Category Archives: trà đàm

Tái hợp–Yêu “những tôi của ngày xưa”

childhoodmemories

Chào các bạn,

Nếu ai đã sống đủ lâu, chắn chắn có những tổn thương về tình cảm trong quá khứ. Chúng ta cố quên đi để đi tiếp, hay buồn về quá khứ và để điều đó ảnh hưởng tới hiện tại?

Trong bài viết này, chị Jacqueline Stone chia sẻ với chúng ta kinh nghiệm hàn gắn quá khứ của chị – yêu con người cũ của chính mình. Chị Jacqueline Stone từng là nạn nhân của bạo lực gia đình và xâm hại tình dục.
Chúc các bạn một ngày khoan dung,

Hiển.

.

childhoodmemories1

Tái hợp–Yêu “những tôi của ngày xưa”

Trong nhiều năm, tôi đóng kín ký ức tuổi thơ của tôi để tránh đau đớn, và để sống cuộc đời của tôi dựa trên những điều khác. Bạn biết đấy, để buông trôi và đi tiếp. Chỉ là tôi đã không thực sự buông trôi. Thực ra điều tôi làm là nén ký ức xuống thật sâu để tôi không thấy nó. Điều đó thực tế đã xóa đen ký ức 15 năm đầu của cuộc đời tôi.

Tôi cố gắng để tha thứ, nhưng thực ra là lãng quên nhiều hơn. Điều tôi không nhận ra là tôi đã không chỉ chặn ra ngoài những con người và sự kiện từ quá khứ của tôi, tôi từ chối cả một phần của chính tôi. Tôi chối bỏ chính tôi của những thời điểm đó. Kết quả là cô bé và cô thiếu niên mà tôi là chưa bao giờ được có cơ hội để bình phục. Bình an không xảy ra theo cách đó.

Chỉ đến khi tôi cố tình nhớ lại tuổi thơ, tôi mới nhận ra là tôi vẫn mang trong tôi nhiều đau đớn, và vô tình mang những đau đớn đó vào mọi liên hệ trong đời. Chỉ lúc đó tôi mới gặp được cô bé tôi đã nhốt trong góc tối quá lâu rồi. Cô bé vẫn còn đau, vẫn sợ hãi, và vẫn cô đơn. Tôi đã từ chối và từ bỏ chính tôi.
Vào hôm đó, tôi bắt đầu tái hợp tất cả những “tôi của dĩ vãng” và chấp nhận và yêu thương chúng như là một phần của tôi. Trong tĩnh lặng, tôi đi sâu vào ký ức của tôi để nhìn thấy cô bé đó, nhưng như là người trưởng thành, không còn mang tâm trí của một trẻ nhỏ. Tôi ngồi với cô bé và ôm em Tôi nói rằng tôi biết em đau đớn và bây giờ mọi chuyện ổn rồi. Tôi nói với em rằng tôi ở cùng với em, em không một mình đâu, và tôi yêu em.
Ngay lập tức, tôi cảm thấy một luồng tình yêu và bình an chảy mạnh xuyên qua tôi, như thể một cơn sóng ánh sáng chảy tràn qua năm tháng. Tôi tiếp tục quá trình này với mỗi ký ức tôi có thể tìm thấy về cô gái “tôi của ngày xưa”, cố gái đã từng bị tổn thương, ruồng bỏ, và cô đơn. Đây là chìa khóa cho tôi để bắt đầu thực sự yêu chính mình. Tôi phải yêu TẤT CẢ của tôi, không chỉ những phần tôi cảm thấy thoải mái.

Rất nhiều người đã cố trở nên gan dạ tiến bước thay vì chú ý vào quá khứ, nhưng trừ khi ta chấp nhận và chữa lành quá khứ, quá khứ luôn đi theo ta. Quá trình nhớ lại những tổn thương quá khứ chẳng dễ dàng, nhưng điều đó dẫn đường đi đến an bình đích thực. Đơn giản là, chúng ta không thể biết an bình khi chúng ta chối bỏ bất kỳ phần nào của chính mình.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.
childhoodmemories2
Re-integration: Loving the past Me’s

For many years, I shut away childhood memories to avoid the pain, and to live my life based on something else. You know, let it go and move on. Only I hadn’t really let it go. All I did was stuff it down so deep that I couldn’t see it. That effectively blacked out the first 15 years of my life.

I worked on forgiveness, but more on forgetting. What I didn’t realize is that I wasn’t just blocking out the people and events from my past. I was denying part of myself. I rejected the me that I was during those times. The result was that the little girl and the teenager that I was never had the chance to heal. Peace was just not going to happen that way.

It took an deliberate attempt to remember my childhood to recognize that I still carried a lot of pain with me, and unwittingly brought it into every relationship. It was then that I met the little girl that I locked in a dark closet in my mind so long ago. She was still hurting, still afraid, and still alone. I had rejected and abandoned myself.

That day, I began to reintegrate all the past me’s and to accept and love them as part of me. In stillness, I went into my memory to see the little girl, but as an adult, not taking on the mind of the child. I sat with her and held her. I told that I know she hurts and that it’s OK now. I told her that I am with her, she’s not alone, and I love her.

Immediately I felt a rush of love and peace flow through me, as if a wave of light poured through the years. I continued this process with each memory I could find of the girl that I was who felt so hurt, rejected, and alone. This was the key for me to begin to truly love myself. I had to love ALL of me, not just the parts I was comfortable with.

So many people have tried to be brave souls who move on instead of dwelling on the past, but until we accept it and heal it, it goes with us. The process of remembering our past hurts is not easy, but it leads the way to real peace. We simply cannot know peace while we are rejecting any part of ourselves.

Jacqueline Stones

Biến sở đoản thành sở trường

Strength_in_Weakness

Chào các bạn,

Các bạn có bao giờ học võ hay đấu võ chưa? Nếu mình sinh ra nhỏ xíu mà đối thủ của mình to lớn bằng hai bằng ba mình thì đấu thế nào? (Đây không phải là ví dụ ít gặp đâu. Nếu bạn là người Việt học võ ở Mỹ, thì bạn học và đối thủ của bạn luôn luôn to lớn bằng hai hay bằng ba bạn. Chẳng bao giờ bạn có đối thủ nhỏ như bạn cả). Dĩ nhiên là ta luôn luôn có châm ngôn của Tôn gia Binh pháp “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách” (trong 36 kế thì chạy là hay hơn cả). Nhưng giả sử là chạy không được vì l‎ý do gì đó, như là phải bảo vệ người thân, hay là phải thi lên đai mà trường thì không có đai cho võ chạy, thì làm sao mà đấu với chàng khổng lồ đây?

Thực ra, đã học võ rồi mới thấy rõ là mọi người đều bình đẳng. Mỗi người đều có sức mạnh, và chính sức mạnh của mình cũng là điểm yếu của mình. Mỗi người đều có điểm yếu và chính điểm yếu của mình cũng là sức mạnh của mình. Mạnh và yếu luôn luôn đi chung với nhau như hai mặt của một đồng bạc. Làm gì có tờ giấy bạc chỉ một mặt, phải không các bạn?

weaknessintostrength1
Nguời to lớn vĩ đại thì có sức mạnh, và tay dài chân dài thì tấn công đường xa rất giỏi, nhưng lại chậm hơn và lọng cọng lòng khòng hơn vì tay chân lòng thòng của mình. Nguời nhỏ thì yếu sức, nhưng vận tốc thường rất cao. Và vì tay chân ngắn ngủn cho nên phải áp sát vào mới sờ đến địch thủ. Cho nên nếu ta nhỏ mà phải đấu với người to cao hơn thì không thể đấu bằng sức, và cũng không thể đứng xa để ăn đòn. Ta phải dùng vận tốc để “chạy” tránh đòn, và lúc có cơ hội thì áp sát địch thủ đến mức tay chân dài lòng thòng của địch thủ thành thừa thải vô ích (“Nắm thắt lưng địch mà đánh,” nói theo kiểu binh pháp của quân đội Việt Nam), tấn công dưới thấp và làm hai cánh tay lều khều trên trời cao của địch thủ thành vô ích, và dùng sức của địch thủ để làm cho con người lều khều của địch thủ bị té ngã do chính sức mạnh của hắn…

Người nhỏ con nếu thông minh và tập tành kỹ càng một tí thì thường rất dễ thắng những người đô con, vì trong võ học vận tốc quan trọng hơn cả, mà người nhỏ con thì có ưu tiên về vận tốc. Thế có nghĩa là cái mà ta cho là yếu ớt nhỏ con cũng chính là sức mạnh của ta, nếu ta biết vận dụng nó thành sức mạnh.

Một sự thật thường thấy khác là các thái độ nhỏ nhẹ của phái “yếu” lại chính là sức mạnh số một của ngoại giao và PR.

