
Hy vọng là thầy thuốc của mọi sự bất hạnh.
.
Dạ Uyên dịch
.
Hope is the physician of each misery.
~Irish Proverb

Hy vọng là thầy thuốc của mọi sự bất hạnh.
.
Dạ Uyên dịch
.
Hope is the physician of each misery.
~Irish Proverb
Một người phụ nữ ở Trung Quốc đã cấp dưỡng một vị sư hơn 20 năm. Bà đã làm một chòi nhỏ cho sư và lo việc ăn uống khi sư thiền định. Cuối cùng bà thắc mắc là không biết vị sư đã tiến bộ được gì trong suốt bao nhiêu năm.

Để tìm câu trả lời, bà nhờ một cô gái đầy ham muốn giúp một tay. “Vào ôm ông,” bà bảo cô gái, “rồi hỏi đột ngột: ‘Làm gì bây giờ?’ ”
Cô gái vào gặp sư và, chẳng nề hà gì, đến vuốt ve sư, hỏi sư phải làm thế nào về việc đó.
“Một cây mọc trên tảng đá trong mùa đông,” vị sư trả lời đầy thi vị. “Chẳng nơi đâu có hơi ấm.”
Cô gái trở về và báo cáo lại điều sư nói.
“Nghĩ đến việc tôi nuôi ông này cả 20 năm!” bà than một cách giận dữ. “Ông ta chẳng tỏ vẻ gì quan tâm đến nhu cầu của cô, chẳng hề muốn giải thích tình trạng của cô. Ông ta không cần phải đáp lại ham muốn, nhưng ít ra ông ta cũng phải tỏ lộ được một tí từ tâm.”
Bà liền đi ngay đến chòi của vị sư và đốt nó.
Bình:
* Đoạn nhà sư nói thế này:
Cô gái vào gặp sư và, chẳng nề hà gì, đến vuốt ve sư, hỏi sư phải làm thế nào về việc đó.
“Một cây mọc trên tảng đá trong mùa đông,” vị sư trả lời đầy thi vị. “Chẳng nơi đâu có hơi ấm.”
Ý nhà sư nói, Tôi như là một cây mọc trên đá trong mùa đông, rất lạnh lùng, chẳng có hơi ấm nào nơi tôi, chẳng có xúc cảm nào nơi tôi, cô đừng mất công vô ích.
Đây là thái độ mà ta gọi là “con tim chai đá” chẳng còn một tí cảm xúc nào hết. Và đây là lầm lỗi rất nhiều người có về Thiền, kể cả một số thiền sư. Tức là họ tập “thiền” để chỉ làm cho con tim không còn bị xúc động bởi tất cả mọi điều trên đời.
Nhưng nếu thế thì “tâm từ bi” của Bồ tát làm sao mà có được?
Bồ tát có tâm từ bi, cảm xúc được từng nỗi đau rất nhỏ của con người. Vì vậy mà Bồ tát luôn luôn hộ trì, độ người qua khổ nạn.
Tâm Thiền là tâm cực kỳ nhậy cảm, nhậy cảm với những nỗi đau nỗi khổ dù là rất nhỏ của sinh linh.
Ở đây ta có một cô gái muốn một nhà sư (dù là bên ngoài). Trong bài có nói đây là một cô gái “đầy ham muốn”. Đó là một cái khổ. Thích một nhà sư là một điều rất khổ cho một cô gái. Nhà sư không thích cô gái theo kiểu nam nữ, nhưng ít ra phải cảm xúc được cái khổ của cô, để mà có một tí từ tâm. Biểu lộ từ tâm đó với cô ta bằng cách nào thì tùy theo trường hợp, nhưng có lẽ không phải là cách kiêu kỳ, chẳng nói một chữ về cô ta, mà chỉ tự ví mình là cây mọc trên tảng đá giữa mùa đông. Một lối trả lời rất nhắm vào “cái tôi” thay vì lo lắng cho người kia.
Ở đây ta thấy sự liên hệ giữa tâm chai đá và cái tôi (ngã mạn). Người có tâm chai đá chỉ quan tâm đến họ và chẳng quan tâm đến ai khác.
Bồ tát không quan tâm đến mình, mà quan tâm đến người khác. Đó là Thiền thật sự.
* Người ta thường nhầm lẫn tâm tĩnh lặng của Thiền và tâm chai đá. Tâm tĩnh lặng là mặt nước hồ thu tĩnh lặng, không phải là một tảng đá chết lặng.
Một viên sỏi rất nhỏ cũng làm mặt hồ gợn sóng. Tâm tĩnh lặng rất nhậy cảm với mọi cảm xúc ở đời, nhậy cảm hơn tâm trung bình rất nhiều. Nhưng Tâm tĩnh lặng có thể tự kiểm soát mình rất tốt, cho nên dùng các xúc cảm đó để làm điều thiện, làm thăng hoa cuộc đời.
Mặt khác, chạy ồ ạt theo xúc cảm buồn vui giận ghét của mình không phải là nhậy cảm, mà là không chỉ huy được cảm xúc và là nô lệ cho cảm xúc.
* Bà lão nổi giận vì tốn công nuôi ông sư này 20 năm mà ông ta chẳng hiểu gì về Thiền, về tĩnh lặng, và từ tâm cả. Sự nổi giận của bà lão và con số 20 năm là để nhấn mạnh điều là có rất nhiều vị sư bị lạc về điểm này cả đời họ.
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
No Loving – Kindness

