Category Archives: trà đàm

Ôi Chúa ơi, bạn đang lãnh đạo !

leader
Chào các bạn,

Sau đây là chia sẻ của anh Daniel Pink với các sinh viên sắp tốt nghiệp trường nghệ thuật và thiết kể Ringling ở Sarasota, Florida vào năm 2004 về các giai đoạn trong công việc.


“Tôi hồi hộp khi tôi bắt đầu công việc đó – cũng như nhiều người trong số các bạn hồi hộp về nghề nghiệp khi bạn sắp bắt đầu. Rồi tôi đọc điều mà Peggy Noonan đã nói. Peggy Noonan, người viết các bài diễn văn cho Tổng thống Reagan, nói rằng chị có một phản ứng 3 giai đoạn đối việc công việc ở Nhà Trắng.

Giai đoạn một: Tôi hy vọng không ai phát hiện ra tôi ngốc thế nào.

Giai đoạn hai: Sau vài tháng ở Nhà Trắng: À, tôi cũng thông minh như tất cả những người khác.

Và một vài tháng sau là Giai đoạn ba: Ôi Chúa tôi ơi, chúng ta đang lãnh đạo?

Phản ứng ba giai đoạn đó giống hệt nhau, dù là tôi làm việc ở đâu. Đó có lẽ là sự tái diễn định hình cuộc sống trưởng thành của tôi. Và tin tôi nhé: Tôi đảm bảo bạn cũng sẽ phản ứng tương tự dù bạn làm ngành nghề nào.

Và do đó, các bạn lớp tốt nghiệp 2004 của trường Ringling thân mến, trong ngày vui này, Tôi có tin cho các bạn: “Ôi Chúa ơi, các bạn đang lãnh đạo.”

.
leader1
“I was nervous when I started that job—just as many of you are nervous about the careers you’re about to begin. Then I read something that Peggy Noonan once said. Peggy Noonan, who wrote speeches for President Reagan, said she had a three-stage reaction to working in the White House.

Stage One: I hope nobody figures out how stupid I am.

Stage Two: After few months in the White House: Hey, I’m as smart as everyone else.

Then a few months later came Stage Three: Oh my God, we’re in charge?

That three-stage reaction has been the same no matter where I’ve worked. It may be the defining recurrence of my adult life. And trust me: I guarantee you’ll have a similar reaction no matter where you choose to ply your trade.

And so, Ringling class of 2004, on this happy day, I’ve got some news for you: Oh my God, you’re in charge.”

Daniel H. Pink at Ringling School of Art and Design
May 2004

Mười Lăm Điều Thượng Đế Sẽ Không Hỏi

Fifteen Things God Won’t Ask

jesus_children_• God won’t ask which car you drive, but will ask how many people you drove who didn’t have transportation.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn lái ô tô hiệu gì, nhưng sẽ hỏi bạn chở được bao nhiêu người không có phương tiện đi lại.

• God won’t ask how big is your house, but will ask how many people you welcomed into your home.

Thượng đế sẽ không hỏi nhà bạn lớn cỡ nào, nhưng sẽ hỏi bạn đã chào đón bao nhiêu người đến nhà.

• God won’t ask about the fancy clothes in your wardrobe, but will ask how many of those clothes helped the needy.

Thượng đế sẽ không hỏi về quần áo thời trang trong tủ áo của bạn, nhưng sẽ hỏi bạn bao nhiêu trong số quần áo ấy đã giúp kẻ khó.

• God won’t ask about your social status, but will ask what kind of class you displayed with others.

Thượng đế sẽ không hỏi về địa vị xã hội của bạn, nhưng sẽ hỏi bạn đã thể hiện tư cách thế nào với những người khác.

• God won’t ask how many material possessions you had, but will ask if they dictated your life.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn có bao nhiêu tài sản của cải, nhưng sẽ hỏi liệu những thứ ấy có điều khiển cuộc đời của bạn không.

• God won’t ask what your highest salary was, but will ask if you compromised your character to obtain that salary.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn lương cao nhất của bạn là bao nhiêu, nhưng sẽ hỏi liệu bạn có mất mình để có được mức lương ấy không.

• God won’t ask how much overtime you worked, but will ask if you worked overtime for your family and loved ones.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn làm thêm ngoài giờ bao nhiêu thời gian, nhưng sẽ hỏi bạn có làm thêm giờ vì gia đình và những người yêu dấu.

• God won’t ask how many promotions you received, but will ask how you promoted others.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn đã nhận bao nhiêu lần đề bạt, nhưng sẽ hỏi bạn đã đề bạt người khác ra sao.

• God won’t ask what your job title was, but will ask if you reformed your job to the best of your ability.

Thượng đế sẽ không hỏi chức vụ nghề nghiệp của bạn là gì, nhưng sẽ hỏi bạn có cải cách công việc bằng khả năng tốt nhất của bạn không.

• God won’t ask what you did to help yourself, but will ask what you did to help others.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn đã làm gì để giúp mình, nhưng sẽ hỏi bạn đã làm gì để giúp người khác.

• God won’t ask how many friends you had, but will ask how many people to whom you were a true friend.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn có bao nhiêu người bạn, nhưng sẽ hỏi bạn là bạn chân thực của bao nhiêu người.

• God won’t ask what you did to protect your rights, but will ask what you did to protect the rights of others.

Thượng đế sẽ không hỏi bạn đã làm gì để bảo vệ quyền lợi của mình, nhưng sẽ hỏi bạn đã làm gì để bảo vệ quyền lợi của người khác.

• God won’t ask in what neighborhood you lived, but will ask how you treated your neighbors.angel

Thượng đế sẽ không hỏi bạn sống ở khu nhà nào, nhưng sẽ hỏi bạn đã đối xử với hàng xóm ra sao.

• God won’t ask about the color of your skin, but will ask about the content of your character.

Thượng đế sẽ không hỏi về màu da của bạn, nhưng sẽ hỏi về các nhân cách của bạn.

• God won’t ask how many times your deeds matched your words, but will ask how many times they didn’t.

Thượng đế sẽ không hỏi bao nhiêu lần hành động của bạn đi đôi với lời nói, nhưng sẽ hỏi bao nhiêu lần hành động không đúng như lời nói.

Theo Pravs World
Huỳnh Huệ dịch

Can đảm để với tới giấc mơ.

courage

Can đảm là xác nhận rằng mình sợ nhưng vẫn đối diện nỗi sợ thẳng mặt.
Can đảm là đủ mạnh mẽ để cầu xin giúp đỡ và đủ khiêm tốn để nhận sự giúp đỡ

Can đảm là đứng lên bảo vệ điều mình tin, không lo ngại về ý kiến của những người khác.
Can đảm là đi theo trái tim của mình, sống cuộc đời của mình,
và không chấp nhận điều gì không tốt nhất cho mình.

Can đảm là dám bước bước đầu tiên, nhảy một bước nhảy vọt, hay đi một lối mới.
Can đảm là dám làm điều gì chưa ai làm, và tất cả những người khác nghĩ là không thể được.

Can đảm là giữ vững nội tâm khi đối diện thất vọng,
Và nhìn thất bại không như là điểm cuối mà như là điểm khởi đầu mới.
Can đảm là tin rằng cuối cùng mọi chuyện sẽ tốt, ngay cả khi mọi chuyện đang tệ đi.

Can đảm là chịu trách nhiệm cho hành động của mình và thừa nhận lỗi lầm của mình, không đổ lỗi cho người khác.
Can đảm là không dựa vào người khác cho sự thành công của mình,
Và chỉ dựa vào kỹ năng và nỗ lực của chính mình.

Can đảm là từ chối bỏ cuộc, ngay cả khi bạn bị đe dọa bởi sự không thể.
Can đảm là chọn mục đích, bám chặt vào, đó và tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề.

Can đảm là nghĩ lớn, nhắm cao, và bắn xa.
Can đảm là ôm một giấc mơ, và làm bất kể thứ gì, mạo hiểm tất cả mọi thứ, và không dừng ở đâu, để biến giấc mơ thành hiện thực.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.
courage
Reaching Your Dream Takes Courage

Courage is admitting that you’re afraid and facing that fear directly. It’s being strong enough to ask for help and humble enough to accept it.

Courage is standing up for what you believe in without worrying about the opinions of others. It’s following your own heart, living your own life, and settling for nothing less than the best for yourself.

Courage is daring to take a first step, a big leap, or a different path. It’s attempting to do something that no one has done before and all others thought impossible.

Courage is keeping heart in the face of disappointment and looking at defeat not as an end but as a new beginning. It’s believing that things will ultimately get better even as they get worse.

Courage is being responsible for your own actions and admitting your own mistakes without placing blame on others. It’s relying not on others for your success, but on your own skills and efforts.

Courage is refusing to quit even when you’re intimidated by impossibility. It’s choosing a goal, sticking with it, and finding solutions to the problems.

Courage is thinking big, aiming high, and shooting far. It’s taking a dream and doing anything, risking everything, and stopping at nothing to it make it a reality.

~ Caroline Kent ~

Chuyện Kỳ Diệu của Tình Yêu

Một người phụ nữ đang ra khỏi nhà, chợt nhìn thấy 3 ông lão có chòm râu dài bạc phơ đang ngồi trước sân nhà. Bà ta không nhận ra họ. Bà nói” Con không biết các cụ, nhưng chắc các cụ đói. Xin mời các cụ vào nhà ăn chút gì ạ.”

three-wealth-gods

Họ hỏi: “Ông chủ có ở nhà không?”

Bà ta đáp; “ Không ạ, ông ấy đi vắng”

Họ đáp: “ Thế thì chúng tôi không vào được.”

Buổi chiều khi chồng về nhà, bà kể cho chồng câu chuyện

Anh chồng bảo: “Đi nói với họ anh đã về nhà và mời họ đến!”

Người phụ nữ đi mời các ông lão về nhà mình.

Họ lại nói: “Chúng tôi không cùng nhau vào nhà cô đâu.”

“Tại sao thế ạ”, cô hỏi,

Một ông lão giải thích, chỉ vào một người bạn, “ Tên ông này là Giàu Sang ”, và chỉ vào một ông lão thứ ba nói,” Còn ông này là Thành Đạt , và tôi là Tình Yêu.” Rồi ông lão gật đầu bảo: “ Bây giờ cô vào nhà trao đổi với chồng xem hai người muốn ai trong ba chúng tôi vào nhà?”

Bà vào nhà kể lại với chồng. Người chồng vui mừng hết mực.

Ông ta nói: “Tuyệt quá. Nếu vậy, ta mời ông lão Giàu Có. Để ông cụ vào và làm nhà ta tràn đầy của cải!”

Người vợ không đồng ý : “Mình ơi, sao ta không mời Thành Đạt?”

success
Cô con dâu đang lắng nghe từ một góc nhà. Cô ta chen vào đề nghị: “Mời Tình Yêu chẳng tốt hơn sao? Nhà chúng ta sẽ tràn ngập tình yêu!”

