
Trí thông minh cũng như một dòng sông, càng sâu, càng ít ồn ào.
Nguyễn Thu Hiền dịch
.
Intelligence is like a river. The deeper it is the less noise it makes.
Unknown

Trí thông minh cũng như một dòng sông, càng sâu, càng ít ồn ào.
Nguyễn Thu Hiền dịch
.
Intelligence is like a river. The deeper it is the less noise it makes.
Unknown

Đừng bao giờ làm những điều người khác có thể làm và sẽ làm, nếu có những điều người khác không thể làm hay sẽ không làm.
Nguyễn Hồng Hải dịch
.
Never do things others can do and will do, if there are things others cannot do or will not do.
Elizabeth Kubler Ross

Thầy đã từng nói rằng, “Khi bạn có tai để nghe chim hát, bạn không cần nhìn vào bằng cấp của con chim đó”.
(Nguyễn Minh Hiển dịch)
.
The Master was never impressed by diplomas or degrees. He scrutinized the person, not the certificate.
He was once heard to say, “When you have ears to hear a bird in song, you don’t need to look at its credentials.
(Anthony de Mello)

Nhưng nàng nhìn vào mắt tôi
Và làm tôi hiểu ra
Khi nàng nói “Đừng lo, anh yêu”
Đừng lo, anh yêu
Mọi sự sẽ tốt đẹp
Đừng lo, anh yêu
Đừng lo, anh yêu
Tôi nghĩ lẽ ra tôi đã nên ngậm miệng
Khi tôi bắt đầu khoác lác về chiếc xe của tôi
Nhưng tôi không thể ngưng được rồi
Vì tôi đã đẩy những chàng khác quá xa
Nàng làm tôi sống lại
Và làm tôi muốn lái
Khi nàng nói “Đừng lo, anh yêu”
Đừng lo, anh yêu
Đừng lo, anh yêu
Mọi sự sẽ tốt đẹp
Đừng lo, anh yêu
Đừng lo, anh yêu
Đừng lo, anh yêu
Nàng nói, “Anh yêu, khi anh đua hôm nay
Mang theo tình yêu của em với anh
Và nếu anh biết em yêu anh nhiều đến thế nào
Anh yêu, chẳng chuyện gì có thể hỏng được với anh”
Ôi nàng làm gì với tôi
Khi nàng yêu tôi
Và nàng nói “Đừng lo, anh yêu”
Đừng lo, anh yêu
Đừng lo, anh yêu
Mọi sự sẽ tốt đẹp
Đừng lo, anh yêu
Đừng lo, anh yêu
Đừng lo, anh yêu
(TĐH dịch)
Don’t Worry Baby – the Beach Boys – 1964
Artist(Band):Beach Boys
Well its been building up inside of me
For oh I don’t know how long
I don’t know why but I keep thinking
Something’s bound to go wrong
But she looks in my eyes
And makes me realize
When she says “Don’t worry baby”
Don’t worry baby
Everything will turn out alright
Don’t worry baby
Don’t worry baby
Don’t worry baby
I guess I should’ve kept my mouth shut
When I start to brag about my car
But I can’t back down now because
I pushed the other guys too far
She makes me come alive
and makes me want to drive
When she says “Don’t worry baby”
Don’t worry baby
Don’t worry baby
Everything will turn out alright
Don’t worry baby
Don’t worry baby
Don’t worry baby
She told me “Baby, when you race today
Just take along my love with you
And if you knew how much I loved you
Baby nothing could go wrong with you”
Oh what she does to me
When she makes love to me
And she says “Don’t worry baby”
Don’t worry baby
Don’t worry baby
Everything will turn out alright
Don’t worry baby
Don’t worry baby
Don’t worry baby
Chào mọi người,
Ngày nay, có rất nhiều người tràn đầy tự tin, họ luôn nghĩ mình có đủ khả năng làm bất cứ việc gì nhưng bên cạnh đó vẫn có nhiều người tự nhốt mình trong những chiếc hộp nhỏ bé, chật hẹp.

