỏ
Tôi không biết đọc biết viết
Bây giờ tôi lớn, tôi có học
Trời cao là giới hạn và ly tôi tràn đầy
Tôi đã cầu nguyện cho ngày này đến
Và cầu rằng thế giới có khôn ngoan
Và giúp một đứa bé cần giúp
Thay vì chống lại
Vâng, thay vì chống lại, vâng!
Ngồi và đợi chính trị giải quyết vấn đề
Điều đó sẽ chẳng xảy ra
Họ chỉ ngồi trên mông
Nổ nắp sâm banh và chà đạp chúng dân
Tôi đã là chiến binh trẻ em
Nhưng tôi vẫn còn nhân phẩm
Tôi phải nói lần nữa
Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là một xác chết trên bình nguyên Châu Phi
Có ai ở đây ngồi phía sau, tình yêu
La tên Emma, các bạn
Vâng tôi đang điên
Tôi có thể đã là gì?
Nếu Emma không cứu tôi?
Tôi có thể đã là gì?
Một người tị nạn đói
Tôi có thể đã là gì?
Nếu Emma không cứu tôi?
Vâng, vâng
Vâng, có thể tôi đã chết đói
Hay chết vì bệnh gì đó
Tôi có thể đã lớn lên vô giáo dục
Chỉ là một người tị nạn
Cảm ơn
Hãy đi cứu một em bé
.
.
I just want to say my name is Emmanuel Jal. And I come from a long way. I’ve been telling a story that has been so painful for me. It’s been a tough journey for me, traveling the world, telling my story in form of a book. And also telling it like now. And also, the easiest one was when I was doing it in form of a music.
So I have branded myself as a war child. I’m doing this because of an old lady in my village now, who have lost her children. There is no newspaper to cover her pain, and what she wants to change in this society. And I’m doing it for a young man who want to create a change and has no way to project his voice because he can’t write. Or there is no Internet, like Facebook, MySpace, YouTube, for them to talk.
Also one thing that kept me pushing this story, this painful stories out, the dreams I have. Sometimes is like the voices of the dead, that I have seen would tell me, “Don’t give up. Keep on going.” Because sometime I feel like stopping and not doing it. Because I didn’t know what I was putting myself into.
Well I was born in the most difficult time, when my country was at war. I saw my village burned down. The world that meant a lot to me, I saw it vanish in my face. I saw my aunt in rape when I was only five. My mother was claimed by the war. My brothers and sisters were scattered. And up to now, me and my father were detached and I still have issues with him. Seeing people die every day, my mother crying, it’s like I was raised in a violence. And that made me call myself a war child.
And not only that, when I was eight I became a child soldier.
I didn’t know what was the war for. But one thing I knew was an image that I saw that stuck in my head. When I went to the training camp I say, “I want to kill as many Muslims, and as many Arabs, as possible.” The training wasn’t easy. But that was the driving force. Because I wanted to revenge for my family. I wanted to revenge for my village.
Luckily now things have changed because I came to discover the truth, What was actually killing us wasn’t the Muslims, wasn’t the Arabs. It was somebody sitting somewhere manipulating the system, and using religion to get what they want to get out of us. Which is the oil, the diamond, the gold and the land. So realizing the truth give me a position to choose, should I continue to hate, or let it go?
So I happened to forgive. Now I sing music with the Muslims. I dance with them. I even had a movie out called “War Child,” funded by Muslim people. So that pain has gone out. But my story is huge. So I’m just going to go into a different step now. Which is easier for me. I’m going to give you poem called “Forced to Sin.” Which is from my album “War Child.” I talk about my story. One of the journey that I tread when I was tempted to eat my friend because we had no food and we were like around 400. And only 16 people survived that journey. So I hope you’re going to hear this.
My dreams are like torment. My every moment.
Voices in my brain, of friends that was slain.
Friends like Lual who died by my side,
of starvation. In the burning jungle, and the desert plain.
Next was I, but Jesus heard my cry
as I was tempted to eat the rotten flesh of my comrade.
He gave me comfort.
We used to raid villages, stealing chickens, goats and sheeps.
Anything would cut it.
I knew it was rude. But we needed food.
And therefore I was forced to sin, forced to sin to make a living.
Forced to sin to make a living.
Sometimes you gotta lose to win.
Never give up. Never give in.
Left home at the age of seven.
One year later, live with an AK-47 by my side.
Slept with one eye open wide.
Run, duck, play dead and hide.
I’ve seen my people die like flies.
But I’ve never seen a dead body,
at least one that I’ve killed.
But still as I wonder, I won’t go under.
Guns barking like lightning and thunder.
As a child so young and tender,
Words I can’t forget I still remember.
