
Trẻ con hiếm khi cần người nói giỏi bằng cần người nghe giỏi.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
A child seldom needs a good talking to as a good listening to.
~Robert Brault
Chào các bạn,

Bài thơ này mình đọc trên một tờ báo tiếng Việt ở Mỹ 9 năm trước. Không nhớ là báo nào. Mình đã dịch sang tiếng Anh năm 2000. Hôm nay thấy trong computer, lấy ra, edit lại, và chia sẻ với các bạn. Theo bài thơ, tác giả là một người Việt, có lẽ ở một nơi có nhiều người Việt, mình không biết Chợ Trời Golden West ở đâu, có lẽ California (miền tây nước Mỹ). Đi chợ trời tìm đồ cũ là một hoạt động giải trí của nhiều người, kể cả mình, như là window shopping vậy. Ở Sài Gòn ngày xưa có khu chợ trời Dân Sinh, không biết ngày nay còn không.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mời!
Hoành
.
Tìm Đồ Cũ

Tôi tìm một mảnh đời,
…trong chợ trời,
……Golden West
Giữa những ve chai,
…những nồi niêu rỉ xét
Tôi đi tìm khuôn mặt người,
…của một thời,
……giữa chợ chiều sắp dẹp
Khi mặt trời,
…dưới chân đồi,
……khi nắng vàng lịm chết
Tôi đi tìm một nụ cười …
…ai chào mời …
……xa vời và mỏi mệt
Những gian hàng …
…dòm vào,
…thấy người con gái Việt,
…buồn vui
Tôi đi tìm một bờ môi,
…mất rồi,
…bây giờ hối tiếc
Chiếc nón bài thơ,
…bày bán,
…rách nát, tóc bạc rồi …..
.
Looking for Used Things

I look for a piece of life,
…in the flea market,
……Golden West
Among empty bottles,
…rusted pans and pots
I look for the human face,
…of a time,
……in the closing afternoon market
When the sun,
…at the foot of the hill,
……when the yellow light is dying
I look for a smile…
…someone solicits…
……distant and tired
The selling booths…
…I look in,
…see the Viet girl,
…happy and sad
I look for the lips,
…already lost,
…now regretful
The nón bài thơ,
…for sale
…tattered, the hair has turned gray …
(Translated by TDH, 9/30/2000 , 9/9/2009)

Biết thì nói là biết, không biết thì nói là mình không biết. Ấy là hiểu biết.
Khổng tử (Đông Vy dịch)
.
When you know something, say what you know. When you don’t know something, say that you don’t know. That is knowledge.
Kung Fu Tzu

Lạy Chúa,
Hãy dạy cho con
Sự tha thứ.
Thả cả hai chúng con ra khỏi địa ngục.
AMEN
.
Dear God,
Please teach me
Forgiveness.
Release us both from hell.
AMEN
(Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch)
Phố cổ Hội An nằm cách Đà Nẵng 30km về hướng Nam, là một thành phố nhỏ bé, xinh đẹp dải mình trên bãi biển miền Trung nổi tiếng với tên gọi China Beach.

Thành phố lịch sử này được du khách biết đến khoảng nửa cuối thiên niên kỷ trước, lúc Hội An còn là một trong những hải cảng bậc nhất ở Đông Nam Á, thu hút các thương gia từ Nhật, Trung Quốc, Bồ Đào Nha, Hà Lan và cả Ả Rập. Chẳng lâu sau, cánh lái buôn đã tận dụng lợi thế cảng biển này, xây dựng một đô thị kiên cố, và Hội An đã trở thành tuyến hàng hải quan trọng nối liền eo biển Melaka và Macao suốt một thời gian dài đấy.
Hội An rất nổi tiếng trong các bức vẽ của Bùi Xuân Phái, họa sỹ tài danh của Việt Nam. Những tác phẩm nghệ thuật này gợi ta nhớ về những nét xưa cũ của một đô thị cổ ven sông, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới năm 1999. Thật là chẳng khó để hình dung một phố thị cách đây ba hoặc bốn trăm năm, buôn bán tấp nập và từng ở thời kỳ phồn thịnh về kinh tế văn hóa.
Ngoài những giá trị văn hóa qua những kiến trúc tinh hoa, độc đáo như khu phố cổ, chùa chiền, đình đền, giếng, cầu Nhật, thương cảng, chợ… Hội An vẫn còn giữ lại vô vàn giá trị văn hóa phi vật thể. Cuộc sống thường nhật của người dân phố cổ với những phong tục tập quán, sinh hoạt tín ngưỡng, nghệ thuật dân gian, lễ hội văn hoá đã và đang được bảo tồn và phát huy, cùng với cảnh quan thiên nhiên thơ mộng, các làng nghề truyền thống, những món đặc sản địa phương… Tất cả những điều này làm cho Hội An ngày càng trở thành điểm đến hấp dẫn của du khách thập phương.

