Category Archives: Văn Hóa

Huyền thoại Hy Lạp Pygmalion và Galatea–tình yêu diệu ảo

Chào các bạn,

Huyền thoại Hy Lạp kể rằng:
pygmalion_galatea2
Pymalion ghét đàn bà đến nỗi chàng ghê tởm cả chuyện tình dục, và quyết định sống độc thân. Chàng là một nhà điêu khắc, và đã tạc một bức tượng bằng ngà đẹp đến nỗi không người đàn bà nào dám đến gần. Bức tượng như là một người con gái sống thật, rất đẹp và không chuyển động chỉ vì nàng quá khiêm tốn. Nghệ thuật của chàng hoàn hảo quá, đến nỗi nghệ thuật đã bị dấu đi và bức tượng trông giống như người thật do tạo hóa sinh ra.

Pygmalion say mê tác phẩm của mình, và cuối cùng yêu bức tượng say đắm. Chàng thường sờ vào tượng như thể để xem tượng có sống không, và ngay cả những lúc đó chàng cũng không thể tin được tượng chỉ bằng ngà.

Chàng vuốt ve bức tượng, tặng bức tượng những món quà mà con gái ưa thích, như vỏ sò óng ánh, những viên đá bóng láng, chim chóc và hoa đủ màu sắc, và những viên ngọc nhỏ. Chàng mặc áo quần thật đẹp cho bức tượng, đeo nhẫn vào ngón tay, và quàng dây chuyền vào cổ tượng. Chàng mang hoa tai và đeo những vòng hạt trai chạy dài trên ngực tượng. Trang phục của nàng hòa quyện vào nàng, và nàng đẹp không thua gì khi không mặc áo quần.

Pygmalion đăt nàng trên ghế tràng kỷ trải với lụa đã nhuộm ở thành Tyre nức tiếng. Chàng gọi nàng là vợ, kê đầu nàng trên gối bằng các loại lông mềm dịu nhất, như thể nàng có thể thưởng thức các mượt mà của gối.

Ngày lễ kính nữ thần Aphrodite (Venus, Vệ Nữ), nữ thần của đảo Cyprus và là nữ thần của sắc đẹp, tình yêu và tình dục, đã đến. Cả hải đảo tưng bừng lễ hội, các loài vật chọn làm lễ vật được đốt dâng nữ thần, khói xông mù mịt, vùi lễ vật cháy thơm lừng. Khi Pygmalion đã dâng lễ xong, chàng khúm núm trước bàn thờ Aphrodite: “Hỡi nữ thần, người quyền năng vô hạn có thể làm được mọi sự, con xin nữ thần cho con một người vợ…” – chàng không dám nói “là bức tượng nữ đồng trinh ngà của con” – nhưng nói trại đi một tí “một người vợ như bức tượng ngà của con.”

Aphrodite (Venus)
Aphrodite (Venus)

Thần Aphrodite hiểu được tâm ý ‎ thầm lặng của Pygmalion, và để tỏ sự đồng ý, Aphrodite cho lửa cháy bùng lên trời cao 3 lần. Pygmalion về nhà, vào thăm tượng của mình. Chàng cúi xuống hôn môi tượng và có cảm tưởng là đôi môi âm ấm. Chàng lấy ngón tay khẻ ấn môi và cánh tay tượng, nền ngà bị ấn xuống dưới đầu ngón tay và mềm như sáp Hymettus. Chàng kinh ngạc và mừng rỡ, và dù là vẫn nghi ngờ và lo sợ mình có thể lầm, chàng sờ đi sờ lại bức tượng hy vọng của mình nhiều lần, với cả một tình yêu nóng bỏng. Bức tượng thực là sống. Những đường vân máu có thể bị ấn xuống nhưng luôn trở lại dáng tròn cũ.

Rồi cuối cùng, Pygmalion, người tín đồ sùng kính của Aphrodite, tìm được lời để tạ ơn và ca ngợi nữ thần, rồi hôn chặt vào đôi môi của bức tượng với cảm giác rất thật như môi của chàng. Nàng cảm nhận được những nụ hôn của chàng, ngượng hồng đôi má, và mở cặp mắt sợ hãi, tiếp nhận ánh sáng và khuôn mặt của chàng.

Nữ thần Aphrodite chúc phúc cho cuộc tình duyên nàng đã gán ghép, và cuộc tình đó đã sinh ra đứa con tên Paphos, là tên sau này được dùng cho thành phố linh thiêng nhất đối với Aphrodite. (Theo‎ Bulfinch’s Mythology)

Khi ta yêu với một tình yêu thành thật, thẳm sâu, dữ dội, nóng bỏng, thì thần trên trời cũng động lòng, và tượng ngà cũng đáp lại tấm chân tình, huống chi là người.

Victor Voitko, nhà ảo thuật tài ba đầy sáng tạo ở Hungary, đã thiết lập một màn ảo thuật lạ thường, đầy kinh ngạc, đầy lãng mạn, đầy quyến rũ, để nhắc lại chuyện tình Pygmalion và Galatea.

Mời các bạn thưởng thức!
.

Magic–Incredible Transformation. This is the magic version of the myth about Pygmalion and Galatea. Very beautiful, romantic love history. Victor Voitko is the author of the idea,creator and director this acts.

Bảo tồn di sản văn hóa – Thổ cẩm tây nguyên

Trang phục thổ cẩm là nét đẹp văn hóa vật thể ở mỗi vùng, mỗi dân tộc. Trong cộng đồng các dân tộc Việt nam thổ cẩm không chỉ có mặt trong đời sống hàng ngày, trong sản xuất, làm vật mua bán đổi chác của phương thức sản xuất tự cung, tự cấp, mà bao giờ cũng có mặt trong các lễ cưới hỏi, lễ hội.
ThocamTN1
Không chỉ làm đẹp, mà còn chứng tỏ bàn tay tài hoa, chăm chỉ của những người phụ nữ. Thổ cẩm phía Bắc rực rỡ sắc màu, tạo nên sự ấm áp trong cái lạnh khắc nghiệt của vùng núi cao. Thổ cẩm Tây Nguyên lấy màu nền đen, chàm, trắng làm chủ đạo nhưng dựng mảng hoa văn nhàn nhạt hơn, có lẽ để cho phù hợp với cái nắng gay gắt của cao nguyên miền Tây Trường Sơn chăng?

Lâu nay xem trên phim ảnh, truyện tranh chúng ta thường thấy bà con các dân tộc phía Bắc cho đến nay vẫn giữ được bộ trang phục thổ cẩm trong cuộc sống hàng ngày. Điều này khiến tôi khâm phục lắm, và rất muốn tìm hiểu xem làm sao họ làm được điều ấy. Tôi quyết tâm đi Sa Pa xem chợ tình, cũng để mong giải đáp được điều mình thắc mắc bấy lâu nay. Rồi thì cũng hiểu, cũng biết, nhưng sự nhận ra này không khỏi mang chút ngậm ngùi. Nét độc đáo của thổ cẩm phía Bắc xin không nói nữa, mà chỉ để cập tới việc vì sao nó vẫn tồn tại được trong cộng đồng mà thôi.

Tôi có hỏi chuyện những người phụ nữ HMông Lềnh bàn tay đậm màu chàm thoăn thoắt không thôi se những sợi lanh, hỏi các bà mẹ vắt trên tay những bộ váy áo, mũ thổ cẩm chào mời bán cho khách du lịch. Hỏi những người đàn ông Dao gùi chiếc quẩy tấu to gần bằng người, cõng hơn 10kg gạo nếp, đi một ngày đường xuống chợ bán, chỉ để mua một nửa gùi muối, rẻ hơn ở trên bản chừng 3.000đ. Cũng đã lân la trò chuyện cùng các chàng trai ôm catssett tìm bạn trong đêm chợ tình, cả những cô gái Xá Phó đi chợ chỉ để xem người ta hát karaoke…vv… và ngộ ra rằng : Việc mặc trang phục dân tộc, ngoài thói quen của cả cộng đồng, còn chỉ là vì nghèo quá đấy thôi.

Vâng, đó là sự thật mà! Bởi tôi đã đứng khá lâu xem một chàng trai Mông mặc cả chiếc áo vải kate khá mỏng, chỉ 25.000 đ, mà nhấc lên, hạ xuống mãi không dám mua. Đồng tiền kiếm ra đâu có dễ ở một vùng cạn kiệt cả tài nguyên lẫn tiềm năng của đất ấy. Trong Khi trang phục thổ cẩm không phải mất tiền mua, chỉ nhờ vào sự cần cù, khéo léo quanh năm suốt tháng của bàn tay những người phụ nữ mà thôi.

Xin trở lại với thổ cẩm Tây Nguyên.Tuy không rực rỡ sắc màu như hoa văn thổ cẩm của các dân tộc phía Bắc, nhưng thổ cẩm Tây Nguyên cũng gây ấn tượng không kém. Với những đường nét hoa văn đan cài rất cũng đa dạng. Ở nhiều vùng sâu, vùng xa như tại các huyện miền núi của tỉnh Bình Định, nhiều vùng ở Kon Tum… phụ nữ vẫn mặc chiếc váy làm từ bông tự trồng, tự se và dệt. Tôi còn gặp các em gái Sê đăng ở huyện Ngọc Hồi, Kon Tum, mặc váy vải kate dệt theo kiểu hoa văn Tây Nguyên, rất mỏng mát, rất đẹp.
thocamTN2
Nhưng thực chất thổ cẩm truyền thống Tây Nguyên đang mất dần chỗ đứng trong chính cộng đồng các dân tộc Tây Nguyên. May ra chỉ còn trong các dịp lễ hội (mà cũng rất ít được tổ chức ở chính buôn làng), hoặc còn chăng nữa là tấm vải cõng con của những người phụ nữ mà thôi. Mà tấm vải này cũng chẳng còn dạng hoa văn nào nữa, chỉ còn là những đường chỉ dọc màu khác mà thôi. Nguyên nhân? Dệt một tấm vải bằng khung cổ truyền chỉ tạo ra được vải khổ nhỏ (0,80cm), đủ may thành váy áo rất công phu và mất rất nhiều thời gian, mà vải nội địa ở phía Nam lại rất rẻ, mỏng và mát. Trong khi khí hậu ngày một nóng hơn, trang phục dân tộc, dù bằng bông tự se hay bằng chỉ mua ở chợ về, thì cũng rất dày, không còn phù hợpvới điều kiện lao động sản xuất và sinh hoạt hiện tại. Thổ cẩm trong đời thường lại còn phải phù hợp với thị hiếu và túi tiền của người dân… vv…và… vv… Còn hàng ngàn lý do rất chính đáng để bóng dáng những tấm vải mang hoa văn hình mặt trời, cánh chim…lùi dần vào cổ tích.

Việc truyền dạy nghề dệt cho thế hệ trẻ Tây Nguyên là điều cần thiết, bởi nó không chỉ làm sống lại một trong những nghề thủ công truyền thống phổ biến trên khắp khu vực, mà còn góp phần bảo tồn một trong những di sản văn hoá vật thể độc đáo của cộng đồng các dân tộc thiểu số vùng Trường Sơn – Tây Nguyên, một nét đặc trưng không thể thiếu của không gian văn hoá cồng chiêng, nay đã trở nên “ di sản văn hoá của nhân loại”. Nhưng để nghề dệt thủ công thực sự tồn tại và phát triển, lại là điều cần bàn. Nếu không chúng ta sẽ chỉ tốn kém kinh phí dạy, mà vẫn không duy trì được sự sống thật sự của nghề.

Muốn duy trì và phát triển nghề dệt truyền thống, nên chăng không chỉ chú trọng việc dạy nghề bằng phương pháp thủ công, mà còn phải kết hợp song song giữa thủ công và công nghiệp, chú trọng tới việc tìm ra nguồn nguyên liệu mới, cải tiến mẫu mã, cải tiến khung dệt thủ công cho khổ vải rộng hơn, tốc độ dệt nhanh hơn, xử dụng chỉ nguyên liệu mỏng, cho thành phẩm mềm, mịn hơn… thì mới mong thổ cẩm trở lại được với đời sống buôn làng… Việc kết hợp nghề dệt truyền thống với nghề may sẽ tạo ra những mặt hàng mỹ nghệ, vật lưu niệm dùng chất liệu thổ cẩm cũng quan trọng không kém, sẽ có thể trở thành hàng hoá, tham gia vào thị trường, đặc biệt là thị trường du lịch đang ngày một mở rộng ở Tây Nguyên…

Để thổ cẩm Tây Nguyên thực sự trở lại được đời sống buôn làng, trước tiên, như đã nói ở trên, giá cả cần phải phù hợp với túi tiền của bà con người dân tộc có thể có. Nguyên liệu cũng phải thay đổi để tạo độ mềm, mỏng, phù hợp với cuộc sống đời thường. Chúng ta thử tìm hiểu qua một số “ hiện tượng” tương tự :

Gần nhất :
thocamTN3
– Hiện ở một số buôn làng, bà con còn lưu giữ được một số bộ trang phục cổ truyền, dệt từ thời Pháp, bằng chỉ tốt, có độ mỏng, mềm và mặt vải rất mịn

– Trong một số cuộc thi Hoa hậu, Người đẹp Tây Nguyên mấy năm gần đây,nhiều cô gái đã lọt được vào vòng trong bởi rất đẹp trong cả trang phục nguyên gốc lẫn cải tiến trên chất liệu vải thổ cẩm, đặc biệt là những bộ cải tiến, mẫu mã rất đa dạng, phù hợp với thời trang hiện đại.

– Xa hơn một chút :

Thổ cẩm Chăm với cả khung dệt thủ công và công nghiệp, bằng các nguyên liệu chỉ cao cấp, đã có tới 36 mặt hàng bán đi khắp thế giới và trong nước. Giới trẻ các thành phố lớn cũng rất ưa chuộng một số vật dụng từ thổ cẩm ( balô, ví cầm tay, móc chìa khóa, áo…).

Tháng 10/09, tôi có một cuộc “ dạo chơi ” với văn hóa K’Ho, để có thêm chuyện kể với các bạn . Rằng nghề dệt truyền thống của người Chil, người K’Ho ở đây, vẫn có bốn buôn ở xã Đạ Đờn (Huyện Lâm hà, tỉnh Lâm Đồng) “ túc tắc” giữ nghề, bởi đến mùa cưới, người K’Ho cả tỉnh đổ về đây mua thổ cẩm (mỗi đám cưới nhà gái phải nộp cho nhà trai từ 20-30 tấm thổ cẩm). Tuyệt thật đấy! Đó còn là hai địa chỉ sản xuất và kinh doanh nghề dệt huyện Lâm Hà và huyện Lăk (Đăk Lăk).

Công ty Vân Nguyễn ở xã Đạ Đờn (Lâm Hà , Lâm Đồng) có một cách làm “không giống ai” : các chị em người Chil, K’Ho được học lại nghề dệt truyền thống, rồi trên nền những tấm thổ cẩm được cải tiến nhiều sắc màu ấy, chị Vy Vân đã bổ sung thành những bức tranh sơn mài, tranh thêu, đồng hồ treo tường mang tính nghệ thuật cao. Tôi rất thích những bức tranh thổ cẩm ở cơ sở Vân Nguyễn, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ dám mua vì toàn tranh lớn và quá đắt. Tất nhiên, nghệ thuật “ thứ thiệt” thì phải vậy thôi.

