Tag Archives: Kỹ năng sống

Ước Mơ của Em

Những vấn đề của thế giới này không thể được giải quyết bởi những kẻ hoài nghi hay yếm thế, những người mà chân trời của họ bị hạn chế bởi thực tế hiển nhiên. Chúng ta cần những con người có thể mơ về những điều chưa bao giờ có” (Đông Vy dịch)

Đôi lúc em tự hỏi em đang ước mơ điều gì!

Ước mơ đầu tiên của em là được sở hữu một chiếc laptop!

laptop

Không phải vì em thích khoe khoang với bạn bè hay để suốt ngày được chìm trong thú vui chat chit hay game online, mà để có thể dễ dàng phục vụ việc học tập và niềm đam mê viết lách của mình hơn. Nếu có nó, em sẽ luôn mang theo bên mình bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào. Để ngay khi bắt gặp bao điều mới mẻ trong cuộc sống hàng ngày, em sẽ đặt tay vào bàn phím và viết nên những dòng chia sẻ với mọi người, đồng thời cũng để làm vốn sống cho mình. Để khi dòng cảm xúc tuôn trào trước một câu chuyện cảm động hay một hoàn cảnh éo le, em sẽ viết nên một câu chuyện, nhỏ thôi nhưng chứa đựng những suy nghĩ, cách nhìn của bản thân và cả thông điệp muốn chuyển tải về điều mình vừa được chứng kiến. Để khi cần tìm hiểu một kiến thức nào đó cho mỗi bài học, em sẽ click ngay Google và tự mình tìm kiếm chúng chứ không phải chờ người khác làm giúp. Để khi bất chợt muốn nghe một bản nhạc yêu thích thì không phải đợi đến tối về nhà mới được thưởng thức bằng con PC….Em thích có một chiếc laptop lắm! Không cần đắt tiền hay vẻ ngoài hào nhoáng, sành điệu, chỉ cần đủ chức năng cần thiết, đủ bền và nhất thiết phải có kết nối Internet thì em sẽ cảm thấy vui lắm! Vui vì mình có một người bạn đồng hành đắc lực để những sở thích, niềm đam mê và việc học của mình không bao giờ bị lỡ nhịp. Khi ấy, hẳn sẽ có biết bao điều thú vị mà em có thể tự đem lại không chỉ cho mình mà còn cho mọi người.

Ước mơ thứ hai của em là thi đậu vào trường đại học mà mình yêu thích!

Đó là điều mà hầu như bất cứ người học sinh năm cuối thời trung học đều mong muốn. Tuy đó không phải là con đường duy nhất mở ra một tương lai tốt đẹp cho mỗi người, nhưng đó là một con đường có ý nghĩa nhất mà họ có thể đem lại cho gia đình, thầy cô, bạn bè và chính bản thân họ sau 18 sinh viênnăm trời phấn đấu, nổ lực không ngừng. Với em cũng vậy! Sẽ thật đáng tiếc nếu ở mốc quan trọng nhất của đời học sinh này, chỉ vì một phút sai lầm: chán học, mất tập trung hay dựa dẫm, ỷ lại người khác…mà gây nên bao nỗi tiếc nuối vì mọi công sức, nỗ lực bấy lâu nay đổ xuống sông xuống biển. Em tự nhủ với bản thân, rằng mình hãy cố gắng lên, hãy vượt qua những khó khăn nhỏ bé ấy, điều mà hầu như ai cũng phải đối mặt ít nhất một lần trong đời, để con đường tương lai của mình thực sự rộng mở. Em cũng không gây áp lực cho bản thân mà chỉ luôn cố gắng hết sức có thể, để việc học tập không phải là gánh nặng mà một niềm vui; để không khiến bản thân và mọi người phải thất vọng vì đã kỳ vọng quá nhiều. Thi đậu đại học còn là động lực giúp em hiện thực hoá ước mơ đầu tiên một cách nhanh nhất nữa! Dù cha mẹ em luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con mình, nhưng thực tế điều kiện gia đình chưa cho phép để em có thể sở hữu một chiếc laptop trong những năm học cấp ba này. Vậy nên, mục tiêu đậu đại học đặt ra đồng thời cũng nhân đôi niềm vui cho em, thôi thúc lòng quyết tâm và sự cố gắng trong em lớn lên từng ngày. 🙂

Được làm một công việc mà chính bản thân yêu thích sau khi tốt nghiệp đại học là ước mơ thứ ba của em!