There was an old woman in China who had supported a monk for over twenty years. She had built a little hut for him and fed him while he was meditating. Finally she wondered just what progress he had made in all this time.
To find out, she obtained the help of a girl rich in desire. “Go and embrace him,” she told her, “and then ask him suddenly: ‘What now?'”
The girl called upon the monk and without much ado caressed him, asking him what he was going to do about it.
“An old tree grows on a cold rock in winter,” replied the monk somewhat poetically. “Nowhere is there any warmth.”
The girl returned and related what he had said.
“To think I fed that fellow for twenty years!” exclaimed the old woman in anger. “He showed no consideration for your need, no disposition to explain your condition. He need not have responded to passion, but at least he could have evidenced some compassion.”
She at once went to the hut of the monk and burned it down.

Tôi không cầu nguyện cho thành công, Tôi cầu cho sự chung thủy.
Zen và Nắng dịch
.
I do not pray for success, I ask for faithfulness.
~Mother Teresa of Calcutta

Tóc em một thời che kín hoàng hôn
Trăng mờ ảo cho đường làng nghiêng ngả
Dáng em đi trên lối về sỏi đá
Nghe tim đau như lá trở mình!
Dáng em ngày xưa như kẻ phụ tình
Sau lần áo dấu bao nhiêu tội lỗi
Dáng tôi ngày xưa như hờn như dỗi
Xa lánh bạn bè tìm khoảng trời riêng!
Nguyễn Tấn Ái
Cô ấy không xinh đẹp. Cô ấy chẳng có gì đặc biệt. Cô cũng chẳng có gì khiến mình nổi bật giữa đám đông. Cô là chị cả trong một gia đình có sáu người; nên cô đã phải học cách chịu trách nhiệm khi còn nhỏ.
Cô lớn lên với tính cách mạnh mẽ và thông minh ho, cô tỏa ra sự hiểu biết và khuyến khích bất cứ ai cô ấy gặp. Cô ấy không xinh đẹp, nhưng cô ấy khiến cho người khác cảm thấy thoải mái hơn. Cô gặp một chàng trai có tính cách chống đối, anh ta nghĩ rằng tất cả đàn ông trên thế giới chẳng có ai ngoài mình, cô đối xử tốt với anh ta. Cô dạy anh ta cách đọc sách và với một chút khích lệ, chàng trai muốn đi học cao đẳng, họ nhanh chóng trở thành bạn và cô cảm thấy mình đã yêu cậu học sinh thô ráp nhưng đẹp trai này.