Làng dệt thổ cẩm ở xã Krông Nô, huyện Lăk là một cơ sở rất bề thế, có nhà trưng bày và bán sản phẩm, có xưởng chết tác, có khu nội trú cho nữ công nhân người Mnông, chủ là một doanh nhân Việt Kiều Mỹ. Chắc chắn thổ cẩm làm ra không chỉ bán ở đây, ở cái nơi tận cùng của tỉnh Đăk lakk này, vì giữa rừng núi, cận kề các bon làng, người ta không dại gì đầu tư mà không có lãi. Điều khiến tôi băn khoăn là ở chỗ khác : các thiếu nữ Mnông tại đây, đã được đưa sang tận Di Linh học nghề dệt. Nhưng là học nghề dệt truyền thống của…người Chăm. Sản phẩm thổ cẩm Chăm hàng ngày các em làm ra rất đẹp, kể cả chất liệu vải lẫn màu sắc. Nhưng sản phẩm thổ cẩm truyền thống Mnông thì dẫu hoa văn có rất độc đáo và khác lạ, nhưng nguyên liệu lẫn màu sắc sản phẩm thì không “ bắt mắt ” chút nào. Du khách nếu có ghé lại, chắc chắn sẽ mua các sản phẩm từ thổ cẩm Chăm chứ không phải thổ cẩm Mnông.
thocamTN4
– Xa hơn nữa :

Công nghiệp dệt của Ấn độ đã góp phần duy trì bộ Sari truyền thống của phụ nữ, bởi chất lượng, các màu sắc đa dạng của loại vải dùng cho loại trang phục này. Ở Lào và Thái Lan cũng vậy.Chính ngành dệt may công nghiệp đã góp phần gìn giữ đặc trưng văn hoá mặc ở các nước này.( Bà con các dân tộc Tây Nguyên lâu nay vẫn rất thích sắm cho con gái chiếc váy Thái Lan hoặc vát Lào. Bản thân tôi thuở nhỏ cũng có được nhận một chiếc váy Lào, là vật kỷ niệm của bà nội dành cho đứa cháu gái đầu tiên ).

Như thế có nghĩa là : nếu muốn duy trì và phát triển nghề dệt thủ công truyền thống, thì không nên chỉ chú trọng đến việc dạy nghề bằng phương pháp dệt thủ công, mà phải kết hợp song song giữa thủ công với công nghiệp, chú trọng tới việc tìm và tạo ra những nguồn nguyên liệu mới, cải tiến mẫu mã… Việc tạo ra những mặt hàng từ nguyên liệu thổ cẩm cũng quan trọng không kém, để có thể trở thành những mặt hàng có giá trị kinh tế cao, tham gia vào thị trường, đặc biệt là thị trường du lịch đang mỗi ngày một đa dạng hơn, như cách làm của Vân Nguyễn.

Thổ cẩm nguyên gốc chỉ kén khách du lịch ưa tìm của lạ, không còn hợp với điều kiện lao động sản xuất và sinh hoạt hiện tại, lại còn rất cần vừa với tuí tiền và thị hiếu của lớp trẻ trong cộng đồng dân cư. Điều cuối cùng là nghề dệt phaỉ đi đôi với nghề may, nếu không cũng lại tốn tiền vô ích.

Sao cho những tấm váy, áo thổ cẩm rực rỡ sắc màu lễ hội, còn đó trong hiện tại, góp phần không nhỏ cho việc gìn giữ bản sắc văn hóa vật thể và không gian văn hoá cồng chiêng của đồng bào các dân tộc Tây nguyên.

Nhìn từ trang phục trong các liên hoan nghệ thuật dân gian

Đã từ lâu, thổ cẩm và trang phục các dân tộc thiểu số miền núi là một trong những nét đặc trưng của văn hoá của mỗi tộc người. Đến chợ Sa Pa, hay chợ Bắc Hà ở phía Bắc, người ta dễ nhận ra những cô gái Dao với chiếc mũ đỏ chói làm hồng thêm gương mặt, bước chân xúng sính của những thiếu nữ H’Mông trong chiếc váy xếp hàng mấy chục nếp gấp.Chị em người Thái óng ả trong tấm áo chẽn, hàng cúc bạc & chiếc váy đen kín gót. Bàn tay khéo léo của các nàng Xá Phó thêu hàng trăm ngôi sao trắng trên tấm váy áo đen xen chỉ đỏ… Đi về phương Nam các cô gái Chăm, Khơ mer lại phô vẻ duyên dáng qua đủ kiểu những tấm khăn choàng vai mềm mại.

Lấy nền đen, bằng tất cả những nguyên vật liệu của rừng đại ngàn Trường Sơn, phụ nữ Tây nguyên cũng tạo nên cho mình những bộ trang phục mang vẻ đẹp rất riêng của núi rừng. Hình tượng cuộc sống và môi trường xung quanh được dệt hết lên những tấm váy áo. Đơn sơ như trang phục nữ Jrai, lại khoe tài trên mảnh hoa văn nơi cặp mông đánh đưa uyển chuyển trong mỗi bước đi hay dáng múa. Những cô gái Bâhnar thả cho hai tay áo hững hỡ đính trên vai để khoe bắp tay trần tròn lẳn. Hay bộ váy ngắn ngang bắp chân, áo cộc tay khoẻ khoắn của những thiếu nữ Mnông, Bih chẳng khác gì thời trang hiện đại. Phụ nữ Êđê dường như kín đáo hơn trong áo cổ thuyền dài tay,váy trùm kín gót chân nhưng lại chỉ khép hờ nơi vạt trước, khiến mỗi bước đi rất cần khép nép. Tấm váy chỉ đủ cao che ngang bầu ngực của các thiếu nữ Ca Tu thật quyến rũ. Đặc biệt chiếc áo nam của tù trưởng Êđê với hai màu đỏ đen và những chiếc nút vàng thật rực rõ và oai vệ… Chỉ những bộ váy áo nguyên gốc đó thôi, cũng đủ là những mẫu thời trang lạ và không kém phần độc đáo, tôn vẻ khoẻ đẹp và duyên dáng của người miền núi.
thocamTN7
Chợt nhớ :

– Một vài năm sau ngày đất nước thống nhất, phụ nữ các dân tộc thiểu số Tây nguyên vẫn giữ cách mặc váy đen dài cùng với áo thường phục các loại (kể cả nơi công sở & trường học). Phụ nữ Thái- H’Mông vẫn mặc thường ngày những bộ váy áo của dân tộc mình

– Trong “Liên hoan Văn hoá cồng chiêng & đua voi Tây Nguyên lần thứ I-1993” tại Buôn Ma Thuột Ban tổ chức quy định : các dân tộc phải mặc đúng trang phục truyền thống nguyên gốc của mình. Đa số nghệ nhân các tỉnh đều thực hiện nghiêm túc.Chỉ có hai đoàn phải có lời “trần tình”, đó là đoàn các nghệ nhân tộc người Rak glây (Khánh Hoà), vì cho đến cả những người già nhất của các làng, cũng không nhớ nổi trang phục nguyên gốc của mình là gì? Và đoàn nghệ nhân dân tộc Brâu ( Kon Tum), trang phục là những chiếc bao tải đựng gạo loại 50kg, khoét cổ & hai tay cộc, bởi trước khi lên đường “lửa ăn” hết cả buôn.

– Liên hoan cồng chiêng tỉnh Gia Lai năm 1996, hơn 500 nghệ nhân là hơn 500 bộ trang phục gần như nguyên gốc (kể cả những dân tộc phía Bắc có mặt trong liên hoan). Như một rừng hoa đẹp sáng bừng phố núi Plei ku.

Vậy mà tiếc thay, vài năm gần đây, mặc dù nghề dệt thổ cẩm ở Tây nguyên chưa bị mất hẳn, thậm chí ở một số vùng còn có thể phát triển (đặc biệt là thổ cẩm Chăm) qua những HTX dệt thổ cẩm, nhưng càng ngày những bộ trang phục nguyên gốc càng bị biến dạng và mất dần vẻ đẹp độc đáo của chính “ nó”. Như:
thocamTN6
– Trong liên hoan “Dân ca –Dân vũ lần thứ II- 2004,Buôn ma Thuột”, đoàn nghệ nhân Đăk Nông hầu như không còn bộ trang phục nguyên gốc nào. Đoàn Đăk lăk cũng chỉ đạt tỷ lệ một nửa .

– Trong “Liên hoan Văn hoá cồng chiêng các dân tộc Trường Sơn – Tây nguyên” ở Lâm Đồng 7- 2002 và Đăk Lăk 12-2004, tỷ lệ các trang phục nguyên gốc cũng chỉ chiếm 30%. Thậm chí đoàn nghệ nhân của huyện Lâm Hà ( Lâm Đồng) xử dụng hoà toàn trang phục “ cải biên” như diễn viên đoàn ca múa chuyên nghiệp.

– Liên hoan nghệ thuật dân tộc & dệt thổ cẩm tỉnh Đak lăk, giao lưu các thôn buôn văn hoá thành phố BMT (trong khuôn khổ những hoạt động mừng kỷ niệm BMT 100 năm hình thành – phát triển & 30 năm ngày giải phóng), tình hình trang phục dân tộc “ cải tiến” cũng chiếm đa số.

Điều này thật làm buồn lòng không chỉ các ama, ami cao tuổi của buôn làng, mà còn cả trong tâm trạng những người yêu quý & thực tâm mong muốn gìn giữ văn hoá truyền thống của Tây nguyên.

Có ba trạng thái biến dạng của trang phục cổ truyền các dân tộc Tây nguyên :

– Một là: may đại trà (nhất là cho học sinh các trường nội trú dân tộc) theo kiểu trang phục của các đoàn nghệ thuật – Nghĩa là vải đen và một số đường kẻ ngang, phổ biến là vàng & đỏ. Váy áo cho nữ và áo ghile cho nam. Một số các đội văn nghệ quần chúng ở các buôn làng cũng may theo hình thức này, có khác chăng là đính thêm những hạt kim sa tạo sự lóng lánh cho trang phục biểu diễn. (Thậm chí chiếc áo dài đen của các cô gái Tày cũng viền kim sa quanh kín vạt).

– Hai là : váy thổ cẩm nhưng mặc áo thường. Nam thì ngược lại, áo thổ cẩm nhưng quần âu phục (đây hình như là cách mặc phổ biến nhất trong những ngày lễ hội)

– Ba là : vẫn là tấm vải thổ cẩm dệt từ tay các phụ nữ của buôn làng, hoặc thổ cẩm dệt máy công nghiệp, nhưng không còn hoa văn chỉ có những đường kẻ ngang và được may theo thời trang hiện đại ( cúp, đầm dây, xường sám, ghile…) váy áo nữ đính kèm đủ kiểu những đăng ten, ren các màu. Đây cũng chính là trang phục của đa số các nghệ nhân từ già đến trẻ tham dự những liên hoan nghệ thuật dân gian Tây nguyên gần đây.

thocamTN8 Chúng tôi không có ý định phản đối lớp trẻ hiện nay cải tiến trang phục thổ cẩm. Nếu xử dụng trong sinh hoạt ngày thường, hoặc một ngày lễ chung nào đó, thì thổ cẩm được may theo thời trang mới sẽ là một hình ảnh rất đẹp. Cải tiến để có thể mặc được, mặc đẹp trong đời thường bằng thổ cẩm, càng là việc nên làm. Ví dụ như Á hậu Người đẹp Tây nguyên 2004 H’Wion Knul đã xuất hiện rất ấn tượng ở Tuần Châu trong vòng chung kết Hoa hậu Việt nam, với chiếc đầm dây may từ vải thổ cẩm do chính cô tự thiết kế. Hay vẻ đẹp trong trang phục thổ cẩm của cô gái Êđê Á hậu cuộc thi “Người đẹp dân tộc” ở Đà Lạt 2006. Hoặc kiểu áo ghile dành cho nam giới, rất tiện và lịch sự. Chỉ tiếc rằng chưa có ai quan tâm thật sự đến việc này, để các chị em tự cải biên một cách rất thiếu thẩm mỹ . Đã chẳng “ mốt” hơn ,lại còn dường như làm mất đi vẻ đẹp vốn có của trang phục truyền thống đích thực.

Trang phục truyền thống là vẻ đẹp riêng của mỗi một tộc người, không nên để bị mai một, hoặc bị cải biên một cách sai lệch, mà chẳng hề làm cho nó đẹp lên hơn. Cách bảo tồn và phát triển nghề dệt truyền thống tốt nhất là làm sao để nó tồn tại thực sự trong chính cộng đồng của mình. Làm sao để từ những chiếc khăn cõng con, tấm chăn đắp hàng ngày, nhất là bộ trang phục nguyên gốc, mỗi thành viên trong một gia đình đều nên có. Chỉ cần tìm kiếm một loại chỉ làm cho mặt vải mỏng hơn, may cách nào cho dễ mặc hơn. Sau nữa mới là những bộ cải tiến cho dễ mặc và hợp thời trang hơn của giới trẻ.

Với công tác văn hoá ở các vùng dân tộc, nên chăng cần có các quy định rõ ràng trong các cuộc liên hoan nghệ thuật dân gian, về trang phục nguyên gốc. Nếu có cải tiến chỉ xuất hiện trong những liên hoan nghệ thuật quần chúng & thi trang phục, có phần trình diễn trang phục tự chọn & cải tiến . Cũng nên có giải thưởng đặc biệt cho những bộ trang phục đẹp, hợp thời trang, cải tiến từ chất liệu thổ cẩm Tây nguyên.

Mong sao cho như tà áo dài của phụ nữ Việt Nam, cải tiến theo Đông, Tây thế nào, cũng vẫn giữ được dáng vẻ thuần Việt. Trang phục dân tộc nguyên gốc chắc chắn là những bông hoa làm đẹp thêm cho vườn văn hóa Việt nói chung và Tây Nguyên nói riêng.

Linh Nga Niê Kdăm

Di Sản Thế Giới Phong Nha – Kẻ Bàng

Chào các bạn,

Phong Nha – Kẻ Bàng không những chỉ là Di Sản Thế Giới trong danh sách của Tổ Chức Giáo Dục Khoa Học Văn Hóa của Liên Hợp Quốc (UNESCO), mà còn đã từng mang 7 kỷ lục thế giới về hang động: Con sông dưới lòng đất đẹp nhất, cửa động cao nhất và rộng nhất, bờ cát và đá đẹp nhất, hồ dưới lòng đất đẹp nhất, động khô đẹp nhất và rộng nhất, thạch nhủ huyền diệu và hùng vĩ nhất, và động nước dài nhất. Tuy nhiên, khi động Sơn Đoòng được khám phá vào tháng 4 năm 2009, thì kỷ lục động lớn nhất thế giới rơi vào tay Sơn Đoòng.

Đất nước chúng ta thật đáng hãnh diện !!

Mình vừa làm xong một PPS về Phong Nha – Kẻ Bàng, nối tiếp PPS Di Sản Thế Giới vừa làm tuần trước cho các Di Sản Thế Giới ngoài Việt Nam.

Nhạc nền của file này là Sunlight Dancing của Deuter, người nhạc sĩ và là tu sĩ cao cấp của Ấn giáo mà mình vừa giới thiệu trong bài Những Đám Mây Diệu Kỳ.

Xin mời các bạn click vào ảnh sau đây để thưởng thức Phong Nha – Kẻ Bàng.

Chúc các bạn một ngày vui 🙂

Bình an & Sức khỏe,

Túy-Phượng
.