Để đạt được điều này quả thật là một quá trình đầy gian lao và thử thách đang chờ đợi em phía trước. Trong thời đại này, kiếm được một công việc đã khó, kiếm một công việc phù hợp với chuyên môn và đam mê của mình lại càng khó hơn. Điều đó đòi hỏi em phải thực sự học tập một cách xuất phongviensắc, toàn diện, biết trau dồi và làm giàu vốn hiểu biết bản thân mỗi ngày và quan trọng hơn là phải có kĩ năng sống tích cực. Khi đó, không những em sẽ tự tạo nên hạnh phúc cho chính mình, mà còn đem lại những điều kì diệu cho cuộc sống, cho cộng đồng xã hội. Em muốn trở thành nhà báo để viết nên những sự thật từ cuộc đời. Em muốn trở thành nhà văn để được cầm bút mỗi ngày và sáng tạo nên những món ăn tinh thần cho tâm hồn mỗi con người luôn tươi trẻ, yêu đời. Em muốn trở thành một nhà hoạt động xã hội tích cực để mỗi ngày bước chân mình trải dài trên khắp các nẻo đường, bất chấp khó khăn, gian khổ, để đem lại một chút gì đó có ý nghĩa về vật chất và cả tinh thần cho những người dân nghèo khổ. Em muốn nhiều, nhiều hơn thế nữa! Tràn đầy quyết tâm và hi vọng, em có niềm tin sau này trưởng thành mình sẽ thực hiện được, chỉ cần mình cố gắng từng chút một, bắt đầu từ những điều nhỏ bé và giản dị nhất.

“Nếu bạn muốn biến những giấc mơ của mình thành hiện thực, điều đầu tiên bạn phải làm là…thức dậy” (Đông Vy dịch)

Là một cô gái cực kỳ thích du lịch và có tinh thần yêu quê hương đất nước sâu sắc, hiển nhiên em sẽ không thể bỏ qua ước mơ được đi khắp mọi miền đất nước và khám phá những con người, cũng như cảnh đẹp và nét văn hoá riêng biệt của mỗi vùng miền rồi. Như thế cũng giúp em tìm hiểu được nhiều hơn về sự hình thành và phát triển của dân tộc, và những di tích lịch sử anh hùng của đất nước mình. Hơn nữa còn thúc giục mình phấn đấu nhiều hơn để đóng góp thật nhiều cho sự phát triển của đất nước. Khi đã có một công việc ưa thích và tất nhiên là có trong tay một số tiền nhất định do chính công sức mình làm ra, thì thực hiện điều này cũng không quá khó khăn nữa. Trở ngại lớn nhất có lẽ là vấn đề thời gian và mình có đủ sức khoẻ để thực hiện cuộc hành trình một cách trọn vẹn hay không mà thôi! Vì thế em sẽ không bỏ sót bất cứ một cơ hội nào để tuổi trẻ, quãng thời gian đẹp nhất của mỗi người không trôi qua một cách vô nghĩa để sau này không phải cảm thấy hối tiếc. Em, cũng như nhà thơ Xuân Diệu trong bài Vội vàng, cứ lo sợ quãng thời gian tuyệt vời này vụt qua mất! 😀