Chàng trai cũng yêu một cô gái khác. Cô gái ấy thật là xinh đẹp. Tóc cô như toả ra hào quang bao quanh Mắt cô xanh thẳm như đại dương. “Giống như một thiên thần” anh ta nói với người cô của mình “ giống như một thiên thần xinh đẹp”. Cô nuốt nỗi nghẹn ngào. Cô không xinh đẹp, cô không sở hữu trái tim của người mà anh ấy yêu, nhưng cô không quan tâm. Chỉ cần anh ấy vui, cô cũng sẽ vui, vì vậy cô tiếp tục cố gắng.
Cô giúp anh viết những lá thư hay nhất cho thiên thần của anh. Cô luôn ảo tưởng mình là người được nhận những lá thư ấy. Và vì vậy cô giúp anh chọn quần áo đẹp, nói những lời hay và mua những món quà thích hợp cho thiên thần.
Thiên thần mang lại cho anh nhiều niềm vui nhưng không ít nỗi buồn khiến cô nhỏ lệ. Nhưng điều đó không khiến cô ngừng cho đi nhiều hơn cả những gì mình được nhận. Chẳng bao lâu sau, thiên thần bỏ anh để theo một người đàn ông khác.Một người giàu và thành đạt hơn anh. Anh đã sốc. Anh rất đau lòng và không nói gì trong nhiều ngày. Rồi cô đến bên anh. Anh khóc trên bờ vai cô và cô cũng khóc.

Anh đau nhưng cô còn đau hơn. Thời gian trôi qua và vết thương lòng kia đã dứt. Chàng trai bỗng nhận ra điều gì đó về người bạn của anh- người dạy phụ đạo cho anh.Một điều mà anh chưa từng nhận ra.Nụ cười của cô thật đẹp, nụ cười ấy đã thắp sáng những ngày đen tối nhất và đối với anh cô bỗng mang một vẻ đẹp giản dị lạ thường!
Thật là đẹp! Anh thấy cô gái chất phác, giản dị trước mắt mới đẹp làm sao. Và anh bắt đầu xiêu lòng. Anh yêu cô gái xinh đẹp này. Một ngày nọ, anh đã lấy hết can đảm đến gặp cô.
Anh đến nhà cô với tâm trạng lo lắng, sốt ruột.Những suy nghĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.
Anh nói với cô rằng đối với anh cô ấy đẹp như thế nào.Và tuyệt vời như thế nào khi anh yêu cô ấy.Anh gõ cửa,không ai ở nhà.

Ngày hôm sau,anh biết rằng người con gái mà anh đã phải lòng đã mắc bệnh u não và đang ở trong cơn hôn mê. Các bác sĩ và gia đình cô ấy đã quyết định để cô ấy ra đi.Đến phút cuối cùng anh phải đến để gặp cô.Anh cầm tay cô.Anh vuốt tóc cô và khóc vì người con gái xinh đẹp này.Anh khóc, nhưng đã quá muộn.Cô gái xinh đẹp đã được chôn và thiên đường đã mở ra.Một cơn mưa xuân xinh đẹp đã dứt,là tiếng khóc vì sự mất mát của họ. Cô ấy là cô gái xinh đẹp nhất trên thế gian và cô ấy đã dạy cho người đàn ông nổi loạn biết yêu và thế nào là được yêu.
Cô là cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới.
Nhìn xung quanh bạn.Không phải không có nhiều những khuôn mặt trần ?
Hãy nhìn thật kĩ. Một cái nhìn thật tốt hoặc có thể bạn sẽ bỏ lỡ người đẹp đó.
Nhi và Song Thư dịch
She Was Not Beautiful
She was not beautiful. Nothing about her was extraordinary. Nothing about her made her stand out in a crowd. She grew up in a family of six and being the eldest; she learned responsibility at an early age.
As she grew stronger and brighter, she instilled a sort of light and cheer to whomever she met. She was not beautiful, but she made others feel better about themselves. She meets a rebel boy who thinks he is all man, befriending him, she teaches him. She teaches him how to read and a little boost, the ‘man’ needed to go to college, they become fast friends and she fell fast in love with her rugged handsome student.
The ‘man’ then finds himself in love with a girl. A girl who was so beautiful. Her hair was a hallow of light around her. Her eyes the bluest blue of the ocean. ‘Like an angel’ he tells his tutor ‘like a beautiful angel.’ The girl swallows a lump at her throat. She was not beautiful, she did not posses the heart of the one he loved, but she did not care. As long as he was happy, she would be happy, or so she tried to. She helped write the most beautiful letters to his angel. All the time visioning it was she herself receiving those very letters. And so the girl helped him choose the right clothes, say the right words, and buy the right gifts for his angel.

