Tag Archives: Song ngữ

Không nước, không trăng

Khi ni cô Chiyono học Thiền với thầy Bukko của chùa Engaku, cô không gặt được thành quả gì từ thiền định trong một thời gian dài.

Cuối cùng, trong một đêm trăng, ni cô đang xách nước trong một cái gàu cũ bọc tre. Tre bị găy và đáy gàu rớt ra, và ngay lúc đó tâm trí của Chiyono được giải phóng.

Để k‎ỷ niệm, ni cô làm một bài thơ:

Bằng cách này cách kia tôi cố giữ cái gàu cũ
Từ lúc thanh tre đã yếu và gần gãy
Cho đến khi đáy gàu rơi ra.
Không còn nước trong gàu!
Không còn trăng trong nước!

Bình:

Chùa Engaku (円覚寺) là một chùa thiền tông Lâm Tế và một trong những chùa thiền tông quan trọng nhất ở Nhật. Chùa do một vị sư Trung quốc xây dưới thời tể tướng Nhật Hōjō Tokimune sau khi ông đẩy lui được quân xâm lăng Mông Cổ từ 1274 đến 1281. Hōjō Tokimune cũng là một ví thầy về Thiền, vì vậy chùa Engaku rất nổi tiếng về Thiền.

• “Tâm trí của Chiyono được giải phóng.” Đây là điều mà các sách vở của ta gọi là “hốt nhiên đại ngộ”. Chữ “giải phóng” hàm ý tâm trí của Chiyono đã bị tù túng trước đây.

Tù túng vì cái gì?

• Chiyono viết, “Bằng cách này cách kia tôi cố giữ cái gàu cũ”. Đó cũng là một cách để nói “Tôi cứ giữ một nề nếp cũ.” Đây rất rõ là cách suy nghĩ cũ, có nước trong gàu và có trăng trong nước. Đây chính là tù túng.

Trăng là ảo ảnh.

Gàu và nước là cái giữ trăng, cái giữ ảo ảnh. Gàu là cách suy tư, nước là biểu hiện cái sờ mó được. Gàu và nước cách suy tư dựa vào những gì mắt thấy tai nghe, dựa vào những gì sờ mó được mà suy luận. Cho nên tâm trí bị lẩn quẩn trong giới hạn của ngôn ngữ và lý‎ luận, bị cầm tù không thoát ra được.

Ví dụ: Suy tư “Con gà có trước hay trứng gà có trước?” Suy tư này sẽ giữ ta trong vòng lẩn quẩn không bao giờ ra, vì nó bị giới hạn bởi ngôn ngữ và luận l‎ý của con người.

Một ví dụ thường ngày hơn: “Nếu ta làm thiện, ta sẽ được phước, như vậy sẽ gia tăng cơ hội thành công trên đường đời, và được hạnh phúc. Vậy thì, tu học làm việc thiện là đường đưa đến hạnh phúc.” Đây là một chuỗi lý luận rất hợp lý theo lý luận hàng ngày, và chẳng có gì đáng trách cả.

Nhưng nếu ta đã nhận ra chính thân ta là phù du, vô thường, thì tất cả chỉ là ảo ảnh—các việc thiện, tu học, hạnh phúc–đều chỉ là phù du, hư ảo.

Cho nên mọi phương thức suy luận đều là cái gàu nước, giữ ảo ảnh là trăng.

• Vậy thì cái gì không là ảo ảnh? Cái gì là chân l‎ý vĩnh cửu?

Chân lý‎ đó là cái nền thường hằng bất biến (thường trực không thay đổi) của mọi thay đổi. Nếu mọi ngọn sóng đều hiện rồi mất, đều thay đổi liên tục, thì phải có cái gì làm nền cho tất cả mọi ngọn sóng đó. Cái nền đó là đại dương nước. Lọn sóng nào cũng phù du, hiện rồi mất ngay, nhưng đại dương nước thì luôn có đó.

Cái nền thường hằng bất biến của mọi thay đổi đó, ta gọi là Tuyệt Đối. Ta không thể diễn tả được tuyệt đối, không thể tưởng tượng được bằng ‎ý niệm, vì mọi ‎từ ngữ, mọi ý niệm—dài, ngắn, trắng, xanh, lớn, nhỏ…–đều là tương đối, đều là thay đổi.

Cái nền thường hằng bất biến đó, ta gọi là Không, là Như Lai, là Phật. Đó là bản tánh thật của vũ trụ, và là bản tánh thật của chính ta, vì ta cũng từ đó mà ra rồi lại trở về đó, như sóng từ nước mà ra rồi lại tan hòa vào nước.

• Để nắm bắt được Tuyệt Đối (Không, Như Lai), ta phải vượt bỏ hẳn các khái niệm và suy nghĩ, vượt ra khỏi thế giới tương đối của mắt thấy tai nghe và của suy luận trong trí óc, để lên tầng Tuyệt Đối. Cảm nhận trực tiếp được hiện diện của Tuyệt Đối bên trong, và xuyên qua, những điều tương đối ta thấy—gần như là nhìn một người phụ nữ trước mặt và cảm nhận được tình yêu bất diệt của nàng có cho bạn. Cảm nhận này vượt lên trên lý luận và ‎ý niệm.

• Gàu vỡ, hết nước, hết trăng, tức là ngưng suy nghĩ kiểu bình thường, không lệ thuộc vào những điều mắt thấy tai nghe mà suy luận, là nhảy vọt lên đến tầng cảm nhận Tuyệt Đối đó. Cho nên ta nói là “giải phóng tâm trí” hay “hốt nhiên đại ngộ”.