Thời điểm tuyệt nhất để du lịch Hội An là vào những ngày mùng một hay ngày rằm, đặc biệt là Tết Trung Thu hằng năm. Cả phố cổ ngập chìm trong sắc màu của lồng đèn giấy treo dọc hai bên đường, mài nhà và ngõ hẻm, và du khách cảm thấy như đắm mình trong khu phố đầy màu sắc huyền ảo lúc về đêm.
Dù Hội An hiện vẫn lưu giữ những nét lịch sử cổ xưa, nhưng ngành kinh doanh nơi đây vẫn hầu như gắn liền với hoạt động du lịch, và ngày càng nhiều du khách đến thăm tìm lại nét phục hưng xưa chốn phố cổ yên bình này.
Click vào các links dưới đây để xem chùm ảnh Hội An
THE ANCIENT TOWN OF HOI AN
Ancient Town Hoi An, located 30km south to Danang, is a little but beautiful town on the central coast which is well-known as China Beach.
The historic town has been known to travelers since at least the middle of the last millenium, when it was one of the Southeast Asia’s leading ports of call for merchants from Japan, China, Portugal, Neitherlands and even Arabia. Then these traders took advantage of the port’s facilities, made a formidable town, and Hoi An became an important sealine linking Melaka and Macau during that time.

Hoi An is very renowned in the paintings by Bui Xuan Phai, a very talented Vietnamese artist. These artworks remind us of the far-away traits of the riverside ancient town, acclaimed as a UNESCO’s world heritage site in 1999. It isn’t difficult to imagine the town of three or four hundred years ago, bustling with trade and enjoying its economic and cultural heyday.
In additon to cultural values through such unique, eclectic architectures as ancient quarters, pagodas, temples, wells, Japanese bridge, trading port, market…, Hoi An maintains no end of intangible heritage cultures. Towndwellers’ daily lives with their customs, habits, religious activities and traditional festivals have been preserved developed, together with dreamy landscapes, traditional trading villages and local specalties… All makes Hoi An an apealling destination for tourists from everywhere.

The best time to visit Hoi An is on the lunar first or middle days of months, especially annual Mid-Autumn Festival. All the town sinks into the colors of paper lanterns hung on the both side of the roads, roofs and alleys, and visitors feel like fascinated with the colorful and mysterious town by night.
Although Hoi An now retains its traditions and and histories, its trade is almost related to tourism and more tourists pay a visit to look for something of a renassaince in this peaceful town.
Quan Jun
Bí mật của hạnh phúc

Có một người đàn ông rất giàu có và thành đạt. Ông ta có rất nhiều của cải không thể tiêu hết, mọi người đều ngưỡng mộ và kính phục ông. Tuy vậy, ông ta biết rằng ông ta đã đánh mất điều gì đó trong cuộc sống. Ông ta không hạnh phúc. Mặc dù ông đã dành cả đời theo đuổi hạnh phúc nhưng ông chưa từng có nó.
Và một ngày, ông ta nghe kể về một căn phòng đặc biệt trong một ngôi đền bí mật ở Nepal nơi ẩn chứa bí quyết của hanh phúc.

Ngay lập tức ông bán toàn bộ của cải và lên đường tìm đến ngôi đền bí mật. Sau nhiều năm kiếm tìm vô vàn khó khăn, cuối cùng ông đã đến nơi. Ông ta kiệt quệ và nghèo túng nhưng ông không hề bận tâm vì giờ đây ông đã tìm thấy ngôi đền.
Ông ấy hỏi một thầy tu trông thực thông thái tươi cười liệu rằng ông ta có thể vào căn phòng đặc biệt đó không. Thầy tu đồng ý và chỉ ông ta những bậc thang dẫn tới căn phòng. Ông ta trèo lên với đôi chân run rẩy vì háo hức và từ từ mở cửa. Ông ta nhìn chằm chằm vào căn phòng với ánh sáng mặt trời chiếu rọi qua từng ô cửa. Và rồi ông nhận ra những gì bao lâu nay mình tìm kiếm. Ông nhìn ảnh mình qua gương và bật cười.

