Category Archives: Văn

Dư vị từ những tình bạn đã nhạt nhòa

daysgoneby

Này Bi ơi này Lữ ơi
hồi tụi mình còn học lớp ba
nắng chắc vàng hơn bây giờ nhỉ?
(Thơ Nguyễn Hồi Thủ)

Tôi có một người bạn rất thân khi học cấp hai. Rồi không hiểu vì sao, do đâu và từ bao giờ, chúng tôi không gặp mặt nhau nữa, không trò chuyện với nhau. Chúng tôi mất hút nhau trong cuộc đời.

Một hôm kia, tôi chợt nhìn thấy bạn khi đang trên đường đi làm về. Tôi không kìm được mừng rỡ đến chào hỏi bạn, bắt tay bạn và nhắc lại thời thơ ấu xưa. Nhưng bạn có vẻ ngại ngần…Và tôi, sau mấy câu xã giao bỗng dưng không còn gì để nói. Chia tay bạn ra về, tôi chợt nhận ra rằng tình bạn ấy đã phai nhạt từ lâu lắm. Tôi vẫn yêu quý bạn như ngày cũ, vẫn nhớ về bạn dù bao năm trời không gặp. Và bạn, có lẽ không đến nỗi hững hờ. Nhưng những ngã rẻ cuộc đời đã khiến chúng tôi không còn gì chung để chia sẻ với nhau…

Người ta thường nói tình bạn khởi đầu từ tuổi hoa niên luôn rất đẹp. Nhưng người ta quên không nói rằng tình bạn ở tuổi hoa niên cũng có thể là một bước ngoặt.

Đó là thời điểm của những đổi thay về thể xác, tâm lý, nhận thức và tình cảm…Những thay đổi đến từ từ và không hề theo trình tự nào, không giống nhau ở từng người một. Đó là lúc ta nhận ra mình thay đổi, ta khám phá ra hình ảnh của mình, ngày một rõ ràng hơn. Và rồi, cả những người bạn vốn rất thân thiết của ta cũng thay đổi.

Những người bạn đồng hành cùng em đi qua thời mới lớn chông chênh này nhiều khả năng sẽ là những người bạn thân thiết và chân thành nhất mà em có được trong suốt cuộc đời. Đó là những người đã nhìn thấy em trong quá trình lột xác, có khi từ một người hiền lành bỗng dưng trở nên cục cằn, có khi từ xấu xí trở nên xinh đẹp, từ yếu đuối trở nên mạnh mẽ, hoặc ngược lại. Người đã chứng kiến những thay đổi lạ kỳ nhưng vẫn ở bên cạnh em, và người đã thay đổi nhưng em vẫn cảm thấy thân quen.

Có nhiều khả năng đó sẽ là một người bạn thiết.

Giai đoạn thơ ngây và thường vô vị lợi này là cơ hội tốt nhất để tìm được một tình bạn thân thiết. Em có thể có nhiều mối quan hệ trong đời được mệnh danh tình bạn, nhưng những người bạn thiết thì thật sự hiếm hoi. Vì thế, hãy cố giữ chặt lấy họ.

Nhưng nếu…
childhoodfriends
Nếu em không thể nào giữ được tình bạn thì sao? Trong quá trình thay đổi không gì ngăn cản được ấy, có những người bạn ngày càng trở nên gắn bó, nhưng cũng có khi, em đột nhiên nhận ra rằng có những người bạn từ thời ấu thơ giờ bỗng trở nên xa lạ. Có thể đó là lỗi của em, có thể đó là lỗi của bạn, có thể là lỗi cả hai, nhưng có thể (và cũng thường như thế) là không ai có lỗi.

Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và bạn cũng đổi thay. Sự chia xa âu cũng là lẽ thường tình của đời sống, có rồi lại mất, đến rồi lại đi. Vì thế sẽ có những tình bạn keo sơn kéo dài đến tận khi ta xa lìa cuộc đời với mái đầu bạc trắng, nhưng cũng có những người chỉ gắn kết với nhau trong một đoạn đời nào đó rồi thôi. Những người bạn của cuộc đời/ Có người như tấm gương/ Có người như cái lược/ Có người như con dao/ Có người như ngụm nước…(*) Theo sự đưa đẩy của cuộc đời (và đôi khi của cả lòng người), ta có thể kết thân rồi sau đó phải giã biệt không ít tình bạn qua mỗi chặng đường.

Người ta vẫn viết trong sách rất nhiều cách để giữ cho tình bạn lâu bền. Nhưng dường như chẳng mấy khi người ta nói cho chúng ta biết cách để tình bạn ra đi đúng lúc. Giữ được tình bạn đẹp là một nghệ thuật. Nhưng biết cách chia tay tình bạn (đã từng) đẹp cũng là một nghệ thuật. Đó là phải làm sao để dù không còn cà phê cà pháo, hẹn hò hàn huyên hay quan tâm sâu sắc đến nhau nữa, nhưng vẫn không hề ghét bỏ nhau.

Nếu sống chân thành, em sẽ hiểu là đôi khi phải buông tay để tình bạn ra đi – nhẹ nhàng trong luyến tiếc. Bởi sự thân mật một cách gượng ép – cốt để níu kéo một mối quan hệ đã nhạt nhòa – sẽ chỉ tạo nên những vết hằn xấu xí trên gương mặt hồn nhiên của kỷ niệm.

Chi bằng cứ trả tình bạn ấy về đúng chỗ của nó – trong một ngăn ký ức của ta – để mỗi lần nhớ đến ta đều thấy lòng mình rung lên bởi chút bồi hồi rất nhẹ: “Về đâu dăm người bạn nhỏ/ tựa những vì sao đêm/ lấp lánh trong dòng Ngân Hà của trí nhớ?”(*)

Và điều đáng kể nhất, chính là những dư vị còn lại trong trái tim ta, làm đầy ắp tâm hồn ta. Những dư vị ngọt ngào từ một tình bạn – dù đã nhạt nhòa.

Phạm Lữ Ân

(*) Thơ Nguyễn Hồi Thủ.

Lúc lắc trí óc

livdreampic

Ông lão xuất hiện trong sân trường với bộ quần áo cũ kỹ và hàng ria mép đen vểnh lên như lão phù thủy trong truyện Aladin. Trên yên sau của chiếc xe đạp là một chiếc thùng gỗ chứa đầy những điều kỳ diệu.

Một thằng bạn tôi sau khi đưa cho ông một đồng bạc mới đã được ghé mắt vào hai lỗ nhỏ trên thành thùng gỗ, cái miệng nó há ra đầy kinh ngạc và khoái trá. Rồi nó tung tăng chạy về lớp, kéo theo một dây những đứa tò mò như tôi: “Có gì trong đó hả mày?”. Không may, đó lại là thằng dở văn nhất lớp, nó chỉ có thể cười ngất ngây: “Đẹp… kinh dị luôn. Đẹp lắm! Y như xi nê” . Hết.

Tôi gần như điên lên vì tò mò. Giờ ra chơi, bao giờ tôi cũng là đứa đầu tiên chạy như bay đến bên cạnh ông, nhưng ngay sau đó, bị đẩy bật ra bởi những đứa có tiền: “Ông ơi, cháu coi “Người đẹp và quái vật”, cháu coi “Gullivơ phiêu lưu ký”… cháu coi “Bạch Tuyết bảy chú lùn…”

Rồi tôi cũng nghĩ ra cách kiếm tiền để coi cổ tích. Sắp đến mùa hoa lê-ki-ma rụng đầy gốc, xanh biếc, óng ánh như ngọc. Tôi nhặt đầy một bụng áo, buổi trưa bỏ cơm ngồi lui cui xỏ chỉ, xâu hoa… làm thành những sợi dây chuyền, vòng đeo tay, nhẫn, vương miện rồi mang lên trường, bán cho những con bé lớp dưới. Khấp khởi đếm những đồng tiền lẻ, tôi chạy ngay đến chỗ ông lão : “Cháu muốn xem…”

Ông lão, vốn đã quan sát tôi ngồi bán cả buổi chiều, tủm tỉm gật đầu: “Được rồi… để xem nào… Bạch Tuyết nhé”.
dreams2
Tôi ghé mắt vào hai lỗ nhỏ trên thành thùng gỗ, dõi theo những tấm slide hình ảnh lên màu rực rỡ khi được ánh sáng chiếu qua trong thùng tối. Những hình ảnh tôi vẫn tưởng tượng hiện lên trứơc mắt tôi rực rỡ và đầy màu sắc. Giọng thì thầm của ông lão như đưa tôi trôi vào giấc mơ, lạc vào cánh rừng đầy hoa cỏ, với cô công chúa xinh đẹp và những chú lùn đáng yêu, Khi những hình ảnh cuối cùng biến mất, tôi ngẩng lên, ngơ ngẩn vì tiếc nuối.

“Cháu muốn xem nữa không?” “Nhưng cháu… hết tiền rồi! Để mai ạ!” và tôi tự hỏi ngày mai lũ nhóc lớp dưới có còn thích những chuỗi hạt Lê-ki-ma nữa hay không? Ông lão nói nhanh: “Ngày mai ông đi nơi khác rồi!”. Tôi đã thấy nước mắt trào lên mi, còn bao nhiêu chuyện cổ tích nữa tôi chưa được xem. Ông lão bối rối thật sự. “Thôi đừng khóc cháu, ông sẽ cho cháu xem hết những phim ông có”.

Và chiều đó, bên gốc dương liễu sần sùi trong sân trường, với trái tim hầu như ngừng đập vì vui sướng, tôi nhón chân dán mặt vào vách thùng gỗ, xem tất cả những cuốn phim mà tôi từng mơ ước.

Khi đã xem xong tất cả, tôi lại thẫn thờ vì tiếc nuối, mai ông lão sẽ đến những ngôi trường khác, với những đứa học trò khác và mang theo chiếc thùng gỗ kỳ diệu của mình. Bỗng ông lục trong chiếc thùng và lấy ra cho tôi một vật rất kỳ lạ, một chiếc kính vạn hoa. Tôi sững sờ hơn khi nhìn những bông hoa ánh sáng trong đó, và càng sững sờ hơn phát hiện ra mỗi lần tôi lúc lắc cái ống, những bông hoa khác lại hiện ra, muôn hình muôn vẻ. Ông lão âu yếm nhìn tôi trước khi đạp xe đi: “Nếu cháu chịu khó “lúc lắc trí óc” thì cháu sẽ làm nên nhiều điều kỳ diệu giống như cái kính vạn hoa này vậy”.