Người chồng bảo vợ, “Ta hãy để ý tới lời khuyên của con dâu. Bà ra mời Tình Yêu vào làm khách nhà ta đi.”

Bà vợ ra hỏi 3 ông lão : “Cụ nào là Tình Yêu, xin mời vào làm khách của nhà con ạ.”

Ông lão Tình Yêu đứng dậy và bắt đầu đi về phía ngôi nhà. Hai ông lão kia cũng đứng dậy đi theo. Bà vợ ngạc nhiên hỏi hai cụ,” Con chỉ mời Tình Yêu. Sao cả hai cụ cũng đến?”

Cả ba đều đáp: “Nếu cô mà mời Giàu Sang hay Thành Đạt, cả hai người còn lại cũng sẽ không vào, nhưng vì cô đã mời Tình Yêu, ông ấy đi đâu, chúng tôi theo đó. Ở đâu có Tình Yêu, ở đó có Giàu Sang và Thành Đạt.”

LỜI CẦU CHÚC CỦA TÁC GIẢ :

1. Khi bạn đớn đau, tôi cầu chúc bạn được an bình và lòng thương.

2. Khi bạn nghi ngờ chính mình, tôi cầu chúc bạn khôi phục niềm tin vào khả năng giải quyết được khó khăn.

3. Khi bạn mỏi mệt, hay kiệt sức, tôi cầu chúc bạn có hiều biết, kiên nhẫn, và hồi phục sức lực.

4. Khi bạn sợ hãi, cầu chúc bạn yêu thương và dũng cảm.

Huỳnh Huệ dịch

Language of Love

A WONDERFUL STORY OF LOVE

As a woman was coming out of her house, she saw 3 old men with long white beards sitting in her front yard. She did not recognize them. She said, “I don’t think I know you, but you must be hungry. Please come in and have something to eat.”

“Is the man of the house home?”, they asked.

“No”, she replied. “He’s out.”

“Then we cannot come in”, they replied.

In the evening when her husband came home, she told him what had happened.

“Go and tell them I am home and invite them in!” , he said

The woman went out and invited the men in.

“We do not go into a House together,” they replied.

“Why is that?” she asked.

One of the old men explained: “His name is Wealth,” he said pointing to one of his friends, and said pointing to another one, “He is Success, and I am Love.” Then he added, “Now go in and discuss with your husband which one of us you want in your home.”

The woman went in and told her husband what was said. Her husband was overjoyed. “How nice!!”, he said. “Since that is the case, let us invite Wealth. Let him come and fill our home with wealth!”

wealth

His wife disagreed. “My dear, why don’t we invite Success?”

Their daughter-in-law was listening from the other corner of the house. She jumped in with her own suggestion: “Would it not be better to invite Love? Our home will then be filled with love!”

“Let us heed our daughter-in-law’s advice,” said the husband to his wife.

“Go out and invite Love to be our guest. ”

The woman went out and asked the 3 old men, “Which one of you is Love? Please come in and be our guest.”

Love got up and started walking toward the house. The other 2 also got up and followed him. Surprised, the lady asked Wealth and Success: “I only invited Love, Why are you coming in?”

The old men replied together: “If you had invited Wealth or Success, the other two of us would’ve stayed out, but since you invited Love, wherever He goes, we go with him. Wherever there is Love, there is also Wealth and Success!!!!!!”

key to successTHE STORY TELLER’S WISHES :

-Where there is pain, I wish you peace and mercy.

-Where there is self-doubting, I wish you a renewed confidence in your ability to work through it.

-Where there is tiredness, or exhaustion, I wish you understanding, patience, and renewed strength.

-Where there is fear, I wish you love, and courage.

(Anonymous)

Chào mừng Ngày Quốc Tế Thiếu Nhi

childrenday
Chào các bạn,

Ngày Quốc tế Thiếu Nhi 1 tháng 6 là ngày lễ hội vui cho các em thiếu nhi, nhưng lại có nguồn gốc không mấy vui. Ngày lễ này có nguồn từ hai cuộc thảm sát thiếu nhi trong thế chiến thứ hai–Lidice, Tiệp Khắc, và Oradour sur Glaine, Pháp.

Lidice, Czechoslovakia: 27.5.1942, Reinherd Heydrich, trưởng an ninh của Đức ở Czecholosvalia (Tiệp Khắc) bị ám sát. Để trả thù, rạng sáng 10 tháng 6 năm 1942, lính Đức vào làng Lidice, ngọai ô thủ đô Prague của Tiệp, nhân số 503 người, bắt tất cả đàn ông, đàn bà, trẻ em. Tất cả 197 người đàn ông bị xử bắn tại chổ. Phụ nữ bị đưa vào trại tập trung và nhiều người chết trong trại tập trung. 82 trẻ em bị giết bằng hơi ngạt. Lính Đức đốt làng thành bình địa, Tồng kết sau chiến tranh: 340 người bị giết, trong đó có 82 trẻ em.

Video về đền tưởng niệm các em bị thảm sát tại Lidice
.


.

Oradour sur Glane, Pháp: 2 giờ chiều ngày 10 tháng 6 năm 1944, 4 ngày sau khi quân Đồng minh đổ bộ Normandy, lính Đức bao vây làng Oradour sur Glane ở Pháp, giết hết mọi người giả trẻ lớn bé trong làng, tổng cộng 642 người. Và đốt làng thanh bình địa.

Video của Oradour sur Glane trước và sau ngày thảm sát.
.

Để xác nhận ý chí các bà mẹ và mọi người quan tâm đến trẻ em, tháng giêng năm 1949 Liên đoàn phụ nữ dân chủ thế giới tại Moscow đã nhận ngày 1 tháng 6 làm Ngày Quốc tế Thiếu nhi. Ngày nay nhiều quốc gia trên thế giới có lễ hội 1 tháng 6.

childrenday2
Ngày 20 tháng 11 còn là kỷ niệm Liên Hợp Quốc công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế về Quyền Thiếu Nhi năm 1949 (Declaration of the Rights of a Child) và Hiệp Ước Quốc Tế về Quyền Thiếu Nhi năm 1989 (Convention on the Rights of a Child).

Liên Hợp Quốc còn có UNICEF (United Nations International Children’s Emergency Fund – Quỹ Quốc Tế Khẩn Cấp cho Thiếu Nhi của LHQ).

Năm 2000 đại diện rất nhiều quốc gia trên thế giới họp tại trụ sở LHQ ở NY, ký chấp thuận mục tiêu phát triển thiên niên kỷ (Millennium Development Goals), gồm 8 mục tiêu: 1. Xoá đói, 2. giáo dục phổ thông, 3. bình đẳng giới tính, 4. quyền thiếu nhi, 5. sức khoẻ tâm thần, 6. chống HVI/AIDS, 7. môi trường bền vững, 8. hợp doanh toàn cầu. Sáu mục tiêu đầu trong số này đều liên hệ đến trẻ em.

Sau đây mời các bạn xem vài video vui, nhân ngày thiếu nhi.
.

Thử thách
.


.

Em bé cười

.


.

Bản nhạc “Tootin’ Bathtub Baby cousins”

.

Ước mơ sang trọng

Tôi mang lí lịch nông dân.
Tôi mang bùn đất nông thôn ra Huế học.
Xứ Huế đẹp và thơ. Đẹp và thơ như em vậy.
HUE 2
Mà em thì đùa như cán bộ:
-Anh có bản lí lịch vấy bùn.

Thú thật không mấy tự hào.
Quà tặng cho em cũng chỉ là thứ quà của thành phần cơ bản- một giấc mơ:

Ước gì anh lấy được nàng
Để anh mua gạch Bát Tràng về xây
Xây dọc rồi lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân.

Đó là một giấc mơ sang trọng.

Người nông dân nào chắc cũng là bà con họ hàng gần xa với tôi ấy. Chắc cũng thuộc thành phần cơ bản.
Mà cơ bản thì rách mồng tơi! Vậy mà đòi tặng em cả lâu đài thành quách, cả dãy dọc tòa ngang.
Lại còn có cả chiếc hồ soi bóng.
Vậy là mơ sang trọng lắm, nổi tiếng chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng mà.
Bat Trang

Ho Ban Nguyet

Em sẽ được tắm gội trong yêu thương nâng giấc, sạch sẽ từ đầu đến chân, từ chân lên đầu.

Trong giấc mơ xưa ấy, em đường hoàng hóa thân thành hoàng hậu. Dương Quí Phi bên Tàu cũng chỉ đến thế mà thôi.

Và người nông dân ấy đã yêu trong tư cách một bậc đế vương.

Tình yêu làm cho người ta sang trọng, sự sang trọng chân thành như một giấc mơ.

Em à, dường như tình yêu là của tâm hồn, vậy mà sao lắm người cứ đòi yêu nhau bằng mắt, bằng tai, bằng da thịt.

Yêu là cảm giác. Cảm giác mới thực là sang trọng. Thị giác, xúc giác, khứu giác thì lắm khi lầm lạc! Thì bần tiện lắm.

Dường như lắm khi con người ta lầm lạc địa chỉ của sự sang trọng nên cưỡng hôn tình yêu trong bạc tiền, trong địa vị, trong hư danh.

Này em có thấy, vua chúa rồi cũ mềm như Thành Nội, rồi u buồn như lăng tẩm đền đài.
thieu nu

Này em có thấy, Hương giang ngàn đời không ra đến bể bởi bị mê dụ hoài với điện ngọc, chẳng đã phí một đời sông nước lắm ru?

Trần Cảnh rồi muôn đời còn vết nhơ không rửa sạch, Lí Chiêu Hoàng hẳn còn ôm nỗi hận nghìn đời không vì bị tước đoạt ngai vàng mà vì bị bức tử tình yêu.

Huyền Trân được đem ra đấu giá, giá sàn là hai châu Ô, Lí. Tội nghiệp! Nhưng nàng đã kịp mỉm cười, nụ cười từ Trần Khắc Chung vượt biển băng ngàn đem về cung phụng tình yêu.

Trần Cảnh và Trần Khắc Chung, đế vương và thần tử, nhưng trong tình yêu đẳng cấp này đã hoán vị cho nhau.

Ừ, hễ ai yêu chân thành thì sang trọng!

Hãy tin một cách chân thành vào chân lí ấy, như tin vào vĩnh cửu tình yêu!
Tấn Ái
Quế Sơn

Khi nào ta cần tư duy tích cực nhất ?

wolfpack
Chào các bạn,

Ngày nào ta cũng cần năng lực để sống. Chỉ sau khi chào thế giới good bye, hết thở, thì ta mới không cần năng lực, phải không các bạn ? (Coi chừng! Trả lời “phải” chưa chắc là đúng đâu, vì mình chưa có kinh nghiệm good bye kiểu đó mà. Đợi có kinh nghiệm xong rồi hãy trả lời chắc chắn. 🙂 Thôi, tạm thời cứ cho “phải” là đúng đi.) Nhưng dù là ta cần năng lực để sống hàng ngày, thì lúc cần năng lực nhiều nhất là lúc đi đang ngang cánh đồng xanh tươi mát mẻ bỗng nhiên gặp một Ông Ba Mươi ngồi giữa đường, mặt mày hớn hở chờ bữa ăn tối bò đến miệng, vẫy đuôi liếm mép nhìn mình, cười mỉm chi. Chạy! Chạy! Hoặc, khi cần năng lực nhất, là khi bị cúm gà tấn công, cơ thể cần tất cả nội lực để có thể đứng dậy đuổi gà đuổi vịt.

