Tag Archives: Văn

Tuổi 21 – Tuổi liều!

 Lê Quỳnh Giang

Chào cả nhà,

Mỗi ngày vào ĐCN, dù có để lại comment hay không thì trong lòng nó vẫn thấy vui và tràn trề năng lượng. Nó muốn gửi lời cám ơn chân thành đến anh Hoành, chị Hương và tất cả các anh chị luôn có những bài viết hay trên ĐCN, khích lệ tinh thần để những người như nó tự tin vượt qua nghịch cảnh.

Ngày 5 tháng 9 năm 2014 – Người người, nhà nhà vui trong niềm vui lớn của ngày tựu trường. Còn nó vui vì những điều hay ho mà nó đang thực hiện. Đó là một chuyến đi. Continue reading Tuổi 21 – Tuổi liều!

Khi thương tật là một món quà

Phan Xuân Cảnh

Tôi bị ngã xe năm 2010, và từ đó là gần 4 năm.

Tôi gần như chưa bao giờ hết nguôi ngoai về sự cố này. Sự cố mà đã biến đổi mình rất nhiều từ trong ra ngoài tức là cả ý thức lẫn hành động.

Một biểu hiện bề nổi là tôi đã không còn chạy được như trước. Tôi vẫn nhớ những ngày đầu sau khi bị ngã, khi chạy xe trên đường Đào Tấn tôi đã thèm thế nào khi thấy người ta chạy. Continue reading Khi thương tật là một món quà

La romance d’autrefois

Trần Hồng Hạnh

Hôm nay cơ thể tôi có chút ẻo lả, và tôi nhớ sức sống của thiên nhiên vô cùng. Tôi cảm thấy mùi cỏ mới cắt trong khu vườn nơi tôi sống ở Bordeaux. Cảm thấy hơi đất của bãi cỏ nơi tôi nằm xuống trong công viên gần nhà. Tôi nhớ những trang viết mà tôi thả mình vào lòng biết ơn Đất mẹ, nhớ những chiều dạo bộ trên con đường nhỏ ven sông nơi có những bông cúc dại nhỏ xinh, thân mềm điểm xuyết trên nền cỏ xanh. Continue reading La romance d’autrefois

Trăng Hoà Vang vẫn thế

Truyện ngắn của Phan Trang Hy

Gần đến Trung thu, thằng Quân háo hức chi lạ. Nghe cô nói năm ni các học sinh lớp 6 phải làm lồng đèn để chơi. Cô khuyên, đã lên học trung học rồi, nên làm chớ không nên mua. Có thế mới thấy ý nghĩa của cái Tết Trung thu. Chớ mua dù có đẹp nhưng cũng chẳng có kỷ niệm gì sau này. Nghe cô nói vậy, thằng Quân chỉ biết thế, chứ nó chưa thấy ý nghĩa, kỷ niệm gì cả. Nhưng nó nghe lời cô. Nó phải nhờ ba nó hướng dẫn nó làm mới được.

Mấy năm trước, ba mẹ thương nó nên thường mua lồng đèn bán sẵn. Có khi là lồng đèn xe hơi, con cá, hay thứ gì khác, đều là lồng đèn bằng nhựa có pin… Có thể, một thời hợp mốt đối với trẻ con. Nhưng rồi, vài năm trở lại đây, mốt lồng đèn được sản xuất tại Trung Quốc không còn hợp thời. Xu hướng chọn đồ chơi cho trẻ có khác trước. Continue reading Trăng Hoà Vang vẫn thế

One Vegetarian meal – Một bữa chay

I feel grateful for these days and all the changes that touch my heart. I am grateful for the progressive changes that somehow through me have been brought to this word. Peace and love are so real.

Today I write my first track of change in Vietnamese:

Gia đình tôi thường có thói quen họp mặt vào những dịp nghỉ lễ. Từ khi quyết định trường chay, thức ăn duy nhất tôi có thể ăn được là rau, đã có sẵn trên mâm thức ăn hoặc tôi tự vào bếp chuẩn bị. Continue reading One Vegetarian meal – Một bữa chay

Cờ đỏ sao vàng trên đất nước Sri Lanka – viết cho ngày Quốc Khánh

..Tôi viết bài này trên Facebook cá nhân.