Đó là những gì một ông lão lang bạt với chiếc thùng kỳ diệu nói với tôi từ thời thơ ấu, chẳng ai có thể mang đi điều kỳ diệu của bạn, chỉ có điều là bạn có chịu “lúc lắc trí óc” để nhìn thấy nó không mà thôi.

Đông Vy

Thi thiên người ăn kiêng

Chào các bạn,

Hôm nay mời các bạn, nhất là các chị, cười vui với bài Thi Thiên (Psalm) hài hước có tên là “Thi thiên của người ăn kiêng” (Dieter’s Psalm), phỏng theo Psalm 23 là Psalm nổi tiếng nhất trong Kinh thánh mà anh Hoành đã dùng trong bài Daily English Challenge ngày 4.6. 2009. Psalm 23 có dưới đây, sau bài Dieter’s Psalm.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng 🙂

Hiển

.
cabbagesoupdietmeal
Thi thiên người ăn kiêng

Khắt khe là ăn kiêng của tôi. Tôi không được muốn chi.
Ăn kiêng khiến tôi ngả mình trong đêm đói mèm.
Ăn kiêng dẫn dắt tôi vượt qua cửa hàng mứt kẹo.
Ăn kiêng thử thách ‎y’ chí tôi
Ăn kiêng dẫn dắt tôi trên những con đường của đối thay
cho hình dáng tôi.
Vâng, dù tôi bước qua những dãy hàng
của của quầy bánh ngọt, tôi sẽ không mua
cuộn bánh ngọt nào bởi chúng làm béo lắm.
Bánh nướng và chiếc nhân, chúng cám dỗ tôi.
Trước mặt tôi là một bàn ăn với
đậu xanh và xà lách.
Tôi làm đầy dạ dày tôi với chất lỏng.
Tiêu chuẩn ăn trong ngày của tôi sẽ đầy tràn.
Chắc chắn, calori và bảng đo cân sẽ
theo tôi trong tất cả mọi ngày của đời tôi
Và tôi sẽ trú ngụ trong hãi sợ cái cân mãi mãi.

.
scale
Dieter’s Psalm

Strict is my diet. I must not want.
It maketh me to lie down at night hungry.
It leadeth me past the confectioners.
It trieth my willpower.
It leadeth me in the paths of alteration
for my figure’s sake.
Yea, though I walk through the aisles
of the pastry department, I will buy
no sweetrolls for they are fattening.
The cakes and the pies, they tempt me.
Before me is a table set with
green beans and lettuce.
I filleth my stomach with liquids,
My day’s quota runneth over.
Surely calorie and weight charts will
follow me all the days of my life,
And I will dwell in the fear of scales forever.

.
shepherd
Psalm 23

The LORD is my shepherd, I shall not be in want.

He makes me lie down in green pastures,
he leads me beside quiet waters,
he restores my soul.

He guides me in paths of righteousness
for his name’s sake.

Even though I walk
through the valley of the shadow of death,
I will fear no evil,
for you are with me;
your rod and your staff,
they comfort me.

You prepare a table before me
in the presence of my enemies.
You anoint my head with oil;
my cup overflows.

Surely goodness and love will follow me
all the days of my life,
and I will dwell in the house of the LORD
forever.

.

Thượng đế là người chăn dắt tôi, tôi sẽ chẳng thiếu thốn chi.
Ngài đặt tôi nằm nghỉ giữa đồng cỏ xanh tươi.
Ngày đưa tôi đi bên dòng nước bình lặng.
Ngày chữa lại hồn tôi.
Ngài dẫn dắt tôi trong đường chân chính,
vì danh ngài.
Dù tôi đi ngang thung lũng bóng tối của sự chết,
tôi không sợ sự dữ,
vì ngài ở cùng tôi.
Roi và gậy của ngài
trấn an tôi.
Ngài dọn bàn tiệc cho tôi
trước mặt các kẻ thù tôi.
Ngài xức dầu lên trán tôi.
Ly tôi tràn đầy.
Chắc chắn công chính và tình yêu sẽ theo tôi trọn đời
Và tôi sẽ sống trong nhà Thượng đế
mãi mãi.

Trần Đình Hoành dịch

Tự Khúc Đời Sông

Bởi tôi người trong cuộc sông ơi!
(Nguyễn Mậu Hùng Kiệt)

Có lang thang giữa trời trung du vào những ngày giữa hạ, khi phía trước là nắng, sau lưng là nắng và trên đầu lồng lộng gió ngàn, dưới kia thăm thẳm dòng xanh mới cảm được thiên nhiên thật hào phóng và khoáng đạt, cái sự hào phóng pha lẫn hoang dại núi rừng và hồn hậu đồng bằng làm nên một lịch lãm trung du.

Lịch lãm trung du chỉ cần tải trong hơn chục ngàn mét tuổi đời mình đã đủ cả oai linh rừng núi, đủ cả màu mỡ phù sa, đủ cả thông thoáng mây trời, đủ cả làng xóm thôn quê, đủ cả hàng quán pha màu chợ búa.

Và tôi cứ ngờ ngợ tưởng rằng chỉ sông nước trung du mới là đại diện đầy đủ và trọn vẹn cho văn hóa trung du.

Lang thang giữa ngày trung du, có lần tôi hỏi vọng:

– Sông ơi, người mãi mãi tóc xanh, có bao giờ người hiểu tuổi đời mình?

Sông nước nghiêng mình, kí ức hiện lên uy nghiêm núi rừng soi bóng. Non cao bao tuổi mà già, mà những chiều tà nghiêng mái đầu phơ bạc? Người bằng hữu ấy của đời sông đã sừng sững triệu năm qua.

Lang thang giữa ngày trung du, có lần tôi hỏi vọng:

-Sông ơi, một đời thầm thỉ trò chuyện với mình, có tủi hờn vì chưa một lần rời bỏ chuyện mình mà đối thoại với nhân gian?

2Sông nước nghiêng mình, kí ức soi mình hiện lên lồng lộng mây trời, ngưòi tình lữ ấy một đời lãng du chung tình với lũ lượt nhân gian, rồi sau những phút giây bạo tàn hiến đời cho bão gió, sau những mỏi mệt đợi chờ những cơn mưa, người tình nổi tiếng phù du ấy lại chung thủy quay về úp mặt vào sông, và nước mắt rửa trôi những nỗi niềm, và sông nước lại lặng thầm lưu giữ chuyện nhân gian.

Tôi hỏi dòng sông:

-Thầm lặng một đời, khiêm nhượng một đời, người có bao giờ khao khát sẻ chia, có bao giờ như nhân gian kiêu ngạo tự hào phù phiếm về lẽ tri âm tri kỉ?

Sông nước kể cho tôi nghe câu chuyện lũ thằng tôi ngày hãy còn ấu thơ. Những ngày cắt cỏ chăn trâu, những hôm mưa dầm gió bấc, lũ nhỏ bằng cái kinh lịch nhà quê đã dầm mình vào sông nước để tìm hơi ấm. Dường như nắng trời đã đem hết cái nhiệt tình của mình mà tải xuống lòng sâu. Sẻ chia hết mình, trao gửi hết mình của người bạn tự trời cao đã đem lại cho đời sông niềm tự hào bảo bọc cho lũ nhỏ những hôm rét buốt trái trời.

Tôi hỏi đời sông:

-Một đời mãi miết mỏi mệt đổ xuôi, một đời làm cuộc chia tay có lẽ cũng một đời hổ thẹn với lòng bội bạc?

Như một nụ cười đôn hậu từ lăn tăn sóng nước. Rằng ra đi là nhường lại. Rằng ra đi là không chiếm giữ. Rằng chia tay là rủ bỏ những bận lòng. Rằng mãi miết chia tay để làm nên trong vắt, làm nên tinh lọc, làm nên sâu thẳm.

Và ấy là một đời sông. Mềm mại. Trao gửi. Thỏa lòng. Không chiếm giữ. Không cố vị.

Rửa lòng quên đi những gì không cần nhớ,không đáng nhớ.

Sông nước kể với tôi về những kỉ niệm buồn.

Nhiều lắm. Đào hào dẫn nước dìm thành, xẻ mình đóng cọc giăng bẫy, những chiến trận kinh hoàng thảm khốc. Nhân gian thành công thần danh tướng, chỉ riêng sông nước nghìn đời lưu giữ kí ức nghẹn ngào.

Sông nước kể với tôi về những tự hào.

Hai ngàn năm trước, bằng cái tên Giô- đanh, thánh Giăng đã dùng tôi làm báp têm cho loài người tội lỗi.

Sông nước kể với tôi về những cống hiến cho đời.

Rằng trên những bờ bãi phù sa đã nghìn năm làng mạc, nghìn năm văn hóa loài người.

Ngay trên dải đất hình dải lụa điều mà tôi đang sống đã bao nhiêu là văn minh nguồn cội: Văn minh sông Hồng, sông Đuống.

Thẳm sâu dòng Hương góp nên lễ nghĩa kinh kì.

Cuồn cuộn thác ghềnh dòng Thu Bồn tính cách Quảng Nam bạo liệt.

Rồi Trà Bồng, Trà Khúc.

Rồi chín con rồng xanh thắm miền Nam.

Bao miền đất bấy sắc màu văn hóa mọc lên từ người mẹ phù sa.

Và trong một linh cảm thi ca hay một đốn ngộ thẳm sâu mà một thi nhân đã hát lời sang trọng;

Ơi những dòng sông bắt nguồn từ đâu
Mà khi về đất nước mình thì bắt lên câu hát
Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vược thác
Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi.
(Nguyễn Khoa Điềm)

Rồi xa hơn, rồi lớn hơn, rồi đầy đặn hơn, rồi cất giấu những chấp nhất thành kiến mà thành kính ngưỡng mộ một văn minh sông Nin, một văn hóa sông Hằng, một văn hóa Hoàng Hà.

Đã có lúc tôi thành kính lễ bái đời sông xin làm môn đệ để một đời lang thang mà không uổng phí, mà không cùng đường để yên cái chí không về lại, không lặp lại mình.

Sông nước nghiêm trang trả tôi về nơi cũ với đĩnh đạc lời răn:

-Hãy trở về trả cho xong nợ nhân gian, trả đủ ba vạn sáu nghìn ngày, rồi trở lại đây. Cuộc thủy táng sẽ đem ngươi vào cuộc du hành vĩnh viễn, rồi sẽ vĩnh viễn một đời sông nước ruổi dong.