• Người ta dùng chữ “ngộ”, “enlightened”, “giải phóng”, mà không nói “hiểu”, hay “đột nhiên hiểu ra”, vì cái biết này sâu thẳm hơn cái hiểu của suy luận bình thường. Đó tương tự như là cái biết cùa một người nghệ sĩ vừa nắm được một dòng nhạc hiện vào đầu và không giải thích được tại sao có dòng nhạc mới lạ thật hay hiện ra trong đầu như thế.

• Xem thêm về “hốt nhiên đại ngộ” trong bài Ba Ngày Nữa.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

No Water, No Moon

When the nun Chiyono studied Zen under Bukko of Engaku she was unable to attain the fruits of meditation for a long time.

At last one moonlit night she was carrying water in an old pail bound with bamboo. The bamboo broke and the bottom fell out of the pail, and at that moment Chiyono was set free!

In commemoration, she wrote a poem:

In this way and that I tried to save the old pail
Since the bamboo strip was weakening and about to break
Until at last the bottom fell out.
No more water in the pail!
No more moon in the water!

# 29

Tình yêu và hôn nhân

Chào các anh chị và các bạn,

Người ta nói “Hôn nhân là mồ chôn tình yêu”. Mặc dù chỉ là một 8x đời cuối và chưa lập gia đình, tôi cũng hay suy nghĩ linh tinh về tình yêu, về hôn nhân và gia đình. Có lẽ tôi chưa đủ chín, cũng như chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết về những khó khăn trong hôn nhân, nhưng tôi chỉ nghĩ đơn giản, chuyển từ tình yêu sang hôn nhân là khi ta kết thúc con đường này, và đi trên một con đường mới, dài hơn, khó khăn hơn, và nhiều thú vị hơn. Mà nếu ta muốn đi tốt nó, ta cũng cần cố gắng không ngừng như khi ta đi trên con đường cũ.

Nhiều đôi bạn trẻ khi yêu nhau, họ làm tất cả vì nhau, để người yêu được vui lòng. Nhưng khi lấy nhau rồi, họ lại bỏ mặc tình yêu. Họ bị vòng xoáy cuộc sống, xã hội, mưu sinh, những mối quan hệ khác…cuốn đi. Họ an tâm rằng lấy nhau rồi thì chỉ cần lo cho cuộc sống đầy đủ, lo cho con cái được bằng bạn bằng bè…là được, mà họ lơ là việc chăm sóc, vun trồng cho cây tình yêu – đang chuyển mình sang giai đoạn mới, và cần sự quan tâm hơn bao giờ hết. Để rồi đến một lúc họ chợt nhận ra ta đã quên lãng quá nhiều điều, quá nhiều những “nhỏ nhặt”, mà chính những “nhỏ nhặt” ấy mới làm nên một cuộc hôn nhân hạnh phúc và bền vững…

Mời các anh chị và các bạn đọc câu chuyện thú vị dưới đây về tình yêu và hôn nhân. Chúc các anh chị và các bạn một ngày đây tình yêu.

Trần Thị Thu Hiền
.

Tình yêu và hôn nhân

Tối hôm đó, khi tôi về nhà, vợ tôi đang chuẩn bị bữa tối, tôi cầm tay cô ấy và nói : “Anh có chuyện muốn nói với em”. Vợ tôi ngồi xuống và im lặng ăn. Tôi nhận thấy niềm đau trong mắt cô ấy.

Đột nhiên tôi không biết làm sao bắt đầu. Nhưng tôi cần phải cho cô ấy biết tôi đang nghĩ gì. Tôi muốn ly hôn…Tôi bắt đầu chủ đề một cách điềm tĩnh.

Cô ấy không có vẻ tức giận với những lời tôi nói, thay vì thế cô hỏi nhẹ nhàng : “Tại sao?”

Tôi tránh câu hỏi của cô ấy. Điều này làm cô ấy giận dữ. Cô ném đũa và hét vào mặt tôi : “Anh không phải đàn ông !”. Tối hôm đó, chúng tôi không nói chuyện. Cô ấy khóc. Tôi biết vợ tôi muốn tìm hiểu chuyện gì xảy ra với cuộc hôn nhân này. Nhưng thật khó để cho vợ tôi một câu trả lời thỏa đáng; tôi đã trao trái tim mình cho Dew, tôi không còn yêu vợ tôi nữa. Tôi chỉ cảm thấy tiếc cho cô ấy !

Với mặc cảm tội lỗi, tôi phác thảo đơn ly hôn, đề cập đến việc vợ tối có thể sở hữu căn nhà, xe hơi và 30% vốn của công ty tôi.

Vợ tôi nhìn nó và rồi xé tan nó ra. Người phụ nữ đã chung sống với tôi 10 năm trở thành một người khác. Tôi cảm thấy tiếc vì cô ta đã phí thời gian, công sức và năng lượng nhưng tôi không thể lấy lại lời tôi nói, vì tôi yêu Dew rất nhiều. Cuối cùng, vợ tôi khóc lớn trước mặt tôi, đây đúng là điều tôi trông đợi. Với tôi, đó thực sự là một sự giải thoát. Ý định ly hôn đã ám ảnh tôi nhiều tuần giờ đây trở nên chắc chắn và rõ ràng hơn.

Ngày hôm sau, tôi về nhà rất trễ và thấy vợ tôi đang viết gì đó trên bàn. Tôi không ăn tối mà đi ngủ ngay, vì tôi rất mệt sau một ngày vui vẻ bên Dew.

Khi tôi tỉnh giấc, vợ tôi vẫn còn viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi quay đi và ngủ tiếp.

Buổi sáng vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: cô ấy không muốn bất cứ thứ gì ở tôi, nhưng cô ấy cần một lưu ý trong một tháng trước ly hôn.