His angel brought him much joy and much pain to the girl who cried behind her smiles. But that never stopped her from giving more than she will ever receive. Then one day, the angel he loved left him for another man. A richer more successful man. The boy was stunned. He was so hurt, he did not speak for days. The girl went to him. He cried on her shoulder and she cried with him.
He was hurt and she was too. Time went by and so wounds heal. The boy realizes something about his friend/tutor. Something he never realized before. How her laughter sounded heavenly and how her smiles brightened up the darkest days, or how simply beautiful she looked to him!
Beautiful. This plain, simple girl was beautiful to him. And he began to fall. Fall so in love with this beautiful girl. On one day, he picked up all his courage to see her. He walked to her house, nervous, and fidgeting, Running his thoughts over and over his head.
He was going to tell her how beautiful she was to him. He was going to tell her how wonderfully in love he was with her. He knocked. No one was home.

The next day, he found out that the beautiful girl he fell in love with had a brain tumor that put her into a coma. The doctors were grim and the family decided to let her go.
One final time he got to see her. He held her hand. He stroked her hair and he cried for this beautiful girl. He cried, but it was too late. The beautiful girl was buried and the heavens broke. Out a beautiful spring shower, a cry for their loss. She was the most beautiful girl in the world and she had taught the rebel boy-man to love and what it is to be loved.
She was the most beautiful girl in the world.
Look around. Aren’t there a lot of plain faces? Take a good look. A real good look or you might just miss out that beautiful person.
Unknown author
Chào các bạn,
Hôm nay chúng ta tiếp tục triển khai ý niệm “thuộc về”, đặt cá nhân của ta trong thế giới chúng ta đang sống.
“Thế giới” đây là thế giới rộng lớn, là cả quả địa cầu, là tất cả mọi quốc gia trên thế giới.
Chúng ta hay nói “tôi sống trong thế giới này”, nhưng ta có thực sự quan tâm đến thế giới này không?

Hãy lấy ví dụ về “lục địa bị quên lãng” là Phi Châu. Phi Châu nghèo đói, bệnh hoạn, bất công, chiến tranh, chết chóc tràn ngập… Bạn đã từng làm gì cho Phi Châu? Chúng ta không cần nói đến đóng góp tiền bạc công sức cho Phi Châu, vì Phi Châu hơi xa, hơn nữa các hoạt động xã hội phục vụ Phi Châu không có tại Việt Nam, và chúng ta lo cho Việt Nam đã không xuể rồi.
Nhưng ít ra hãy tự hỏi lòng là, “Tôi có bao giờ quan tâm đến Phi Châu không?” Nếu có, thì bạn đã “hành động” với quan tâm đó thế nào? Ta đi chùa, đi nhà thờ, cầu nguyện trong đời cả trăm nghìn lần rồi, vậy đã có một lần nào ta dành ra một phút cầu nguyện cho Phi Châu, hay cho một quốc gia nào, hay cho một người nào, ở đó? Ta đã bỏ bao nhiêu thời gian để tìm hiểu về hoàn cảnh kinh tế xã hội của một quốc gia Phi Châu? Ngay cả chỉ 30 phút?
Đọc báo chí hàng ngày, bao nhiêu lần ta thấy có một thông tin gì về một quốc gia Phi Châu?
Nếu bàn chân của ta đang bị ung nhọt mà ta không bao giờ nghĩ đến nó, không bao giờ quan tâm đến nó, liệu rằng cơ thể ta khỏe mạnh được đến đâu?
Đó là vấn đề lớn của thế giới. Toàn thế giới chỉ chú trọng đến những anh nhà giàu. Một tài tử Mỹ hạng C cũng chiếm nhiều diện tích báo ở các nước, như Việt Nam, hơn là mấy triệu dân một quốc gia Phi Châu nào đó đang bị nạn đói đe dọa.
Trong một thế giới bất quân bình và bất công như thế, nếu chúng ta không mở rộng đầu óc, để tối thiểu tạo sự quân bình trong tư tưởng của chính mình, thì bất quân bình và bất công của thế giới này còn sống thoải mái nhiều niên đại nữa.