Thọ giáo lời sông, tôi lại trở về ngôi nhà nhỏ ven sông, thằng bạn thi nhân đã ngồi đợi tự bao giờ, nheo nheo một nụ cười, nheo nheo một lời thơ:

Nhà tôi vắng đêm thừa tiếng thở
Cha trở mình vẹo nhánh sông sâu
Mẹ thao thức. Bờ sông cả gió
Tôi cạn đêm… chưa hiểu lẽ đời.
Nguyễn Mậu Hùng Kiệt

Quế Sơn mùa hạ
NguyễnTấn Ái.

Ngày Xưa Tiểu Muội

Một tin nhắn từ xa xăm đưa đến: “Anh vẫn là chàng lãng tử của ngày xưa?”

Phải là muội chăng? Bây giờ muội đang làm gì? Đang mải miết với những mơ ước mới, hay đang đáp lời réo gọi của mênh mông sông Hàn? Hay lại cũng như anh đang bần thần với cái ngày xưa không hề ngủ yên?

Năm một ngàn chín trăm…chàng con trai xứ Quảng lần đầu nhập đất Thần kinh. Lớp văn. Những gương mặt nữ sinh mềm mượt như văn. Những gương mặt con trai non choẹt chưa kịp ủ mộng, chưa kịp vỡ mộng giang hồ.

Chỗ ngồi anh chọn thật lí tưởng, ngay trên đầu của căn tin trường đại học, tha hồ nhoài hồn ra cửa sổ ngóng vọng lời ca của Thái Thanh “ người đi qua đời tôi…”
Bước chân tưng tửng của cô bé tóc ngắn đi vào. Hồn nhiên. Cô bé chọn đúng địa chỉ của anh, gõ cửa:
– Đại ca, nhường chỗ cho muội đi, chỗ của muội mà!tocngan2

Muội đã xí phần như thế đó. Không quên tặng lại nụ cười ngoại giao cao cấp:
– Thế đó, biết mà! Xưa nay muội không đòi thì thôi, mà đã đòi thì phải được.
Ngày đầu muội như thế đó, tiểu muội ơi!

Những chiều mưa xứ Huế dai dẳng và buồn. Buồn như lời giảng lạc điệu của những tiến sĩ văn chương. Anh phát hiện ra mảnh “thư tình” muội kín đáo cài lên tóc;
– Đại ca, chuồn thôi.

Bờ sông Hương , gió Thuận An về se sẽ, chỉ đủ để nao lòng, đủ để nép vào nhau.
Lần đầu anh đọc được linh hồn muội:Hue
-Muội không thích dòng Hương , nữ tính quá, lụy tình quá, Hoàng Phủ bảo là “một tiếng vâng không nói ra của tình yêu”. Muội thích Bạch Đằng của các vua Trần.
Và, anh còn đọc trong muội một linh hồn hoang dại khi muội phong anh làm Vô Kị đại ca. Chẳng phải vì cú “tử yến đạp vân” chính hiệu kim cương quyền đã dẹp yên lũ tiểu yêu quấy nhiễu, mà vì muội đã lầm lạc địa chỉ nên đòi ở anh một kích cỡ phi thường.

Rồi đêm, những đêm Thiên An thao thức gió, ngọn gió từ xa xăm thời gian, từ u trầm cổ tích mang về hơi hướng hoàng cung. Những ngọn đèn xóm chài cũng mơ giấc mơ lăng tẩm. Muội nghĩ gì mà nép sát vào anh, mà đôi bờ vai ai trở thành bé nhỏ, mà chênh vênh một nông nỗi tình yêu!
Hay muội lại lạc loài vào giấc mộng hoàng cung?
Anh chẳng bà con gì với người anh hùng áo vải đất Tây Sơn, làm sao gồng gánh nỗi một vương triều.
Anh chẳng là một Chu Thần, làm sao có cái hào khí như kiếm dựng trời xanh.
Thôi đành trong em hụt hẫng một ngai vàng.

Rồi ngày, những ngày Nam Giao lấm tấm nắng vàng.
Nhật kí của muội còn ghi:
“ Ngày…tháng…năm… Đại ca đã nghiêm trang thề thốt sẽ có ngày tấn phong muội làm hoàng hậu, cùng đến nơi đây lễ bái thiên địa, chàng Vô Kị của muội ơi!”
Nhật kí của anh ghi:
“ Đôi tay trắng mộng đời ôm không xuể”

Và anh gọi đó là tình yêu.
Thương những tình yêu thực như đời, bé như giun dế.
Những thằng bạn của anh thường ca cẩm, lời buồn như của Nguyễn Tất Nhiên:cafe

“Tình cũng khó theo thời cơm áo khó
Nên mới yêu nhau mà cư xử rất vợ chồng
Rất thật thà khi chọn quán bình dân
Anh gọi cà fê đen bởi hụt tiền uống cà fê đá”

Anh biết cảm ơn muội đã truyền công lực cho anh. Để tặng muội nụ cười vương giả nên gồng mình mang vác câu tình ca “ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long”.

Tình yêu làm cho người ta lớn lên. Tình yêu đem cho người ta quyền mơ ước. Tình yêu thổi vào túi vải bình dân bao nhiêu hào khí. Muội đã không chịu làm nhi nữ thường tình mà buộc anh phải mơ những giấc mơ không thực.
Và anh đã không chịu đớn hèn cho vừa lòng muội, dù đã hai mươi năm rồi gã trai ngang tàng ngày nào vẫn chưa chịu hiển vinh.

*
Và còn bao nhiêu nữa trong miên viễn thời gian sau trước của con người yêu nhau.
Rồi còn bao nhiêu nữa những hóa thân cho tình yêu.
Ta thương Trọng Thủy vì lừa dối lòng mình nên chọn ngôi Thủy vương thay cho ngôi Hoàng đế. Ta thương Thủy Tinh tung cả ngàn suối lệ thành bão tố cuộn trào duổi bắt tình yêu. Thương chàng Kim gom từng sợi tơ chiều đan áo tình mang về bên vườn Thúy…
Và nữa, Từ Thức với đào nguyên, Hàn Hoành và cành liễu…
Tiểu muội, trăm ngàn năm trước như thế đó, người ta đã yêu nhau.
Và rồi một trăm năm sau, một ngàn năm sau?
Náu thân giữa bề bộn đời thường, sẽ có những lúc chợt áy náy một phận người. Không là người bay không có những chân trời, anh không cho rằng mình lớn lao đến vậy, song cũng tiếc nuối vì mình bé nhỏ, cũng hờn trách sách vở hẹp trang không kịp ghi vài dòng vội vã về lũ chúng mình, đành mất dấu với nghìn năm sau.
Song cũng cảm ơn, anh cảm ơn muội đã thắp trong hồn anh ngọn lửa, để anh không chịu bằng lòng, để một lần khao khát cháy hết
flame-slice_11 mình, khao khát sáng lên. Dù rất biết hạn hữu cuộc đời.
Dù chỉ là mơ ước thì cũng đã cho anh ước mơ sang trọng.
Dù là huyễn tưởng thì cũng đã huyễn tưởng hết mình, thì cũng đã không đớn hèn trong những cơn mơ.
Và anh gọi đó là ý nghĩa tình yêu.
Đôi mắt rồi quên đi.
Mái tóc rồi quên đi.
Nụ hôn rồi quên đi.
Riêng còn những mơ xưa thì anh mãi nhớ!

Giờ thì như những đường thẳng chỉ giao nhau một lần, rồi mãi miết chạy về vô cực. Ước chi những đường thẳng cũng có linh hồn, cũng thi thoảng ngoái lại nhìn nhau.
Và ước gì trong cồng kềnh mang vác hành trang đi về ngày chưa đến, cái miền quá khứ không là con gió lạnh mà luôn là ngọn lửa để những tháng năm đời người không hờ hững vô tình.
Và không là đánh cắp của nhau, không tiêu hoang của mình những ngày xanh trẻ.
Muội ơi! Đời người ngắn lắm. Những nhát dao vô tình quên lãng sẽ còn cắt ngắn đến không ngờ.
Và mong rằng điều đó không là của anh, không là của muội. Không là của những người biết yêu nhau.
Tiểu muội, anh muốn gửi muội một tin nhắn. Mà thôi. Sẽ không đâu. Cứ để thế. Muội hãy cứ là ngày xưa tiểu muội!

Quế Sơn mùa hạ
Nguyễn Tấn Ái.

Ký ức đồng dao

Cá rô cá rạch/ Gặp trận mưa rào/ Mày chẳng ở ao/ Mày lên rãnh nước/ Nước xuôi mây ngược/ Mày thích ra sông/ Thoả chí vẫy vùng…
Playground
Bài đồng dao này tôi nghe mẹ hát vào một chiều mưa, khi một con cá rô nhỏ xíu lạc theo dòng chảy lách tách rơi vào sân nhà tôi. Mẹ bắt nó thả vào thau nước, để ngày mai tôi đem thả nó về lại ruộng đồng.

Ấu thơ tôi lớn lên cùng đồng dao. Những câu hát ngô nghê dù có nghĩa hay vô nghĩa cũng chứa đựng một tâm hồn trong trẻo, một cái nhìn hồn nhiên trước cuộc đời. Những chiều mưa dầm ngồi trước hiên nhà nhìn bong bóng mưa lần lượt vỡ tan ra, tôi lại lẩm nhẩm: Lạy trời mưa xuống/Lấy nước tôi uống/Lấy ruộng tôi cày/Lấy đầy bát cơm/Lấy rơm đun bếp.

Những đêm trăng sáng, chúng tôi thường tập trung trên bãi cát để chơi trò “Rồng rắn lên mây, có cây lúc lắc…” hay túm tụm lại và thay nhau đọc từng câu: Ông trăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo/Ông trăng xuống chơi học trò thì học trò cho bút/Ông trăng xuống chơi ông Bụt thì ông Bụt cho chùa/Ông trăng xuống chơi nhà vua thì nhà vua cho lính, cho đến khi không tìm ra người bạn nào cho ông trăng nữa thì thôi. Rồi trò Chi chi chành chành/ Cái đanh thổi lửa/ Con ngựa chết trương/ Ba vương ngũ đế. Cả những trò chơi đơn giản nhất cũng có câu hát : Tập tầm vông tay nào không, tay nào có? Tập tầm vó, tay nào có, tay nào không?