Phongnhakebang

VietNam Water Puppetry

muaroinuoc1
Water puppetry art is a long traditional cultural activity of agriculture-based citizens by the Red River and has existed for a long time with unique features. The special element of water puppetry is the use of the water surface as a stage for performance. The stage for performance which is a space in front of the puppet house is called puppet house or water house, and built in the pond or lake with balanced architecture symbolizing the communal house roof in Vietnamese rural areas. All the performing activities, stages and flags, fans, elephants, parasols, decoration gates, etc are truly small communal houses with their bending roofs which are vividly reflected on the water surface. By performing the old traditional water puppet show, daily activities and customs of Viet Nam peasants are vividly expressed.muaroinuoc2

MÚA RỐI NƯỚC VIỆT NAM

Múa rối nước Việt Nam là hoạt động văn hóa truyền thống có từ lâu của những cư dân sống dựa vào nông nghiệp bên dòng sông Hồng và đã tồn tại từ bao đời nay với những nét độc đáo. Điều đặc biệt của múa rối nước là việc sử dụng mặt nước làm sân khấu biểu diễn. Sân khấu biểu diễn là khoảng không trước nhà rối, được gọi là nhà rối hay thủy đình, và được dựng trên mặt ao hay mặt hồ với kiến trúc cân đối tượng trưng cho mái đình ở vùng nông thôn Việt Nam. Tất cả những hoạt động biểu diễn, sân khấu và cờ, quạt, voi, lọng, cổng hàng mã… thực sự là một ngôi nhà thu nhỏ với vòm mái cong, được phản ánh sinh động trên mặt nước. Từ việc biểu diễn múa rối nước cổ truyền, những sinh hoạt hàng ngày và tập quán của người dân Việt được tái hiện hết sức sinh động.

muaroinuoc4
To make a perfect puppet, craftsmen must experience different stages from body carving to decoration. The more perfect puppets are made, the more diversifying technique and performance artisans can perform. The fig-tree is a popular material for carving the puppet because it is light, durable and controllable in the water. In Viet Nam puppet stores, there remains the ploughman, uncle Teu, fisherman, orchestra, fairy, etc. The clever skill of the artistes brings the audience fresh, honest, smooth feelings and positive behaviors, nature-loving and people-loving, through magnified simplification and artificialisation.

Through water puppet shows, the audiences will feel the atmosphere of village festivals reflecting simple dreams of residents in Tokin Delta. With local and international performance shows, Viet Nam puppetry performers have made a very large contribution to promoting a unique art of Viet Nam to regional and global friends.
muaroinuoc6
Để tạo ra một con rối nước hoàn chỉnh, người nghệ nhân phải trải qua các công đoạn khác nhau từ đẽo thân tượng đến trang trí. Những con rối được thể hiện càng hoàn chỉnh thì người nghệ nhân thể hiện kỹ thuật và biểu diễn càng đa dạng. Vì nhẹ, bền và dễ điều khiển trong nước nên cây sung là vật liệu phổ biến để đẽo rối. Ở các buồng múa rối Việt Nam, người dân cày, chú Tễu, ngư dân, múa hát, tiên cảnh… vẫn còn lưu giữ. Thao tác khéo léo của người nghệ nhân mang đến cho khán giả cảm giác sảng khoái, chân thật, thư thái và mẫu cư xử tích cực, yêu thiên nhiên và yêu con người, qua sự đơn giản hóa đã được cách điệu, và sự nhân tạo hóa.
Từ múa rối nước, khán giả sẽ cảm nhận được không khí lễ hội chốn quê, phản ánh những ước mơ giản đơn của người dân vùng đồng bằng Bắc Bộ. Chính những buổi biểu diễn rối nước cho du khách trong và ngoài nước mà những nghệ nhân rối nước Việt Nam đã góp phần không nhỏ vào việc quảng bá loại hình nghệ thuật độc đáo của Việt Nam cho bạn bè trong khu vực cũng như trên thế giới.

Quan Zun dịch từ nguồn Tiếng Việt ( Internet)

Noa – Chim Họa Mi của Israel

Được biết đến tại Israel dưới cái tên khai sinh là Achinoam Nini, Noa là nghệ sĩ hàng đầu của âm nhạc thế giới. Sinh tại Tel- Aviv năm1969, Noa sống tại thành phố New York từ năm lên 2 tuổi khi theo gia đình đến nhập cư. Cô một mình quay lại Israel năm 17 tuổi. Sau 2 năm gia nhập một đơn vị văn nghệ quân đội, Noa theo học âm nhạc tại trường Rimon, tại đây cô đã gặp người bạn hợp tác suốt đời Gil Dor.
noa_sings
Noa chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của các ca-nhạc sĩ-của thập niên 60, như Paul Simon, Joni Mitchell và Leonard Cohen. Nhạc của Noa và Gil D’or đã trở thành độc đáo qua hàng trăm bản nhạc biểu diễn cùng nhau. Noa chơi bộ gõ trống, đàn guitar, và piano. Noa kết hôn với Tiến sĩ Asher Barak, và có 2 con.

Hơn 15 năm ca hát, Gil và Noa đã viết và cho ra mắt 14 album rất thành công, trong đó có 4 album quốc tế là Noa, Calling, Blue Touches Blue, và Now. Ngoài ra, Noa cũng có một album thu trực tiếp với Dàn Nhạc Giao Hưởng Israel và 1 CD, DVD ghi hình và thu âm trực tiếp với The Solis String Quartet ( Tứ Tấu Đàn Dây)
Bộ đôi sáng tác nhạc này đã bán được trên 1 triệu rưỡi bản trong số các album nhạc hiện hành.

Noa đã đi lưu diễn và song ca với ngôi sao nhạc Rock Sting, cùng Stevie Wonder biểu diễn bài hát Child of Man của cô cho một chương trình TV của CBS, và hát cùng nhiều nghệ sĩ lừng danh như Carlos Santana, Sheryl Crow, George Benson, Jhonny Clegg…
Cô cũng đã được ca ngợi và yêu mến nhờ giọng ca trong vắt cao vút như sơn ca khi xuất hiện trong hàng trăm chương trình hòa nhạc. Cô được những người hâm mộ gọi là Chim Họa Mi của Israel.
life_is_beautiful
Các bạn đã từng nghe Noa biểu diễn trong bộ phim Ý La Vita è Bella ( Life is Beautiful), kịch bản bộ phim của Vincenzo Ceram, Roberto Benigni đạo diễn và đóng vai chính dưới tên Guido Orefice. Bộ phim này như một câu chuyện cổ tích tuyệt vời minh chứng cho tình yêu, gia đình, và trí tưởng tượng đã chiến thắng bạo lực của quân phát xít Đức. Guido Orefice, một anh bồi bàn gốc Do Thái cùng vợ là cô giáo Dora và cậu con trai Giosue lên 6 tuổi sống tại Ý bị tống vào trại tập trung của phát xít Đức. Từ đó chuỗi ngày tươi đẹp hạnh phúc của họ chuyển sang một trang mới đầy đau thương nhưg không kém phần bi hùng. Với bản tính lạc quan, yêu đời, ý chí mạnh mẽ, nhẫn nại, kiên trì, tính hài hước thông minh và bằng tình yêu thương mãnh liệt của một người cha, Guido đã vận dụng tất cả những phẩm chất ấy để cứu con trai mình qua việc biến cuộc giam cầm trong địa ngục của phát xít như một cuộc chơi. Ngoài nhiều giải thưởng quốc tế khác, bộ phim đoạt 3 giải Oscar trong đó có nhạc phim hay nhất chính là bài hát, và Cuộc đời mãi mãi vẫn tươi đẹp khi ta biết sống, biết hy vọng và vươn lên giành chiến thắng.

Các bạn đã một lần nghe Noa hát bài này trên Đọt Chuối Non nhưng hôm nay khi giới thiệu về Noa, Nhạc Xanh không thể bỏ qua link cho bài hát này. Ca từ và giai điệu của Beautiful That Way quá tuyệt vời khiến mình có thể nghe đi nghe lại nhiều lần mà không chán.

Smile, without a reason why
Love, as if you were a child
Smile, no matter what they tell you
Don’t listen to a word they say
‘Cause life is beautiful that way

Tears, a tidal-wave of tears
Light that slowly disappears
Wait, before you close the curtain
There’s still another game to play
And life is beautiful that way

Here, in his eyes forever more
I will always be as close as you remember from before.

Now, that you’re out there on your own
Remember, what is real and what we dream is love alone.
life_is_beautiful_03
Keep the laughter in your eyes
Soon, your long awaited prize
Well forget about our sorrow
And think about a brighter day
‘Cause life is beautiful that way

Hãy mỉm cười chẳng một lý do
Hãy yêu, như thể mình là trẻ thơ
Mỉm cười dẫu họ nói điều chi
Đừng nghe lời nào của họ con nhé
Vì đời tươi đẹp biết bao cách ấy
Khóc ư, một con sóng lệ tuôn trào
Áng sáng kia từ từ tan biến
Đợi nhé trước khi con kéo màn
Vẫn còn một trò nữa chưa chơi
Đời đẹp theo cách ấy con ơi.

Đây trong đôi mắt của con
mãi mãi nhiều hơn thế nữa
Cha sẽ luôn gần kề như con hằng nhớ trước đây
Bây giờ con một mình cất bước ra đi
Hãy nhớ cái thực và cái mơ chính là tình yêu duy nhất

Hãy giữ nụ cười rộn ràng trong đôi mắt
Con sẽ sớm nhận được phần thưởng con chờ đợi từ lâu
Chúng ta sẽ quên hết mọi ưu phiền
Và nghĩ về một ngày mai tươi sáng
Vì đời đẹp theo cách ấy con ơi.

Bài cuối cùng trong số 11 bài hát hôm nay mời các bạn thưởng thưc là bài Noa song ca với Mira Awad tại Israel Eurovision 2009-

Thân ái chúc các bạn một ngày mới tươi hồng và một tuần làm việc hiệu quả với các giai điệu tuyệt vời của Noa.

1. BEAUTIFUL THAT WAY- NOA

Music: Nicola Piovani
Lyrics: Noa + Gil Dor

Smile, without a reason why
Love, as if you were a child
Smile, no matter what they tell you
Don’t listen to a word they say
‘Cause life is beautiful that way

Tears, a tidal-wave of tears
Light that slowly disappears
Wait, before you close the curtain
There’s still another game to play
And life is beautiful that way

Here, in his eyes forever more
I will always be as close as you remember from before.

Now, that you’re out there on your own
Remember, what is real and what we dream is love alone.

Keep the laughter in your eyes
Soon, your long awaited prize
Well forget about our sorrow
And think about a brighter day
‘Cause life is beautiful that way

2. BEAUTIFUL THAT WAY- NOA – Noa & Nicola Piovani live at Colosseo


3. BLUE TOUCHES BLUE – NOA

Blue touches blue
Touches grey touches brown
I look down at my feet, theyve been with me for years
I take one step for you and then two for myself
Oh, I need to be stronger
I need to be stronger

Blue touches blue
Touches black, then expands
All the tears and the years in the palm of my hand
Do you think you can tell me whats wrong and whats wronger?
I need to be stronger
I need to be stronger

I want to twist in your arms
Like a snake thats been charmed
Like a baby newborn with his arms groping out
I would shout but theres always a song and
I need to be stronger
I need to be stronger

Blue touches blue
I look down at my feet
I take one step for you
I need to be stronger
Blue touches blue
Touches gray, frothy white
Where my face is all blurred and reflecting the night
If I tell you I feel like a bird in the cold
And I need you to hold me?
I need you to hold me
Blue touches blue…

4. WE


we’re born
we’re crying
we fall
we’re trying
we’re little
we’re laughing
we’re lonely sometimes

we grow
we’re open
we’re lost
we’re hoping
we’re careful
we’re calling
we’re leaving behind

You say we need to work together
with love and care for everyone
without the fighting and the anger
You say the world could be as one

but every time that you say we
do you think about me?
‘cause every time that you say we
I hope you think about me

We’re strong
we’re chosen
we’re scared
we’re frozen
we’re hardened
we’re hopeful
we’re holding at bay

We take
we’re giving
we shake
we’re living
we’re lovers
we’re sinners
we’re running away

and if we fail to make a difference
and if our hope is almost gone
despite the fighting and the anger
you say the world could be as one

but every time that you say we
do you think about me?
‘cause every time that you say we
I hope you think about me

and every time that you say we
do you think about me?
‘cause every time that you say we
I hope you think about me

5. EXPLAIN THE NIGHT

Explain the night to me
Explain the stars
Explain the way I feel
Explain the scars
Explain the outline of the trees against the sky
Explain the tangled words of love we cant untie

Explain the night to me
Explain the black
And how the light was lost
And how to get it back
Explain the rising of the waves to swallow sand
Explain how difficult it is to hold your hand

We are wrapped around our needing
In a drunken trance
Will you swing and sway me slowly
And pretend to dance
We are wrapped around our sorrow
In a strong embrace
And between your temple and your eye I hide my face

Explain the night to me
The pregnant moon
Explain the sudden urge
The empty room
Explain the way to blue
And all the space
Explain the makeup swiftly streaked across my face

Explain the night to me
Explain the past
Explain the thrill of love
And why it cannot last
Explain the rings that slowly spread across the lake
And how to someday learn to live with my mistakes

We are wrapped around our needing
In a drunken trance
Will you swing and sway me slowly
And pretend to dance

We are wrapped around our sorrow
In a strong embrace
And between your temple and your eye I hide my face.

6. NOW – Noa & Gil Dor ( LIVE)

object width=”425″ height=”344″>

Now there is light coming in through the crack in the door
Now there is hope where I’d never expect it before
Now there are so many things but there’s nothing at all
Now you are learning to stand
I am learning to fall.
Now as the air in the night becomes cooler and sweet
Now I get up seven times just to cover his feet
Now there is pain but I’ve packed it away for next year
Now there is newness and grace and for now, there’s no fear.
Then I can hardly remember what then used to be
Then there was someone I knew looked exactly like me
I was running and running with so much to boast
and I had no idea what matters the most
Now as the air in the night becomes cooler and sweet
Now I get up seven times just to cover his feet
Now there is pain but I’ve packed it away for next year

Now there is newness and grace and for now, there’s no fear.
Later when all of this has turned to songs and faded pics

Later when colored wooden blocks turn into heavy bricks
Later when you will greet me only with the shyest smile

Who knows what later brings? and so meanwhile..
Now there is light coming in through the crack in the door

Now there is hope where I’d never expect it before

Now there are so many things but there’s nothing at all now
You are learning to stand
I am learning to fall.

7. THE EYES OF LOVE – Lara Fabian & Noa

Little girl so young and tender
braids are thrown upon her back
in the pages of her book the world is
white and black

She is wearing heavy glasses
far from who she dreamt to be
little one, her father tells her,
close your eyes and see…

The eyes of love
don´t know your name
don´t see the color of your skin
the eyes of love
don´t know where you´ve been
the eyes of love
don´t know your age
don´t see the lines you try to hide
the eye of love
see only what´s inside

Little girl has grown and flowered
glasses tiny, in her eyes
she can see a lot more clearly,
still at night she cries

Never happy with the mirror
she will shun all who adore
little one her father tells her
open up your door…

The eyes of love…

The light shining bright from your heart..

8. EYE IN THE SKY

Don’t think sorry’s easily said
Don’t try turning tables instead
You’ve taken lots of Chances before
But I’m not gonna give anymore
Don’t ask me
That’s how it goes
Cause part of me knows what you’re thinkin’

Don’t say words you’re gonna regret
Don’t let the fire rush to your head
I’ve heard the accusation before
And I ain’t gonna take any more
Believe me
The sun in your Eyes
Made some of the lies worth believing
[ Find more Lyrics on http://www.mp3lyrics.org/Ihsi ]

[Chorus:]
I am the eye in the sky
Looking at you
I can read your mind
I am the maker of rules
Dealing with fools
I can cheat you blind
And I don’t need to see any more
To know that
I can read your mind, I can read your mind

Don’t leave false illusions behind
Don’t Cry cause I ain’t chnaging my mind
So find another fool like before
Cause I ain’t gonna live anymore believing
Some of the lies while all of the Signs are deceiving

[repeat Chorus]

9. I DON’T KNOW

Flower, colored bright
I am strong I can fight
But I don’t know.

Tower, brick and stone
Make my way on my own
But I don’t know

I don’t know why, I don’t know how
If I can fly, can I fly now?
Are my wings strong enough to bear
the winds out there?
Hey, I don’t know.

Tell me it’ll never fade
And I’ll go forth unafraid
Because I don’t know.

