Tag Archives: Teen talk

Thương thay những người mẹ trẻ

“Nơi ẩn náu yên ổn nhất là lòng mẹ!” (Florian)

Dường như mỗi cô gái 17 tuổi đều thích được sà vào lòng mẹ mỗi ngày, để cảm nhận từng làn hơi ấm toả ra từ trái tim đầy tình thương yêu của mẹ mình.

Nhưng nếu một cô gái phải làm chỗ dựa cho…chính đứa con của mình thì sao?

Đó quả thật là một điều không dễ dàng…

Bởi vì cô gái còn quá trẻ, trẻ đến mức cô chưa thể làm quen với việc không còn được sà vào lòng mẹ mình như ngày xưa nữa!

Bởi vì, giờ chính cô đã trở thành một người mẹ mất rồi!

Cô gái lên xe hoa khi vừa tròn tuổi trăng rằm, và đã mang trong mình một sinh linh nhỏ bé đang lớn dần lên từng ngày. Trong ngày cưới, cô đã khóc rất nhiều, những giọt nước mắt lăn trên má không phải vì ngày hạnh phúc của cuộc đời đang đến, mà vì một nỗi sợ hãi thật lớn lao!

Cô gái sợ hãi khi mình sắp sửa phải làm một người vợ, và một người mẹ!

Điều đó thông thường thì thật tuyệt vời và là một sứ mệnh cao cả mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mong muốn có được! Nhưng với một cô gái trẻ như thế, thì đó quả là một nỗi chua xót, cay đắng đến tột cùng! Bởi vì, cô gái chưa thực sự sẵn sàng để dành trọn quãng đời còn lại của mình cho gia đình với người chồng và đứa con sắp sửa chào đời của cô.

Đi qua những cuộc “nổi loạn”, để rồi sa vào những bước đường lầm lỡ không thể quay đầu lại, cô gái đành ngậm ngùi chấp nhận thân phận “nàng dâu” ở nhà chồng khi còn chưa thực sự trưởng thành cả về tuổi tác lẫn vốn sống. Hẳn mọi người sẽ chê trách cô, thậm chí khinh rẻ, coi thường cô, cho rằng cô là một đứa con gái hư hỏng. Và gánh nặng lớn nhất mà cô gái phải hứng chịu là phải từng ngày đối mặt với sự thất vọng và buồn phiền từ gia đình cô cùng sự mỉa mai của gia đình nhà chồng.

Nhưng bạn thử nghĩ xem, cô gái ấy có đáng bị đối xử như thế hay không? Khi mà tất cả lỗi lầm đâu phải chỉ do mỗi bản thân cô gây ra! Khi mà ở một lứa tuổi có nhiều sự biến động nhất trong cuộc đời và rất cần sự quan tâm, dạy dỗ đúng cách của gia đình, cũng như sự giáo dục ý thức từ phía cộng đồng xã hội; thì cô ấy lại dường như bị bỏ quên, không có một chỗ dựa tinh thần, không có một sự giáo dục đúng mực.

Tôi thấy những người mẹ trẻ như thế này thật đáng thương nhiều hơn là đáng trách!

Bản thân họ, vì còn quá trẻ và quen được sống đầy đủ trong vật chất và ít khi phải đụng chạm chân tay vào những công việc nội trợ nên không hề biết đến khái niệm nấu ăn, rửa bát, giặt là quần áo…Giờ lại mang trên mình trọng trách của một người vợ thì thật khó khăn biết nhường nào…

Nhưng đâu có là gì so với một sứ mệnh lớn lao hơn: Sứ mệnh làm mẹ! Giám mục Tihamet Toth đã từng có câu: “Đâu là sứ mạng đầu tiên và cao cả nhất của người phụ nữ ? Rồi người thưa “đó là sứ mệnh làm mẹ” là vì thế. Không ai có thể thấu hiểu hết những điều mà người mẹ phải hi sinh cho con mình, trừ phi chính họ trở thành những người mẹ!

Mẹ tôi là một người mẹ tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy. Bà cũng làm mẹ khi còn rất trẻ, nhưng vì bà ngoại đã qua đời từ khi mẹ mới ba tháng tuổi nên bà đã sớm tự lập với cuộc sống của chính mình. Đó là lí do tại sao lúc làm vợ, mẹ tôi đã hoàn toàn thông thạo những công việc nội trợ; đồng thời có một nghị lực phi thường để tự tìm hiểu cách chăm sóc cho chồng và những đứa con của mình. Suốt hàng chục năm trời, chưa bao giờ mẹ tôi lơ là hay bê trễ bất cứ công việc nào của gia đình. Chính vì thế, chúng tôi luôn được sống trong một tổ ấm đầy tình yêu thường và sự quan tâm chăm sóc của một người mẹ mẫu mực…

Còn những cô gái trẻ bây giờ, có lẽ họ không thể làm được những điều như mẹ tôi đã làm khi xưa nữa, bởi hoàn cảnh và điều kiện bây giờ khác trước đã quá nhiều. Vì vậy, chúng ta cần cảm thông với họ nhiều hơn và hãy luôn sẵn sàng giúp đỡ những điều họ chưa biết. Đó sẽ là nguồn động viên lớn để mỗi người mẹ trẻ có thế dễ dàng hoàn thành trọng trách của mình hơn. Đừng xa lánh hay chỉ trích họ, vì như thế thật bất công với họ, và chứng tỏ bạn không phải là một người giàu tình thương và lòng nhân ái.

Một lần tình cờ tôi đi ngang qua nhà và gặp lại người bạn cùng học cấp hai năm xưa, và đã từng là một cô bạn rất xinh. Nhưng bây giờ, cô bạn đã già dặn hơn khá nhiều, và đang bế đứa con vừa tròn ba tháng tuổi của mình trên tay. Gặp bạn, tôi tươi cười và nhẹ nhàng hỏi thăm tình hình gia đình dạo này như thế nào, có gặp khó khăn gì nhiều không? Cô bạn chỉ gật nhẹ, rồi thở dài và nhìn đăm chiêu về phía bầu trời xa xăm, mắt long lanh như sắp rơi rớt những giọt lệ đượm buồn. Tôi hiểu những gì bạn tôi phải chịu đựng thật sự vất vả lắm! Để vừa chăm bẵm một đứa trẻ nhỏ vừa lo toan từng bữa ăn, từng sinh hoạt hàng ngày cho gia đình nhà chồng thì thật quá sức đối với cô bạn; khi mà trước kia luôn được “cơm bưng nước rót” tận tay và chưa từng phải lo lắng bất cứ điều gì. Thật sự thấu hiểu, tôi thấy thương cảm và cầu mong mọi điều suôn sẻ đến với cô bạn của mình. Dù điều đó thật sự không hề dễ dàng!

Sự âu yếm của mẹ , một cuộc dạo chơi thú vị , những giờ phút say sưa nghe kể chuyện vui tươi , những điều ấy tác động đến cả một đời người. (M.Barries)

Tôi cũng cầu chúc cho đứa bé luôn được che chở trong vòng tay của cha mẹ chúng – những người cha, người mẹ trẻ tuổi. Tôi không ngừng lo sợ rằng một ngày nào đó, cha nó sẽ bỏ hai mẹ con nó mà ra đi mãi mãi. Để nó phải lớn lên trong một gia đình khuyết, vốn đã không được ấm êm, hạnh phúc trọn vẹn. Đã từng được đọc, được thấy những hoàn cảnh nghiệt ngã như thế trên các phương tiện thông tin đại chúng và cả trong đời sống thực, nên tôi thực sự không muốn đứa con gái bé bỏng của bạn tôi phải lớn lên trong một gia đình “khuyết” đầy bất hạnh như thế…

Thêm một lần nữa tôi phải đối diện với nỗi bất hạnh của một người mẹ trẻ, cũng chính là một người bạn cũ khác của mình. Tuy đứa con của cô ấy chỉ mới sắp sửa ra đời nhưng tôi đã linh tính được nó sẽ không thể có được một mái ấm đủ đầy hạnh phúc, và nguyên nhân lại là do một người cha không làm tròn trách nhiệm nữa. Phải chăng cũng là điều dễ hiểu? Khi làm cha ở độ tuổi chưa trưởng thành, với cái tôi quá lớn, chưa từng trải và chỉ quan tâm đến bản thân thì họ sẽ còn phiêu lưu đó đây và tìm kiếm cho mình những niềm vui thú khác của cuộc sống nữa, chứ chưa dừng lại ở một gia đình với vợ và con mình. Điều đáng trách nhất có lẽ là những suy nghĩ nông cạn, sự ham muốn, tò mò nhưng lại thiếu hiểu biết , đã khiến hậu quả để lại sau đó là cả một vấn đề lớn, khó tìm được tiếng nói chung giữa hai con người như khi xưa còn tình cảm nam nữ trong sáng với nhau. Tin rằng phần lớn các cuộc hôn nhân tuổi vị thành niên chỉ là để hoàn thành trách nhiệm với đối phương chứ rất ít những tình yêu chín chắn thực sự.

Bởi vậy, bạn, là một cô gái trẻ, sẽ tuyệt vời biết bao khi bạn đủ tỉnh táo để không phải sa cơ lỡ bước vào con đường đầy tối tăm ấy. Nếu bạn chỉ làm theo ý thích nhất thời của mình mà không quan tâm chúng ảnh hưởng như thế nào đến gia đình bạn và cả tương lai của bạn sau này, thì bạn có nghĩ rằng sau này bạn sẽ cảm thấy hối tiếc hay không? Quãng đời đẹp đẽ này là để bạn tận hưởng cho riêng mình và để thực hiện được những ước mơ, dự định lớn lao hơn, ý nghĩa hơn của bản thân; đồng thời góp chút gì đó cho sự tươi đẹp của cuộc đời này. Đừng chấp nhận phải làm một người mẹ trẻ! Dù thiên chức của người mẹ thật là lớn lao nhưng bạn hãy chờ khi mình thực sự trưởng thành, và đã sẵn sàng cho một cuộc sống gia đình, nơi mà bạn phải cho đi nhiều hơn nhận lại gấp vạn lần. Hãy chờ khi bạn sáng suốt tìm thấy được tình yêu đích thực của cuộc đời mình, bởi chỉ có người đó mới có vòng tay đủ rộng lớn, vững chắc và cả một tình yêu chân thành để che chở cho tổ ấm nhỏ của bạn.Và khi ấy, tôi biết bạn sẽ là một người mẹ thật tuyệt vời!

Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền.
(Lamartime)

Còn nếu bạn đã là một người mẹ trẻ, dù vì bất cứ lí do nào thì bạn cũng đừng mất hết niềm tin và sự lạc quan vào cuộc sống. Bạn còn có gia đình, bạn bè, người thân và cả tôi luôn ủng hộ bạn mà! Hãy sống thật tốt và cố gắng chuẩn bị những điều tốt nhất có thể cho cuộc sống sau này của bạn cũng như chồng và con bạn. Đừng nên để ý những lời nói không hay, mà hãy trân trọng những sự đồng cảm, sẻ chia từ người khác, điều đó sẽ khiến cho tâm hồn bạn nhẹ nhõm và thanh thản hơn. Hãy để cho đứa con của bạn thấy rằng nó thực sự có một người mẹ tốt; để sau này lớn lên nó chẳng bao giờ hổ thẹn, mà luôn cảm thấy tự hào về người mẹ đã mang nặng đẻ đau để cho nó ân huệ được tồn tại trong cuộc đời. Và nhất là, điều chắc hẳn bạn và bất cứ ai cũng mong muốn là sự truyền dạy kinh nghiệm mà bạn đã phải trải qua cho đứa con thơ, để mãi mãi bạn sẽ không bao giờ có cơ hội nhìn thấy hình ảnh thứ hai của mình nơi chính đứa con của bạn, bạn nhé!