… Lâu rồi không nghe ai hát đồng dao. Cả những đứa trẻ ở miền quê xa cũng đã bắt nhịp được với cuộc đua của những con số trong sổ điểm. Bây giờ, những đứa trẻ sinh ra đều phải là thiên tài. Khi tôi lớn lên, “trẻ con” xa lạ với “thiên tài”. Những đứa trẻ quanh tôi chỉ quen với những bài đồng dao mỗi sáng và mỗi tối, với đất đai và cỏ cây. Bây giờ, mười lăm năm sau, những đứa trẻ ấy đang học tiến sĩ ở nước ngoài, khi chưa đầy 30 tuồi. Bây giờ, những đứa trẻ ấy là kiến trúc sư, giảng viên đại học, nhà báo và nhạc sĩ, vẫn sống hạnh phúc với mỗi ngày đang đến và những câu đồng dao trong kí ức.
trungthuruocden
Cũng như tôi, họ vẫn nhớ bài đồng dao về chiếc đồng hồ: Lúc la lúc lắc/Tích ta tích tắc/Ngày ngày đêm đêm/Chỉ giờ chỉ khắc Người đời nhờ tôi/ Lúc làm lúc chơi/ Có giờ có giấc/ Ngày thức đêm ngơi (nghỉ)

Khi nhìn vào chiếc đồng hồ, bạn nhìn kim nào trước? Kim giờ hay kim phút? Tôi thì nhìn kim giây. Tôi thích những chiếc đồng hồ có kim giây. Khi chiếc đồng hồ còn chạy tốt, đó là chiếc kim duy nhất chuyển động bất cứ lúc nào ta nhìn vào mặt đồng hồ. Nó báo hiệu sự sống. Bây giờ, người ta ngày càng thích giản đơn, và những nhà sản xuất đồng hồ nhiều lúc bỏ quên mất chiếc kim giây.

Tôi thấy buồn vì người ta đã bỏ quên những khúc đồng dao đâu mất, loại chúng khỏi cuộc sống của trẻ con, xoá chúng khỏi ký ức của người lớn. Có ai đó đã nói rằng, khi người ta còn nhớ về tuổi thơ, là người ta còn có thể sống tốt đẹp. Trở về với đồng dao, là trái tim ta trở về với niềm hứng khởi nguyên sơ và ngời sáng. Tình yêu cuộc sống bỗng trỗi dậy và được thanh lọc khỏi những bộn bề rác rưởi của bao nhiêu năm tháng bon chen.

Cuộc đời bắt đầu từ những điều nhỏ bé, thời gian bắt đầu từ một giây. Và nhân loại, chẳng phải bắt đầu từ trẻ con đó sao?!

Đông Vy

Còn tiếng ve sầu

Cả tôi và Đăng đều thích ve sầu. Nhưng Đăng thích ve sầu còn sống, còn tôi chỉ thích những cái xác. Chúng tôi cãi nhau mãi về điều đó. boygirlĐăng bảo: “Còn sống ve sầu mới đẹp, vỏ bóng, cánh còn óng ánh, mắt long lanh, xanh biếc”. Tôi thì nghĩ, khi những con ve còn hát được, phải để chúng hát cho hết cuộc đời ngắn ngủi của chúng. Tại sao không đi tìm những xác ve sầu lột vỏ để giữ chúng lại như lòng biết ơn.

Ve sống thì kêu inh ỏi và Đăng biết chúng đang đậu ở đâu. Còn tôi, suốt mùa hè cứ phải chuyền như vượn trên những cành cây để tìm nhặt những cái xác rỗng không, trong suốt và giòn tan, dễ vỡ như giấy bóng gói kẹo, chỉ động một chút là nát như vỏ hạt đậu phộng đã rang.

Chúng tôi yêu ve sầu vì chúng không bao giờ hát một mình. Bạn rất hiếm khi được nghe một tiếng ve lẻ loi. Khi không thấy ai hoà theo, chúng im bặt và bay tìm chốn khác. Khi một con ve cất tiếng, cả đàn ve không biết nấp từ đâu trong những vòm lá sẽ hòa theo. Với tôi và Đăng, ve là biểu tượng của tình bạn.

Nhưng tôi thấy ghét Đăng khi nó vác cây sào tre có bôi mủ mít trên đầu để bắt dính những con ve sầu đang ra rả hát. Còn Đăng thì cười nhạo khi nhìn thấy những cái vỏ tội nghiệp, mỏng tanh và giòn tan mà tôi nâng niu giữ trong hộp. Một lần, Đăng lỡ tay bóp vỡ một xác ve của tôi, hai đứa giận nhau từ đó.

Trải qua nhiều chuyến đi, những cái xác ve tôi mang theo không còn nguyên nữa, cái thì bị nát từ trong vali, cái thì tự vụn vỡ ra theo thời gian. Nhưng tôi vẫn giữ lại những mảnh vụn. Mỗi khi nhìn chúng, tôi lại nhớ đến ngày chúng còn ca hát, nhớ đến những buổi trưa cùng Đăng nằm dưới vòm cây đoán xem dàn đồng ca kia được tạo nên bởi bao nhiêu “nghệ sĩ ve”. Đôi khi, tôi thèm được nhìn thấy lại màu xanh biếc trên những đôi cánh mỏng.

***
locust
Từ quê nhà, Đăng gửi cho tôi một con ve sầu ép khô của mùa hè cũ: “Tôi muốn gọi thời gian trở về thời thơ ấu, những ngày tháng đầy niềm vui. Khi còn nhỏ, chúng ta chưa biết gì về những ganh đua và tham vọng. Yêu thương và chơi đùa là tất cả những gì ta biết về cuộc đời. Và những con ve sầu còn tượng trưng cho tình bạn. Tôi biết bạn giận vì tôi đã cố giữ lấy cho riêng tôi những màu sắc đẹp, những con ve sầu còn đang ca hát. Nhưng từ khi bạn đi, bộ sưu tập của tôi vĩnh viễn không có thêm một con ve sầu nào nữa. Tôi biết mình có lỗi. Nhưng chúng ta cũng đánh mất tình bạn rồi sao? Tôi nhớ bạn.”

Tôi đọc ở đâu đó rằng “Chúng ta thường đi qua cuộc đời mà không nhận biết sự khác nhau giữa tình bạn và sự quen biết. Người quen là người ta biết tên và thường hay gặp. Ta có thể chia sẽ nơi ở, bàn làm việc, những bữa ăn, kể cả thời gian. Nhưng họ không phải là người để ta chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt trong đời. Và ta cũng không biết được đâu là những khoảnh khắc quan trọng trong đời họ. Còn bè bạn là những người ta nhớ đến khi nhìn thấy điều gì đó mà ta biết là họ thích, có liên quan đến họ, hay gợi đến những giờ phút đã chia sẻ cùng nhau.” Tình bạn bắt đầu từ đó. Tôi với Đăng cũng vậy.

Tình bạn đầu tiên ấy, đối với tôi, cũng giống như lần đầu tiên được chiêm ngưỡng cầu vồng sau một cơn mưa phùn mùa xuân. Như vẻ đẹp của nụ hôn đầu tiên, của một đoá hồng leo lẻ loi trên tường nhà, của một lớp vỏ óng ánh sức sống của một con ve sầu còn biết hát. Có những vẻ đẹp bạn không nhận ra cho đến khi đã đánh mất nó, không phải như người yêu đã chia tay, không phải như nụ hoa đã tàn héo, mà như một phần cuộc đời bạn, không gì thay thế nổi.

Tôi gửi lại cho Đăng con ve sầu và viết : “Không nhớ sao, ve sầu tượng trưng cho tình bạn. Nó không bao giờ ca hát một mình. Ở đây không có ve sầu. Hãy để nó trở lại với Đăng, và tôi cũng vậy!”

Đông Vy

Những chiếc hộp

tinbox
Một lần tình cờ, tôi phát hiện một chiếc hộp sắt tây khóa kín để trên nóc tủ. Ba nói, nó đựng di chúc của ông nội. Trong đó viết rõ ông để lại cho tôi cái gì khi ông “về với đất”. Tôi chợt nghĩ, nếu mình cũng phải đi xa, xa thật xa, mình sẽ để lại gì cho những người mình thương yêu. Vậy là tôi quyết định mình cũng sẽ làm “di chúc”. Tôi cũng tìm một chiếc hộp có khoá. Trong đó, tôi cất tờ “di chúc” và tất cả …gia tài sản nghiệp của mình.

Mỗi năm một lần vào đêm giao thừa, sau khi đã quét dọn nhà cửa sạch sẽ, tôi ngồi vào bàn và viết. Tất nhiên, chẳng phải là thời điểm bi thảm để nghĩ đến cái chết nên “di chúc” của tôi chỉ là một bản kiểm kê và phân chia “tài sản”, những gì tôi đã dành dụm được trong suốt thời gian qua, cho những ai mà tôi đã gặp và yêu quý.

Bản di chúc đầu tiên năm tôi tám tuổi, rất ngắn vì gia tài của tôi chẳng có gì nhiều. Tôi để lại cho ba tấm ảnh ba đang bế tôi trên tay cười toa toét, để lại cho mẹ tấm ảnh mẹ đang dỗ tôi ngay trước nhà thờ Đức Bà. Để lại cho hai đứa em trai của tôi những chiếc xe điện mới toanh mà tôi đã phải dọa dẫm để dành với chúng. Để lại cho ông nội cây gậy mà tôi nhặt được ở nhà kho. Để lại cho Bảo Vi, đứa bạn thân nhất của tôi chiếc nón vải.
tinboxes
Rồi tôi lớn lên, dù có ra sao tôi vẫn về nhà vào mỗi đêm giao thừa, ngồi vào chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, nhìn ra bầu trời tối đen, mịn màng của đêm ba mươi và viết. Mỗi năm, tôi đến nhiều nơi hơn trong những chuyến du lịch với bạn bè, những chuyến công tác…và những thứ tôi nhặt nhạnh về cũng nhiều hơn: một chiếc lược đồi mồi từ Hà Tiên, những nụ hoa ngọc lan khô cong vẫn thơm nồng nàn như khi chúng đánh thức tôi dậy trong một đêm rất trong bên cạnh sông Tiền, một chiếc vỏ ốc tầm thường dạt vào bãi cát ở Nha Trang, một mảnh đá xấu xí văng ra khi tôi đi ngang qua những người thợ đục đá Non Nước. Và mồi lần nhặt lên, tôi đều nghĩ rằng tôi sẽ dành lại chúng cho một người nào đó mà tôi đã gặp. Chúng đánh dấu sự hiện hữu của tôi trên thế gian, đánh dấu những bước chân của tôi đã đặt lên mảnh đất này, miền đất nọ, và đánh dấu tình yêu thương mà tôi dành cho những con người đã đến rồi đi trong đời tôi. Mỗi năm, những đồ vật chẳng đáng giá gì mấy cứ chất đầy chiếc hộp, cả một quả bàng khô, một con ve sầu chưa lột xác còn giữ nguyên màu xanh óng, đến nỗi tôi phải thay một chiếc hộp lớn hơn.