Một học sinh cấp 3 đã từng có ước mơ du học nhưng dưới sự tác động của nhiều người đã tin rằng mình không đủ khả năng và đã để giấc mơ đi vào quên lãng. Một sinh viên ra trường chỉ muốn tìm một công việc ổn định, lương thấp, để rồi cả cuộc đời trôi qua trong văn phòng nhỏ một cách thầm lặng.
Nếu chúng ta làm như họ có phải đã để phí một cơ hội duy nhất để sống. Thực ra trên thế gian này không có nhà tù nào cả, chỉ có những chiếc song sắt do con người tự tạo ra để nhốt mình vào trong đó.
Hôm nay mình sẽ giới thiệu đến các bạn một bài về “Tôi có thể làm bất kì điều gì”
Nguyễn Hồng Hải
Donna Graham
Có phải hàng ngày, bạn đều nói với chính mình phải suy nghĩ tích cực? Bất kể bạn cố gắng suy nghĩ tích cực đến thế nào, có phải bạn vẫn không cảm thấy cuộc sống của mình tốt đẹp hơn chút nào? Có phải bạn cảm thấy như mình chẳng có ý kiến nào về những thứ bạn muốn làm trong cuộc đời, thậm chí cả những thứ làm bạn cảm thấy tương lai của mình đen tối hơn?
Đây là “một thái độ tồi” và cách duy nhất để thay đổi là điều chỉnh thái độ. Hãy quên những thứ về suy nghĩ tích cực đi. Nó có thể hữu ích với một số người chứ không phải cho tất cả mọi người. Và quá nhiều suy nghĩ tích cực chỉ có thể làm bạn ngã đau hơn khi một điều gì đó đi chệch hướng. Thật khó hiểu khi bạn dành cả ngày để suy nghĩ tích cực và phát triển bản thân chỉ để khi một điều gì đó xảy ra, bạn có thể ngã đau hơn.
Đó là vấn để của việc luôn cố suy nghĩ tích cực. Nếu bạn không tin vào chính mình thì thật khó để suy nghĩ tích cực. Bạn bè và gia đình bạn có thể nói bạn vĩ đại đến thế nào, thông minh đến thế nào cả ngày nhưng điều này chẳng có nghĩa lý gì cho đến khi BẠN tin mình vĩ đại, BẠN tin mình thông minh. Niềm tin vào bản thân là chiếc chìa khóa vàng dẫn tới thành công. Niềm tin chính là thứ cho bạn thái độ tích cực “Tôi có thể làm”. Nó cũng cho bạn sự cố gắng thành công. Niềm tin vào bản thân cho phép bạn làm hai công việc nghề nghiệp cùng một lúc, trong khi tiết kiệm tiền, để làm điều đó bạn muốn làm. Nó cho phép bạn chấp nhận một tình huống tồi tệ tại sở làm cho đến khi bạn có thể làm điều bạn muốn.

Vậy thì, làm thể nào để bạn quyết định điều gì tốt nhất để làm? Bạn không biết. Thay vì nhìn vào những sở thích của mình, hãy liệt kê chúng ra và nghĩ về từng cái một. Sau đó, hãy xem xét những sở thích này, và liệt kê những kinh nghiệm tích cực và tiêu cực với mỗi cái. Hãy nghe này, mơ ước cả đời của bạn là mở một của hàng mô tô. Trải nghiệm tích cực: bạn đã đi mô tô từ khi 4 tuổi, bạn có thể xây dựng một chiếc mô tô trong khi bị bịt mắt, hiện tại bạn đang làm việc trong một cửa hàng mô tô, bạn có thể nói chuyện về mô tô cả ngày trời. Trải nghiệm tiêu cực: bạn mới 22 tuổi, bạn vẫn còn mượn tiền từ bố mẹ và bạn chưa có ý tưởng về việc cần có thứ gì để điều hành kinh doanh.
Như vậy, bạn có thể làm gì? Thế còn tạo nên những chiếc xe máy độc đáo vào thời gian rảnh rỗi, xây dựng một trang web về mô tô hay bán đồ trang trí dành cho mô tô ở chợ đồ cũ, ở các triển lãm, thậm chí cả ở eBay. Hoặc bạn có thể tìm một công việc thứ hai, tiết kiệm tiền để khởi đầu cửa hàng mô tô của mình. Nếu sáng tạo, bạn có thể thiết những chiếc áo phông đặc biệt, giá in áo chẳng đắt đỏ gì và bán chúng trong những cuộc đua mô tô địa hình. Có hàng tá việc có thể làm xung quanh những chiếc mô tô.
Ý tưởng là để chính bạn cảm thấy cuộc sống thú vị. Quá nhiều người trong chúng ta đi bộ vòng quanh như những kẻ vật vờ. Chúng ta làm những việc giống hệt nhau từ ngày này qua ngày khác. Nói một cách văn hoa, cuộc sống của chúng ta thật nhàm chán. Chúng ta dừng việc sử dụng bộ não của mình vì chúng ta đã làm mọi thứ hàng tỉ lần và không còn cần đến bộ não của chúng ta nữa. Chúng ta cần sôi nổi với cuộc sống hàng ngày. Một khi bạn quyết định làm gì, thái độ của bạn sẽ thay đổi bởi bạn cảm thấy hứng thú hơn với những việc làm hàng ngày của mình. Bạn sẽ tràn đầy sinh lực khi thức dậy vào mỗi buổi sáng, sẽ lo lắng về một ngày làm việc bận rộn đến mức khó có thể ngủ vào buổi tối.
Điều ngày sẽ tạo nên một “định hướng” vô thức ở bên trong bạn, dẫn bạn đến thành công. Đó là khi bạn tin vào mình và nắm giữ thái độ “Tôi có thể làm”. Bạn đạt được thái độ “Tôi có thể làm” từ việc tin tưởng vào những gì bạn đang làm. Bạn đã biết những kinh nghiệm trước đây của mình và bạn đã biết bạn giỏi trong những việc bạn đang làm. Bây giờ, bạn chỉ đang làm điều đó. Chỉ cần nhớ rằng không có điều gì xảy ra chỉ sau một đêm. Rome không được xây dựng trong một ngày. Nhưng, một khi bạn tin tưởng vào mình, bạn sẽ chứng kiến thái độ của mình thay đổi, và trở thành một người hạnh phúc hơn nhiều. Bạn sẽ có thể chấp nhận công việc hiện tại của mình dễ dàng hơn nhiều cho đến khi tìm ra hướng đi mà bạn muốn. Quan trọng nhất là bạn sẽ biết rằng mình đang bước đi trên con đường dẫn tới thành công.
Sau đây là một số câu nói của tác giả Deanna Beisser nói về “Tin vào bản thân”
Hãy không ngừng tin vào chính bạn và những ước mơ của riêng bạn

