Category Archives: Văn

As joyful as Tết, as reviving as each new day

I recently visited a Buddhist monastery near my parents’ house in Hanoi. I went with an uncle, a friend of my parents, since we wanted to offer the monastery a sack of sticky rice. My Mom does that every year on Tết, we usually ask my uncle to help bring the offering since my Mom is not able to walk to this monastery where she used to come often. Continue reading As joyful as Tết, as reviving as each new day

Cà phê, một chân dung vui vẻ ngày xuân

Tản văn Phạm Nga

1.

Xưa nay, với ai cũng vậy, rất bình thường là tách cà phê buổi sáng. Giờ đang là tháng chạp, chút hạnh phúc bình dị khi sáng ra được cái lạnh nhè nhẹ ngoài trời, nhâm nhi cà phê, lãng đãng nghĩ ngợi trước laptop, giai điệu bossa nova mở thật nhỏ vừa đủ gợi gây hưng phấn…

Đúng ra không riêng gì buổi sáng, người Việt mình bất kỳ ở thành phố hay thôn quê, cũng với bất kỳ nguyên cớ nào đó, đều có thể uống cà phê bất kỳ giờ giấc nào trong ngày. Như bạn bè rỗi rảnh rủ nhau ra quán cà phê. Như đồng nghiệp giữa giờ làm việc kéo nhau xuống căn-tin hay ra quán trước sở làm ‘làm’ cái cà phê xả hơi. Như bạn cũ đã lâu mới tình cờ gặp lại giữa đường, kéo nhau vào cà phê để hỏi han tin tức về nhau cái đã, trước khi hẹn một chầu nhậu kéo dài để tha hồ chuyện vãn. Như dân làm ăn bàn áp-phe, ký hợp đồng, chốt giá, giao nhận hàng… cũng rất thường là tại quán cà phê. 

Continue reading Cà phê, một chân dung vui vẻ ngày xuân

Đêm tân hôn thế kỷ

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Truyện lịch sử

Trong một ngôi nhà của quan lại ở Kinh thành Thăng Long, có một cuộc gặp kín giữa vài nho sĩ vốn là tôi trung của nhà Lê, cùng đôi người thuộc phe chúa Trịnh. Siêu quận công, danh sĩ Ôn Như Nguyễn Gia Thiều cũng ở đó. Sau mấy câu bàn luận về thời cuộc, một vị cầm tờ giấy viết đặc chữ Nho, đứng dậy vẻ hể hả:

– Tôi xin hiến các vị một bài hành, vừa viết đêm trước đây!

                                           “TÂY SƠN HÀNH

Continue reading Đêm tân hôn thế kỷ

White magnolia

Sapa corner

Dear Brothers and Sisters, 

How are you doing? Are you magnolia lover?

A few days ago, I came across a kobus magnolia tree on a roadside. Kobus magnolia is a species of magnolia. In Japan people call it kobushi magnolia.

From a distance, the magnolia tree caught my eyes with graceful white flowers. The tree was about 3m tall. This kind of tree is unique. It only has white flowers blooming on the branches without any leaves. 

Continue reading White magnolia

A barn swallow family

Sapa corner 

Dear Brothers and Sisters, 

I hope you guys are doing well. 

Today, I’d love to share with you the life of a barn swallow family. 

Last year, there was a barn swallow couple staying with us in Sapa from March to June. The birds built their nest under the porch roof of our kitchen. They built the nest with mud and grass stems. 


When the barn swallow couple finished their work, the female laid six eggs. Every day, this couple rotated to brood the eggs. After one month, they welcomed six cute baby chicks into their family. Day by day, mom and dad picked up insects to feed their nestlings together.

Continue reading A barn swallow family

Wishes for 2022

Dear brothers and sisters,

Wishes I wrote for 2019 and 2021 have been becoming true. I’m so happy. So I continue writing wishes.

Below are my wishes for our country in new year – 2022.