Trong âm có dương, trong dương có âm. Muốn biết sức mạnh mình ở đâu hãy nhìn vào điểm yếu của mình; sức mạnh thật của mình nằm trong đó.

yinyang
Tất cả những gì ta có trong người ta, cũng như chung quanh ta, đều có thể biến thành sức mạnh của ta, nếu ta xem chúng là sức mạnh. Ngày xưa vào những lúc cùng cực nhất mình luôn luôn tự nhủ, “Không sao, đây là thời gian trong ‘quân trường’ mà. Thượng đế muốn mình bị đì thảm thiết để huấn luyện cho mình mạnh mẽ và giỏi dang thêm thôi.”

Cái nghèo cái cơ cực của ta, ta phải nhìn chúng như là nơi huấn luyện cho tính kiên nhẫn với khó khăn, tính cần cù làm việc, tính sáng tạo để tìm cách ra khỏi cảnh nghèo, tính chiến đấu để chiến thắng thử thách, và sự hiểu biết về cuộc đời thật sự và sâu thẳm. Mấy điều này nghe như quá thường, nhưng không thường đâu. Nếu các bạn có đời sống sung túc thoải mái một tí, hẳn các bạn đã thấy muốn dạy cho con cái mình các điều này cũng vô cùng khó. Nhưng con nhà nghèo thì lại được huấn luyện một ngày 24 tiếng. (Thế có phải là không công mình không? 🙂 )

Nếu mình phải lên rừng ở một mình với cả một rừng cây, mình sẽ nhìn cánh rừng là sức mạnh của mình. Có cả trăm nghìn loại cây cỏ. Mỗi loại có một tính năng. Cánh rừng chính là phòng thí nghiệm vĩ đại. Nếu nghiên cứu được mốt số các tính năng này, thì mình sẽ trở thành nhà cung cấp thuốc và các loại nước uống lành mạnh cho dân thành phố. Dân thành phố lo ngay ngáy đủ mọi chứng bệnh. Có lẽ chỉ cần nghiên cứu cỡ một năm là đã có sản phẩm tiếp thị được rồi.

Chúng ta phải biết vận dụng chính mình và môi trường chung quanh mình (cây cỏ, hoàn cảnh xã hội, người thân) thành sức mạnh của mình. Chẳng có cái gì có thể là cái yếu của bạn nếu bạn biến nó thành sức mạnh. Được người khen, đó là điều làm tâm ta vui vẻ thoải mái. Bị người chê, đó là cách giúp ta tập khiêm tốn và chịu đựng, hoặc là tập chiếu đấu (khi cần phải chiến đấu). Có tiền là phước của Chúa, mất tiền cũng là phước của Chúa nhắc nhở giá trị phù du của tiền bạc. Được người yêu, đó là hạnh phúc; bị người ghét, đó là nhắc nhở rằng ta cũng chỉ như mọi người, không thể thuyết phục tất cả.

Tất cả mọi thứ trên đời đều có thể là cái gì đó tốt cho ta, ta chỉ cần nhìn cho ra mà thôi. Trời làm mưa, làm nắng, làm lạnh, làm nóng, tất cả đều tốt cho ta. Ta có thấy được đều đó hay không mà thôi.

Để chấm dứt, mình nhắc lại các bạn chuyện Phù Đổng Thiên Vương đánh trận. Khi kiếm sắt gãy thì Thiên Vương nhổ tre lên làm vũ khí đánh tiếp. Vậy thì, hãy nhìn quanh ta với cặp mắt sáng tạo. Nếu tích cực và sáng tạo, ta sẽ biến được mọi thứ chung quanh thành sức mạnh của mình. Nhưng nếu tiêu cực và phàn nàn, thì bạn không thể thấy được đâu, vì tiêu cực giết chết sáng tạo. Work smarter, not harder.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Khát Vọng của Nàng Violet

Xin giới thiệu với các bạn một câu chuyện ngắn của tác giả Khalil Gibran. Câu chuyện như chuyện ngụ ngôn chứa đựng triết lý và bài học cuộc đời. Câu chuyện này có thể sẽ gợi lên những cái nhìn khác nhau về hành động và động cơ đích thực của nàng Violet đầy khát vọng hay có thể là tham vọng theo suy nghĩ của các bạn ( ? )
Người dịch mong sẽ được lắng nghe ý kiến của các bạn.

Về Tác Giả
Khalil Gibran là một họa sĩ, nhà thơ, tiểu thuyết gia, và nhà viết tiểu luận người Mỹ gốc Lebanon (Liban). Ông được xem như một trong những nhà triết gia người Mỹ gốc Liban nổi tiếng nhất thời hiện đại. Sinh năm 1883 tại thị trấn Bsharri nơi có những ngọn núi xứ sở Lebanon, ông đã di cư đến nước Mỹ năm 1895, tại đây ông bắt đầu say mê mỹ thuật và văn chương. Ông đã viết nhiều tác phẩm mang màu sắc triết lý- thần bí hiện được tham khảo và trích dẫn rất nhiều trong các bài giảng đạo, các tạp chí triết học trên khắp thế giới. Ông nổi danh với quyển sách xuất bản năm 1923 Kẻ Tiên Tri, gồm một loạt những bài tiểu luận triết lý viết bằngTiếng Anh, dạng văn xuôi như thơ, rất được ưa chuộng vào thập niên 1960. Những tư tưởng thâm sâu của ông về bản chất tâm hồn của nhân loại được thể hiện sinh dộng trong các tác phẩm, thơ, và tiểu luận của ông.

Nàng Violet Khát Vọng

Trong khu vườn yên tĩnh nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, ngát hương, sống êm đềm và đong đưa hạnh phúc cùng các bạn. violet1
Một sáng nọ, với những giọt sương mai tô điểm trên cánh hoa, nàng ngước nhìn quanh, thấy chị Hoa Hồng chót vót kiêu sa như ngọn đuốc rực rỡ so với ánh đèn xanh hắt hiu, chạnh nghĩ đến phận mình. Nàng hé cánh môi xanh than thở : ” Chao ơi, sao mình bất hạnh và tầm thường giữa các loài hoa thế này. Mẹ Thiên nhiên đã bắt mình phải cam chịu cảnh bé mọn nghèo hèn. Mình thấp cổ bé miệng cứ phải lè tè sát mặt đất và không thể ngẩng đầu về phía trời xanh, hay ngước mặt đón ánh mặt trời, như các chị Hoa Hồng may mắn kia” tall rose
Nàng Hồng nghe được lời của cô ban láng giềng, cười ngặt nghẽo và phê bình:

” Em nói sao kỳ quá! Em rất may mắn, mà em không biết đó. Mẹ Thiên nhiên đã ban cho em hương sắc mà chẳng loài hoa nào có. Hãy bỏ những suy nghĩ đó đi và bằng lòng đi em ạ. Em hãy nhớ rằng người nào khiêm nhường sẽ được ngợi ca, còn kẻ nào tự phụ sẽ phải xấu hổ.”

Nàng Violet đáp :

“ Chị chỉ an ủi em vì chị có những thứ em khao khát. Chị còn cố khiến em cay đắng nhìn thấy chị cao sang vĩ đại. Ôi, thật chua xót khi nghe những lời khuyên giải của những người may mắn dành cho những kẻ bất hạnh! Và kẻ mạnh kia mới tàn tệ làm sao khi đóng vai cố vấn khuyên răn kẻ yếu!”
Mẹ Thiên nhiên nghe thấy câu chuyện giữa Violet và Hồng, nên đến bên Violet nói:

” Chuyện gì xảy ra với con vậy, Violet ? Con vẫn luôn khiêm nhường và dịu dàng trong cả hành động lẫn ngôn từ. Có phải tham lam, ham muốn đã ở trong tâm con và làm mụ mị tâm trí con rồi chăng?”

Nàng Violet cất giọng tha thiết :

“Ôi Mẹ cao cả và nhân từ. Con biết mẹ luôn đầy lòng yêu thương trắc ẩn. Con cầu xin Mẹ với cả tâm hồn con, xin hãy biến con thành Hoa Hồng dù chỉ một ngày thôi!”

Violet tiếp tục nài xin:” Xin cứ biến con thành một Đóa Hồng trên cao, vì con muốn ngẩng cao đầu hảnh diện, con bất chấp số phận, con xin cam chịu”
Fairynature

Mẹ Thiên nhiên động lòng: “Ôi Violet ngốc nghếch và bướng bỉnh, ta chấp thuận lời cầu xin của con. Nhưng nếu tai họa giáng xuống đầu con, con đừng than thở nhé.”

Và Bà vươn dài những ngón tay thần kỳ của mình chạm vào gốc Violet, và ngay lập tức Violet biến thành một cây hoa hồng cao kiêu hãnh vượt trên những bông hoa khác trong khu vườn.

Chẳng bao lâu, bầu trời chiều nặng trĩu mây đen. Giông Bão dữ dội phá tan sự yên tĩnh của thiên nhiên với sấm chớp tấn công khu vườn. Cơn bão giật gãy các nhánh cây, làm bật gốc cả những cây cao to, làm tan tác những cánh hoa trên cây cao. Cả khu vườn bị vùi dập tả tơi trong gió bão, trừ những loài hoa bé nhỏ nằm sát mặt đất hiền hòa như chuỗi hoa Violet, nép mình bên bức tường của khu vườn.

