Chào các bạn,

Khả năng suy tư và hành động của chúng ta chỉ nằm trong giới hạn của cái ta biết. Nhận ra vấn đề gì, tính toán gì, hành động gì cũng đều phải nằm trong những điều trong kiến thức của ta. Ta không thể thấy gì, nghĩ gì, làm gì với những điều ta không biết. Ngày xưa, mỗi khi có những trận dịch lớn không thuốc chữa là người ta chỉ có cách cúng kiến cầu khẩn vì họ không biết có những sinh vật rất nhỏ mắt người không thể thấy gọi là vi khuẩn. Mọi suy tính và giải pháp cho vấn đề lúc đó chỉ nằm trong cầu trời khẩn Phật, không ai nghĩ đến việc nghiên cứu thuốc chống vi khuẩn.
Rất thường xuyên ta gặp những tình huống trong đó điều quan trọng không ở cái ta biết, nhưng ở cái ta không biết. Như một đoàn quân hành quân, biết địch đang nằm ở đâu không quan trọng bằng những anh chàng địch đang chỉa súng vào ta mà ta không biết.










