Hoa nở một dạo, rồi lặng yên, không thấy hoa nữa, im lìm cả trong những ngày xuân, rồi hè… Lá cũng kém xanh đi, vàng vọt. Ta nhiều khi cũng quên không tưới. Rồi một hôm như hôm nay, sau những cơn mưa chiều lặng lẽ đón đưa ta. Em, hoa thủy tiên xinh yêu bỗng nở rộ như một tâm hồn rộng mở!
Ôi chao, sao mà đáng yêu thế! Cái sắc hồng dịu dàng, cởi mở thật thân thiện đến cảm tưởng chẳng còn sắc hồng nào đẹp hơn. Cái sắc xanh nơi cuống hoa cũng sáng lên như ngọc, một sắc xanh đến mát lành chứ. Cái đầu nhụy ươn ướt, yêu yêu cứ vươn ra như một cây chong chóng mộng mị, như một đôi mắt sáng nay vừa mở sau một giấc ngủ quá lâu rồi. Ta những muốn đặt lên hoa một nụ hôn thôi. Hoa hôm nay giữ hồn ta thật rồi!
Đà Nẵng mùa này lạ quá! Sáng lên thật nắng để rồi chiều đổ mưa. Thời tiết cứ như tuổi mình, như tâm trạng mình tuổi này, mau thay đổi quá. Ơ hay, đất trời vẫn trẻ!
Như một sự sắp đặt ngẫu nhiên, mình có 4 cậu em trai sàng lứa nhau và đều nhỏ hơn mình một tuổi.
Một vầng trăng tỏ
Mưa đầu thu cứ nhè nhẹ vậy sao? Mát rượi! Mưa rả rích trong đêm. Chiếc ô được ta hạ xuống từ lúc nào. Ta thích như vậy… cứ để những hạt nước bé tẹo đáp nhẹ trên da thịt. Mát quá! Đêm nay dường như không có gió, song ta vẫn có thể nghe hơi nước đang ôm ấp vỗ về. Ta ngả vào lòng đêm với tất cả tin yêu. Ta hát lên. Tiếng hát trong đêm mới thú vị làm sao. Tiếng hát cũng yêu thương! Này là búp non xanh, này nụ hoa bé nhỏ, ngủ ngoan nhé trong mát lành đêm nay!

Tôi nhặt từng hạt buồn còn vương trong mắt em. Xếp cẩn thận những hạt buồn vào bị cói. Đeo lên vai. Hai vợ chồng thong thả đi chợ trời Seattle

Chân dung số 1




Con trai tôi thường đến đây những lúc thương cha nhớ mẹ những lúc tâm hồn tròng trành những lúc không biết nên khóc hay nên hát