Đó là lúc tất cả chúng ta nhận ra rằng chúng ta chính là chìa khóa mở cửa hạnh phúc của chính mình. Hạnh phúc là do chúng ta chọn. Chúa trời yêu quý chúng ta, vì thế ban cho mỗi người khả năng làm đầy cuộc sống với tình yêu, niềm vui, hòa bình, hạnh phúc và hợp nhất với Người. Chúng ta chỉ cần lựa chọn như vậy mọi lúc mọi nơi.
Hoàn cảnh bên ngoài của chúng ta như thế nào không quan trọng, bởi vì Thiên đàng ở bên trong mỗi con người. Vì thế đừng phung phí phần đời còn lại tìm kiếm hạnh phúc trên thế giới.
Chỉ nhìn vào gương và mỉm cười. Hãy để dòng chảy hạnh phúc tuôn trào từ trái tim, từ trí tuệ, và tâm hồn cho đến khi nó tràn ngập cuộc sống của bạn và mọi người xung quanh.
THE SECRET OF HAPPINESS
There once was a very wealthy and successful man. He had more money than he could ever spend and he was admired and looked up to by his community. Still, he knew that something was missing in his life. He wasn’t happy. All his life he had pursued happiness and strived for happiness but had never been able to find it.
Then one day he heard about a hidden temple in Nepal that had a special room that contained the secret to happiness. He immediately sold all that he owned and set out to find this hidden temple. After many years of searching and countless hardships he arrived there. He was weary and pennyless, but he knew that none of that mattered now that he had found the temple.
He asked a wise, smiling monk if he could enter the special room. The monk agreed and showed him the stairs leading to the room. He climbed them with legs shaking with anticipation and slowly opened the door. He stared into the room with sunlight streaming through the window and saw what he had come so far to find.

There hanging on the wall was the secret of happiness. The man gazed at his reflection in the mirror and laughed.
It is time that we all realized that we are the secret to our own happiness. Happiness is a choice that we make within. God loves us and gives each one of us the ability to fill our lives with love, joy, peace, happiness, and oneness with Him. We need only choose to do so moment by moment and day by day.
It doesn’t matter what our outer circumstances are either, because the Kingdom of Heaven is within us. Don’t spend the rest of your life searching the world for happiness then.
Just look in the mirror and laugh. Just let the happiness flow from your heart, mind, and soul until it fills your life and the lives of all those around you..
NGUYỂN VIỆT QUANG
Chào các bạn,
Maya Angelou có lẽ mà thi sĩ Mỹ còn sống nổi tiếng nhất ngày nay. Trước đây chúng ta có dịch bài thơ On the Pulse of Morning (Trên Nhịp Đập Buổi Sáng) sang tiếng Việt. Đây là bài thơ chị sáng tác đặc biệt cho, và đọc tại, lễ nhậm chức tổng thống của Bill Clinton năm 1993.
Hôm nay nhân ngày Vu Lan, báo đền ân đức mẹ cha, chúng ta hãy đọc bài Mother: a cradle to hold me (Mẹ: Chiếc nôi ôm ấp con) của Maya Angelou. Mình đã dịch sang lời Việt ở đây để chia sẻ với các bạn.
Cám ơn anh Hiển đã gởi bài thơ nguyên thủy đến mình.
Mến,
Hoành
.
Mẹ: Chiếc nôi ôm ấp con

Thật vậy
Con ra đời trong mẹ
Và cũng thật vậy
Mẹ ra đời cho con.
Con có giọng nói của mẹ.
Giọng nói được uốn nắn chỉnh âm để vuốt ve con.
Đôi tay mẹ vòng lại
Thành chiếc nôi để bế con, đong đưa con.
Mùi cơ thể của mẹ là khí trời
Thơm tho cho con thở.
Mẹ,
Vào những ngày xa xưa dấu ái đó
Con không tưởng được là mẹ có
Một cuộc đời lớn hơn, trong đó có con,
Cùng với những lắng lo khác của mẹ,
Vì con chỉ có một cuộc đời
Và cuộc đời đó là mẹ.
Thời gian qua đều và đẩy ta xa nhau.
Con chẳng muốn.
Con sợ nếu con để mẹ đi
Mẹ sẽ xa rời con vĩnh viễn.
Mẹ cười nỗi sợ của con, và nói
Con không thể ngồi trong lòng mẹ mãi
Một ngày nào đó mẹ sẽ phải đứng dậy.
Và con sẽ ở đâu?
Mẹ lại cười.
Con không cười.
Me rời con không báo trước,
Nhưng mẹ trở về ngay.
Nhưng mẹ lại đi và trở về,
Con xác nhận là, rất nhanh.
Nhưng con không dễ gì an tâm.
Mẹ lại đi, nhưng lại trở về.
Mẹ lại đi, nhưng lại trở về.
Mỗi lần mẹ vào lại thế giới của con
Mẹ mang theo tin tưởng
Từ từ con có được lòng tin.