Tuy nhiên cũng muốn chia sẻ cảm xúc cá nhân với bạn đọc của Đọt Chuối Non, mặc dù biết rằng có thể đã hơi muộn chào mừng ngày Độc Lập.

Cảm xúc cá nhân nhưng có lẽ cũng rất thân quen với các anh chị nào là người Việt xa quê hương khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc. Và, đằng sau nó là những câu chuyện trải dài cùng lịch sử đất nước mình…

Xin thông cảm, bài viết có thể không diễn tả hết điều này.

Một chút đóng góp nho nhỏ cho niềm tự hào – tôi là người Việt Nam!

Chân thành cảm ơn tất cả các anh chị.

Minh Châu

Continue reading Cờ đỏ sao vàng trên đất nước Sri Lanka – viết cho ngày Quốc Khánh

Hương thơm

Dạo gần đây tôi đâm ra thích dùng nước hoa. Nước hoa là một thứ xa xỉ phẩm, người ta bảo thế. Tôi nghĩ có phải người ta đứng ở góc độ vật chất, nói về sự tốn kém, và giá trị thực dụng mà nó đem lại chăng? Tôi chưa tự mua nước hoa cho mình, là người ta tặng đấy. Kỳ lạ là người ta thấy tôi hợp với món quà trước khi tôi nhận ra là có ngày mình thích nó đến thế nào!

Tôi quý nước hoa chứ! Nhưng tôi sợ mùi hương vây lấy mà át đi những hương đồng gió nội. Tôi hay có những buổi chiều thẩn thơ. Continue reading Hương thơm

Tiếng Anh, tiếng Việt…

Thế giới có bao nhiêu bông hoa thì chắc tiếng nói dân tộc cũng nhiều như thế nhỉ? Và người ta chọn tiếng Anh làm một thứ tiếng chung. Chà, chắc một đứa nhỏ chưa vào lớp một cũng đã ngầm biết tiếng Anh là ngôn ngữ của một nước khác mà người lớn rất thích nếu như nó thành thạo! Tiếng Anh đã được chọn làm ngôn ngữ chung toàn cầu, rõ ràng thế! Và nó là phương tiện, là chìa khóa để đến với nhau và để tăng tốc phát triển của khắp mọi người trên thế giới.

Tiếng Anh được đưa vào giảng dạy từ năm lớp 3 cơ! Và có lẽ tôi là một đứa lạc hậu khi đến năm hai đại học mới bắt đầu đưa tiếng Anh vào đời sống trong những cuộc giao lưu bạn bè mà mục đích chính vẫn là giao lưu để tăng kỹ năng tiếng Anh. Continue reading Tiếng Anh, tiếng Việt…

 Bầu sữa trong đêm

Mặc dầu từ ngày mà tôi phải nhập viện điều trị ở khoa ngoại của một bệnh viện, tính đến nay thời gian đã hơn một năm. Tôi vẫn nhớ các bệnh nhân, người nhà chăm người bệnh, bà con thăm bệnh nhân… Nhiều lắm, nhất là vào  giờ trưa, tối, không gian hòa lẫn tiếng nói nghe ồn ào, rất ồn ào. “Ở bệnh viện mà”.  Nhưng tôi vẫn nhớ nhất là cái đêm hôm đó. Trời có trăng hay không, nếu vầng trăng có sáng thì lúc đó đối với tôi có nghĩa lý gì đâu, vì bệnh tình tôi bán thân bất toại. Từng dãy giường bệnh nhân nằm được dán đầu giường theo số thứ tự, ánh điện sáng choang, nhìn đầu này, thấu tới đầu kia. Continue reading  Bầu sữa trong đêm

Món quà từ thiện

Trời tạnh mưa, tôi nhìn vào đồng hồ 9h kém 15, tôi chợt nhớ lại hồi chiều mình chưa cất túi quà ngoài sân. “Thôi. Tối rồi, để tạm đó rồi mai hãy tính.”

Tôi tắt đèn ngủ sớm. Một lúc sau tôi nghe tiếng nói của người đàn ông đứng ngoài sân cố tình nói thật to vọng vào tận gường cho tôi nghe.