  1. Developing nuclear power, for electricity.
  2. Higher education for everyone, to increase a number of people going to university.
  3. Developing basic social services such as health and education for children and the elderlies so that women can go to work easily.
  4. All children go to school with or without a birth certificate.
  5. Trade unions need to be better in representing the voices of workers and negotiating better wage.
  6. Stopping illegal animal and plant trade.
  7. Very few adults playing games, very few Bitcoin players in the country.
  8. Increasing alcohol tax, to reduce a number of drinkers.
  9. Property tax collection, to equalize wealth levels a little.

Continue reading Wishes for 2022

Nguyện mùa Giáng sinh

Truyện ngắn

Giáng sinh Sài Gòn chẳng lạnh, se se cũng hiếm, cũng chẳng mưa, chẳng rét… Giáng sinh ở đây nắng và nóng.

Từ khi vào đây Nguyện đi ra ngoài nắng nhiều hơn, thấy đầu óc và cơ thể khỏe hơn, nhờ đó mà được “tỉnh ngộ” về cái nắng nhiều hơn. Nguyện không còn dùng kem chống nắng, kem dưỡng da trước và sau khi ra nắng, áo váy khoác chống nắng, chống gió hay chống bụi, găng tay, tất chân… Nguyện chỉ đội mũ, đôi khi mang thêm kính râm, còn khẩu trang thì bắt buộc vì dịch Covid. Nguyện để da tiếp xúc trực tiếp với nắng, kể cả nắng 12h trưa. Những thông tin về nắng ít nhiều chứa mùi quảng cáo bán hàng khi đánh vào nỗi sợ của con người (sợ bị bệnh, sợ già, sợ xấu…): Tia tử ngoại buổi trưa sẽ gây ung thư da, không bôi kem chống nắng thì da dễ bị lão hóa, ra nắng nhiều sẽ nhanh già… Nguyện từng là tín đồ của các thông tin đó nên từ ngày phơi da trần dưới cái nắng gần 40 độ suốt từ 9h sáng đến 3h chiều, Nguyện cảm thấy mình thật tự do. Continue reading Nguyện mùa Giáng sinh

Từ anh hùng “Ilia Muromet” tới quái vật “Leviathan”

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

(Xem bộ phim Nga “LEVIATHAN” 2014)

Xem xong phim “LEVIATHAN”, tôi nhớ tới bộ phim màu Liên-xô “ILIA MUROMET” từ hơn nửa thế kỷ trước và chợt nghĩ: nhiều người có tuổi thơ đã từng say mê dán mắt trên màn ảnh bộ phim quay về một câu chuyện cổ tích Nga nọ, nếu hôm nay được xem bộ phim Nga hiện đại “LEVIATHAN” dựa theo câu chuyện về một quái vật thần thoại trong Kinh Thánh, chắc sẽ bàng hoàng, ngỡ ngàng đến đau đớn… Cái vẻ đẹp phi thường của dũng sĩ huyền thoại Nga chiến thắng rồng lửa nhiều đầu để bảo vệ hạnh phúc dân lành giờ đã biến mất tăm, chỉ còn lại trên đất nước hùng vĩ ấy sự thống trị & lộng hành của cái ác, sự giả dối đáng kinh tởm, trở thành lãnh địa của những kẻ ngang nhiên chà đạp lên quyền sống người lương thiện, bên đống xương mục của Cá Ông voi, Vua Biển cả – vết tích sót lại của một thời cổ tích tựa ánh tàn của mơ ước Con người từ ngàn xưa đang hấp hối…

Continue reading Từ anh hùng “Ilia Muromet” tới quái vật “Leviathan”

Tư duy giáo dục tích cực

Chào các bạn,

Trên đường phố Sài Gòn, mình thấy có những đoạn đường có biển cảnh báo giao thông như thế này (hình dưới, biến báo trên đường Mai Chí Thọ, Thủ Đức). Và có lẽ ở Việt Nam sẽ cũng có nhiều nơi khác có biển báo tai nạn chết người tương tự.