Người mẹ là ngọn lửa, con cái là ánh sáng, nhìn ánh sáng biết được sức mạnh của ngọn lửa ( Hồng Y Mindszenty)

Và thương thay những người mẹ tuổi vị thành niên!…

Thảo Vi

Những giọt nước mắt

Vào lớp một, tôi học không giỏi, không tệ, không hoà đồng nhưng cũng không quá rụt rè. Nói chung là tôi bình thường, không đặc biệt. Tôi vẫn được danh hiệu học sinh giỏi nhưng có thể thẳng thắn mà nhận xét rằng tôi là học sinh dỏm trong những học sinh giỏi. Lên lớp hai tôi cũng không thay đổi cho mấy trừ cân nặng và chiều cao. Và cho đến bây giờ tôi vẫn mãi như vậy nếu không có một sự thay đổi nào trong quá trình phát triển đó của mình. Nhưng kì diệu thay sự thay đổi đó xảy ra khi tôi vào lớp ba.

Bà tiên trong câu chuyện thần kì ấy chính là cô giáo chủ nhiệm của tôi. Cô cao cao. Điều mà ai cũng có thể dễ dàng nhận thấy ở cô đó là khuôn mặt phúc hậu, hiền từ. Ấn tượng nhất là lúc lần đầu tiên cô bước vào lớp, cô mỉm cười, đôi mắt nhân từ nhìn quanh lớp. Chúng tôi như bị đôi mắt ấy thôi miên, tôi cứ nhìn vào đôi mắt đó mãi nhưng không chán. Và mãi đến bây giờ vẫn vậy, mặc dù tôi đã không còn gặp lại cô mỗi ngày như trước nữa. Lúc đó cô chỉ nói ngắn gọn một câu: “Các con có vui không!” Giọng cô đều đều, ấm áp. Kể từ đấy, hằng ngày, tôi được gặp cô, được nghe giọng trầm bỗng của cô khi đọc bài và nét chữ đều đều viết trên tấm bảng đen.

Chữ cô đều và đẹp còn chữ tôi thì… Đến bây giờ, giở lại những cuốn vở lớp một, hai mà tôi còn phát ớn. Nên khỏi cần nói cũng biết, tiết tập viết là cực hình đối với tôi. Trên bảng, cô dang hướng dẫn cách viết cho cả lớp từng li từng tí. Nào là: ta phải viết bắt đầu ở ôli thứ hai rồi kéo lên năm ô li tiếp theo là ..v..v..và..v…v. Tôi nghe ong cả lỗ tai, ngồi nghe như vịt nghe sấm. Cực hình! Đến lúc thực hành, lơ ngơ lớ ngớ như bò đội nón, quay qua phải, quay qua trái, quay lên trên, quay xuống dưới, xung quanh chẳng còn thấy mặt mũi của ai nữa hết. Tất cả các bạn đều đang cặm cụi viết. Thấy mình bơ vơ, tôi vừa định cúi xuống cho đồng loạt mặc dù không biết viết gì. Nhưng lúc đó thì cô đang hiện diện bên cạnh tôi. Tim như ngừng đập, miệng, mũi, cổ, họng cứng đờ, tứ chi bại liệt, cả người bủn rủn đến nỗi không cầm nỗi cây bút chì. Giật mình! Không thể tin vào tai mình được. Cô nhẹ nhàng ấm áp hỏi: “Con chưa viết sao?” Bình tĩnh hơn được chút, tim đập trở lại tay, chân đã có cảm giác. Bây giờ miệng mới lắp bắp trả lời: “Dạ!” Cô đến gần bên tôi, kiên trì, nhỏ nhẹ chỉ lại từng chi tiết. Như mật ngọt rót vào tai, tôi nuốt từng lời. Cô nói xong và đi lúc nào tôi không hay.

Cầm bút chì, tôi cặm cụi viết nắn nót từng chữ, có cảm giác đây là chữ đầu tiên của mình vậy. Viết xong, tôi nhìn lại sản phẩm của mình. Trời ơi! Không thể tin vào mắt mình được. Chữ của tôi viết đây sao! Ôi chao ôi! Nó đẹp và đều như bắp. Từng nét thanh, nét đậm thật uyển chuyển, duyên dáng như những chữ A đang nhảy múa trong trang vở trắng tinh của tôi vậy . Tôi tự hào, vui sướng đem bài nộp cho cô. Hôm sau đến lớp, chưa lần nào tôi có cảm giác vui sướng, hồi hộp chờ đợi được phát bài tập viết như lúc này. Tôi nhắm tịt mắt, chắp hai tay lại cầu nguyện. Phát đến bài của tôi, tôi vẫn chưa dám mở mắt. Cũng may, nhờ đứa bạn bên cạnh nói: “Ui! Bài của bạn ấy cao điểm kinh!” Lúc này tôi mới từ từ hé mắt ra. Trang vở nhập nhoè chữ và có một con số đỏ chót nổi bật. Ui trời! Tôi mở to mắt ra, há to họng hét lên: “Dzô!” Tôi được những 8 điểm . Đừng lầm tưởng tôi “dzô” là tôi được cao điểm nhất lớp. Cao nhất lớp là 9,5 điểm lận. Nhưng đối với tôi 8 điểm là kỉ lục rồi. Lúc trước, 7 điểm là may phước lắm rồi. Đây là bước đầu của sự tiến bộ. Tiếp theo đó, tôi đã có nhiều bài còn được đứng nhất lớp. Cảm giác lâng lâng vui sướng.


Như trên, tôi có nói tôi là học sinh dỏm trong những học sinh giỏi. Nhưng xét đi, xét lại, danh chính ngôn thuận mà nói thì tôi vẫn là một học sinh giỏi. Vì vậy nhiệm vụ của một học sinh giỏi là học và đi thi huyện. Và không ai khác, cô chính là người dạy lớp tôi để đi thi học sinh giỏi. Lúc đầu tôi học toán tệ ơi là tệ nên toán đối với tôi là đồ xa xí phấm, đồ bỏ đi. Tôi không quan tâm. Và đương nhiên tôi thích Tiếng Việt hơn. Đừng lầm tưởng tôi thích Tiếng Việt là tôi học giỏi Tiếng Việt. Thực tình mà nói thì nếu đem Tiếng Việt và Toán ra cân đo đong đếm thì Tiếng Việt hơn Toán một trời một vực. Nhưng đó là Tiếng Việt của tôi so với Toán của tôi, còn nếu so Tiếng Việt của tôi với Tiếng Việt của người khác thì còn thua xa. Nên tôi chẳng có điểm tựa nào để thể hiện mình, vì vậy đã rụt rè nay càng ù lì hơn. Nhiệm vụ của tôi là đi học và tôi cứ đi học. Cô ghi đề Toán, tôi và các bạn cùng chép. Xong, cô bảo chúng tôi lấy giấy nháp ra tính. Tôi ngoan ngoãn làm theo, nhưng chỉ làm theo một nữa yêu cầu của cô thôi.

Tôi lấy giấy nháp ra, ngồi vẽ nghoệch ngoạc lên tờ giấy trước mặt. Nhìn qua nhìn lại thấy tất cả đang cắm cúi cặm cụi, chia chia nhân nhân gì đó xong rồi lại ghi ghi chép chép liên tục không ngừng nghỉ. Nhìn lại mình, trên tờ giấy trước mặt là những hình thù không thể gọi tên vì nó chẳng giống gì cả. Tôi không tự tin trong mọi chuyện nhưng trong chuyện đánh giá mình thì tôi tự tin lắm. Tôi có thể khẳng định rằng bài này tôi làm không ra vì những bài trong sách giáo khoa có nhiều khi tôi làm không ra huấn chi là bài nâng cao. Tôi tin tưởng vào khẳng định của mình. Và chợt khám phá ra một lỗ nhỏ trên bàn thông xuống hộc bàn to đủ để có thể gắn một cây bút! Hí hửng với khám phá mới của mình, tôi liền lục trong hộp bút ra một cây bút chì và khám phá trò chơi này.

Chẳng may, bút chì rơi xuống đất, tôi cúi xuống lượm. Đang định quay lên, chợt giật mình cúi xuống lại. Trời ơi! Hai chân cô ở ngay phía sau lưng tôi. Vì cô là một con người nên có chân thì phải có tay chân thân và đầu nói chung là có các bộ phận trên cơ thể mà một con người bình thường có. Tôi không dám ngẩng lên, tưởng tượng như giông bão kéo đến và sắp quật tôi chúi húi xuống đất luôn. Cô cất tiếng: “Con làm xong rồi hả?” Âm thanh nhẹ nhàng khó tưởng tượng được. Tôi từ từ ngẩng đầu lên, chầm chậm quay ra sau, rồi lại cúi xuống đất. Lúc đó, hình như lực hút của trái đất tác dụng lên đầu tôi một lực rất lớn làm tôi cố gắng mấy cũng không thể ngẩn đầu lên nỗi. Tôi nói trong cổ họng: “Dạ, con không biết cách làm!”

Dưới mặt đất bỗng dưng xuất hiện một tivi màng hình phẳng. Trong đó đang chiếu một film kinh dị: Cô trợn mắt, nghiến răng, chĩa nòng súng vào tôi đang nằm sắp chết dưới đất. Bỗng! Đạn biến thành pháo hoa bay vèo vèo trong đầu tôi . Cô nói “ Con không biết chỗ nào để cô chỉ cho!” Không thể tin nỗi! Tivi biến mất, tôi hoàn hồn trở lại và lúc này lực hút Trái Đất bỗng dưng biến mất. Tôi như đang bay bổng vậy. Quay trở lại trang vở, cô từ từ tiến đến, nhỏ nhẹ giảng giải từng tí một. Tôi chăm chú nghe, không hiểu tại sao nó lại dễ như vậy.

Cô đi xong, tôi hí hoáy tính tính nhân nhân rồi ghi ghi chép chép. Lúc này, tôi chẳng khác nào một học sinh giỏi trong những học sinh giỏi. Làm xong bài toán, tôi thở phào nhẹ nhõm. Ngay lúc đó, cô gọi tôi lên bảng làm bài. Chưa bao giờ tôi thấy tự tin hơn lúc này. Bước về chỗ, tôi nghe như bên tai tiếng vỗ tay rầm rầm, những ánh mắt trầm trồ thán phục đang hướng về tôi. Nhưng thực ra, chẳng có ai vỗ tay, cũng chẳng có ai nhìn tôi cả. Tất cả đang chú ý lên bảng. Tôi gần như tuyệt vọng, nhưng ngay lúc đó, cô nói một câu hết sức hay, hết sức súc tích, hết sức ngắn gọn: “Con giỏi lắm!”.

Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng làm tôi mừng hết lớn. Không cần các bạn vỗ tay, không cần các bạn thán phục tôi cũng mãn nguyện lắm rồi. Cô ghi bài tập mới. Tôi lại chép bài nhưng lần này tôi không còn đuổi theo những suy nghĩ vẫn vơ, tôi tập trung vào bài toán. Thật ngạc nhiên, tôi thấy bài toán dễ vô cùng. Chỉ tính toán một tí là tôi có thể tìm ra hướng giải của bài toán. Tôi cặm cụi làm vào vở. Trời ơi! Cái cảm giác làm xong một bài toán đã chưa từng thấy. Từ trước đến giờ, tôi chỉ chờ các bạn giải xong và chép, cùng lắm thì tôi làm xong nhưng không biết cách trình bày.

Những giờ Toán tiếp theo, tôi hứng thú say mê vô cùng. Nghe kết quả của mình giống với kết quả của cô và các bạn có một ma lực lôi kéo, thúc đẩy tôi làm Toán. Tôi tư duy bằng đầu của mình và không còn chờ các bạn làm xong thì tôi cũng có thể trình bày hoàn chỉnh một bài toán theo cách của mình tuy còn thiếu sót đôi ba chỗ. Rồi các bạn nhìn tôi bằng ánh mắt khác, không còn coi thường, không còn khinh khỉnh như trước nữa. Rồi từng ngày, trình độ Toán học của tôi càng tăng. Từ chỗ không biết làm gì đến lúc biết làm nhưng chưa biết cách trình bày rồi đến lúc tôi có thể hoàn chỉnh một bài toán. Và giờ đây thì tôi đã làm nhanh hơn nhiều bạn của tôi trong lớp. Có nhiều bạn còn so sánh kết quả của mình với tôi. Bây giờ, tôi mới biết cảm giác của một học sinh giỏi thực sự sướng như thế nào. Thế mà, lúc trước, tôi lại an phận với danh hiệu học sinh giỏi của mình, tự hào về nó mà không cần biết đến gì cả. Học sinh giỏi thực sự là học sinh giỏi biết giải toán, biết làm toán nâng cao chứ không phải chỉ làm được những bài toán trong sách giáo khoa là đủ, học sinh giỏi là khi tự mình làm toán khó, là khi tự tin lúc lên bảng..v..v..Nói chung, học sinh giỏi thực sự không đơn giản mà đạt được.