Show me rain and flood
To cool the fire in my blood
Because I don’t know.

I don’t know why, I don’t know how
If I can fly, can I fly now?
Are my wings strong enough to bear
The winds out there?
Hey, I don’t know.

Darkness, edge of night
You are here, I’m in flight
Now I know, now I know
Now I know

10. NOW FORGET

give me your pain
give me your sorrow
give me your loneliness
and broken dreams
your bad times
and your worry
now forget
now forget

give me your past
give me your family
give me the walls you build
and the ones you break
your shadows
and your longing
now forget.
now forget.

all that will be
but isnt yet
now forget,
now forget.

ill put it all
in a small wooden box
with the rusty old lock
and the sparrows in flight
ill guard it with my life
through the long long night

you are my eyes
you are my passion
you are my journey to where ive been
you are my reason
for living
now forget
now forget.

ill put it all
in a small wooden box
with the rusty old lock
and the sparrows in flight
ill guard it with my life
through the long long night

give me your truth
give me your questions
give me your longing for what will be
give me your daydreams
and your demons
now forget
now forget.

all that will be
but isn’t yet
now forget
now forget

now forget
now forget

11. THERE MUST BE ANOTHER WAY– Noa & Mira Awad – Israel Eurovision 2009-

There must be another
Must be another way
Say all that my heart desires
So far, we’ve gone
A long way, a very difficult way, hand in hand
And the tears fall, pour in vain
A pain with no name
We wait
Only for the next day to come

There must be another way
There must be another way
A day will come and all fear will disappear
In your eyes a determination
That there is a possibility
To carry on the way
As long as it may take

For there is no single address for sorrow
I call out to the plains
To the stubborn heavens

There must be another way
There must be another way
There must be another
Must be another way

We will go a long way
A very difficult way
Together to the light
Your eyes say
All fear will disappear

And when I cry, I cry for both of us
My pain has no name
And when I cry, I cry
To the merciless sky and say
There must be another way

Ella Fitzgerald – Giọng Jazz số 1 của mọi thời đại

Chào các bạn,

Ella Jane Fitzgerald (April 25, 1917 – June 15, 1996), sinh tại Newport News, Virginia (khoảng 2 giờ rưỡi lái xe từ Washington DC), còn được gọi là Lady Ella (công nương Ella), First Lady of Songs (công nương số một của các ca khúc), là ca sĩ nhạc Jazz được xem như là giọng ca Jazz số một của mọi thời đại.

Ella Fitzgerald, ảnh do Carl Van Vechten chụp, 1940
Ella Fitzgerald, ảnh do Carl Van Vechten chụp, 1940

Với giọng ca 3 quãng tám (3 octaves), trong trẻo và mềm dịu, Ella có thể làm những bài hát khó nhất nghe thật nhẹ nhàng thoải mái. Chị được xem như là ca sĩ scat singing nổi tiếng nhất trong lịch sử nhạc Jazz. Scat singing là một cách hát nhạc Jazz khi người ca sĩ chỉ dùng những âm thanh vô nghĩa để hát, và như vậy biến giọng hát thành âm thanh của một nhạc cụ. Scat singing cho phép người ca sĩ tự do sáng tạo (improvisation) trong khi hát, như là các nhạc sĩ nhạc Jazz sáng tạo các đường nhạc tự do với nhạc cụ của mình.

Ella cũng thiết lâp truyền thống Great American Songbooks với sự ra đời của 1 chuỗi các “song book”, mỗi song book là một albumn nhạc của một nhạc sĩ nào đó, như là Ella Fitzgerald Sings the Cole Porter Songbook (1956), Ella Fitzgerald Sings the Duke Ellington Songbook…

Trong sự nghiệp ca hát 59 năm, Ella thắng 13 giải Grammy, được Huy Chương Quốc Gia về Nghệ Thuật do tổng thống Ronald Reagan trao tặng, và Huy Chương Tự Do của Tổng Thống do tổng thống Bush (cha) trao tặng.
ella-fitzgerald-louis-armstrong
Sau đây mời các bạn nghe vài bản nhạc của Ella Fitzgerald:

1. Blue moon: Đây là bản nhạc hát với dàn hòa tấu lớn. Dù là có âm hưởng Jazz, nhưng được hát với cách hát nhạc Pop êm dịu.

2. The man I love. Hát theo thể điệu nhạc Blues, tức là nhạc Jazz buồn, với ban nhạc Jazz truyền thống, trong một phòng ghi âm ở Đức 1974.

3. It don’t mean a thing: Blues, hát cùng lúc với bản “The nam I love” trên. “It don’t” dĩ nhiên là sai văn phạm. Đây là nhại cách nói của người da đen thất học.

4. Summer time: Gershwins. Đây là một bản nhạc pop của Gershwins, nhưng Ella hát theo cách hát Blues.

5. Stomping at the savoy: Hát cùng với Louis Armstrong, cả hai cùng scat singing, và Louis Amstrong chơi Saxophone.

6. One note samba: Đây là bản scat singing từ đầu đến cuối và là bản nhạc bất hủ vể tài năng scat singing phi thường của Ella Fitzgerald.

Mỗi bản nhạc đều có lời theo sau video, dĩ nhiên ngoại trừ bản scats singing 🙂

Mời các bạn thưởng thức.

.

1. Blue moon

Blue Moon
You saw me standing alone
Without a dream in my heart
Without a love of my own
Blue Moon
You know just what I was there for
You heard me saying a prayer for
Someone I really could care for

And then there suddenly appeared before me
The only one my arms will hold
I heard somebody whisper please adore me
And when I looked to the Moon it turned to gold

Blue Moon
Now I’m no longer alone
Without a dream in my heart
Without a love of my own

And then there suddenly appeared before me
The only one my arms will ever hold
I heard somebody whisper please adore me
And when I looked the Moon had turned to gold

Blue moon
Now I’m no longer alone
Without a dream in my heart
Without a love of my own

Blue moon
Now I’m no longer alone
Without a dream in my heart
Without a love of my own

.

2. The Man I love (1974)

Emission of television on a meeting of recording in studio in Germany (1974). Ella Fitzgerald of the duet to the big band with according to pieces’ Joe Pass (G), Tommy Flanagan (p), Keeter Betts (b), Bobby Durham (Dr.), Roy Eldridge (tp), Eddie Lockjaw Davis (ts), Peter Herbolzheimer Rhythm Combination & Brass (Herb Geller, Art Farmer…)

Someday he’ll come along
The man I love
And he’ll be big and strong
The man I love
And when he comes my way
I’ll do my best to make him stay

He’ll look at me and smile
I’ll understand
And in a little while
He’ll take my hand
And though it seems absurd
I know we both won’t say a word

Maybe I shall meet him Sunday
Maybe Monday, maybe not
Still I’m sure to meet him one day
Maybe Tuesday will be my good news day

He’ll build a little home
Just meant for two
From which I’ll never roam
Who would, would you?
And so, all else above,
I’m waiting for the man I love
.

3. It Don’t Mean a thing (1974)

What good is melody, what good is music
If it ain’t possessin’ something sweet
It ain’t the melody, it ain’t the music
There’s something else that makes the tune complete
It don’t mean a thing, if it ain’t got that swing
It don’t mean a thing, all you got to do is sing
It makes no diff’rence if it’s sweet or hot
Just give that rhythm ev’rything you got
It don’t mean a thing, if it ain’t got that swing

.

4. Summer time (Ella Fitzgerald sings Gershwins “Summertime” at a concert in Berlin/Germany )

Summertime and the livin is easy
Fish are jumpin and the cotton is high
Oh your daddys rich and your ma is good lookin
So hush little baby, dont you cry
One of these mornings
Youre goin to rise up singing
Then youll spread your wings
And youll take the sky
But till that morning
Theres a nothin can harm you
With daddy and mammy standin by

.

5. Stomping at the saboy (Ella Fitzgerald & Louis Armstrong)

Savoy, the home of sweet romance,
Savoy, it wins you with a glance,
Savoy, gives happy feet a chance to dance.

Your old form just like a clinging vine,
Your lips so warm and sweet as wine,
Your cheek so soft and close to mine, divine.

How my heart is singing,
While the band is swinging,
I’m never tired of romping,
And stomping with you at the Savoy.
What joy – a perfect holiday,
Savoy, where we can glide and sway,
Savoy, let me stomp away with you;

The home of sweet romance,
It wins you at a glance,
Gives happy feet a chance to dance.
Just like a clinging vine,
So soft and sweet as wine,
So soft and close to mine, divine.

How my heart is singing,
While the band is swinging,
I’m never, never, never tired of romping,
And stomping with you at the Savoy.
What joy – a perfect holiday,
Savoy, where we can glide and sway,
Savoy, let me stomp away with you;
.

6. One note Samba (scat singing) 1969. (June 22, 1969 jazz vocalist Ella Fitzgerald with accompaniment by Ed Thigpen on drums, Frank de la Rosa on bass, and Tommy Flanagan on piano)

Con đường đã chọn

Cha mẹ Y Blum vốn là nô lệ của tù trưởng Âe Thuột, bị bệnh khó chữa nên sớm theo nhau đi về bến nước ông bà .Sống nhờ những người nô lệ khác, ai kêu làm việc gì thì làm,đương nhiên Y Blum thuộc quyền sở hữu của Ama Thuột, vì ăn cơm trong nhà người buôn ông , ở trong đất của buôn ông chứ sao nữa.Y Blum Không giống với một số bạn như Y Ngôn, Y Za, Y Wu,Y Tla …bị ngưòi Pháp cưõng bức, bắt đi học tập trung ở trưòng tiểu học Pháp – Đê từ năm mới bảy tuổi.Mấy người đó đã có vài lần trốn về,bị Pháp bắt nhốt cha mẹ , nên phải trở lại học tiếp.Tù trưởng Ama Thuột thấy mặt mũi sáng sủa, lanh lẹn, nên gửi luôn cả Y Blum, cùng với mấy đứa nhỏ khác cháu ông, cùng ở trong buôn, tới trường Pháp – Đê để học chữ.
bmt1
Lớn hơn một chút so với bạn bè đồng niên,biết thân phận mình chỉ là đứa không cha mẹ, học ké, nên những ngày theo học trong trường, Y Blum tuy vẫn thèm thuồng,lặng lẽ theo dõi những cuộc chơi của các bạn, nhưng ít khi nào dám hoà chung.Ngày nghỉ, mấy trò không có gia đình ở thị xã kéo nhau về chơi với đám con cháu nhà Ama Thuột, trèo hái cam trong rừng , tát cá, bẫy chim,tắm suối Ea Siăr…cũng có kêu cùng đi, nhưng trong đầu YBlum vẫn hiểu rất rõ mình chỉ là đứa trẻ mồ côi mồ cút, như con chồn non lạc mẹ thôi. Thày giáo Y Jút có nhắc lắm, mới dám tham gia một vài cuộc chơi ở trường, nhưng cũng không nói năng gì.Một lần cả lớp đi dã ngoại, thấy có rất nhiều những người đầu cạo trọc, mặc áo quần sọc như nhau,đang quét đường.Về tới trường, Y Blum nghe Y Ngôn và các bạn xúm lại nhao nhao hỏi thày Y Yut :

– Họ là ai vậy thầy giáo ?

Thày Y Jút nói :

– Đó là những người cộng sản, bị Pháp nhốt tù ở nhà đày Buôn Ma Thuột.

– Vì sao họ lại bị tù hả thày giáo ?

– Vì họ chống lại người Pháp, đòi người Pháp trả lại nước An nam cho người An nam. Người Pháp không muốn vậy, nên đày họ từ miền xuôi lên đây.

– Sao gọi họ là cộng sản ?

– Vì trên thế giới cũng đang có những người cộng sản đấu tranh đòi quyền lọi cho người nghèo giống như họ, nên người Pháp gọi họ như vậy.

– Vậy họ đòi quyền cho người Joăn thôi à? Có đòi cái gì cho người Êđê mình không ?

– Bây giờ thì chưa biết,nhưng nếu chúng ta đi theo họ, chắc chắn họ cũng sẽ đấu tranh với người Pháp đòi quyền lợi cho người Êđê chúng ta chứ .

Y Blum nghe thày giáo nói thì biết vậy, nhưng cũng không dám hùa theo các bạn để hỏi thêm chuyện của thày Y Jút.

Rồi bữa thày Y Jút vận động cả hàng trăm người dân thị xã Buôn Ma Thuột tập trung ở toà nhà công sứ , đưa kiến nghị đòi đổi công sứ Sa-Ba-Chie vì ông này ác quá , Y Blum cũng không chạy theo các bạn đi xem. Anh rất sợ bị người Pháp đuổi ra khỏi trường, sợ ông Ama Thuột bực mình vì chuyện gì đó mà không cho đi học nữa.

Năm tốt nghiệp tiểu học Pháp – Đê , các bạn khác cùng lớp xin đi học trường y sỹ Đông Dương, hoặc sư phạm hết. Riêng Y Blum đăng lính khố xanh. Có chút văn hoá, biết tiếng Pháp nên có vẻ nhanh nhẹn hơn ,Y Blum nổi bật lên trong đám lính người Êđê cùng đi một lần,lại là người do tù trưởng Ama Thuột đỡ đầu, nên được cử ngay giữ chức cai đội.Ama Thuột hài lòng lắm. Một hôm ông gọi Y Blum về buôn, hỏi thăm nhiều chuyện không có đầu có đuôi, rồi nói :

-Tui rất mừng thấy mày được người ta tin cậy. Tui muốn mày lấy vợ cho có người dệt áo, nấu cơm, gùi củi , cho thành cái nhà có nóc, có cây cột cái. Mày có ưng không ?

Nãy giờ từ lúc vô nhà vẫn ngồi khoanh chân, hai tay đặt trên đùi yên lặng lắng nghe Ama Thuột nói, bây giờ Y Blum mới mở lời :

– Tui từ nhỏ sống trong buôn của khua (*), ăn cơm nhà khua, uống nước bến khua làm chủ . Được khua thương cho đi học biết cái chữ, nay lại muốn cho có mái nhà trên đầu, có người đàn bà của mình mỗi đêm trên chiếu. Ý tốt của khua sao tui không nghe được kia chớ.
bmt2
Vậy là lễ cưới của Y Blum và H’Nuai ,con gái một người nô lệ khác của Ama Thuột đã được chuẩn bị nhanh chóng.Người mối mang vòng đến gặp gia đình H’Nuai hỏi :

– Nếu theo tục lệ , H’Nuai cưới chồng kpi ung mố đều do nhà gái đứng ra chi phí,phải lần lượt qua bốn lễ . Đầu tiên là lễ hỏi, tiếp theo sẽ là lễ thoả thuận đồ dẫn cưới, nhà trai có quyền được đòi hỏi. Sau đó là lễ gọi chồng iêo ung và rước rể về nhà gái. Cuối cùng là lễ trở lại nhà trai để mẹ chồng trao một số vật dụng cần thiết như dao, cuốc và chén bát cho chú rể mang về nhà vợ. Thế nhưng Y Blum mồ côi cả cha lẫn mẹ, cũng không có cậu em mẹ dăm dei làm trụ ,mà do Ama Thuột đứng ra lo , nên sẽ bỏ hết các lễ đó, chỉ còn rước rể và gọi chồng thôi. Vậy nhà H’Nuai có ưng chịu không ?

– Chúng tôi ưng , vì đã có ông chủ bến nước khua pin ea chịu lo cho Y Blum.

– Nếu ưng thì cầm vô vòng đồng này để tui về nói lại với khua buôn.