Biển báo giao thông luôn là cần thiết để cảnh báo dù là chỉ đường hay là nguy hiểm và giúp người đi lại an toàn. Nhưng cảnh báo chết người như trên là cách làm tồi và tiêu cực. Giáo dục bằng những cảnh báo gây tâm lý sợ hãi chẳng giúp người lái xe an toàn cẩn thận hơn khi đi đường. Continue reading Tư duy giáo dục tích cực

Những ngày dính ‘F Không’

*tản văn Phạm Nga

1.

Xưa nay, người đời thường dùng từ ‘mắc dịch’ để chửi thậm tệ ai đó, cụ thể là tỏ ý nguyền rủa, công khai muốn cho người bị chửi gặp phải một trong những chuyện xấu nhất, hại nhất trong đời sống con người, đó là mắc bệnh dịch – loại bệnh truyền nhiễm rất nguy hiểm bởi gây chết người hàng loạt, trong lịch sử thế giới có đợt giết hằng triệu sinh mạng, như : dịch hạch, cúm, đậu mùa, sốt thương hàn, Ebola, SARS… Continue reading Những ngày dính ‘F Không’

Một nghệ sĩ cô đơn. Một người thầy nhân hậu.

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Ngày Nhà giáo VN:

Một nghệ sĩ cô đơn. Một người thầy nhân hậu.

Đạo diễn Trần Đắc – nguyên là phó giám đốc nghệ thuật Xưởng phim truyện VN. Ông xuất thân là giám đốc Sở văn hóa của tỉnh Hưng Yên, sau được cử đi học đạo diễn tại trường VGIK (Đại học Điện ảnh Quốc gia Liên Xô). Ngoài làm phim, quản lý nghệ thuật, ông còn viết báo, dịch thuật, tham gia giảng dạy tại trường Đại học SKĐẢ Hà Nội- góp phần đào tạo nên nhiều thế hệ đạo diễn điện ảnh khắp cả nước (như: Trần Quốc Huấn, Phạm Thanh Phong, Lê Xuân Hoàng, Hồ Ngọc Xum, Lê Hữu Lương, Nguyễn Vinh Sơn, M.A Nguyễn Anh Tuấn, Lưu Trọng Ninh, Cao Mạnh, v.v. Ông là đạo diễn (và tác giả kịch bản) của các bộ phim: Ga, Bài ca ra trận, Thời hiện tại, Sao Tháng Tám (Bông Sen vàng LHF VN lần IV năm 1977), v.v. – những phim đã trở thành kinh điển của nền Điện ảnh VN. Ông mất năm 1995 tại Hà Nội. Continue reading Một nghệ sĩ cô đơn. Một người thầy nhân hậu.

Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch (tiếp theo+hết)

Ký PHAM NGA 

3. Từ Tâm Dịch Ngóng Tin Người Thân Bạn Bè, Ngóng Về Quá Khứ

…Đêm qua, khoảng 1 – 2 giờ mưa tạnh, không hiểu sao đã thiếp đi, coi như ngủ được vài tiếng gần sáng. Nhưng cũng giống như bao ngày qua trong mùa dịch, dù đã tạm ngủ được cũng không hề thấy khỏe khoắn chút nào, nói chi cảm giác vui vui mơ hồ như trước đây khi thức giấc thấy ánh nắng mai tươi tắn của một ngày mới ngoài cửa sổ. 

Chợt nhớ những lần bị phong tỏa xưa kia, cũng ở đất Sài Gòn. Như đảo chánh 1963 hay chiến cuộc Mậu Thân 1968, đô thành giới nghiêm/thiết quân luật 24/24, phải đóng kín cửa, không được phép ra đường suốt vài ngày, nhưng rõ ràng không căng thẳng như tình trạng phong tỏa tránh dịch hiện nay. Vài lần khác là cảm cúm nặng, cả người rũ liệt hay viêm họng, viêm nhiễm đường hô hấp trên …, để tránh lây cho người trong nhà phải rút vô phòng riêng, ăn uống với chén, ly riêng, nhưng tự cách ly khi ấy cũng chẳng có gì nghiêm trọng bởi trong nhà mọi người vẫn mạnh giỏi, sinh hoạt vẫn bình thường; còn hiện nay, ngoài kia là Sài Gòn đang bị dịch-chết-người rất nặng, dịch-lây-nhiễm rất dữ!

