Tag Archives: trà đàm

Yêu vô điều kiện thế nào?

Chào các bạn,

Chúng ta đã nói đến ngưỡng của của tâm linh là yêu vô điều kiện tất cả mọi người, hôm nay chúng ta khảo sát làm thế nào để thực hành điều này trong đời sống hàng ngày.

Nhưng trước đó, ta cần nhấn mạnh thêm về từ “ngưỡng cửa tâm linh.” Tâm linh là chiều sâu của con tim của ta. Ngưỡng cửa tâm linh ở đây có nghĩa là ngưỡng cửa để ta bước qua và vào nhà. Bước qua ngưỡng là bạn vào căn nhà tâm linh; không bước qua cửa, bạn đứng ngoài, tức là bạn không có đời sống tâm linh thật, cho dù bạn đã từng đi chùa hay đi nhà thờ trong suốt 20 năm nay. Đây là điều trọng yếu nhất của tất cả mọi truyền thống tâm linh. Nếu bạn không chắc vào điều này, thì hãy xem lại Thánh Kinh hay Phật Pháp (hay Kinh Koran hay bất kỳ thánh thư nào).
Continue reading Yêu vô điều kiện thế nào?

Lời nguyện cho đôi lứa

Thưa Chúa,
Hãy làm cho mối quan hệ của chúng con là một cuộc hành trình vĩ đại và thần thánh.
Mong sự kết hợp của chúng con là một không gian linh thiêng.
Mong cho hai chúng con tìm thấy an nghỉ nơi đây, một chốn nương náu cho tâm hồn của chúng con.
Gỡ bỏ chúng con khỏi mọi cám dỗ đánh giá người kia hay chỉ đạo nhau.
Continue reading Lời nguyện cho đôi lứa

Tình yêu vô điều kiện

Chào các bạn,

Trong tất cả mọi truyền thống suy tưởng, tình yêu là mảnh đất của cây tư duy tích cực. Các truyền thống tâm linh thì “yêu láng giềng” hay “từ bi hỉ xả” là hệ luận đương nhiên của “yêu chúa” và “vô ngã”. Các truyền thống suy tưởng thực dụng không tâm linh cũng lấy tình huynh đệ con người, huynh đệ quốc tế, của một thế giới công bình bác ái làm nền tảng tư duy.

Nhưng tình yêu cũng là động lực số một gây nên chiến tranh và chết chóc cho con người. Hàng ngày đọc tin chồng đổ xăng giết vợ vì ghen, chàng này đâm chàng kia vì ghen, ta cũng biết được tình yêu mang đến những điên cuồng gì. Rộng hơn, thì vì yêu chúa, yêu Allah, nên ta khởi động những cuộc “thánh chiến” hoàn vũ; vì yêu huynh đệ xã hội quốc tế nên ta có những cuộc cách mạng xã hội đẫm máu.
Continue reading Tình yêu vô điều kiện

Bè bạn

“Con nên làm gì để yêu quý người hàng xóm của con?”

“Ngưng ghét chính con.”

Người đệ tử nghĩ về những từ này lâu và nghiêm túc và trở lại nói, “Nhưng con yêu chính con quá nhiều, bởi con ích kỷ và tập trung vào chính con. Làm sao để con có thể bỏ điều đó đi?”

“Hãy bè bạn với chính con và cái tôi của con sẽ được thỏa mãn và nó sẽ cho con tự do để yêu người hàng xóm của con”

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

Friendliness

“What shall I do to love my neighbor”?

“Stop hating yourself”.

The disciple pondered those words long and seriously and came back to say, “But I love myself too much, for I am selfish and self-centered. How do I get rid of that”?

“Be friendly to yourself and your self will be contented and it will set you free to love your neighbor”.

(Anthony de Mello)

Đời sống tâm linh là nền tảng của tư duy tích cực

Chào các bạn,

Chúng ta dùng đời sống tâm linh làm nền tảng tối hậu cho tư duy tích cực. Câu hỏi là “tại sao ?” Bài nầy để trả lời câu hỏi đó.