Nhờ có bài toán “ Cô và tôi”- tên tôi đặt cho bài toán đầu tiên cô bày tôi- tôi đã thay đổi. Tôi từ một đứa rụt rè trở nên gần gũi với bạn bè hơn. Từ đứa chưa từng chơi thân với một ai trong lớp trở nên có nhiều bạn. Từ đứa thiếu tự tin trở nên đầy tự tin. Vân vân và vân vân. Nói tóm lại, sự thay đổi lớn nhất cho tất cả những thay đổi trên: Từ đứa học dzỏm trở thành đứa học giỏi. Bây giờ thì tôi có thể sánh vai được với các cường quốc năm châu, nói huỵch toẹt ra là mấy đứa bạn học giỏi nhất lớp tôi.

Học thì phải thi. Rồi cũng đến cái ngày tôi ôm lều, ôm chỏng đi thi. Vào phòng thi, tôi chạy đua với thời gian, tôi làm, ghi ghi, viết viết chăm chú đến nỗi thầy giám thị đứng bên cũng không biết. Tôi mặc kệ, vẫn cắm cúi làm, bây giờ tôi đâu có làm gì sai trái đâu mà sợ. Tôi không gian lận trong thi cử, tôi nằm trong bảng danh sánh của nhà trường gửi đi thi đàng hoàng. Làm một lèo xong hết nhưng tôi vẫn còn một bài. Nhìn đồng hồ còn 20’ nữa mới hết giờ, nhìn quanh lớp thấy vẫn có bạn còn làm nhưng cũng có những không làm nữa. Tôi nhìn bạn tôi mỉm cười, nhướng lông mày, bạn tôi giơ bốn ngón tay, tôi gật đầu. Đương nhiên hai chúng tôi thầm hiểu là cả hai cùng bí bài bốn. Tiếng trống báo còn 15’ nữa vang lên. Suy nghĩ thêm một tí nữa, tôi lại nhìn bạn tôi thở dài. Rồi cả hai cùng một lúc nộp bài. Ra khỏi phòng, tôi mới nhớ là chưa kiểm tra lại. Nhưng thôi kệ! Cô ngồi ở ghế đá dưới gốc cây, nóng lòng chờ đợi. Lông mày cô nhíu lại, người cứ bồn chồn nhìn về dãy lớp.

Bọn tôi bước ra, mỉm cười với cô. Lúc đó, cô nhướng đôi lông mày, nhìn chúng tôi nhạc nhiên hỏi: “ Các con nộp bài sớm vậy?!”. Cô làm tôi cụt hứng. Thế mà, tôi cứ tưởng rằng cô sẽ vui mừng và hỏi: “Đề dễ lắm sao các con xong sớm vậy? Làm đúng hết không các con?…” Hàng trăm câu hỏi mà tôi nghĩ cô sẽ hỏi và tôi đã chuẩn bị tư thê sẵn sàng trả lời. Nhưng không! Cô chỉ hỏi vậy và mặt cô thoáng buồn. Hết giờ, các bạn ra khỏi phòng. Cô tiến lại chỗ các bạn, chúng tôi vây quanh cô. Rồi cô mỉm cười nói: “Thôi các con cứ về ăn cơm với gia đình rồi mai đi học, đừng bận tâm nhiều quá.” Cô cũng đi về. Tôi đứng bần thần nhìn theo bóng cô một lúc rồi cũng hoà vào dòng người tấp nập, đi về nhà.

Hôm sau, lên trường bọn tôi trao đổi về bài làm hôm qua. Nhưng cô cũng không nói tiếng nào. Rồi thời gian trôi qua. Khi chúng tôi đã gần như quên đi sự háo hức chờ đợi kết quả thì trường lại thông báo đã có kết quả. Cô đi lấy danh sách kết quả của lớp tôi. Cô đọc điểm và giải của chúng tôi, cô đọc từ giải thấp nhất lên. Lớp tôi có mười học sinh giỏi lận. Tên thứ nhất, không có tôi, tên thứ hai cũng vậy. Tôi bắt đầu sợ vì lớp một, lớp hai tôi đâu có giải đâu. Tuy vậy tôi vẫn hi vọng và nghĩ biết đâu mình lại được giải cao hay sao?! Nhưng sự hi vọng gần như là thất vọng khi cô đọc đến tên thứ năm mà cái tên tôi vẫn còn ở đâu đâu. Nhưng khi đọc tên thứ sáu thì không hiểu là cô đọc lộn hay tôi nghe nhầm mà tôi có cảm giác là hình như có tên Nguyễn Thiện Chân kèm với giải nhì nữa.

Tôi trợn tròn mắt nhìn cô và thấy cô mỉm cười nhìn mình. Bây giờ thì tôi mới tin đấy là sự thật. Mọi vật mờ đi, mọi âm thanh lùng bùng trong lỗ tai mình. Tôi không còn thấy và không còn nghe được gì nữa. Tôi sung sướng vô cùng! Tôi chỉ biết ngồi im, không còn đủ bình tĩnh để mà hét lên được nữa. Chợt có bàn tay đặt lên vai tôi. Tôi trở về thực tại, bạn tôi nhìn tôi vui mừng: “ Chúc mừng nghe!” Tôi nhìn bạn tôi và cười đáp trả. Thiệt sự là tôi mừng không thể tả được .

Lớp một, tôi đứng thứ hai mốt trên ba mươi bạn trong cả trường. Lên lớp hai, vị trí đó có cải thiện được chút ít, tôi đứng thứ mười chín trên toàn trường. Còn bây giờ thì tôi được đứng thứ ba trường. Hỏi sao tôi không mừng cho được. Từ trước đến giờ tôi chỉ làm cho ba mẹ và thầy cô thất vọng,bây giờ thì tôi có thể làm cho ba mẹ và cô vui được rồi. Tôi chưa kịp hạnh phúc với những gì mình đã làm được cho mọi người thì cô nói: “Cô mừng vì các con đã đạt được những thành quả trên. Nhưng cô dạy các con nên cô biết sức mấy con có thể đạt kết quả cao hơn. Cô biết, nếu các con biết tận dụng thời gian và tư duy thêm tí nữa thì sẽ tốt hơn!”

Rồi cô im lặng nhìn ra cửa sổ, che đi những giọt nước mắt. Nhưng! Tôi biết: cô đang khóc. Cả lớp im lặng. Không khí nặng nề bao trùm lên cả lớp. Tôi cúi gằm mặt xuống đất. Tôi không dám nhìn cô. Tôi không dám đối diện với cô. Tôi đã làm cho cô buồn. Những giọt nước mắt đó tôi nghĩ là cho tôi. Tôi biết cô thương tôi chứ không oán tránh hay giận dữ gì cả. Nhưng chính điều đó làm tôi ân hận vô cùng. Sao cô không la tôi, sao cô không ghét tôi? Như vậy tôi sẽ dễ chịu hơn. Tại sao cô lại nhân hậu và bao dung như vậy? Cô làm tôi khó xử vô cùng. Ứ nghẹn trong cổ họng nhưng không dám khóc thành tiếng. Tôi có tư cách gì mà khóc chứ!

Chính những giọt nước mắt hôm ấy đã tạo nghị lực cho tôi tiến bộ. Tôi không muốn những giọt nước mắt kia chỉ đơn thuần rơi xuống rồi bốc hơi mãi mãi. Tôi muốn nó sẽ được lưu mãi mãi trong tim mình. Những giọt nước mắt đó như niềm tin cô đặt ở tôi. Tôi sẽ tin vào bản thân hơn. Tôi sẽ cố gắng hơn trong mọi việc và không nản lòng trước những khó khăn. Chính cô đã khám phá ra bí ẩn trong tôi. Có thể nói cô là người khai quật chất xám, người thổi niềm tin và người bơm nghị lực. Cô là bà tiên trong câu chuyện cổ tích có thật của tôi!

Nguyễn Thiện Chân
Lớp 8/4

Cảm xúc chưa đặt tên

Tôi có những người thầy thật vĩ đại của riêng mình!

Người thầy để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc nhất ở trường cấp ba là cô giáo dạy Sử, đồng thời là giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi trong suốt hai năm đầu thời trung học. Có biết bao kỉ niệm vui buồn thấm đẫm tình cô trò khiến tôi nhớ mãi và có lẽ chúng sẽ đi theo tôi suốt cả cuộc đời. Ngày tựu trường năm lớp 10, mang theo chút bỡ ngỡ, lo âu của một cô bé tuổi 15 hồn nhiên, ngây thơ vào trường mới, lớp mới, tôi thật may mắn được học cùng với người bạn thân nhất hồi cấp hai và được làm quen với nhiều người bạn mới dễ thương. Nhưng rồi sự xuất hiện của cô, trái với những gì tôi tưởng tượng về một cô giáo xinh đẹp, trẻ trung và dịu dàng khiến tôi có chút hụt hẫng. Cô đã khá lớn tuổi với gương mặt thật nghiêm nghị, và tôi tự nhủ có lẽ mình sẽ không có được cảm giác gần gũi, thân thiết với cô giáo mình như hồi còn học cấp hai.

Nhưng thực tế đã chứng minh ấn tượng ban đầu không thể nói lên tất cả về một con người. Sau một thời gian được học tập và rèn luyện cùng với tập thể lớp dưới sự dìu dắt tận tuỵ của cô, tôi mới thực sự cảm nhận được cô dường như là người mẹ thứ hai của mình. Mỗi bài giảng của cô như một câu chuyện kể sống động về lịch sử thế giới và lịch sử đất nước mình. Cô không đòi hỏi chúng tôi phải học thuộc lòng từng câu chữ mà chỉ cần biết khái quát và suy luận lô-gic những vấn đề của mỗi bài học. Đối với phong trào chung, cô nghiêm khắc nhưng không áp đặt chúng tôi phải làm như thế này, phải đạt được kết quả như thế kia mà để chúng tôi thoả sức sáng tạo theo khả năng của mình.

Cô quan tâm đến từng hoàn cảnh của mỗi thành viên trong lớp và luôn tạo điều kiện giúp đỡ các bạn khó khăn. Như lần biết tin mẹ của một người bạn trong lớp đột ngột qua đời, cô đã gọi điện cho từng học trò báo tin để cả lớp kịp thời đến động viên bạn vượt qua nỗi đau và tiếp tục học tập tốt. Có những lần cô buồn và thất vọng vì học trò không chịu phấn đấu, tôi và các bạn cảm thấy thật có lỗi và tự hứa sẽ không phụ lòng tin tưởng của cô thêm nữa. Những ngày cắm trại, ngày lễ 8-3, 20-10…với những kỉ niệm thật đẹp khiến tình cô trò càng thêm thắm thiết.

