Tag Archives: Văn

Nhớ đôi dép thời trẻ trai

 
Sắp sinh nhật 62 mình thì tình cờ được xem tấm ảnh  đôi dép đơn sơ của đức Đạt Lại Lạt Ma trên net, chạnh nhớ lại cái thời trẻ trai với những đôi dép lẹp xẹp… Thú thật thì ‘dung nhan’ bọn con trai học Triết thời ấy – thập niên 60 và 70 – thường bị ngầm‘tạo dáng’ ít nhiều, ra vẻ hơi hơi triết gia pha chút xíu nghệ sĩ bất cần bề ngoài –  tóc tai hay để bù xù, áo sống xuề xòa bỏ ra ngoài. Đặc biệt về món giày, dép dưới chân thì cũng biết là mang giày, vớ đàng hoàng xem ra bảnh bao, trịnh trọng hơn (có người nói ngoại hình hoàn hão thì dễ có tự tin hơn) nhưng dù nghèo nàn hay khá giã, rốt cuộc khi đi chơi, đi ngồi cà phê, đến giảng đường… gì các chàng trai cũng thích lết đôi dép lẹp xẹp dưới chân, vừa gọn, vừa khỏi mắc công xỏ vớ, buộc dây chi cho rắc rối.

Continue reading Nhớ đôi dép thời trẻ trai

Mother’s Day – Viết cho Mẹ

Chào các bạn,

Hôm nay (Chúa nhật, 8.5.2011), nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ, mình đăng lại bài này, viết vào Ngày Của Mẹ năm 1994, đã phát thanh lúc đó trên Đài Tiếng Nói Việt Nam (Sài Gòn) và báo Phụ Nữ TPHCM.

Đây là “thiệp chúc” duy nhất mình gời cho mẹ mình cả đời, cho đến khi mẹ mất. Lúc đó mình đưa một bản viết cho mẹ mình.

Đăng lại hôm nay đế chia sẻ với các bạn. Chúc mọi người một ngày vui.

Mến,

Hoành

Ngày Của Mẹ

Chúa nhật đầu tháng 5 bên này là ngày của mẹ. Mỗi năm mẹ chỉ được một ngày để đám con tặng hoa, gởi thiệp, tặng những món quà nho nhỏ, gởi những lời thăm vụng về, làm những thiết thân vụn vặt để tỏ tình yêu mẹ. Với những gian nan mẹ đã chịu đựng trong đời, một ngày một năm để con nhớ mẹ thật vẫn không là thiếu thốn lắm sao? Nhưng mẹ là mẹ của con. Con vẫn nhiều miệt mài dong ruỗi, nếu một năm con chỉ dành cho mẹ được một ngày, hẳn là mẹ vẫn cười xí xóa phải không?

Continue reading Mother’s Day – Viết cho Mẹ

Cô thợ gốm đáng yêu

Truyện ngắn Hiền Nga

Chưa bao giờ bé lại ngắm kỹ một con tò vò đến thế.

Chả là trên bức tường trắng tinh trên phòng khách nhà bé, có một vệt lõm do mẹ quay xe máy quệt vào. Bố đã quét vôi trắng lại như cũ, vậy mà đi học về bé lại thấy chỗ lõm có một cục bùn nhão to bằng ngón tay út của bé, rỗng ở giữa. Thấy bẩn tường, bé cậy vứt đi, nhưng chiều đi học về, bé lại thấy ở đó một cục bùn khác giống hệt hôm trước, bé lại cậy đi.

Continue reading Cô thợ gốm đáng yêu

Cánh diều ngọn gió

Đoản văn của Hiền Nga

 

Đã vào hè, dàn nhạc ve sầu tấu lên khúc ca sôi nổi, hoa phượng thắp lửa ngày đêm trên sân trường, trên đường phố. Những buổi học cuối cùng của năm học dần qua, cánh cổng trường tạm khép lại. Tuổi học trò bước vào những ngày hè lý thú. Tuổi thơ tôi có bao nhiêu mùa hè là bấy nhiêu mùa thả diều say mê, biết bao kỷ niệm ngọt ngào.

Bây giờ mỗi khi bất chợt nhìn lên bầu trời mùa hè xanh thẳm mây trắng nhởn nhơ bay, tôi thấy như thiếu vắng cái gì đó. À phải rồi, bầu trời tuổi thơ của các em thiếu vắng những cánh diều chao liệng những chiều nổi gió. Tôi sinh ra ở một thị xã miền núi, vậy mà năm, sáu tuổi đã chân đất đầu trần, quần đùi áo may ô chạy theo các anh trong xóm thả diều, vui lắm!