Khi ông nội mất đi, ba tôi mở hộp ra và đọc cho mọi người nghe tờ di chúc, thứ duy nhất ông để lại là những mảnh đất, chia đều cho tất cả mọi người, đất trồng cây ăn trái, đất trồng khoai sắn và đất trồng lúa. Ông để lại cho tôi tủ sách và một rẻo đất rất nhỏ hình tam giác, nằm cạnh những mảnh ruộng mà ông đã làm lụng suốt đời trên đó. Một mảnh đất đủ để tôi trồng những cây cà chua và những luống rau muống, ông viết vậy, với tất cả tình yêu thương. Trước đây, có lần ông bảo rằng, chỉ với một miếng đất bé xíu như thế thôi, người ta chẳng thể nào đói được. Tôi đã đứng trước rẻo đất ấy và khóc rất nhiều.
tinbox1
Tôi chợt nhận ra là cuộc sống thật sự ngắn ngủi và đầy bất trắc. Tôi cũng nhận ra rằng làm cho những người khác biết mình yêu thương họ ngay lúc này tốt hơn là ấp ủ tình yêu đó cho tới khi ta không còn cơ hội để trao nó cho họ nữa. Tôi buồn bã khi nghĩ rằng đáng lý ra, tôi phải cho em tôi những chiếc xe đồ chơi khi điều đó còn làm cho chúng vui sướng, hơn là cất giữ hàng năm trời, cho tới khi chúng bắt đầu mơ về những chiếc xe hơi thật. Từ đó, tôi không viết di chúc nữa, tôi vẫn nhặt nhạnh những đồ vật xinh xinh mà tôi nhìn thấy, nhưng không cất đi mà tặng ngay cho ai đó mỗi khi có dịp.

Cho đến bây giờ tôi vẫn giữ chiếc hộp đã trống không của tôi, cũng như chiếc hộp sắt tây chỉ đựng tờ di chúc dài hai trang trang giấy của ông nội, vì tôi biết, có một thứ vẫn luôn đầy ắp trong chiếc hộp ấy, đó là tình yêu thương ông Nội dành cho tôi, và tình thương tôi dành cho mỗi người tôi gặp, cho cuộc sống này.

Đông Vy

Bữa điểm tâm bằng hồ dán

Tôi còn nhớ đó là một buổi sáng tháng Chạp lành lạnh. Tôi dậy thật sớm, lúc mặt trời vừa ửng lên, khoác áo ấm, giày vớ đủ bộ rồi đĩnh đạc leo hàng rào sang nhà Minh mập. Tôi có hẹn sẽ theo ba nó đi chặt mai. flour-girl-eating
Ba mẹ Minh kiếm sống bằng cách trồng đủ thứ trên khoảnh đất nhỏ sau vườn: dưa leo, củ kiệu, hành ngò, hoa hồng, hoa cúc… và mang ra chợ bán. Có khi lỗ, có khi lời. Nhưng chặt mai mới là nghề “cha truyền con nối” từ thời ông cố nó. Mỗi năm chỉ được một lần, nhưng nhờ đó mà tới chiều 30 mới kiếm được tiền ăn Tết.

Năm nay, ba Minh bảo sẽ cho nó đi theo để “học nghề”. Tôi phải hứa với Minh là chỉ đi theo cho biết thôi, không được chặt cành nào kẻo ba mẹ nó… mất mối. Vì Tết nào ba tôi cũng mua của nhà Minh mập cành mai to nhất, đẹp nhất và đắt tiền nhất.
flourglue-bowl
Khi tôi thò đầu qua cửa sổ thì thấy ngay Minh mập và đám em út lau chau đang ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ thấp, đứa nào cũng áo trắng, quần soọc xanh, cũ kỹ nhưng thẳng thớm, tinh tươm. Cả bọn chụm đầu quanh một chiếc nồi gang to đen bóng vì ám khói, bên trong chứa đầy … hồ dán. Tôi biết rõ nó là hồ dán. Thời đó chưa có những lọ “keo dán” công nghiệp xinh xinh như bây giờ, mỗi khi tôi có môn thủ công ở trường, ba tôi vẫn lấy bột sắn trong kho ra, cho vào xoong nước, bắc lên bếp rồi khuấy đều tay cho tới lúc chất lỏng trắng đục như sữa kia biến thành một thứ bột sền sệt, dẻo quánh và trong veo. “Đây là hồ dán”- Ba tuyên bố.

Vậy mà bây giờ anh em nhà Minh mập xúm vào nồi, mỗi đứa một chiếc muỗng, hăm hở múc hồ dán chấm vào nước mắm… cho vào miệng ăn ngon lành. Nhìn thấy tôi, Minh mập vui ra mặt: “Ăn sáng không, mày ?”. Tôi nhìn đám em nó mặt mũi dính tèm lem thứ chất dẻo trong veo, buột miệng: “Hồ dán làm sao ăn được, ghê thấy mồ”. Minh mập lừ mắt: “Không ăn thì thôi, đồ làm phách!”
flourglue
May mà nó không giận đến nỗi đuổi tôi về nhà, nhưng suốt buổi chặt mai hôm đó, Minh mập đâm ra lầm lì, chẳng thèm nói với tôi câu nào. Tôi cũng chẳng để ý đến những cành mai xem chúng nhiều hoa hay nhiều nụ, thế đẹp hay không đẹp, vì mãi nghĩ đến món …hồ dán. Thứ bột sắn đó, tôi chỉ thấy bà ngoại trộn với rau băm để cho heo ăn mà thôi.

Chuyện tôi phát ngôn một câu xanh rờn ở nhà Minh mập, không hiểu sao ba mẹ tôi lại biết. Sáng hôm sau thức dậy, tôi thấy mẹ đặt lên bàn ăn một nồi hồ dán còn bốc khói. Ba xoa xoa bàn tay, tỉnh rụi: “Lạnh quá, lạnh quá! Ăn sáng thôi”
flourPorridgeBoy
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ăn… “hồ dán”, thứ bột sắn lọc pha với nước rồi khuấy lên một cách giản đơn. Ba quấn quanh chiếc đũa, chấm với nước mắm ớt, vừa ăn vừa hít hà. Mẹ múc vào chén, chan nước mắm, vừa ăn vừa cười tủm tỉm. Còn tôi, sau vài phút ngỡ ngàng cũng nếm thử… vì tò mò. Và tôi nhớ mãi… nhớ mãi vị nhạt nhếch của nó.

Buổi sáng hôm ấy, ba nói với tôi rằng không có gì đủ “kỳ cục” để phân biệt người này với người khác. Rằng trên đời này không có gì đủ “kỳ cục” để con người thấy xa lạ với nhau. Buổi sáng hôm ấy, tôi đã học được rất nhiều từ món “hồ dán”, Để rồi lớn lên, khi có dịp đến những vùng đất lạ, tôi có thể thản nhiên ăn những món lạ lùng hơn thế nữa.

…Minh mập bây giờ là một ông chủ trang trại trẻ chuyên trồng hoa, vẫn đi chặt mai mỗi mùa Tết đến và thỉnh thoảng, vẫn khuấy một nồi hồ dán để ăn. Nó viết thư nói với tôi rằng: “Mình đã lớn lên từ những bữa hồ dán đó”. Tôi biết là cả tôi cũng vậy.

Đặng Nguyễn Đông Vy

Khi ta không phải thiên tài

girl

Ông Nội tôi là một người rất đặc biệt. Trong khoảnh khắc tình cờ, tôi mới chợt nhận ra điều đó. Ba thì gật gù một cách nghiêm túc: “Tất cả các ông Nội đều là những người đặc biệt!”

Hiển nhiên là Ba đang muốn nói về ông Nội của Ba, tức ông cố của tôi, người vẫn xuất hiện thường xuyên trong các câu chuyện của ông Nội. Và tôi nhớ nhất là chuyện về người nông dân nghèo sống cạnh sông Gianh đã trở thành ông chủ một trang trại lớn như thế nào. “Tất cả bắt đầu bằng một tia sáng loé lên trong suy nghĩ – ông Nội tôi thường nói như vậy trước khi kể chuyện- nhưng muốn tia sáng loé lên thì những suy nghĩ phải chuyển động trước đã”. Ông minh họa bằng cách làm cháy bó rơm khô với hai cục đá nhặt bên lề đường. “Phải có chuyển động thì mới có những tia sáng, con thấy không?”

Tất cả bắt đầu từ những tia sáng như thế. Vào một ngày nọ, ông cố lúc đó là anh nông dân tay trắng quyết định đem bán tất cả những tài sản mình có, ra chợ mua một con bò gầy giá một đồng rưỡi. Đó là thời kỳ khó khăn, mùa màng thất bát, con bò gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, bước chân loạng choạng vì bị cột lâu ngày. Nó bị bỏ quên một góc ở chợ Bò (Đồng Hới, Quảng Bình) vì chẳng ai thèm để ý đến. Nó quá ít thịt đối với những lò mổ, và quá yếu ớt để kéo xe hay cày bừa. Ông cố tôi mang nó về và đưa nó vào tận trong thung lũng. Nơi đó ở xa làng, nhưng có nhiều cỏ non và không khí, có những khe nước hiếm hoi bé xíu róc rách chảy xuống từ trên những vách đá. Ông chăm cho con bò béo lên. Sau vài tháng, con bò gầy thành con bò béo, mông nó đủng đỉnh, bụng nó căng tròn, vì công việc thì nhẹ nhàng, lại ăn toàn cỏ tươi và nước ngọt. Ông mang nó ra chợ, bán lại với giá năm đồng, một đồng để tiêu xài, còn bốn đồng thì mua hai con bò gầy, và mang vào thung lũng chăm sóc. Cứ thế, mua một bò gầy, bán một bò béo, lại mua hai bò gầy… Có khi, ông giữ lại những con khỏe mạnh để cày bừa, hay để sinh con…và bán đi những con còn lại. Ba năm sau, ông có cả một đàn bò cả trăm con, có đất đai, vườn tược, có những người làm thuê trên khắp các cánh đồng…Ông trở thành một ông chủ trang trại giàu có nhất làng…

Sau hai ba cuộc chiến tranh, ông cố nuốt nước mắt chứng kiến gia tài của mình lần lượt tiêu tan cùng với loạn lạc và ly tán. Cho đến khi cả ông cũng ra đi. Nhưng câu chuyện về cuộc đời ông vẫn lưu truyền trong gia đình tôi như một huyền thoại. Câu chuyện bắt đầu từ một tia sáng lóe lên trong suy nghĩ, khi người nông dân nhìn thấy trong chợ những con bò béo giá cao, và những con bò gầy, giá rẻ.
sparkofcreatvity
Khi ông Nội kể câu chuyện đó, mẹ tôi cứ tấm tắc: “Ông cố kinh doanh giỏi thật!”. Nhưng ông Nội nghiêm nghị : “Đó không phải là kinh doanh, đó là cuộc sống!” Ý ông muốn nói, những tia sáng phải loé lên luôn luôn trong mỗi ngày ta sống.