– “Lai ơi, cho anh xin túi gạo này nhé!” Continue reading Món quà từ thiện

Điều không dám hứa

Ngày lễ quốc tế phụ nữ, ngày 8-3 đã trôi qua rồi, là ngày các chị em được cánh đàn ông tặng hoa hồng để tượng trưng cho tình yêu, tình bạn, tình cảm… nhưng mãi đến hôm nay tôi mới có dịp viết ra câu chuyện này với các bạn.

Ngày hôm đó tôi bán rất ít, tất cả chỉ có 5 bông hồng, vậy mà đến gần trưa vẫn chưa bán được bông nào. Continue reading Điều không dám hứa

Hãy là người quan sát

  1. Bất cứ điều gì xảy đến với chúng ta, dù điều đó là tốt hoặc xấu, điều đầu tiên chúng ta cần làm khi đón nhận chúng là quan sát.

Đón nhận vấn đề với tâm người quan sát sẽ cho ta cơ hội thấy được vẻ đẹp của chúng. Và ta sẽ khám phá ra rằng mọi vấn đề điều có vẻ đẹp riêng. Vấn đề đó là đau khổ vẫn có vẻ đẹp riêng của đau khổ. Vấn đề đó là hạnh phúc cũng có vẻ đẹp riêng của hạnh phúc. Vẻ đẹp của khổ đau và vẻ đẹp của hạnh phúc hoàn toàn không trái chống nhau. Không những không trái chống nhau mà còn tô điểm cho nhau. Continue reading Hãy là người quan sát

Một chút hoài niệm

Chiều nay khi hoàng hôn buông xuống, tôi lăn xe ra sân ngồi mải mê ngắm sao trời, vầng trăng khuyết đầu tháng nhô lên. Chợt những kỉ niệm tuổi thơ lại ùa về trong trái tim tôi.

Quê hương tôi có cánh đồng thẳng cánh cò bay, có biển xanh dạt dào sóng vỗ, có hoa đào, hoa bưởi, hoa xoan, … mỗi mùa xuân về thi nhau nở khoe sắc, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi yêu thích nhất là hoa xoan. Hồi còn bé mỗi khi đi học về tôi rủ mấy đứa bạn cùng xóm lấy từng sợi chỉ nhỏ xâu thành từng vòng, bọn chúng cười khúc khích từng đứa, từng đứa đeo vào cổ, trông lóng lánh như kim cương như để xua đi cái giá lạnh của mùa đông, nghe tiếng chim kêu rả rích như để báo hiệu xuân đến rồi lại đi. Continue reading Một chút hoài niệm

Chuyện cảnh giác

Chào các bạn!

Câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây là thế này. Xưa nay tôi vốn có tính rất tin người, từ chỗ nhẹ dạ cả tin nên tôi hay bị kẻ gian lừa. Có lắm lúc tôi như muốn phát điên lên vì mình dễ dãi cả tin, dẫn đến “tiền mất, tật mang’. Và kể từ ngày tôi bị lần cuối cách đây không lâu, chỉ độ 5 tháng, tôi đã hứa với mình từ rày trở lên mình phải ‘cảnh giác’.

Trưa hôm nọ tôi đang ngồi ở sân thấy hai thanh niên nam ăn mặc đồ đồng phục rất lịch sự, đến rất lễ phép chào tôi, và hỏi: Continue reading Chuyện cảnh giác

Cùng Du Nguyên “lêu hêu” một khúc mùa hè

Bia 1

“Khúc lêu hêu mùa hè”, NXB Hội nhà văn năm 2014 là tập thơ thứ hai của tác giả Du Nguyên. Ở tập thơ đầu tay: “Mục xó xỉnh cười”  NXB Hội Nhà văn 2011, Du Nguyên đã xác lập được một giọng điệu riêng mang tính cách tân để lại một dấu ấn khó phai trong lòng người đọc với nhân sinh quan và thế giới quan của lớp trẻ hôm nay trước thời cuộc. Continue reading Cùng Du Nguyên “lêu hêu” một khúc mùa hè