Continue reading Cánh diều ngọn gió

Tiếng đàn

Truyện ngắn của Hiền Nga

Ăn cơm xong, Hà lên phòng mình ở tầng ba định ngủ một giấc rồi dậy ôn bài, mai kiểm tra cuối năm. Mới vào hè mà tiết trời đã nóng hầm hập. Bỗng từ ô cửa sổ nhà bên bỗng vang lên tiếng đàn piano. Tiếng đàn vụng về bập bõm, sai lệch cả cung bậc của bản nhạc… Cứ như vậy tiếng đàn bập bùng suốt trưa làm Hà không sao ngủ được. Hà nghĩ bụng, chắc nhà bên mới mua dương cầm và họ đang thử đàn.

Nhưng mấy buổi trưa hôm sau vẫn vậy, tiếng đàn vụng về cứ vang lên giữa buổi trưa yên tĩnh. Tâm trạng buồn bực, Hà phàn nàn với mẹ trong bữa cơm tối. Mẹ bảo: họ đàn ở nhà họ, có gây ầm ĩ gì nhiều, rồi con sẽ quen thôi.

Continue reading Tiếng đàn

Tình cờ…

 
Có những câu nói rất tình cờ nhưng lại gõ vào tâm khảm người khác. Những câu nói mà mình biết người nói chẳng có ý định gõ cái gì cả, đặc biệt là gõ những cảm xúc này. Những câu nói trong bối cảnh khác, cho công việc khác. Nhưng giọng điệu, cách nói giống nhau đến … kỳ lạ. Mình biết rồi: đó là có sự giống nhau về … năng lượng.

Mình đã dập tắt một nguồn năng lượng như thế? Sự nồng nhiệt của tuổi trẻ gặp phải sự non nớt và vụng về của tuổi trẻ. Tạo hóa sinh ra cả hai và cũng chính tạo hóa đặt hai sự này cạnh nhau.

Continue reading Tình cờ…

Tình Ru

Ngủ đi anh, giấc ngủ hiền
Tay em năm ngón gãy miền phù vân

Ngủ đi anh, giấc trong ngần
Mặc trăng sao cứ xoay vần đêm thâu

Rưng rưng em hát lời ru
Thu mưa, gói gió, buộc sầu cho anh!

À ơi! Anh ngủ nha anh…
Tóc buông chạm tóc trắng xanh trộn đời

Bao nhiêu là kiếp luân hồi
Chỉ xin có được một đời của nhau

Ngủ ngoan, đừng nhớ niềm đau!
Bên anh nâng giấc ngọt ngào tình ru…

Lâm Thị Thanh Trúc
Trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm
Châu Thành – An Giang

Người Việt từ khi còn trong bụng mẹ đã quen thuộc với những lời ru của bà, của mẹ… Những lời ru thấm đượm tình người, thấm nhuần đạo sống, chuyên chở bao mơ ước về một ngày mai tươi sáng của một mầm sống nhỏ, của những đối tượng được ru. Đối tượng được ru không chỉ có riêng đứa con thơ, mà còn có thể cả người chồng, người em… Những lời ru ấy không chỉ dừng lại ở việc dạy con mà rộng hơn nó còn đề cập tới cả việc dạy chồng, dạy đời… cách khuyên giải của người phụ nữ vừa khiêm nhường, vừa sâu sắc nhưng cũng rất mực kín kẽ và tế nhị…

Continue reading Tình Ru

Những cành mai xa xứ

Nguyễn Hữu Vinh, mùa đông Tân Trúc, Ðài Loan

Trong cuộc đời phiêu lãng của mình, tôi đã ấp ủ nhiều kỹ niệm về loài hoa mai. Dù bây giờ quê hương ở đó…muốn về về cũng được, sông Hương còn đó có ai giành…(1), nhưng… mỗi năm trong những lúc trời xuân sắp trở lại, thì cứ văng vẳng nghe trong lòng tiếng cười vui của cha mẹ, anh em, quây quần dưới ngôi nhà vườn đầy nụ xanh non, có cội mai già mảnh khảnh, lốm đốm điểm những nụ mai vàng vừa hé. Hình ảnh cô bạn gái nhỏ áo trắng năm xưa cũng hiện về trước mắt, đạp chiếc xe đạp đến chơi dựng kề dưới gốc cây mai trước hiên nhà. Cũng vậy, chiếc thiệp chúc tết của nàng năm xưa nay vẫn còn trong cặp, cành hoa mai trên thiệp lụa đã phai màu cũng còn cười bên hàng chữ…năm năm rồi cũng sẽ không lâu đâu…! Mỗi lần nhìn lại cánh thiệp xuân in hình đóa mai vàng đó, trong lòng lại cảm xúc đến rưng rưng. Không có gì mang đến cho tôi ý niệm mùa xuân trọn vẹn hơn khi nâng trên tay một đóa mai vàng.