dreams-1

Em vẫn luôn ấp ủ một ước mơ lớn lao, đó là có đủ tiền để xây dựng nên một thư viện của chính mình. Trong đó, sẽ có vô vàn những cuốn sách hay với mọi thể loại dành cho mọi lứa tuổi, từ sách giáo khoa, báo chí, truyện thiếu nhi, truyện ngắn đến những cuốn từ điển, tiểu thuyết kinh điển, truyện trinh thám, sách khoa học… để chia sẻ miễn phí với tất cả những ai yêu thích đọc sách. Đó cũng sẽ là nơi mọi người trao đổi quan điểm, kinh nghiệm cá nhân về việc học cũng như việc đọc sách với những người khác để làm giàu thêm vốn hiểu biết cho mọi người. Ở đó cũng sẽ có những chiếc máy tính để mọi người có thể thoả thích học hỏi, chia sẻ và đặc biệt nhất cũng sẽ có những căn phòng nhỏ dành cho những trẻ em mồ côi, lang thang nhưng vô cùng yêu thích sách được ở lại và trở thành những nhân viên đặc biệt giàu lòng nhiệt tình và gắn bó dài lâu với thư viện như ngôi nhà của mình. Để hiện thực hoá ước mơ này có lẽ sẽ chẳng còn điều gì khó khăn hơn, nhưng một khi đã thực hiện được ước mơ thứ ba, thì sẽ chẳng có gì ngăn cản em quyết tâm làm bằng được. Không ai đánh thuế ước mơ cả! Nên em sẽ không cho rằng đó là một điều quá xa vời mà từ bỏ đâu!

“Để đạt được những điều lớn lao, chúng ta không chỉ cần hành động, mà còn cần ước mơ; không chỉ cần lập kế hoạch, mà còn cần tin tưởng”

Eiffel_Tower_1
Dù ước mơ thứ năm có thực hiện được hay không, thì em vẫn sẽ đặt ra cho mình mục tiêu tiếp theo. Đó là được chu du vòng quanh thế giới: Đến thăm những Luân Đôn xinh đẹp, Pari hào hoa, New York hiện đại, Rôma lãng mạn hay vùng đất Brazin đầy thú vị, thiên đường Australia với những chú Kănguru đáng yêu, Nhật Bản với những cây cầu vĩ đại xuyên biển, Xingapo với những hệ thống tàu điện ngầm tiên tiến và một bầu không khí trong lành bậc nhất thế giới, Hàn Quốc với những món ăn thật yummy hay Trung Quốc với những địa danh văn hoá, lịch sử nổi tiếng,…Không chỉ thế em còn muốn dành thật nhiều thời gian để đến những vùng đất ở Châu Á, Châu Phi nơi mà vẫn còn hàng triệu phụ nữ, trẻ em phải sống trong cảnh nghèo khó và thiếu thốn cả những nhu cầu tối thiểu nhất như nước sạch, thức ăn, thuốc men…để tận mắt chứng kiến và thấy trân trọng những gì mình đã và đang được hưởng; để góp sức mình cứu vớt những sinh linh bé nhỏ đang dần mất đi sự sống; để làm một điều gì đó, nhỏ bé thôi cho những người không cùng dòng máu, không cùng dân tộc nhưng cùng đồng loại với mình. Họ xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp như bất cứ ai khi họ được sinh ra và tồn tại trên thế giới này, nhưng họ đã không được như thế…

Em còn có…n lần ước mơ khác, và em tin chắc mỗi người cũng có rất nhiều ước mơ của riêng họ. Những ước mơ của em, nhỏ bé và giản dị như mỗi ngày được nhận một lời chúc hay một nụ cười từ người khác có, vĩ đại như leo lên đỉnh Everest cũng có nhưng chúng có điểm chung là đều xuất phát từ những mục đích chân thật, để hướng tới những điều tốt đẹp không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả mọi người. Giữa chúng có một sự liên kết đặc biệt, mỗi ước mơ đều liên quan đến những ước mơ khác và phải xuất phát từ những điều nhỏ nhất, giản dị nhất mới có thể tạo nên được những điều lớn lao. Chính vì thế, em sẽ bắt đầu, ngay lúc này, bằng việc sống hết mình, suy nghĩ tích cực và hành động tích cực 100% mỗi ngày để bắt đầu cuộc chinh phục những ngọn núi, mà đỉnh núi lại chính là mỗi ước mơ của bản thân mình. Suy nghĩ như thế đã là bước đầu của sự thành công, chỉ cần một chút tự tin, bản lĩnh và thật nhiều sự cố gắng, thì em tin chắc ngày những ước mơ của em được bay cao trên bầu trời xanh hi vọng kia sẽ không còn xa nữa…
dream4