Thấy Ama, Ami H’Nuai đã cầm vòng ưng chịu, ông mối bàn tiếp việc để cho Y Blum sẽ ở tạm nhà người bà con xa, đợi nhà H’Nuai tới rước theo đúng tục lệ. Việc này cũng được nhà gái bằng lòng và hẹn ngày đem đồ lễ đến .Dù là mồ côi, không có đánh chiêng, cột nhiều rượu ghè,nhưng được sự chăm sóc của chủ bến nước, nên phần lễ vẫn diễn ra chu đáo, theo đúng lệ của buôn sang.Sáng sớm, đoàn rước rể đã rời nhà,mang theo một ghè rượu , một con gà và hai chiếc vòng đồng.Ông mối trịnh trọng trong bộ áo khố mới, bước vô nhà người bà con của Y BlumTừ lâu, H’Nuai đã dệt xong tấm váy, áo đẹp cho mình, bộ áo knuky và khố kpin cho người sẽ làm chồng,nghĩa là chỉ còn chờ đợi đến đám cưới này. Bây giờ Ama,Amí cô chỉ cần lo heo gà, gạo …đãi khách, chứ nhà Y Blum không còn ai, nên đâu phải đền trâu, bò cho cha mẹ, không cần nhiều vòng đồng mua đường đi của bọn trẻ con.Còn những người họ xa của anh, làm gì dám đòi hỏi nhà chủ bến nước mà họ vốn là nô lệ chứ ?

Con trai Êđê ở nhà mình chỉ là ở tạm, khi có người con gái nào chịu bắt về, nhà vợ mới là nơi là nơi ở vĩnh viễn. Ngày đầu tiên , Y Blum thấy lạ lẫm làm sao với cảm giác đây chính thức là nhà của mình.Từ ngày ama,ami đi về “ đất nước ông bà ”, anh chưa bao giờ dám ước mong mình có lúc được có một gia đình như thế này.Bởi chẳng ai dại gì mang của cải đi cưới một người mồ côi. Không có gốc cội, cái rễ cây biết bám vô đâu mà lớn lên, đẻ nhánh,mọc cành?

Đám cưới xong đã lâu. Ai ở nhà nào đã về nhà đó hết.Nãy giờ ngồi miết nơi bếp lửa ngòai gian khách đing gar cho đến khi mọi người trong nhà đã chìm trong giấc ngủ, Y Blum mới dám khe khẽ nhẹ chân bước vô phía đinh ok bên trong ngăn nhà dài, mới được nối thêm cho cô con gái vừa bắt chồng. H’Nuai trùm lên người anh tấm apăn còn thơm mùi nước vỏ cây nhuộm chỉ, sợi vải ram ráp cọ trên những tấm thân trần. Cả người cô quấn tròn trong tấm váy m’yêng không dắt chặt một đầu.Y Blum nắm góc váy,từ từ gỡ ra, cho đến lúc siết chặt trong vòng tay tấm thân trần nóng hôi hổi của người vợ trẻ, hít hửi mùi da thịt con gái trinh nguyên vừa lạ lẫm vừa gần gũi, thèm khát vục đầu trên gò ngực vun đầy nâu bóng của H’Nuai,chòng chành như đang cưỡi trên ngọn sóng con sông Sê Rê pôk.Thân hình H’Nuai cong như con sâu đo, rướn sát vào Y Blum.Nhấn sâu sự run rẩy ham mê của mình vô niềm sung sướng nóng bỏng của vợ, anh thấy sao mình được các yang yêu chiều quá nhiều.Một lần, hai lần, ba lần…Mồ hôi hết ướt lại khô.Sàn nhà thì thầm kẽo kẹt. Đêm sao ngắn quá.

Chứ sao nữa, nhà Ama Thuột bỗng dưng chẳng mất gì mà có người thân làm tới cai đội trong chính quyền, gia đình ama H’Nuai bỗng chốc trở thành thân cận với chủ bến nước – khua pin ea. Còn Y Blum, đi làm về không còn phải thui thủi một mình giữa căn chòi vắng ngoaì bìa rẫy. Ngày đầu tiên trong bữa ăn, chỉ nghe tiếng mắng bọn trẻ con của Aduôn, nhìn ami H’Nuai đi qua đi lại coi sóc, chia bôi từng bầu nước, tô cơm canh, anh đã sững sờ vì một cảm giác ấm áp rất lạ dâng lên đến cay xè trong mắt.
bmt3
H’Nuai tuy không phải là cô gái xinh đẹp, nhưng khoẻ mạnh, có duyên ngầm,lại biết đảm đang việc nhà và tính tình dịu dàng, đêm đến rất nồng nàn say đắm trong việc làm chồng vợ, sẵn sàng đáp trả cũng mạnh mẽ không kém .Y Blum còn muốn gì hơn?

Anh biết ơn Ama Thuột lắm lắm và nguyện không bao giờ có ý định phản lại ông.Anh biết ,ông không xấu bụng như người ta nghĩ. Hồi còn nhỏ,trong những lúc lặng lẽ phục vụ trầu thuốc, đổ nước rượu cần cho các tù trưởng quanh vùng sình sịch ghé voi lên sàn,vô nhà, anh đã nghe ông tranh cãi với họ rất nhiều. Hồi Pháp mới đóng đồn ở Buôn Đon, các tù trưởng như ông Ama Jao tóc bạc, bà Yă Wam vừa cao lớn vừa xinh đẹp… đã nhiều lần ghé voi lên hiên nhà dài của Ama Thuột, bàn cách ngăn không cho họ lấn ra ngoài này, ngăn mấy lão già mặc tấm choàng apăn đen len lỏi đi các buôn sang tuyên truyền đạo gì gì đó, còn cố tình lần lữa không chịu giúp lão cha cố xây nhà sàn giống nhà dài Êđê. Có người cho rằng Ama Thuột đem con rắn về cắn con gà trong chuồng mình, khi đồng ý cho người Pháp chuyển trung tâm đại lý hành chính Đăk lăk từ Buôn Đon về đây. Nhưng khi ông hỏi, ai biết cách gì ngăn không cho Pháp thực hiện ý muốn chuyển tỉnh lỵ ra ngoài này thì cho biết,thậm chí nghe hay, ổng còn đãi heo cho ăn nữa, vậy mà có ai nói được phải làm thế nào đâu ? Người Pháp có xe bay, súng nhỏ, súng to…không làm theo ý họ, liệu cả Ama Thuột lẫn buôn sang có được yên ?Huống chi Pháp còn bằng lòng vẫn để cho thị xã mang tên Ama Thuột,lại còn miễn cho người buôn ông khỏi phải đi xâu làm đường hai mùa rẫy . * *

Tháng 5-1954. Không hiểu vì sao hồi này không khí trong thị xã Ban Mê và cả cao nguyên Trung phần sôi lên sùng sục, cứ như có một cơn sóng ngầm nào đó đang trỗi dậy trong mỗi góc phố. Ngay cả ở mấy buôn người Êđê như Păn Lâm, Lê A, Kó Siêr quanh đây lẫn ngoài vườn rẫy, trên phố, thường có nhiều người tụ tập , thì thào bàn tán.

Đội lính khố xanh của Y Blum không còn giây phút nghỉ ngơi nào, lần lượt thay nhau lùng sục khắp nơi. Y Blum cắt cử và kiểm tra một vòng các điểm gác xong, đã quá chín giờ tối.Anh vừa tắm rửa ngoài bến nước dành cho đàn ông về, còn đang vừa bước lên sàn vừa lau tóc, thì nghe có tiếng ai đó gọi :

– Ơ Y Blum ! Wit ka ? ( Về chưa ?)

– Ơh ! Kâo wit leh. Hlei iêo ? ( Tui về rồi, ai đó?)

– Kâo ! Y Ngun !

Rồi thấy Y Ngun bước theo lên sàn vô nhà.Anh bạn hồi trước học cùng lớp dáng người thấp đậm, nhanh nhẹn, nước da sáng hơn thanh niên cùng buôn sang . Lâu nay đi học trường y sỹ Đông Dương ở Sài Gòn, nên trông ăn mặc, đi đứng không khác gì mấy người ngoài phố.

Vợ Y Blum miệng cười nở như hoa tăng pi,vội vã trải chiếc chiếu trắng mời bạn ngồi, mang chiếc bình nước với mấy cái ly cho chồng tiếp khách theo kiểu người Kinh,rồi nhẹ nhàng lui vô trong gian chủ đinh ok.Trao đổi mấy câu thăm hỏi xã giao xong, Y Blum nhìn thẳng mặt Y Ngun hỏi

– Anh tìm tui có việc gì không ?

– Ơ ơh ! Đi học xa lâu ngày , về thăm bạn bè chơi thôi. Cũng muốn biết các chuyện ở Ban Mê của mình có gì khác không ? Chắc anh làm cai đội sẽ có nhiều tin mới.

Y Blum kể cho Y Ngun nghe việc các tù nhân đấu tranh chống lại chế độ hà khắc của nhà đày Buôn ama Thuột, chuyện y tá Y Som Ê Ban bị quản ngục khiển trách vì cấp thêm thuốc cho tù chính trị. Sau chuyện ông Mết và đội du kích cứu thoát ông Tố gì đó thoát khỏi nhà ngục Đăk glây, quản ngục bắt tăng cường kiểm tra ghê lắm. Mấy đêm nay ở thị xã không khí rất căng thẳng, không biết có chuyện gì sắp xảy ra ?

Y Ngun lại hỏi Y Blum về nhận xét của anh đối với người Pháp, người Kinh cai trị ở Buôn Ama Thuột. Thấy bạn hỏi, như được dịp trút bớt nỗi bực dọc lâu nay đè nén trong người, Y Blum xổ ra hàng tràng.Nào là chuyện lính khố xanh người Êđê bị chỉ huy bớt xén tiền lương, nào hạ lệnh cho lính Êđê đánh thanh niên Êđê trong buôn không chịu đi lính.Ngay cả bản thân Y Blum cũng đã từng bị xỉ nhục , bị chửi bới, văng tục ngay trước mặt cấp dưới của mình.

– Thế anh đành chịu nhục như vậy mãi hay sao ?

– Không chịu thì làm thế nào được Y Ngun ?

– Ơ, thì mình phải tìm cách nào mà chống lại những kẻ xấu xa,độc ác đó chớ?

– Cách gì ? Nếu ai có cách gì bày, tui theo liền.
bmt4
Y Ngun cũng kể với Y Blum chuyện ama anh bị Pháp bắt đi phu ở đồn điền Cư H’Lâm. Khi còn lao động được thì phải làm những công việc nặng như gánh đất đá, đắp đường. Vì ở nhà không có lương thực cho mang theo, nên ăn đói, bệnh sốt rét nhập vô người chẳng có thuốc chữa.Đến lúc thấy ổng yếu quá, chúng lại đuổi về. Rồi ama anh chết vì sốt rét ở buôn. Nhiều người khác không chỉ ở buôn Ea Siêr của Y Blum, buôn Sut của Y Ngun, đều bị khốn khổ như thế.Hai người nói chuyện lâu lắm.Hàng đêm nọ qua hàng đêm kế tiếp, Y Ngun lại đến nhà Y Blum . Rủ rỉ với nhau những gì không ai biết, nhưng thấy Y Blum vui lắm. Anh ta lại còn hăng hái hơn trong công việc hàng ngày ở đội khố xanh. Lúc nào cũng nghe thấy tiếng sang sảng nhắc nhở quân lính đi tuor đều đặn, chặt chẽ.

Một hôm cũng sau giờ làm việc, Y Bin ,một người bạn ở đội lính khố đỏ rủ Y Blum đi thăm Y Som Ê Ban ở trong nhà đày, trước khi anh ấy bị trục xuất sang Thái lan, vì đã bị Pháp bắt quả tang giúp đỡ thuốc bệnh và chuyển giấy tờ cho tù chính trị. Nhưng đến nơi thì không phải là đi chơi thăm hỏi, mà là một cuộc gặp mặt.Người đó tự xưng tên là Hoà, nhưng Y Blum biết đó cũng chỉ là tên giả của anh ta thôi.Anh Hoà cho Y Blum coi tấm hình của một người đàn ông có chòm râu dài, trán cao và đôi mắt sáng đến lạ lùng cứ như luôn nhìn vô mắt mình rất thương mến và bảo :

– Đây là ông Hồ Chí Minh, người kêu gọi các dân tộc Việt nam đoàn kết để giành lại độc lập cho đất nước, tự do cho chính mình.

Y Blum có nghe Y Ngun và Y Bin kể mấy lần về ông Nguyễn Ái Quốc, cũng là người đứng đầu của cách mạng Việt nam, nay lại nghe về ông Hồ Chí Minh. Vậy nước mình có nhiều người tài giỏi quá hè !

– Không phải đâu. Cụ Hồ với lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc cũng chỉ là một người thôi.Đi làm cách mạng phải có nhiều tên giả vờ, để Pháp không biết rõ ai là ai.

Y Ngun giải thích thế. Không hiểu sao mới nghe đó mà tự nhiên trong đầu Y Blum thấy thích, thấy tin ngay chuyện anh Hoà kể về Cụ Hồ. Có lẽ vì Cụ cũng đấu tranh cho người Êđê mình bớt khổ chăng ?Anh Hoà còn nói với Y Blum:

– Mấy ngày nữa Tôn Thất Hối sẽ tổ chức mit tinh ở sân vận động. Anh hãy chọn lấy những người thân nhất, đáng tin cậy nhất trong đội lính khố xanh của anh . Tiếng là bảo vệ cho bọn chúng hành lễ, nhưng khi cần sẽ có hiệu lệnh cho anh bắt trói chúng . Có làm được không ?

– Được chớ. Anh cứ tin tui! Nhiều anh em lính trong đội cũng thấy nhục, thấy khổ vì tụi nó lắm rồi.

* *

Cả đêm trước ngày mit tin, Y Ngôn, Y Tlan, Y Wan lo dịch chương trình Việt Minh sang tiếng Êđê, in thành hàng trăm bản chữ to để 6 giờ sáng dán ở các ngả đường, bản nhỏ phát cho dân. Còn Y Blum điều đội lính khố xanh của mình dàn hàng ngang bảo vệ cổng sân vận động và trước lễ đài.Hàng đoàn người váy khố đẹp từ các buôn quanh thị xã rồng rắn kéo nhau vô sân vận động.Chị em tiểu thương mấy phường nội thị trong trang phục áo dài cũng đã xếp hàng từ lúc nào giữa sân.Người mỗi lúc một đông.Như có ngọn lửa nào chạy qua những hàng người đứng ngồi trên sân, khiến không khí nóng dần lên. Loa trên khán đài thỉnh thoảng lại rột rẹt. Tôn Thất Hối và mấy người đại diện của chính quyền thị xã đã có mặt đầy đủ trên khán đài, ông ta vừa bước tới trước micro định cất lời khai mạc, thì một người đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ vải xita bỗng từ đâu xuất hiện, đẩy Tôn Thất Hối ra và chiếm lấy micro dõng dạc tuyên bố Việt Minh đã giành được chính quyền và đang kiểm soát tình hình trong toàn tỉnh.Cờ đỏ sao vàng, hoa và biểu ngữ ở đâu bỗng xuất hiện đỏ rực trong những đoàn người tụ họp trên sân .Ô ! anh em mình chuẩn bị sao hay vậy hè ? Y Blum thấy vui trong đầu, sướng trong bụng quá, như có con chim nhông nào hót líu lo trong đó. Nhất là khi thấy lũ người chính quyền cũ mới đó còn nghênh nghênh, bây giờ cụp mặt xuống run rẩy sợ cách mạng giết, lại còn được trực tiếp áp giải Tôn Thất Hối về trụ sở của chính quyền cách mạng nữa.Y Ngun, Y Wan, Y Buông …được bầu vô chính quyền mới, còn Y Blum chỉ huy đội quân được gọi là lính vũ trang của Việt Minh.Quyền vẫn thế, người vẫn thế mà sao con mắt nhìn nhau thân thiện hơn, đi ào ào, nói cười ào ào…đất của mình rồi, người của mình rồi, ơn Việt Minh cho người Radeh làm chủ buôn sang mình.