Ngẩng đầu lên nhìn thảm kịch của các loài hoa và cây cối, một nàng Violet mỉm cười sung sướng và nói to với các bạn mình: “ Thử xem Bác Bão Tố đã làm gì những bông hoa kiêu hãnh kia !” Một cô Violet khác phụ họa:” Ừ chúng ta bé nhỏ, gần sát mặt đất, nhưng chúng ta an toàn trong cơn thịnh nộ của ông trời.” Nàng thứ ba hòa theo: “ Bởi vì chúng ta thấp cổ, Bác Bão Tố chẳng chế ngự được ta” violet3

Lúc đó hoàng hậu Violet nhìn thấy cô Violet cầu xin được hóa thân bị bão giật xuống đất gần bên, tơi tả dập nát như người lính trọng thương sau trận chiến. Bà ngẩng cao đầu gọi các nàng Violet và nói: “ Các con, nhìn kìa, và suy nghĩ về lòng tham muốn đã khiến cô Violet muốn biến thành Hoa Hồng trong 1 giờ. Hãy nhớ bài học này về vận may của các con nhé.”

Nàng Hoa Hồng đau đớn thu chút hơi tàn thều thào:

“ Các người bằng lòng với kiếp hoa tầm thường ngu ngốc. Trong đời tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão. Hôm qua tôi còn cảm thấy thoả mãn và hài lòng với cuộc đời, nhưng sự hài lòng là một trở ngại giữa sự hiện hữu của tôi và bão tố cuộc đời, trói buộc tôi với sự yếu đuối và bình an nhạt nhẽo lặng lờ. Đáng lẽ tôi đã có thể sống như các người bằng cách bám víu nỗi sợ vào đất. Tôi đã có thể chờ đợi mùa đông đến vùi lấp tôi dưới tuyết trắng và giao tôi cho thần Chết, rồi cũng sẽ hóa kiếp tất cả Violet thôi. Bây giờ tôi rất hạnh phúc vì đã vươn ra khỏi thế giới bé nhỏ của mình đã biết thế nào là bí ẩn của vũ trụ, một điều mà các người chưa làm được.”

rose3
“Tôi đã có thể nhìn xa hơn Tham Muốn, với bản chất còn sâu nặng hơn tôi, nhưng tôi đã lắng nghe sự im lặng của đêm, đã nghe được tiếng của thế giới muôn màu trên cao nói với trần gian này: “ Hoài bão vượt khỏi hiện hữu là mục đích quan trọng của cuộc đời ta”.

” Vào chính giây phút đó tinh thần tôi đã thức tỉnh, và trái tim tôi khao khát một vị trí cao hơn thân phận bị trói buộc của tôi. Tôi nhận ra nỗi tuyệt vọng khôn cùng không nghe thấy khúc ca của các vì sao, và giây phút ấy tôi bắt đầu đấu tranh với cái nhỏ bé và khao khát những cái không thuộc về tôi, cho đến khi sự nổi dậy của tôi biến thành một sức mạnh lớn lao, và sự khao khát của tôi thành ý chí. Mẹ Thiên nhiên, người là đối tượng lớn lao của những ước mơ sâu thẳm của chúng ta, đã chấp nhận lời cầu xin của tôi, và đã biến tôi thành Bông Hồng với bàn tay kỳ diệu của người. “

Đóa Hồng lặng đi một lúc, rồi tiếp tục bằng giọng yếu ớt pha lẫn tự hào và chiến thắng:

“ Tôi đã sống một giờ như một đoá Hoa Hồng kiêu hãnh. Tôi đã tồn tại một khắc như một nữ hoàng. Tôi đã nhìn ngắm vũ trụ này bằng cái nhìn của một nụ hồng. Tôi đã nghe tiếng thầm thì của trời xanh qua tai của đóa hồng và đã chạm vào nếp áo của thần Ánh Sáng bằng những cánh hồng. Ở đây có ai được vinh dự ấy chưa? Nói xong, nàng gục đầu, giọng gần tắt nghẹn:

“Tôi sắp ra đi, nhưng hồn tôi đã đạt được ước nguyện . Cuối cùng tôi đã vươn cao hiểu biết của tôi lên tới một thế giới bao la hơn cái hang động chật hẹp nơi tôi sinh ra. Đây chính là mục đích của Cuộc Đời… Đây là bí ẩn của sự Tồn Tại.” Rồi nàng run rẩy, từ từ khép lại những cánh hoa, trút hơi thở cuối cùng với nụ cười tuyệt đẹp trên môi, nụ cười mãn nguyện đã hoàn thành mục tiêu và chứa chan hi vọng trong đời… nụ cười chiến thắng… NỤ CƯỜI CỦA MỘT VỊ THẦN
.

rose4

The Ambitious Violet

    Khalil Gibran

There was a beautiful and fragrant violet who lived placidly amongst her friends, and swayed happily amidst the other flowers in a solitary garden. One morning, as Her crown was embellished with beads of dew, she lifted her head and looked about; she saw a tall and handsome Rose standing proudly and reaching high into space, like a burning torch upon an emerald lamp.

The violet opened her blue lips and said, “What an unfortunate am I among these flowers, and how humble is the position I occupy in their presence! Nature has fashioned me to be short and poor. I live very close to the earth and I cannot raise my head toward the blue Sky, or turn my face to the sun, as the lucky roses do.”

And the rose heard her neighbor’s words; she laughed and commented, “How strange is your talk! You are fortunate, and yet you cannot understand your fortune. Nature has bestowed upon you Fragrance and Beauty which she did not grant to any other. Cast aside your thoughts and be contented, and remember that He who humbles himself will be exalted, and he who Exalts himself will be crushed.”

The violet answered, “You are consoling me because you have that which I crave. You seek to embitter me with the meaning that you are great. How painful is the preaching of the fortunate to the heart of the miserable! And how severe is the strong when he stands as Advisor among the weak!”
And Nature heard the conversation of the violet and the rose; she approached and said, “What has happened to You, my daughter violet? You have been humble and sweet in all your deeds and words. Has greed entered your heart and numbed your senses?”

In a pleading voice, the violet answered her, saying, “Oh great and merciful Mother, full of love and sympathy, I beg you, with all my heart and soul, to grant my request and allow me to be a Rose for one day.”

And Nature responded, “You know not what you are seeking; you are unaware of the concealed disaster behind your blind ambition. The violet insisted, “Change me into a tall rose, for I wish to lift my head high with pride; and regardless of my fate, it will be my own doing.” Nature yielded, saying, “Oh ignorant and rebellious violet, I will grant your request. But if calamity befalls you, your complaint must be to yourself.”
And Nature stretched forth her mysterious and magic fingers and touched the roots of the violet, who immediately turned into a tall rose, rising above, all other flowers in the garden. rose2

At even tide the sky became thick with black clouds. And the raging elements disturbed the silence of existence with thunder and comments to attack the garden, sending forth a great rain and strong winds. The tempest tore the branches and uprooted the plants and broke the stems of the tall flowers, sparing only the little ones who grew close to the friendly earth.

All the flowers were laid waste and none of them Had escape the wrath of nature except the chain of Small violets, hiding by the wall of the garden.

Having lifted her head and viewed the tragedy of the flowers and trees, one of the violet maidens smiled happily and called to her companions, saying, “See what the tempest has done to the haughty flowers!” Another violet said, “We are small, and live to the earth, but we are safe from the wrath of the skies.” And a third one added, “Because we are poor in height the tempest is unable to subdue us.”

At the moment the queen of violets saw by her side the converted violet, hurled to earth by the storm and distorted upon the wet grass like a limp soldier in a battle field. The queen of the violets lifted her head and called to her family, saying, “Look, my daughters, and meditate upon that which greed has done to the violet who became a proud rose for one hour. Let the memory of this scene be a reminder of your good fortune.”

And the dying rose moved and gathered the remnants of her strength, and quietly said, “You are contented and meek dullards; I have never feared the tempest. Yesterday I, too, was satisfied and contented with Life, but contentment has acted as a barrier between my existence and the tempest of Life, confining me to a sickly and sluggish peace and tranquility of mind. I could have lived the same life you are living now by clinging with fear to the earth. I could have waited for winter to shroud me with Snow and deliver to Death, who will surely claim all violets. I am happy now because I have probed outside my little world into the mystery of the Universe.. something which you have not yet done.

I could have overlooked Greed, whose nature is higher than mine, but as I hearkened to the silence of the night, I heard the heavenly world talking to this earthly world, saying, ‘Ambition beyond existence is the essential purpose of our being.’ At that moment my spirit revolted and my heart longed for a position higher than my limited existence. I realized that the abyss cannot hear the song of the stars, and at that moment I commenced fighting against my smallness and craving for that which did not belong to me, until my rebelliousness turned into a great power, and my longing into a creating will…. Nature, who is the great object of our deeper dreams, granted my request and changed me into a rose with her magic fingers.”
violet5

The rose became silent for a moment, and in a weakening voice, mingled with pride and achievement, she said, “I have lived one hour as a proud rose; I have existed for a time like a queen; I have looked at the Universe from behind the eyes of the rose; I have heard the whisper of the firmament through the ears of the rose and touched the folds of Light’s garment with rose petals. Is there any here who can claim such honor?” Having this spoken, she lowered her head, and with a choking voice she gasped, “I shall die now, for my soul has attained its goal. I have finally extended my knowledge to a world beyond the narrow cavern of my birth. This is the design of Life….This is the secret of Existence.” Then the rose quivered, slowly folded her petals, and breathed her last with a heavenly smile upon her lips… a smile of fulfillment of hope and purpose in Life… a smile of victory… a GOD’S SMILE.