“Điều nguy hiểm nhất cho hầu hết chúng ta không phải là chúng ta nhằm mục tiêu quá cao rồi không đạt được, mà là nhằm mục tiêu quá thấp rồi lại đạt được”

Nothing is impossible! Hãy tin tưởng như thế! Con người cũng bắt đầu từ những ước mơ nhỏ bé cho tới những ước mơ thật lớn lao và phi thường mà người khác thường cho là “mộng tưởng” mới có thể gây dựng được một thế giới như ngày hôm nay. Đừng ngại ước mơ và nuôi dưỡng ước mơ nhé! Vì biết đâu một ngày nào đó chúng không chỉ còn là những ước mơ nữa thì sao!

Nguyễn Linh Thảo Vi

Có một thời cho mỗi mục đích dưới bầu trời

Chào các bạn,

Tương lai luôn luôn là một cái “không biết” lớn. Ta có thể phỏng đoán và làm kế hoach cho tương lai một tí–như tháng nào làm đám cưới, tiền lời tam cá nguyệt tới là bao nhiêu–nhưng bản chất thực sự của tương lai là “không biết.” Dù ta có tính tháng tới làm đám cưới thì rất có thể ngày mai ta sẽ bị bệnh nằm liệt giường một năm. Hoặc ta tính lời tam cá nguyệt tới, nhưng có thể tuần tới có chiến tranh Nam Bắc Triều Tiên làm kinh tế trong vùng đảo lộn và ta sẽ lỗ thay vì lời.
unknownfuture
Khi ta nóng lòng chờ đợi điều gì đó trong tương lai và yếu tố “không biết” khá cao, như chờ một công việc mới cho hết thật nghiệp, hay chờ thương mãi của ta khá lên để thu vào được tí tiền trang trải chi phí…, thì độ stress sẽ gia tăng tỉ lệ thuận với mong đợi của ta—càng nóng lòng trông đợi nhiều ta càng stress nhiều.

Nhưng yếu tố “không biết” của tương lai–yếu tố tạo ra stress—cho chúng ta, thực ra nên là yếu tố để ta không stress. Đã nói là “không biết” tức là ta hoàn toàn chẳng có quyền lực nào trên cái “không biết” đó cả, ta chẳng có cách nào thay đổi cái “không biết” đó cả, thế thì stress làm gì? Stress cũng vậy , không stress cũng vậy, tại sao lại stress cho mất sức khỏe? Cứ phè đi có phải là hơn không?

Yếu tố “không biết” này có rất nhiều tên gọi: Thời tính (timing), ý Chúa, nhân duyên (có thể từ tiền kiếp ta không hề biết), số phận, định mệnh, may rủi… Nhưng dù là tên gì đi nữa, nó cũng đều ám chỉ “Ta chẳng có quyền lực gì trên nó cả.”

