(Nhật ký 20/8/2011)
Con trai tôi thường đến đây những lúc thương cha nhớ mẹ những lúc tâm hồn tròng trành những lúc không biết nên khóc hay nên hát
Chùa thấp von như chủa làng quê Việt. Thấp von không phải bởi rét mướt mà bởi chùa làng khiêm cung tu thân từ thanh nghèo bạch khổ. Chư Phật, chư Bồ tát, chư tăng tọa sát mái chùa, thắp nhang, tay người chạm tay Phật, Phật như bằng hữu, như người thân, như xóm láng giềng làng
Vườn chùa sau trước thanh tịch, cây chay trĩu những quả chay, phật thủ ngâu hoa nhắc nhở lời tịch diệt
Con đang cầu gì mà tay chắp ngực, mắt lời không chớp
Lạy Mẹ Quán Thế Âm, xin cho chúng con tam đại đồng đường. Lạy Chúa cứu thế, xin cho chúng con tam đại đồng đường. Lạy Thánh Ala, xin cho chúng con tam đại đồng đường
Con lạy thế bởi con không nhập đạo, con chỉ có đức tin, trong con linh thiêng Phật, linh thiêng Chúa hay linh thiêng Ala cũng chỉ một linh thiêng toàn năng cứu thế
Xin hãy cứu vớt cha con một đời bền gan ngộ huệ, không sân si, không thù oán, lòng chỉ nguyện sống đời tử tế
Continue reading Chùa Việt ở Seattle

Vì nhớ bát canh cần mà phải bay sang Mỹ
Lệ thường, ngày nào cũng vậy, lão Ban lại ra biển. Không nhìn thấy biển là lão cảm thấy sao sao ấy. Lão dễ nổi cáu với vợ. Chỉ cần nhìn thấy biển, nhìn ra ngoài khơi xa là lão mới dịu đi những cáu ghét của cuộc đời. Lão đi biển không phải để nhìn thiên hạ tắm, không phải tập thể dục dưỡng sinh, cũng không phải bông lơn chọc ghẹo những mụ hồi xuân. Lão nhìn biển như thể cho vơi bớt nỗi lòng của mình, khi chẳng biết tỏ cùng ai. Thường là lão đi một mình. Nhưng lần này lại khác. Lão cùng thằng cháu nội ra biển chơi.
Cuộc sống có những nỗi buồn. Ta đã căng thẳng và muốn khép lòng lại. Song ta cũng ý thức rất rõ rằng đó là một điều cực ngu xuẩn. Một người bạn nói một câu rất hay rằng, cuộc sống thay đổi khi chính ta thay đổi. Nếu ta thích làm kẻ bị động thu mình trong chiếc vỏ ốc do chính mình tự tạo ra, ta sẽ chẳng bao giờ biết đến thế giới rộng lớn xung quanh mình, và rằng nó cũng rất ấm áp.
Có người gọi ta dậy nửa đêm. Một linh hồn yếu đuối hơn ta rất nhiều lần đang cần sự giúp đỡ. Ta có thể làm gì đây? Thật khó để vực dậy một linh hồn đang chết. Đó là một linh hồn tội nghiệp tự sa vào hố cát mà chẳng hay. Nó cứ vùng vẫy trong đó. Ta đang chìa bàn tay ra. Nó thấy không? Và có chịu leo lên? Ta vẫn sẽ tìm cách để kéo con người này.
Mỗi sáng thức dậy, mình thường uống 1 tách cà phê sữa để tìm sự tĩnh táo cho một ngày mới bắt đầu.

Sài Gòn đã vào hè với những mảng màu đỏ rực của bướm phượng trên các tán cây.
Tiếng thở dài trút vào đêm thành một cơn gió nhẹ. Nó lang thang trên những miền đất trống. Nó lại len lỏi giữa muôn trùng rậm rạp, rối rắm của lá cành. Nó dội vào những bức tường câm nín, âm u rồi phả lại vào mặt người cho đi tiếng thở dài cái âm u ghê rợn, cái nín lặng đến choáng ngợp.

Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!
Phừm…m…m…thật là…rùng rợn! Ta vừa leo lên mái nhà xuống. Sao em trai leo có vẻ bình thản thế, và thật dễ dàng? Còn ta… khó khăn, và đúng là một thử thách thực sự. Tim ta muốn ngừng đập. Mắt mở căng và thở mạnh. Thật thận trọng. Ta không thấy lạnh. Vì người ta đang nóng lên mà. Trên này thật mát, và thoáng đãng. Ta có thể nhìn thấy sương. Ta cố leo lên, và từng bước, lên đến đỉnh, rồi đứng lên, rồi đi…