Chào các bạn,

Nói đến bất bạo động có lẽ mọi chúng ta đều biết đến Gandhi và cuộc đấu tranh bất bạo động dành độc lập cho dân Ấn của ông. Và nếu đọc về cuộc đời của Gandhi các bạn sẽ thấy con đường sống bất bạo động khó thế nào, vì kẻ địch của mình phiền hà với mình thì còn ít hơn là bạn của mình phiền hà mình—cho là mình điên, ngây thơ, không hiểu sự thật, và nhất là mình cản trở con đường đấu tranh bạo động của bạn. Và Gandhi chết vì bị một người Ấn quê ông ám sát.
Cho nên khi nói về sống bất bạo động, mỗi chúng ta có hai lực chống. Lực đầu tiên là chính mình—mình chỉ muốn bạo động, đánh lại cho hả giận; lực thứ hai là chính xã hội mình đang phục vụ–nhiều người trong xã hội đó không chấp nhận một “người điên”, một “kẻ hèn” trong cuộc sống.

Hai ngàn năm trước Giêsu ra đời trong bần hàn cùng cực, và ngay sau khi sinh ra là bố mẹ đã phải mang qua Ai Cập tị nạn, vì vua Hêrốt, nghe ba sứ giả Đông Phương nói là có một vì vua vừa sinh ra, ra lệnh giết hết tất cả bé trai dưới 2 tuổi để ngăn ngừa vì vua mới đó tranh chấp ngai vàng sau này. Người thợ mộc Giêsu đến 30 tuổi thì giảng đạo, chỉ 3 năm sau, 33 tuổi, thì bị xử tử. Và lời giảng chẳng có gì là kinh khủng cả: “Yêu Thượng đế với tất cả tâm hồn, trí óc, linh hồn, và sức mạnh; yêu láng giềng như yêu chính mình. Yêu kẻ thù cùa mình, nếu kẻ thù tát mình má này thì đưa thêm má kia.” Không hề dùng bất kì một loại vũ lực nào, dù chỉ là để tự vệ.

Thánh Francis xuất thân từ một gia đình thương gia giàu có của thành phố Assisi, miền Trung Nước Ý vào đầu thế kỷ 13, nên thường được gọi là Thánh Francis Vùng Assisi (Saint Francis of Assisi). Nhưng cuộc sống giàu sang và dường như có được mọi thứ mình muốn đã không đem lại sự đủ đầy cho tâm hồn ông. Cho đến một ngày ông tìm được sự đầy đủ ấy trong tình yêu với Chúa Giêsu Kitô và học theo hình ảnh và cuộc sống của Ngài trong Phúc Âm.
Một bản tuyên ngôn quan trọng trong nhân loại đã hiện hữu trước khi đa số chúng ta được sinh ra đời ở trần gian này. Hôm nay, 10 tháng 12, kỷ niệm 62 năm ngày Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (Universal Declaration of Human Rights).
Nhiều người trong chúng ta dành cả ngày để lo lắng “họ nghĩ gì về mình”. Ngồi nói chuyện thì, trước khi nói, lo lắng không biết là nói thế này thì họ nghĩ gì về mình. Trong khi nói thì cố làm cho mọi người cùng bàn biết là mình thông thái. Nói xong rồi, tối nằm ngủ cũng lo lắng không biết là người ta có phục mình không, hay còn người không phục, hay đa số nghĩ là mình nói phét…


Có những vị bác sĩ bị áp lực bởi công việc của gia đình, nghề nghiệp và xã hội, nên họ đã nhờ tôi chỉ bày cho họ “pháp an tâm”, để giúp cho họ vượt ra khỏi tình trạng bị áp lực bởi các công việc và đời sống của họ hàng ngày.