Có thể có những ngày bạn tỉnh dậy vào buổi sáng và mọi việc chẳng xảy ra như bạn đã hi vọng.
Đó là lúc bạn phải nói với mình rằng mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn
Có những khoảng thời gian mọi người làm bạn thất vọng và để bạn rơi xuống.
Nhưng đó chính là khoảng thời gian bạn phải nhắc nhở bản thân tin vào những quyết định và ý kiến của riêng mình và giữ cuộc sống bạn tập trung vào tin tưởng chính bạn.
Trong cuộc đời mình, bạn sẽ phải đối mặt với những thử thách và tạo ra những thay đổi, và việc chấp nhận chúng tùy thuộc vào bạn.
Hãy luôn giữ chính bạn đi theo đúng hướng dành cho bạn. Đôi khi điều đó không dễ dàng nhưng chính trong những khoảng thời gian đấu tranh đó, bạn sẽ cảm nhận mạnh mẽ: mình là ai?
Cuộc sống là một hành trình qua thời gian, đầy những lựa chọn có thể, mỗi người trong chúng ta sẽ trải nghiệm cuộc sống theo cách của riêng minh.
Vì thế khi những ngày tràn đầy những thất vọng và trách nhiệm bất ngờ đến, hãy nhớ tin tưởng vào chính bạn và tất cả những điều bạn mong muốn trong cuộc đời mình
Bởi thử thách và thay đổi sẽ chỉ giúp bạn tìm thấy những giấc mơ mà bạn biết sẽ trở thành sự thật với bạn.
Chúc các bạn một ngày tốt lành và tin vào mình, không từ bỏ những giấc mơ!
(Nguyễn Hồng Hải)
.
By Donna Graham

Do you tell yourself, day in and day out, to think positive? No matter how hard you try to think positive, do you still not feel any better about your life? Do you feel like you have no idea what you want to do with your life, which makes you feel even worse about your future? This is called “a bad attitude” and the only way to fix it is with an attitude adjustment. Forget the positive thinking thing. It may work for some people, but not for everyone. And too much positive thinking only makes you fall harder when something does go wrong. It does not make sense to spend all day thinking positive and building yourself up, just so that when something happens, you can fall harder.
That’s the problem with always trying to think positive. If you don’t believe in yourself, it’s hard to think positive. Your friends and family can tell you all day how great you are or how smart you are, but it won’t matter until YOU believe how great you are and YOU believe how smart you are. Your belief in yourself is the golden key to success. Your belief is what gives you that “I can do” positive attitude. It also gives you that “drive for success.” Your belief in yourself is what allows you to work two jobs while you save to do whatever it is that you want to do. It allows you to put up with a bad situation at work until you can do what you want to do.
So how do you decide what is best for you to do? You don’t. You look at your interests instead. List them and think about each one. Then, take these interests and list your positive and negative experiences with each interest. Say, your life dream is to open a motorcycle shop. Positive: you have ridden motorcycles since you were 4 years old, you can build bikes blindfolded, you currently work at a motorcycle shop, and you can talk about bikes all day long. Negative: you are only 22 years old, you still borrow money from mom and dad, and you have no idea what it takes to run a business.
So what can you do? How about building custom motorcycles in your spare time, or building a website around motorcycles, or selling motorcycle accessories at flea markets, shows, or even eBay. Or, you can get a second job and save that money to start your motorcycle shop. If you are creative, you can have custom designed tee-shirts printed very inexpensively on the internet and sell them at motocross races. There are dozens of things that can be done around motorcycles.
The idea is to get yourself excited about life. Too many of us walk around like zombies. We do the same exact thing day after day. Our life is, literally, boring. We stop using our brain because we have done everything a trillion times and no longer need our brain. We need to get excited about daily life. Once you decide what you want to do, your attitude will change because you will be more excited about your daily actions. You will be excited to wake up each morning and be so hyper from your busy day that you will have a hard time going to sleep at night.
This will create an unconscious “drive” within you to succeed. This is when you start believing in yourself and catch that “I can do” attitude. You get the “I can do” attitude from believing in what you are doing. You already know your previous experience and you already know you are good at what you are doing. Now, you are just doing it. Just remember, none of this is going to happen overnight. Rome was not built in a day. But, once you begin to believe in yourself, you will see your attitude change and become a much happier person. You will be able to tolerate the current job you have much easier until you can go the direction you want to go. Most importantly, YOU will know you are on the road to success.