Vợ tôi yêu cầu trong một tháng chúng tôi vẫn sẽ cố gắng sống càng như bình thường càng tốt. Lý do đơn giản : con trai chúng tôi có kỳ thi trong suốt một tháng và cô không muốn làm gián đoạn việc này vì cuộc hôn nhân tan vợ của chúng tôi.

Tôi đồng ý. Nhưng vợ tôi đưa ra điều kiện khác, cô yêu cầu tôi nhớ lại việc tôi đã ẵm cô vào phòng tân hôn như thế nào trong ngày cưới.

Vợ tôi yêu cầu mỗi ngày trong một tháng này, tôi sẽ ẵm cô ra khỏi phòng ngủ, đi ra cửa trước mỗi buổi sáng…Tôi nghĩ vợ tôi bị điên. Nhưng chỉ để cho những ngày cuối cùng nhau trở nên dễ chịu tôi chấp nhận lời đề nghị kỳ quặc đó.

Tôi kể với Dew về điều kiện ly hôn của vợ tôi…Dew cười lớn và nghĩ rằng nó thật ngu xuẩn. “Cho dù chị ta có giở trò gì đi nữa, rồi cũng phải đối mặt với việc ly hôn thôi” – Dew nói khinh bỉ.

Vợ tôi và tôi đã chưa đụng chạm gì kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện dứt khoát. Thế nên khi tôi ẵm vợ tôi ra ngoài ngày đầu tiên, cả hai trông rất lóng ngóng. Con trai chúng tôi vỗ tay đằng sau : “Bố đang ẵm mẹ trên tay”. Lời nó của bé làm tôi  có cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ ra phòng khách, rồi đến cửa, tôi đã đi 10m với vợ trên tay. Cô nhắm mắt và nói nhẹ : “Đừng nói với con trai chúng ta về việc ly hôn”. Tôi gật đầu, cảm thấy có gì đó bối rối. Tôi đặt vợ tôi xuống bên ngoài cửa. Cô ấy ra đợi xe buýt đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.

Vào ngày thứ hai, cả hai làm dễ dàng hơn. Vợ tôi dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương trên áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra tôi đã không ngắm nhìn người phụ này trong suốt thời gian dài…Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những vết chân chim trên mặt vợ tôi, tóc cô ấy đang bạc dần đi ! Cuộc hôn nhân đã hủy hoại cô ấy. Bất chợt tôi tự hỏi mình đang làm cái quái gì với vợ mình vậy.

Vào ngày thứ tư, khi nhấc vợ tôi lên, tôi nhận thấy cảm giác thân thiết ùa về. Đây là người phụ nữ đã dâng 10 năm cuộc đời mình cho tôi.

Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận thấy cảm giác thân thiết ngày càng tăng. Tôi không nói Dew chuyện này. Việc bồng vợ tôi trở nên dễ dàng hơn khi ngày trôi dần. Có lẽ luyện tập mỗi ngày làm tôi khỏe hơn.

Một sáng nọ, vợ tôi phân vân sẽ mặc gì. Cô ấy thử một vài cái váy, nhưng không thể chọn được cái vừa vặn. Rồi vợ tôi thở dài : “Váy của em trở nên rộng hơn hết rồi”. Tôi chợt nhận ra vợ tôi đã ốm đi biết bao nhiêu, và đó là lý do vì sao tôi có thể ẵm cô ấy dễ dàng hơn.

Bất chợt tôi nhói lòng…vợ tôi đã mang quá nhiều nỗi đau và đắng cay trong tim. Một cách tiềm thức, tôi đưa tay và chạm vào đầu cô ấy.

Con trai tôi bước vào lúc đó và nói : “Bố, đã đến giờ đưa mẹ ra rồi !”. Với cậu bé, nhìn thấy bố ẵm mẹ ra ngoài đã trở thành một phần cần thiết trong cuộc sống. Vợ tôi âu yếm gọi con trai lại gần và ôm cậu bé thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi sẽ thay đổi ý định vào phút cuối. Rồi tôi ôm vợ tôi trong tay , bước từ phòng ngủ, ra phòng khách, rồi ra trước cửa. Tay cô ấy vòng quay cổ tôi thật mềm mại và tự nhiên. Tôi ôm chặt thân thể cô ấy, cứ như là ngày cưới của chúng tôi vậy.

Nhưng rồi việc cô ấy càng ngày càng nhẹ hơn làm tôi buồn. Vào ngày cuối cùng, khi tôi ôm cô ấy trong tay, thật khó bước đi làm sao. Con trai chúng tôi đã đi học. Tôi ôm chặt cô ấy và nói : “Anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta thiếu sự gần gũi”.

Tôi lái xe đến cơ quan…nhảy ra khỏi xe ngay lập tức, không đóng cả cửa. Tôi sợ rằng bất cứ sự trì hoãn nào cũng làm tôi thay đổi ý định…Tôi đi lên lầu. Dew mở cửa. Tôi nói : “Anh xin lỗi, Dew, anh không muốn ly hôn nữa”.

Dew nhìn tôi, ngạc nhiên, rồi cô ta để tay lên trán tôi … “Anh có đang sốt không thế ?”. Tôi để tay cô xuống. “Anh xin lỗi, Dew, anh sẽ không ly hôn. Cuộc hôn nhân của anh chán nản có lẽ vì anh và vợ anh đã không coi trọng những cái nhỏ nhặt trong cuộc sống, chứ không phải vì bọn anh không yêu nhau nữa. Giờ anh đã nhận ra, kể từ khi anh ẵm cô ấy vào nhà trong ngày cưới, anh muốn ôm cô ấy đến khi cái chết chia lìa”.

Dew dường như bừng tỉnh. Cô ấy vỗ tay lớn, rồi đóng sầm cửa, bật khóc. Tôi xuống lầu và lái xe đi.