Tư duy tích cực cũng vậy, ngày nào ta cũng cần để sống, nhưng khi cần tư duy tích cực nhất là khi ta bị tấn công bởi thất bại, thất tình, thất trận, thất thủ, thất cơ, thất ý, thất lạc, thất tiết, thất thân, thất nghiệp, thất thế, và ta sợ hãi đến thất sắc, thất thanh, chới với thất kinh hồn vía, cuối cùng là thất vọng và thất chí. Lúc mà ta gặp khủng hoảng chính là lúc ta cần tư duy tích cực nhiều nhất để đương cự.

platoonattack
Nhưng, khi gặp khủng hoảng thì ta lại hay suy tư rất tiêu cực! Mới bị nàng cho gài số de là bắt đầu biếng ăn biếng ngủ. Bia bình thường thì đắng, lúc này ngọt như nước đá chanh đường. Mới bỏ thuốc được 6 tháng, lúc này lân la làm bạn lại với bà thuốc lá lẻ. Phụ nữ thì bình thường thấy ai cũng dễ thương, lúc này mới “ngộ” được “chân l‎ý” Trụ Vương mất nước vì Đắc Kỷ, U Vương mất nước vì Bao Tự, và nhân loại, kể cả tui, thống khổ vì Eva. Cuộc đời bình thường thì không màu hồng cũng màu xanh, lúc này cứ tối mò mò như đêm ba mươi. Và quan trọng nhất là, cả cơ thể lẫn tinh thần của ta như bị đè bẹp dưới ngọn Ngũ Hành Sơn vĩ đại, không cựa quậy đằng nào được, và cũng không buồn cựa quậy. Thế giới chung quanh ta như đang vỡ ra từng mảnh. Và tư duy tích cực? Dẹp qua một bên đi! Hóa ra từ trước đến nay mình quá ngây thơ, không biết được thực tế của cuộc đời.

Khi chúng ta bị khủng hoảng nào đó—bị truy tố vì ai cáo buộc gì đó hoặc bị mất việc một cách bất công, chẳng hạn—chúng ta luôn luôn bị 2 mũi dùi tấn công cùng lúc: Mũi thứ nhất là chính khủng hoảng đó, và mũi thứ hai tấn công trực tiếp vào tư duy tích cực của ta. Đây là chiến lược tấn công rất tinh vi—đồng loạt tấn công phòng tuyến và hậu cần. Ta phải hiểu rõ được các cuộc tấn công này để có thể phòng vệ hữu hiệu.

Vì vậy, khi gặp khủng hoảng và đầu óc ta bắt đầu suy nghĩ tiêu cực, thất vọng, tối tăm, mất lòng tin, điều đầu tiên ta phải làm là tự nhắc mình: “Ồ, nhà kho tư duy tích cực của mình đang bị tấn công, và mình đang bắt đầu suy tư tiêu cực. Phải trấn tĩnh lại, và dù là mình có phải ra pháp trường ngày mai, hôm nay mình vẫn phải suy tư tích cực.”

Đây là cuộc chiến đầu tiên và quan trọng nhất ta phải đương cự khi gặp khủng hoảng—bảo vệ hậu cần, bảo vệ kho tư duy tích cực, bảo vệ đầu óc tư duy tích cực. Nếu thua trận này là ta thua toàn bộ cuộc chiến, vì sẽ không còn vũ khí phòng thủ.

Tuần vừa rồi cựu tổng thống Hàn quốc Roh tự tử chỉ vì bị tố cáo tham nhũng. Đã từng là nguyên thủy quốc gia thì ý chí rất mạnh, vậy mà vẫn không đương cự được tấn công của khủng hoảng tinh thần. Cho nên ta cần biết là, trong cơn khủng hoảng, mũi dùi tấn công vào kho tư duy tích cực của ta có sức công phá rất mạnh, không thể coi thường.

defensivefence1

Vì vậy khi gặp khủng hoảng, việc đầu tiên phải làm không phải là giải quyết khủng hoảng đó. Việc đầu tiên phải làm là phải chắc chắn rằng ta vẫn tư duy tích cực, vẫn bình tĩnh, vẫn yêu đời, vẫn tin vào ngày mai trời lại sáng, dù ngày mai đó có thể còn rất lâu, và mình cũng không biết là đến bao giờ.

Điều này rất quan trọng trên phương diện chiến lược, vì nó cho chúng ta hai điều lợi. Thứ nhất, nó cho ta năng lực tích cực để đương cự với khủng hoảng. Thứ hai, nó cho ta sáng suốt để giải quyết khủng hoảng, bởi vì người bình tĩnh và yêu đời có thể thấy những cách giải quyết khủng hoảng rất hiệu quả, mà người quýnh quáng chán đời không thể thấy.

Nhưng làm thế nào ta có thể duy trì được tư duy tích cực giữa cơn khủng hoảng như vậy?

1. Trước hết, chậm mọi thứ xuống (slow everything down). Khủng khoảng có khuynh hướng làm mình quýnh quáng hay nóng giận, và mình có khuynh hướng làm đủ mọi thứ chuyện ngay lập tức. Vậy thì, chuyện gì bắt buộc phải làm ngay thì làm. Chuyện gì không cần phải làm ngay thì để đó, đừng làm ngay.

Đi thì bước chậm lại. Lái xe thì lái chậm lại. Ăn thì ăn chậm lại. Chậm lại và để ‎ý việc mình đang làm một tí—ăn thì để ý đến món ăn và cách ăn của mình, đi thì để ý đến cách đi và vận tốc đi của mình. (Đây chính là “chánh niệm” trong thiền học. Công phu này làm cho mình giữ bình tĩnh rất tốt).

defensivefence

2. Làm những điều mà, theo kinh nghiệm của bạn, giúp bạn giữ được tư duy tích cực: tập thể thao, nghe nhạc, đi bộ, đọc các bài viết tư duy tích cực, thiền, cầu nguyện…

3. Tránh những thứ tăng stress như rượu, nhiều thuốc lá, nhiều cà phê, thiếu ăn, mất ngủ… Thuốc ngủ thường tăng stress hơn là giảm stress. Theo kinh nghiệm của mình thì một tí rượu vang (không phải là một lít 🙂 ) giúp ta dễ đi ngủ và tốt cho sức khỏe. Người hút thuốc đôi khi cần hút thuốc để lấy trầm tĩnh, nhưng nếu hút quá nhiều nicotine thì mình sẽ bị tăng stress. Cà phê cũng vậy.

4. Nhớ rằng trong tất cả mọi khủng hoảng đều có bàn tay sắp xếp của một nàng tiên rất đẹp—Thời Gian. Trong khi tất cả mọi người loay hoay đủ thứ chuyện với khủng hoảng đó, thì Thời Gian cũng lặng lẽ làm công việc của mình mà không ai hay biết. Nếu bạn đủ bình tĩnh và tích cực để chỉ làm những việc tối cần thiết, còn các việc khác thì chờ xem Thời Gian sẽ đưa mình đến đâu, bạn sẽ tính toán chính xác hơn rất nhiều. Thường khi chỉ nhờ chậm lại mà ta thấy được bước đi của Thời Gian, và ta tính bước đi của ta theo chân Nàng. Cách tính đó rất chắc chắn, vì ta tính toán với cái biết, thay vì quýnh quáng quyết định quá sớm với những cái không biết.

5. Nếu bạn là người đã vững nội tâm thì có thể là bạn chẳng thấy khủng hoảng đâu cả. Nếu bạn là dân Hà Lội, bao nhiêu năm mới phải lội một lần, thì bạn có thể qu‎ýnh vì lội. Dân miền Trung, mỗi năm bão lụt một lần, thì khi bão đến thái độ mọi người là “Rồi sao? Có gì lạ đâu?”

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Một ứng xử nhân hậu

mecon
Hình như cha ông ta rất đa tình, đa tình đến độ biết làm thơ trước khi biết chữ (thì chính những người bình dân họ đã chẳng làm ca dao từ thuở chưa đọc được chữ viết đó sao?).

Và có lẽ cái đa tình đã thêm cho họ cái công lực để sống cho nhân hậu.

Một câu chuyện oái ăm và cảm động từ xưa để lại;

    Mình nói với ta mình hãy còn son
    Ta đi ngang ngõ thấy con mình bò.
    Con mình những trấu cùng tro
    Ta đi xách nước rửa cho con mình!

Một bài ca mà hai câu chuyện:
Một lời đùa vô tâm! Một vỡ lở bẽ bàng!

Lời đùa của ai đó để cho ai lần dò tìm đến và cái hạnh phúc lấm lem của ai đã đặt dấu chấm cho một câu chuyện.

Chuyện gì sẽ tiếp theo cái nghịch cảnh oái ăm kia?
Buồn giận, cãi lẫy, bất bình, kêu rêu, mắng nhiếc, chì chiết, xấu hổ, đố kị, ghen tuông?
Vâng, đó là lẽ thường tình.

Song cái thường tình đã không xảy ra.
Và câu chuyện kết thúc thật cảm động:

    Ta đi xách nước rửa cho con mình!

GIẾNG LANG

Nước giếng làng ngày xưa trong lắm, là chắt lọc của rừng, của suối, của gốc đa đầu làng, của vầng trăng trên cao… và chắt lọc của cả văn hóa làng xã nữa.

Có lẽ chính cái chắt lọc tinh tuyền kia đã thanh lọc để cái chuyện đùa không nên có kia hóa thân thành một chuyện tình cảm động.

Một ứng xử ở tầm văn hóa cao.

Chính cái chổ mà lẽ thường sẽ đặt dấu chấm hết sẽ là chỗ để tình yêu thương lên tiếng, để lòng nhân hậu thăng hoa.

Và cây hoa mọc trên ghềnh đá của thử thách kia hẳn sẽ không chịu héo úa theo mưa nắng thất thường.
floweronthecliff
Con người ngày hôm nay nghẹt thở bởi sênh phách, xe máy, xe hơi, và cao ốc chọc trời.
Ngày giờ của thờì hiện đại được đo bằng phút giây.
Có khi nào tấm lòng được đo bằng so đo hơn thiệt?

Mong sao cuộc sống đắp đổi mà không đánh đổi để mỗi chúng ta còn kịp mỗi chiều mỗi tối với tay sờ lại đời mình, lọc lại hồn mình mà rủ sạch bụi bặm ích kỉ.