There may be days when you get up in the morning and things aren’t the way you had hoped they would be.
That’s when you have to tell yourself that things will get better.
There are times when people disappoint you and let you down.
But those are the times when you must remind yourself to trust your own judgments and opinions, to keep your life focused on believing in yourself.
There will be challenges to face and changes to make in your life, and it is up to you to accept them.
Constantly keep yourself headed in the right direction for you. It may not be easy at times, but in those times of struggle you will find a stronger sense of who you are.
Life is a journey through time, filled with may choices; each of us will experience life in our own special way.
So when the days come that are filled with frustration and unexpected responsibilities, remember to believe in yourself and all you want your life to be.
Because the challenges and changes will only help you to find the dreams that you know are meant to come true for you.
Deanna Beisser

Một ước mơ mà bạn mơ một mình chỉ đơn thuần là một ước mơ. Một ước mơ mà các bạn cùng chung mơ thì đó là hiện thực.
Nguyễn Thu Hiền dịch
.
A dream you dream alone is only a dream. A dream you dream together is reality.
John Lennon

Có một lần một con chim sẻ đáp trên vai tôi một lúc, trong khi tôi đang cuốc đất trong một khu vườn làng, và tôi cảm thấy lúc đó tôi được vinh danh hơn là được mang bất kỳ một cầu vai nào.
Nguyễn Hoàng Long dịch
.
I once had a sparrow alight upon my shoulder for a moment, while I was hoeing in a village garden, and I felt that I was more distinguished by that circumstance that I should have been by any epaulet I could have worn.
Henry David Thoreau (1817 – 1862)
Encho là người kể truyện rất nổi tiếng. Những truyện tình anh kể làm rung động con tim của người nghe. Khi anh kể truyện chiến tranh, người nghe có cảm tưởng như là họ đang ở trên bãi chiến trường.

Ngày nọ Encho gặp Yamaoka Tesshu, một người thường sắp đạt đỉnh cao của Thiền. “Tôi hiểu,” Yamaoka nói “anh là người kể truyện hay nhất trong nước ta và anh làm người ta khóc hay cười khi anh muốn. Vậy hãy kể cho tôi nghe truyện Cậu Đào mà tôi yêu thích. Hồi còn bé tôi hay nằm ngủ bên cạnh mẹ, và mẹ hay kể cho tôi huyền thoại đó. Vào khoảng giữa truyện tôi hay thiếp ngủ. Hãy kể cho tôi như là mẹ tôi kể.”
Encho không dám thử. Anh xin một tí thời gian để nghiên cứu. Vài tháng sau anh đến gặp Yamaoka và nói: “Cho tôi cơ hội để kể truyện cho anh.”
“Để khi khác đi,” Yamaoka trả lời.
Encho rất thất vọng. Anh nghiên cứu thêm và thử lại lần nữa. Yamaoka từ chối anh nhiều lần. Khi Encho bắt đầu nói Yamaoka liền chận lại và nói: “Anh chưa giống mẹ tôi.”
Encho tốn mất 5 năm để có thể kể cho Yamaoka chuyện huyền thoại như mẹ Yamaoka đã kể cho anh.
Bằng cách này, Yamaoka đã truyền Thiền cho Encho.
.
• Yamaoka là kiếm sĩ, sau này thành thiền sư, và là thầy của Thiên hoàng.
• Muốn kể truyện được như mẹ của Yamaoka, Encho phải làm vài chuyện:
1. Làm cho tâm của mình hoàn toàn trống rỗng, không con một tí tư tưởng và cảm xúc gì của mình trong đó.
2. Hiểu được tình cảm và xúc cảm của hai mẹ con Yamaoka đối với nhau.
3. Nói được với Yamaoka với mọi tình cảm và xúc cảm như mẹ Yamaoka, và phải thật đến độ Yamaoka tưởng là mình đang nghe mẹ.
Tức là Encho phải làm được tâm trống rỗng hoàn toàn, hiểu được tâm của người khác rất sâu sắc, và hành động như người khác hành động.
Chỉ cần đạt được bước số một, để tâm trống rỗng hoàn toàn, là đã đạt được Thiền rồi.
* Thiền là sống ở đây lúc này với tâm rỗng lặng. Có nhiều cách để đạt Thiền, không nhất thiết là phải ngồi Thiền và tụng kinh.
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
Encho was a famous storyteller. His tales of love stirred the hearts of his listeners. When he narrated a story of war, it was as if the listeners themselves were in the field of battle.
One day Encho met Yamaoka Tesshu, a layman who had almost embraced masterhood of Zen. “I understand,” said Yamaoka, “you are the best storyteller in our land and that you make people cry or laugh at will. Tell me my favorite story of the Peach Boy. When I was a little tot I used to sleep beside my mother, and she often related this legend. In the middle of the story I would fall asleep. Tell it to me just as my mother did.”
Encho dared not attempt this. He requested time to study. Several months later he went to Yamaoka and said: “Please give me the opportunity to tell you the story.”
“Some other day,” answered Yamaoka.
Encho was keenly disappointed. He studied further and tried again. Yamaoka rejected him many times. When Encho would start to talk Yamaoka would stop him, saying: “You are not yet like my mother.”
It took Encho five years to be able to tell Yamaoka the legend as his mother had told it to him.
In this way, Yamaoka imparted Zen to Encho.
# 93