Tư duy tích cực là Đứng dậy và đi

Wishner_No_On_Quitting
Chào các bạn,

Trong các phản hồi gần đây, có vài phản hồi về bài Đam Mê Tuyệt Vời cho mình thấy một số bạn, chưa hiểu được căn bản của tư duy tích cực. Hôm nay mình viết bài này để hy vọng giúp một vài bạn bớt lẫn lộn.

Tư tuy tích cực có nghĩa là “thái độ và suy nghĩ tích cực”. Vậy thôi. Ngoài ra chẳng có nghĩa gì khác. Tư duy tích cực chẳng ăn nhập gì đến việc nhà bạn giàu hay nghèo, bạn có cơ hội hay không có cơ hội, học lực thấp hay học lực cao, hoàn cảnh gia đình sung túc hay nghèo khổ. Tư duy tích cực có nghĩa là dù bất kỳ nơi nào, thời nào, hoàn cảnh nào ta cũng tích cực. Quan niệm giản dị này vì sao đôi khi lại khó hiểu với vài người thế nhỉ?

Nghèo không phải là cái cớ để tư duy tiêu cực, vì những người trộm cắp nhiều tiền nhất thường là những người có giàu có và quyền lực nhiều nhất trong xã hội.

wecandoit
Cực khổ không phải là l‎y’ do tiêu cực, vì những người tự tử thường là những người có danh tiếng tiền của địa vị.

Bệnh tật không phải là l‎y’ do tiêu cực vì chẳng mấy khi người ta ly dị nhau vì bị bệnh nhưng thường là những cặp khỏe mạnh.

Xã hội bất công không phải là ly’do tiêu cực,vì bất công là ly’‎ do để cố gắng cải thiện xã hội.

Tật nguyền không phải là l‎y’ do tiêu cực vì tật nguyền là cơ hội để nói với khán giả : Đội bóng của tôi chỉ còn 11 người, nhưng tôi vẫn thắng đội địch đủ 12 người.

Chẳng có l‎y’ do gì ở trên đời đủ l‎‎y’ luận để thuyết phục người ta tư duy tiêu cực cả. Người tư duy tích cực bị bỏ vào rừng rậm thì cương quyết đứng dậy lần mò ra, người tiêu cực thì ngồi đó nguyền rủa số phận và bóng tối của rừng già.

Đứng trước một hoàn cảnh khó khăn người ta có hai thái độ: Hoặc là chiến đấu khắc phục hoàn cảnh để vươn lên—đây là tư duy tích cực, hoặc là không muốn vươn lên vì cho rằng mình không thể khắc phục hoàn cảnh—đây là tư duy tiêu cực. Không có tư duy trung cực.

Nhưng khắc phục hoàn cảnh là sao? Người bị bệnh ung thư không khắc phục được bệnh thì sao? Có thể là người này chẳng khắc phục được ung thư, nhưng vẫn có thể là sống những phút cuối cuộc đời vui vẻ tích cực hăng hái, và nhờ đó mà kích đông đựợc bao nhiêu thân nhân bè bạn chung qụanh sống hăng hái vui vẻ. Và khi người ấy chết rồi, gương tích cực của người ấy vẫn còn sống trong thái độ sống của bao nhiều người chung quanh, và biết đâu lại còn lan truyền đến đời con cháu và học trò của họ.
try
Người trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn thì như người leo vách núi thẳng đứng. Mộtgiờ đồng hồ leo được 10m, nhưng thành công hơn người đi bộ trong thành phố đi một giờ được cả 300m.

Khi còn trẻ ông ấy muốn trở thành viện trưởng viện đại học, và học hành làm việc cả đời, cho đến khi chết cũng chẳng được làm viện trưởng, nhưng cũng đã thành giáo sư tốt đào tạo được bao nhiêu nhân tài cho đất nước. Dù là mục tiêu cuối cùng không đạt, nhưng ai dám cho đó là thất bại?

Không có gì thực sự có thể đo lường và đánh giá được tư duy tích cực, ngoại trừ một điều: Đứng dậy và đi, dù đứng không muốn nổi, dù trời giông bão, dù động đất, dù bị đánh ngã gục nhiều lần. Đứng dậy và đi. Đó là tư duy tích cực. Đi được bao xa không thành vấn đề. Có thể là một vòng đi bộ quanh trái đất. Có thể là một nữa vòng. Có thể chỉ là 100 thước trước khi ngã chết. Khoảng cách không quan trọng. Quan trọng là đứng dậy và đi. Và đi được đến đâu thì chưa biết. Nhưng điều chắc chắc là bạn đã không còn ngồi ở điểm đầu tiên và than khóc. Bước ra khỏi chiếc ghế than khóc của mình. Đó là tư duy tích cực.

run-boy-run1
* Tuy nhiên, sau khi đọc lại vài phải hồi hơi lạ của vài bạn, mình có cảm tưởng là có một vấn đề khác các bạn muốn nói, nhưng lại không nói rõ ra, và mình thì lại không thấy được lúc đầu. Mình có cảm tưởng rằng các bạn muốn nói ở Việt Nam có quá nhiều khó khăn, bất thuận lợi, bất công bình, và thiếu cơ hội phát triển, cho nên nếu các bạn đang là du học sinh các bạn vẫn không muốn trở về môi trường khó khăn đó.

Nếu đây đúng là vấn đề trăn trở của các bạn thì mình có thể hiểu được và mình đã từng cố vấn một số sinh viên về vấn đề này. Đây đúng là vấn đề vô cùng nhức nhối, đè rất nặng trong tâm ta. Mình không muốn đề cập đến các vấn đề pháp l‎y’ riêng của mỗi bạn. Mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau. Và vì đa số các bạn như em của mình, cho nên mình có thể hiểu tâm sự các bạn rất rõ như một người anh.

Câu trả lời của mình tử trước đến nay vẫn là: Hãy nghe theo tiếng nói của lòng mình. Lắng nghe rồi qu‎yết định hướng lòng mình muốn. Về cũng tốt, ở lại nước ngoài cũng tốt. Sự thực là tâm của mình ở đâu, chứ cơ thể mình ở đâu, chưa chắc đã là quan trọng, nhất là trong thế giới @ ngày nay khi mình gần với người làm việc qua email bên kia địa cầu hơn cả ông hàng xóm sát vách. Nếu tâm mình yêu nước, mình sẽ giúp nước được, dù là mình ở đâu. Trong vòng 20 năm nay mình ở Mỹ, nhưng đã đóng góp vào việc phát triển Việt Nam rất nhiểu.

Nhưng nên làm quyết định cá nhân đó một cách tích cực. Đừng tiêu cực trong tâm trí. Mình quyết định ở đâu là vì nơi đó tốt nhất cho mình vào lúc này (nói một cách tương đối). Nêu mình vui vẻ và phát triển tốt thì mình mới có thể lo lắng cho mọi người, kể cả đất nước của mình tốt được. Lo cho mình vui vẻ thành công là cách tốt nhất để giúp nước giúp đời.

Chỉ cần nhớ rằng, ngoài tình cảm thâm sâu, mình còn nợ đất nước mấy mươi năm nuôi dưỡng, mấy mươi năm quan trọng nhất của đời người. Và nguyện sẽ đền ơn cho đất nước trong cách hay nhất của mình. Khi mình nghĩ được như vậy thì mình sẽ rất hữu ích cho đồng bào của mình dù mình ngồi nơi nào trên thế giới. Và con tim mình sẽ chỉ cho mình làm gì cho đất nước mỗi ngày.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Câu chuyện giữa Núi và Suối

BeaverCreekMountain
Các bạn ạ, hôm nay mình mới đọc một câu chuyện về cuộc đối thoại giữa Núi và Suối. Từ cuộc đối thoại này mình có thể thấy được hai quan điểm hoàn toàn khác nhau, vậy đó là những quan điểm như thế nào? Mời các bạn cùng đọc và cùng mình suy nghĩ nhé:

Chân dung của Núi là sừng sững nguy nga, dáng vẻ của núi là uy nghiêm. Núi thường dùng sự nguy nga và uy nghiêm của mình để thể hiện mình là người cao nhất và vĩnh hằng nhất. Còn hình ảnh của Suối là thích nhảy nhót, tính cách của Suối là thích cười đùa, ồn ào, náo nhiệt. Mỗi khi chảy vòng quanh chân núi, Suối thường cất vang giọng hát của mình, và điều đó làm cho Núi cảm thấy Suối đang bỡn cợt với đời.