Peter Seeger và ban nhạc The Byrds viết bản nhạc rất nổi tiếng “Turn! Turn! Turn!” (Quay,Quay, Quay):

Cho mỗi thứ
Đều có một mùa
Và có một thời cho mỗi mục đích dưới bầu trời.
Một thời để sinh, một thời để chết
Một thời để gieo, một thời để gặt
Một thời để giết, một thời để làm lành
Một thời để cười, một thời để khóc
Một thời để xây, một thời để phá
Một thời để múa hát, một thời để thở than…

Các lời này là lấy nguyên văn trong sách Ecclesiastes của Thánh kinh. Mỗi thứ có một thời, nghĩa là ta có muốn làm khác đi cũng không được. Khi đã là thời chiến tranh thì ta có muốn hòa bình cũng không được. Sở dĩ thế, vì cuộc đời có nhiều yếu tố không biết, nhiều yếu tố ngoài sự kiểm soát của ta.
for-everything-there-is-a-season
Như vậy nghĩa là khi ta đến lúc làm ăn xuống, cũng đừng stress, vì đến lúc nó phải xuống, nó phải xuống. Và đến lúc ta làm ăn lên, cũng đừng kiêu, đến lúc nó phải lên,nó phải lên.

Mình có chị bạn rất thông minh, có đến 2 bằng tiến sĩ—tiến sĩ toán và tiến sĩ kinh tế. Một ngày nọ chị ấy tâm sự với mình: Anh biết không, hồi trước em tưởng là em rất giỏi, tính đâu đúng đó. Em chơi stock, đánh là trúng, đánh là trúng, thắng lên đến cả triệu. Rồi đùng một cái thị trường chứng khoán sụp đổ, em tiêu tùng hết chẳng còn đồng nào. Em mới nghiệm ra rằng em chẳng thông minh hơn mọi người tí nào như em tưởng. Thực ra, lúc chứng khoán đang lên, ai đánh cũng trúng, nhắm mắt đánh bừa bãi cũng trúng, vì mọi chứng khoán đều lên và mọi người đều trúng. Làm em có ảo tưởng là em giỏi. Đến lúc nó xuống, ai tính cũng trật. Vậy thôi.

Cuộc đời cá nhân chúng ta bị ảnh hưởng bởi 2 nhóm lực chính: (1) tư duy tích cực và nỗ lực tích cực của riêng ta, và (2) các yếu tố “không biết”—như thời tiết, thiên tai, may rủi, nhân quả, Chúa định….

Ta không nên tiêu cực, nằm há miệng chờ sung, vì nếu thời kinh tế khá tìm việc rất dễ, nhưng ta không chịu đi tìm việc thì cũng không thể có việc được. Dù chuyện gì xảy ra, nhiệm vụ của ta là tích cực làm những việc ta nên làm—như là đi tìm việc, như là quản lý công ty cách tốt nhất mà ta có thể làm, như là tập thể thao thể dục và ra ngoài một chút để chống lại cơn stress…

Nhưng khi ta đã làm xong những việc ta nên làm trong ngày—tức là hoàn thành nhiệm vụ của ta về cái ta biết, cái ta có thể kiểm soát được—thì hãy nằm ngủ yên, mặc điều gì sẽ xảy ra ngày mai, vì những yếu tố ta không biết, không kiểm soát được, có thể mang đến những chuyện mà ta không thể biết được hôm nay.
Want Day
Làm cái mình có thể làm hôm nay, và vui vẻ đón nhận ngày mai, dù ngày mai sẽ đem đến cái mình thích hay cái không thích.

Điều quan trọng là: “Tôi đã làm tốt nhất những điều tôi có thể làm hôm nay.”

Và nếu ta đã làm tốt nhất những điều ta có thể làm hôm nay, ta cũng biết rằng kết quả ngày mai, dù tồi hay tốt, thì vẫn là kết quả tốt nhất có thể có, vì nó là hậu qủa của “Không biết” + “Cố gắng tốt nhất của tôi”, thay vì chỉ là “Không biết” + “Cố gắng loàng xoàng của tôi.”