Nửa đêm
Chẳng một âm thanh nào trên mặt đường
Mặt trăng mất ký ức rồi sao?
Nàng đang cười một mình
Trong ánh đèn
Lá khô cuộn vào chân tôi
Và gió bắt đầu rên rỉ
Ký ức
Một mình trong ánh trăng
Tôi có thể mỉm cười với những ngày xưa
Thuở đó tôi đẹp
Tôi nhớ thời gian tôi biết hạnh phúc là gì
Hãy để ký ức sống lại lần nữa
Mỗi ngọn đèn đường
Hình như gõ một cảnh báo định mệnh
Ai đó lầu bầu
Và ngọn đèn đường khọt khẹt
Và chút nữa trời sẽ sáng
Sáng ngày
Tôi phải đợi mặt trời lên
Tôi phải nghĩ đến một đời mới
Và tôi không được đầu hàng
Khi hừng đông đến
Tối nay cũng sẽ là một ký ức
Và một ngày sẽ bắt đầu
Đầu cuối cháy đen của những ngày đầy khói
Mùi lạnh tanh của buổi sáng
Đèn đường chết, một đêm nữa đã qua
Một ngày mới đang bình minh
Hãy sờ em
Thật là dễ để bỏ em
Một mình với ký ức
Của những ngày trong ánh nắng
Nếu anh sờ em
Anh sẽ hiểu hạnh phúc là gì
Nhìn kìa
Một ngày mới đã bắt đầu
(TĐH dịch)
.
Elaine Paige- Memory (in the musical Cats)
.
Elaine Paige- Memory (Live performance, London 1998)
Daylight
See the dew on the sunflower
And a rose that is fading
Roses whither away
Like the sunflower
I yearn to turn my face to the dawn
I am waiting for the day . . .
Midnight
Not a sound from the pavement
Has the moon lost her memory?
She is smiling alone
In the lamplight
The withered leaves collect at my feet
And the wind begins to moan
Memory
All alone in the moonlight
I can smile at the old days
I was beautiful then
I remember the time I knew what happiness was
Let the memory live again
Every streetlamp
Seems to beat a fatalistic warning
Someone mutters
And the streetlamp gutters
And soon it will be morning
Daylight
I must wait for the sunrise
I must think of a new life
And I musn’t give in
When the dawn comes
Tonight will be a memory too
And a new day will begin
Burnt out ends of smoky days
The stale cold smell of morning
The streetlamp dies, another night is over
Another day is dawning
Touch me
It’s so easy to leave me
All alone with the memory
Of my days in the sun
If you touch me
You’ll understand what happiness is
Look
A new day has begun

Lòng trung thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, tình bạn và tình yêu đều tuỳ thuộc vào điều đó cả .
Trần Thế Dũng dịch
.
Faithfulness is the best which you can give a person. The truth, faithfulness, friendship and love depend on it.
Elvis Presley