Núi nói: “Cháu không thể yên tĩnh một chút được sao?”

Suối đáp: “Vậy thì cuộc sống của cháu coi như chấm dứt ông ạ”.

Núi thấy vậy liền nói: “Chị của cháu cũng là nước, chị ý hiền từ mẫu mực giống như tiểu thư, còn cháu lúc nào cũng nhảy nhảy nhót nhót một cách điên loạn”.

Suối đáp: “Chị ý bị ông nhốt trong lòng núi -giống như một dòng nước đẹp nhưng đã chết, cả đời không thoát khỏi sự kiểm soát của ông, cháu không thích giống chị của mình” .

Smoky Mountain Creek
Núi nói: “Cháu không thấy trong hồ có bao nhiêu là thuyền buồm và tàu du lịch đó sao?”

Suối liền hỏi lại Núi: “Nhưng chị ý có vui không ? Tại sao cháu chẳng bao giờ nghe thấy tiếng hát của chị ấy”.

Núi trả lời: “Cuộc sống của chị ý an nhàn hơn của cháu nhiều”. Núi dùng giọng nói vang vọng của mình để trả lời : “Đã có biết bao nhiêu là khách du lịch thích chụp ảnh cùng chi ý đấy”.

Suối nghe xong liền cười khanh khách và nói: “Thế chị ý có tự do không? Chị ý có thể tung tẩy giống như cháu mà không bị ai hạn chế không? Chị ý có biết là bên ngoài những dãy núi này là cả một thế giới mới lạ và có biết bao nhiêu điều thú vị không. Chị ý có…”
mountainlake
Núi nghe vậy không hài lòng chút nào liền cắt ngang giọng nói của Suối: ” Vậy cháu muốn tự do như thế nào? Cháu muốn nhảy nhót một cách điên loạn đến đâu? Cháu được sinh ra tại chân núi, cháu mang gien di truyền của núi. Ta đã đứng bất động ở đây cùng bầu bạn với trăng, sao, mây gió đã mấy nghìn năm nay rồi. Cái mà ta nhìn thấy ở các thế hệ sau là an phận chấp hành, biết nhường nhịn lẫn nhau, biết giữ gìn nét văn minh lâu đời, biết chấp hành nghiêm chỉnh luật lệ của núi rừng …”

Suối liền cười và hỏi lại: “Đúng là ông cao thật, cao đến mức có thể sánh với bầu trời. Nhưng ông có nhìn thấy phi thuyền trên mặt trăng không?”

Núi giả vờ như điếc không nghe thấy gì và cúi xuống hỏi Suối: “Cháu nói cái gì ,cháu nói cái gì? Trên mặt trăng chỉ có chị Hằng Nga và chú Thỏ của chí ý, làm gì có phi thuyền nào đáp trên đó cơ chứ? Đã mấy nghìn năm rồi, ngoài mặt trời, mặt trăng, sao và mây xuất hiện trên đầu ta ra thì làm gì có vật nào cao hơn ta cơ chứ?”

Suối liền đáp: “Ông đúng là già quá rồi, ông chỉ biết đến những tinh hoa của trời đất, của trăng sao, mà không cần biết đến những điều bí ẩn trong vũ trụ. Cứ tiếp tục như này thì linh hồn của ông sẽ dần dần khô héo, và đến một lúc nào đó hồn phách của ông cũng không còn nữa.”
Yosemite Mountain Creek
Núi phẫn nộ, chỉ thẳng vào Suối và quát: “Đứng im! Ngươi đừng có nhảy nhót như vậy nữa.”

Trước sự phẫn nộ bất ngờ của Núi, Suối sợ quá liền òa lên khóc, những giọt nước mắt của Suối kết lại tạo thành bọt nổi lên trên mặt nước. Đúng vậy Suối sinh ra và lớn lên tại đây, Suối biết mình được phun trào từ trong lòng núi, Núi là người nuôi dưỡng Suối, là người luôn truyền cho Suối dũng khí chảy về phía trước mỗi khi gặp những tảng đá cản đường. Nhưng, nếu cứ cứng nhắc giống như tổ tiên của mình( Núi ) chỉ đứng im một chỗ thì Suối cảm thấy thà mình chết đi còn hơn là sống.

Do đó, Suối liền nói với Núi: “Không cháu không thích an phận giống chị gái của mình, cháu muốn tìm đến những dòng sông, đến những Hồ lớn bên ngoài những dãy núi này, cháu muốn sát nhập với họ, cháu muốn tự đốt nóng mình để tạo ra nhiệt, tạo ra điện, tạo ra ánh sáng.”

Núi thấy vậy rất lo lắng và cảnh cáo Suối: “Cháu có biết không? điểm quy tụ cuối cùng của sông, của hồ là Biển và khi cháu đã ra đến nơi đó rồi cháu sẽ không bao giờ còn gặp lại đại gia đình của mình nữa, Núi không thể rời đi cùng cháu đó, là bản tính rồi.”

Suối liền nghẹn ngào đáp: “Nhưng chỉ có không ngừng chuyển động cuộc sống mới có thể vĩnh hằng được ông ạ, cháu phải đi đây, tạm biệt ông – Tổ tiên của cháu.”

Cuộc đối thoại kết thúc rồi đó các bạn ạ, thật ngắn ngủi nhưng thật ý nghĩa phải không ,và bây giờ các bạn hãy thử suy nghĩ xem Núi và Suối có những quan điểm như thế nào nhé?

Kiều Tố Uyên
DHS, Hồ Nam, Trung Quốc

Cầm tù bởi Xét đoán

imprisoned

Nếu người nào khiến ta đau đớn, hay người nào ta yêu quý, rất dễ để phán xét người đó là tồi, bần tiện, hay cả ác độc. Đây có lẽ là phản ứng bình thường, nhưng không phải là phản ứng lành mạnh. Xét đoán của ta về người khác ràng buộc ta với họ bằng những sợi dây trói vô hình mà thời gian và khoảng cách không thể cắt đứt. Sợi dây trói đó được làm nên bởi giận dữ, bực bội, tiếc nuối, đổ lỗi và sợ hãi. Đây là những cảm xúc rất mạnh, sẽ ăn mòn chúng ta từ trong ra ngoài.

Khi ta cố trở nên bình an, vui sướng, và tự do, ta biết rằng, ta phải từ bỏ xét đoán đi; nhưng làm thế nào? Chiến đấu chống lại bất cứ cái gì chỉ buộc cái đó chặt hơn vào ta. Tự bảo chính ta đừng làm điều gì lại khiến ta phải nghĩ về điều đó nhiều hơn. Cảm xúc tiêu cực không thể được thay đổi bằng cách nghĩ về những cảm xúc tiêu cực. Chìa khóa là cố tình thay thể các điều ta nghĩ và cảm.

Để giải phóng chính ta khỏi sợi dây trói của xét đoán, và các trạng thái tiêu cực của tâm trí, ta phải hướng sự chú ý tới điều gì hàn gắn, cứu chữa. Tình yêu vô điều kiện là trạng thái cao nhất ta có thể đạt tới, nhưng có lẽ là khó khăn cho hầu hết chúng ta để đạt được ngay. Chúng ta có thể dùng những bước thấp hơn để đến đó, đồng thời chữa lành cho ta dọc đường đi.

Tri ân là một điếm tốt để khởi đầu. Ta càng tập trung vào những điều ta mang ơn, ta càng ít nghĩ đến những điều khó chịu. Niềm vui sướng là một trạng thái lành mạnh và là nơi tốt nhất để tạo ra những thứ khác, lòng tri ân có thể đưa ta đến niềm vui sướng.

imprisoned--free
Một lợi ích khác của tri ân là gia tăng ý thức của ta về những điều cần tri ân. Qua sự cảm tạ, ta chú ý nhiều hơn đến những điều mang phúc đức cho đời ta. Khi khả năng tri ân của ta tăng lên, khả năng tha thứ và bỏ qua những bất hạnh cũng tăng lên. Niềm vui, tình yêu, và tri ân trở thành trạng thái tự nhiên của ta. Ta bắt đầu thấy tự do và nhẹ nhõm hơn, bởi vì ta không còn chú ý và bám giữ vào những cái mà ta nghĩ là bất công đối với chúng ta. Những sợi dây trói của xét đoán sẽ bị cắt đứt dần khi ta lờ chúng đi và tập trung vào điều tốt đẹp trong mọi thứ.

Hướng ra khỏi những điều làm bạn đau đớn, hạn chế bạn, và giữ bạn trong tù. Thay vào đó hướng tới ánh sáng, niềm vui, vẻ đẹp và tình yêu. Giữ trái tim của bạn trong niềm tri ân và bạn sẽ tự do.

.

Bondage By Judgment

When someone has hurt us, or someone we love, it’s easy to judge that person as bad, mean, or even evil. This may be a normal reaction, but it is not a healthy one. Our judgment of others binds us to them with invisible chains that time and distance cannot break. Those chains are built with anger, resentment, regret, blame, and fear. These are very powerful emotions that can eat away at us from the inside out.