Tại tiệm hoa trên đường về, tôi mua một bó hoa cho vợ mình. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết gì trên tấm thiệt. Tôi mỉm cười và viết :”Anh sẽ ẵm em ra ngoài mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta”.

Trần Thị Thu Hiền dịch
.

MARRIAGE

When I got home that night as my wife served dinner, I held her hand and said, I’ve got something to tell you. She sat down and ate quietly. Again I observed the hurt in her eyes.

Suddenly I didn’t know how to open my mouth. But I had to let her know what I was thinking. I want a divorce.. I raised the topic calmly.

She didn’t seem to be annoyed by my words, instead she asked me softly, why?

I avoided her question. This made her angry. She threw away the chopsticks and shouted at me, you are not a man! That night, we didn’t talk to each other. She was weeping. I knew she wanted to find out what had happened to our marriage. But I could hardly give her a satisfactory answer; she had lost my heart to Dew. I didn’t love her anymore. I just pitied her!

With a deep sense of guilt, I drafted a divorce agreement which stated that she could own our house, our car, and 30% stake of my company.

She glanced at it and then tore it into pieces. The woman who had spent ten years of her life with me had become a stranger. I felt sorry for her wasted time, resources and energy but I could not take back what I had said for I loved Dew so dearly. Finally she cried loudly in front of me, which was what I had expected to see. To me her cry was actually a kind of release. The idea of divorce which had obsessed me for several weeks seemed to be firmer and clearer now.

The next day, I came back home very late and found her writing something at the table. I didn’t have supper but went straight to sleep and fell asleep very fast because I was tired after an eventful day with Dew.

When I woke up, she was still there at the table writing. I just did not care so I turned over and was asleep again.

In the morning she presented her divorce conditions: she didn’t want anything from me, but needed a month’s notice before the divorce.
She requested that in that one month we both struggle to live as normal a life as possible. Her reasons were simple: our son had his exams in a month’s time and she didn’t want to disrupt him with our broken marriage.

This was agreeable to me. But she had something more, she asked me to recall how I had carried her into out bridal room on our wedding day.

She requested that everyday for the month’s duration I carry her out of our bedroom to the front door ever morning.. I thought she was going crazy. Just to make our last days together bearable I accepted her odd request.

I told Dew about my wife’s divorce conditions.. . She laughed loudly and thought it was absurd. No matter what tricks she applies, she has to face the divorce, she said scornfully..

My wife and I hadn’t had any body contact since my divorce intention was explicitly expressed. So when I carried her out on the first day, we both appeared clumsy. Our son clapped behind us, daddy is holding mummy in his arms. His words brought me a sense of pain. From the bedroom to the sitting room, then to the door, I walked over ten meters with her in my arms. She closed her eyes and said softly; don’t tell our son about the divorce. I nodded, feeling somewhat upset. I put her down outside the door. She went to wait for the bus to work. I drove alone to the office.

On the second day, both of us acted much more easily. She leaned on my chest. I could smell the fragrance of her blouse. I realized that I hadn’t looked at this woman carefully for a long time.. I realized she was not young any more. There were fine wrinkles on her face, her hair was graying! Our marriage had taken its toll on her. For a minute I wondered what I had done to her.

On the fourth day, when I lifted her up, I felt a sense of intimacy returning. This was the woman who had given ten years of her life to me.

On the fifth and sixth day, I realized that our sense of intimacy was growing again. I didn’t tell Dew about this. It became easier to carry her as the month slipped by. Perhaps the everyday workout made me stronger.

She was choosing what to wear one morning. She tried on quite a few dresses but could not find a suitable one. Then she sighed, all my dresses have grown bigger. I suddenly realized that she had grown so thin, that was the reason why I could carry her more easily.

Suddenly it hit me… she had buried so much pain and bitterness in her heart. Subconsciously I reached out and touched her head.

Our son came in at the moment and said, Dad, it’s time to carry mum out. To him, seeing his father carrying his mother out had become an essential part of his life. My wife gestured to our son to come closer and hugged him tightly. I turned my face away because I was afraid I might change my mind at this last minute. I then held her in my arms, walking from the bedroom, through the sitting room, to the hallway. Her hand surrounded my neck softly and naturally. I held her body tightly; it was just like our wedding day.

But her much lighter weight made me sad. On the last day, when I held her in my arms I could hardly move a step. Our son had gone to school. I held her tightly and said, I hadn’t noticed that our life lacked intimacy.

I drove to office…. jumped out of the car swiftly without locking the door. I was afraid any delay would make me change my mind…I walked upstairs. Dew opened the door and I said to her, Sorry, Dew, I do not want the divorce anymore.

She looked at me, astonished, and then touched my forehead.. Do you have a fever? She said. I moved her hand off my head. Sorry, Dew, I said, I won’t divorce. My marriage life was boring probably because she and I didn’t value the details of our lives, not because we didn’t love each other any more. Now I realize that since I carried her into my home on our wedding day I am supposed to hold her until death do us apart.

Dew seemed to suddenly wake up. She gave me a loud slap and then slammed the door and burst into tears. I walked downstairs and drove away.

At the floral shop on the way, I ordered a bouquet of flowers for my wife. The salesgirl asked me what to write on the card. I smiled and wrote, I’ll carry you out every morning until death do us apart.

Unknown Author

Khủng hoảng

Với một số người, từ “khủng hoảng” ám chỉ xu hướng tiêu cực. Tuy nhiên, định nghĩa của từ này xem “khủng hoảng” như một “bước ngoặt, một thời điểm trong chuỗi các sự kiện–tại thời điểm đó hướng đi tương lai của các sự kiện, dù là tốt hay tệ hơn, được xác định.