Có một điều thật đáng tiếc là đến năm 12 này cô không còn chủ nhiệm nữa nhưng vẫn giảng dạy bộ môn Lịch sử lớp tôi. Cô bảo cô già rồi, nên dừng việc chủ nhiệm để học trò không phải khổ vì những yêu cầu khắt khe của mình nữa. Nhưng tận đáy lòng chúng tôi hiểu đã đến lúc cô cần được nghỉ ngơi và mong cô dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, sau hàng chục năm trời đã hết lòng vì học trò, vì sự nghiệp giáo dục và đặc biệt vì gia đình thân yêu của mình. Trong tâm trí của tôi và các bạn, hình ảnh của cô vẫn in đậm như một người mẹ thương con bằng sự nghiêm khắc. Những phù sa cô đã bồi đắp cho con người, cho tâm hồn của chúng tôi, sẽ chẳng bao giờ tôi có thể quên…

Trong suy nghĩ của tôi, thầy giáo chủ nhiệm bây giờ là một người thầy thật đặc biệt. Không có những cử chỉ quan tâm, hỏi han học trò thân mật; cũng không có đặt nặng vấn đề thành tích cho lớp; thầy thường nghiêm khắc uốn nắn chúng tôi vào những nền nếp qui củ chỉ để giúp chúng tôi tiến bộ. Thầy thường giúp học trò nhận ra sai sót của mình rồi rút kinh nghiệm bằng những…bản kiểm điểm. Đôi lúc điều đó khiến chúng tôi cảm thấy khá là căng thẳng nhưng rồi tôi cũng nhận ra thầy thực sự dồn hết tình thương để dạy dỗ chúng tôi nên người, chỉ là cách thể hiện của thầy không mềm dẻo như cô giáo của tôi mà thôi. Dù tôi là một học trò vốn không giỏi các môn tự nhiên, đặc biệt là môn Vật lý của thầy, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để học tốt hơn. Trước tiên là để đạt được ước mơ của chính bản thân, và sau đó là đáp lại tấm lòng cao cả của người thầy dành cho những người học trò như mình…

Cô giáo dạy Văn của tôi chắc hẳn là một người có tâm hồn thật lãng mạn. Những bài giảng của cô làm say đắm lòng người không phải bởi những dòng kiến thức khô khốc trong sách vở, mà bằng một vốn hiểu biết rộng, một tình yêu lớn lao với văn học và một cảm nhận hết sức tinh tế. Tôi được biết cô đam mê văn học từ nhỏ và theo nghiệp sư phạm cho đến tận bây giờ, điều đó dường như làm tâm hồn cô ngày càng tươi trẻ bất chấp vấn đề tuổi tác. Tôi và các bạn được cô truyền đạt những kiến thức mới mẻ, những phân tích chính xác, sâu sắc về các tác phẩm và cả những kinh nghiệm sống quý báu. Mỗi tiết học của cô, chúng tôi được trải hồn mình ra tiếp nhận chúng như một hành trang vững chắc cho tương lai và cũng để hoàn thiện chính bản thân mình. Tôi rất trân trọng và biết ơn những điều cô dạy, những bài học cô nhắn gửi bằng tất cả lòng yêu trò, yêu nghề của mình. Tôi ngưỡng mộ và hi vọng một ngày nào đó mình cũng sẽ thực hiện được sứ mệnh bồi dưỡng sức mạnh cho tâm hồn mỗi con người như cô vậy…

Những người thầy này của tôi thật đáng kính trọng, bạn nhỉ!

Nhưng tôi còn nhiều người thầy tuyệt vời như thế nữa cơ! Những người thầy mà thậm chí tôi chưa bao giờ được gặp mặt, chưa bao giờ được dự bất cứ một tiết học nào và một trong số họ có thể chưa bao giờ đứng trên bục giảng…

Người thầy mà tôi vô cùng khâm phục và cảm thấy thật may mắn khi được quen biết là anh Quân Jun và anh đồng thời là một người bạn thân “online” của tôi. Ngay từ lần nói chuyện đầu tiên, tôi đã rất ngạc nhiên trước những khả năng đặc biệt của anh về ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Anh thông qua những bài văn, những vần thơ, những lời ca mà anh dịch và viết. Sự tình cờ đã khiến tôi và anh trở thành những người bạn tốt của nhau, cùng chung nhiều sở thích và chia sẻ với nhau nhiều điều. Anh đã giúp tôi rất nhiều trong việc học tiếng Anh, thoả mãn niềm vui thú với âm nhạc qua những bản dịch các bài hát mà cả hai cùng yêu thích. Anh cũng luôn lắng nghe và giúp tôi vượt qua những chuyện không vui, những khoảnh khắc tôi chán nản và mất niềm tin vào cuộc sống…Và quan trọng nhất, nhờ anh tôi khám phá ra những tiềm ẩn thú vị của bản thân và chính anh đã đem lại cho tôi cái duyên đến với khu vườn Đọt chuối non xinh đẹp này…

Tôi không phải là học trò của cô Huỳnh Huệ, nhưng ngay từ khi được đọc những bài viết của cô, tôi đã rất quý mến cô và xem cô như một người thầy của mình. Người thầy ấy không giảng dạy cho tôi bất cứ lí thuyết nào, nhưng đã mang lại cho tôi những lời chia sẻ rất chân thành, những cảm nhận diệu kỳ về cuộc sống này. Tôi nhìn thấy một phần nào đó của con người mình trong những bài viết hay cm, email chia sẻ của cô. Cô đã giúp tôi nhận ra, mình còn may mắn hơn những con người khác vì mình được sinh ra và lớn lên trong một mái ấm gia đình tràn đầy sự quan tâm và tình yêu thương, và những điều mình nếm trải chưa phải là những điều cay đắng nhất của cuộc đời này. Với tôi điều đó thực sự có ý nghĩa lớn lao! Tôi yêu quý cô nhiều lắm…

Mặc dù hơi ngại ngần nhưng tôi cũng muốn chia sẻ với các bạn về một người thầy nữa của mình. Đó là người đầu tiên đã cảm nhận được điều gì đó qua những dòng cm của tôi và khuyến khích tôi viết bài cho ĐCN, mặc dù những gì tôi viết nên không hề nổi bật, không hề xuất sắc. Người đó đã khen ngợi những cố gắng của tôi và động viên về tinh thần rất lớn để tôi phát huy những niềm đam mê, những sở thích của mình. Và không ngần ngại góp ý, chỉnh sửa những sai sót cũng như cung cấp cho tôi những kinh nghiệm viết, kĩ năng sống quý báu để giúp tôi ngày càng tiến bộ. Người thầy ấy ở cách xa tôi nửa vòng trái đất nhưng vẫn quan tâm đến tình hình của tôi khiến tôi hết sức cảm động. Tôi cảm thấy mình cần phải làm điều gì đó để đáp lại những ân huệ vô giá đó. Và tôi đang cố gắng hết mình! Cám ơn chú Hoành, người thầy thật đặc biệt của tôi! Và xin gửi ngàn lời cám ơn đến tất cả những người thầy mà tôi hết mực biết ơn…

“Người thầy trung bình chỉ biết nói,
Người thầy giỏi biết giải thích,
Người thầy xuất chúng biết minh họa,
Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng”.
(William A. Ward)

Những người thầy của tôi đâu chỉ là những con người hàng ngày đứng trên bục giảng, gắn bó với trường lớp, với học trò! Họ còn là những người có sứ mệnh khác nhau bằng những nghề nghiệp cao quý khác nhau. Nhưng điểm chung lớn nhất của họ là đều đem lại cảm hứng và làm giàu tâm hồn cho chúng ta. Họ là những con người gieo vô vàn hạt giống tích cực và chăm chút cho chúng mỗi ngày để góp phần làm cuộc sống thêm tươi đẹp và có ý nghĩa đích thực. Chính vì vậy, họ xứng đáng là những người thầy vĩ đại…

Đó cũng là lí do tại sao họ là những người thầy trong trái tim tôi!

Thảo Vi

Người thầy đặc biệt

Cảm ơn cô,người thầy đặc biệt của em
Đã giúp cho em biết được rằng
Những điều mà em cần phải học
Đó là phải sống và phải biết hoàn thiện
Em rất yêu cô
Bởi những điều cô dạy làm cho em thấy
Nếu em làm thật chăm chỉ, em sẽ làm được
Em cảm ơn cô, người đã dìu dắt em…

Happy Bun Ngô Việt Thảo dịch

.

Special Teacher

Thank you special teacher
For helping me to know
The things I need to learn
To live my life and grow.

I feel good with you because
Your teaching makes me see,
If I work at it, I can do it.
Thanks for showing me!

Joanna Fuchs

Lớp Mười Hai

Quân nể Nhi, vì dù sao Nhi cũng là lớp trưởng từ hồi lớp 10. Nhi không học giỏi nhất. Không xinh đẹp nhất. Nhi còn hơi đanh đá nữa. Nhưng mọi chuyện vào tay Nhi đều trở nên suôn sẻ kỳ lạ. Quân nghĩ là mình để ý Nhi. Tất nhiên ở đây không có chuyện lãng mạn như “chàng lớp trưởng và nàng lớp phó”. Vì lớp trưởng là Nhi còn lớp phó học tập là Quân. Giang sơn cũng khác. Quân học lớp Lý, còn Nhi học lớp Văn.

Lớp Lý chơi thân với lớp Văn chẳng phải do hợp ý nhau mà là do “duyên nợ”. Khối 12 có bốn lớp chuyên. Lớp Toán rất cá tính, lớp Anh rất điệu đàng. Lớp Lý hơi cù lần, còn lớp Văn đích thị là những bà cụ non nhiều chuyện và đanh đá mà Nhi là một ví dụ điển hình. Lịch sử qui định vậy rồi.

Để cân bằng sinh thái thì một lớp toàn con trai phải có một buổi học chung với một lớp toàn con gái cho đỡ chán. Lý và Văn chung nhau môn ngoại ngữ. Toán và Anh chung nhau môn văn. Bởi duyên nợ và bởi ông bà xưa nói nồi nào úp vung nấy nên lớp Lý phải gắn bó với lớp Văn thôi.

Hôm kỷ niêm 10 năm thành lập, trường tổ chức cắm trại trên bãi dương cạnh bờ biển và kết hợp thi văn nghệ. Lớp Lý không có nhân tài ca hát nên Quân chưa biết tham gia bằng tiết mục gì. May quá, Nhi đĩnh đạc sang gặp Quân để cứu bồ:

– Lớp tui có kịch bản rồi nhưng thiếu diễn viên, tui muốn mượn một người bên lớp ông.

– Kịch gì?

– Bí mật, ông đừng lo. Hát thì tui dở nhưng dựng kịch tui có khiếu lắm à…

Quân ngẫm nghĩ. Phải kiếm thằng nào ra dáng một chút, dù gì cũng là đại diên của lớp.

– Ninh được không? Nó đẹp trai nhất lớp tui.

– Không được. Nó không hợp vai – Nhi dứt khoát – Tui thích thằng Hoàng hơn.

– Trời, cái thằng gầy tom mà còn ẻo lả nữa.

– Nhưng tui thấy nó tiềm tàng khả năng diễn xuất. Ông yên tâm đi.

Thế là mỗi ngày, hết tiết 6, những kịch sĩ và đạo diễn của lớp Văn kéo theo thằng Hoàng lên khu nội trú tập kịch. Bí mật hết sức. Giống như tụi nó đang chuyển thể “Điệp vụ bất khả thi” sang kịch nói không bằng.

Tối hôm diễn, thiếu điều Quân muốn té xỉu khi nhìn thấy thằng Hoàng diện váy dài, độn bong bóng hai bên ngực, đội tóc giả thắt bím, đóng vai một cô gái õng ẹo đỏng đảnh đi coi bói chuyện tình duyên. Lão thầy bói ranh ma gắn râu đen đeo mắt kính đen đích thị là Nhi. Ban giám khảo cười nghiêng ngả, đám lớp Toán thích chí gõ xoong chảo rầm trời, còn lớp Lý đứa nào đứa nấy cứ ôm bụng bò lăn bò càng ra đất mà cười.

Quân phải công nhận Nhi dựng kich và đóng kịch có duyên hết biết. Nhưng tác phẩm “vĩ đại” của lớp 12V – 12L chỉ đạt giải ba, đúng giá năm chục ngàn, đủ cho Nhi đãi hai lớp một chầu ốc luộc. Thằng Hoàng tí ta tí tởn ra mặt với các danh hiệu “đệ nhất danh hài” mà mấy lớp đàn em đặt cho nó, muốn tỏ vẻ ta đây là nghệ sĩ chân chính, vừa ăn vừa cấm cẳn:

– Hài kịch dù xuất sắc vẫn không được xem trọng bằng chính kịch tầm thường… Thật không công bằng.