As we make an effort to become more peaceful, joyful, and free, we know that we must let go of judgment; but how? Fighting against anything only ties it more tightly to us. Telling ourselves not to do a thing makes us think of it even more. Negative feelings cannot be changed by thinking about negative feelings. The key is conscious replacement of what we think and feel.

freeyourself

In order to free ourselves of the chains of judgment, and other negative states of heart and mind, we must turn our attention to that which heals. Unconditional love is the highest state we can reach for, but it may be difficult for most of us to attain right away. There are steps we can take to get there that will heal us along the way. Gratitude is a great place to start. The more we focus on what we are grateful for, the less we will think of what disturbs us. Joy is a healthy place to be and the best place to create from and gratitude can get us to joy.

Another benefit of gratitude is the increase in our awareness of things to be grateful for. By giving thanks, our attention is drawn to more and more of the things that bless our life. As our ability to appreciate increases, our ability to forgive and let go of what does not bless us also increases. Joy, love, and gratitude become our natural state. We begin to feel freer and lighter because we have stopped dwelling on and holding onto perceived injustices against us. The chains of judgment will fall away as we neglect them in favor of seeking out the good in all things.

Turn away from that which hurts you, limits you, and keeps you in bondage. Turn instead to light, to joy, to beauty, and to love. Keep your heart in gratitude and you will be free.

Jacqueline Stones

Đợi mong không gặp, không đợi mà gặp – Đầu mối của sóng gió

unexptectedroad
Chào các bạn,

Thường ta thấy nếu một người bị bệnh đã lâu ngày, khi mất đi, thân nhân của họ rất bình tĩnh và thản nhiên, dù là vẫn buồn. Nhưng nếu một người ra đi bất ngờ, như đụng xe chẳng hạn, thì thân nhân bạn bè rất đau đớn sầu khổ. Tương tự như vậy, trong một trường hợp nhẹ hơn, xảy ra hàng ngày: Ra đường bị anh chàng nào đó chạy ngang qua mắng, “Chạy quờ quạng, dzậy và cũng ra đường. Đồ ngu!” thì ta cũng bực một tí, nhưng có thể mỉm cười quên mất. Nhưng nếu đến sở, bị ai đó trong sở mắng là “Đồ ngu !” thì có thể sẽ thành chuyện lớn.

Vì sao vậy? Thưa vì, một bên là mong đợi, một bên là bất ngờ. “Mong đợi” đây là từ “expectation” trong tiếng Anh, nó có thể có nghĩa tích cực, thích thú mong đợi, như chờ đợi con mình mang sổ điểm tốt về nhà, hoặc có thể là bị động theo kiểu “đời là thế”–đời là ra đường có thể gặp mấy anh chàng du côn ăn nói bừa bãi, hơi đâu mà bực.

Chúng ta thường nói “tâm tĩnh lặng” là căn bản của tư duy tích cực. Tâm ta càng tĩnh lặng, cái nhìn của ta càng sâu thẳm, và hùng lực của ta càng mạnh. (Mấy người nhảy loi choi, cung tay cung chân la lối ồn ào, thường là người chạy đầu tiên khi bị áp lực. Những người nhỏ nhẹ dịu dàng thường là những người sẵn sàng bước qua biển lửa khi cần. Qui luật này thường đúng cho đa số trường hợp, ít có ngoại lệ).

Tuy nhiên, khi gặp các biến cố bất ngờ, ta thường bị sốc, bị đau, và tâm ta nổi sóng. Nghĩa là căn bản tư duy tích cực của ta nằm trong vòng nguy hiểm. Trong ngữ cảnh của bài này, lý do cho những ngọn sóng bấp bênh đó là “bất ngờ”, hay “không đợi mà đến,” hoặc nói đúng hơn là “đợi điều này mà gặp điều kia”—Đợi anh sống với em đến già, nhưng anh đụng xe mất đi quá sớm; đợi anh chung thủy với em cả đời, không ngờ anh có nhân tình và đòi lydị; đợi con học thành bác sĩ, không ngờ con bỏ học đi theo đám hút sách.

Tóm lại, “đợi mong không gặp” hay “không đợi mà gặp” là đầu mối của đau khổ, đầu mối của sóng gió, ta có thường nhất trong đời, thường hơn cả sinh lão bệnh tử. Sinh, lão, vả tử chỉ xảy ra một lần trong đời; bệnh thì cũng năm thì mười họa. Nhưng, “mong đợi” từ chính mình, từ bạn bè, từ vợ chồng con cái bố mẹ anh em, từ người yêu, từ thầy cô, từ học trò, từ người bán hàng hay người mua hàng, từ thời thế, từ nhà nước, từ mọi người và mọi chuyện trong cuộc đời này, mong đợi mà không gặp, thì mỗi ngày đếm chắc cũng phải vài chục chuyện một ngày. Vì vậy, mỗi ngày ta bị tấn công với hàng chục chuyện “đợi mong không gặp” hay “không đợi mà đến”. Tâm ta, do đó, bị rúng động hàng ngày, rất khó mà tĩnh lặng. Đó là một trong những ‎l‎y’ do chính tại sao chỉ số stress rất cao cho mỗi người chúng ta.

Vị khách không mời
Vị khách không mời

Vấn đề khó hơn nữa vì, do l‎ý do chủ quan, thông thường ta cứ đợi mong một cách rất xa thực tế cuộc đời. Biết là có ung thư, nhưng đó là chuyện người khác, mình vẫn mong đợi là mình không bao giờ có ung thư. Đụng xe cũng vậy, người khác đụng xe chết chứ đó không phải là chuyện nhà mình. Ngoại tình đòi ly dị là chuyện các ông chồng hư hỏng khác, chứ không phải chuyện nhà mình. Ảo tưởng an ninh đó đánh lừa ta làm cho ta mong đợi một hạnh phúc lâu bền, một cuộc sống thong thả hầu nnhư vĩnh viễn. Đó là cái mà nhà Phật gọi là “chấp” vào ảo tưởng “thường hằng”, ảo tưởng vào sự không thay đổi của đời sống, trong khi cuộc đời là thay đổi liên tục, là “vô thường.”

Nói đến đây có lẽ các bạn đã biết đến giải pháp. Quá rõ ràng. Muốn tránh bị bất ngờ, muốn không bị sốc vì mong đợi mà không gặp, vì không đợi mà gặp, thì ta phải chấp nhận thực tế là cuộc đời “vô thường”, cuộc đời hay thay đổi, hay có những điều ngoài dự liệu.

Nhưng từ “vô thường” nghe có vẻ bi quan quá, phải không các bạn? “Ôi cuộc đời vô thường, hơi đâu mà lo. Làm cho lắm rồi cũng hết. Làm chi cho mệt.” À, đây là tư duy tiêu cực, đã bị các tuồng cải lương Lan và Điệp tuyên truyền hơi nhiều. Người tiêu cực thì nhìn cái gì cũng tiêu cực, chứ nói chi đến “vô thường”–ngay cả nghe tin trúng số độc đắc, người tiêu cực sẽ phản hồi ngay, “Cho nó có tiền triệu rủng rỉnh để nó bỏ vợ con chạy theo mấy con nhỏ ngoài đường, chớ được gì.” Bạn mang Chúa bằng xương bằng thịt đến cho người tiêu cực, họ cũng sẽ sáng tạo ra được ngay vài phản hồi tiêu cực.

Thực ra, “vô thường” là sinh động, là sống. “Không thay đổi” là không nhúc nhích, là chết, phải không các bạn? Vô thường là thay đổi, là sự sống, là dòng chuyển hóa của cuộc đời, là sự lớn mạnh của tâm linh ta. Sống là thay đổi. Sống là sinh động. Sống là vô thường. Chúng ta cần nhìn sức mạnh và bản chất sinh động của vô thường, và dẹp các tiêu cực kiểu Lan và Điệp đi mới được.
giaothong2

Dòng xe cộ trên đường luôn chuyển động, luôn vô thường Ta biết như vậy cho nên ta lái xe rất uyển chuyển, không phải cứ nhắm mắt đi một đường thẳng. Khi thì phải lách, khi thì phải thắng, khi thì phải quẹo. Đó là sống với vô thường.

Biết đuợc vô thường có nghĩa là biết uyển chuyển để phản ứng với mọi tình huống trên đời. Tướng đánh trận luôn luôn tính trước đường đi, nhưng luôn luôn biết là cách tính của mình có thể sai vì có nhiều yếu tố bất ngờ có thể xảy ra trong cuộc chiến. Khi gặp bất ngờ mình chỉ cần uyển chuyển đổi kế hoạch rất nhanh, như người lái xe phải thắng hay lạng trên đường thôi. Chẳng có gì đặc biệt cả.

Ngày xưa người ta đi bộ nên hay ví cuộc đời như một dòng sông. Ngày nay ta đi xe, tốt hơn là nên ví cuộc đời như một dòng xe. Khái niệm “dòng xe” cho ta rất rõ bản chất của cuộc đời và ta lái xe thế nào trong dòng đời đó.