Đành rằng mỗi loài hoa có một vẻ đẹp, một màu sắc và ý nghĩa riêng, nhưng sao giữa thế giới hoa xuân muôn hồng nghìn tía, tôi vẫn yêu hoa mai, nhất là loài mai vàng. Có lẽ hình ảnh đóa mai vàng đã hằn sâu vào ký ức tôi, vượt ra ngoài khuôn khổ cách đánh giá về cái đẹp thường tình để nghiễm nhiên trở thành biểu tượng của những gì thương yêu, thanh cao, giản dị và thân thiết.

Continue reading Những cành mai xa xứ

Quét lá

QUÉT LÁ

Hình và rong bút

của Trần thị LaiHồng

Mới vào Đông, vùng Nam Hoa bang ngỡ ngàng trở lạnh bất thường.  Lưỡi bò lạnh từ Đông Bắc rà liếm xuống Đông Nam.  Đêm xuống dưới 30 độ F, ngày rón rén mon men leo lên cũng chỉ xém dưới 50.  Mặt trời rụt rè ló dạng sau đùn mây trắng bạc, ráng tỏa rạng mang sinh khí cho vạn vật.

Vườn nhà có sáu cây bàng.  Hai bên bờ ao nhỏ phía Bắc, bốn một hàng phía Đông.

Continue reading Quét lá

Quê hương là gì hở mẹ?

P. NGUYỄN THÁI HỢP, GM[1]


Quê hương, Đất nước, Tổ quốc, Dân tộc, Quốc gia, Nước nhà, Nhà nước… những từ thật quen thuộc, nhưng cũng thật phức tạp và nhiều khi dị nghĩa. Đứng trên quan điểm lịch sử, văn hóa, xã hội, kinh tế, chính trị và nhất là ý thức hệ người ta có thể đưa ra nhiều lối giải thích và lập trường đối nghịch nhau[2]. Chỉ cần đọc lại một số bài viết của người Việt hải ngoại cũng như ở trong nước suốt mấy thập niên vừa qua, tất sẽ rõ cái cảnh “ông nói gà, bà nói vịt” hoặc “râu ông nọ, cắm cằm bà kia”. Tùy theo quan điểm và chọn lựa chính trị, người ta đã đưa ra nhiều quả quyết triệt để, đối lập và thường khi gay gắt, khai trừ nhau …

Người viết không muốn và cũng chẳng đủ khả năng để nhảy vào những cuộc tranh luận “dầu sôi lửa bỏng” đó. Những dòng dưới đây chỉ muốn nói lên cảm nghĩ của một người nhiều năm sống xa quê hương, nhưng luôn nhớ về quê cũ và vẫn thao thức về tương lai của Dân tộc. Hình như khi người ta càng đi xa và thấy nhiều, thì khi nhìn lại quê cũ nghèo đói lại càng cảm thấy ngậm ngùi và xót xa hơn!

Continue reading Quê hương là gì hở mẹ?

Cám ơn anh

Cám ơn anh về tình yêu, niềm tin và hi vọng anh đem đến cho em từ những ngày đầu tiên tám điện thoại và chat. Điều đầu tiên và có lẽ cũng là điều đơn giản nhất mà mọi cặp yêu nhau đều đem đến cho nhau. Nên cũng chẳng phải nói nhiều về nó nữa. Em đã cảm thấy tin tưởng và hạnh phúc. Xin lỗi anh vì em đã đáp lại những điều đó bằng cách luôn gai góc, thách thức và đòi hỏi, như “một con nhím” trong lòng anh. Xin lỗi anh vì đã luôn lơ là với những điều anh nói hay đề nghị.

Cám ơn anh đã cho em một đứa con. Đây cũng là một điều rõ ràng, tự nhiên và gần như hiển nhiên của mọi cặp vợ chồng. Em không biết hết một đứa con có thể đem lại cho cha mẹ những gì, nhưng điều quan trọng nhất con đem đến cho em là tình yêu, niềm vui và năng lượng sống. Xin lỗi anh vì nhiều lúc mệt mỏi và giận hờn em đã giữ con cho riêng em.