Xong rồi vui vẻ kiên nhẫn đợi mùa đông qua và mùa xuân đến. Dù thấy hơi lâu, bạn có thể tin rằng, “Tôi sẽ không chết” và nếu bạn không chết, thì chắc chắn bạn sẽ thấy mùa xuân đến. Không sai được.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Chiếc Băng Gạc của Bé Susie

… Trước Cô Smith đang có trái tim đau buồn, cô bé Susie e dè xòe bàn tay có chiếc băng cá nhân trong đó và nói: “Cái này để băng cho trái tim của cô ạ”. Như để chắc chắn, Susie nói thêm: “Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt”….

in hands 2

Chiếc băng gạc trở thành cầu nối yêu thương, có thể xoa lành nổi đau mất con của Cô Smith. Cô bé Susie trở thành hình ảnh hết sức thơ ngây và trong sáng về tình yêu thương, chia sẻ. Câu chuyện này tôi đã kể đi kể lại nhiều lần cho nhiều người nghe, trong nhiều tình huống. Có lần tôi đã online đọc chuyện cho cô giáo dạy văn năm lới 7 nghe vì cô cũng đang rất buồn. Tôi nghĩ câu chuyện tôi đọc cũng sẽ có giá trị như chiếc băng gạc của bé Susie vậy. Hôm nay, xin kể lại một lần nữa, cho bản thân tôi, cho những ai đang cần một sự xoa dịu ngọt ngào. Hãy cảm nhận sự thiêng liêng kỳ thú của cuộc sống, của mỗi con người mang đến cho nhau.

Chiếc Băng Gạc Cho Trái Tim Tan Vỡ

little-girl2
– Mẹ, mẹ đang làm gì thế ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
– Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
– Vì sao ạ ? – Susie thắc mắc.
– Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian – bà mẹ dịu dàng trả lời.
– Tại sao lại thế hả mẹ ? – Susie vẫn chưa hiểu.

– Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa ăn tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào để giúp đỡ cô ấy.

sleeping bears

Susie suy nghĩ rất nghiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith, rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa : “Chào Susie , cháu cần gì ?”. Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.

“Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương – Susie e dè xòe tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân – Cái này để băng cho trái tim của cô ạ”. Như để chắc chắn, Susie nói thêm: “Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt”. Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt : ” Cảm ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều”.
sympathy-
Chiếc băng gạc nhỏ bé nhưng kỳ diệu của Susie đã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Kể từ đó cô gài chíếc băng gạc vào một xâu chìa khoá nhỏ và luôn mang theo bên mình như một sự nhắc nhở phải quên đi nỗi đau và mất mát.

Khi phải chịu đựng một nỗi đau quá lớn thật không dễ để nhận ra ngay rằng vết thương ấy rồi cũng sẽ lành. Chiếc băng gạc nhỏ bé của Susie đã trở thành biểu tượng của sự hàn gắn nỗi đau và biến tất cả niềm vui, tình yêu, hạnh phúc cô đã có cùng con gái trở thành những kỷ niệm êm đềm dịu ngọt chứ không phải một gánh nặng đeo vào tâm hồn suốt cuộc đời.

Nguyễn Thị Phương Thảo

BAND-AID FOR BROKEN HEART

nhan-ai
-Mommy, what are you doing?”, asked Susie, a 6 year old girl.
-I’m preparing stewed meat for Ms Smith-our neighbor, dear!
-Why do you have to do that, mom??
-“Because she’s now extremely desperate, honey. Her daughter has just died and you know, it hurts her alot. We’ll take care of her”, said tenderly the mother.
-I still don’t understand why, mom.
-“Ok, listen, sweetheart, when people are sad, they cannot do anything well even small things such as cooking or things like that. Because we are living near her, in the same area, moreover, she’s our neighbor, we have to help her when she’s in need.”, sighed the mother, “Ms Smith will never be able to hug or kiss her daughter or to do anything u and I can do together everyday. You are an intelligent girl, Susie. You can think of some way to help her.