Quân vừa tức cười vừa bực mình, hỏi:

– Sao mày không kể chuyện mày đóng vai con gái. Việc gì phải giấu như mèo giấu cứt vậy.

– Bà Nhi nói tao mà hé ra bà cắt lưỡi liền – vừa liếc Nhi nó vừa nói nhỏ với Quân – Nhưng mà cũng phải công nhận nhỏ Nhi có mắt xanh thiệt nghen mày. Nó kêu tao giống Thành Lộc. Bây giờ tao mới thấy là cũng… giống thiệt.

Hết mấy trò chơi tập thể, lớp Lý ầm ĩ kéo sang trại lớp Văn ăn ké món chè khuya. Ngoảnh đi ngoảnh lại, không thấy Nhi đâu, Quân tìm quanh quẩn, thấy Nhi ngồi bó gối trên bãi cát ngắm sao.

– Sao bà không lo dọn dẹp với tụi nó, ỷ thế lớp trưởng hả?

– Trời! Có hai chục cái ly, 13 cái chén, bốn cái nồi, hai cái tô, 5 cái đĩa mà tới 9 người phụ nữ đảm đang giành nhau rửa kìa, tui nhào vô làm tụi nó mới ý kiến á. Tui chán quá. Kêu thi nấu ăn không ai chịu đi, thi cắm hoa cũng không, vậy mà có mặt lớp ông, bà nào cũng muốn giành chức “phụ nữ đảm đang” hết trơn…

Quân phì cười, khẽ khàng ngồi xuống cạnh Nhi. Đêm ở biển bình yên. Chỉ có tiếng sóng rì rầm và sao trời. Nhi chợt nói nhỏ:

– Sao tui thấy nhớ bà ngoại quá. Nhà ngoại tui cũng kề biển vậy nè. Nhưng biển không đẹp bằng, chiều tối nào bà tui cũng phải đi cào ốc. Ông không biết đâu. Tui lớn lên rồi đi học đến bây giờ cũng nhờ mấy con ốc của ngoại.

Quay sang nhìn thấy mắt Nhi long lanh, nhưng Quân chỉ biết lặng thinh. Có lần nghe thầy Tuấn hiệu phó nói hoàn cảnh của Nhi rất buồn. Bố mẹ và đứa em trai mới sinh đã mất vì tai nạn cách đây mười năm. Nhi sống với ông bà ngoại, rồi ông Nhi mất vì ung thư gan. Khó khăn, nhưng Nhi có chí và học chăm lắm. Tốt nghiệp cấp II thủ khoa, giải nhì môn Văn quốc gia, được tuyển thẳng vô trường chuyên của tỉnh, vậy mà thầy cô và bà ngoại phải động viên dữ lắm Nhi mới chịu lên tỉnh học, vì sợ để ngoại ở nhà một mình. Mấy đứa ở cùng phòng nội trú của Nhi kể, mỗi buổi sáng, Nhi ăn đúng nửa ổ bánh mì, tiền học bổng gửi về cho ngoại hết chứ không mua sắm gì, và luôn cười tíu tít như người hạnh phúc nhất trên đời. Ít khi Nhi thơ thẩn như bây giờ. Tự nhiên Quân thấy thương Nhi lạ.

– Mấy đứa lớp ông đâu hết rồi?

– Tụi nó đang bắt còng ngoài kia kìa.

– Mình ra đó đi. Tui cũng thích bắt còng lắm.

Nhi đứng lên, chạy về phía biển, nơi những ánh đèn pin của bọn thằng Nam, thằng Ninh đang dò đếm từng bước trên bãi cát. Quân đi theo, chầm chậm, nhìn dáng Nhi chạy nghiêng nghiêng trên cát, tóc tung bay, dịu dàng và đơn độc làm sao.

Thi tốt nghiệp xong, hai lớp tổ chức liên hoan ngay trên khoảng đất sân xi măng trước khu nội trú, bên hông trường. Dốc hết quỹ lớp và học bổng tháng cuối cùng, tiệc chia tay có đủ nem nướng, bia hơi. Dù sao cũng là đêm cuối, chiều mai đã bắt đầu có đứa vào Sài Gòn luyện thi rồi.

Uống không quen nên chẳng mấy chốc đầu óc đứa nào cũng lâng lâng. Thằng Hoàng lăn ra nền ngủ tít thò lò. Mấy đứa lớp Lý chuồn lên phòng học. Còn lại thầy Cường, quản lý khu nội trú và dăm ba đứa “chì” nhất, trong đó có Nhi và Quân.

Thầy Cường hơi gật gù, nắm chặt tay Quân:

– Mai mốt mấy em đi rồi. Thầy nhớ tụi bây lắm. Thầy dặn, hôm nay uống cho vui thôi chứ vô Sài Gòn rồi đừng có nhậu nhẹt. Thầy nghe nhiều người nói sinh viên bây giờ nhiều đứa bê tha dữ lắm. Tương lai trong tay mình. Giống như xây nhà, xây lên cũng mình mà đạp đi cũng mình thôi. Nhớ trân trọng tương lai để dăm ba năm sau về đây cho thầy nở mày nở mặt, nghe chưa?

Quân dạ. Rồi im lặng quay sang nhìn Nhi và bọn thằng Ninh đang hát, giọng lào khào vì bia và la hét quá nhiều. “Về đây đứng bên máy trường xưa, thấy như mình trôi trong ngày cũ, bồi hồi nhớ tiếng nói thầy cô, thoáng trong lòng, một nỗi buồn qua”. Mặt Nhi đỏ bừng lên dưới ánh lửa, mắt Nhi long lanh. Chưa bao giờ Quân thấy Nhi đẹp và thân thiết như bây giờ.

Đột nhiên, Nhi đứng dậy rồi đến ngồi cạnh Quân:

– Nè, nói thiệt đi, ông để ý ai trong lớp tui phải không, sao chiều giờ thấy ông thẫn thờ vậy?

– Ừ.

– Trời đất, tui đoán tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tà la nghen. Ai vậy ? Nói đi tui giúp đỡ cho.

Quân hít một hơi thật sâu.

– Bà chớ ai.

– Cái gì???- Nhi trợn mắt.

Lỡ đâm lao rồi, Quân phải theo lao luôn:

– Đúng ra, tui để ý Nhi lâu rồi, từ hồi Nhi mới vô trường. Mới đầu tui thấy Nhi ít nói, dễ thương. Ai dè Nhi làm lớp trưởng, hay nạt nộ, hay trợn mắt nên sau đó tui thấy Nhi …hết dễ thương. Bây giờ mới thấy Nhi dễ thương lại…

Nhi im lìm, mắt đăm đăm nhìn về mấy đứa con trai lớp Lý đang hát om sòm chẳng thèm để ý gì đến hai thủ lĩnh đang thì thầm với nhau bên cạnh đống lửa, mặt đầy căng thẳng.

– Nhi thấy sao? Quân đánh bạo.

– Tui hả? Tui thấy… nói chung lớp Lý cũng dễ thương. Tui thấy…nói chung…ông cũng dễ thương. Umh…Có gì mai tui trả lời ông nghen.

Nhi cười. Lửa nhảy nhót trong đôi mắt. Rồi Nhi quay sang nhìn đám bạn, cao giọng hát “Ai mang đến gần trời lưu luyến. Mà cứ yêu thương nhau hoài. Bao nhiêu kỷ niệm qua ngày tháng, sao không lúc nào nhạt phai”.

Sáng sớm, Quân lò dò xuống sân đã thấy Nhi ngồi bên hồ cá nhỏ cạnh phòng để xe của khu nội trú, tay cầm cuốn sách lịch sử. Tóc Nhi mới gội, xõa ra, bóng mướt và đen nhánh. Trông dịu dàng lạ. Nghe tiếng chân, Nhi ngẩng lên, cười, Quân ngượng nghịu:

– Hồi tối say quá.

– Ừ.

– Tụi Quân phải về phòng thầy Cường ngủ.

– Vậy hả?- Nhi vẫn chúi đầu vào sách, chân đong đưa, miệng nhóp nhép, tay chìa miếng bánh mì ra mời Quân.

– Nhi. Chuyện hồi tối…

– Chuyện gì? Nhi ngơ ngác.

– Chuyện… Quân nói… Nhi không nhớ thiệt hả?

– Hình như không… Nhưng mà chuyện gì?

Trời! Làm gì có buổi liên hoan chia tay lần thứ hai để Quân có cơ hội nói lại. Bây giờ giữa thanh thiên bạch nhật, mắt Nhi lại tỉnh queo như vầy, có cho vàng Quân cũng không dám nói.

– Ờ… Bà viết lưu bút tui nghen?

Quân rút quyển sổ tay ra, lòng thấy đau đớn khôn tả:

– Nhi à?

– Gì?

– Bà là người cuối cùng. Viết nhiều nhiều nghen.

– Vậy tui giữ luôn, thi đại học xong tui trả hén. Có khi lúc đó mới có nhiều chuyện để viết. Đồng ý không?

Nhi cười tươi rói, mắt lấp lánh. Quân thấy hoang mang quá. Có thật là Nhi không nhớ hôm qua Quân nói gì không ta?

Đông Vy

Happy Teacher’s Day

Wishing you all a very joyful and happy Teacher’s Day!

With love

Nguyển Đình Chung
Daklak ‘Teachers Training College
.

A teacher
Takes a hand……
Opens a mind……….
And touches a heart.
You are one such teacher for me!
Thanks for being there!
Happy Teacher’s Day!

Teachers that live to teach…..
And Create kids
That love to learn
Thanks for your support!
Happy Teacher’s Day!

A teacher
Is like a candle
Which lights others
In consuming itself.
Happy Teacher’s Day!

Teachers help us
To learn from yesterday,
Live for today and
Hope for tomorrow.
You have taught us all of this!
Happy Teacher’s Day!

The most extraordinary thing
About a really good teacher
Is that he or she transcends
Accepted educational methods.
Happy Teacher’s Day!

.

    bài dịch của em Dương Ngọc Anh
    lớp 10 chuyên Toán trường Nguyễn Du Daklak

Một người cô
Nắm lấy bàn tay
Mở rộng suy nghĩ và cảm giác
Và chạm tới một trái tim
Và cô là một người như vậy đối với em
Cảm ơn vì đã ở đó!
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Thầy cô người mà sống để dạy…
Và tạo ra những đứa trẻ
Người mà yêu để học
Cảm ơn cho sự ủng hộ của cô!
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Một người cô
Chỉ như một ngọn nến
Thắp sáng cho những thứ khác
Bằng việc tiêu phí chính mình
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Thầy cô giúp chúng ta
Học từ hôm qua
Sống vì hôm nay
Hi vọng cho ngày mai
Cô đã dạy cho chúng em tất cả những điều đó
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Điều phi thường nhất
Về một giáo viên thật sự rất tốt
Là việc thầy hay cô vượt hơn
Những phương thức giáo dục được chấp nhận
Chúc mừng ngày của thầy cô!

.

    Bản dich của Lê Thị Kim Chi

môt ngươi thầy
Dẫn dắt em
Mở ra tri thức
Và ở bên em
Thây đúng là một người thầy của em
Cảm ơn vì thầy đã ở đây
Chúc mừng ngày nhà giáo

Những người thầy sống để dạy
Và tao ra những đứa trẻ
Mà yêu thương để dạy dỗ
Cảm ơn vì sự đóng góp của thầy
Chúc mừng ngày nhà giáo

Một thầy giáo
Cũng như một ngọn nến
Thắp sáng cho những học trò
Khi tự đốt nó

Những người thầy đã giúp đỡ chúng em
Học tập từ quá khứ
Sống cho hiện tại và
Hi vọng cho tương lai
Thầy đã dạy cho chúng em tất cả những điều này
Chúc mừng ngày nhà giáo

Điều đặc biệt nhất
Về một người thầy đích thực
Là thầy ấy hay cô ấy hơn cả
Đảm nhận những cách thức dạy dỗ
Chúc mừng ngày nhà giáo

.

Lê thị kim chi

Chúc mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11!

Với tất cả tình yêu thương và niềm kính trọng đến người thầy của tôi nói riêng và tất cả người thầy trên khắp thế giới nói chung.