Trước hết, chúng ta dùng từ “tâm linh” để chỉ “các vấn đề sâu thẳm của con tim”, sâu hơn luận lý dù vẫn có luận lý, sâu hơn tình cảm dù vẫn có nhiều tình cảm, sâu hơn triết lý dù có rất nhiều triết lý, bao gồm thêm điều chúng ta cảm nhận trong lòng mà con người qua nhiều niên đại đã dùng các từ quen thuộc để diễn tả, như là “tiếng nói của thượng đế trong lòng ta” hay “tiếng nói của tĩnh lặng” hay “tiếng nói sâu thẳm của con tim”…
Continue reading Đời sống tâm linh là nền tảng của tư duy tích cực

Cái gì là trọng tâm của quản lý ?

Chào các bạn,

Trong mấy thập niên qua, tư duy của người Việt ta, nói chung, rất khác nhau về quản l‎ý chiến tranh và quản lý hòa bình.

Khi có chiến tranh ta tập trung vào chỉ một điểm “Con người Việt Nam quyết chiến, quyết thắng, sẵn sàng chết cho tổ quốc”.  Ta nói đến Thánh Gióng, một đứa bé lên ba, xung trận, gẫy kiếm sắt thì nhổ tre đánh giặc.  Ta nói đến Hai Bà Trưng,  nhi nữ anh hùng, thà chết không hàng.  Ta nói đến Hội Nghị Diên Hồng với các bô lão: “Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?  Hy sinh!”  Đó là quản lý tập trung vào một điều duy nhất—cái tâm quyết thắng của con người.
Continue reading Cái gì là trọng tâm của quản lý ?

Vô chấp

Kitano Gempo, trụ trì chùa Eihei, mất năm 1933 khi sư 92 tuổi. Sư đã cố gắng cả đời để không vướng mắc vào điều gì. Năm 20 tuổi, là khất sĩ, sư gặp một một khách lữ hành hút thuốc. Hai người đang đi xuống một dốc núi với nhau, họ nghỉ dưới một tàn cây. Người khách lữ hành mời Kitano hút thuốc, Kitano nhận, vì quá đói lúc đó.
Continue reading Vô chấp

Tinh ‎yếu của môn học là gì?

Chào các bạn,

Năm đầu tiên mình học trường luật Sài Gòn, thi môn Kinh Tế Học. Vì đông sinh viên nên trường chia sinh viên làm hai nhóm, nhóm thi buổi sáng và nhóm thi buổi chiều. Mình thi buổi sáng, xong, chạy ngay đến nhà tên bạn cùng lớp, mở quyển sách kinh tế (của GS nguyễn Văn Chức) chỉ vào một trang và nói với hắn: “Chiều nay mày đi thi, đề thi nằm ngay trang này, và trang này nữa, đọc lại kỹ đi.” Hắn hỏi, “Sao mày biết?” Mình trả lời, “Bởi vì quyến sách mấy trăm trang của ông này chỉ toàn chuyện chung chung chẳng nghĩa l‎y’ gì. Chỉ có hai chuyện chính của quyển sách. Buổi sáng tao thi một chuyện. Buổi chiều ổng phải cho mày chuyện kia. Còn gì nữa để mà hỏi.” Và chuyện đó đã được thầy đề cập trong quyển sách của thầy đến hai nơi cách nhau mấy mươi trang, mình còn biết được liên hệ đó và chỉ cho tên bạn cả 2 nơi.
Continue reading Tinh ‎yếu của môn học là gì?

Thiền ăn

Thức ăn này là món quà của toàn thể vũ trụ
Trái Đất, Bầu Trời, và những bàn tay yêu thương
Hãy thưởng thức với lòng biết ơn, và thề nguyện dâng hiến
Hiểu biết và yêu thương tới muôn loài.