Từ “khủng hoảng” có thể được sử dụng tích cực hơn khi chúng ta được thách thức để nắm giữ thời điểm hiện tại, để nhận ra những vấn đề liên quan đến khủng hoảng, và để biến thời điểm hiện tại thành bước ngoặt. Với cái nhìn này, khủng hoảng trở thành một thời điểm ân phúc, thời điểm của quyết định.

Vũ Khắc Thành dịch

.

“For some the word crisis is charged with negative undercurrent. Yet, the definition of the word envisions crisis as a ‘turning point, a stage in a sequence of events at which the trend of all future events, especially for better or for worse, is determined.’

The word crisis can be used more positively where we are challenged to grab hold of the present moment, to recognize the issues involved, and to make the present moment a turning point. From this perspective, crisis becomes a graced moment, a time of decision.”

Bishop Murphy, THE PRIEST, 3/84

Mọi thứ đều nhất

Khi thiền sư Banzan đang đi ngang một khu chợ, thiền sư nghe một mẩu đối thoại giữa anh hàng thịt và khách hàng.

“Cho tôi miếng thịt ngon nhất anh có,” người khách hàng nói.

“Trong tiệm tôi mọi thứ đều nhất,” anh hàng thịt trả lời. “Chị chẳng tìm ở đây được miếng thịt nào mà không nhất.”

Nghe những lời này, Banzan tức thì giác ngộ.

Bình:

• “Mọi thứ đều nhất” tức là tâm không còn phân biệt. Tất cả chúng sinh đều như nhau—đều là Phật đang thành. Phải có tâm Phật mới “thấy” và “sống” được điều này.

Cho nên, Phật dạy từ tâm. Từ tâm với tất cả mọi người–thân sơ, tốt xấu.

Kinh Từ Tâm viết:

Tấm lòng nhân ái bao la,
Thật là thuần khiết, thật là cao thâm.
Hướng về tất cả chúng sinh,

Thương người quen lẽ tất nhiên,
Cũng thương những kẻ chưa quen bao giờ.
Xóa đi ngăn cách thân sơ,

Đủ lòng độ lượng, đủ lòng thương yêu.
Với người mưu hại đủ điều,
Bất nhân ác cảm gây bao hận thù.

Với người oán ghét bao đời,
Nguồn thương yêu ấy làm vơi tị hiềm.

Không những là yêu thương tất cả mọi người, mà là tất cả mọi loài, tất cả mọi sinh linh.

• (Và yêu tất cả mọi người không có nghĩa là tin tất cả mọi người. Trong đời sống hàng ngày, đôi khi ta phải thực tế trong việc tin người và dùng người. Nhưng yêu mọi người thì được. Cũng như bố mẹ có thể yêu tất cả các đứa con như nhau, nhưng tin mỗi đứa, và do đó hành xử với mỗi đứa, có thể khác nhau).

• Ở vào mức cao nhất, Bát Nhã Tâm Kinh nói: “Khi Bồ tát Quán-tự-tại thực hành trí tuệ Bát Nhã thâm sâu, soi thấy [tất cả] là Không, Ngài liền vượt mọi khổ nạn.” Tất cả là Không, tức là không còn phân biệt cái gì hơn cái gì.

• Ở một góc nhìn khác, thì không có gì là rác cả. Tất cả mọi thứ trên đời đều có thể dùng được vào việc nào đó. Tất cả mọi người trên đời đều có thể dùng được vào việc nào đó.

• Anh hàng thịt: Đối với Phật gia cấm sát sinh, thì có lẽ bán thịt là nghiệp tội nặng nhất nhì trên đời rồi. Vậy mà một lời nói của anh hàng thịt cũng “bật công tắc đèn” cho một thiền sư giác ngộ. Vậy thì, lời nói có thể giúp ta giác ngộ có thể đến từ bất kỳ ai. Ta không thể có thái độ kỳ thị, coi thường lời nói của ai, vì họ dốt, hay là người xấu, là kẻ thù, là kẻ tội lỗi, là người khác đạo… Bất kỳ lời nói đến từ đâu, từ ai, đều có thể làm cho ta giác ngộ, vào đúng lúc.

• Tâm vô phân biệt.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Everything is Best

When Banzan was walking through a market he overheard a conversation between a butcher and his customer.

“Give me the best piece of meat you have,” said the customer.

“Everything in my shop is the best,” replied the butcher. “You cannot find here any piece of meat that is not the best.”

At these words Banzan became enlightened.

# 31

CÀ RỐT, TRỨNG VÀ CÀ PHÊ

Cuộc đời là một dòng chảy qua nhiều khúc, có khi lặng lờ êm trôi, khi qua những khúc quanh co nhiều thác ghềnh, khó khăn và đầy thách thức. Đứng trước những khó khăn thách thức ấy, mọi người có thái độ như thế nào: dũng cảm đương đầu, buông xuôi vì chán nản, hay để mình chịu tác động của môi trường và thay đổi theo hướng tiêu cực..

Câu danh ngôn xưa dạy ta rằng: “Cảnh khổ là một nấc thang cho bậc anh tài, một kho tàng cho người khôn khéo, một vực thẳm cho kẻ yếu đuối“.

Bạn và tôi, bên cạnh những niềm hân hoan vui sướng, những giây phút ngọt ngào của hạnh phúc, ai cũng có những khó khăn, những nỗi muộn phiền, những ngày mọi việc không thuận lợi và thất bại…

Chẳng ai trong chúng ta muốn mình rơi vào vực thẳm. Người yếu đuối có thể phấn đấu để vượt qua trở ngại hay không?

Câu trả lời của mỗi chúng ta chắc sẽ là câu khẳng định. Bản thân mình đã trải qua những ngày tháng rất khó khăn, nên khi đọc câu chuyện này từ chị Tuý Phượng chia sẻ, mình rất thích thú và muốn dịch ra để tặng các bạn thân yêu của Đọt Chuối Non.

