Category Archives: Văn

Chùa Việt ở Seattle

 

(Nhật ký 20/8/2011)

Con trai tôi thường đến đây những lúc thương cha nhớ mẹ những lúc tâm hồn tròng trành những lúc không biết nên khóc hay nên hát
Chùa thấp von như chủa làng quê Việt. Thấp von không phải bởi rét mướt mà bởi chùa làng khiêm cung tu thân từ thanh nghèo bạch khổ. Chư Phật, chư Bồ tát, chư tăng tọa sát mái chùa, thắp nhang, tay người chạm tay Phật, Phật như bằng hữu, như người thân, như xóm láng giềng làng
Vườn chùa sau trước thanh tịch, cây chay trĩu những quả chay, phật thủ ngâu hoa nhắc nhở lời tịch diệt
Con đang cầu gì mà tay chắp ngực, mắt lời không chớp
Lạy Mẹ Quán Thế Âm, xin cho chúng con tam đại đồng đường. Lạy Chúa cứu thế, xin cho chúng con tam đại đồng đường. Lạy Thánh Ala, xin cho chúng con tam đại đồng đường
Con lạy thế bởi con không nhập đạo, con chỉ có đức tin, trong con linh thiêng Phật, linh thiêng Chúa hay linh thiêng Ala cũng chỉ một linh thiêng toàn năng cứu thế
Xin hãy cứu vớt cha con một đời bền gan ngộ huệ, không sân si, không thù oán, lòng chỉ nguyện sống đời tử tế
Continue reading Chùa Việt ở Seattle

Seattle đang thu


 

(Nhật ký 18/8/2011)

Seattle đang thu. Đụng Net nghe Trần Nhương gõ cửa. Chào người ngồi già đi trẻ, nhớ ấm lòng thơ, thơ nắm tay thơ đêm tưởng niệm Lãng Thanh, thu đồi mồi da tóc
Để người nhớ Sapa nhớ ruộng bậc thang. Để người nhớ Đà Lạt rừng thông hồng nắng. Để người nhớ Hà Nội thu về kéo kén heo may cỏ lau môi gió
Thu Seattle căn nhà mình ở. Triền đồi nhà bên cúc dại khỏa thân. Gợi nhớ những mùa thu Hà Nội thu nao cũng buồn.
Thu nơi xứ lạ có buồn? Bạn thơ hỏi thế.
Seattle yên ả. Nhà bát úp lẩn trong xanh cây. Gió ngồi trong ô tô lăn từ từ xuống đồi. Hai bên đường đồi cỏ hoa tíu tít. Trên đôi ba cây cao những chú quạ đen vẽ buồn bất lực.
Continue reading Seattle đang thu

Hello

(Nhật Ký đêm 14/8/2011)

Vì nhớ bát canh cần mà phải bay sang Mỹ
Bay bốn giờ chiều chủ nhật từ Tân Sơn Nhất. Quá cảnh khuya Taipei. Đến Seattle bảy giờ chiều chủ nhật. Nắng đang nhạt dần mệt mỏi
Hồn bay ngược, thời gian quay lại, chỉ ba tiếng đồng hồ ngày chủ nhật đã từ Việt Nam đến Mỹ. Mới hay trái đất chỉ là trái cam
Welcome to Seattle. Cả sân bay ríu rít hello. Hello hello…sóng hello sau đè sóng hello trước, tranh nhau bồng tình về home
Khác múi giờ tiệc đón bbq và rượu vang cất bằng hoan phối gái nho
Ăn uống sướng thế. Nhưng ngủ thì không thể. Chong chong ngồi ngắm trăng sao. Trăng Mỹ chín. Sao Mỹ non. Hay mắt tôi già?
Hello mắt, đồng hành cùng đêm trắng

Continue reading Hello

Đau Đáu Hoàng Sa

    (TĐH: Tác giả Phan Trang Hy, ở Đà Nẵng, đã xuất bản tập truyện  Người Thầy Dạy Búp Bê, do Nxb Văn Nghệ tp HCM ấn hành năm 2009)

Truyện ngắn của Phan Trang Hy

Kính tặng các chiến sĩ Hoàng Sa, Trường Sa…

Lệ thường, ngày nào cũng vậy, lão Ban lại ra biển. Không nhìn thấy biển là lão cảm thấy sao sao ấy. Lão dễ nổi cáu với vợ. Chỉ cần nhìn thấy biển, nhìn ra ngoài khơi xa là lão mới dịu đi những cáu ghét của cuộc đời. Lão đi biển không phải để nhìn thiên hạ tắm, không phải tập thể dục dưỡng sinh, cũng không phải bông lơn chọc ghẹo những mụ hồi xuân. Lão nhìn biển như thể cho vơi bớt nỗi lòng của mình, khi chẳng biết tỏ cùng ai. Thường là lão đi một mình. Nhưng lần này lại khác. Lão cùng thằng cháu nội ra biển chơi.