Tôi đây
Hãy gởi đến tôi một thiên thần
Tôi đây
Trong miền đất của sao mai
Hiền nhân nói hãy tìm chỗ của bạn
Trong mắt bão
Tìm hoa hồng dọc đường đi
Coi chừng gai nhọn
Tôi đây
Hãy gởi đến tôi một thiên thần
Tôi đây
Trong miền đất của sao mai
Hiền nhân nói giơ tay lên
Và với lấy lời thần chú
Tìm cửa vào miền đất hứa
Hãy tin vào chính bạn
Hãy nghe lời nói sâu thẳm trong bạn
Đó là lời gọi của trái tim
Nhắm mắt và bạn sẽ tìm thấy
Đường ra khỏi bóng tối
Tôi đây
Hãy gởi đến tôi một thiên thần
Tôi đây
Trong miền đất của sao mai
Tôi đây
Hãy gởi đến tôi một thiên thần
Tôi đây
Trong miền đất của sao mai
(TĐH dịch)
“Send Me an Angle” là bản nhạc của ban nhạc Đức Scorpions, phát hành trong album Crazy World năm 1990, cùng với bản Wind of Change. Send Me an Angle trở thành bản nhạc chính của album, lên hạng 44 trên bảng Billboard Hot 100, hạng 8 trên bảng Mainstream Rock Chart [1], và hạng cao trên nhiều bảng ở Âu Châu. Tại Ba Lan, bản nhạc lên đến hạng 3.
Scorpions
The wise man said just walk this way
To the dawn of the light
The wind will blow into your face
As the years pass you by
Hear this voice from deep inside
It’s the call of your heart
Close your eyes and your will find
The passage out of the dark
Here I am
Will you send me an angel
Here I am
In the land of the morning star
The wise man said just find your place
In the eye of the storm
Seek the roses along the way
Just beware of the thorns
Here I am
Will you send me an angel
Here I am
In the land of the morning star
The wise man said just raise your hand
And reach out for the spell
Find the door to the promised land
Just believe in yourself
Hear this voice from deep inside
It’s the call of your heart
Close your eyes and your will find
The passage out of the dark
Here I am
Will you send me an angel
Here I am
In the land of the morning star
Here I am
Will you send me an angel
Here I am
In the land of the morning star

Người ta như những cánh cửa sổ bằng kính màu. Chúng lấp lánh và tỏa sáng khi mặt trời ở bên ngoài, nhưng khi màn đêm buông xuống, vẻ đẹp thực sự của chúng chỉ được bộc lộ nếu có một ngọn đèn từ bên trong.
Nguyễn Hồng Hải dịch
.
People are like stained-glass windows. They sparkle and shine when the sun is out, but when the darkness sets in, their true beauty is revealed only if there is a light from within.
Hakuin thường kể cho các đệ tử chuyện về một lão bà chủ một tiệm trà, ca ngợi sức thông hiểu Thiền của bà. Các đệ tử không tin lời thầy và đến tiệm trà để xem thực hư.
Mỗi khi thấy họ đến, lão bà biết ngay là họ đến để uống trà hay tò mò về hiểu biết Thiền của bà. Nếu đến để uống trà, bà sẽ phục vụ tử tế. Nếu đến vì tò mò, bà sẽ gọi họ ra sau bức bình phong. Ngay lúc họ bước vào, bà sẽ dùng cây khơi lửa đánh họ.
9 phần 10 số đệ tử không thoát khỏi ăn đòn của bà.
.
• Điều ta suy nghĩ bên trong, thường bộc lộ ra ngoài, kể cả khi ta muốn che dấu. Đây là thân ngữ (body language). Thân ngữ thường bộc lộ tự nhiên, và người nhậy bén về thân ngữ có thể đọc được y’ tưởng của người khác qua thân ngữ.
Các điều tra viên giỏi thường rất nhậy cảm với thân ngữ. Các thiền sư rất tĩnh lặng thường nhậy cảm về mọi sự, kể cả thân ngữ. Tuy nhiên, giỏi đọc thân ngữ hay không cũng tùy người.
• Đối với thiền sinh, tò mò về sức hiều biết thiền của người khác là một tội, vì nó chẳng giúp được gì cho thiền sinh cả, ngoại trừ làm cho thiền sinh đi lạc đường–so sánh cạnh tranh mình với người khác.
• Thiền không thể thấy, không thể so sánh. Thiền là sống ở đây lúc này, với tâm không vướng mắc. Thế thì làm sao nhìn một người để thấy Thiền của người đó được?
• Ai cũng có thể đạt được Thiền. Lão bà bán trà có thể đạt Thiền, trong khi nhiều thiền sư không thể. Thiền đến từ tâm tĩnh lặng, không vướng mắc. Có gì lạ đâu mà tò mò?
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
Hakuin used to tell his pupils about an old woman who had a teashop, praising her understanding of Zen. The pupils refused to believe what he told them and would go to the teashop to find out for themselves.
Whenever the woman saw them coming she could tell at once whether they had come for tea or to look into her grasp of Zen. In the former case, she would serve them graciously. In the latter, she would beckon the pupils to come behind her screen. The instant they obeyed, she would strike them with a fire-poker.
Nine out of ten of them could not escape her beating.
# 92
Matajuro Yagyu là con của một kiếm sĩ nổi tiếng. Cha của Matajuro tin rằng con mình quá tầm thường để có thể thành đại kiếm sĩ, nên từ con.