Cứ thế, Y Blum đi theo Việt Minh đánh Pháp rồi đánh Mỹ một lèo 30 năm sau mới quay lại Buôn Ma Thuột.

* *
bmt5
Đại tá Y Blum nôn nóng đi ra đi vô, nét mặt hầm hầm tức giận. Hai bàn tay ông, hết chắp sau lưng ,lại đến nắm chặt thành nắm đấm vỗ vỗ vào nhau.Ngoài khung cửa nhà dài, gió quất tả tơi những hàng cây, bốc bụi đỏ vung vãi khắp nơi. Cao nguyên đang giữa mùa gió. Gió như lũ ngựa hoang không biết tự kiềm chế, tung vó phi nước đại trên vòm trời cao nguyên, giận dữ giống cái bụng ông đang như nồi nước sôi trên bếp lửa.

Chung sống với nhau có hai đứa con,vợ ông rất rành tính chồng, nên lảng xuống bếp tránh cơn thịnh nộ có thể nổ ra bất cứ lúc nào.Bà Ami Sang là vợ thứ hai của đại tá Y Blum.Hồi đó, tổ chức đứng ra thay mặt gia đình làm lễ cưới cho hai người ở căn cứ Nâm Nung, sau một năm vợ ông, bà H’Nuai và đứa con trai lớn, bị giặc bỏ đói đến chết trong tù, trả thù những trận đánh do ông chỉ huy, làm chúng thua chạy liểng xiểng, thiệt hại không ít cả người, lẫn xe cộ, súng ống.Ông có với bà H’Nuai hai đứa con. Đứa lớn chết trong tù, còn cô con gái thứ hai, đang là nguyên nhân nỗi bực tức của ông kia.

– Tức muốn nổ con mắt ra được.Nó lại đi với thằng đó rồi nên mới về muộn thế này chớ! Bộ hết người rồi sao, Thiếu gì con cán bộ cách mạng mà đòi lấy cái thằng con nhà địa chủ đó .

H’Thai vừa về đến cửa, đã gặp ngay bộ mặt sẵn sàng gây chiến của ama. Trong bụng thầm hiểu vì nguyên nhân gì, nhưng cô vờ làm như không biết, tươi cười lên tiếng chào ông :

– Ama ! Con mới về !

– Mới về, mới về cái gì ! Mày đi đâu mà Ama, Amí không nhìn thấy cái mặt suốt từ lúc mặt trời thức dậy tới mặt trời đi ngủ vậy ?

– Ủa, con tưởng Ama biết, đang chiến dịch vận động kế hoạch hoá gia đình. Là cộng tác viên dân số, con phải đi tới mấy nhà đông con tuyên truyền cho họ chớ ! Bữa nay giao chỉ tiêu hết rồi đó Ama. Ai không hoàn thành là cắt thi đua luôn.

– Được rồi chuyện đó ama biết !Chứ không phải con gái mày đi sang buôn Hruê sao ?

– Ama ! Nếu con đi sang buôn Hruê thật thì cũng đâu có sao ? Con nói rồi.Đi sang đó thì cũng làm việc vận động kế hoạch hoá gia đình của con.Còn việc tụi con thương nhau đã từ hồi còn học chung trong trường Cao đẳng sư phạm, tới giờ cũng bốn năm hơn chứ có ít đâu.Ama không đi hỏi cưới,định để con chết già làm bà cô không chồng sao ?

– Tầm bậy nào ! Nhà mình là cộng sản nòi, Ama chỉ không muốn con lấy người gia đình không theo cách mạng thôi. Ông già đó cha biết chớ ! Hồi chín năm ổng không có tham gia gì cho Việt Minh đâu.

– Nhưng hồi Mỹ-Diệm, gia đình ảnh cũng đâu có tham gia hay ủng hộ gì chính quyền ngụy?Thậm chí cả không dính dáng gì tới Phullro nữa. Ama cũng biết điều đó mà .

– Nhưng ổng ham làm giàu quá .

– Làm giàu là xấu sao ? Ama vẫn thường nói mục đích của cách mạng là đấu tranh giành chính quyền, làm sao cho người Tây Nguyên mình không bị làm nô lệ,cũng ăn no mặc ấm, giàu có bằng nhau với người miền xuôi đó sao ?Bây giờ thống nhất đất nước rồi,dân không giàu thì làm gì cho nước mạnh hả ba ?

– Bữa nay con gái dạy khôn cha đó hả ? Mày phải nhớ là tao đi làm cách mạng từ khi mày chưa là cái trứng trong bụng ami đó nghe.

-Nhưng anh Y Lăn có gì ba không ưng nào ? Mấy năm liền ảnh là giáo viên dạy giỏi. Bây giờ được tín nhiệm bầu làm chủ tịch công đoàn ở nông trường cà phê nữa.Vậy có phải người xấu không ?

– Nhưng ama nó ! ổng là người đầu tiên từ bỏ tín ngưỡng ông bà xưa ở vùng đất này đó.Nhũng người như thế đều chối bỏ cả phong tục văn hoá của ông bà, không uống rượu cần, không đánh chiêng. Con cũng biết chớ !

– Con biết ! Điều đó là sai rồi.Từ từ mình thuyết phục ! Đảng Nhà nước chủ trương tự do tín ngưỡng, nhưng cái gì hay cái gì đẹp của ông bà,vận động người Êđê mình giữ lấy.Cồng chiêng là tiếng nói tâm hồn của người Tây nguyên, sao bỏ được. Nhưng đâu phải một lúc mà ai cũng làm ngay theo ý mình muốn chớ ? Ba rành điều đó hơn con mà. Ba cũng biết là ngành văn hoá có bao nhiêu hoạt động chỉ để cùng bà con khôi phục lại văn hoá truyền thống đó chớ ?

– Ông ta có vườn cà phê riêng, như thế là tư hữu, không theo chủ trương làm ăn tập thể của Đảng Nhà nước, con hiểu không ?

– Ama nói công nhân lãnh đạo cách mạng, bây giờ anh Y Lăn đang là công nhân nông trường cà phê, có nghĩa là anh ấy thuộc giai cấp lãnh đạo rồi Ama nhé.Con cưới công nhân mà Ama.

– Mày……

Amí Sang nãy giờ ở dưới bếp vừa nấu cơm vừa nghe ngóng, thấy hai cha con to tiếng kéo dài ,vội chạy lên can ngăn

– Thôi thôi nào ! Con gái nó nói đúng đó ông à !Mấy chuyện đó có liên can gì tới việc cưới chồng của nó đâu.Miễn chúng nó thương yêu nhau là được chớ ! Nhưng hai cha con đi ăn cơm không có nguội hết rồi.
bmt10
– Bà này sao vậy ? Tui với bà nằm rừng ngủ suối là để đấu tranh cho dân tộc mình hết làm nô lệ. Vậy sao tui lại đi làm sui gia với người ưng làm nô lệ cho ngoại bang ,quay lưng lại cội nguồn dân tộc chứ ?

– Tui không nói cái lý được với ông, nhưng con cái chúng nó lớn rồi, huống gì cả luật hôn nhân gia đình lẫn luật tục klei bhian kđi Êđê có điều nào chúng nó vi phạm đâu ? Ông làm sao cản ?

– Nhưng tui không ưng làm sui gia với nhà đó.Nhất là gia đình còn có mấy chị em theo chồng đi Mỹ nữa. Sao thông gia được chớ.

– Vậy ông cản được con gái không yêu thằng đó thì ông làm đi. Tui thua rồi.

Đại tá Y Blum im lặng không trả lời được vợ, nhưng cục tức vẫn găm đầy trong lồng ngực, bất giác cái tay ông nhấc quơ được đám giấy tờ trên mặt bàn ném tung xuống đất, cổ họng è è mà không thoát ra được câu mắng.

* *

Cuối cùng thì chức vị làm cha lẫn chiếc lon đại tá cũng không “ trừng phạt ” được cô con gái quen sống tự lập trong những năm cha đi chiến đấu xa, sau này lại được cha và mẹ kế hết sức chiều chuộng. Đám cưới của H’Thai và Y Lăn vẫn diễn ra,do Công đoàn nông trường của Y Lăn và trường cấp II nơi H’Thai giảng dạy đứng ra phối hợp cùng tổ chức, trước sự chứng kiến – cho dù chẳng vui vẻ gì- của hai gia đình ( bởi thực ra, ngay cả chính Ama Mlan cũng không muốn kết sui gia với một ông đại tá quân đội, lúc nào cũng chỉ quen với việc ra lệnh, lúc nào cũng ra miệng chê bai ông chối bỏ phong tục tổ tiên, ít biết cảm thông như thế ) .Nhưng đám cưới công nhân đầu tiên ở nông trường thiệt là vui. Ban Giám đốc, công đoàn, thanh niên lo cho hết mọi thứ.Cô dâu đầu cài hoa rừng, váy áo Êđê xúng xính trông rất xinh. Chú rể cũng mặc áo knuky, ngực có vầng nút đỏ rực, trông như một tù trưởng oai vệ.Không có chén đũa ăn uống gì, chỉ nhiều bánh kẹo, nhiều rượu cần, nhiều người và rất nhiều tiếng hát. Ai cũng muốn lên giúp vui một bài, chúc mừng đôi uyên ương đầu tiên cưới nhau của nông trường, chúc mừng niềm vui của ông bà đại tá.

Cặp vợ chồng mới cưới dọn ngay đến khu tập thể của nông trường để đi làm cho gần.H’Thai thôi làm giáo viên, nhận công tác là cán bộ phụ nữ xã Ea Sin. Y Lăn còn kiêm thêm chức đội trưởng một đội sản xuất.Một thời gian sau, họ nhận khoán hơn 2 ha cà phê theo chủ trương liên kết với đồng bào dân tộc của tỉnh uỷ, Y Lăn học cách nghĩ của cha, làm việc gì cũng tính toán kỹ càng, nên việc nông trường, việc gia đình đều xuôi chèo, mát mái. Vườn cà và ruộng lúa nước của nhà vợ chồng anh cho năng suất cao nhất buôn, đời sống gia đình dần dần ổn định,mua được mảnh đất làm nhà riêng, không còn phải ở tập thể nữa. Anh cũng bàn với vợ, không làm nhà xây, mà dựng căn nhà dài to, cho các con có chỗ nhớ về cội nguồn dân tộc.

Không ưa con rể, nhưng đại tá Y Blum không có điều gì trách móc được anh ta. Hơn nữa, H’Thai con gái ông,cứ thăng tiến liên tiếp, từ hoạt động có hiệu quả của công tác vận động kế hoạch hóa gia đình, mà được bầu làm cán bộ mặt trận xã, rồi tiếp tới Hội đồng nhân dân. Bây giờ là Chủ tịch xã.Nó giống tính ông, làm việc gì cũng làm trước, nói sau. Có hồi trong các buôn rộ lên rất nhanh phong trào bán đất mua xe cày, xe gắn máy.Chính quyền xã không chỉ đề ra ngay những chủ trương thiết thực ngăn chặn mấy người lén lút đến mua đất, mà còn lập một đoàn do H’Thai dẫn đầu, đi khắp các thôn buôn, hết phân tích lại trình bày cái hại của việc thiếu đất sản xuất, động viên bà con yên tâm gắn bó với đồng ruộng.H’Thai vẫn còn nhớ như in, có lần mấy người già trong buôn Sin tụ tập nhau đến nhà chị chất vấn :

– Hồi nào giờ người mình chỉ quen làm lúa trên đồi, cái lưng ngửa. Nay ih – cô vận động dân làm ruộng nước,suốt ngày úp mặt xuống đất, lưng mỏi lắm mà hạt lúa có to bằng hồi xưa – klei đưm không ?

– Người mình ít chữ, ít kỹ thuật, liên kết nhận đất của nông trường trồng cà phê, người ta đòi bao nhiêu ký,mình không làm được tới đó, lấy gì trả ? Bị

“ nó” đòi đất lại à?

– Ih luôn nói phải theo truyền thống ông bà, có ai biết Yang cà phê, Yang lúa nước mặt mũi dài ngắn ra sao mà cúng? Ổng không cho ăn cái hạt đó đâu.
bmt8
Cứ như thế mà nói qua nói lại, hai vợ chồng thay nhau giải thích . Hết ba ghè rượu, gần sáng đêm mới thông. Vậy đó, nếu không làm cho mấy già làng hiểu ra và ủng hộ, thì khó mà thuyết phục được dân. Ngay như hồi H’Thai mới nhận chức Chủ tịch xã cũng vậy, người ta toàn dè bửu “ cáo mượn oai hùm” nhờ tên ông già, chứ có ai nghĩ là phụ nữ dân tộc như H’Thai làm lãnh đạo được đâu? Nhưng rồi sự chân thành học hỏi của chị, cái tính tay làm miệng nói, biết rõ chất lượng từng vườn cà, năng suất của từng thửa ruộng của mỗi gia đình…khiến mọi người ai cũng thương, cũng quý, cũng nể, rồi nhất nhất ủng hộ chị.

Kinh nghiệm làm cà phê học từ người Pháp của cha chồng, kỹ thuật sản xuất theo khoa học của nông trường mà chồng chị làm đội trưởng, đã giúp cho H’Thai cùng các thành viên trong Uỷ ban điều hành tốt hoạt động sản xuất của địa phương.Kinh tế xã mỗi ngày một phát triển, những con đường nhựa thẳng tắp thay cho đường cấp phối chạy ngang dọc khắp xã, tôn thay thế mái tranh, số hộ nghèo trong xã giảm dần.Được sự quan tâm của Uỷ ban xã, các già làng còn tổ chức truyền dạy đánh ching cho đám trẻ con trong buôn. Thành phố Buôn Ma Thuột, luôn lấy thành tích của xã Ea Sin làm gương điển hình cho các buôn khác học tập.

Ama Mlan hết bụng thương quý cô con dâu giỏi giang.Đại tá Y Blum cũng bằng lòng con gái lắm.Ông tự hào vì đó cũng chính là con đường mà hơn 30 năm trước chàng trai Y Blum đã lựa chọn .

Linh Nga

Con tầu mang tên thành phố New Orleans

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe một bài hát về chuyến tàu tên là thành phố New Orleans nhé.

Đó là một chuyến tàu liên tỉnh Amtrak nối các thành phố của Mỹ với nhau, và chuyến tàu này tên là City of New Orleans.arlo guthrie

Anh Steve Goodman, tác giả bài hát đi từ Chicago tới New Orleans để thăm gia đình một lần kia và đã viết nên bài hát này. Anh chơi bản này đầu tiên cho Arlo Guthrie trong quán bar Quiet Knight ở Chicago, và sau đó Arlo đồng ý chơi lại. Và Arlo Guthrie đã chơi rất thành công. Bài hát trở thành một hit cho Arlo vào năm 1972.

Đi bằng những phương tiện giao thông công cộng như tàu Amtrak và xe bus Greyhound, từ bỏ sự tiện nghi của xe ô tô cá nhân hay máy bay, bạn sẽ thấy những gì?

Bạn sẽ thấy những cánh đồng, thành phố, nhà máy, núi và hồ băng qua cửa sổ.

city-of-new-orleans-18th-st-chicago-b_9_2_68[1]Bạn sẽ gặp những bạn đồng hành rất khác nhau, người da trắng, da đen, da mầu, những người giàu, người nghèo những người đi quá giang.

Bạn bắt đầu một câu chuyện với anh bạn ngồi cạnh, và đảm bảo với bạn rằng, bạn sẽ rất ngạc nhiên đấy; bạn sẽ được nghe những câu chuyện thú vị vì sự đa dạng của hành khách. Đầu óc bạn sẽ rộng mở hơn.