Mà còn giữ, còn tặng cho nhau những gì nhân hậu nhất!

Quế Sơn đầu hạ
NGUYỄN TẤN ÁI

Khát vọng

Desiderata
Hãy bình thản bước đi
giữa những tiếng huyên náo và nhịp đời hối hả
Hãy nhớ rằng sự bình an chỉ có được trong thinh lặng

Không khoan nhượng và trên cuộc hành trình dài
Luôn khiêm ái với tha nhân
Biết lắng nghe ngay cả gã khờ và người dốt.
Vì họ đều có câu chuyện của đời mình

Nói lên chân lý của bạn nhẹ nhàng rõ ràng
Hãy tránh xa những kẻ ồn ào và gây hấn
Ấy là những kẻ đem khổ đau cho tâm hồn

Chớ so sánh mình với kẻ khác
Bạn có thể thành tự phụ hay chua chát
Vì luôn có những người phi thường và những kẻ tầm thường hơn bạn

Hãy tận hưởng niềm vui thành tựu và lên kế hoạch cho cuộc đời mình
Hãy yêu lấy công việc và sự nghiệp của mình

Tiếp tục quan tâm đến sự nghiệp
Dù sự nghiệp khiêm cung-
Ấy là tài sản thực sự giữa dâu bể cuộc đời – thăng trầm số phận

Thận trọng trong kinh doanh giao dịch
Bởi lẽ đời lắm dối gian lừa lọc
Nhưng đừng để sự nghi ngờ che đức hạnh hoá vô minh
Bao nhiêu con người đã phấn đấu quên mình cho lý tưởng ngày mai
Thế cuộc nhiễu nhương nhưng anh hùng đâu thiếu
Hãy là chính mình với nguyên vẹn yêu thương

Chớ nghi ngờ khinh mạn tình yêu
Vì yêu thương là suối nguồn vĩnh cửu
Tưới mát cỏ xanh trên hoang mạc khô cằn

Biết lắng nghe ý kiến của những bậc cao minh từng trải
Biết khoan dung nhượng bộ sức trẻ
Nuôi dưỡng sức mạnh tâm hồn để bảo vệ mình trước phong ba

Nhưng chớ đầu độc mình bằng những huyễn hoặc tối tăm
Bởi sợ hãi sinh ra trong mệt nhoài và cô độc
Trên cả cái trật tự kỷ cương vững mạnh
Chớ quên nhẹ nhàng khoan thứ với chính ta

Bạn và tôi cùng một kiếp sinh linh
Như cây mọc kia và những vì sao
Có quyền hiện hữu
Dẫu có rõ ràng hay chăng với bạn
Vũ trụ kia cứ thế bày ra
Hãy bình an cùng Thượng Đế
Dẫu bạn nhận thức Người là chi

Dẫu lao động vất vả với khát vọng
trong ồn ả cuộc đời
Dẫu cho những giấc mơ tan nát, nhọc nhằn và giả dối

Xin giữ lấy bình an trong hồn ta bạn nhé!
Thế gian này còn đẹp lắm

Hãy vui lên phấn đấu vì hạnh phúc bạn ơi

Huỳnh Huệ dịch

Innerpeace

DESIDERATA

Go placidly amid the noise and the haste,
and remember what peace there may be in silence.
As far as possible, without surrender,
be on good terms with all persons.
Speak your truth quietly and clearly;
and listen to others,
even to the dull and the ignorant;
they too have their story.
Avoid loud and aggressive persons;
they are vexatious to the spirit.
If you compare yourself with others,
you may become vain or bitter,
for always there will be greater and lesser persons than yourself.
Enjoy your achievements as well as your plans.
Keep interested in your own career, however humble;
it is a real possession in the changing fortunes of time.
Exercise caution in your business affairs,
for the world is full of trickery.
But let this not blind you to what virtue there is;
many persons strive for high ideals,
and everywhere life is full of heroism.
Be yourself. Especially do not feign affection.
Neither be cynical about love,
for in the face of all aridity and disenchantment,
it is as perennial as the grass.
Take kindly the counsel of the years,
gracefully surrendering the things of youth.
Nurture strength of spirit to shield you in sudden misfortune.
But do not distress yourself with dark imaginings.
Many fears are born of fatigue and loneliness.
Beyond a wholesome discipline,
be gentle with yourself.
You are a child of the universe
no less than the trees and the stars;
you have a right to be here.
And whether or not it is clear to you,
no doubt the universe is unfolding as it should.
Therefore be at peace with God,
whatever you conceive Him to be.
And whatever your labors and aspirations,
in the noisy confusion of life,
keep peace in your soul.
With all its sham, drudgery, and broken dreams,
it is still a beautiful world.

Be cheerful. Strive to be happy.

Max Ehrmann

Cuộc sống và những va đập

whitepebble
Có một lần, lâu lắm rồi, tôi đọc được một câu chuyện đơn giản mà giàu triết lý sống, đó là câu chuyện về hòn sỏi. Tôi xin kể lại đây lời tự thuật của hòn sỏi với các chi tiết tôi còn nhớ được. Hòn sỏi kể về chuyến đi đầy cam go của mình như sau:

“Tôi vốn xuất thân từ một tảng đá khổng lồ trên núi cao. Tôi nằm đó, trải qua sương gió, nắng mưa trong bao năm tháng dài đăng đẳng. Sau một thời gian, nắng, nóng, mưa và lạnh làm cho người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, góc cạnh lởm chởm và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi qua các dòng sông suối rồi xuôi về biển. Do liên tục bị va đập, lăn lộn trên đường ra biển, tôi bị thương tích đầy mình. Mỗi lần bị va đập, những góc cạnh của tôi đau đớn vô cùng nhưng rồi chúng cũng bớt xù xì lởm chởm mà tròn dần trên chặng đường tôi đi. Và chính những dòng nước cuốn tôi đã xoa dịu và làm lành những vết thương của tôi. Cùng với đớn đau, tôi học được nhiều bài học quý báu và cuối cùng, tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ.”

Lời trần thuật của người nào đó gán cho hòn sỏi làm tôi liên tưởng đến quá trình hình thành ngọc trai tự nhiên. Thành phần ngọc trai tự nhiên chủ yếu là xà cừ. Người ta cho rằng ngọc trai được tạo ra khi có một vật lạ nhỏ hoặc hạt cát chui vào bên trong con trai biển và nằm luôn trong đó. Bị kích thích bởi vật lạ này, con trai tiết ra một chất dịch bao bọc dị vật. Đây là cách phản ứng để tự chữa lành các vết thương của loài nhuyễn thể này. Quá trình này lặp đi lặp lại nhiều năm và chất tiết ra đó tạo nên một lớp xà cừ bao bọc lấy hạt cát hay dị vật xâm nhập mà tạo thành viên ngọc đẹp, quý và có giá trị.

Bạn nghĩ gì về những chi tiết trong câu chuyện hòn sỏi và ngọc trai? Trong cuộc sống, chúng ta không thể tránh khỏi những những va đập đầy biến động. Liệu chúng ta có sẵn lòng ôm ấp những đớn đau và học cách vươn lên trên nỗi đau, để rồi một ngày nào đó chúng ta cũng có thể tạo ra những “hòn sỏi mịn màng hay “viên ngọc trai lấp lánh”? Là con người, không ai được ban tặng một cuộc đời như ý với mọi thứ đều hoàn hảo. Cuộc sống là một quá trình tự mình làm nên với nhiều thử thách cam go. Chúng ta có đủ can đảm để trải qua cuộc hành trình gian khó như hòn sỏi đã trải qua? Liệu chúng ta có đủ bản lĩnh như con trai biển, trong dòng lệ đớn đau với dị vật xâm nhập, tạo nên được những viên ngọc trai lung linh màu sắc?

pearlsinoyster

Đau đấy các bạn ạ, nhưng đủ sức chịu đựng và biết cách chuyển hóa nỗi khổ niềm đau là một nghệ thuật. Nếu như tảng đá vỡ không kiên trì chịu đựng đau thương để lăn tròn góc cạnh, sẽ không có những hòn sỏi tròn láng. Nếu những con trai không chịu đựng nổi sự đớn đau của hạt cát hay dị vật nào đó chui vào bên trong vỏ của mình và có cách phản ứng tự vệ, loài nhuyễn thể có tên gọi là ‘trai’ ấy sẽ không tạo được những viên ngọc lung linh sắc màu. Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới mang lại những bài học quý và để lại những ấn tượng đẹp, dù rằng trong quá trình này, cần nhiều nỗ lực để ôm ấp và chuyển hóa? Đã bao giờ bạn sử dụng chất liệu đau thương để tạo cho mình những hạt ngọc trai kỳ diệu chưa?

Cuộc sống vốn có chu kỳ vận hành riêng mà chúng ta quen ví như là quy luật hình ‘sin’, hết thăng đến trầm, hết trầm lại thăng như sóng biển nhấp nhô. Ta không thể nào thay đổi cuộc sống; việc chúng ta có thể và nên làm là thay đổi thái độ về cuộc sống. Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến toàn là hạnh phúc. Cuộc sống cũng không bất công đến nỗi chỉ đem đến cho ai toàn niềm đau. Đừng bao giờ nghĩ rằng con đường ta đi chỉ có cỏ gai rác rưởi hay đầy hoa thơm trái ngọt. Nhìn bầu trời, bạn sẽ thấy, trời lúc nào cũng có mây. Áng mây bay qua, cứ để nó bay qua, trời xanh vẫn cứ trong sáng đó thôi. Cuộc đời không quá giản đơn là một mặt phẳng hoặc trắng hoặc đen. Điều quan trọng là biết cách phát huy nội lực mình có được để tự nâng mình vượt lên những nỗi đau, những va đập của cuộc sống để tự hoàn thiện bản thân. Đây là một kỹ năng sống. Trong mọi hoàn cảnh, sống hết mình trong hiện tại với niềm tin trọn vẹn vào chính bản thân mình, hướng về tương lai, tin vào ngày mai tươi đẹp, chúng ta sẽ có một cuộc sống ý nghĩa.

Cuộc sống là tập hợp của vô vàn những điều biến động. Vì vậy, trong mọi cảnh ngộ, chúng ta cần nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi và sự hình thành hạt ngọc trai để sống tự tin hơn, để học cách xoa dịu và làm lành những vết thương, thăng hoa trong cuộc sống. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ. Đừng bao giờ nghĩ mình quỵ ngã. Dù có lúc tưởng chừng mất tất cả, ta vẫn còn có niềm tin, nghị lực và cả bài học quý giá từ cái ‘mất tất cả’ đó mà. Nếu biết cách, chính những lúc chưa thành công hay thiếu may mắn ấy là những ‘thành phần’ của liều thuốc chủng ngừa cho cuộc sống mỗi người. Sự trải nghiệm bản thân là bài học sinh động nhất. Một khi chúng ta học được cách chấp nhận đớn đau trong quá trình chuyển hóa những góc cạnh xù xì, chúng ta sẽ trở thành những hòn sỏi láng mịn. Khi nào chúng ta có đủ sức ôm ấp và chuyển hóa những đau thương trong nước mắt, chúng ta có thể tạo nên những hạt ngọc trai quý giá cho đời.