Me nghĩ là mẹ biết con
Nhưng con biết mẹ,
Mẹ nghĩ là mẹ trông con,
Nhưng con giữ mẹ vững trong tầm mắt,
Ghi lại từng cử chỉ,
Nhớ những nụ cười, vẽ theo từng nét nhíu mày.
Khi vắng mẹ
Con tập làm mẹ,
Cách mẹ hát
Trên gió thoảng,
Trong khi tiếng nấc nằm
Dưới rễ của bài ca.
Cách mẹ nghiêng đầu
Để ánh sáng mơn man trên mặt
Khi mẹ đặt các ngón tay lên bàn tay con
Và bàn tay mẹ lên cánh tay con,
Con được ban cảm giác khỏe mạnh,
Mạnh mẽ và thật là may mắn.
Mẹ luôn luôn là
Cốt lỏi của hạnh phúc đối với con,
Mang đến những viên kẹo sướng vui,
Những ngọt ngào của tiếng cười rộn rã.
Con yêu mẹ ngay cả trong những năm
Mẹ không biết gì
Và con biết tất cả, con vẫn yêu mẹ lúc đó.
Dĩ nhiên là lớn lối,
Từ đỉnh cao
Của trí tuệ tuổi teen.
Con to tiếng với mẹ, thường xuyên
Vì mẹ quá chậm hiểu.
Con lớn lên và
Và giật mình thấy được
Bao nhiêu kiến thức mẹ đã lượm lặt.
Rất nhanh.
Mẹ, bây giờ con đã học đủ
Để biết là con hầu như không biết gì.
Ngày hôm nay
Khi mọi người mẹ được vinh danh,
Hãy để con cảm ơn mẹ
Rằng sự ích kỷ, dốt nát và trò hề của con
Đã không làm mẹ vất con đi như một búp bê gãy gọng
Đã mất hết hương vị.
Con cảm ơn mẹ
Vẫn tìm thấy cái gì đó trong con
Để yêu thương, ngưỡng mộ và dấu ái.
Con cảm ơn mẹ.
Con yêu mẹ.
(TDH Dịch)
.
Mother: A Cradle to Hold Me

It is true
I was created in you.
It is also true
That you were created for me.
I owned your voice.
It was shaped and tuned to soothe me.
Your arms were molded
Into a cradle to hold me, to rock me.
The scent of your body was the air
Perfumed for me to breathe.
Mother,
During those early, dearest days
I did not dream that you had
A larger life which included me,
Among your other concerns,
For I had a life
Which was only you.
Time passed steadily and drew us apart.
I was unwilling.
I feared if I let you go
You would leave me eternally.
You smiled at my fears, saying
I could not stay in your lap forever
That one day you would have to stand
And where would I be?
You smiled again.
I did not.
Without warning you left me,
But you returned immediately.
You left again and returned,
I admit, quickly.
But relief did not rest with me easily.
You left again, but again returned.
You left again, but again returned.
Each time you reentered my world
You brought assurance.
Slowly I gained confidence.

You thought you knew me,
But I did know you,
You thought you were watching me,
But I did hold you securely in my sight,
Recording every movement,
Memorizing your smiles, tracing your frowns.
In your absence
I rehearsed you,
The way you had of singing
On a breeze,
While a sob lay
At the root of your song.
The way you posed your head
So that the light could caress your face
When you put your fingers on my hand
And your hand on my arm,
I was blessed with a sense of health,
Of strength and very good fortune.
You were always
The heart of happiness to me,
Bringing nougats of glee,
Sweets of open laughter.
I loved you even during the years
When you knew nothing
And I knew everything, I loved you still.
Condescendingly of course,
From my high perch
Of teenage wisdom.
I spoke sharply to you, often
Because you were slow to understand.
I grew older and
Was stunned to find
How much knowledge you had gleaned.
And so quickly.
Mother, I have learned enough now
To know I have learned nearly nothing.
On this day
When mothers are being honored,
Let me thank you
That my selfishness, ignorance, and mockery
Did not bring you to
Discard me like a broken doll
Which had lost its favor.
I thank you that
You still find something in me
To cherish, to admire, and to love.
I thank you, Mother.
I love you.
CHỈ MỘT MẸ THÔI
Hàng trăm sao sáng đẹp trời
Hàng trăm vỏ ốc biển khơi nằm chờ
Trăm con chim hót rất thơ
Mùa về gọi nắng thẩn thờ hoa xinh
Trăm giọt sương đón bình minh
Hàng trăm ong mật say tình phấn hoa
Hàng trăm vàng bướm lượn qua
Chỉ riêng một mẹ cho ta trọn đời

