Tag Archives: Văn Hóa

Chùa tĩnh lặng

Shoichi là một thiền sư chột mắt, chói lòa với giác ngộ. Thiền sư dạy đệ tử trong chùa Tofuku.

Cả ngày cả đêm ngôi chùa đứng yên trong tĩnh lặng. Không một tiếng động.

Ngay cả tụng kinh cũng bị thiền sư cấm. Đệ tử của thầy chẳng làm gì ngoại trừ thiền định.

Khi thiền sư qua đời, một cụ già hàng xóm nghe tiếng chuông và tiếng tụng kinh. Vậy là lão bà biết Shoichi đã viên tịch.
Continue reading Chùa tĩnh lặng

Cho lòng yêu trận đấu

Cho lòng yêu trận đấu

Ban nhạc: Pillar

Bị danh tiếng tiêu thụ
Chính điều người ta nói làm bạn sa xuống
Bạn tìm thấy phấn khởi mới
Trong tình yêu mới mà bạn vừa gặp
Bây giờ nó là địa đồ của bạn
Để giữ đầu bạn bận rộn, ô vâng,
Điểm đến cuối cùng của bạn
Giữ bạn tập trung vào chiến thắng
Continue reading Cho lòng yêu trận đấu

Bạn có biết bóng đá gọi là gì trong tiếng Anh?

Dĩ nhiên là football.

Vậy cũng có lý, vì foot là bàn chân và ball là bóng, và ta đá bóng bằng chân.

Nhưng ở Mỹ football là “banh cà na” hay “bóng bầu dục” mà người ta chơi bằng… tay là chính!

Và dân Mỹ gọi bóng đá là soccer.

Ngoài việc dân Mỹ không biết tay là cái gì và chân là cái gì, và có lẽ đó là lý do chính tại sao bóng đá cứ ì ạch mãi ở Mỹ–cầu thủ Mỹ cứ lẫn lộn tay và chân—hai câu hỏi hiển nhiên là:

Thế thì chữ soccer từ đâu mà ra?

Và tại sao dân Mỹ lại có cái đầu lùng bùng đến nỗi gọi “handball” là football?
Continue reading Bạn có biết bóng đá gọi là gì trong tiếng Anh?

Lá cờ phất phới – Nhạc hiệu chính thức của Worldcup 2010

Lá cờ phất phới – World Cup 2010

Tác giả: K’Naan

Khi tôi lớn hơn, tôi sẽ mạnh hơn
Người ta sẽ gọi tôi là tự do
Như lá cờ phất phới

Ooooooh Wooooooh

Cho tôi tự do, cho tôi lửa, cho tôi lý lẽ, đưa tôi lên cao hơn
Hãy thấy những người vô địch, hãy ra sân đấu, các anh định nghĩa chúng tôi, làm chúng tôi hãnh diện
Continue reading Lá cờ phất phới – Nhạc hiệu chính thức của Worldcup 2010

Lĩnh Nam chích quái – Truyện Dương Không Lộ và Nguyễn Giác Hải.

Tượng thiền sư Không Lộ, chùa Keo, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình
Thiền sư Dương Không Lộ ở chùa Nghiêm Quang huyện Hải Thanh (1), mấy đời làm nghề câu cá, sau bỏ nghề ấy mà đi tu, thường hay đọc kinh Già La Ni. Thời Chương Thánh Gia Khánh (2) cùng với bạn tu hành là Giác Hải ẩn dật ở chùa Hà Trạch, mặc áo vải, ăn rau, quên mình mà tu, không cầu bên ngoài, tâm thần tai mắt nhẹ nhàng sáng sủa, có thể bay lên không, đi trên mặt nước, phục được cọp, giáng được rồng, vô cùng kỳ lạ, người đời không sao lường biết được. Sau về quê xây chùa mà ở.
Continue reading Lĩnh Nam chích quái – Truyện Dương Không Lộ và Nguyễn Giác Hải.

Tình em

Hôm nay mình rủ bạn nghe lại, nhìn lại tình yêu của người Việt mình trong chiến tranh vệ quốc để nghĩ về bản chất của tình yêu qua giọng hát quý phái và hào hoa, ấm áp và mạnh mẽ của một cây cổ thụ của thanh nhạc Việt Nam – NSND Quý Dương.

Tình em

Khi chiếc lá xa cành
Lá không còn màu xanh
Mà sao em xa anh
Đời vẫn xanh rời rợi?
Continue reading Tình em

Mayflower – chuyến tàu của tự do

Chào các bạn,

Cách đây mấy tuần mình có dịp ghé qua thành phố biển Plymouth xinh xắn của bang Massachusett và thăm bảo tàng Pilgrim Hall Museum. Đây là bảo tàng về lịch sử di cư và phát triển của những người Pilgrims trên con tàu lịch sử Mayflower. Thật là thú vị, những người Pilgrims dù không phải là những người đầu tiên đặt chân đến Mỹ nhưng lại chính là những người đặt nền móng cho nền tự do tôn giáo ở Mỹ.
Continue reading Mayflower – chuyến tàu của tự do

“Hãy nhớ đến và tự hào về bản thân mình, về bản sắc của dân tộc mình”

Chào các bạn,

Hôm nay mình rất vui giới thiệu với các bạn chia sẻ của chị Lê Hồng Diễm về bản sắc văn hóa dân tộc. Hồng Diễm là một du học sinh học trao đổi tại trường đại học Rochester ở tiểu bang New York. Mình rất ấn tượng bởi dù mới qua Mỹ trong thời gian ngắn chị đã bắt nhịp rất nhanh và có cái nhìn rất rộng về thế giới và chính dân tộc mình. Những chia sẻ của chị về hội trại đa văn hóa mà chị viết rất thú vị.
Continue reading “Hãy nhớ đến và tự hào về bản thân mình, về bản sắc của dân tộc mình”

Mắt Cọp

Vươn lên, ra đường trở lại
Đã trả xong nợ, đã chấp nhận rủi may
Đã đi đường dài, bây giờ tôi đứng dậy trên đôi chân
Chỉ là một người với quyết tâm sống sót

Bao nhiêu lần, chuyện xảy ra quá nhanh
Bạn đổi đam mê để lấy vinh quang
Đừng buông bỏ những giấc mơ của quá khứ
Bạn phải chiến đấu để giữ chúng sống
Continue reading Mắt Cọp

Em và tôi

Thanh niên các tộc người thiểu số Tây Nguyên lớn lên trong “ không gian văn hóa cồng chiêng”, nên thường có năng khiếu nghệ thuật nổi trội. Lên lớp, tôi hay chú ý tới những sinh viên người dân tộc thiểu số, tìm hiểu xem sức tiếp thu của các em đến đâu, để điều chỉnh sao đó cho cân bằng được với các học sinh khác. Ngày đầu tiên nhận lớp, tôi đã chú ý đến em. Cao, gày, mắt kiếng cận. Có vẻ nhút nhát nhưng ánh mắt thông minh.
Continue reading Em và tôi

Johnny B. Goode by Chuck Berry

Johnny B Goode

Nghệ sĩ: Chuck Berry

Tận sâu ở Louisianna, gần New Orleans
Tít sâu trong rừng giữa những cây xanh quanh năm
Đứng ở đó một túp lều bằng đất và gỗ
Trong đó có cậu bé nhà quê tên Johnny B Goode
Cậu chưa bao giờ học để đọc và viết thạo
Nhưng cậu có thể chơi ghita dễ như bấm chuông cửa
Continue reading Johnny B. Goode by Chuck Berry