Vì vậy Matajuro lên núi Mount Furata và tìm gặp kiếm sĩ lừng danh Banzo. Nhưng Banzo xác nhận sự định giá của người cha. “Cậu muốn học kiếm đạo của tôi?” Banzo hỏi. “Cậu không thể làm tròn các yêu cầu được đâu.”
“Nhưng nếu con tập luyện chăm chỉ thì cần bao nhiêu năm để thành cao thủ?” cậu nhỏ kiên trì.
“Cả đời cậu,” Banzo trả lời.
“Con không đợi lâu thế được,” Matajuro giải thích. “Con sẵn sàng chịu đựng mọi cực khổ, nếu thầy bằng lòng dạy con. Nếu con trở thành người đầy tớ trung tín của thầy, thì sẽ tốn bao lâu?”
“Ô, có thể là 10 năm.” Banzo lùi bước.
“Cha của con đã già rồi, và con sẽ phải lo cho cha sớm thôi,” Matajuro tiếp tục. “Nếu con làm việc cực nhọc hơn rất nhiều, thì sẽ tốn bao lâu?”
“Ô, có thể là 30 năm,” Banzo nói.
“Sao vậy?” Matajuro hỏi. “Lúc đầu thầy nói 10 năm và bây giờ lên 30 năm. Con sẽ chịu bất kì cực khổ nào để thuần thục kiếm thuật trong thời gian ngắn nhất!”
“À,” Banzo nói, ‘trong trường hợp đó cậu sẽ phải ở với tôi đến 70 năm. Một người hấp tấp đòi kết quả như cậu ít khi học nhanh được.”
“Vâng được,” cậu nhỏ tuyên bố, cuối cùng cậu cũng hiểu là cậu đang bị mắng vì thiếu kiên nhẫn, “con đồng ý.”
Matajuro được ra lệnh không bao giờ được nhắc đến kiếm thuật và không bao giờ được sờ đến thanh kiếm. Cậu nấu ăn cho sư phụ, rửa chén, dọn giường, dọn dẹp sân, chăm sóc vườn, làm tất cả mà không nói một lời về kiếm thuật.
Ba năm trôi qua. Matajuro vẫn tiếp tục lao động. Nghĩ đến tương lai, cậu buồn. Cậu chưa được ngay cả bắt đầu để tập môn nghệ thuật mà cậu đã hiến dâng cả đời mình.
Nhưng một ngày nọ Banzo lén bò đến sau lưng Matajuro và cho cậu một đập dữ dội với thanh kiếm gỗ.
Ngày hôm sau, khi Matajuro đang nấu cơm, Banzo lại nhảy đến tấn công bất ngờ.
Từ ngày đó, ngày cũng như đêm, Matajuro phải lo chống đỡ các cú tấn công bất ngờ. Chẳng có lúc nào Matajuro lại không nghĩ đến mùi vị của thanh kiếm của Banzo.
Cậu học nhanh đến nỗi cậu mang nụ cười đến trên mặt của sư phụ. Matajuro trở thành kiếm sĩ vĩ đại nhất trong nước Nhật.
.
• Tĩnh lặng là căn bản của võ học. Khi tĩnh lặng thì cả ngũ quan lẫn tư tưởng của ta nhạy bén hơn để chiến đấu.
• Kiên nhẫn là căn bản của luyện tập. Tất cả mọi môn học trên thế gian đều cần kiên nhẫn, vì sự tiến hóa cần thời gian, và người ta chỉ có thể tăng tiến từ từ theo thời gian. Không ai có thể đi từ 1 đến 10 trong một bước. Những người thiếu kiên nhẫn thường bỏ học nữa chừng, hoặc thường tìm cách đi đường tắt, là đường dở hơn.
• Các công việc của đầy tớ–nấu ăn, rửa bát, dọn dẹp—là các công việc tốt nhất để tập chúng ta kiên nhẫn và khiêm tốn—càng khiêm tốn ta càng kiên nhẫn và càng tĩnh lặng. Cái tôi lớn thường làm cho tâm ta ồn ào xung động và không kiên nhẫn.
• Trong “cuộc chiến” với đời sống, chúng ta cũng cần tĩnh lặng để chiến thắng, và cần kiên nhẫn để học nghệ thuật chiến thắng.
Và làm các việc đầy tớ hàng ngày là cách huấn luyện ta rất tốt. Các bạn, nhất là các bạn nam, có nấu ăn, rửa bát, quét sân, giặt đồ, chùi toilette thường không?
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
Matajuro Yagyu was the son of a famous swordsman. His father, believing that his son’s work was too mediocre to anticipate mastership, disowned him.
So Matajuro went to Mount Futara and there found the famous swordsman Banzo. But Banzo confirmed the father’s judgment. “You wish to learn swordsmanship under my guidance?” asked Banzo. “You cannot fulfill the requirements.”
“But if I work hard, how many years will it take to become a master?” persisted the youth.
“The rest of your life,” replied Banzo.
“I cannot wait that long,” explained Matajuro. “I am willing to pass through any hardship if only you will teach me. If I become your devoted servant, how long might it be?”
“Oh, maybe ten years,” Banzo relented.
“My father is getting old, and soon I must take care of him,” continued Matajuro. “If I work far more intensively, how long would it take me?”
“Oh, maybe thirty years,” said Banzo.
“Why is that?” asked Matajuro. “First you say ten and now thirty years. I will undergo any hardship to master this art in the shortest time!”
“Well,” said Banzo, “in that case you will have to remain with me for seventy years. A man in such a hurry as you are to get results seldom learns quickly.”
“Very well,” declared the youth, understanding at last that he was being rebuked for impatience, “I agree.”
Matajuro was told never to speak of fencing and never to touch a sword. He cooked for his master, washed the dishes, made his bed, cleaned the yard, cared for the garden, all without a word of swordmanship.
Three years passed. Still Matajuro labored on. Thinking of his future, he was sad. He had not even begun to learn the art to which he had devoted his life.
But one day Banzo crept up behind him and gave him a terrific blow with a wooden sword.
The following day, when Matajuro was cooking rice, Banzo again sprang upon him unexpectedly.
After that, day and night, Matajuro had to defend himself from unexpected thrusts. Not a moment passed in any day that he did not have to think of the taste of Banzo’s sword.
He learned so rapidly he brought smiles to the face of his master. Matajuro became the greatest swordsman in the land.
# 91
Tangen đã học với Sengai từ hồi còn bé. Lúc lên 20 Tangen muốn rời thầy và thăm viếng các thầy khác để học đối chiếu. Nhưng Sengai không cho phép. Mỗi lần tangent nhắc đến chuyện đó, Sengai lại cho Tangen một cái cú đầu.