Xin gửi đến thầy của tôi,người đã dạy tôi cách sử dụng đúng thì trong một câu tiếng Anh. Người đã dạy chúng tôi bằng cả tấm lòng và sự nhiệt tình.

Xin gửi đến thầy, thầy không chỉ dạy chúng tôi cách học tập sao cho thật sự hiệu quả, mà thầy còn hướng chúng tôi đến một thế giới bổ ích, đến một niềm tin vững chãi, một cái nhìn đồng cảm, một sự yêu thương tha thiết, những triết lí bổ ích, những bản nhạc khiến trái tim và cả trí óc đều ấm lên những lời ca ngọt ngào.

Xin gửi đến thầy thông điệp bé nhỏ của tôi:

“ Cô ơi! Em chỉ muốn chúc cô có một ngày nghỉ lễ thật hạnh phúc, thật vui vẻ và ấm áp. Em muốn sẽ mãi là học trò ngốc nhất của cô. Mong rằng cô luôn luôn khoẻ mạnh, luôn luôn vui tươi, và sẽ mãi là người dẫn đường cho chúng em, là người chỉ cho chúng em con đường đến một thế giới thật xinh đẹp; là người cầm chìa khoá mở cánh cửa của tình yêu nơi chúng em. Biến tâm hồn non nớt của chúng em trở nên trưởng thành hơn!!!! Cô ơi, em thương cô nhiều lắm!!!!!!”

—–

Happy Teacher’s Day 20-11!

With all my love and respect to my teacher and all the teachers around the world.

-Your student –

Mr.Clown. 🙂

Khoảnh Khắc Tri Ân

“Giáo dục như ánh thái dương phản chiếu cả đến những gian nhà cỏ thấp bé, mái tranh của con nhà nghèo”. (Pestalogi)

Tôi tự truy vấn mình câu hỏi: “Ánh thái dương có bao giờ vụt tắt không?”. Và ngay lập tức tôi nhận được câu trả lời vang vọng từ chính tận sâu đáy lòng mình: “Khi con người còn tồn tại, thì ánh thái dương vĩ đại ấy dường như bất tử”.

Vậy những con người đem ánh thái dương len lỏi đến tận những gian nhà cỏ thấp bé hay những mái tranh của con nhà nghèo có bất tử hay không? Câu trả lời là: “Vượt qua những khắc nghiệt về vòng luân hồi của tạo hoá, tâm hồn và sứ mệnh cao cả của họ vẫn tồn tại mãi mãi với thời gian”. Và không ai khác, họ chính là những người thầy, những con người mà sứ mệnh của họ là giúp mỗi chúng ta phát hiện ra những điều còn tiềm ẩn bên trong bản thân mình. Cũng chính những người thầy ấy đã bao năm tháng chèo lái con đò, đưa biết bao thế hệ con người đến được với bến bờ của tương lai và khám phá những bí ẩn diệu kỳ của cuộc sống.

Chính vì vậy, bài học làm người mà mỗi chúng ta vẫn luôn nhớ ghi là: “Công Cha – Nghĩa Mẹ – Ơn Thầy”. Bởi lẽ, khi cha mẹ cho ta sự sống và tình yêu thương, thì người thầy đem đến cho ta những kĩ năng hoàn thiện bản thân thật quý giá. Nếu thiếu đi bất kỳ điều gì, thì có lẽ cuộc sống của ta sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc, ý nghĩa một cách trọn vẹn được. Những bài học của người thầy cho ta biết thật nhiều tri thức mới mẻ, cho ta biết làm thế nào để nắm bắt cơ hội và đạt được thành công, và quan trọng hơn cả là chúng có sức mạnh khơi dậy tâm hồn ta thật phi thường.

Dường như sự giáo dục của người thầy là nền tảng cho sự tồn tại và phát triển của xã hội loài người hôm nay và mãi mai sau. Họ mang trên mình trách nhiệm lớn lao là đào tạo, bồi dưỡng nên nhiều thế hệ, mà trước tiên là đủ phẩm chất và sau đó là đủ năng lực; để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp và tiến bộ theo sự phát triển của nền văn minh nhân loại.

“Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học”. Với tôi câu nói của Comenski có một sức thuyết phục thật mạnh mẽ. Cõ lẽ điều ông muốn chuyển tải đến tất cả mọi người là xã hội này có vô vàn nghề nghiệp. Nghề nào cũng cao quý như nhau vì mỗi nghề có một sứ mệnh riêng của mình. Nhưng dường như không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học, cũng như không có ai cao quý hơn những người thầy.

Người thầy khi xưa truyền giảng đạo lí, cái chữ mong có ngày được nhìn thấy học trò mình áo gấm vinh qui về làng, để rồi trở thành những viên quan có tâm, có tài phụng sự triều đình, đất nước. Những cái tên “Chu Văn An”, “Nguyễn Bỉnh Khiêm”, “Cao Bá Quát”, “Bà Huyện Thanh Quan”, “Đoàn Thị Điểm”, “Nguyễn Đình Chiểu”, “Phan Bội Châu”…là những người thầy nổi tiếng trong lịch sử dân tộc ta mà đến tận bây giờ công lao của họ vẫn khắc sâu trong lòng mỗi con người Việt Nam. Có những người học trò trưởng thành từ sự dạy dỗ của họ đã trở thành những bậc anh tài lưu danh muôn đời trong sử sách và là tấm gương sáng về tinh thần học tập cho những thế hệ sau.

Và những người thầy hôm nay, không chỉ giỏi về nghiệp vụ chuyên môn mà còn có tấm lòng và đạo đức nhà giáo thật đáng khâm phục. Có những người thầy trẻ tuổi đã không ngần ngại hi sinh quãng đời đẹp đẽ của mình để đến dạy học cho đồng bào vùng sâu, vùng xa; với ước nguyện mang ánh sáng tri thức để thắp lên niềm hi vọng về một tương lai tươi sáng. Những người thầy khác thì lại hết lòng giúp đỡ, dạy học miễn phí cho những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, không nơi nương tựa và phải ở trong những trại trẻ mồ côi hay mái ấm tình hồng, thông qua các lớp học bổ túc. Việc làm cao đẹp ấy của họ đã đem lại niềm tin và sự lạc quan, giúp các em vượt lên số phận để trở thành những con người có ích cho xã hội. Và còn vô vàn những người thầy ngày ngày vẫn âm thầm dạy dỗ, chỉ bảo học trò mình lĩnh hội kiến thức tốt nhất, để làm giàu vốn hiểu biết và vận dụng được vào thực tế đời sống. Không dừng lại ở đó, mỗi người thầy khi đứng trên bục giảng hẳn sẽ mong mỏi những học trò của mình rèn luyện và phát huy được những phẩm chất tốt đẹp vốn có của con người Việt Nam. Ấy mới chính là điều đáng để mỗi chúng ta trân trọng nhất!

Ta có thể kể đến những cái tên vĩ đại đào tạo nên những nhân tài có nhân cách đạo đức lớn, đóng góp đáng kể cho sự nghiệp giáo dục nước nhà như: Giáo sư Dương Quảng Hàm- Nhà sư phạm mẫu mực; Ông giáo Hoài- Người vẽ cờ khởi nghĩa và lá cờ tổ quốc hôm nay; Đặng Thai Mai- Người thầy 60 năm đứng trên bục giảng- Bậc đại thụ văn Lâm- Nhà nhân văn chủ nghĩa; Nhà giáo, Đại tướng Võ Nguyên Giáp…hay thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký từ một người học trò tật nguyền đã vượt khó để học tập giỏi và sau này trở thành một nhà giáo tâm huyết, gắn bó với bục giảng suốt hơn 35 năm. Họ cùng với tất cả những người thầy “vô danh” khác đều có chung ước vọng mở ra một tương lai tươi sáng và bước phát triển mới cho quê hương mình thông qua trọng trách thật cao cả là giáo dục và đào tạo con người. Họ xứng đáng là những người anh hùng thầm lặng, và là những tấm gương soi sáng muôn đời để mỗi chúng ta khắc ghi và học tập.

“Mục tiêu của giáo dục không phải là dạy cách kiếm sống hay cung cấp công cụ để đạt được sự giàu có, mà đó phải là con đường dẫn lối tâm hồn con người vươn đến cái Chân và thực hành cái Thiện”. (Vijaya Lakshmi Pandit)

Tôi không khỏi bồi hồi xúc động khi nghe những lời hát: “Khi tóc thầy bạc tóc em vẫn còn xanh. Khi tóc thầy bạc trắng chúng em đã khôn lớn rồi…”. Người thầy dạy cho bạn, cho tôi bao điều hay, nhưng chưa bao giờ thầy kể câu chuyện về những hạt bụi phấn, về những nếp nhăn, về những lúc nỗi buồn dày xéo tâm hồn vô hạn khi thấy học trò mình phạm lỗi hay không chịu cố gắng học hành. Đó là bởi đức hi sinh cao cả của người thầy. Thầy không muốn trò mình phải suy nghĩ nhiều mà quên đi nhiệm vụ trước mắt. Trái tim người thầy bao la rộng mở, sẵn sàng bỏ qua hết thảy lỗi lầm của học trò để hướng đến những điều lớn lao hơn. Những học trò cuối cấp như tôi và bạn, thời gian được ngồi trên ghế trường trung học, được gắn bó với thầy cô bạn bè như gia đình thân thiết đâu còn nhiều nữa, mà sao vẫn cứ để những người thầy đôi khi phải đau lòng mà không chịu phấn đấu? Nếu trân trọng những điều mà người thầy đem lại cho mỗi chúng ta, thì tôi và bạn, chúng ta hãy cố gắng hết sức mình, bởi:

“Dẫu đếm hết sao trời đêm nay,
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi,
Nhưng ngàn năm,
Làm sao em đếm hết công ơn người thầy…”

Ca khúc “Người thầy” với những ca từ đầy ý nghĩa như một câu chuyện kể mà hồi kết là một câu hỏi để mỗi chúng ta tự trải nghiệm với lòng mình. Rằng những gì ta đang làm đã xứng đáng với công ơn mênh mông trời biển của người thầy hay chưa? Không cần ai cho ta câu trả lời, khi tự hỏi lòng mình như thế, tức khắc ta đã có câu trả lời cho riêng mình rồi!

Sau này ta trưởng thành, đường đời thênh thang rộng mở, ta bước từng bước vững chãi, và để lại một dòng sông, một con đò phía sau lưng. Ta có thể quên chúng, nhưng nhất định ta không thể quên…người chèo đò năm xưa đã chở ta đến bến bờ ước mơ!

“Một con đò sang ngang,
Ôi lòng thầy mênh mang…”

Và hôm nay, tôi và chúng ta cùng tri ân những người thầy như thế!

Thảo Vi

Khi thầy nghĩ rằng em đang không quan tâm


Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , thầy nhận xét về bài báo cáo đầu tiên của em và em muốn làm lại một bài khác .

Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , thầy cho một chú mèo đi lạc ăn và em nghĩ rằng thầy tuyệt vời biết bao khi tốt với động vật.

Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , thầy cho em một tấm vé , và em hiểu ra rằng những thứ nhỏ nhặc đôi khi lại rất đáng quý.

Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , thầy che chở em và em cảm nhận được yêu thương dâng trào.

Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , em thấy những giọt nước mắt chảy ra từ

đôi mắt thầy và em học được rằng đôi khi thứ làm ta đau lại đáng để ta phải khóc.

Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , thầy mỉm cười và điều đó làm cho em muốn được trông rạng rỡ như vậy .

Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , thầy quan tâm và em muốn được trở thành những gì em có thế .

Khi thầy nghĩ rằng em đang không chú ý , em nhìn và muốn nói rằng nhờ ở thầy và tất cả những gì thầy đã làm khi thầy nghĩ rằng em đang không quan tâm.

    Bài dịch của Nguyễn Phương Uyên, lớp 10 chuyên Văn trường Nguyễn Du Daklak

.

WHEN YOU THOUGHT I WASN’T LOOKING

    By Mary Rita Schilke Korzan


When you thought I wasn’t looking, you displayed my first report, and I wanted to do another.