Kỉ niệm tôi nhớ nhất về ông là một cái Tết nóng bức của miền Trung. Đó là những ngày độc địa, cái nóng bất chợt giữa mùa đông thật đáng sợ, hơi nóng như bốc lên từ mặt đất. Gió táp vào mặt, nước ngọt chỉ còn trong một vài cái giếng sâu hơn 15 mét. Ông Nội là người chịu đựng cái nóng giỏi hơn ai hết. Cả buổi trưa, ông cũng lang thang ngoài đường. Chiều 28 Tết, ông trở về với đôi mắt sáng ngời: “Hà hà hà… Tết này nhà ta sẽ có tủ lạnh”. Mẹ hoảng hốt nhìn ba. Thời đó, điện vẫn còn là thứ xa xỉ, nói gì đến tivi hay tủ lạnh. Nhưng tủ lạnh của ông Nội giá chỉ có năm nghìn. Tết năm đó, nhà tôi đãi khách bằng cây nhà lá vườn chính cống: Dưa leo, dưa hấu, rau muống, xà lách tươi rói, ổi, mận ướp lạnh… và uống nước chanh dây…với đá lạnh. Ai cũng trầm trồ vì cái “tủ lạnh” độc đáo của Nội tôi. Mùa hè sau đó, ngoài chợ rộ lên cơn sốt mua thùng xốp, loại thùng xốp đựng đá thường thấy ở những quán nước dã chiến lề đường. Giá thùng xốp tăng lên mười nghìn và cả xóm tôi ai cũng có trong nhà một “tủ lạnh” nhẹ tênh, gọn gàng, hữu ích trong mùa nắng nóng. Bên trong có đầy đủ mọi thứ rau quả và…nửa cây nước đá.

Ông Nội tôi vẫn nhắc đi nhắc lại rằng, chúng ta không phải là thiên tài, vì thế ta phải học mỗi ngày một chút. Có vài người sống cuộc đời của mình như thể họ sẽ sống mãi mãi. Vài người tranh đấu suốt đời để mưu cầu sự giàu có về vật chất hay danh vọng. Sự tham lam đẩy họ về phía trước. Nó là chất xúc tác của họ. Còn đối với ông Nội tôi, sự khôn ngoan chính là của cải mà ông tích luỹ được bao nhiêu năm trong đời. Ông cho rằng, ta chú tâm bao nhiêu, ta học được bao nhiêu, và nhớ được bao nhiêu những kinh nghiệm của mình- đó là điều cốt lõi của sự tồn tại.

Cùng với ông, tôi học được rằng tôi lúc này có thể yếu đuối, lúc khác rất quả cảm, đôi khi tôi sợ hãi, nhưng phần lớn thời gian còn lại – tôi tự do. Khi người ta có thể tự do, là khi những suy nghĩ có thể chuyển động muôn phương, và từ đó, lóe lên những tia sáng của sự sáng tạo. Với một tâm hồn tự do và trí óc rộng mở, thế giới sẽ luôn mới mẻ và không bao giờ quá bất ngờ đến nỗi ta không thể thích nghi. Tôi rất nhớ một câu nói của nhân vật Laura trong phim Men in Black II : “Từ khi ta còn bé, lúc được mọi người bảo cho biết ta phải nghĩ gì, tin gì, thì trái tim ta đã nói với ta rằng ở ngoài kia còn có nhiều hơn thế!”. Và trái tim chỉ có thể nói được điều đó khi trái tim mở rộng và luôn luôn chuyển động.

Tặng ông Nội của con và ông Nội của Ba
Đặng Nguyễn Đông Vy

Ai qua là bao chốn xa…

nha

Có một hôm, tình cờ lạc vào forum của trường cũ, tôi đọc được câu này của một người bạn thân thiết thuở ấu thơ: “Bình yên – là khi được ra khỏi nhà”

Tôi hiểu vì sao bạn viết vậy, và tôi đọc được phía sau dòng chữ ấy một nỗi buồn vô hạn.

Nhà chỉ là một từ ngắn ngủi, nhưng hàm nghĩa của nó thì có thể rất mênh mông.

Nhà trong nỗi buồn của bạn là căn biệt thự vắng người, và mỗi khi có người thì đầy tiếng cãi vã.

Nhà trong ký ức của tôi là một căn nhà nhỏ xíu khi tôi chưa đầy ba tuổi, nơi tôi chạy quanh chân ba trong cái sân nhỏ có trồng những cây cà chua.

Nhà trong nỗi nhớ của cô bạn thân vừa dọn qua khu phố mới kín cổng cao tường, chính là cái xóm nhỏ ồn ào mà thân mật, những ngôi nhà cũ có hàng rào thấp và thưa, nơi người này có thể đứng ngoài đường mà lơ đãng ngó vô phòng khách nhà người khác.
comgiadinh

Nhà cũng có thể một gia đình ba người hay thậm chí hai mươi người, một thị trấn nhỏ hay một thành phố lớn.

Nhà đối với những người xa quê hương chính là cái dải đất hình chữ S nhỏ nhắn bên bờ biển Đông trên bản đồ thế giới, và đối với những phi hành gia làm việc trên trạm không gian, nhà có thể chính là viên ngọc xanh tuyệt đẹp ngoài vũ trụ kia đang quay rất chậm.

Nhà cũng có thể là tình yêu của một ai đó dành cho ta, là trái tim ấm áp của một ai đó, nơi mà ta luôn ao ước được chạy đến náu mình.

Để tìm lại bình yên.

Nhà chỉ là một từ ngắn ngủi, nó không đồng nghĩa với bình yên, nhưng chúng ta vẫn luôn khao khát rằng nó gắn với bình yên. Và khi nào nhà trái nghĩa với bình yên thì đó là khởi đầu của bất hạnh.
giađình
Tôi tin rằng, mái nhà nào cũng từng có lúc đồng nghĩa với niềm vui và cả bình yên. Nhưng bạn của tôi ơi, bình yên của nhà không được mặc định là có sẵn. Nhà là phần cứng, còn bình yên, hạnh phúc, niềm vui là phần mềm. Gia đình là phần cứng, còn tình yêu và thấu hiểu là phần mềm.

Bởi thế cho nên, bình yên là thứ phải được thiết lập, và vì thế, có thể tái thiết lập. Nếu ta là một phần của nhà, dù chỉ là một phần nhỏ, nếu ta thật mong muốn mái nhà thân yêu của ta có được nó, hay lại có nó một lần nữa, thì ta phải tham gia vào quá trình thiết lập đó.

Bằng một nụ cười xoa dịu, bằng một câu nói vị tha, bằng thương yêu nhẫn nhịn, bằng trái tim ấm sẵn sàng sẻ chia, một cái nắm tay thấu hiểu, hay có thể bằng một giọt nước mắt. Dù thế nào, cũng không phải bằng sự buông xuôi.

Để kéo những trái tim về gần với nhau. Để setup nhà thành một nơi ta phải luyến tiếc khi rời xa và luôn mong mỏi quay về.

Bạn của tôi ơi, tôi còn nhớ khi chúng ta còn nhỏ, lúc chúng ta cùng ngồi chung một chiếc ghế mây dưới tán mận trong vườn nhà, mẹ của bạn đã hát cho chúng ta nghe câu hát này:

“Ai qua là bao chốn xa, thấy đâu vui cho bằng mái nhà…”

Tôi vẫn nhớ, cho đến bây giờ, bài hát ấy. Và tôi vẫn nghĩ rằng, nếu đã không nơi đâu có thể bằng được mái nhà mình, thì điều tối thiểu ta có thể làm cho ký ức của mình, là đừng để nhà trái nghĩa với bình yên. Và rằng đừng đợi đến khi ta “qua bao chốn xa” rồi mới thấy mình yêu thương nó, vì biết đâu, đến khi ấy thì ta đã không thể nào về lại được.

Phạm Lữ Ân

Quê Hương

Một lần đêm quê, ngồi chơi cữ rượu độ gần tàn, người hàng xóm khe khẽ ngâm lên:

Về quê nghe tiếng chim bắt cô trói cột
Ngỡ ai treo kí ức ở trên cành
Ta mòn gót đi cùng trời cuối đất
Tóc trên đầu hao hết nửa phần xanh.

Cả bàn rượu lặng im. Còn tôi, câu thơ thứ nhì cứ treo lơ lửng trong đầu.
Và những lúc chu du trong mơ hồ nhớ, mơ hồ thương ấy, lòng cứ mơ hồ một nỗi niềm quê hương.

Dường như từ thuở mới oe một cái tiếng con người linh hồn người ta đã kết ước với một cuộc tha hương rồi trong mỗi bước dấn thân lại thêm nặng tấc lòng hoài cố xứ.
Một lần gặp hình ảnh đứa trẻ sơ sinh không biết nói cười, buồn chán như kẻ không nhà của Đạo Đức Kinh tôi lại có cái cảm giác vô lí rằng Lão Tử là người đầu tiên mang nỗi tha hương vào cõi âm u triết lí ( như anh nhi chi vị hài, lụy lụy hề nhược vô sở qui ).

Mà cũng chẳng thể lí giải nổi con người đã quán thông cõi đạo đức huyền bí ấy thức nhận được điều gì. Đâu cũng là quê hương hay không đâu là quê hương? quehuong2

Rồi trong những lúc đối thoại với thi ca, nỗi quê, nghĩa quê, cái phần hồn và phần ý ấy trong tôi cứ như cố tình làm một lộ trình ngược chiều nhau đến là bối rối, đến là khổ sở.
Có những lúc trong tha thiết hồn quê, quê hương với tôi gần lắm, cụ thể, hữu hình.
Là dòng sông quê với những bóng tre xanh ôm trùm làng xóm như sợ cuộc li quê nên dùng dằng không chảy, nên lặng im sâu thẳm nỗi niềm.
Là những con đường mòn hun hút chạy mãi từ chiều vào đêm với nhẫn nại những dấu chân, nhẫn nại những đôi vai, nhẫn nại những nụ cười, nhẫn nại những giọt mồ hôi…

Và, em yêu, không đành dối mình mà phải thật cùng em, với tôi quê hương còn là những đêm trăng có em và mái tóc huyễn hoặc hương cau, dịu dàng hương chanh, nồng nàn hương bưởi… Trong sóng sánh tình tôi chân thành tặng em những vần thơ tiền chiến, và em thật chân thành khi ngỏ ý muốn gởi lòng cho những thi nhân. emxua 2
Rất tiếc tôi chẳng thể là thi nhân, lại càng không là thi nhân thời tiền chiến.
Mà cũng thế, em chẳng thể mãi mãi chân thành.