Hằng Như

Đại đoàn kết dân tộc – cội nguồn sức mạnh của chúng ta

Thứ Tư, 31/08/2005, 09:12 (GMT+7)

Đại đoàn kết dân tộc – cội nguồn sức mạnh của chúng ta

TT – Mấy hôm nay, thủ đô Hà Nội đang chuẩn bị lễ kỷ niệm 60 năm Quốc khánh. Đi qua quảng trường Ba Đình lịch sử, tôi thấy anh em đang dựng một khẩu hiệu rất lớn: “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công”.Với hơn 60 năm tham gia chiến đấu và xây dựng, tôi không nhìn khẩu hiệu đó như một vật trang trí bằng gỗ, bằng giấy, bằng vải… Tôi bồi hồi xúc động với nhận thức rằng nó là một tư tưởng lớn của Bác, một đạo lý lớn của dân tộc. Từ 60 năm trước nó đã thể hiện ở chính nơi đây, nó vẫn thấm trong tim của Người đã yên nghỉ trong lăng kia.

Nhân những ngày này, ngẫm lại, tôi càng thấy thấm thía tư tưởng lớn đó của Bác: đoàn kết là bản năng của nhiều loài sinh vật (đàn chim, bầy kiến, bầy ong…). Ở loài người, bản năng đó đã phát triển thành một nhu cầu có ý thức. Tùy nơi, tùy lúc, ý thức đó có thể đậm hay nhạt. Mà nghiệm trong lịch sử VN và lịch sử các dân tộc trên thế giới, thấy sự đậm nhạt này có quan hệ mật thiết với sức mạnh của quốc gia, với sự hưng thịnh của các nền văn minh.

Trong tác phẩm Nên học sử ta, viết vào đầu năm 1942, Bác đã viết: “Sử ta dạy cho ta bài học này: lúc nào nhân dân ta đoàn kết muôn người như một thì đất nước ta độc lập tự do. Trái lại, lúc nào nhân dân ta không đoàn kết thì bị nước ngoài xâm lấn. Vậy nay ta phải biết đoàn kết, đoàn kết mau, đoàn kết chắc chắn thêm lên mãi…”.

“Từ khi làm nhiệm vụ quản lý ở địa phương cũng như ở tầm quốc gia, tôi đã có dịp tìm hiểu nhiều nước và tiếp xúc với nhiều chính khách lớn trên thế giới. Qua đó, tôi kiểm nghiệm lại nhiều điều và rút ra một bài học – thời bình cũng không khác trong thời chiến – về một chân lý muôn thuở: Quốc gia nào khắc phục được những mâu thuẫn nội tại để cùng tìm thấy niềm tự hào chung, lợi ích chung thì có thể tạo ra sức mạnh nội lực và do đó càng có uy tín quốc tế. Ngược lại, nơi nào mà dân tộc chia rẽ, đối địch với nhau , thì dù có tài nguyên quốc gia phong phú, có dân số đông đúc, vẫn không tạo ra sức mạnh, vị thế quốc tế do đó cũng không thể vững vàng”

Ngay từ năm 1941, trong bài “Kính cáo đồng bào”, Bác viết: “Hiện thời muốn đánh Pháp, Nhật, ta chỉ cần một điều: toàn dân đoàn kết. Trong lúc này quyền lợi dân tộc giải phóng cao hơn hết thảy. Chúng ta phải đoàn kết lại. Cứu quốc là việc chung. Ai là người VN đều phải kề vai gánh vác một phần trách nhiệm…”.Cách mạng Tháng Tám là một kết quả rực rỡ của tư tưởng đó.

Không chỉ có sĩ, nông, công, thương, binh, mà cả vua quan triều Nguyễn cũng ngả theo cách mạng. Nhờ đó kẻ xâm lược mất đi chỗ dựa ban đầu. Kẻ thù trong nước bị tê liệt. Còn những người có tâm huyết với nước với dân thì được thu phục và tận tụy đến cùng với cách mạng và kháng chiến.

Đoàn kết đồng thời có nghĩa là phải khoan dung

Đoàn kết đồng thời có nghĩa là phải khoan dung. Chính phủ Hồ Chí Minh chủ trương xóa bỏ mọi hận thù và chia rẽ do chế độ cũ để lại, sẵn sàng thu dụng những người có tài, có năng lực, có tâm huyết, mà không kể đến quá khứ. Bác đã tuyên bố: “Chính phủ không để tâm moi ra những tội cũ để đem ra làm án mới làm gì”.

Ở Bác, đại đoàn kết không chỉ đóng khung trong phạm vi quốc gia, mà được thể hiện cả trên phạm vi quốc tế. Ngay từ trước cách mạng, Bác đã ra sức tìm kiếm những quan hệ với bất cứ nước nào có thể đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trong hoàn cảnh lịch sử lúc đó, tư tưởng này không phải lúc nào cũng đem lại kết quả như ý, nhưng ít nhất thì tấm lòng chân thành của Bác cũng đã có sức mạnh kiềm chế kẻ thù, giảm thiểu được khả năng đối đầu, trì hoãn những xung đột bất lợi, bảo vệ những thành quả đầu tiên của cách mạng…

Đến Đại hội Đảng lần thứ II đầu năm 1951, vấn đề đại đoàn kết được đặt ra và nhìn nhận trong những hoàn cảnh khác. Đã có không ít ý kiến xung quanh vấn đề này. Bác kết luận: “Chính vì Đảng Lao động VN là Đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, cho nên nó phải là Đảng của dân tộc VN”. Lời giải thích đó của Bác đã có sức thuyết phục mạnh mẽ trong đại hội Đảng.

Về phần mình, trải qua bao năm tháng suốt từ trước Cách mạng Tháng Tám đến ngày nay, từ những phút gian nguy giữa sống và chết, đến những ngày chia ngọt sẻ bùi từng thắng lợi, tôi đã bao lần được đồng bào che chở cưu mang, đã chứng kiến bao tấm gương hi sinh của những người thuộc mọi tầng lớp và lứa tuổi… Tôi càng thấm thía những bài học lớn đó của Hồ Chí Minh.

Tiếc rằng một số năm sau đó, tư tưởng đại đoàn kết đã bị coi nhẹ, quan điểm giai cấp đã được vận dụng một cách máy móc, một chiều.

Trong các chiến dịch cải cách ruộng đất và cải tạo công thương nghiệp, nhiều nhân sĩ yêu nước, nhiều nhà kinh doanh có công với cách mạng đã không được coi như bạn nữa, gây những tổn thất lớn về chính trị và kinh tế.

Tư tưởng thành phần chủ nghĩa đã dẫn tới hai kết quả: làm mất đi nhiều tài năng của một bộ phận đáng kể trong dân tộc, đồng thời đưa một cách gượng ép những nhân tố tuy rất cơ bản về chính trị nhưng lại không đủ chất lượng trong quản lý và xây dựng.

Bước vào sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tư tưởng đại đoàn kết của Bác lại một lần nữa bừng lên như một sức mạnh vĩ đại của cả dân tộc. Nhiều thành phần khác nhau trong xã hội miền Nam, kể cả các nhân sĩ, các nhà tư sản, thậm chí cả những sĩ quan cao cấp trong quân đội chính quyền Sài Gòn, cũng đã hình thành nhiều tổ chức, nhiều khuynh hướng khác nhau chống lại chế độ độc tài tay sai của Mỹ (Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu). Có một số là thành viên bí mật của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam VN và mặt trận Sài Gòn – Gia định. Do đó, chính quyền tay sai đã bị cô lập càng bị cô lập hơn, đã suy yếu càng suy yếu hơn. Lực lượng cách mạng đã lớn mạnh càng lớn mạnh hơn.

Ngày nay, nước ta không còn những kẻ xâm lược. Nhưng kẻ thù vẫn còn. Một trong những kẻ thù đó là sự nghèo nàn, lạc hậu. Lạc hậu thì sẽ tụt hậu. Tụt hậu thì khó thoát khỏi vòng lệ thuộc. Tất cả những ai có thể góp một phần vào việc chống kẻ thù đó đều nên và có thể có mặt trong hàng ngũ của chúng ta.

Muốn thế, cần ngồi lại với nhau. Bằng thiện chí, bằng tấm lòng chân thật, hãy cùng nhau xem lại một cách sòng phẳng những chỗ hay, chỗ dở, chỗ nào đã khắc phục được rồi, chỗ nào còn phải hoàn thiện tiếp…

Đến nay, 30 năm rồi, những điểm có thể gặp nhau là rất cơ bản, đó là đất nước VN, là dân tộc VN, là phát triển, là phồn vinh, là độc lập, tự do, hạnh phúc.

Những điểm gặp thì đã có. Nhưng người đến gặp thì chúng ta vẫn mong muốn đông hơn nữa, nhiều hơn nữa.

Trong thời gian này tôi có may mắn được sống và chiến đấu cùng đồng bào các giới trong lòng Sài Gòn – Gia Định, sau đó hơn 15 năm tiếp theo tại miền Tây Nam bộ. Sài Gòn là thành phố lớn, có đủ mọi tầng lớp dân cư đô thị khác nhau. Còn Tây Nam bộ suốt kháng chiến chống Pháp và nhiều năm kháng chiến chống Mỹ là một vùng có những nhà địa chủ giàu có nhất nước ta, những nhà trí thức từng du học ở Pháp, những quan chức cao cấp của chính quyền đương thời, những nhà tu hành và tín đồ của nhiều tôn giáo, những người thuộc những dân tộc khác nhau, như Khơme, Chăm, Hoa… Nhưng ở cả hai địa bàn ấy, chúng tôi vẫn tồn tại và hoạt động được là nhờ được sống giữa lòng dân, thuộc đủ các tầng lớp xã hội. Bài học về sức mạnh dân tộc càng thấm sâu trong máu thịt tôi.Trên lĩnh vực quốc tế, tinh thần đoàn kết cũng đã đạt được nhiều kết quả thật ngoạn mục. Phong trào phản chiến ở Mỹ, ở Pháp và phong trào phản đối chiến tranh xâm lược VN ở nhiều nước trên thế giới, đã làm cho kẻ thù xâm lược VN càng ngày càng bị cô lập. Trong các nước xã hội chủ nghĩa, tư tưởng đoàn kết quốc tế của Bác Hồ đã làm cho những người bạn lớn của chúng ta dù còn mếch lòng với nhau nhưng vẫn luôn luôn nhất trí ủng hộ sự nghiệp kháng chiến của chúng ta.

Sau khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, rất nhiều vận hội đã mở ra cho cả nước:

– Đất nước đã được hòa bình, thống nhất. Giang sơn đã trở về một mối. Lòng người cũng qui về một mối.