When you thought I wasn’t looking, you fed a stray cat, and I thought it was good to be kind to animals.

When you thought I wasn’t looking, you gave me a sticker, and I knew that little things were special things.

When you thought I wasn’t looking, you put your arm around me, and I felt loved.

When you thought I wasn’t looking I saw tears come from your eyes, and I learned that sometimes things hurt–but that it’s all right to cry.

When you thought I wasn’t looking, you smiled, and it made me want to look that pretty too.

When you thought I wasn’t looking, you cared, and I wanted to be everything I could be.

When you thought I wasn’t looking–I looked…and wanted to say thanks for all those things you did when you thought I wasn’t looking.

Number One Teacher – Người Cô Số 1

Dạ em chào cô ạ…. hôm nay nhân ngày 20-11, em chúc cô ngày càng mạnh khỏe, tươi trẻ và vui vẻ…dạ hôm nay em lên mạng kiếm được bài thơ bằng tiếng Anh về cô giáo ạ… em xin copy lại và dịch ra để gửi tặng cô ạ… em dịch còn nhiều sai sót, nên mong cô sữa lại những chỗ dịch chưa đạt giúp em ạ! Em chúc cô 1 ngày làm việc vui vẻ!

Như Thảo.

(ĐCN: Như Thảo, học sinh lớp 8, là thế hệ học trò thứ hai của chị Huỳnh Huệ. Mẹ Thảo trước đây 16 năm là sinh viên học tiếng Anh với chị Huệ. Như Thảo đã dịch bài thơ Time của Quan Jun đăng hai hôm trước).

.

Number One Teacher

I’m happy that you’re my teacher;
I enjoy each lesson you teach.
As my role model you inspire me
To dream and to work and to reach.

With your kindness you get my attention;
Every day you are planting a seed
Of curiosity and motivation
To know and to grow and succeed.

You help me fulfill my potential;
I’m thankful for all that you’ve done.
I admire you each day, and I just want to say,
As a teacher, you’re number one!

(Joanna Fuchs)

.

Cô giáo số 1!

Con rất hạnh phúc vì cô là cô giáo của con
Con thích thú với mỗi bài học mà cô dạy
Như một tấm gương mẫu mực, cô đã truyền cảm hứng cho con
Để con được mơ, để học và được

Cô đã chăm sóc con chu đáo với sự ân cần
Mỗi ngày cô là người gieo rắc
Sự tò mò và sự thúc đẩy
Để con biết, con lớn lên và để con được thành công

Cô giúp con hoàn thành được những tiềm năng của con
Con biết ơn tất cả những gì mà cô đã làm
Con rất ngưỡng mộ cô, và con chỉ muốn nói,
Cô là cô giáo số 1 của con…!

(Như Thảo dịch)

Wonderful Teacher – Người Thầy Tuyệt Vời

Người thầy tuyệt vời!
Với một món quà tri thức thật lớn lao
Một trái tim bộn bề lo lắng
Thầy thêm vào đầy ắp yêu thương
Tất cả mọi điều mà thầy dạy cho
Cho,thầy cho rất nhiều
Nhưng thầy không bao giờ màng đến bao nhiêu
Sự tận tâm của thầy
Làm thay đổi thế giới
Của những học sinh thầy dìu dắt
Thầy thắp lên ngọn lửa tri thức
Trong từng đứa học trò thầy dạy dỗ
Giúp chúng phấn đấu để đạt được mục tiêu
Điều mà bất cứ thứ gì không thể mua được
Người là người thầy thật đặc biệt
Thực không thể nói được nên lời
Về giá trị của người
Và công việc người làm thực thành công

Happy Bun Ngô Việt Thảo

.

Wonderful Teacher

With a special gift for learning
And with a heart that deeply cares,
You add a lot of love
To everything you share,
And even though
You mean a lot,
You’ll never know how much,
For you helped
To change the world
Through every life you touched.
You sparked the creativity
In the students whom you taught,
And helped them strive for goals
That could not be bought,
You are such a special teacher
That no words can truly tell
However much you’re valued
For the work you do so well.

– Author Unknown

Tiết học cuối cùng

Tôi bắt đầu tới trường rất muộn vào sáng hôm đó và lo sợ sẽ bị trách mắng, đặc biệt là bởi vì Thầy Hamel đã nói rằng thầy sẽ hỏi chúng tôi về phần động tính từ, mà tôi lại không biết một chữ gì về chúng. Trong một khoảnh khắc tôi nghĩ ngay đến việc trốn học và dành cả ngày để lang thang đây đó. Khí trời thực ấm áp, thực sáng sủa. Tiếng chim hót vang lên từ phía cánh rừng; và ở cánh đồng trống phía sau xưởng cưa, bọn lính Phổ đang tập trận. Tất cả những điều này đều hấp dẫn hơn rất nhiều so với những nguyên tắc của động tính từ, nhưng tôi đủ sức để chống cự lại, và hấp tấp chạy đến trường.

Khi tôi băng qua tòa thị chính, có một đám đông đứng trước tấm bảng thông báo. Trong hai năm nay tất cả những tin xấu đề đến từ tấm bảng đó – Tin chiến bại, tin tuyển binh, tin về những mệnh lệnh của sĩ quan chỉ huy – và tôi tự nhủ, chân vẫn không dừng :

“Điều gì đang xảy ra đây ?”

Sau đó, khi tôi đang chạy qua nhanh hết sức có thể, bác thợ rèn Wachter, người đang đứng ở đó, cùng với anh chàng thực tập, đang đọc tấm bảng, gọi với theo tôi:

“Đừng chạy nhanh thế chứ, cậu bé; cháu còn cả khối thời gian để đến trường cơ mà!”

Tôi nghĩ là ông ấy đang giễu cợt tôi, và tôi thở hổn hển khi đến được cái vườn nhỏ của thầy Hamel.

Thường lệ thì, khi lớp học bắt đầu, luôn có những âm thanh ầm ĩ có thể nghe ngay cả khi đang ở ngoài đường, tiếng mở đóng học bàn , tiếng ôn bài như một bản hợp xướng, rất ồn ào, với những cánh tay bịt chặt tai lại để học bài tốt hơn, và tiếng đập bàn của cái thước quá khổ của thầy nữa. Nhưng bây giờ không khí im ắng hoàn toàn! Tôi hy vọng mình có thể tiến vào lớp mà không bị ai nhìn thấy. Tuy nhiên, dĩ nhiên là ngày hôm dó tất cả mọi thứ đều im lặng như sáng Chủ Nhật. Qua cửa sổ tôi thấy những bạn học của tôi, tất cả đều đã ngồi vào chỗ, và Thầy Hamel đang đi lên đi xuống với cây thước sắt kinh khủng trên tay. Tôi phải mở cánh cửa và đi vào trước mắt mọi người. Bạn có thể tưởng tượng là tôi thẹn và sợ đến thế nào

Nhưng không có gì xảy ra cả. Thầy Hamel nhìn tôi và nói rất tử tế:

“Ngồi vào chỗ, nanh lên em Franz. Lớp học đã bắt đầu mà không có em đấy.”

Tôi nhảy qua cái ghế dài và ngồi xuống cái bàn học của tôi. Cho đến lúc đó, khi tôi đã bớt lo sợ, tôi thấy thầy của mình đang mặc cái áo khoác đẹp màu xanh, cái áo sơ mi kiểu, và một cái mũ lụa nhỏ màu đen, tất cả đều được thêm thắt, bộ đồ mà thầy chưa bao giờ mặt ngoại trừ những ngày kiểm tra và những ngày trao giải. Bên cạnh đó, cả lớp có vẻ như rất lạ và trang nghiêm. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên hơn cả là ở dãy bàn cuối, cái dãy bàn luôn trống, những người dân làng đang ngồi lặng im như chúng tôi; cụ Hauser, với cái mũ tam giác của ông ấy, thị trưởng cũ, trưởng phòng bưu điện cũ, và nhiều người khác ngồi bên cạnh. Mọi người đều có vẻ buồn bã; và cụ Hauser mang theo một quyển sách mở lòng cũ, nhăn ở góc, và ông ấy để mở nó trên đầu gối với cặp kính của cụ nằm trên trang sách.

Khi tôi đang tự hỏi về tất cả những điều đó, Thầy Hamel ngồi lên ghế, và, với cùng một giọng trang nghiêm và tử tế mà thầy đã dùng với tôi, thầy nói:

“Các học trò của tôi, đây là tiết học cuối cùng tôi sẽ dạy các em. Lệnh đến từ Berlin là chỉ được dạy tiếng Đức ở những trường ở Alsace và Lorraine. Thầy mới sẽ đến vào hôm sau. Đây là buổi học tiếng Pháp cuối cùng. Tôi muốn các em thực chú ý.”

Thực là một tin sét đánh đối với tôi!

Ôi, khốn khổ thay; đó là những gì họ treo lên ở tòa thị chính!

Tiết học tiếng Pháp cuối cùng của tôi! Tại sao, tôi chỉ mới biết viết! Tôi sẽ không được học thêm gì nữa! Giờ tôi phải ngừng lại sao! Ôi, tôi thực sự luyến tiếc rằng tôi đã không học bài, chỉ vì ham tìm trứng chim, hay ham đi trượt trên ngọn đồi Saar! Những quyển sách của tôi, chỉ mới một khoảnh khắc trước thôi, chúng như là những mối phiền toái, thực nặng nề khi mang chúng; thế mà bây giờ, quyển sách ngữ pháp của tôi, quyển sách sử thánh của tôi, chúng như là những người bạn cũ mà tôi không thể nào vứt bỏ. Và cả thầy Hamel nữa; cái suy nghĩ là thầy sẽ đi xa và tôi sẽ không bao giờ gặp lại thầy nữa làm tôi quên hết mọi điều về cây thước của thầy cũng như thầy là một người cáu kỉnh như thế nào.

Khốn khổ thay! Để tôn trọng ngày tiết học cuối cùng này, thầy đã mặc bộ đồ mà thầy chỉ mặc vào những ngày chủ nhật đẹp trời, và bây giờ tôi đã hiểu tại sao tất cả những người già trong làng lại ngồi tại dãy ghế cuối phòng học. Đó là bởi vì họ cũng luyến tiếc rằng học đã không đến lớp nhiều hơn. Đây là cách mà họ cảm ơn người thầy của chúng tôi vì bốn mươi năm tận tụy phục vụ; cũng là cách mà họ biểu lộ niềm tôn trọng đối với đất nước mà không còn là của họ nữa .

Khi tôi đang nghĩ về những điều này, tôi nghe tên tôi được gọi. Tới phiên tôi trả bài. Làm sao tôi có thể nói được cái nguyên tắc kinh khủng về động tính từ này từ đâu đến cuối được chứ? Tôi bối rối nói được chữ đầu tiên rồi đứng đó, giữ chặt cạnh bàn, tim đập mạnh, và không dám nhìn lên. Tôi nghe thầy Hamel nói với tôi:

“Thầy sẽ không la em đâu, Franz à; Em chắc hẳn cảm thấy đủ tệ rồi. Hãy nhìn lại xem! Mỗi ngày chúng ta đều tự nhủ rằng : “Ah, tôi có cả khối thời gian. Tôi sẽ học vào ngày mai.” Và bây giờ các bạn nhận ra rằng chúng ta đã tới đâu. Ah, đó là một vấn đề lớn lao đối với Alsace; Cô ấy hoãn việc học đến ngày mai. Bây giờ những người bạn ngoài kia có quyền nói với bạn: “Sao lại như thế; bạn giả đò là người Pháp phải không? Vì bạn chẳng thể nói hay viết được chính ngôn ngữ của bạn” Nhưng em không phải là kẻ tệ nhất đâu, Franz khốn khổ à. Tất cả chúng ta đều có nhiều việc để tự trách mắng mình.