Bạn tưởng tượng ra sao nếu,  những bạn cùng toa, cùng đứng lên hát:

Good morning America how are you?
Don’t you know me I’m your native son,
I’m the train they call The City of New Orleans,
I’ll be gone five hundred miles when the day is done.”

Như các khán giả của anh Arlo tại Newport Folk Festival 2009?

Tất cả cùng đứng lên hát sự lạc quan vui cười yêu con đường mình đang đi, yêu đất nước.

Dưới đây là video biểu diễn của Arlo Guthrie và Judy Collins. Sau đó là lời nhạc.

Chúc các bạn một ngày băng băng,

Hiển


Arlo Guthrie, Tour of 1978 in Atlanta, GA.with Shenandoah


Judy Collins (2000)

The City of New Orleans
by Steve Goodman

Riding on the City of New Orleans,
Illinois Central Monday morning rail
Fifteen cars and fifteen restless riders,
Three conductors and twenty-five sacks of mail.
All along the southbound odyssey
The train pulls out at Kankakee
Rolls along past houses, farms and fields.
Passin’ trains that have no names,
Freight yards full of old black men
And the graveyards of the rusted automobiles.

CHORUS:
Good morning America how are you?
Don’t you know me I’m your native son,
I’m the train they call The City of New Orleans,
I’ll be gone five hundred miles when the day is done.

Dealin’ card games with the old men in the club car.
Penny a point ain’t no one keepin’ score.
Pass the paper bag that holds the bottle
Feel the wheels rumblin’ ‘neath the floor.
And the sons of pullman porters
And the sons of engineers
Ride their father’s magic carpets made of steel.
Mothers with their babes asleep,
Are rockin’ to the gentle beat
And the rhythm of the rails is all they feel.

CHORUS

Nighttime on The City of New Orleans,
Changing cars in Memphis, Tennessee.
Half way home, we’ll be there by morning
Through the Mississippi darkness
Rolling down to the sea.
And all the towns and people seem
To fade into a bad dream
And the steel rails still ain’t heard the news.
The conductor sings his song again,
The passengers will please refrain
This train’s got the disappearing railroad blues.

Good night, America, how are you?
Don’t you know me I’m your native son,
I’m the train they call The City of New Orleans,
I’ll be gone five hundred miles when the day is done.

60s-70s Vietnam-era jukebox songs & 50s classic jukebox songs

Chào các bạn,

Phonograph
Phonograph

Cách đây 20 năm chúng ta nghe còn nghe nhạc từ các đĩa nhựa quay vòng với một đầu kim, gọi là máy phonograph. Các đĩa nhựa đó ngày xưa gọi là record.

Jukebox là một máy hát, chạy các đĩa nhựa đó, nhưng với hai đặc tính: (1) Jukebox chứa trong đó rất nhiều đĩa, để người nghe lựa chọn, và (2) Jukebox khởi động bằng đồng tiền xu; thường đặt tại nhà hàng, bar, và các nơi công cộng để thu tiền người nghe. Tóm lại, jukebox là một phonograph khởi động bằng tiền xu. Và các bản nhạc trong jukebox thường là các bản được nhiều người ưa chuộng.

Jukebox
Jukebox

Ngày nay Jukeboxes cũng còn khá nhiều trong các nhà hàng, nhưng mục đich chính là để tạo không khí hoài cổ cho nhà hàng. Khách hàng vẫn có thể bỏ vào 25 hay 50 xu để mua một bản nhạc, dĩ nhiên là cho cả nhà hàng cùng nghe.

Vì ý niệm hoài cổ như vậy cho nên Jukebox thường chỉ có các bản nhạc cũ, và it ai đặt nhạc đương thời vào đó.

Ngày nay nhiều jukebox chạy bằng CDs hay computer tân thời, nhưng hình thức bên ngoài nhìn chẳng khác gì jukebox của thời xưa.

Hôm nay mình gởi đến các bạn 3 clips nhạc jukebox trên Internet.

1. 70s Classics Jukebox songs

2. 60s Classic Jukebox Songs

Phân nhiều nhạc thời 70s-60s được gọi là nhạc “Thời kỳ Việt Nam” có nghĩa là khoảng 1963-1975 trong thời gian quân Mỹ tham chiến tại Việt Nam, và cũng là thời đỉnh cao của âm nhạc 60s và 70s. Trong 2 Jukeboxes này có nhiều bài chúng ta đã nghe qua trên ĐCN, phần nhiều do chị Huệ giới thiệu.

3. 50s Classic Jukebos Songs

Đây là các bản nhạc đã thành kinh điển của thời 50s. Các bản này thì chúng ta ít biết hơn, nhưng cũng có vài nghệ sĩ quen thuộc như Elvis Presley, Billy Holiday, v.v…

Gởi đến các bạn 3 nhóm jukebox songs này để nghe thoải mái và tiện nghi.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

PS: Các bạn không cần phải bỏ tiền cắc vào 2 jukeboxes này. 🙂

1970s Classics

0:00 Have You Ever Seen the Rain – Credence Clearwater Revival (1970)
2:38 Heart of Gold – Neil Young (1972)
5:43 More Than I Can Say – Leo Sayer (1980)
9:29 Top of The World – The Carpenters (1972)
12:29 Let It Be – The Beatles (1970)
16:20 How Deep Is Your Love – The Bee Gees (1977)
20:25 Hotel California – The Eagles (1976)
26:55 Dust in The Wind – Kansas (1977)
30:22 Free Bird – Llynyrd Skynyrd (1973)
39:33 Sultans of Swing – Dire Straights (1978)
45:21 I Will Survive – Gloria Gaynor (1978)
48:37 Hot Stuff – Donna Summer (1979)
52:26 Daddy Cool – Boney M (1976)
55:53 September – Earth, Wind and Fire (1971)
59:30 Tie A Yellow Ribbon – Tony Orlando and Dawn (1973)
1:02:57 Dancing Queen – ABBA (1976)
1:06:48 Love Isn’t Always on Time – Toto (1978)
1:10:44 Heart of Glass – Blondie (1978)
1:14:33 Without You – Nilsson (1971)
1:17:55 Killing Me Softly – Roberta Flack (1973)
1:22:40 You’re The First, The Last, My Everything – Barry White (1974)
1:26:03 Close to You – The Carpenters (1970)
1:30:38 Ain’t No Sunshine – Bill Withers (1971)
1:32:42 Bohemian Rhapsody – Queen (1975)
1:38:38 I’d Love You To Want Me – Lobo (1972)
1:42:41 You’re So Vain – Carly Simon (1972)
1:51:35 How Deep Is Your Love – The Bee Gees (1977)
1:55:40 December 1963 (Oh What a Night) – The Four Seasons (1975)
1:58:55 Don’t Stop – Fleetwood Mac (1977)

1960s Jukebox

50s Classic Jukebox Songs

Quilting–Nghệ thuật chần vải

Chào các bạn,
quiting2
Tình cờ hôm nay mình ghé qua phòng triển lãm tranh của trường và thấy có triển lãm các tác phẩm chần vải của nghệ nhân người Peru, Flora Zarate. Quả thật khi nhìn các tác phẩm chần vải của bà mình thấy ngưỡng mộ sự tỉ mỉ, khéo léo của từng đường kim mũi chỉ, và cả sức sáng tạo thật tuyệt vời. Mỗi một tấm vải là một bức tranh nhiều màu sắc khắc họa đời sống của người dân vùng cao nguyên Andean.

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn nghệ thuật chần vải – một nghề thủ công truyền thống rất đặc trưng dành riêng cho phụ nữ và rất phát triển ở Mỹ.

Việc chần vải, tức là may ghép các tấm vải vụn lại thành một tấm vải hay chăn lớn, bắt nguồn từ việc những người dân di cư đến Mỹ gặp khó khăn trong việc chuyên chở vải vóc, vốn dày và nặng, nên họ nghĩ đến việc giữ lại các tấm vải may thừa và ghép chúng lại. Công việc này thường do các bà nội trợ đảm nhiệm, và có thể do một người hoặc một nhóm người cùng tham gia chần các tấm vải lớn. Các tấm vải chần thường được sử dụng làm ga giường, ga gối, và đôi khi dùng làm vải treo tường để chống cái lạnh vào mùa đông. Trong nội chiến Bắc Nam, người ta ước tính là có khoảng 250,000 tấm chăn chần đã được các bà nội trợ làm ra để gửi cho những người lính ở chiến trường, vốn rất cần các tấm chăn thật dày và ấm.
quilting1
Giai đoạn nửa sau thế kỉ 19, với sự phát triển của ngành dệt, người phụ nữ không phải kéo sợi và dệt vải nữa nên có nhiều thời gian hơn để sáng tạo với các tấm vải vụn. Và nghệ thuật chần vải ở Mỹ phát triển mạnh từ đó. Cùng với thời gian, chần vải đã phát triển thành một nghệ thuật dành riêng cho người phụ nữ và là một phương thức mà nhiều phụ nữ Mỹ lựa chọn để thể hiện tài khâu vá, sự sáng tạo, tình yêu, hi vọng, giấc mơ và cả quan điểm cá nhân trong các vấn đề xã hội, chính trị và cộng đồng. Các tác phẩm vải chần được dùng để gây quỹ, hoặc trong lịch sử được dùng để thể hiện quan điểm của người phụ nữ khi họ còn chưa có quyền tham gia bầu cử hay các diễn đàn công cộng.
quilting4
Thế kỉ 20 được cho là thế kỉ của nghệ thuật chần vải ở Mỹ, khi các tấm vải chần đã trở thành các tác phẩm nghệ thuật thực sự, thể hiện bàn tay khéo léo, tỉ mỉ cùng với sức sáng tạo tuyệt vời của những người nghệ nhân. Một tấm vải chần công phu có thể mất cả tháng hoặc một năm để hoàn thành. Về phong cách thì rất đa dạng, người ta có thể thêu hoa, thêu tên trên các tấm vải, hoặc tạo thành một bức tranh tả cảnh đồng quê, con người, hoặc chỉ đơn giản ghép các tấm vải nhiều màu sắc hoặc cùng tông màu với nhau lại tạo nên một ấn tượng trực quan. Ví dụ với các tác phẩm của Zarate, bà tạo hình khối bằng cách lót đệm vào giữa tấm vải, và hình người nông dân, hình con bò, con cá, cái xe, quả bí ngô…trở nên rất sống động.

Hiện nay ở Mỹ có bảo tàng dành cho nghệ thuật chần vải là National Quilt Museum, và hàng năm có rất nhiều các triển lãm cá nhân và tập thể dành cho các nghệ nhân chần vải giới thiệu và bán các tác phẩm nghệ thuật của mình.
quilting3
Carolyn L. Mazloomi, một nghệ nhân chần vải người Mỹ gốc Phi nói rằng “Tôi luôn thấy hứng khởi với sự ấm áp trong chất liệu và tinh thần của các tấm vải chần. Chúng là hiện thân của tình yêu và gia đình, của sự bao bọc và che chở, của sự ấm áp và an toàn. Sự kết nối đầy ẩn dụ và trực quan giữa các tấm vải và con người là mảnh đất màu mỡ để các tác phẩm chần vải truyền tải một thông điệp, trong đó tôi là người kể chuyện. Các tác phẩm của tôi là những câu chuyện trực quan đặt trong các bối cảnh lịch sử, chính trị, và xã hội, kêu gọi sự quan tâm đến hoàn cảnh của mọi người trên thế giới, đặc biệt là người phụ nữ. Tôi mong muốn người xem hãy suy ngẫm, nhận thức, và cảm nhận tinh thần của những tấm vải”.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng,

Hoàng Khánh Hòa

“Fanfare for the Common Man” – Aaron Copland

Chào các bạn,
copland
 Rất vui được gặp lại các bạn trong chuyên mục “Nhạc Xanh” sau một thời gian dài mình “biệt tăm, biệt tích” vì công việc và sức khỏe. Dù không thể post bài thường xuyên như trước đây, mình vẫn thường xuyên theo dõi từng bài viết của CACC và rất thán phục các admins của trang ĐCN như anh Hoành, chị Huệ, chị Kim Yến…Cảm ơn CACC đã có những bài viết tích cực, những bài nhạc vui tươi, giúp ĐCN ngày càng xanh tươi và tràn đầy sức sống.

Trong chuyên mục “Nhạc Xanh” ngày hôm nay, để thay đổi không khí, mình xin được giới thiệu với các bạn tác phẩm kèn lệnh nổi tiếng của Aaron Copland, có tên gọi “Fanfare for the Common Man”.

Aaron Copland (14/11/1900 – 2/12/1990) là một nhà soạn nổi tiếng (cho các tác phẩm cổ điển hiện đại, ballet, nhạc phim…), và cũng là nghệ sĩ piano lừng danh của Mỹ. Ông được suy tôn như “đỉnh cao của các nhà soạn nhạc Mỹ”. Các tác phẩm của ông là sự kết hợp hài hòa giữa âm nhạc hiện đại và âm nhạc dân gian Mỹ.
Fanfare
Một trong những tác phẩm nhạc cổ điển hiện đại nổi tiếng của ông trong thế ký 20 là “Fanfare for the Common Man”. Ông viêt tác phẩm này cho dàn nhạc giao hưởng Cincinnati (dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Eugene Goossens) vào năm 1942. Trong khoảng thời gian đen tối của chiến tranh thế giới thứ 2, có khoảng 18 tác phẩm kèn lệnh của các nhà soạn nhạc Mỹ, được sáng tác để diễn tả tinh thần yêu nước và thống nhất đất nước. Tuy nhiên, chỉ có tác phẩm “Fanfare the Common Man” của Aaron Copland được biểu diễn nhiều nhất và phổ biến nhất trong khi các tác phẩm còn lại đều trở nên mờ nhạt.

Nhạc phẩm này tuy ngắn (chưa đầy 4 phút, viết cho kèn và trống) nhưng khá ấn tượng với phần mở đầu rất nghiêm trang. Tiếp nối những nhip trống mạnh mẽ là tiếng kèn trumpet, bên cạnh sự pha trộn hai hòa của tiếng kèn trombone, kèn tuba và kèn co.

 Mời các bạn thưởng thức và chúc các bạn một ngày thật vui! 🙂

 

Loan Subaru

 
1) Video clip do dàn nhạc giao hưởng New York Philharmony biển diễn

(Nếu không xem được video thì click vào link trên)

.

2) Video clip biểu diễn theo phong cách jazz

Chợ Phiên Bắc Hà

Chợ Phiên Bắc Hà (Lào Cai) được tổ chức vào mỗi Chủ Nhật hàng tuần là nơi trao đổi và buôn bán hàng hóa của cộng đồng 14 dân tộc sống ở thị trấn Bắc Hà và các huyện, tỉnh lân cận. Dân bản mang đến chợ đủ mọi sản vật của vùng cao như chè Shan, hoa quả, mật ong, rượu, thổ cẩm, trang sức bạc, lan, cây giống; dắt theo ngựa, bò, lợn hoặc đem theo ngô và khoai lang. Những cô gái Mông xúng xính trong những bộ váy, cạnh bên gian hàng thổ cẩm đầy màu sắc khiến chợ phiên tựa như là ngày hội.
BH FAIR
Đến với Chợ Phiên Bắc Hà du khách có thể tự do lựa chọn vải thổ cẩm hoặc váy áo rực rỡ của các thiếu nữ Mông và Dao Đỏ. Khách ngoại quốc thường trầm trồ trước những bức tranh được thêu dệt thủ công với những họa tiết sinh động, màu sắc hài hòa, đẹp mắt.

Khu bán ngựa là nơi độc đáo và cuốn hút. Chợ được diễn ra trên một sân bãi rộng ngay trong trung tâm huyện. Mỗi phiên chợ có hàng trăm chú ngựa được dân bản mang từ khắp mọi nơi đem bán. Họ dắt ngựa đi tới đi lui để xem tướng, chân, vỗ vào mông rồi trả giá.