Continue reading Cám ơn anh

Dòng sông tự tại

Thích Pháp Bảo

Đối với cuộc sống này, lắm lúc dòng sông tâm thức mỗi lúc mỗi khác hẳn, chẳng như giây phút ban đầu ta tưởng. Nó giống như phép thuật ảo ảnh, sáng khác, trưa khác và chiều tối lại khác. Đứng khác, ngồi khác, tựa lưng vào gường lại khác. Có một lần trong một buổi chiều Sư cô Thoại Nghiêm nói chuyện về cách làm mới thân tâm, phương pháp làm mới tình yêu và nuôi dưỡng sự sống. Sư cô Ví dụ như vầy, ở trong vườn trà Tu viện hằng ngày Cô luôn thấy những người hái trà, cứ mỗi vài tháng họ cho xới đất một lần, họ làm như các người làm nông, cày ruộng vậy. Nhưng với công việc làm đất cho trà lại khó khăn nhiều, vì người ta phải cho lưỡi cày vào ngay giữa hai luống ,để con bò kéo đi, dần dần đất được ủi mềm ra và có những gốc rễ cằn cỗi, các rễ tầm gởi khác được cắt bỏ bớt, còn lại thân cây trà và gộc rễ chính mà thôi. Để khỏi hao tốn chất dinh dưỡng nuôi lá trà.

Như những hạt sương vàng
Long lanh trên thềm cỏ
Chợt mây nắng trôi lăn
Hư không một chén trà

Continue reading Dòng sông tự tại

Chuyện của bà cụ giữ đền

    Giời ạ! bà lão coi đền một mình hàng chục năm, không sách báo, không tivi, mà nói cứ như “ lãnh đạo” thế thì sao không một đồn mười, mười đồn trăm kia chứ.

Lên đến trại sáng tác Tam Đảo, tôi vẫn giữ thói quen đi bộ 4-6 cây số mỗi ngày. Cũng như trong mọi chuyến đi khác, mỗi buổi đi bộ ở một vùng đất ( mà 15 năm nay Giáo sư Tiến Sỹ Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam Tô Ngọc Thanh, thường bố trí cho luân phiên cho những kỳ họp Ban chấp hành), là một lần tôi tò mò và thú vị khám phá cảnh quan xung quanh. May mắn thì còn được làm quen cả với những người mới nữa. Nhưng điều này ít lắm, vì giờ đi bộ của tôi thường bắt đầu từ 5 giờ sáng.

Continue reading Chuyện của bà cụ giữ đền

Mùa đông còn lại gì

    TĐH: Kinh Tâm Thích Pháp Bảo, tu sĩ tại Thiền viện Vạn Hạnh, Sài Gòn, nhân đọc và mến Đọt Chuối Non đã gởi bài này để chia sẻ với các anh chị em vườn chuối. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Mong là mối duyên lành này sẽ sinh nhiều quả phước mai sau. Cám ơn thịnh tình của Đại Đức Thích Pháp Bảo.

Mùa đông về thật rồi ư, cây cối trở nên hiu quạnh, đâu đó nỗi buồn man mác chợt hiện về. Biển cũng âm thầm cất lời sám hối, con giã tràng đang gọi một linh hồn vô thường nơi cát mộng. Để lại trong trong tôi những ý niệm nhớ thương. Mùa Đông năm ấy, tháng chín bầu trời bỗng sập tối, tha thiết tìm lại bóng dáng người xưa. Mọi người tưởng rằng, Đông là trong bốn mùa tuyệt vọng, dường như với tôi là khác, nó vẫn băn khoăn tiếp nối. Bất cứ tái sinh ở cảnh giới nào, đều là cách giới của sự sống, bất tuyệt mầu nhiệm. Còn lại một mùa đông mãi trong ký ức của tôi.

(Kinh Tâm)

Continue reading Mùa đông còn lại gì

Xuôi Dòng Đà Rằng


Về tới Phú Yên, sông Ba chảy song song với quốc lộ 25. Nhưng từ ranh giới tỉnh Gia Lai hai bên còn cách nhau khá xa. Tuy vậy, đi giữa những đồi tranh, giồng đế bát ngát, những rừng mằng lăng đến mùa lột vỏ để lộ lớp da non xanh xám, những đám vừng đến mùa khoe lá đỏ rực…mặc dù không thấy, chúng ta vẫn biết, đâu đó…ở phía nam dòng sông Ba đang hăm hở về xuôi.

Continue reading Xuôi Dòng Đà Rằng