Susie spent time thinking about what her mom had said and the way to help Ms Smith now seriously. Few minutes later, hesitating in front of Ms Smith’s house, Susie rang the bell in a very timid way. Hearing the beel ring, Ms Smith opened the door:
– Hi Susie, what can I do for you, dear?
It seemed to Susie that Ms Smith’s voice was so small that her words seemed to came in short gasps. Her face looked pale as though she had just cried because tears were welling up in her eyes.
– “My mom told me your daughter had just passed away and now you are disappointed because your heart is injured”, said Susie, giving her hands to Ms Smith. In her hands was a compress, “This is for ur broken hear”, emphasised Susie, “I have used it many times… and it’s very good, I think.”
Gasping at Susie, Ms. Smith tried to stem the upsurge of a stabbing pain and not to cry out. She broke down and hold Susie tight in her arms
-Thank you..Thank you, sweetheart. I’ll cheer me up…It’ll help me alot..
angels-blessing
That small but marvellous compress brought a miracle to Ms Smith’s broken heart. Since then, Ms Smith had never left that compress. To her, it was something to remind her to forget the pain and the loss……

When you have to tolerate a bitter stab, you can never realize that wound in your heart will recover. The compress that Susie had gave Smith became a symbol for the repair of the wound and love. The memories that Ms Smith had had with her beloved daughter became wonderful memories,not bitter ones following her soul for the rest of her life….

Chỉ Là Một Chút

Một chút, không nhiều, chỉ là một chút ?

Hôm nay mình có đọc được một bài tản văn có tựa đề “Một chút”, thoạt đầu mình cứ nghĩ rằng đó là một câu chuyện tình nên kích vào để dịch cho chuyên mục teen talk, đọc rồi mới biết mình đã lầm. Nhưng ngẫm nghĩ lại thì thấy đây cũng là một bài viết rất hợp cho chuyên mục “Tư duy tích cực” của vườn chuối, nên mình đã quyết định dịch ra để các bạn cùng thưởng thức.

Giờ thì hãy cùng mình tìm hiểu xem “một chút” bao gồm những gì nhé:
motchut
Học cách làm người:

Nên nghĩ nhiều hơn một chút, làm nhiều hơn một chút, chuẩn bị nhiều hơn một chút, nhỏ mồ hôi nhiều hơn một chút, nếm sự cô đơn nhiều hơn một chút, kiên quyết hơn một chút… Khi bạn bỏ công sức nhiều hơn một chút, bạn sẽ tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn; sẽ cho người khác thấy được những mặt mạnh của bạn; Làm nổi bật những đức tính tốt của mình nhiều hơn một chút, con đường dẫn đến thành công của bạn sẽ gần hơn một chút.

Mẹo thành công
:

Lí do ít đi một chút, độ lượng nhiều hơn một chút, nói năng khéo léo hơn một chút, cáu kỉnh ít đi một chút, hiệu quả công việc cao hơn một chút, năng động hơn một chút, làm nhiều hơn một chút.

Con đường sự nghiệp:
em 2
Đặt ra yêu cầu với bản thân đơn giản một chút, thì tâm linh sẽ nhẹ nhàng hơn một chút;
Làm cho ngoại hình đơn giản một chút, sẽ tao sự tiếp cận với những người xung quanh dễ hơn một chút;
Nói năng đơn giản và nội hàm phong phú một chút, cuộc nói chuyện sẽ dễ hòa hợp và quá trình tiếp xúc sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Nâng cao hiệu suất công việc lên một chút, khả năng thành công sẽ cao hơn một chút.

Về cuộc sống:

Yêu nhiều một chút, hận ít một chút.
Cười nhiều một chút, ưu sầu ít một chút.
Vận động nhiều một chút, điệu đà ít đi một chút.
Tĩnh lặng một chút, dửng dưng một chút, chín chắn một chút, thoải mái một chút, nhưng không có nghĩa là bất lực và không có cách nào.

Một chút thì thường không khó thực hiện phải không các bạn. Và bây giờ chúng ta hãy cùng nhau thực hiện đi nào….mỗi ngày tập thay đổi bản thân một chút nhé .

Một chút, không nhiều, chỉ là một chút

Kiều Tố Uyên