Nhìn thằng cháu đang lượm những vỏ ốc, vỏ sò, những con sao biển, lão thấy hồn mình như nhập vào sóng biển. Vẫn tiếng sóng vỗ bờ, vẫn tiếng rì rào của đại dương, của hồn biển Đông muôn thuở. Vẫn đâu đây từ cõi sơ khai nước mặn, trời nồng. Bỗng thằng Phong – thằng cháu nội của lão – lên tiếng :

– Nội ơi ! Nội coi nè ! Vỏ ốc này đẹp quá, nội ơi ! – Vừa nói, nó vừa chạy tới khoe lão.
– Ừ ! Đẹp quá !- Lão khẽ nói.

Continue reading Đau Đáu Hoàng Sa

Em bé Sapa

 

Bút ký

Bé Siu và mẹ trong sân nhà
Đường phố đêm Sapa đầu xuân chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Khí lạnh buốt từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Sương trắng chơi vơi để lộ ra những vùng tối mịt hun hút như các lỗ đen trên thiên hà. Đêm nay cháu ở đâu, bé Siu?

Đây là lần thứ hai tôi có mặt ở Sapa để thực hiện một bộ phim về du lịch. Lần trước tôi chúi mũi vào quay tư liệu, hỏi han, ghi chép. Tôi không có phút rỗi rãi để thưởng thức cảnh đẹp, để thư giãn, nghỉ ngơi. Bù lại, tôi được các ấn tượng mới mẻ tràn ngập.

Tôi đã thu góp được những tư liệu xác thực, những hình ảnh đẹp, những ý tưởng lý thú cho một bộ phim mà tôi tự an ủi: Đây không chỉ là một bộ phim làm theo đơn đặt hàng, mà còn là một bộ phim của riêng tôi!

Continue reading Em bé Sapa

2EC cho tôi

 

Cuộc sống có những nỗi buồn. Ta đã căng thẳng và muốn khép lòng lại. Song ta cũng ý thức rất rõ rằng đó là một điều cực ngu xuẩn. Một người bạn nói một câu rất hay rằng, cuộc sống thay đổi khi chính ta thay đổi. Nếu ta thích làm kẻ bị động thu mình trong chiếc vỏ ốc do chính mình tự tạo ra, ta sẽ chẳng bao giờ biết đến thế giới rộng lớn xung quanh mình, và rằng nó cũng rất ấm áp.

Continue reading 2EC cho tôi

Hành trình trong đêm

 

Có người gọi ta dậy nửa đêm. Một linh hồn yếu đuối hơn ta rất nhiều lần đang cần sự giúp đỡ. Ta có thể làm gì đây? Thật khó để vực dậy một linh hồn đang chết. Đó là một linh hồn tội nghiệp tự sa vào hố cát mà chẳng hay. Nó cứ vùng vẫy trong đó. Ta đang chìa bàn tay ra. Nó thấy không? Và có chịu leo lên? Ta vẫn sẽ tìm cách để kéo con người này.

Đêm nay là một đêm bình thường, thế nên đường vắng đến dường như chỉ mỗi ta đơn độc. Ta lao xe đi trong không gian phảng phất mơ hồ của đèn rọi sương đêm. Đây không là giấc mơ. Và linh hồn kia có đã dịu lòng lại hay đang nung nấu gì cho một ý định sắp tới? Hãy thả mình vào sương đi!

Continue reading Hành trình trong đêm

Chuyện cà phê

 

Mỗi sáng thức dậy, mình thường uống 1 tách cà phê sữa để tìm sự tĩnh táo cho một ngày mới bắt đầu.
Uống mãi trở thành một thói quen, không hẳn là uống cà phê giúp người thảnh thức, ít buồn ngủ để làm việc, mà uống cũng là vì…thích uống mà thôi.
Ngày bận rộn, có nhiều công việc, mình uống nhanh li cà phê trong vòng 1 – 2 phút để dành thời gian làm việc khác.
Ngày không bận rộn, mình ngồi từ tốn, nhâm nhi từng tí, từng chút một những giọt cà phê ấm nóng và thơm đậm mùi sữa, mùi cà phê hòa quyện trong một hương vị đến nồng nàn.

Continue reading Chuyện cà phê

Mưa

Thùy Dung

Dạo này hay mưa, mùa mưa mà, mưa bão –đứa bé con nói thế, mưa bão đấy dì út, không phải mưa lất phất đâu, cũng không phải mưa rào luôn–đứa bé mới gần 3 tuổi.

Mưa bão, cứ bất chợt, chẳng biết khi nào đến, khi nào đi, trời cứ u uất buồn. Có khi nó ngồi đợi trời mưa, mong mưa để có cớ chối từ một cuộc hẹn đột nhiên không muốn đến, nhưng chờ mãi, tưởng mưa mà chẳng thấy, ngậm ngùi dắt xe đi – bất chợt mưa đổ ào xuống, vừa đến nơi – mưa thật – chẳng phải mưa lất phất – mưa bão đấy.