Những vị khách không mời mà đến trong đời luôn luôn làm cho ta đau đớn, không ít thì nhiều. Nói gì thì nói, bị chồng ruồng bỏ bất ngờ, bị con cái đi hoang bất ngờ, chị mất công việc bất ngờ, luôn luôn gây sốc và đau đớn. Nhưng nếu ta đã biết trước là cuộc đời vô thường và chuyện gì cũng có thế xảy ra cho chính mình, thì khi gặp biến cố, dù ta có đau đớn, ta vẫn còn đủ nghị lực để gắng gượng và uyển chuyển điều chỉnh mọi việc để vượt qua, thay vì bị một cơn sốc đến mức tứ chi rũ liệt, đầu óc điên loạn, và điên vì giận hay vì đau, giận người làm mình đau, giận cả ông Trời, mà tai hại nhất là giận cả chính mình, cho “cái ngu” hay “cái thất bại” của mình.

Bạn chẳng ngu hay thất bại. Mà cũng không chắc là ai có lỗi. Chuyện đời là vậy đó. Lâu lâu trời mưa bị trượt chân té gãy tay. Chẳng phải ông trời, mà cũng chẳng phải bạn. Sống là vậy đó. Cứ phải vui vẻ băng bột chờ tay lành thôi.

Chúc các bạn một ngày tuơi lành.

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Bạn Của Người Xưa

Lục tìm trong thư tịch xưa, ta gặp nhiều ứng xử khiến ta phải băn khoăn suy nghĩ.
Cổ nhân khóc, cổ nhân cười, cổ nhân xuất xử lắm lúc lạ lùng.
Đây là tiếng khóc của cụ Tam Nguyên Yên Đổ.
Cụ Nguyễn mất vợ, không khóc, chỉ phảng phất nét côi cút tội nghiệp:

    “ Bà bỏ đi đâu vội bấy, để cho lão thất thơ thất thưởng, búi tóc củ hành, buông quần lá tọa, gật gù tay đũa chạm tay chén, cùng ai kể lể chuyện trăm năm”

Cụ Nguyễn mất con, khóc ít:

    “ Bảng vàng bia đá nghìn thu, tiếc con người ấy
    Tóc bạc da mồi trăm tuổi, tội lắm con ơi!”

Có khóc, nhưng vẫn là giọng điệu vững vàng của một bậc nghiêm phụ.

Cụ Nguyễn mất bạn, khóc òa.
Dương Khuê, ông tiến sĩ làng Vân Đình, bạn cụ Nguyễn, mất năm 1902, thương bạn, cụ để lại cả một chuỗi tiếng khóc dài tấm tức thành bài “Khóc Dương Khuê” nổi tiếng.

Ngẫm nghĩ đến là vô lí.
Một ứng xử không theo lẽ thường tình.
Trong tiếng khóc dài bi ai ấy, có thể tưởng tượng một cụ già tuổi cao vóc hạc lần về với kí ức, đếm từng kỉ niệm thưở tôi bác đề huề.banha
Mà kỉ niệm ấy có gì?
Đếm đi ngẫm lại cũng chỉ là cầm- kì- thi- tửu, là ngoạn thủy, du sơn.

Vậy mà cái lí mới thật là sâu sắc đấy.
Nào chỉ là những thú vui; là thức chơi cao nhã, là phép di dưỡng tinh thần của những thức giả chân nho.
Mượn giai âm để gửi lòng người quân tử.
Đặt quân cờ như xuất xử tùy thời.
Câu thơ tải nặng lòng đạo lí.
Chén rượu để chí ở cao xanh.
Cổ nhân quí nhau nâng rượu.
Cổ nhân thương nhau dạo cờ.
“ Băng tâm ngọc hồ” đãi người bằng hữu.
Tri kỉ khát tình nghẹn đứt câu thơ.
ChoiCo

Trượng phu xưa đặt mình trong tọa độ xã hội, đo giá mình bằng tầm vóc xã hội nên nặng nghĩa lớn nhẹ tình riêng, trọng bằng hữu nhẹ gia đình.

Người xưa qua giao du mà kết bạn, qua giao du mà trọng bạn, qua giao du mà yêu người như mình (tri kỉ), mà biết được âm hao (tri âm).

Cầm-kì- thi- tửu, những thú vui cao nhã của những bậc thức giả chân nho mà hạng phàm phu tục tử dễ gì đạt đến.

Kẻ phàm này cũng có thuở theo thầy thọ giáo kì lí, đến giờ đã vào cái ngưỡng “ tứ thập nhi bất hoặc”, vẫn khôn nguôi một nét khuyên buồn của sư phụ ngày xưa “Cầm cờ gặp cao thủ mà sợ, gặp kẻ yếu mà khinh, gặp người lạ mà kính, gặp kẻ thất phu mà chán, con chưa lạnh được cái lòng của kẻ cầm cờ”.
Vậy mới hay quí những thú vui cao nhã cũng là quí cái tâm sáng, cái tầm cao, cái nhân, cái phẩm của người tri kỉ.
Mới hay cổ nhân kén bạn. Mà kén bạn thì quí bạn.
Một bài học đẹp về ứng xử.

Ôn cố tri tân”, cứ mỗi lần nhìn vào cái nghĩa bạn ngày nay tôi vẫn sẵn một cái lòng ngài ngại.
tuuthi
Nhìn vào một đám cưới, khách mời vẫn thường đông hơn khách viếng một đám tang.
Mâm tiệc nhà mới vẫn đông đúc hơn, sang trọng hơn mâm cỗ của một hội đồng gia tộc.
Sau những cuộc ngao du bè bạn với bốn phương trời, cụng ly ồn ào náo nhiệt, liệu rồi có phải bấy nhiêu linh hồn lại trở về làm nhánh rong biển nằm vắt mình cô đơn trên ghềnh đá?
Ừ, nhịp sống hiện đại cần như thế, cần hội nhập, cần đi bằng tốc độ ánh sáng để đến được sao Hỏa, sao Kim, cần nhiều những vụ nổ big bang để làm nên tân vũ trụ, cái chỉ pháp “ quán nhật xuyên nguyệt” mà người xưa chỉ có trong mơ giờ đã là hiện thực.
Thời đại quả diệu kì.
soidacannhau

Nhưng phải chăng để thật vững vàng, cũng có lúc cần chầm chậm đến mình, cần sâu với mình hơn, cần kĩ với mình hơn? Phải chăng cũng rất cần lọc mình cho chín, cho thanh trước khi đem mình làm quà tặng bạn?
Phải chăng trước một mối quan hệ mới, lòng nhớ dặn lòng “chớ mở cửa ra nếu bạn chưa biết cách khép cửa lại”?
Phải chăng…để rồi còn giành được cho mình cái quyền thanh thản nâng chén mời nhau!

Quế Sơn mùa hạ
Nguyễn Tấn Ái

Trái tim chữa lành

fieryheart
Chào các bạn,

Ai trong chúng ta chẳng muốn cuộc đời mình là một bản giao hưởng của Tốt Đẹp và làm thế giới này tốt đẹp lên?

Làm sao để Tốt đẹp đó hiện hình trong cuộc sống mỗi ngày của ta, khi có bao vấn đề, như không phải ai cũng “tốt”, tổn thương tình cảm, cần tạo ra việc làm giữa kinh tế khó khăn, tình trạng bệnh tật, hay cái ghế ta đang ngồi không thoải mái lắm?

Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bài viết “The healing heart” (Trái tim chữa lành) của chị Jacqueline Stone. Chị từng là nạn nhân của bạo lực gia đình và xâm phạm tình dục. Một người chuyên về lĩnh vực tâm linh, chị cam kết giúp đỡ chị và những người khác hồi phục trở lại từ tình trạng tinh thần và cảm xúc cùng cực của xâm phạm (abuse).

Chị Jacqueline nói, bản chất thật, “sự thật”, của ta là Tình Yêu và Ánh Sáng (Love and Light). Các yếu kém và thiếu sót của ta là “ảo ảnh.” Con tim chữa lành chú tâm vào “sự thật” của nhau, chứ không vào “ảo ảnh.”

Chúc các bạn một ngày chiếu sáng,

Hiển.
.

allisone
Trái tim chữa lành

Làm sao ta có thể góp phần vào sự chữa lành cho những người khác, nhân loại và Trái đất? Điều đó bắt đầu từ con tim của chính ta, với khao khát muốn giúp đỡ, hàn gắn và nâng đỡ những người khác. Khao khát này đến từ một chỗ trong ta, nơi biết rằng, chúng ta tất cả là một, và chúng ta có thể sống trong niềm vui sướng. Có gì đó trong mỗi chúng ta muốn phục vụ, là niềm vui cho người khác và cho thế giới. Chúng ta có thể trả lời ao ước tự lâu đời đó với những lựa chọn chúng ta quyết định ngày hôm nay.