(Lê Sỹ Tùng dịch và giới thiệu)

Xin các bạn click vào đây để nghe nhạc

Mealtime Meditation

Author: Joseph Emet

This food is the gift of the whole universe
The Earth, the Sky, and loving hands
Let’s enjoy it thankfully, and vow to offer
Understanding and love to all beings.

Thể thao cho tâm

Chào các bạn,

Mỗi người chúng ta đều có cả thiện và ác trong tâm.

Trưởng thành và phát triển là dưỡng thiện diệt ác, trồng tốt trừ xấu, trong tâm ta.

Đánh nhau với người khác là việc dễ, đánh nhau với chính ta là chuyện khó, vì đánh người thì người đau ta không đau, tự đánh mình thì chỉ có ta đau.
Continue reading Thể thao cho tâm

Chúc mừng Phật đản, PL 2554

Chào các bạn,

Lễ Phật Đản (Vesak) là lễ kỷ niệm cho ba ngày khác nhau–ngày đản sinh, ngày chuyển pháp luân và ngày nhập niết bàn–của Đức Phật.

Lễ Phật đản năm nay, dương lịch 2010 và phật lịch 2554, được tổ chức tại Hàn Quốc và Đài Loan ngày 21-5 dương lịch, trong khi các quốc gia có cộng đồng Phật tử chiếm đa số như Thái Lan, Sri Lanka, Campuchia, Myanmar, Malaysia, Lào, Nepal và Việt Nam tổ chức ngày 28-5 dương lịch. Nhưng mùa Phật đản đã thực sự bắt đầu tại nhiều nơi trong nước ta rất sớm, khoảng 16.5 như Huế và Quảng Nam.
Continue reading Chúc mừng Phật đản, PL 2554

Làm thế nào để truyền giao kiến thức?

Chào các bạn,

Khi ta đã có kiến thức nào đó, ta có thể truyền kiến thức đó cho một người khác bằng cách tận tình giảng giải để người đó có thể hiểu và tiếp nhận. Đó là truyền kiến thức.

Nhưng,

Thật ra, đó là ngộ nhận lớn nhất trong việc giao truyền kiến thức!
Continue reading Làm thế nào để truyền giao kiến thức?

Cuộc đời phức tạp đến đâu ?

Chào các bạn,

Đôi khi gặp nhiều khó khăn nhức nhối quá, ta phải thốt lên “Sao cuộc đời khó quá!” và ta thực sự thấy cuộc đời phức tạp rối rắm, nhức đầu nhức tim, suy tính hoài không ra đường thoát. Và nhìn quanh ta, bao nhiêu chuyện thương tâm của xã hội xảy ra hàng ngày, càng làm ta thấy cuộc đời đầy dẫy khó khăn.

Nhưng thực sự cuộc đời có phức tạp thế không?

Bạn thấy 10 ngón tay của người nghệ sĩ piano nhảy nhót trên phím đàn thánh thót cực k‎ỳ phức tạp. Nhưng thực ta chỉ có 7 nốt nhạc và một phím đàn. Nếu thêm thăng giáng nữa thì 12 nốt nhạc là tối đa. Chẳng có gì hơn thế. Và người nghệ sĩ chỉ phải tập đánh 12 nốt nhạc này vài triệu lần qua vài chục năm cho đến khi thành đại sư phụ, thế thôi.
Continue reading Cuộc đời phức tạp đến đâu ?

Dạy điều rốt ráo

Thời xưa ở Nhật, người ta dùng lồng đèn làm bằng tre và giấy và đèn cầy bên trong. Một người mù đến thăm bạn vào một đêm nọ và được người bạn đưa cho một lồng đèn để mang về.

“Tôi không cần lồng đèn,” anh mù nói. “Tối hay sáng cũng vậy với tôi thôi.”

“Tôi biết anh không cần lồng đèn để thấy đường,” bạn của anh trả lời, “nhưng nếu anh không có đèn, người ta có thể đụng anh. Anh phải cầm lấy.”
Continue reading Dạy điều rốt ráo