– Toàn dân vui mừng được yên ổn làm ăn, kiến tạo lại đất nước, góp phần vào sự nghiệp xây dựng và phát triển chung của cả dân tộc.

– Một đội ngũ đông đảo công thương gia và trí thức miền Nam, có những khả năng và kinh nghiệm trên nhiều lĩnh vực khác nhau, là một vốn quí, có thể đóng góp vào việc xây dựng một nước VN hòa bình, giàu mạnh.

– Hầu hết quân đội, sĩ quan và những viên chức trong chính quyền cũ cũng đều mong mỏi được sống trong hòa bình, hòa hợp, có cơ hội làm lại một cuộc sống yên ổn.

– Trên bình diện quốc tế, cả những nước đã từng đem quân tham gia vào cuộc chiến ở VN cũng thấy cần xóa đi những ám ảnh của quá khứ và bày tỏ thiện chí với VN. Kể cả trong chính quyền Mỹ cũng thấy có những dấu hiệu muốn sớm đi tới bình thường hóa quan hệ với VN, như một cách để làm dịu vết thương nhức nhối của cuộc chiến…

Rất tiếc là ý thức đoàn kết dân tộc lại một lần nữa bị phần nào xao nhãng bởi bệnh chủ quan và say sưa vì chiến thắng, bởi những cách nhìn hẹp hòi, biệt phái, bởi chuyện phân biệt thắng – thua, bởi những kỳ thị ta – ngụy…

Tiếp đó, cuộc cải tạo công thương nghiệp tư nhân ở miền Nam và việc hợp tác hóa nông nghiệp một cách rập khuôn, mà sau này Đại hội Đảng lần thứ VI đã rút kinh nghiệm, là vừa đụng chạm tới cả những người đã từng có công đóng góp cho cách mạng, vừa triệt tiêu đi một nguồn lực kinh tế rất quan trọng.

Kinh tế khó khăn, đời sống bế tắc, cộng với những phương thức quản lý xã hội quá cứng nhắc và tình trạng kỳ thị thành phần… đã làm cho cả một số người yêu nước, muốn đóng góp cho đất nước cũng đành dứt áo ra đi.

Những tổn thất kể trên ít nhiều đã trực tiếp liên quan đến nhiệm vụ của tôi, một người lãnh đạo thành phố mang tên Bác. Tôi đã chứng kiến nhiều nhà trí thức, nhà công thương trước khi rời quê hương vẫn trăn trở cân nhắc, rồi cũng phải “liều mình nhắm mắt đưa chân”. Mặc dầu trong phạm vi khả năng và quyền hạn của mình, Thành ủy chúng tôi cũng đã chân tình giúp đỡ và động viên nhiều anh chị em, nhưng tôi vẫn thấy lúc bấy giờ Thành ủy vẫn có nhiều bất lực và có phần trách nhiệm về tình hình đó.

Trên bình diện quốc tế, một số chủ trương cứng rắn quá mức cần thiết đã làm cho VN lâm vào tình cảnh thêm thù bớt bạn mà thật ra không phải là hoàn toàn không tránh được.

Kết quả là VN bỏ lỡ rất nhiều vận hội. Tiếp đó là những năm tháng đầy khó khăn, với những khủng hoảng kéo dài. Đó chính là một bài học lớn của lịch sử.

Để ngọn lửa yêu nước và đại đoàn kết dân tộc sáng mãi

Từ ngày Đảng ta có chủ trương đổi mới, tư tưởng hòa hợp dân tộc lại được phục hưng và ứng nghiệm với nhiều kết quả khả quan. Quan điểm kinh tế nhiều thành phần, quan điểm kinh tế mở, tư tưởng VN làm bạn với tất cả các nước trên thế giới, khép lại quá khứ, hướng về tương lai… đã giúp cho nước ta khai thác được cả nội lực và ngoại lực để vượt khỏi khủng hoảng, liên tiếp thu được những thành quả về mọi mặt.

Ngày nay chúng ta đã có một nước VN độc lập, thống nhất và đang trên đường tiến tới thực hiện lý tưởng dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn minh. Chúng ta đã từng bước nâng cao uy tín quốc tế. Do đó, chúng ta càng có sức cảm hóa nhiều hơn. Những kinh nghiệm quốc tế vừa qua càng chỉ rõ thêm rằng nếu chỉ dùng đối đầu và bạo lực để giải quyết những thù hận thì chỉ đẻ ra thù hận. Nếu dùng cách cảm hóa để giải quyết thù hận thì có thể triệt tiêu được thù hận và tạo ra sức mạnh càng ngày càng dồi dào hơn.

Nếu cứ còn chia rẽ do hận vì bại, kiêu vì thắng, thì có ích gì cho bản thân, cho đất nước, cho hình ảnh VN trên trường quốc tế?

Nhìn ra thế giới, càng nghiệm thấy rằng tài nguyên lớn nhất cho mọi quốc gia chính là tài nguyên con người. Nếu qui tụ được sức người, thì nhiều nguồn lực khác cũng có thể được qui tụ. Con người mà không qui tụ thì mọi nguồn lực khác cũng rơi rụng.

Trong thế giới ngày nay, nguồn lực hàng đầu là trí thức. Nói như thế không có nghĩa là đề cao những con người trí thức cụ thể, mà nói đến một điều kiện không thể thiếu cho sự phát triển: Trong cuộc đua tranh để phát triển, không thể chỉ dựa vào nhiệt tình và ý chí, mà phải dựa vào kiến thức, học vấn, sự nhận thức các qui luật của thiên nhiên và của xã hội. Theo kinh nghiệm lịch sử của thế giới và bản thân nước ta, nhất là qua những kinh nghiệm của Bác Hồ, thấy rằng trí thức tận tụy hay không là tùy thuộc vào chúng ta có tin dùng trí thức hay không, có giao cho họ đảm nhiệm những trọng trách mà họ xứng đáng được đảm nhiệm hay không. Điều đó không tùy thuộc vào bản thân trí thức, mà vào lãnh đạo: có đủ khả năng thu phục nhân tâm và nhân tài hay không. Thu hút được nhân tài cũng là một tài năng

Nhân kỷ niệm 60 năm Cách mạng Tháng Tám, chúng ta hãy cùng nhau nhớ lại không khí hào hùng và sôi nổi của những ngày tháng đó. Ngọn lửa tạo nên không khí đó chính là tinh thần yêu nước và đại đoàn kết dân tộc, mà người thắp nên ngọn lửa đó chính là Bác Hồ. Khi đó, tất cả mọi người VN đều như một. Khi đó, yêu nước là cách tốt nhất để yêu mình.

Để ngọn lửa đó còn sáng mãi, chúng ta hãy cùng ôn lại mấy bài học lớn của Bác:

– Đất nước VN, giang sơn VN cùng mọi thành quả của nền văn hóa VN không phải là của riêng ai, của một giai cấp hay đảng phái nào, mà là tài sản chung của mọi người VN, của cả dân tộc VN.

– Đã thế thì mọi người VN đều có trách nhiệm và có quyền được đóng góp vào việc tô điểm cho giang sơn đó, làm giàu thêm và đẹp thêm cho nền văn hóa đó.

– Lại vì thế nên phải làm sao để cho mọi người VN đều được sống với giang sơn gấm vóc này, được hưởng mọi giá trị vật chất và tinh thần của nền văn hóa này.

Nếu thực hiện tốt những tư tưởng đó, với kỷ niệm 60 năm quốc khánh, tôi hoàn toàn tin tưởng rằng dòng chữ “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, Thành công, thành công, đại thành công” trên quảng trường Ba Đình sẽ không chỉ là một khẩu hiệu bằng sắt, bằng gỗ, bằng vải màu…, mà sẽ là sức mạnh giúp chúng ta vượt qua bao thách thức trước mắt. Từ tinh thần của Ba Đình ngày ấy, nó sẽ trở lại với dân tộc, nó sẽ đem lại cả sức sống, niềm tin, niềm vui, nghĩa tình và hạnh phúc cho hàng triệu và hàng triệu người VN chúng ta.

VÕ VĂN KIỆT

Để thật sự đại đoàn kết dân tộc

Người ta thường nói đến đại đoàn kết khi chiến đấu chống xâm lược, khi gặp những khó khăn chống chọi với kẻ thù, ít nói đến đại đoàn kết dân tộc khi hòa bình. Chúng ta hình như chỉ chú trọng đến lịch sử đấu tranh, những vinh quang, anh hùng của chiến đấu chống xâm lược mà ít quan tâm đến lịch sử xây dựng, vinh danh những vĩ nhân xây dựng đất nước.

Nếu chúng ta đã từng coi mất nước là mối nhục, đã đại đoàn kết dân tộc để giành được độc lập cho đất nước thì ngày nay cũng phải làm sao cho mọi người dân ý thức được rằng nghèo nàn, lạc hậu là mối nhục không thể chấp nhận được. Từ đó, chúng ta đại đoàn kết dân tộc để xây dựng đất nước giàu đẹp, văn minh không thua kém các nước trong khu vực cũng như các nước trên thế giới!

Sau 30 năm sống và làm việc kể từ ngày đất nước thống nhất, tôi vô cùng thấm thía khi nghe nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói trong bài báo trên rằng đoàn kết có nghĩa là phải khoan dung.

Đọc bài viết của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, tôi mong ước con cháu của những người cộng sản cũng như những người đã từng chống cộng sản mãi mãi không còn coi nhau là kẻ thù nữa, mọi người VN chỉ có kẻ thù chung là sự nghèo nàn, lạc hậu của đất nước.

HÃN NGUYÊN NGUYỄN NHà(tiến sĩ sử học)

Bài học luôn mới

Đoàn kết là bài học luôn mới trong mọi thời, là kim chỉ nam để hành động và thành công. Trong xu thế mới hiện nay chúng ta mở cửa thu hút đầu tư nước ngoài, đồng thời cũng mở cửa để thu hút chất xám VN ở khắp nơi trên thế giới. Những người trẻ chúng tôi mong muốn Chính phủ tạo ra môi trường thuận lợi với những qui định cụ thể trong việc sử dụng nguồn lực con người. Hiện nay ở nhiều nơi, nhiều cơ quan vẫn còn tình trạng sử dụng lao động “con ông cháu cha”, quen biết.

Vì thế đã bỏ qua rất nhiều người có tâm huyết, có khả năng làm tốt công việc hơn những người quen biết. Những người trẻ sinh sau chiến tranh, tôi nghĩ họ không thể vì chiến tranh, vì những sai lầm của ông, của bố họ trước đây mà bị đẩy ra khỏi “cuộc chạy” đưa đất nước tiến lên. Bài học đoàn kết trong thời đại ngày nay, theo tôi, là bài học không phân biệt đối xử, không kỳ thị, moi móc quá khứ, bài học của lòng bao dung. Có như thế nguồn lực con người trong cuộc chiến chống nghèo nàn, lạc hậu của đất nước mới dồi dào.