Ở trung tâm chợ là những chảo thắng cố với cánh đàn ông tụ tập đầy thích thú. Giữa chốn huyên náo của người mua kẻ bán, bạn có thể nghe thấy tiếng khèn và tiếng hát du dương của trai bản, và không khí của chợ phiên dường như thêm phần cuốn hút.
BH4 FAIR
Ấn tượng sâu sắc nhất về Chợ Phiên Bắc Hà là du khách không gặp cảnh chèo khéo mua bán, mà chỉ có thấy những gương mặt chân chất và mến khách của người dân vùng cao. Họ đến với chợ không đơn thuần chỉ là mua bán, mà còn tận hưởng những khoảnh khắc náo nhiệt và vui thú chốn chợ phiên và khách chợ phiên. Khi chiều về, chợ phiên bắt đầu vãn dần khách; hình ảnh người đàn ông say rượu ngồi ngất ngưởng trên lưng ngựa, còn người phụ nữ dắt ngựa về bản đọng lại trong tâm trí khách du.
Chợ Phiên Bắc Hà mang đậm nét sinh hoạt cộng đồng của người dân tộc vùng cao Tây Bắc, lưu giữ những giá trị bản sắc văn hoá truyền thống độc đáo. Ở đây, những điệu khèn, múa quạt quyện hòa cùng tiếng hát gợi tình, thiết tha, phong cảnh thiên nhiên hùng vỹ, dân bản thuần phác nhưng bí ẩn luôn thu hút du khách trong và ngoài nước.
Tạp chí Serendib (Sri Lanka) ấn bản đầu năm 2009 giới thiệu 10 chợ hấp dẫn ở Đông Nam Á, trong đó có chợ vùng cao Bắc Hà (Lào Cai). 10 chợ nổi tiếng kể trên gồm có: Chợ đêm Banga, chợ phố Gaya và chợ Oang Kelian của Malaysia, chợ Tionbaru (Singapore), chợ Luongphabang (Lào), chợ Bedugun (Indonesia), chợ cuối tuần Chattuchac (Thái Lan), chợ đêm Chiềng Mai (Thái Lan), chợ Di Sản ở Phnom Penh (Campuchia) và chợ vùng cao Bắc Hà (Việt Nam).

Điều đáng lưu ý là chợ phiên vùng cao Bắc Hà được xếp thứ nhất trong 10 chợ nêu trên, được tạp chí Serendib giới thiệu khá chi tiết và nhấn mạnh “mang đậm nét sinh hoạt cộng đồng của người dân tộc vùng cao Tây Bắc Việt Nam, lưu giữ những giá trị bản sắc văn hoá truyền thống độc đáo, thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước”.

Quan Jun dịch

BAC HA FAIR

Bac Ha Fair (Lào Cai), held on every Sunday, is the place for commodity exchange and sales of 14 ethnic groups living in Bắc Hà township and surrounding districts and provinces. They bring to the fair all kinds of mountainous produces: Shan tea, fruit, honeybee, wine, brocade clothes, silver jewelry, orchid, saplings or tow horses, oxen, pigs or carry maize and sweet potato bags. Mong girls with their dresses and colorful brocade stalls make the fair a festival day.
BH6 FAIR
To Bac Ha fair, tourists can choose brilliant brocade or dresses of Mong and Dao Do girls at their initiative. Foreign tourists are often full of admiration to the manually weaved pictures with lively patterns, harmonious and good-looking colors.

Horse market area is unique and attractive. The market is held on a broad ground in the district center. Each fair has hundreds horses supplied by the people from everywhere for sales. The people lead horse back and forth to see figure, legs, slap onto the rumps and then bargain.

In the middle of the fair, there are spiraling horse viscera pans, surrounded by delighted men. Amid the noise due to the sale, you can hear the melodious pan-pipe and singing of young men, which adds to the attractive atmosphere of the fair.

The most profound impression at Bac Ha fair is that tourists don’t meet the solicitation for buying but see honest and hospitable faces of the ethnic people. They come to the fair not only to buy and sell but also live in exciting and happy moments of the fair and the comers. In the afternoon, the fair starts to see increasingly fewer customers; tourists can’t help remembering the fact that the drunken man sits unsteadily on the horse back and the woman tows the horse to the village.

Bac Ha fair bears strong features of community life activities of the Northern West mountainous ethnic groups, storing unique traditional cultural identity values. In here, pan-pipe dances, fan dances together with romantic and tormenting singing, imposing natural beauty, plain but mysterious people are always attractive to tourists.BH7 FAIR

In the Serendib Magazine (Sri Lanka), the first issue of 2009, introduces 10 attractive markets in the Southeast Asia, including Bac Ha mountainous fair (Lào Cai). Such 10 famous markets include: Banga night market, Gaya street market and Oang Kelian market of Malaysia, Tionbaru market (Singapore), Luongphabang market (Laos), Bedugun market (Indonesia), weekend market Chattuchac (Thailand), Chieng Mai night market (Thailand), Heritage market in Phnom Penh (Cambodia) and Bac Ha mountainous fair (Vietnam).

Remarkably, Bac Ha mountainous fair is ranked first in the above 10 markets and introduced quite concretely by the Serendib Magazine, emphasized as the fair “bearing strong features of community live activity of the ethnic people in the Northern West of Vietnam, storing unique traditional cultural identity values, attracting a great deal of domestic and foreign tourists.”

Source: Vietnamtourism Review

Chào mừng ngày Phụ Nữ Việt Nam

Chào các bạn,
PhuNu_VietNam
Hôm nay, 20 tháng 10, là Ngày Phụ Nữ Việt Nam. Chúc các chị em lúc nào cũng đẹp và hiền. (Thêm được giỏi thì càng tốt. Nhưng giỏi quá thì có người run, cho nên… để tạm đó. Ta chúc thầm cho nhau thôi. :-))

Các bạn mày râu đừng nên nhầm lẫn ngày này với Ngày Quốc Tế Phụ Nữ mồng 8 tháng 3.

Cứ theo ngôn từ mà hiểu thì có lẽ là trong Ngày Quốc Tế Phụ Nữ các đấng mày râu phải làm gì đó có vẻ quốc tế, như là mời nàng đi xem nhạc kịch và ăn tối bên bờ sông dưới ánh đèn cầy, có nhạc violon serenata vang nhè nhẹ.

Còn Ngày Phụ Nữ Việt Nam thì các anh phải làm gì đó có vẻ Việt Nam, như là lau nhà, nấu ăn, phục vụ bàn ăn, rửa bát, rửa chân…

Ngày này nguyên thủy là kỷ niệm ngày Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam ra đời 1930, trong hùng khí cách mạnh giành độc lập.

Trang web của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam giới thiệu:

Dưới chế độ phong kiến và đế quốc, phụ nữ là lớp người bị áp bức, bóc lột, chịu nhiều bất công nhất nên luôn có yêu cầu được giải phóng và sẵn sàng đi theo cách mạng. Ngay từ những ngày đầu chống Pháp, phụ nữ đã tham gia đông đảo vào phong trào Cần Vương, Đông Kinh Nghĩa Thục, Đông Du, còn có nhiều phụ nữ nổi tiếng tham gia vào các tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam như: Hoàng Thị Ái, Thái Thị Bôi, Tôn Thị Quế, Nguyễn Thị Minh Khai…

Từ năm 1927 những tổ chức quần chúng bắt đầu hình thành và thu hút đông đảo tầng lớp phụ nữ như: Công Hội Đỏ, Nông Hội Đỏ, các nhóm tương tế, tổ học nghề và các tổ chức có tính chất riêng của giới nữ như:

– Năm 1927 nhóm các chị Nguyễn Thị Lưu, Nguyễn Thị Minh Lãng, Nguyễn Thị Thủy là ba chị em ở làng Phật Tích (Bắc Ninh) tham gia Thanh niên Cách mạng đồng chí Hội, các chị tuyên truyền, xây dựng tổ học nghề đăng ten và học chữ.

– Nhóm chị Thái Thị Bôi có các chị Lê Trung Lương, Nguyễn Thị Hồng, Huỳnh Thuyên tham gia sinh hoạt ở trường nữ học Đồng Khánh.

– Năm 1928, nhóm chị Nguyễn Thị Minh Khai cùng Nguyễn Thị Phúc, Nguyễn Thị An tham gia sinh hoạt hội đỏ của Tân Việt. Nhóm này liên hệ với chị Xân, chị Thiu, chị Nhuận, chị Liên thành lập tờ Phụ nữ Giải phóng ở Vinh.

– Năm 1930, trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, ở Nghệ An, Hà Tĩnh có 12.946 chị tham gia phụ nữ giải phóng, cùng nhân dân đấu tranh thành lập chính quyền Xô Viết ở trên 300 xã. Ngày 1/5/1930, đồng chí Nguyễn Thị Thập đã tham gia lãnh đạo cuộc đấu tranh của hơn 4.000 nông dân ở hai huyện Châu Thành, Mỹ Tho, trong đó có hàng ngàn phụ nữ tham gia.

– Ngày 3/2/1930, Đảng Cộng sản Đông Dương thành lập. Cương lĩnh đầu tiên của Đảng đã ghi: “Nam nữ bình quyền”. Đảng sớm nhận rõ, phụ nữ là lực lượng quan trọng của cách mạng và đề ra nhiệm vụ: Đảng phải giải phóng phụ nữ, gắn liền giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp với giải phóng phụ nữ. Đảng đặt ra: Phụ nữ phải tham gia các đoàn thể cách mạng (công hội, nông hội) và thành lập tổ chức riêng cho phụ nữ để lôi cuốn các tầng lớp phụ nữ tham gia cách mạng.

Chính vì vậy mà ngày 20/10/1930, Hội Liên hiệp Phụ nữ chính thức được thành lập. Sự kiện lịch sử này thể hiện sâu sắc quan điểm của Đảng đối với vai trò của phụ nữ trong cách mạng, đối với tổ chức phụ nữ, đối với sự nghiệp giải phóng phụ nữ.

Ngày nay tinh thần cách mạng đó còn hừng hực đỏ, các anh có khôn thì nên đặc biệt cẩn thận trong ngày này.

Vì ngày nay là ngày quan trọng cho các anh, mình xin viết vài câu nhắn nhủ các anh. Mong các anh bảo trọng.
toiletcleaning
Hôm nay hai mươi tháng mười
Chị em ta cứ cười cười ra vô
Mình thì cứ mặc may-ô
Lăng xăng bếp núc gia nô cho tròn
Cửa nhà chùi bóng như son
Gọi thì cứ dạ, có con… oops… có em đây bà
Em vừa mua được lẵng hoa
Xin được biếu bà gọi là… tí lễ

Chúc các bạn một ngày nhiều hoa hồng.

Mến,

Hoành

PS: Gửi các bạn links đến bài Mẹ Tôi mình vừa viết trong dịp lễ Vu Lan vừa qua, và bài thơ “P.” mới viết vài tuần trước cho Phượng.

ĐCN cũng đã có rất nhiều bài về Mẹ trong tuần Vu Lan vừa qua, các bạn có thể click vào các links dưới đây:

ĐCN 3.9.2009
ĐCN 4.9.2009
ĐCN 5.9.2009
Điều kỳ diệu

Những đám mây diệu kỳ

Chào các bạn,

Mây là bức tranh sống Tạo Hóa vẽ hàng giây, để con người thưởng thức cái đẹp sinh động của trời đất.

Mình mới làm xong file PPS này với một số các đám mây hình thể màu sắc đẹp đẻ lạ thường, hiện ra tại những vùng khác nhau trên thế giới.
deuter
Nhân đây cũng là dịp để giới thiệu thêm về Deuter, nhạc sĩ New Age, tác giả của bản Daemmershen dùng làm nhạc nền cho file này.

Deuter sinh năm 1945 tại Falkenhagen, Đức. Tự học guitar, sáo và harmonica, và “bất cứ nhạc cụ nào mà anh có dịp rớ vào”.

Trong thập niên 1970s-1980s, Deuter chu du sang Ấn Độ, theo thầy học các phép tu của Ấn Giáo và trở thành một Sannyasi, tu sĩ trong dòng Sannyasa, một dòng tu hàng cao cấp nhất, dành cho nhũng người tuyên thệ bỏ tất cả các ham muốn thế tục. Tu sinh thường là những người đã trên 50 tuổi, hoặc trẻ tuổi hơn nhưng đã là tu sĩ và nay muốn dùng toàn cuộc đời còn lại cho đời sống tâm linh.

Trong thời gian ở Ấn Độ, Deuter học thêm được một số nhạc cụ Ấn, và sáng tác một số nhạc để trợ giúp thiền định, thâu vào băng cassette.

Trong thập niên 1990s Deuter sang Mỹ, đinh cư tại New Mexico và phát hành một số nhạc thiền, bắt đầu được ưa chuộng trong giới New Age của Mỹ. Deuter bắt đầu thành công nhiều sau khi cùng hợp tác với newearthrecords.com, môt công ty phát hành băng nhạc nhỏ do các bạn nhà sư Ấn giáo mở ở Mỹ. Nhạc Deuter được ưa thích như là nhạc để tâm trí tĩnh lặng thoải mái. Các Spas rât thích nhạc Deuter.

Deuter ngày nay chơi được rất nhiều nhạc cụ, kể cả trống, Koto, Sitar, Shakuhachi… và đã phát hành hơn 50 CDs nhạc mediation.

Sau đây mời các bạn thưởng thức bản nhạc Daemmershen của Deuter trong slideshow “Những đám mây điệu kỳ.”

Xin click vào ảnh để xem video và download.

Chúc các bạn một ngày vui.

Bình an & Sức khỏe,

Túy-Phượng
.

cloud

Tứ Đức

công
CÔNG

“Tứ đức” ngàn xưa, nay rất cần
Công, Dung, Ngôn, Hạnh đẹp mà cân.
Chữ đầu “Tứ đức” là Công đó
Việc nước, việc nhà Em đảm đang.

Phụ nữ ngày nay đâu hổ thẹn
Nam nhi hiện đại phục tinh thần
Trăm công, nghìn việc bàn tay nữ
Hạnh phúc Gia đình công nữ nhân.

DUNG
dung2
“Trúc xinh trúc đứng đầu đình
Em xinh, em đứng một mình cũng xinh”
Xưa nay nét đẹp thắm tình
Em ơi ! Cố giữ cho mình bền lâu.
Điểm trang đừng quá đậm mầu
Đơn sơ giản dị đứng đầu chẳng sai.
Nét thanh cao tựa nắng mai
Mãi đem tình thắm cho ai ngất lòng.
Em duyên đẹp thật tâm hồn
Chữ Dung em xứng nụ hồng ngát hương.

NGÔN

noituong
“Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”.
Em ơi ! ghi nhớ cho sâu
Lời ăn, tiếng nói đẹp màu dể thương.

Với người: trên kính, dưới nhường
Trao lời nhỏ nhẹ, tông đường ấm êm.
Dịu dàng đằm thắm êm đềm
Người nghe dễ thấu, nhu mềm thật hay.

Chớ nên quát tháo quá tay
Điêu ngoa người ghét em rày nhớ nghe
Chữ ngôn đúng nghĩa thật mê
Tấu lên khúc nhạc mọi bề an vui.

HẠNH
hạnh
Chữ Hạnh đứng đầu “Tứ đức” thay
Gốc chân, thiện, mỹ vốn xưa nay
Công dung thiếu hạnh coi như mất
“Khẩu Phật, tâm xà” xấu chẳng hay .

Cái nết xưa nay.. thắng cái đẹp
Tiếng thơm bay mãi thuở nào phai
Ngoan hiền, đức độ đời tuyệt hảo
Hạnh phúc muôn người chính ở đây.

Thân tặng các chị em, và các bạn phái nữ nhân ngày 20/ 10, ngày Phụ Nữ Việt Nam.

Hồng Phúc