ONLY ONE MOTHER
Hundreds of stars in the pretty sky,
Hundreds of shells on the shore together,
Hundreds of birds that go singing by,
Hundreds of birds in the sunny weather.
Hundreds of dewdrops to greet the dawn,
Hundreds of bees in the purple clover,
Hundreds of butterflies on the lawn,
But only one mother the wide world over.
( George Cooper : 1820 – 1876 )
MẸ NÓI VỚI CON
Con ơi, mẹ nói con nghe:
Đời với mẹ không là những bậc thang pha lê trong suốt
Đời có những chiếc đinh đóng vào trên đó,
những mảnh thủy tinh, những mảnh ván nứt vỡ
Và những nơi không thảm trải sàn
Trơ trụi
Nhưng suốt đời
Mẹ đã trèo lên, trèo lên mãi
Và mẹ đã đến nơi đặt chân xuống
Rồi rẽ hướng
Đôi khi mẹ đi trong đêm tối
Nơi không có ánh đèn
Vì vậy con trai của mẹ,
Con chớ quay lui
Sao con không bắt đầu trên những bậc thang?
Vì con thấy rắn
Giờ con sẽ không té ngã
Vì mẹ vẫn còn đi
Con yêu, mẹ vẫn còn trèo
Và cuộc đời với mẹ không phải là chiếc thang bằng pha lê con nhé.

MOTHER TO SON
Well, son, I’ll tell you:
Life for me ain’t been no crystal stair.
It’s had tacks in it,
And splinters,
And boards torn up,
And places with no carpet on the floor—
Bare.
But all the time
I’se been a-climbin’ on,
And reachin’ landin’s,
And turnin’ corners,
And sometimes goin’ in the dark
Where there ain’t been no light.
So, boy, don’t you turn back.
Don’t you set down on the steps.
‘Cause you finds it’s kinder hard.
Don’t you fall now—
For I’se still goin’, honey,
I’se still climbin’,
And life for me ain’t been no crystal stair.
( Langston Hughes: 1902-1967)
TÌNH YÊU CỦA MẸ
Tình yêu của mẹ là hải đảo
Giữa biển đời mênh mông quá
Tình yêu của mẹ, nơi trú ẩn bình yên
Chắn gió mưa thủy triều sóng cả
Phương Bắc bao quanh bằng Hi Vọng
Phía Tây kia Kiên Nhẫn thật cao
Phương Nam dịu ngọt biết bao
Lời khuyên của mẹ con nào dám quên
Về hướng Đông cho con ngơi nghỉ
Trên đỉnh kia sáng ngọn hải đăng
Soi đường, Tin tưởng, Chân như, Nguyện cầu
Và qua cuộc sống muôn màu
Tìm ra bến đỗ cho tàu con neo

MOTHER’S LOVE
Her love is like
an island in life’s ocean, vast and wide
A peaceful, quiet shelter
From the wind, the rain, the tide.
‘Tis bound on the North by Hope,
By Patience on the West,
By tender Counsel on the South
And on the East by Rest.
Above it like a beacon light Shine Faith,
and Truth, and Prayer;
And thro’ the changing scenes of life
I find a haven there.
( Unknown author)

Không ai trên thế giới có thể chiếm chỗ của mẹ bạn. Dù bạn phải hay quấy, bạn vẫn luôn luôn đúng trong mắt bà. Bà có thể quở trách bạn vài điều nhỏ nhặt, nhưng chẳng bao giờ trách mắng bạn về những việc lớn.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
No one in the world can take the place of your mother. Right or wrong, from her viewpoint you are always right. She may scold you for little things, but never for the big ones.
~Harry Truman