Rồi từ đó mình tôi độc hành vào cõi thi ca mà thảng thốt nhận ra trong những thao thức vĩnh cửu đã có lúc có người quê hương chỉ là huyễn ảo mà không đâu là quê hương.
Này là Giả Đảo.
Dường như thi nhân xưa ấy đã đùa với người ta mà giễu cả lòng mình trong cái bóng quê hương hư hoặc:

Khách xá Tinh Châu dĩ thập sương,
Quy tâm nhật dạ ức Hàm Dương
Vô đoan cánh độ Tang Càn thủy,
Khước vọng Tinh Châu thị cố hương.

Tinh Châu quán khách đã mười năm
Sớm tối Hàm Dương dạ nhớ luôn.
Nay chợt qua dòng Tang Thủy nữa,
Tinh Châu ngoảnh lại ngỡ quê hương.

Nguyễn Khuê dịch

Này là Hạ Tri Chương.
Cái người Hạ Tri Chương ấy đã chẳng phải ngậm ngùi trong cuộc “đại hồi” để lại làm khách giữa quê nhà đó sao?

Thiếu tiểu li gia lão đại hồi,
Hương âm vô cải, mấn mao thôi.
Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,
Tiếu vấn: “ khách tòng hà xứ lai?”
bong_tre

Thuở nhỏ ra đi trở lại già,
Giọng quê chẳng đổi, tóc sương pha.
Trẻ con trông thấy, không quen biết,
Cười hỏi: “ khách người ở chốn xa?”

Nguyễn Khuê dịch

Và thi nhân của xứ Phù Tang có tên Ba Sô ( Basho ) trong cuộc du hành vĩ đại của mười năm cuối đời đã ngộ được một nghĩa quê hương:

Đất khách mười mùa sương
Về thăm quê ngoảnh lại
Ê-đô là cố hương.

Đoàn Lê Giang dịch

Tôi cứ bần thần tự hỏi, có phải đây là những khắc khoải tìm về quê cũ hay cũng chỉ là những lưu luyến cuối cùng để ngộ ra rằng một cõi con người là một cuộc li quê vĩnh viễn để quả quyết đi tìm một nghĩa đích thực của quê hương? Mà cái nghĩa ấy tôi cứ ngờ ngợ rằng triết học và tôn giáo đang chiếm hữu.

Minh à, những lúc mịt mù câu chữ thế này, mình lại nhớ Minh đến lạ!Giờ đây trong những chiều phố thị con người nghiện ngập những con số là Minh ấy có còn tư lự với những câu thơ mà xưa Minh rất thích:

Quê hương tôi quehuong
Núi đá vôi
Và xóm đạo.
Tuổi thơ tôi
Lưng trâu và cây sáo
Chuông nhà thờ rút từng sợi hoàng hôn.

Rồi Điểm, rồi Sơn, rồi Thịnh… Chao ôi! Chí tang bồng và những cuộc viễn du vào chốn phù hoa có bao giờ để lại những dấu chân mỏi mệt phù nề?
Bạn mê viễn xứ ta buồn tri âm!
Xưa à, nhớ thật nhiều những bóng xưa dấu ái với lời ủy thác: Ở lại, và hãy là một cái gì có nghĩa với quê hương, tụi này đi rồi sẽ quay về.
Đâu ngờ hò hẹn cũng là trăm năm.
Đỏ mắt những mùa xuân hoài những bóng người.
Và trong những tấm lòng xưa tôi biết, tiếng chim bắt cô trói cột cứ hoài khắc khoải một cái tình quê.
Để nơi này cũng hoài khắc khoải một cái nghĩa quê.
Và như là quà tặng cố nhân, tôi gửi.
Rằng không chiếm giữ thì không mất. Khắc khoải gì cho thêm bận bịu, đâu cũng là quê hương mà không đâu là quê hương.
Mong người xa bớt nặng lòng!
Ấy là tôi nhủ thế, mà trong lúc này đây câu “ hà xứ thị” cũng cứ còn váng vất nơi lòng.
Là thế đó xưa ơi!

Quế Sơn mùa hạ
Nguyễn Tấn Ái.

Nàng Hoa Chuối

bananaflower1
Ngày xửa ngày xưa, ở một miền quê xa xôi nọ, có một ngôi làng nhỏ, trong ngôi làng nhỏ ấy có một căn nhà gỗ xinh xinh của đôi vợ chồng già. Bao quanh căn nhà gỗ xinh xinh ấy, hẳn nhiên là một khu vườn thật đẹp. “Ồ không – những bông hoa hồng chu môi phản đối – phải nói là hai khu vườn mới đúng”. Vì đó là hai “lãnh thổ” riêng biệt và hiếm khi nào chịu giao lưu với nhau. Khu vườn thứ nhất là khoảng sân trước nhà, đó là lãnh địa riêng của các nàng hoa cao quý: Hồng, Cúc, Phù dung và Hải đường. Chàng mặt trời oai vệ mỗi lần đi ngang qua đó đều dừng lại, nghiêng đầu đùa cợt đôi câu với các nàng.

Khu vườn phía sau nhà là lãnh địa của đám nhà quê: chuối, dong riềng, sả, bồ ngót, khế… Chúng cam chịu phận “hậu cung”, khuất mình dưới tàng lá dày của cây xoài, cây ổi và cây mận. Chúng cố vươn những chiếc lá lên cao để chờ đón một tia nhìn hờ hững của chàng mặt trời.

Nàng Hoa Chuối – nhân vật chính của chúng ta sống ở nơi đó, dù không ai để ý đến nàng. Mọi người chỉ ưa tán chuyện với cô nàng hoa Khế có khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi môi chúm chím thẹn thùng, khoác chiếc áo màu tím nhẹ như tơ chiều hay nàng hoa Mận có làn da trắng lấp lánh như tuyết đầu xuân, đôi mắt trong leo lẻo như nước hồ, những ngón tay thon kiều diễm …Chàng Gió mê hoa Mận như điếu đổ. Lâu lâu chàng lùa qua một dạo, run run chạm tay vào tóc nàng.
bananaflower2
Chàng Gió cũng như những cư dân khác của vườn sau chẳng bao giờ thèm đếm xỉa đến Hoa Chuối, vì nàng trông thật xấu xí với thân hình thô vụng, to quá khổ, quấn trong tấm áo dày màu tím đậm. Cô đơn và lạc lõng, Hoa Chuối chỉ biết nép mình sau thân hình to lớn của ba, nàng tha thiết gọi mẹ – những tấm lá xoè rộng – ngả xuống che nàng lại. Ba Mẹ nàng an ủi “Sao vậy con? Con rất xinh đẹp mà” Nhưng nàng không tin. Nàng tự biết thân phận mình.

Nhìn mà xem, trong thế giới cỏ cây này có ai nặng nề cục mịch như nàng không? Tất cả những nàng tiên hoa đều nhẹ như lông hồng. Cả những chàng tiên lá cũng vậy. Họ có thể tung mình bay theo những ngọn gió bất cứ lúc nào. Chỉ có nàng là kỳ dị nhất. Có đôi cánh gió nào nâng nổi thân mình quả tạ của nàng không?

Thậm chí con người cũng chẳng xem nàng là hoa nữa. Hôm nọ, bà cụ vừa nhìn thấy nàng đã gọi với vào nhà: “Ông ơi, cây chuối của mình ra bắp rồi đó ông ạ”. Sao lại là “bắp” cơ chứ.

Nàng khóc nức nở. Mình là hoa mà, mình chính là một bông hoa…

***

Một ngày kia, chàng chim Sâu đưa tin từ vườn trước ra vườn sau: “Hôm nay nhà có khách”. Đó là vợ chồng cô con gái cùng với cháu ngoại của ông bà cụ từ thành phố về chơi.

Cả khu vườn còn đang xôn xao chợt im bặt khi nhìn thấy một cậu bé con chạy ào ra vườn. Ôi, cậu bé xinh xắn như một thiên thần. Đôi mắt cậu mới trong làm sao, nụ cười của cậu mới rạng rỡ làm sao.

Người mẹ cúi xuống sửa lại chiếc giày cho cậu và nói: “Đừng hái hoa của ông nghe con” Cậu đáp lại: “Những bông hoa hồng kia hả mẹ? Chúng chỉ hợp với bọn con gái thôi. Còn con chỉ thích cây và lá” Rồi cậu cười, tiếng cười giòn tan trong trẻo vang khắp khu vườn rộng.

Cậu bé chạy ào đến ôm lấy thân cây ổi mát rượi, cọ má vào đó khiến cô Ổi cười khúc khích vì nhột. Những cư dân trong vườn xôn xao. Bác Mận vươn tán ra, vén những chiếc lá um tùm để khoe một chùm quả chín đỏ. Nàng tiên hoa Khế e ấp thả một bông hoa nhỏ xuống vạt áo cậu. Ai cũng muốn đón chào cậu, trao tặng cậu những trái cây ngon nhất, chiếc lá xanh nhất, ngọn gió mát nhất, bông hoa đẹp nhất.
bananaandboy
Đang tung tăng khắp chốn, cậu bé đột nhiên dừng lại trước bụi Chuối nằm im lìm cạnh chái bếp. Nàng Hoa Chuối hoảng sợ quay mặt đi, khép chặt những chiếc bẹ tím lại, nhưng vô ích. Cậu bé nhìn chăm chú vào Hoa Chuối với đôi mắt ngạc nhiên.

Cậu hỏi: “Mẹ ơi, đây là cái gì hả mẹ?”

“Đó là một bông hoa chuối con à”

“Ồ, bông hoa này lạ quá mẹ ơi.”

Sắp rồi. Cậu ấy sắp chê mình rồi. Cậu ấy sẽ bảo là mình mập ú và xấu xí. Trái tim của nàng tiên hoa Chuối tan nát.

Cậu bé giơ bàn tay nhỏ xíu lên sờ vào lớp áo tím dày cộm của Hoa Chuối rồi mỉm cười:

“Bông hoa này trông mũm mĩm và ngộ nghĩnh làm sao. Da của nó mát rượi. Và màu tím của nó thật đẹp phải không mẹ!”

Hoa Chuối sững sờ vì xúc động. Cả khu vườn đều ngoảnh lại nhìn nàng.