Người mẹ trong câu chuyện dười đây đã dạy con gái mình một bài học tuyệt vời về cách đối mặt với những khó khăn trở ngại của cuộc đời.

Mời các bạn đọc câu chuyện song ngữ dưới đây có tên Cà Rốt, Trứng Và Cà Phê

Và xem file PP minh họa cho câu chuyện về các loại phản ứng của các mẩu người trước những nghịch cảnh, khó khăn.

Bạn sẽ chọn thái độ nào?

CÀ RỐT, TRỨNG VÀ CÀ PHÊ

Một củ cà rốt, một quả trứng, và một tách cà phê… Bạn sẽ chẳng bao giờ nhìn vào một tách cà phê cùng một cách giống nhau.

******************************************************************************************************

Một phụ nữ trẻ đến gặp mẹ mình và xin bà nói cho cô về cuộc đời và những khó khăn của bà. Cô không biết cô sẽ tạo dựng đời mình như thế nào và muốn buông xuôi. Cô sợ đấu tranh và nỗ lực. Dường như với cô vừa giải quyết được một vấn đề, một vấn đề khác nảy sinh.

Bà mẹ đưa con gái vào nhà bếp. Bà đổ đầy 3 nồi nước và đặt chúng lên bếp lửa to. chẳng mấy chốc những cái nồi sôi. Bà cho cà rốt vào nồi thứ nhất, cái thứ hai bà cho trứng, và trong cái thứ ba bà cho cà phê bột. Bà lặng thinh cứ để những chiếc nồi sôi.
Hai mươi phút sau bà tắt bếp. Bà vớt cà rốt ra cho vào một cái bát. Bà lấy trứng ra cho vào một cái tô. Rồi bà lấy vá múc cà phê cho vào bát. Quay sang người con gái, bà hỏi: “ “ Cho mẹ biết con thấy gì?”

“Dạ con thấy cà rốt, quả trứng và cà phê” , cô trả lời

Bà mẹ kéo cô đến gần hơn và bảo cô sờ vào cà rốt. Cô làm thế và nhận xét rằng cà rốt mềm. Bà lại bảo cô lấy một quả trứng và đập trứng. Sau khi bóc vỏ, cô nhận xét trứng luộc chín

Sau cùng bà mẹ bảo người con nhấp từng ngụm cà phê. Cô cười vui khi nếm hương vị cà phê đậm đà. Sau đó cô hỏi: “Điều này có ý nghĩa gì hả mẹ?”

Người mẹ giải thích rằng cả ba thứ đều phải đối đầu với một nghịch cảnh: nước sôi. Mỗi thứ phản ứng một cách khác nhau. Cà rốt khi cho vào chắc cứng, và không gãy. Tuy nhiên, sau khi chịu nước sôi, nó mềm và nhão ra. Trứng chưa luộc rất dễ vỡ. Lớp vỏ mỏng ngoài của nó bảo vệ chất lỏng bên trong, nhưng sau khi phải chịu nấu trong nước sôi, phần ruột của nó cứng đi. Tuy nhiên, cà phê mới độc đáo. Sau khi cho nước sôi vào, bột cà phê đã làm biến đổi nước.

Con sẽ như cái nào đây? Khi nghịch cảnh gõ cửa, con đáp lại sao? Con sẽ như cà rốt, quả trứng hay hạt cà phê

Hãy nghĩ đến điều này: Con là ai? Con có là cà rốt hình như lúc đầu mạnh mẽ, nhưng vì đau khổ và nghịch cảnh con thành khô héo, và mềm yếu?

Phải chăng con là quả trứng khởi đầu bằng một trái tim mong manh, nhưng đã thay đổi vì sức nóng?

Con từng có một thái độ mềm mỏng, nhưng nỗi đớn đau sinh ly, tử biệt, một tan vỡ, một khó khăn tài chính, hay một nỗi gian truân nào đó đã khiến con xơ cứng? Lớp vỏ của con trông như xưa, nhưng bên trong con cay đắng và ương ngạnh với một thái độ cứng nhắc và trái tim trơ cứng?

Hay con là hạt cà phê? Hạt cà phê thực sự biến đổi nước sôi, chính là hoàn cảnh gây đau khổ. Khi nước nóng, nó toả ra hương vị thơm ngon. Nếu con giống hạt cà phê, khi mọi chuyện tệ nhất, con có trở nên tốt hơn và thay đổi hoàn cảnh xung quanh?

Vào giờ tăm tối nhất, gian khổ, và nghiệt ngã nhất, con có nâng mình lên một mức không? Con đương đầu với nghịch cảnh như thế nào? Con là cà rốt, quả trứng, hay hạt cà phê?

Cầu chúc bạn đủ hạnh phúc để dịu dàng, đủ thử thách để mạnh mẽ, đủ nỗi buồn để biết cảm thông và đủ hi vọng để hạnh phúc.

Người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải có mọi điều tốt đẹp nhất; họ chỉ tận hưởng những gì tốt nhất đến với họ. Tương lai tươi sáng nhất luôn đuợc xây trên nền một quá khứ biết lãng quên, bạn không thể bước tới khi bạn chưa quên thất bại và đau buồn trong quá khứ

Cầu mong tất cả chúng ta là CÀ PHÊ toả hương và thêm vị cho đời.

Huỳnh Huệ dịch

File Power Point CÀ RỐT, TRỨNG VÀ CÀ PHÊ

Các bạn click vào hình dưới đây để xem file PPS và download

CARROTS, EGGS & COFFEE

A carrot, an egg, and a cup of coffee….You will never look at a cup of coffee the same way again.

A young woman went to her mother and told her about her life and how things were so hard for her. She did not know how she was going to make it and wanted to give up, She was tired of fighting and struggling. It seemed as one problem was solved, a new one arose.