Nhưng tại sao chúng ta lại phải nói đến các vấn đề xa thế, hầu như chẳng ăn nhập gì đến đời sống của chúng ta cả?
Thưa vì:
1. Mọi sự trên thế giới này đều liên hệ khắng khít với nhau; chẳng có gì đứng rời rạc một mình. Ví dụ: Các bất công và loạn lạc ở Phi Châu là ổ cho các lực lượng khủng bố thế giới phát triển, và không biết lúc nào khủng bố đụng đến một chiếc máy bay Việt Nam.
2. Dù không làm gì cụ thể, nhưng nếu chúng ta quan tâm đến vấn đề, tư tưởng quan tâm đó có ảnh hưởng đến vấn đề. Tư tưởng tích cực luôn luôn có cách mầu nhiệm của nó để ảnh hưởng đến thế giới. Vì vậy, các tôn giáo, với kinh nghiệm của tư duy sâu thẳm của con người nhiều nghìn năm, luôn luôn dùng cầu nguyện như là giải pháp chính để ảnh hưởng đến môi trường xã hội.
3. Nếu ta quan tâm đến Phi Châu xa lắc, đương nhiên là ta sẽ quan tâm 100 lần hơn thế với nghèo đói, bệnh hoạn, bất công và áp bức ngay trong đất nước ta, ngay trong thành phố ta, ngay trong làng xã ta. Tức là lo xa, nhưng ảnh hưởng gần.

Tư tưởng của ta ảnh hưởng mầu nhiệm lên trên tâm trí của chính ta và lên trên môi trường chúng ta sống. Cho nên ta phải giải phóng tư tưởng khỏi những tù ngục tư duy xưa nay. Cất cánh bay cao, nhìn xa, trông rộng, con tim rộng mở bao trùm thế giới. Tư tưởng hoàn toàn tự do. Tư tưởng bay bỗng tự do cũng chính là suối nguồn vô biên của năng lượng tích cực vô tận cho mỗi người chúng ta vậy.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
Bài liên hệ: “Thuộc về” nhóm nào?, Tư duy tích cực – “Thuộc về” cuộc đời
© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com
Người mất tiền, mất nhiều; Người mất bạn, mất nhiều hơn. Người mất niềm tin, mất tất cả.

Zen và Nắng dịch
.
He who loses money, loses much; He who loses a friend, loses much more, He who loses faith, loses all.
~Eleanor Roosevelt

An hòa không thể được giữ gìn bằng vũ lực; nó chỉ có thể đạt thành bằng hiểu biết.
Chuông Gió dịch
.
.
Peace cannot be kept by force; it can only be achieved by understanding.
~Albert Einstein

.
Sự tha thứ không làm thay đổi quá khứ, mà mở rộng tương lai.
Dạ Uyên dịch
.
Forgiveness does not change the past, but it does enlarge the future.
Paul Boese

Dẫu đi đã hết bến bờ
Ta bà mới biết bây giờ là đâu
Niết bàn ngồi oách lưng trâu
Thiên Đường sông vắng buông câu một mình
Di Đà độ gốc lưu linh
Thơ trào tụng niệm làm kinh vô thường.
Đinh Đức Dược