Mẹ cậu bé từ tốn:

“Phải đó, con à. Chuối là một loài cây rất có ích. Những chiếc lá chuối xanh rờn này dùng để gói bánh nè; trái chuối chín là thức ăn ngon và bổ nè; thân cây chuối làm thức ăn cho heo nè; cả bông hoa chuối này cũng là một món rau ngon nữa. Con biết không, giấu sau những lớp áo tím này là những trái chuối non, vài hôm nữa, nó sẽ trổ ra những buồng chuối ngon lành.”

Chân bước theo mẹ vào nhà, cậu bé vẫn còn ngoái lại. “Ồ hay quá! Khi nào nó sẽ trổ buồng hả mẹ?”

“Mẹ không biết con à, ngày mai mình về rồi, chắc là mình không kịp thấy nó trổ buồng đâu con”

“Tiếc quá mẹ ơi, ước gì con được nhìn thấy Hoa Chuối trổ buồng…”

Cho đến tận khi đêm xuống, những cư dân của vườn sau vẫn còn xôn xao. Câu chuyện đã được anh chim Sâu mách lẻo ra tận vườn trước. Cái tên Hoa Chuối vang lên khắp mọi ngõ ngách trong vườn. Giờ đây Hoa Chuối không còn sầu muộn nữa. Nàng say sưa ca hát và uống cạn những giọt sương. Nàng tự hào vươn vai đón lấy ngọn gió mát lành. Nàng gom hết năng lượng của mình để cuốn nhẹ những lớp áo tím cũ bên ngoài, làm bật ra những buồng chuối non tí hon, nõn nà phơi mình trên lớp áo lụa mới mượt mà. Cả khu vườn nín thở ngắm nhìn vẻ đẹp viên mãn và kiêu hãnh của Hoa Chuối dưới ánh trăng khuya.

Sau khung cửa sổ, trong vòng tay mẹ, cậu bé chợt nhoẻn miệng cười trong giấc ngủ say. Cậu không biết những nụ cười và lời khen tặng của mình lúc ban chiều đã làm nên một điều kỳ diệu. Và vì thế, có một điều kỳ diệu khác sẽ đón chào cậu vào lúc bình minh.

Đặng Nguyễn Đông Vy

Tự Khúc Cho Người

Yêu vô cùng những trưa miền quê nhỏ ạ!
Nắng canh chừng những cánh đồng, những khu vườn, những hàng cây.
Nắng nhốt mọi người trong những căn nhà, sau cánh cửa. Anh thường có ý nghĩ tai quái rằng nắng đốt cháy những bóng người.canh-co

Và khi ấy, cô độc là quà tặng cho mình tận hưởng.

Thời đại cho ta nhịp sống mới, hồ hởi quá, nhiều cảm thông quá, dễ dãi quá! Đến lãnh địa riêng của cá nhân chừng cũng không còn.
Đôi khi muốn khước từ vòng luân vũ cuộc đời với tiết tấu sẻ chia.
Nhìn dòng người cứ ồn ào như chợ, như tiệc, như tết lại thích đến nhói lòng lời ai đó: Điều kì lạ là những dòng sông cứ hăm hở đi tìm biển cả để rồi tự đánh mất mình.

Dường như loài thú không yêu nhau bằng lời nói, chúng chỉ nhìn nhau, và trong sự khiếm khuyết ấy chứa đầy một tình yêu chân thật.
Dường như ngày xưa, xưa như thuở mới yêu nhau, mình có dắt nhau vào công viên, em thì mải mê nghe con vẹt học nói, anh thì chỉ thích chú khỉ lông vàng.
Dường như ngày xưa em rất thích con lật đật, chả thế mà trên bàn học của em có quá nhiều lật đật, anh thì chỉ thấy ở đó trò đùa tai quái của thế nhân.
Dường như ngay trong tình yêu chân thành đã hàm sự cô độc. thônque3

Ngày xưa, cũng những trưa vắng người, anh ngồi nhìn mênh mông nắng vàng trên hun hút đồng quê, em đã đùa anh lời đùa tai ác:

Thích cô độc thì hoặc là dã thú, hoặc là thần linh.

Anh không có cơ may là thần linh,(dù là thần linh thất sủng).
Rất may anh cũng không sẵn lòng làm dã thú.
Anh chỉ là con người bình thường, tin anh đi, đến bệnh viện, khoa thần kinh và khoa tim mạch từ chối anh.
Nhưng rất muốn, rất mong, trong dằng dặc ngày giờ, thỉnh thoảng mình được làm một ẩn số, với xung quanh, và với chính mình.
Anh gọi đó là những dấu lặng. Là chợp mắt trần thế.
emxuaNhư là ngơi nghỉ cần cho hoạt động, sự cô độc cũng cần cho mình sau những ồn ào văn hóa đó em.

Ngày xưa có lần anh nhủ em như thế, và đôi mắt hồ thu của em chớp chớp, nghĩ gì hay không nghĩ gì nhỏ ơi?
Và bây giờ em đã trôi thật xa, thật nhiệt tình vào hun hút dòng đời, anh vẫn nhìn theo, vẫn thì thầm:

– Nhỏ ơi, biết không, những dấu lặng thật cần thiết cho cuộc đời!

Nguyễn Tấn Ái

Tản mạn bên giọt cà phê

cafê

Chào các bạn,

Mình có thú uống café. Có lẽ café đến với mình đầu tiên từ khứu giác, từ những ngày tháng đạp xe đi học phổ thông ngang qua quán Café Mai dọc phố Lê Văn Hưu, Hà Nội, vào những năm 1990s. Cạnh Café Mai có một quán cắt tóc và một cửa hàng ảnh mình thỉnh thoảng cũng ghé qua. Mùi café rang xay thơm lắm, đi theo cả hết cả quãng đường còn lại. Trong những năm đại học, mình hay đi quán café với bạn bè. Khi căngtin trong trường, khi quán vỉa hè, khi quán ngõ sâu, khi quán lầu cao khu Phố cổ Hồ Gươm, và khi quán vắng một mình bên Hồ Tây. cafe1Đôi khi café đứng ở vai trò phụ hơn, như khi đi nghe nhạc sống, ví dụ như quán Nhạc Tranh ở đường Thái Thịnh hay quán Café Opera ở khu Bách Khoa Hà Nội. Thật vui, sảng khoái và trầm lắng. Café giúp câu chuyện thêm đậm đà, hay giúp nghĩ sâu về một vấn đề, giãi bày cùng bạn bè, tập trung vào công việc hay ôn thi gấp. Café giúp người ta dễ nói chuyện, về công việc, về thời tiết lăng nhăng, hay đôi khi chỉ về café 🙂 Đôi khi cảm xúc chợt xuất hiện khi ta nhìn những giọt café phin nhỏ tí tách. Người ta bảo café và thuốc lá kết nhau lắm, nhưng mình không hút thuốc nên chẳng dám bình luận 🙂
cafe2
Cách đây vài năm, mình đọc được một bài báo tiếng Anh về giới café ở Hà Nội khá hay, mình cũng chia sẻ ở đây. Về sau khi chia sẻ với một cô giáo người Mỹ là mình cũng uống và thích café chồn, cô sợ lắm và mình chẳng dám đề cập nữa. Hoá ra mình may mắn, được kha khá tự do về ẩm thực hơn các cô giáo làng.

Khi qua Mỹ học, mình rất nhớ café Việt Nam bởi hương vị đậm đà chẳng đâu bắt chước được. Café ở Mỹ nhạt như nước ốc. Nhưng không gian café khoáng đạt, nhiều ánh sáng, yên tĩnh và tiên nghi.caFE4 Hồi ở thị trấn Burlington tiểu bang Vermont, mình hay qua quán Uncommon Grounds (mảnh đất không bình thường) nhâm nhi, đọc sách và làm việc, nhất là hồi mình thất nghiệp. Thời gian đó, không gian nhiều ánh sáng, nụ cười thường xuyên của những người phục vụ và của các khách hàng giúp mình thấy vui, trân trọng cuộc sống thật nhiều.

Quán thiết kế đẹp, có một máy rang xay café rất xinh bầy ngay cửa quán. Café ngon và phục vụ cùng với một số điểm tâm nhỏ, Internet miễn phí. Trên tường của quán trưng bầy ảnh nghệ thuật của các nghệ sĩ địa phương và các sinh viên trường Vermont. cafe5Có nhiều tranh Nghệ Thuật Mới, về môi trường, về sự nóng lên của toàn cầu, hay tranh trừu tượng với nhiều nét thẳng, dài, cá tính và thách thức. Các bức tranh được thay đổi thường xuyên hàng tuần làm cho mình thấy quán luôn mới và sáng.

Đây cũng là nơi nhiều nhóm xã hội địa phương đến định kì để sinh hoạt và thảo luận–chơi cờ hay làm thơ, sinh viên vừa nhâm nhi café vừa ôn bài, hay điểm dừng chân của du khách.

Quán nằm trong khu phố đi bộ. Mùa hè có các nghệ sĩ đường phố hát vang như một lễ hội vào những ngày hè ấm.
cafe6
Mình rất thích quán này vì giá cả vừa phải khiến mình có thể đến được thường xuyên. Chỉ khoảng 2 đô la (tức là khoảng 1/3 hay 1/4 tô phở) là có một chỗ uống café, Internet và một chỗ ngồi đọc sách sáng và tiện nghi 🙂

Lúc này các bạn còn hay ngồi quán café không nhỉ? Hay là thời gian thời @ đã làm cái thú ngồi quán café trở thành xa xỉ. Thật là thú vị khi thấy các quán café ở Mỹ trở thành nơi cho người ta những phút thanh bình thoải mái giữa nếp sống dồn dập ở Mỹ, với một giá rất bình dân. Khách hàng vừa có đủ tiển để trả, vừa có đủ thời gian để nhâm nhi ly cafê cả ngày, vì họ vừa ngối đó uống café vừa làm việc với laptop.

Nếu bạn vẫn thường lai vãng quán café, bạn kể cho mình nghe về các quán café Hà Nội với nhé. Quán ưa thích của bạn là quán nào? Nếu bạn có thể mở một quán café, bạn sẽ mở như thế nào? Bạn đã từng đến nhiều quán café, bạn thấy có ý tưởng gì hay? Nếu ban muốn giới thiệu Hà Nội cho một du khách người nước ngoài, ban sẽ dẫn họ đến quán café nào? Chắc chắn, có nhiều chuyện thú vị và hay lắm bên ly café. Mình rất thích nghe bạn kể. 🙂
cafe3

Chúc các bạn một ngày tươi sáng,

Hiển.