Category Archives: Văn

Đã lụn tàn những mảnh vườn xanh

:

1.

Ở Sài Gòn, vào đầu những năm 60, ba mẹ tôi dọn nhà về khu Đồng Ông Cộ, gần chợ Bà Chiểu. Cứ khoảng nửa đêm về sáng, đô thành còn say ngủ, chợt nghe êm ả làm sao tiếng xe ngựa lốc cốc chở rau, chở hoa vào chợ. Hay vào các mùa Tết nguyên đán, cứ sau ngày 23 đưa ông Táo về trời là có chợ Tết ban đêm họp tại khu vực xung quanh Lăng Ông, sát bên tòa tỉnh trưởng Gia Định.

Những đêm chợ Tết xa xưa ấy, tôi nhớ mặt hàng Tết năm nào cũng mứt, trà, rượu, bánh, kẹo…, cũng như không bao giờ vắng mặt kem đánh răng “anh Bảy Chà”, xà bông Cô Ba và dầu cù-là Mac Phsu.

Đọc tiếp trên CVD

Lời cầu nguyện 201 – Prayer 201

Chuỗi bài cầu nguyện

Giêsu ơi,

Em nghĩ em đã làm điều Giêsu đồng ý.
Em nghĩ em đã có ủng hộ của Giêsu.
Em nghĩ em đã chọn đường đúng
vậy mà đường ấy lại đưa em đến đây.

Continue reading Lời cầu nguyện 201 – Prayer 201

Biệt phủ và tình bạn

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Truyện ngắn

Từ trước tới nay, hắn vẫn cho rằng, tình bạn là một thứ tài sản quý giá, thiêng liêng; cho dù, vì điều âý có không ít người đã bĩu môi dè bỉu hắn là ngây thơ, và ngây ngô, song hắn thủ cựu với ý nghĩ: nếu có đem hắn vào cối giã, mọi thứ tan thành bột thì chắc chắn niềm tin đó vẫn nguyên vẹn…

Nhưng đến hôm nay, cái niềm tin gần như là tín điều đó của hắn bị lung lay dữ dội, khi quan hệ của hắn với một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn – lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế-chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những biệt phủ ở một tỉnh miền núi đang được coi là một trong những tỉnh nghèo nhất nước…

Đọc tiếp trên CVD

Chú chó rẻ tiền yêu dấu

Truyện ngắn

Vào cuối những năm 80, do kiếm sống khó khăn, nhà ở mướn thì quá chật chội, tôi không thể nuôi chó dù vợ chồng tôi, nhất là con gái tôi, lúc đó mới 7 tuổi – đều rất thích có một chú cún dễ thương, chạy tung tăng trong nhà.

Một hôm, trên đường chở con gái đi học về, tôi phải dừng xe lại khi chợt chứng kiến một con chó ta bị xe hơi cán, gần như gãy lìa một chân sau. Chú chó kêu ăng ẳng đến chói tai, vừa cố lết vô lề đường vừa liếm lia lịa vào chỗ chân gãy, nhầy nhụa máu thịt. Rất thương con chó nhưng bất lực, không thể làm được gì cho con vật bất hạnh, tôi đành rời bỏ cảnh tượng bi thảm này, nổ máy xe đi tiếp. Continue reading Chú chó rẻ tiền yêu dấu