Her mother took her to the kitchen. She filled three pots with water and placed each on a high fire. Soon the pots came to boil. In the first she placed carrots, in the second she placed eggs, and in the last she placed ground coffee beans. She let them sit and boil; without saying a word.

In about twenty minutes she turned off the burners. She fished the carrots out and placed them in a bowl. She pulled the eggs out and placed them in a bowl. Then she ladled the coffee out and placed it in a bowl. Turning to her daughter, she asked, ‘ Tell me what you see.’

‘Carrots, eggs, and coffee,’ she replied.

Her mother brought her closer and asked her to feel the carrots. She did and noted that they were soft. The mother then asked the daughter to take an egg and break it. After pulling off the shell, she observed the hardboiled egg.

Finally, the mother asked the daughter to sip the coffee. The daughter smiled as she tasted its rich aroma. The daughter then asked, ‘What does it mean, mother?’

Her mother explained that each of these objects had faced the same adversity: boiling water. Each reacted differently. The carrot went in strong, hard, and unrelenting. However, after being subjected to the boiling water, it softened and became weak. The egg had been fragile. Its thin outer shell had protected its liquid interior, but after sitting through the boiling water, its inside became hardened.. The ground coffee beans were unique, however. After they were in the boiling water, they had changed the water.

‘Which are you?’ she asked her daughter. ‘When adversity knocks on your door, how do you respond? Are you a carrot, an egg or a coffee bean?

Think of this: Which am I? Am I the carrot that seems strong, but with pain and adversity do I wilt and become soft and lose my strength?

Am I the egg that starts with a malleable heart, but changes with the heat? Did I have a fluid spirit, but after a death, a breakup, a financial hardship or some other trial, have I become hardened and stiff? Does my shell look the same, but on the inside am I bitter and tough with a stiff spirit and hardened heart?

Or am I like the coffee bean? The bean actually changes the hot water, the very circumstance that brings the pain. When the water gets hot, it releases the fragrance and flavor. If you are like the bean, when things are at their worst, you get better and change the situation around you.

When the hour is the darkest and trials are their greatest do you elevate yourself to another level? How do you handle adversity? Are you a carrot, an egg or a coffee bean?

May you have enough happiness to make you sweet, enough trials to make you strong, enough sorrow to keep you human and enough hope to make you happy.

The happiest of people don’t necessarily have the best of everything; they just make the most of everything that comes along their way. The brightest future will always be based on a forgotten past; you can’t go forward in life until you let go of your past failures and heartaches.

May we all be COFFEE!!!!!!

Unknown author
</e

Lan Tỏa Tình Yêu

Chúng ta đừng thỏa mãn với việc chỉ cho tiền. Tiền thôi không đủ, tiền có thể kiếm được, nhưng người ta cần tấm lòng yêu của con. Vì thế, hãy lan tỏa tình yêu của con nơi nào con đi
.

Zen và Nắng dịch

.

Let us not be satisfied with just giving money. Money is not enough, money can be got, but they need your hearts to love them. So, spread your love everywhere you go.
.

~ Mother Teresa

Giá trị của thời gian

Thời gian như là người bạn cùng ta trên chặng đường đời. Nó nhắc ta yêu quý mỗi tích tắc của hiện tại, bởi vì những tích tắc đó sẽ ra đi không bao giờ trở lại. Cái chúng ta để lại đằng sau không quan trọng bằng việc chúng ta đã sống như thế nào.

~ Phan Thế Danh dịch
.

Time is a companion that goes with us on a journey. It reminds us to cherish each moment, because it will never come again. What we leave behind is not as important as how we have lived.

~ Captain Jean-Luc Picard (by Patrick Stewart, from the film “Star Trek: Generations”)

Danh thiếp

Keichu, vị thiền sư lớn thời Minh Trị Thiên Hoàng, là sư trụ trì chùa Tofuku, một đại tự ờ Kyota. Ngày nọ, thống đốc Kyoto đến thăm thiền sư lần đầu tiên.

Người trợ lý thống đốc trình danh thiếp của thống đốc, có ghi: “Kitagaki, Thống Đốc Kyoto.

“Tôi không có chuyện gì để nói với một anh chàng như vậy,” Keichu nói với người trợ lý. “Bảo ông ta đì về đi.” Người trợ lý mang tấm danh thiếp trở lại với lời xin lỗi. “Đó là lỗi của tôi,” thống đốc viết, với dòng bút chì xóa cụm từ Thống Đốc Kyoto. “Hỏi thầy anh lần nữa.”

“Ô, Katagaki hả?” thiền sư reo lên khi thấy tấm danh thiếp. “Thầy muốn gặp anh ấy.”

Bình:

• Keichu Bundo (1824-1905) là thiền sư Lâm Tế, hạ nhân của thiền sư “Vậy à” Hakuin.

• Rõ là đại sư muốn dạy cho thống đốc (“anh chàng như vậy”) một bài học về khiêm tốn. Nhưng tại sao phải dạy thì ta không biết trong bài này. Có thể là có nhiều điều đã xảy ra thời đó làm cho thiền sư phải giảng dạy như thế.

• Bài này cũng cho thấy không thể lấy bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Không thể thấy việc đại sư xử với thống đốc như thế mà kết luận là đại sư kiêu căng. Cái nhìn bên ngoài có thể được l‎ý giải bằng đủ mọi cách tâm ta muốn. Nếu ta có tâm thanh thoát, ta sẽ thấy mọi điều thanh thoát.


• Điều quan trọng là, nếu ta là thống đốc, ta được đại sư cho một cơ hội bằng vàng để học cung cách khiêm tốn, ta có khiêm cung để nhận bài học không?