Continue reading Mưa

Nước mắt chưa thể rơi


 

Một linh hồn buồn bã lướt thướt kéo mình qua cỏ rối. Linh hồn đứng trước gió vẫn không thể tan đi. Linh hồn dễ xúc động, nhưng đứng trước nỗi buồn của mình vẫn chưa thể khóc. Đôi khi nó nghĩ, chỉ cần khóc một cái là nó lập tức có thể sẽ rũ ra đấy, nằm mệt lử… Nhưng nó không khóc. Hay chưa khóc được? Linh hồn vẫn bước đi. Bên trong nó là một hòn đá tảng.

Continue reading Nước mắt chưa thể rơi

Sài Gòn hè

 

Sài Gòn đã vào hè với những mảng màu đỏ rực của bướm phượng trên các tán cây.

Phảng phất mưa rào vào những chiều tan ca giữa dòng người đi vội, em đứng lại giữa dòng xe thả hồn cho mưa mải miết tạt vào da mặt. Cơn mưa vội bỏng rát phút ban đầu bỗng chốc lát dịu đi trong một màu trắng xóa giữa con phố dài mất hút giữa làn mưa.

Và những trưa hè nắng rực những hàng cây, em bước dọc con đường rợp bóng cây để hít lấy mùi nắng oi nồng pha lẫn chút gắt của nhựa đường nóng rộp dưới chân đi, em vẫn gọi là mùi Sài Gòn hè xanh.

Continue reading Sài Gòn hè

Tiếng thở dài

 

Tiếng thở dài trút vào đêm thành một cơn gió nhẹ. Nó lang thang trên những miền đất trống. Nó lại len lỏi giữa muôn trùng rậm rạp, rối rắm của lá cành. Nó dội vào những bức tường câm nín, âm u rồi phả lại vào mặt người cho đi tiếng thở dài cái âm u ghê rợn, cái nín lặng đến choáng ngợp.

Đầu óc cô ta đang căng hay đang chùng cực độ? Nó như không biết suy nghĩ nữa. Nó giờ là chiếc máy chạy hết công suất đang “nằm mệt nghỉ”. Là sự quá tải đến trơ ra đấy, ì một cục, nặng như chì, và có thể vang, có thể nhức như tiếng búa người thợ bổ chan chát vào khối kim loại vừa được nguội.

Continue reading Tiếng thở dài

Loài hoa yêu thích

 

Loài hoa yêu thích, bây giờ, nó là gì?

Ngày xưa ta thích bông hồng xanh mọc ra từ câu chuyện cổ tích của một nàng công chúa nọ. Đóa hồng ấy có thật không trong thế giới hiện đại? Ta vẫn mơ về nó suốt nhiều năm sau đó!

Ta cứ vô tư như vậy trong niềm mộng ước xinh đẹp về một đóa hồng xanh, loại hoa ta ưa thích mà chưa một lần chạm tay, chưa một lần được ngửi hương thơm. Nó cứ đẹp vậy, và lung linh trong miền suy tưởng.

Continue reading Loài hoa yêu thích

Đi chợ đêm cùng mẹ

 

Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Mẹ, đêm nay là một đêm yên bình. Đêm nay, một đêm vui. Đêm nay! Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Tuyệt vời làm sao, mẹ không cặm cụi với những lo nghĩ. Mẹ xem ti vi. Và mẹ đề xuất việc đi chơi. Đêm nay con có hẹn với bạn. Đêm nay con bỏ hết. Vì mẹ đấy, mẹ yêu, để mẹ thấy rằng mẹ quan trọng!

Continue reading Đi chợ đêm cùng mẹ

Leo mái nhà


Phừm…m…m…thật là…rùng rợn! Ta vừa leo lên mái nhà xuống. Sao em trai leo có vẻ bình thản thế, và thật dễ dàng? Còn ta… khó khăn, và đúng là một thử thách thực sự. Tim ta muốn ngừng đập. Mắt mở căng và thở mạnh. Thật thận trọng. Ta không thấy lạnh. Vì người ta đang nóng lên mà. Trên này thật mát, và thoáng đãng. Ta có thể nhìn thấy sương. Ta cố leo lên, và từng bước, lên đến đỉnh, rồi đứng lên, rồi đi…

Cái nấc thang cuối cùng, cái nấc thang đầu tiên… ranh giới giữa cái thang và mái nhà… nấc thang và khoảng trống. Bước qua hay không? Ta đã phải dừng lại, và thử lại cho nấc thang cuối cùng… không chỉ một lần! Khó khăn nhỉ! Nỗi sợ hãi! Và khát khao chinh phục!

Continue reading Leo mái nhà