MẠNH KHÔI (ĐH KHXH&NV TP.HCM)

Phải biến khẩu hiệu thành hành động!

Nghe nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói ông không nhìn khẩu hiệu “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công” như một vật trang trí bằng gỗ, bằng giấy, bằng vải, tôi thấy giật mình!

Lâu nay chúng ta quen sống với khẩu hiệu, phong trào… nên những vấn đề có tính tư tưởng, tính sống còn ngày càng trở nên quen thuộc và đôi khi chúng ta bước qua nó với một cái nhìn… vô cảm. Cuộc sống cứ cuốn chúng ta trôi theo nhịp điệu “cơm áo gạo tiền” hằng ngày, đã làm chúng ta trở nên bàng quan với thực tế, quay lưng với lịch sử!

Những sự kiện được báo chí khơi gợi như những cuốn nhật ký của anh Thạc, chị Trâm… đã đốt cháy lên ngọn lửa khát vọng của tuổi trẻ. Vậy tinh thần đoàn kết dân tộc, qua bài viết của nguyên Thủ tướng, có được khơi dậy? Ông Võ Văn Kiệt bảo đó là cội nguồn của sức mạnh, nhưng với chúng ta đó còn là động lực, là niềm tin, là khát vọng!

Muốn ngọn lửa yêu nước, tinh thần đoàn kết dân tộc rực sáng trong vận hội mới, chúng ta phải hành động bằng những việc làm cụ thể của mỗi cá nhân, của chính sách nhà nước và chiến lược của cả dân tộc!

NGỌC LỮ (P. Cát Lái, Q.2, TP.HCM)

Nguồn: Tuổi Trẻ

Lập kế hoạch cho cuộc đời

planning

Thật đáng mừng khi một sáng chủ nhật thay vì vui chơi giải trí, trên 30 bạn trẻ từ sinh viên tới công nhân viên chức làm tại các công ty trong và ngoài nước ngồi lại với nhau để chia sẻ kinh nghiệm làm kế hoạch cho cuộc đời mình tại CLB Lý luận trẻ (Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM).

Nhiều bạn lần đầu tiên tới sinh hoạt do tính hấp dẫn của đề tài và ước mong của họ là làm sao làm chủ được cuộc đời mình.

“Kế hoạch cuộc đời”. Nói nghe thật to lớn nhưng thật ra ai cũng có ước mơ cho tương lai hay một mục đích để vươn tới. Kế hoạch chính là công cụ để đạt tới ước mơ đó. Thường người ta bắt đầu ước mơ từ lúc nào? Ngay từ nhỏ ta ước mơ theo đuổi một công việc nào đó như muốn trở thành bác sĩ, kỹ sư, và ngày nay ta còn muốn trở thành nhà khoa học hay nhà phi hành vũ trụ… Có người muốn trở thành một chính trị gia, một nhà hoạt động xã hội phục vụ người nghèo… Người ta nghĩ đến những nghề nghiệp cụ thể hay có những ước mơ bay bổng. Dù còn “mơ mơ màng màng”, ước mơ là sức hút làm cho cá nhân vươn tới, là lực đẩy để ta tiến xa.

Không ít bạn trẻ có những ước mơ cao đẹp như cải tạo xã hội, phục vụ nhân loại, sống lý tưởng… Ước mơ hay lý tưởng ấy nếu được gia đình và xã hội góp phần hun đúc sẽ như chiếc la bàn để định hướng cá nhân trong cơn sóng gió của cuộc đời. Chiếc thuyền có thể trôi giạt trên sóng biển nhưng chiếc la bàn sẽ luôn giúp ta hướng về lý tưởng ban đầu. Để hướng tới ước mơ, cá nhân phải định cho mình một mục đích cụ thể. Ví dụ: muốn giúp người, ta phải trở thành một bác sĩ, một nhà tham vấn tâm lý, một chính trị gia…

Nhưng mục đích này phải được chia ra thành những mục tiêu nhỏ hơn nữa và được thực hiện theo từng giai đoạn trong thời gian. Kế hoạch chính là tấm bản đồ vẽ ra những đoạn đường đi cụ thể để đạt tới đích. Có người đi tới đích bằng xa lộ thẳng tắp. Ví dụ như được cha mẹ có đủ điều kiện cho ta ăn học đến nơi đến chốn. Nhưng đa số chúng ta phải chọn những con đường ngoằn ngoèo, ví dụ như phải vừa học vừa làm, phải nghỉ vài năm giữa hai thời kỳ học để tích lũy tiền đóng học phí. Những đoạn đường nhỏ này cũng phải được vẽ trên bản đồ để ta có thể dự trù, tính toán hầu không bị động trong kế hoạch. Và các nhà khoa học nói có kế hoạch là đã đi được 2/3 đoạn đường. Nếu không có sẵn bản đồ ta sẽ mất nhiều công sức và thời gian để mò mẫm.

Nhưng không có cuộc đời nào mà không gặp những khúc quanh bất ngờ. Có bạn trong cuộc họp hỏi có chăng một số phận cho mỗi người và khó mà làm theo kế hoạch đề ra. Sau nhiều tranh cãi, các bạn cho rằng gì thì gì chính yếu tố chủ quan là quyết định. Những con người gặp trên đường đời, những biến cố bất ngờ xảy ra là những cơ hội dù xấu hay tốt. Chính ta biến đổi nó thành một cơ hội, một vận may mới.

Trên đường đi tới, ta có thể gặp cơ hội tốt như xin được một học bổng du học, gặp những người thầy giỏi giúp chúng ta tiến bộ. Nhưng ta cũng không tránh được các biến cố rủi ro. Như anh Trần Bá Thiện trở nên mù lòa do một tai nạn đã trở thành “hiệp sĩ tin học” vì đã khắc phục trở ngại tưởng như không thắng nổi để học vi tính rồi tìm cách làm các phần mềm đặc biệt cho người mù. Các biến cố trong cuộc đời có thể làm cho ta đi theo một khúc quanh, thay đổi đoạn đường, nhưng nếu xuất phát từ ước mơ, ta sẽ về tới đích.
planning1
Làm kế hoạch cụ thể như thế nào? Trước tiên là chia con đường tới đích thành những giai đoạn ngắn khả thi. Ví dụ tôi muốn trở thành một nhà ngoại giao để giúp bạn bè năm châu hiểu về đất nước và con người VN. Ít lắm tôi phải có thạc sĩ trong một ngành bang giao quốc tế, biết tối thiểu hai ngoại ngữ, có kiến thức về các nước trên thế giới và giỏi giao tiếp. Nhưng tôi mới học lớp 11. Giai đoạn ngắn trước mắt là tôi phải tốt nghiệp lớp 12. Giai đoạn kế tiếp là đậu vào đại học và bốn năm học cử nhân. Rồi hai năm thạc sĩ. Và chưa chắc gì mọi sự sẽ diễn ra suôn sẻ. Gia đình tôi chỉ trung bình về kinh tế, tôi sẽ đi làm việc vào các kỳ hè để lo một phần chi phí. Tôi sẽ cố gắng tìm những công việc tạo cho tôi điều kiện thực hành tiếng Anh, giao tiếp với người nước ngoài… Tôi phải dự trù hai khả năng, một là đậu vào một ngành bang giao quốc tế, hai là rớt. Nếu rớt tôi sẽ đi làm và tập trung học ngoại ngữ hay học một ngành khác, và tại sao? Ở từng giai đoạn tôi sẽ phải điều chỉnh kế hoạch cho phù hợp với điều kiện và khả năng thực tế.

Kế hoạch của tôi phải khả thi. Tôi sẽ không với quá cao để rồi nếu không đạt được sẽ thất vọng và chán nản bỏ cuộc. Tôi phải tự biết mình, năng khiếu và mặt mạnh mặt yếu của mình. Tôi nên bàn bạc với cha mẹ, thầy cô, bạn bè. Như trong các lĩnh vực hoạt động khác tôi phải trả lời cho mình các câu hỏi (4 W và l H) sau đây:

WHAT: Cái gì? Tôi định làm gì, trở thành ai, theo đuổi mục đích nào?

WHY: Vì sao? Vì sao tôi theo đuổi ngành này? Vì cha mẹ thúc ép, vì bạn bè rủ rê? Vì nó đang là thời thượng? Hay vì tôi yêu thích, vì nó thật sự có ý nghĩa cho cuộc đời tôi?

WHO: Ai? Ai có liên quan? Trước tiên là tôi? Liệu tôi có đủ năng lực và kiên nhẫn để đeo đuổi mục đích cho đến cùng? Tôi có dễ chán nản và hay bỏ cuộc không? Sức khỏe của tôi có tốt đủ để theo đuổi ngành học không?…

Những người có liên quan nghĩ sao? Ai là người hỗ trợ đắc lực trong những người thân (cha mẹ, thầy cô, bạn bè…)?

Đâu là trở lực? Nếu bố không đồng ý, làm sao thuyết phục? Nhờ mẹ hay anh chị lớn, hoặc cô chú nói giúp?

WHEN: Lúc nào? Vào thời điểm nào tôi sẽ khởi đầu và kết thúc giai đoạn nào của kế hoạch?

HOW: Bằng cách nào? Tôi sẽ cố gắng tích lũy học phí như thế nào? Tìm học bổng ra sao? Chọn trường nào để học ngoại ngữ tốt nhất? Trình bày ước muốn của mình với cha mẹ ra sao để thành công?

Tôi không chỉ làm một kế hoạch lớn, tổng quát mà chia nó ra thành nhiều kế hoạch nhỏ theo từng năm, từng sáu tháng, từng tháng và thậm chí từng tuần với công việc và giờ giấc cụ thể.

Muốn thực hiện tốt kế hoạch lớn phải hoàn thành kế hoạch nhỏ. Muốn làm chủ cuộc đời mình (như các bạn nói) phải làm chủ bản thân trong việc nhỏ. Sống kỷ luật, làm ra làm, chơi ra chơi, giải phóng chúng ta. Chúng ta không bị stress, bị lương tâm cắn rứt vì đã phí phạm thời gian…

Người viết rất biết ơn giai đoạn học và thực tập ở nước ngoài vì đã học được những thói quen tốt và khám phá rằng người ta dạy trẻ xác lập mục đích cuộc đời, tập làm chủ bản thân từ lúc còn nhỏ, không chờ tới tuổi sinh viên. Thiết nghĩ trẻ em VN cũng cần học điều này trong phần giáo dục về kỹ năng sống mới theo kịp giới trẻ ở các nước khác.

NGUYỄN THỊ OANH

Nguồn: Tuổi Trẻ

Ronald Reagan: Lòng tin vào mỗi cá nhân

ronald_reagan
Thỉnh thoảng, chúng ta cứ bị cám dỗ để tin rằng xã hội đã trở nên quá phức tạp để có thể tự quản lý, và chính phủ trong tay một nhóm ưu tú thì tốt hơn chính phủ vì dân, bởi dân, và của dân. Nhưng nếu chẳng ai trong chúng ta có thể tự cai trị mình, thì ai là người trong chúng ta có năng lực để cai trị một ai khác? Tất cả chúng ta hợp lại, trong và ngoài chính phủ, phải gánh vác trách nhiệm. Giải pháp chúng ta tìm kiếm phải công bình, không một nhóm rnào phải trả giá cao hơn.

