Category Archives: Video & PPS

Tôi là người hạnh phúc

Đây là câu chuyện phi thường về một người phi thường: Nick Vujicic, sinh ra đã không tay và không chân, nhưng vẫn sống bình thường, sống mạnh mẽ, sống phi thường và, nhờ đó, đã giúp bao nhiêu người trên thế giới có được sức mạnh tích cực trong đời.

Video này có phụ đề Việt ngữ, do chị Tống Lan giới thiệu. Chị Lan thuộc Tổ chức tình nguyện trẻ Vòng Tay Bè Bạn và là Office Manager của URBAN SOLUTIONS, 5 Tô Ngọc Văn, Hà Nội. Chị Lan đã dịch và phụ đề Việt ngữ cho phim, và gửi video này đặc biệt tặng em Nguyến Văn Tiến, tàn tật vì liều mình cứu bạn, hiện đang điều trị tại Viện Bỏng Quốc Gia, Hà Nội.

Cám ơn chị Lan rất nhiều. Bình an ở cùng chị Lan và các anh chị em Vòng Tay Bè Bạn.

.

Chiến dịch “Ôm không tính tiền”

Free Hugs Campaign (Chiến dịch “Ôm không tính tiền”) là một phong trào xã hội của những người tình nguyện tặng những cái ôm thân mật cho mọi người nơi công cộng. Phong trào này bắt đầu năm 2004 ở Úc, từ một người đàn ông có bí danh là Juan Mann (đọc nghe như là one man, một người). Chiến dịch nổi tiếng trên thế giới năm 2006 nhờ video nhạc của ban Sick Puppies đặt trên YouTube (dưới đây). Những cái ôm được hiểu như là những hành động nhân ái, vị tha, làm chỉ để đem vui cho người khác. Ngày Free Hugs (quốc tế) năm 2009 là thứ sáu 13 tháng hai và thứ bảy 14 tháng hai.

Nguồn wikipedia

Người mù ở Tokyo

Tokyo có nhiều con đường kiến trúc đặc biệt cho ngưởi mù. Những đường này có một dãi vàng, với những lằn kẻ, để người mù nhận ra cảm giác đặc biệt dưới chân khi đi, đến chỗ quẹo các lằn kẻ đổi thành các dấu chấm. Các lằn băng qua đường thường tạo lên âm thanh đặc biệt của bước chân.

Quán Âm Nghìn Tay

“Nếu bạn nhân từ và có tình yêu trong lòng, nghìn cánh tay sẽ đến giúp bạn.   Nếu bạn nhân từ và có tình yêu trong lòng, bạn sẽ giang nghìn cánh tay giúp đỡ người khác.”

Vũ khúc Thiên Thủ Quán Âm này đã đến tuyệt đỉnh của nghệ thuật, nhưng lại do các vũ công câm điếc trình diễn.  Thật là phi thường!

Hơn thế nữa, hãy nhìn kỹ khuôn mặt an lạc vô biên của các vũ công.  Chỉ được vài phút an lạc như vậy không phải là đủ để ta sống một đời sao?