Từ dạo đó em tập làm thi sĩ
Viết cho mình và cả cho anh
Viết cuộc đời đẹp lắm màu xanh
Có ước vọng! đợi chờ và hy vọng
Trách anh xưa, lãng du trời rộng…
Vội đổ nghiêng câu chữ dại khờ
Để nỗi buồn che khuất vần thơ
Nào đâu phải em hững hờ nét bút
Từ dạo đó em nhuộm hồng giấy mực
Vẽ cánh buồm chở những yêu thương
Tô lá hoa điểm xuyến góc vườn
Bức tranh đẹp! từ đây anh nhé!
Em đã yêu và anh cũng thế!
Hãy trao vần kết chữ tri ân
Hãy ngợi ca tình đẹp thế nhân
Ta đón, tặng những niềm ấm áp
Anh dạo khúc vô thường
Em thi sĩ tập làm thơ…
Minh Tâm
Các bạn và các em thân mến,
Hôm nay xin giới thiệu với các bạn và các em một bài song ngữ Anh Việt. Bài này có thể hữu ích với các bạn quan tâm, có hứng thú với việc trau dồi Tiếng Anh, đặc biệt học được 19 thành ngữ Tiếng Anh trong ngữ cảnh.
Thành ngữ là một tập hợp từ mang một ý nghĩa khác với nghĩa của từng từ đơn lẻ theo định nghĩa trong từ điển. Do đó, nếu không nắm được cách dùng đặc ngữ chắc chắn người học Tiếng Anh sẽ khó khăn trong giao tiếp, có thể không hiểu hay hiểu không đúng ý nghĩa các phát ngôn của người nói hay viết.
Bài viết và đọc minh họa Tiếng Anh có tựa đề Tất Cả Về Đôi Mắt sau đây có nguồn từ chương trình Words And Their Stories ( Từ Ngữ Và Những Câu Chuyện ) thuộc the VOA Special English program ( Chương trình Anh Ngữ Đặc Biệt )
Bản Anh ngữ do Jill Moss viết
Bản Tiếng Việt do bạn Lưu Anh Trí, một bạn học sinh lớp 12 dịch.

Mong rằng bản song ngữ này được các bạn trẻ đón nhận và cho ý kiến xem có nên giới thiệu tiếp trên ĐCN không. Các bạn có thể download và nghe file audio bằng cách click vào link dưới đây:
http://www.voanews.com/specialenglish/archive/2009-09/2009-09-02-voa2.cfm
Sau đây là bản Tiếng Việt và bản Tiếng Anh
Khi nói đến mối quan hệ, đôi mắt có thể là cửa sổ của tâm hồn. Điều này có nghĩa là đôi mắt có thể cho ta biết rất nhiều về những suy nghĩ của họ. Câu chuyện của chúng ta hôm nay là về một người đàn ông và một người phụ nữ đều là giáo viên trong cùng một trường. Người phụ nữ thích người đàn ông. Cô làm nhiều cách để gây sự chú ý với anh. Khi anh để mắt đến cô, cô sẽ cố gây cảm tình bằng cách tỏ ra vui vẻ. Nói cách khác, cô tình tứ nhìn anh hay cô liếc mắt đưa tình với anh.
Khi anh chàng có ấn tượng với cô ấy. Nói cách khác là cô ấy gây ấn tượng mạnh với anh. Anh muốn dành thời gian với cô để hiểu cô rõ hơn và họ hẹn hò .
Cô hạnh phúc, tràn đầy hy vọng trong nhiều ngày liền. Cô cực kì hạnh phúc bởi vì anh là người rất đặc biệt đối với cô Cô sẽ nói với anh rằng anh là người duy nhất mà cô khao khát, hay “Em chỉ để ý đến anh thôi”
Vào ngày hẹn, cặp đôi sẽ cùng ăn với nhau tại một nhà hàng. Nếu anh thực sự đói, con mắt của anh sẽ to hơn cái bụng. Anh gọi nhiều món hơn là họ có thể ăn. Khi người ta đưa thức ăn đến, anh rất ngạc nhiên. Anh sẽ còn ngạc nhiên về khối lượng thức ăn đưa ra. Anh sẽ không tin vào mắt mình. Thật sự là, mọi người sẽ nhìn chằm chằm vào anh nếu anh ăn hết chỗ thức ăn đó. Điều này sẽ làm vài người sửng sốt . Người ta có thể nhìn anh với ánh mắt không tán thành.
Trong bữa ăn, cặp đôi sẽ thảo luận nhiều chuyện. Họ sẽ thấy rằng họ đồng cảm với nhau rất nhiều chuyện. Họ có chung đức tin và ý kiến. Chẳng hạn, họ sẽ đồng ý rằng tất cả tội phạm và việc làm tổn hại đến người khác đều phải bị trừng phạt. Đó là bởi vì họ tin chắc vào quy luật ăn miếng trả miếng. Họ cũng đồng ý rằng bịt mắt người khác là sai trái. Nghĩa là lừa người khác bằng cách làm cho họ tin vào một điều sai. Nhưng cả hai đều không tin vào mắt quỷ, rằng một người có thể làm hại bạn chỉ bằng cách nhìn vào bạn.
Ngày hôm sau, ở trường, cô nhờ anh trông chừng đám học sinh trong khi cô ra khỏi lớp. Điều này rất khó khi người thầy đang viết bảng. Để làm được, giáo viên cần phải biết được mọi chuyện trong lớp. Tức là anh sẽ phải biết lũ trẻ đang làm gì ngay cả khi anh không nhìn chúng.
Lưu Anh Trí dịch
ALL ABOUT EYES