Ở đời gặp chuyện loại này cũng thường. Phản ứng của chúng ta thế nào khi ta nằm trong trường hợp gần như trường hợp của Thống Đốc Kyoto?

• Nhiều người đọc bài này có thể nghĩ rằng tác phong không sợ quyền hành của Kaichu là điểm chính. Nhưng đó không là điểm chính. Thầy dạy học thì có đủ cách dạy, từ dịu dàng đến dữ dội, chẳng có gì đáng ngạc nhiên hết.

Điểm chính là phản ứng khiêm tốn, yêu học hỏi, của Thống Đốc Kitagaki.

• Khi nào thì ta mang chức vụ ra để cư xử? Khi nào ta cư xử với nhau chỉ bằng cái tên bố mẹ đã cho ta?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Calling Card

Keichu, the great Zen teacher of the Meiji era, was the head of Tofuku, a cathedral in Kyoto. One day the governor of Kyoto called upon him for the first time.

His attendant presented the card of the governor, which read: Kitagaki, Governor of Kyoto.

“I have no business with such a fellow,” said Keichu to his attendant. “Tell him to get out of here.”The attendant carried the card back with apologies. “That was my error,” said the governor, and with a pencil he scratched out the words Governor of Kyoto. “Ask your teacher again.”

“Oh, is that Kitagaki?” exclaimed the teacher when he saw the card. “I want to see that fellow.”

# 30

Cuộc sống thành đạt


Điều cốt yếu của cuộc sống thành đạt không phải bạn có thành đạt về tài chính hay không, mà là bạn có hi sinh bản thân mình một cách nào đó để giúp những người kém may mắn hơn bạn để phục vụ cộng đồng, tổ quốc hay không”.

Vũ Khắc Thành dịch

“The bottom line about success in life isn’t whether you are financially successful, but whether you have given of yourself in some way to help others less fortunate than you and to serve your community and your country.”

P. Anthony Ridder

Mở kho tàng của bạn

Daiju đến thăm thiền sư Baso ở Trung Quốc. Baso hỏi: “Anh tìm gì?”

“Giác ngộ,” Daiju trả lời.

“Anh có kho tàng riêng của anh. Tại sao tìm bên ngoài?” Baso hỏi.

Daiju thắc mắc: “Kho tàng của tôi ở đâu?”

Baso trả lời: ‘Cái anh đang tìm là kho tàng của anh.”

Daiju mừng rỡ! Kể từ đó Daiju luôn luôn nói với bạn bè: “Mở kho tàng của anh và dùng nó.”

Bình:

Baso dōitsu (Mã Tổ Đạo Nhất, 馬祖道一, 709-788), là một Thiền sư Trung Quốc đời nhà Đường, và là môn đệ và người đắc pháp duy nhất của Thiền sư Nam Nhạc Hoài Nhượng. Sư có rất nhiều môn đệ đắc đạo như Bách Trượng Hoài Hải, Nam Tuyền Phổ Nguyện, Đại Mai Pháp Thường, Đại Châu Huệ Hải…

Mã Tổ Đạo Nhất thường được xem như người có ảnh hưởng mức thứ 3 trên Thiền tông, sau Tổ sư Bồ Đề Đạt Ma và lục tổ Huệ Năng.

• Bản tiếng Anh này nói “Daiju was delighted”, tức là mừng rỡ hớn hở, khi nghe Mã Tổ Đạo Nhất trả lời. Vài bản khác dùng từ “enlightened”, tức là “giác ngộ.”

• Giác ngộ, Niết Bàn, Phật… ở trong ta. Không nẳm ở ngoài ta đâu mà tìm.

Trần Nhân Tông, tức Trúc Lâm Đầu Đà, thủy tổ của Thiền phái Trúc Lâm, nói trong bài Cư trần lạc đạo:

Gia trung hữu báo hưu tầm mịch
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền

(Trong nhà có của đừng tìm nữa
Nhìn cảnh vô tâm hỏi chi thiền)

Tâm ta vốn là tâm Phật, chỉ bị vô minh che khuất.

Vô minh là chấp trước—bám vào cái này, bám vào cái kia.
Bám vào tham, sân, si.
Bám vào cái tôi (ngã).
Bám vào thành kiến—cái này tồi, người kia tốt.
Bám vào đạo—phải là thế này mới là đạo, thế kia không là đạo.
Bám vào pháp tu—tu thế này mới đúng, thế kia là sai.
Bám vào Phật–người này là Phật, đi theo ngài thì sẽ giác ngộ.
Bám vào… Bám vào…
Bám vào cả quan niệm “đừng bám” (chấp ngay cả vô chấp).

“Nhìn cảnh vô tâm”–nhìn mưa thì thấy mưa, đừng diễn giải là “chia ly đầy nước mắt”, v.v….—thì đó là Thiền, là ngộ. Như Tanzan vô tâm mang kiều nữ qua vũng bùn.

“Nhìn cảnh vô tâm” là không còn bị chấp trước nào che khuất tâm ta. Lúc đó tâm sẽ sáng láng trở lại như thời ngyên thủy, tức là tâm trở lại “bản lai diện mục” (mặt mũi nguyên sơ) của nó. Đó là giác ngộ, là Niết Bàn.

• Kho tàng ở trong ta. Hạnh phúc, an lạc, an bình… đã có sẵn trong ta. Đừng tìm ở ngoài.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Open Your Own Treasure House

Daiju visited the master Baso in China. Baso asked: “What do you seek?”

“Enlightenment,” replied Daiju.

“You have your own treasure house. Why do you search outside?” Baso asked.

Daiju inquired: “Where is my treasure house?”

Baso answered: “What you are asking is your treasure house.”

Daiju was delighted! Ever after he urged his friends: “Open your own treasure house and use those treasures.”

#28