I saw sergeant command raising his hand,
no retreat, no surrender.
I’m caught in the burn of the drama.
War child, child without a mamma,
still fighting in the saga.
Yet as I wake this new war I’m not alone in this drama.
No sit or stop, as I reach for the top
I’m fully dedicated like a patriotic cop.
I’m on a fight, day and night.
Sometime I’m do wrong and other to make things right.
It’s like I’m living a dream.
First time I’m feeling like a human being.
Ah! The children of Darfur.
Your empty bellies on the telly and it’s you that I’m fighting for.
Left home. Don’t even know the day I’ll ever return.
My country is war-torn.
Music I used to hear was bombs and fire of guns.
So many people die that I don’t even cry no more.
Ask God, question what am I here for.
And why are my people poor.
And why, why when the rest of the children were learning how to read and write,
I was learning how to fight.
I ate snails, vultures, rabbits, snakes, and anything that had life.
I was ready to eat.
I know it’s a shame. But who is to be blamed?
That’s my story shared in the form of a lesson.
(Applause) Thank you. (Applause)
What energized me and kept me going is the music I do. I never saw anybody to tell my story to them so they could advise me or do therapy. So the music had been my therapy for me. It’s been where I actually see heaven. Where I can be happy, where I can be a child again, in dances, through music. So one thing I know about music, music is the only thing that has power to enter your cell system, your mind, your heart, influence your soul and your spirit, and can even influence the way you live without even you knowing. Music is the only thing that can make you want to wake up your bed and shake your leg, without even wanting to do it. And so the power music has I normally compare to the power love when love doesn’t see a color. You know, if you fall in love with a frog, that’s it.
One testimony about how I find music is powerful is when I was still a soldier back then. I hated the people in the north. But I don’t know why I don’t hate their music. So we party and dance to their music. And one thing that shocked me is one day an Arab musician to come and entertain the soldiers. And I almost broke my leg dancing to his music. But I had this question. So now I’m doing music so I know what the power of music is.
So what’s happening here? I’ve been in a painful journey. Today is day number 233 in which I only eat dinner. I don’t eat breakfast. No lunch. And I’ve done a campaign called Lose to Win. Where I’m losing so that I could win the battle that I’m fighting now. So my breakfast, my lunch, I donate it to a charity that I founded because we want to build a school in Sudan.
And I’m doing this because also it’s a normal thing in my home, people eat one meal a day. Here I am in the West. I choose not to. So in my village now, kids there, they normally listen to BBC, or any radio, and they are waiting to know, the day Emmanuel will eat his breakfast it means he got the money to build our school. And so I made a commitment. I say, “I’m gonna not eat my breakfast.” I thought I was famous enough that I would raise the money within one month. But I’ve been humbled. (Laughter)
So it’s taken me 232 days. And I said, “No stop until we get it.” And like it’s been done on Facebook, MySpace. The people are giving three dollars. The lowest amount we ever got was 20 cents. Somebody donated 20 cents online. I don’t know how they did it. (Laughter) But that moved me.
And so, the importance of education to me is what I’m willing to die for. I’m willing to die for this. Because I know what it can do to my people. Education enlighten your brain, give you so many chances, and you’re able to survive. As a nation we have been crippled. For so many years we have fed on aid. You see a 20-years-old, 30-years-old families in a refugee camps. They only get the food that drops from the sky, from the U.N.
So these people, you’re killing a whole generation if you just give them aid. If anybody want to help us this is what we need. Give us tools. Give the farmers tools. It’s rain. Africa is fertile. They can grow the crops. (Applause) Invest in education. Education so that we have strong institution that can create a revolution to change everything. Because we have all those old men that are creating wars in Africa. They will die soon. But if you invest in education then we’ll be able to change Africa. That’s what I’m asking. (Applause)
So in order to do that, I founded a charter called Gua Africa. Where we put kids in school. And now we have Kaplan University. We have like 40 kids, ex-child soldiers mixed with anybody we feel like we want to support. And I said “I’m going to put it in practice.” And with the people that are going to follow me and help me do things. That’s what I want to do to change, to make a difference in the world.
Well now, my time is going. So I want to sing a song. But I’ll ask you guys to stand up so we celebrate the life of a British aid worker called Emma McCune that made it possible for me to be here. I’m gonna sing this song. Just to inspire you how this woman has made a difference. She came to my country and saw the importance of education.
She said the only way to help Sudan is to invest in the women, educating them, educating the children. So that they could come and create a revolution in this complex society. So she even ended up marrying a commander from the SPLA. And she rescued over 150 child soldiers. One of them happened to be me. And so at this moment I want to ask to celebrate Emma with me. Are you guys ready to celebrate Emma?