Today’s program is all about eyes. When it comes to relationships, people’s eyes can be a window into their hearts. This means that their eyes can tell a lot about how they feel. We will tell a story about a man and woman who are teachers at the same school. The woman is interested in the man. She uses many methods to catch his eye, or get him to notice her. Once he sets eyes on her, or sees her, she might try to get him interested in her by acting playful. In other words, she might try to make eyes at him or give him the eye.
Let us suppose that this man gets hit between the eyes. In other words, the woman has a strong affect on him. He wants to spend time with her to get to know her better. He asks her out on a date.
She is so happy that she may walk around for days with stars in her eyes. She is extremely happy because this man is the apple of her eye, a very special person. She might tell him that he is the only person she wants, or “I only have eyes for you.

On their date, the couple might eat a meal together at a restaurant. If the man is really hungry, his eyes might be bigger than his stomach. He might order more food than he can eat. When his food arrives at the table, his eyes might pop out. He might be very surprised by the amount of food provided. He might not even believe his own eyes. In fact, all eyes would be watching him if he ate all the food. This might even cause raised eyebrows. People might look at the man with disapproval.
During their dinner, the couple might discuss many things. They might discover that they see eye to eye, or agree on many issues. They are the same beliefs and opinions. For example, they might agree that every crime or injury should be punished. That is, they firmly believe in the idea of an eye for an eye. They might also agree that it is wrong to pull the wool over a person’s eyes . This means to try to trick a person by making him believe something that is false. But the man and woman do not believe in the evil eye, that a person can harm you by looking at you.
The next day, at their school, the woman asks the man to keep an eye on or watch the young students in her class while she is out of the classroom. This might be hard to do when the teacher is writing on a board at the front of the classroom. To do so, a teacher would need to have eyes in the back of his head. In other words, he would know what the children are doing even when he is not watching them.
WORDS AND THEIR STORIES, in VOA Special English, was written by Jill Moss. u2
Chào các bạn,


Câu hỏi Nghiên Cứu Xã Hội tuần này là:
Giữa Trung quốc và Mỹ, bạn tin nước nào hơn?
Và 4 câu trả lời là:
Tin Mỹ hơn
Tin Trung Quốc hơn
Tin hai anh ngang nhau
Cóc tin anh nào
Các bạn trả lời đông đủ nhé.
Mến,
Hoành

Hãy trung thành với những điều nho nhỏ vì sức mạnh của con nằm ở những điều này.
Bazan Xanh dịch
Be faithful in small things because it is in them that your strength lies.
~Mother Teresa