“Bố mẹ các trò không đủ ló lắng để bắt các em học. Họ thích các em làm việd trên những cánh đồng hay tại các nhà máy hơn, để có thêm một ít tiền. Và tôi? Tôi cũng đáng trách. Tôi thường cho các em tưới cây thay tôi thay vì để các em học. Và khi tôi muốn đi câu cá, tôi cũng cho các em nghỉ học

Sau đó, từ điều này đến điều khác, Thầy Hamel tiếp tục nói về tiếng Pháp, rằng nó là ngôn ngữ đẹp nhất trên thế giới – là thứ rõ ràng nhất, lo-gic nhất; rằng chúng ta phải bảo vệ nó giữa chúng ta và không bao giờ được phép quên nó, vì khi một dân tộc bị bắt làm nô lệ, chừng nào họ còn giữ được ngôn ngữ của chính mình thì họ còn giữ được chiếc chìa khóa để thoát khỏi kiếp nô lệ. Sau đó thầy mở quyển sách ngữ pháp ra và đọc bài học cho chúng tôi. Tôi thực sự ngạc nhiên vì tại sao tôi hiểu bài rất nhanh. Tất cả những điều thầy giảng thực dễ hiểu, thực sự rất dễ hiểu! Tôi cũng nghĩ rằng, có lẽ đó là vì tôi chưa bao giờ lắng nghe cẩn thận hết mức, cũng như thầy chưa bao giờ giải thích mọi thứ kiên nhẫn như thế này. Nó như thể là người đàn ông khốn khổ này muốn truyền cho chúng tôi tất cả những gì ông biết trước khi ra đi, và cố thực hiện hết sức mình.

Sau phần ngữ pháp, chúng tôi học viết. Vào ngày đó, thầy Hamel có những bản in mới cho chúng tôi, được viết bởi một hoa tay đẹp: France, Alsace, France, Alsace. Chúng như là những lá cờ nhỏ tung bay ở khắp mọi nơi trong căn phòng học, được gắn trên thanh kéo trên cùng của cái bàn học. Bạn nên thấy mọi người tập trung làm việc thế nào, và lớp học đã trở nên im lặng ra sao! Âm thang duy nhất là tiếng ngòi bút chạy trên giấy. Có một vài con bọ cánh cứng bay vào; nhưng chẳng ai quan tâm đến chúng, thậm chí là những cậu nhỏ nhất đang chăm chú viết những chữ ngoằn ngoèo như móc câu, như thể chúng cũng là tiếng Pháp. Trên mái nhà những chú chim bồ câu đang chậm rãi kêu gù gù, và tôi nhủ thầm:

“ Liệu bọn chúng có bắt tất cả phải hát bằng tiếng Đức, kể cả đó là những con bồ câu?”

Bất cứ khi nào tôi ngước lên khỏi bài viết của tôi, tôi thấy thầy Hamel đang ngồi bất động trên ghế và liếc nhìn từ vật này sang người khác, như thể thầy muốn in sâu hình ảnh căn phòng với mọi đồ vật vào trong tâm trí mình. Ồ! 40 năm thầy đã luôn ở đúng một nơi, với khu vườn nhỏ ở ngoài và với cái lớp học đang ở trước mặt thầy, vẫn như vậy. Chỉ có những cái bàn học và những dãy ghế là mòn đi theo năm tháng; những cây óc chó ngoài vườn đã cao hơn, và cây hoa bia mà thầy tự trồng đã quấn quanh cửa sổ, vươn lên tận mái nhà. Thầy chắc hẳn phải rất đau lòng khi phải bỏ tất cả lại; khi nghe tiếng em thầy đóng gói đồ đạc ở nhà trên! Vì họ phải rời nơi này vào ngày mai


Nhưng thầy đủ dũng cảm để dạy hết tiết học. Sau phần viết, chúng tôi học về lịch sử, và sau đó các em nhỏ đánh vần từng chữ ba, be, bi ,bo ,bu. Ở cuối phòng học, cụ Hauser đã đeo kính vào, cầm cuốn sách vở lòng cũ bằng cả hai tay, cụ cũng bắt đầu đánh vần với các em.Và bạn cũng có thể thấy rằng, cụ đang khóc; Giọng cụ run run vì xúc cảm, thực ngộ là khi nghe cụ đọc, tất cả chúng tôi đều muốn vừa khóc vừa cười. Ah, tôi nhớ rất rõ về buổi học cuối cùng ấy!

Đột nhiên chuông đồng hồ nhà thờ điểm 12h. Sau đó là hồi chuông cầu kinh Đức Bà. Cùng một lúc tiếng toán quân Phổ vừa quay về từ bãi tập vang lên bên dưới của sổ nơi chúng tôi học. Thầy Hamel đứng bật dậy khỏi ghế, mặt thầy tái nhợt đi. Tôi chư từng thấy thầy cao đến như vậy

“Các bạn của tôi” Thầy nói “Tôi-Tôi-“ nhưng có điều gì đó làm thầy nghẹn lại. Thầy không thể tiếp tục.

Sau đó thầy quay lại tấm bảng đen, cầm một viên phấn, và, bằng hết sức mình, thầy viết to hết cỡ dòng chữ:

“Nước Pháp muôn năm!”

Sau đó thầy dừng lại rồi dựa đầu vào tường, và, không nói lời nói, thầy ra hiệu cho chúng tôi:

“Lớp học kết thúc – các em có thể về. “

    Người dịch: Nguyễn Đình Nguyên, lớp 9, trường THCS Phan Chu Trinh
    Buôn Ma Thuột.

.

The Last Lesson

I started for school very late that morning and was in great dread of a scolding, especially because M. Hamel had said that he would question us on participles, and I did not know the first word about them. For a moment I thought of running away and spending the day out of doors. It was so warm, so bright! The birds were chirping at the edge of the woods; and in the open field back of the sawmill the Prussian soldiers were drilling. It was all much more tempting than the rule for participles, but I had the strength to resist, and hurried off to school.

When I passed the town hall there was a crowd in front of the bulletin-board. For the last two years all our bad news had come from there—the lost battles, the draft, the orders of the commanding officer—and I thought to myself, without stopping:

“What can be the matter now?”

Then, as I hurried by as fast as I could go, the blacksmith, Wachter, who was there, with his apprentice, reading the bulletin, called after me:

“Don’t go so fast, bub; you’ll get to your school in plenty of time!”

I thought he was making fun of me, and reached M. Hamel’s little garden all out of breath.

Usually, when school began, there was a great bustle, which could be heard out in the street, the opening and closing of desks, lessons repeated in unison, very loud, with our hands over our ears to understand better, and the teacher’s great ruler rapping on the table. But now it was all so still! I had counted on the commotion to get to my desk without being seen; but, of course, that day everything had to be as quiet as Sunday morning. Through the window I saw my classmates, already in their places, and M. Hamel walking up and down with his terrible iron ruler under his arm. I had to open the door and go in before everybody. You can imagine how I blushed and how frightened I was.

But nothing happened. M. Hamel saw me and said very kindly:

“Go to your place quickly, little Franz. We were beginning without you.”

I jumped over the bench and sat down at my desk. Not till then, when I had got a little over my fright, did I see that our teacher had on his beautiful green coat, his frilled shirt, and the little black silk cap, all embroidered, that he never wore except on inspection and prize days. Besides, the whole school seemed so strange and solemn. But the thing that surprised me most was to see, on the back benches that were always empty, the village people sitting quietly like ourselves; old Hauser, with his three-cornered hat, the former mayor, the former postmaster, and several others besides. Everybody looked sad; and Hauser had brought an old primer, thumbed at the edges, and he held it open on his knees with his great spectacles lying across the pages.

While I was wondering about it all, M. Hamel mounted his chair, and, in the same grave and gentle tone which he had used to me, said:

“My children, this is the last lesson I shall give you. The order has come from Berlin to teach only German in the schools of Alsace and Lorraine. The new master comes to-morrow. This is your last French lesson. I want you to be very attentive.”

What a thunderclap these words were to me!

Oh, the wretches; that was what they had put up at the town-hall!

My last French lesson! Why, I hardly knew how to write! I should never learn any more! I must stop there, then! Oh, how sorry I was for not learning my lessons, for seeking birds’ eggs, or going sliding on the Saar! My books, that had seemed such a nuisance a while ago, so heavy to carry, my grammar, and my history of the saints, were old friends now that I couldn’t give up. And M. Hamel, too; the idea that he was going away, that I should never see him again, made me forget all about his ruler and how cranky he was.

Poor man! It was in honor of this last lesson that he had put on his fine Sunday clothes, and now I understood why the old men of the village were sitting there in the back of the room. It was because they were sorry, too, that they had not gone to school more. It was their way of thanking our master for his forty years of faithful service and of showing their respect for the country that was theirs no more.

While I was thinking of all this, I heard my name called. It was my turn to recite. What would I not have given to be able to say that dreadful rule for the participle all through, very loud and clear, and without one mistake? But I got mixed up on the first words and stood there, holding on to my desk, my heart beating, and not daring to look up. I heard M. Hamel say to me:

“I won’t scold you, little Franz; you must feel bad enough. See how it is! Every day we have said to ourselves: ‘Bah! I’ve plenty of time. I’ll learn it to-morrow.’ And now you see where we’ve come out. Ah, that’s the great trouble with Alsace; she puts off learning till to-morrow. Now those fellows out there will have the right to say to you: ‘How is it; you pretend to be Frenchmen, and yet you can neither speak nor write your own language?’ But you are not the worst, poor little Franz. We’ve all a great deal to reproach ourselves with.

“Your parents were not anxious enough to have you learn. They preferred to put you to work on a farm or at the mills, so as to have a little more money. And I? I’ve been to blame also. Have I not often sent you to water my flowers instead of learning your lessons? And when I wanted to go fishing, did I not just give you a holiday?”

Then, from one thing to another, M. Hamel went on to talk of the French language, saying that it was the most beautiful language in the world—the clearest, the most logical; that we must guard it among us and never forget it, because when a people are enslaved, as long as they hold fast to their language it is as if they had the key to their prison. Then he opened a grammar and read us our lesson. I was amazed to see how well I understood it. All he said seemed so easy, so easy! I think, too, that I had never listened so carefully, and that he had never explained everything with so much patience. It seemed almost as if the poor man wanted to give us all he knew before going away, and to put it all into our heads at one stroke.

After the grammar, we had a lesson in writing. That day M. Hamel had new copies for us, written in a beautiful round hand: France, Alsace, France, Alsace. They looked like little flags floating everywhere in the school-room, hung from the rod at the top of our desks. You ought to have seen how every one set to work, and how quiet it was! The only sound was the scratching of the pens over the paper. Once some beetles flew in; but nobody paid any attention to them, not even the littlest ones, who worked right on tracing their fish-hooks, as if that was French, too. On the roof the pigeons cooed very low, and I thought to myself:
“Will they make them sing in German, even the pigeons?”

Whenever I looked up from my writing I saw M. Hamel sitting motionless in his chair and gazing first at one thing, then at another, as if he wanted to fix in his mind just how everything looked in that little school-room. Fancy! For forty years he had been there in the same place, with his garden outside the window and his class in front of him, just like that. Only the desks and benches had been worn smooth; the walnut-trees in the garden were taller, and the hopvine that he had planted himself twined about the windows to the roof. How it must have broken his heart to leave it all, poor man; to hear his sister moving about in the room above, packing their trunks! For they must leave the country next day.

But he had the courage to hear every lesson to the very last. After the writing, we had a lesson in history, and then the babies chanted their ba, be bi, bo, bu. Down there at the back of the room old Hauser had put on his spectacles and, holding his primer in both hands, spelled the letters with them. You could see that he, too, was crying; his voice trembled with emotion, and it was so funny to hear him that we all wanted to
laugh and cry. Ah, how well I remember it, that last lesson!

All at once the church-clock struck twelve. Then the Angelus. At the same moment the trumpets of the Prussians, returning from drill, sounded under our windows. M. Hamel stood up, very pale, in his chair. I never saw him look so tall.

“My friends,” said he, “I—I—” But something choked him. He could not go on.

Then he turned to the blackboard, took a piece of chalk, and, bearing on with all his might, he wrote as large as he could:

“Vive La France!”

Then he stopped and leaned his head against the wall, and, without a word, he made a gesture to us with his hand:

“School is dismissed—you may go.”