Nếu chúng ta nhìn vào câu trả lời rằng tại sao, suốt nhiều năm, chúng ta đã gặt hái thật nhiều, thịnh vượng hơn bất kỳ dân tộc nào trên Trái Đất, câu trả lời là vì tại đây, trên mảnh đất này, chúng ta giải phóng năng lượng và tinh hoa cá nhân của con người, tới mức chưa từng có trước đây. Tự do và nhân phẩm của cá nhân đã có và được bảo đảm ở đây hơn bất kỳ nơi nào trên Trái Đất. Cái giá của tự do này đôi khi rất đắt, nhưng chúng ta đã chưa bao giờ ngại trả giá.

Chúng ta có mọi đặc quyền để mơ giấc mơ của những anh hùng. Những kẻ nói chúng ta đang ở trong một thời đại không có anh hùng, đơn giản là không biết nhìn nơi nào. Các bạn có thể thấy những anh hùng vào và ra cổng nhà máy mỗi ngày. Những anh hùng khác, số lượng chỉ đầy lòng bàn tay, tạo ra lương thực đủ để nuôi sống tất cả chúng ta và cả thể giới bên ngoài kia. Các bạn có thể thấy anh hùng tại quầy thanh toán—và họ ở cả hai bên trong ngoài của quầy. Họ là những người kinh doanh bứt phá với niềm tin ở chính họ và niềm tin vào một ý tưởng, tạo ra công ăn việc làm, tài sản mới, và cơ hội mới. Họ là những cá nhân và gia đình đóng thuế để tài trợ cho chính phủ, và quyên góp ủng hộ nhà thờ, hoạt động từ thiện, văn hóa, nghệ thuật, và giáo dục. Tinh thần yêu nước của họ yên lặng nhưng sâu thẳm. Những giá trị luân l‎y’ của họ duy trì đời sống quốc gia của chúng ta.

Chúng ta sẽ phản ánh tình tương thân tương ái này, một đặc tính căn bản của chúng ta. Làm sao chúng ta có thể yêu đất nước nếu ta không yêu những anh chị em đồng bào, và yêu thương họ mà không đưa một cánh tay ra đở khi họ ngã, chữa cho họ khi họ ốm, và cung cấp cơ hội để họ có thể tự sống đầy đủ, để họ được bình đẳng trong thực tế chứ không chỉ trong lý thuyết?

Trích bài diễn văn nhậm chức của tổng thống Ronald Reagan, 20 tháng 1 năm 1981

.

ronaldreagan
From time to time, we have been tempted to believe that society has become too complex to be managed by self-rule, that government by an elite group is superior to government for, by, and of the people. But if no one among us is capable of governing himself, then who among us has the capacity to govern someone else? All of us together, in and out of government, must bear the burden. The solutions we seek must be equitable, with no one group singled out to pay a higher price.

If we look to the answer as to why, for so many years, we achieved so much, prospered as no other people on Earth, it was because here, in this land, we unleashed the energy and individual genius of man to a greater extent than has ever been done before. Freedom and the dignity of the individual have been more available and assured here than in any other place on Earth. The price for this freedom at times has been high, but we have never been unwilling to pay that price.

We have every right to dream heroic dreams. Those who say that we are in a time when there are no heroes just don’t know where to look. You can see heroes every day going in and out of factory gates. Others, a handful in number, produce enough food to feed all of us and then the world beyond. You meet heroes across a counter–and they are on both sides of that counter. There are entrepreneurs with faith in themselves and faith in an idea who create new jobs, new wealth and opportunity. They are individuals and families whose taxes support the government and whose voluntary gifts support church, charity, culture, art, and education. Their patriotism is quiet but deep. Their values sustain our national life.

We shall reflect the compassion that is so much a part of your makeup. How can we love our country and not love our countrymen, and loving them, reach out a hand when they fall, heal them when they are sick, and provide opportunities to make them self-sufficient so they will be equal in fact and not just in theory?

Excerpts from Ronald Reagan’s inaugural address 1/20/1981
.

Chuyện Mẹ Tôi

lang que viet 1nam

Ngồi buồn đốt một đống rơm
Khói lên nghi ngút chẳng thơm chút nào
Khói lên đến tận Thiên trào
Ngọc Hoàng phán hỏi: “Thằng nào đốt rơm?”

Ngày xưa mẹ thường đọc bài ca dao ấy, giọng móm mém, rồi nụ cười cũng móm mém như tuổi già mẹ ấy.

Bài ca vui mà mẹ cười buồn lạ.

Tôi ngây thơ hỏi mẹ:

– Ngọc Hoàng sao láo xược thế, sao lại xưng hô thằng con mà chẳng chút lễ nghi?

Mẹ cười xoa đầu tôi, mà câu trả lời như chẳng chịu trả lời cho con trẻ:

– Mũ cao áo dài nhọc lắm, thằng con bỗ bã thế mà vui.

Bài ca như đùa mà nỗi buồn thật động địa kinh thiên.

Tôi sau này lớn lên, đã thấu được nỗi niềm trong nụ cười của mẹ.

Mẹ đã hỏa thiêu những nỗi buồn, những tục làng lệ xã, những phiền muộn đời thường thành nhẹ tênh như làn khói mỏng, thành mất dấu trần gian.

Đức Chúa Trời của Áp Ra Ham (Abraham) đã hỏa thiêu Sô Đôm (Sodome) và Gô Mô Rơ (Gomorrhe), lửa đã hỏa thiêu tội lỗi, ứng xử của Đấng Thánh.

Hạng vương đã hỏa thiêu cung A Phòng, lửa đã xóa đi những trụy lạc, ứng xử của bậc quân vương.

Người ta khó có thể trở thành thánh nhân.

Và trong trăm triệu người cũng chỉ cho phép có một quân vương.

Tôi đành học theo những người nông dân cách hỏa thiêu những nỗi buồn.

Lac quan và tích cực không có nghĩa là không có những nỗi buồn, mà là biết chấp nhận và tiêu hóa những phiền muộn.

Lạc quan và tích cực là biết sống và sắp xếp cuộc sống một cách có trật tự… Và biết mỉm cười.

Tôi nghĩ còn là trang bị cho tâm hồn mình những yêu thương, nhu mì, nhịn nhục, hiền lành, trung tín, mềm mại và tiết độ.

Và mỗi ngày tự chọn cho mình một niềm vui.

Tôi thích một câu ngạn ngữ phương Tây: Hãy mỉm cười, mọi người sẽ mỉm cười với bạn, còn nếu than khóc, bạn sẽ phải than khóc một mình.

Lại một ý tưởng khác: Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ bị bỏ lại phía sau.

mehien2Tôi trở về với mẹ tôi ngày xưa.

Ngày ấy, đời sống như một công trường còn nhiều dở dang lệch vẹo.

Mà gia tài của mẹ có gì: Bờ tre thì gai, đường quê thì vắng, chiều quê thì buồn.

Và trong dằng dặc nỗi niềm ấy, mẹ đã biết mỉm cười, dù nụ cười hãy còn móm mém.

Tôi hi vọng những người con của mẹ sẽ biết lọc trong gia tài mẹ để lại ấy một tinh thần lạc quan.

Và sắp xếp cuộc sống mình, để nụ cười của mình trọn vẹn hơn.

Và nụ cười của mọi người cũng trọn vẹn hơn.

Quế Sơn đầu hạ.
Nguyễn Tấn Ái

Đừng để họ “sống cô đơn giữa đám đông”

lonelyinthecrowd

Trong mục tư vấn tâm lý tuổi học đường mà tôi phụ trách cho một tờ báo, cứ năm bảy bức thư các em gửi (đại đa số là nữ học sinh) thì có một em đòi tự tử. Có em còn nói tỉnh bơ: “Cô ơi, cô có biết thứ thuốc nào giúp “đi” nhẹ nhàng thì cho con biết với”. Nguyên nhân thường là buồn cha mẹ hay bị người yêu bỏ.

Phản ứng tự nhiên của ta có thể xem đây là “chuyện con nít”, chuyện lãng xẹt. Rồi tôi nhớ lại mình lúc 7, 8 tuổi, khi má tôi đau nặng tưởng không qua khỏi thì tôi cũng đòi chết theo má.

Người muốn tự tử là người thấy không còn gì để bám víu trên đời này và nỗi cô đơn của họ đang ở tột đỉnh. Có một qui luật cho thấy rằng nếu nói ra được bế tắc của mình với ai đó (hiểu mình) thì đương sự bỏ ý định tự tử.

Vì vậy mà ở các nước phát triển ngày nay, số điện thoại đường dây nóng dành cho người muốn tự tử được niêm yết ở khắp các nơi công cộng cũng như trên xe buýt, xe lửa… Một người bạn của tôi là giảng viên đại học ở Nhật là tình nguyện viên cho đường dây nóng ở Tokyo. Cứ một tháng bà đi trực một lần. Nhiều trí thức khác cũng là tình nguyện viên như vậy và theo bà, công việc này cứu rất nhiều mạng sống.

Tự tử là một hiện tượng xã hội của xã hội công nghiệp hóa, đô thị hóa, vì người ta “sống cô đơn giữa đám đông” (theo tựa một quyển sách nổi tiếng ở Mỹ: The lonely crowd). Ở VN, mức độ hiện đại hóa chưa cao mà tự tử trong giới trẻ đã trở thành một vấn đề đáng quan tâm. Và không chỉ khu trú ở thành thị, nó đã lan ra các tỉnh xa xôi.

Ngày nay, một điều đã rõ là tất cả người lớn chúng ta, nhất là cha mẹ, thầy cô, cán bộ Đoàn – Hội… đều phải là các nhà tham vấn tâm lý không chuyên để phát hiện kịp thời những nỗi đau, những cảm xúc có thể đưa trẻ đi quá xa. Có lẽ tất cả những ai làm việc với trẻ cần phải được trang bị một số kỹ năng căn bản để lắng nghe, chia sẻ, để không xem thường bất cứ sự bức xúc nào của trẻ hòng can thiệp kịp thời.

Lắng nghe không chỉ bằng đôi tai, mà bằng con mắt để quan sát các biểu hiện không bình thường (sao con tôi ít nói), bằng trái tim để thấu cảm. Thấu cảm là đặt mình vào vị trí của trẻ để không xem bức xúc của các em là chuyện “trẻ con” mà đối với các em là rất quan trọng.

Những bài lên lớp trách cứ không có tác dụng gì mà có khi còn gây phản ứng ngược.

NGUYỄN THỊ OANH
(thạc sĩ phát triển cộng đồng, cử nhân xã hội học)

Nguồn: Tuổi Trẻ