Audience: Yes!
Emmanuel Jal: All right.
♫ This one goes to Emma McCune ♫
♫ Angel to the west came one afternoon ♫
♫ I’m here because you rescued me ♫
♫ I’m proud to be part of your legacy ♫
♫ Thank you. Bless you. R-I-P ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫ ♫ Another starving refugee ♫ ♫ What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? Yeah! ♫
♫ Yeah! Yeah! ♫
♫ You would have seen my face on the telly ♫
♫ Fat hungry belly ♫
♫ Flys in my eyes, head too big for my size ♫
♫ Just another little starving child ♫♫
♫ Running around in Africa, born to be wild ♫
♫ Praise God, praise the Almighty ♫
♫ for sending an angel to rescue me ♫
♫ I got a reason for being on this Earth ♫
♫ ‘Cause I know more than many what a life is worth ♫
♫ I better get a job and stand my ground ♫
♫ I’m going over mountains, leaps and bounds ♫
♫ I ain’t an angel, hope I’ll be one soon ♫
♫ And if I am, I wanna be like Emma McCune ♫
♫ Me! What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ Another starving refugee ♫
♫ What would I be? ♫
♫ What would I be? Me! ♫
♫ If Emma never rescued me? Yeah! Yeah!♫
♫ Yeah, Yeah! ♫
♫ I would have probably died from starvation ♫
♫ Or some other wretched disease ♫
♫ I would have grown up with no education ♫
♫ Just another refugee ♫
♫ I stand here because somebody cared ♫
♫ I stand here because somebody dared ♫
♫ I know there is a lot of Emmas out there ♫
♫ Who is waiting and trying to save a life of a child ♫
♫ What would I be? Me! ♫ ♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ What would I be? ♫ ♫ What would I be? ♫
♫ Another starving refugee ♫
♫ I remember the time when I was small ♫
♫ When I couldn’t read or write at all ♫
♫ Now I’m all grown up, I got my education ♫
♫ The sky is the limit and the cup is running over ♫
♫ How I prayed for this day to come ♫
♫ And I pray that the world find wisdom ♫
♫ To give the boy in need some assistance ♫
♫ Instead of putting up resistance, Yeah ♫
♫ Sitting and waiting for the politics to fix this ♫
♫ It ain’t gonna happen ♫
♫ They’re all sitting on they asses ♫
♫ Popping champagne and scrunching up the masses ♫
♫ Coming from a refugee boy-soldier ♫
♫ But I still got my dignity ♫
♫ I gotta say it again ♫
♫ If Emma never rescued me ♫
♫ I’d be a corpse on the African plain ♫
♫ Is there anybody who’s here in the back, some love ♫
♫ Big scream for Emma everybody ♫
♫ Yeah! I’m gonna get crazy now ♫
♫ What would I be? ♫
♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ What would I be? ♫
♫ Another starving refugee ♫
♫ What would I be? ♫
♫ If Emma never rescued me? ♫
♫ Yeah, Yeah ♫
♫ Yeah, I would have probably died from starvation ♫
♫ Or some other wretched disease ♫
♫ I would have grown up with no education ♫
♫ Just another refugee ♫
(Applause) Thank you. (Applause)
Go save a life of a child. (Applause)
Chị Kiêm Yến đã làm mọi việc của một admin lâu rồi và mọi đọc giả của ĐCN đã biết chị Yến rồi. Khỏi phải dài dòng văn tự. Chỉ thông báo với các bạn là chị Kiêm Yến là admin chính thức của ĐCN. Có chuyện gì cần liên lạc với admin, các bạn có thể liên lạc với chị Yến hoặc một trong những admin khác.
Chị Yến nửa Quảng Nam nửa Sài Gòn–bố người Quảng Nam, mẹ người Sài Gòn. Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, học cấp 2 và cấp 3 ở Gia Long. Tốt nghiệp Đại Học Y Tây Nguyên, làm việc tại tỉnh Daklak sau khi ra trường, rồi về lại Sài gon. Hiên chị đang làm trong ngành bảo hiểm ở Sài Gòn.
Ngay từ lúc mới làm quen với ĐCN, chi Yến đã rất nhiệt tình vun xới cho khu vườn này thêm sức sống mỗi ngày. Công sức và nhiệt huyết đó mọi người đều thấy. Và mình tin rằng chị Yến sẽ giúp ĐCN phát triển mạnh thêm mỗi ngày.
Cám ơn Kiêm Yến đã đổ vào ĐCN nhiều công sức và nhiệt huyết. Khu vườn này sung túc một phần là nhờ bàn tay vun xới của Yến mỗi ngày.