Cuối cùng Tangen hỏi một sư huynh xin thầy hộ. Sư huỵnh làm được và cho tangent biết: “Xong rồi. Anh đã sắp xếp để em bắt đầu cuộc hành hương ngay lập tức.”
Tangen đến găp Sengai để cám ơn thầy đã cho phép. Sư phụ trả lời Tangen bằng một cái cú đầu.
Khi Tangen kể lại chuyện cho sư huynh, sư huynh nói: “Chuyện gì vậy? Thầy không thể cho phép xong rồi thay đổi ý kiến. Anh sẽ nói với thầy như vậy.” Và sư huynh đến gặp thầy.
“Thầy đâu có hủy phép,” Sengai nói. “Thầy chỉ muốn cho nó cái cú đầu cuối cùng, vì khi nó trở về nó sẽ giác ngộ và thầy không thể la mắng nó nữa.”
.
• Bài này tóm tắt triết lý giáo dục thiền tông mà ta đã quen thuộc trong những bài trước. Thầy dùng đủ hình thức giáo dục để giúp học trò tỉnh thức, từ dịu dàng nhẹ nhàng, đến la mắng, đập bàn, gõ nền nhà, đôi khi cho cái tát tai, cái cú đầu, hay một gậy. Nhưng các hình thức “giáo dục nặng” không vì thầy giân dữ, mà chỉ là một phương cách để đánh động tâm trí học trò tỉnh thức.
• Khi học trò đã tỉnh thức, tức là đã đạt ngộ, người học trò trở thành thầy, và mọi hình thức giáo dục cũ chấm dứt. Bây giờ thầy trò đều là thầy cả, đều đã đạt ngộ, không cần và không thể giáo dục nặng nữa. Cùng lắm là bàn với nhau vài ba câu.
• Ngày nay chúng ta cũng có các câu hỏi trong hệ thống giáo dục: Giáo viên có nên sử dụng hình phạt thể chất (physical punishment—quỳ gối, khẻ mông, v.v..) với học sinh? Nếu có thì trong những trường hợp nào, và những hình phạt nào có thể chấp nhận được? Giáo viên có được huấn luyện để biết rằng hình phạt là giáo dục, chứ không phải là cách để làm cho mình hả giận không?
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
Tangen had studied with Sengai since childhood. When he was twenty he wanted to leave his teacher and visit others for comparative study, but Sengai would not permit this. Every time Tangen suggested it, Sengai would give him a rap on the head.
Finally Tangen asked an elder brother to coax permission from Sengai. This the brother did and then reported to Tangen: “It is arranged. I have fixed it for you to start your pilgrimage at once.”
Tangen went to Sengai to thank him for his permission. The master answered by giving him another rap.
When Tangen related this to his elder brother the other said: “What is the matter? Sengai has no business giving permission and then changing his mind. I will tell him so.” And off he went to see the teacher.
“I did not cancel my permission,” said Sengai. “I just wished to give him one last smack over the head, for when he returns he will be enlightened and I will not be able to reprimand him again.”
# 90