Continue reading Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch (tiếp theo+hết)

Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch Covid (tiếp theo)

Ký PHẠM NGA 

2. Từ Tâm Dịch, Ngóng Ra Đường

Xì-tin (style) phổ biến hiện nay là ai nấy thường xuyên đóng kín cửa nẻo vì sợ vi-rút vô trong nhà, nhưng cũng thèm ra ngoài đường vì lý do rất dễ hiểu: mấy đợt giãn cách, tù túng trong nhà đã lâu quá!

Đang dịch giã mà nói “ngoài đường” thì đâu cần phải là “đường xứ”, “phố chợ” gì cho xa xôi mà chính là cái hẻm rất quen thuộc ngay mặt tiền nhà đấy thôi. Trận dịch trờ tới, cái hẻm ngày ngày ‘mở cổng ra là đụng’ bỗng trở nên ngăn cách kỳ cục, trái khoáy một khi cánh cổng – tách biệt phần sân/đất sở hữu cá nhân với hẻm/đất công cộng tập thể – từ nay gần như 24 trên 24 đóng kín, trong khỏi ra, ngoài khỏi vô, trong/ngoài hạn chế giao tiếp.

Continue reading Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch Covid (tiếp theo)

Một thứ “chủ nghĩa hiện thực tàn nhẫn không thương xót” trong phim Nga “AIKA”

 

Nguyễn Anh Tuấn

Tôi xin tạm mượn nhận định của một nhà văn học sử Nga viết về văn hào F. Dostoievsky để nghĩ về phim AIKA – bộ phim đã chiếm nhiều giải thưởng danh giá quốc tế mà tôi vừa được xem, vì thấy rõ một điều: truyền thống hiện thực chói sáng của văn học Nga cổ điển – tiêu biểu là F. Dostoievsky hóa ra vẫn được tiếp tục một cách xứng đáng, và xuất sắc trong nghệ thuật Nga hiện đại (ở đây tôi chỉ xin nói tới một dòng của điện ảnh Nga tạm gọi là “Hiện thực tàn nhẫn không thương xót”) – có nghĩa là đã vượt qua vòng “Kim cô” Hiện thực xã hội chủ nghĩa từng thống trị xã hội Xô Viết một thời gian dài dẫn đến những tác phẩm nghệ thuật nặng tuyên truyền, phục vụ kịp thời và đã rơi vào lãng quên… 

Continue reading Một thứ “chủ nghĩa hiện thực tàn nhẫn không thương xót” trong phim Nga “AIKA”

“Le lói hy vọng” về nhân vật thời đại

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Sau khi đưa lên một cảm ngôn về bức tranh của họa sĩ Lê Sa Long & ý kiến của nhà văn Trần Thùy Linh như một lời kêu gọi các nhà điêu khắc, họa sĩ, nhà văn, nhạc sĩ hôm nay: “DỰNG TƯỢNG ĐÀI NÀY ĐI: CUỘC “THIÊN DI” CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ VÀ BÀ MẸ CHƯA TỪNG CÓ TRONG LỊCH SỬ…”, nhằm góp phần miêu tả “nhân vật chính của Thời Đại, biểu tượng cho cả một dân tộc vượt lên cảnh ngộ bi kịch tìm lối thoát cho quyền sống của mình”, rất nhiều người đã ủng hộ. Nhưng cũng có không ít người lồng lên phản đối như bị “chạm nọc”, thậm chí chửi bới rất tục tĩu (xin lỗi không viết ra vì xấu hổ thay cho họ). Để trả lời họ, với tư cách là một người làm phim, tôi xin có vài suy ngẫm về NHÂN VẬT THỜI ĐẠI giúp họ tham khảo. Continue reading “Le lói hy vọng” về nhân vật thời đại