Điều gì ta làm cho một người khác, thì ta cũng làm cho chính ta. Điều ngược lại cũng đúng. Khi chúng ta chỉ trích hay hạ thấp chính ta, điều đó ảnh hưởng tới mọi người. Nhớ điều này, ta biết rằng, ta phải yêu thương chính ta nếu ta muốn yêu thương những người khác. Ta phải chữa lành cho con tim của chính ta để ta có thể giúp người khác chữa lành con tim của họ. Khi chúng ta nhớ rằng chúng ta là Tình yêu và Ánh sáng, chúng ta có thể giúp những người khác nhớ rằng, họ cũng là Tình yêu và Ánh sáng.

Nếu ta nói, hoặc ngay cả nghĩ, những ngôn từ tiêu cực về một ai khác, ta chẳng những kéo người kia xuống, mà cả chính ta. Hãy chuyên cần canh giữ ý nghĩ và ngôn từ. Tạo một quyết tâm có ý thức để ủng hộ cái đẹp cao nhất trong người khác và trong chính bạn. Nhắc nhở mình thường xuyên, rằng mỗi con người đơn lẻ là một phần nhỏ bé của Chúa, một linh hồn hoàn thiện tạo ra bởi Tình yêu và Ánh sáng, rọi qua những ảo tưởng của giới hạn và phân cách. Mang niềm thương cảm với những đấu tranh dằn vặt của người khác, nhưng đừng vào sự yếu kém hay thiếu sót của họ. Tập trung trí óc của bạn vào Tình yêu và Ánh sáng, đó là sự thật về con người của họ.

Ngôn từ và ý nghĩ của ta về người khác sẽ ảnh hướng tới người đó. Chúng ta có thể giúp họ hiện thực hóa sự thật cao đẹp của họ nhiều hơn, hay chúng ta có thể ủng trợ các ảo tưởng về đau đớn, thiếu hụt, mất mát, sợ hãi, yếu kém, bất lực, và bệnh tật. Nhìn thấy, hay nói về, một ai khác như là hiện thân của bất kỳ tình trạng tồi tệ nào, tức là chúng ta kéo dài thêm tình trạng đó, bởi chúng ta đang ủng hộ cho cho tình trạng đó với năng lượng của ta. Chúng ta không thể giúp đỡ ai lành bệnh bằng cách tập trung vào chỗ sai, mà chỉ bằng cách tập trung vào cái đúng.

Hãy tưởng tượng những người khác là hoàn thiện, mạnh khỏe, thông thái, và hạnh phúc. Cũng tưởng tượng như vậy cho chính bạn. Nếu chúng ta tập trung vào vấn đề, chúng ta ủng hộ cho vấn đề và duy trì vấn đề sống mãi mãi . Chúng ta phải ở trong giải pháp để thấy được giải pháp hiện hình ra sao. Cách thức cũng như vậy với những tình trạng của thế giới và của sức khỏe của hành tinh chúng ta. Tập trung trí óc của chúng ta vào chiến tranh tức là ủng hộ chiến tranh. Tưng bừng nơi có hòa bình tức là ủng hộ và gia tăng hòa bình.

Càng nhiều bệnh tật, yếu kém, đau đớn, và bất lực mà ta thấy ở những người khác, càng cần phải nâng họ lên ánh sáng cao nhất. Họ cần sự hỗ trợ của trái tim hàn gắn của chúng ta, trái tim nhìn thấy sự thật ở trong họ, không phải các ảo tưởng.

Tôi nhớ rằng bạn là ánh sáng tinh tuyền hoàn thiện.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

fieryheart1
The Healing Heart

How can we contribute to the healing of others, humanity, and the Earth? It begins in our own heart, with the desire to help, to heal, and to uplift others. This desires comes from the place in us that knows that we are all one and that we can live in joy. There is something within each of us that wants to serve, to be a blessing to others and to the world. We can answer that ancient longing with the choices we make today.

Whatsoever we do to another, we do to ourselves. The reverse is also true. When we are critical or demeaning to ourselves, it affects everyone. With this in mind, we know that we must love ourselves if we are to love others. We must heal our own hearts so that we can help others heal theirs. When we remember that we are Love and Light, we can support others in remembering that they too are Love and Light.

If we are speaking, or even thinking, negative words about someone else, we not only bring that person down, but also ourselves. Guard your thoughts and your words with all diligence. Make a conscious determination to be supporting of the highest good in others and in yourself. Remind yourself often that every single person is a little piece of God, a perfect soul made of Love and Light, working through the illusions of limitation and separation. Have compassion for the struggles of others, but do not see them in weakness or lack. Focus your mind on the Love and Light that is the truth of who they are.

Our words and thoughts about others touch that person. We can either help them realize more of their beautiful truth, or we can support the illusions of pain, lack, loss, fear, weakness, helplessness, and disease. Seeing or speaking of another as any of these conditions only prolongs the condition because we are supporting the condition with our own energy. We cannot help anyone heal by focusing on what’s wrong, but only by focusing on what’s right.

Imagine others as whole, healthy, wise, and happy. Do the same for yourself. If we dwell on the problem, we support the problem and perpetuate it. We must be in the solution in order to see it manifest. The same is true of conditions in the world and of the health of our planet. Keeping our minds on war supports war. Celebrating where there is peace supports and increases peace.

The more disease, weakness, pain, and helplessness that we see in another, the more crucial it is to hold them in the highest light. They need the support of our healing heart, the heart that sees the truth in them, not the illusion.

I remember you as the pure, perfect light being that you are.

Jacqueline

Làm thế nào để phê phán tích cực ?

criticism

Chào các bạn,

Phê phán hầu như luôn luôn có vẻ tiêu cực, dù là người phê phán có thái độ tích cực thì người “được” phê phán cũng vẫn cảm thấy tiêu cực, không ít thì nhiều. Đó là chưa nói đến, rất thông thường, chúng ta phê phán với thái độ tiêu cực. Nhưng không thể không phê phán được, phải không các bạn. Tư duy phê phán (critical thinking) là một phần quan trọng của tư duy, mà chúng ta đã đề cập trước đây trong bài Tư duy tích cực là gì? Nhưng làm thế nào để ta phê phán mà không có tư duy tiêu cực trong lòng, và người nghe cũng không cảm thấy tiêu cực?

Thái độ luôn luôn đi từ trong tâm ta đi ra, cho nên trong phần dưới đây ta sẽ khảo sát vấn đề từ trong tâm ra đến hành động bên ngoài.

I. Tâm tích cực khi phê phán

Điều quan trọng nhất là làm thế nào để ta tích cực ngay trong tâm ta khi phê phán, và ta biết rõ là ta phê phán tích cực, chứ không bị chỉ huy mù quáng bởi một tâm tiêu cực? Câu hỏi này nghe như thừa, vì ai trên thế giới cũng nói tôi phê phán tích cực. Vâng, có thể là ta muốn tích cực thật, nhưng không hẳn là tâm ta đang tích cực khi phê phán, phải không các bạn? Nếu tâm mình không sáng suốt thì chính nó lừa mình, mình cũng không biết đâu. Bị người khác lừa thì dễ thấy, chứ bị chính cái đầu của mình đánh lừa mình thì mù luôn. Chỉ có tự quán sát tâm mình chặt chẻ lâu ngày mình mới thắng được chuyện lừa lọc đó thôi.

Vậy thì ta phải quán sát tâm mình kỹ càng trước, trong khi, và sau khi phê phán.
criticism1
1. Trước khi phê phán. Nếu mình sắp mở miệng phê phán tự xét lại tâm mình là mình có tích cực không. Đây là chuyện trong lòng ta. Lòng ta chỉ ta biết. Cho nên mình phải thật là thành thật với chính mình thôi. Người tích cực có những dấu hiệu sau đây:

a. Phê phán việc làm của người nào đó, chứ không phê phán vể chính bản thân người đó.

b. Dù việc làm và bản thân có liên hệ mật thiết với nhau (như tham nhũng), thì cái ta quan tâm vẫn là việc làm.

c. Đối với cá nhân người bị ta phê phán, dù là bên ngoài ta có thể yêu cầu người đó phải bị trừng phạt, thì bên trong ta vẫn suy nghĩ như là một người bạn rất hiểu yếu kém rất con người của người đó: “Tội nghiệp, tội nghiệp. Cả đời lập nghiệp, chỉ vì một phút yếu lòng mà gây nên khổ.”

d. Nếu tâm bạn chỉ có hừng hực một lòng: “Đồ vô loại, đồ khốn nạn. Mày phải đổ xuống sông cho cá mập ăn mới được”, thì chính là bạn đang rất tiêu cực, đang bị chi phối bởi sân hận và kiêu căng (như là mình không làm quấy bao giờ), và phê phán của bạn có nền tảng tiêu cực.

e. Bạn có suy nghĩ theo kiểu lợi lộc: “Thằng này mà xuống, tôi (hay chúng tôi) lên thay, thì mới khá được”? Tự tin là một việc tốt. Nhưng, rất thông thường, ta thường hay lầm lẫn tự tin với tự kiêu hay tham lam trong lòng ta đó. Khi đã có ước mong quyền lợi trong đó, thì rất khó để mà không tham lam. Đó là chưa kể làm khán giả phê phán cầu thủ thì dễ, làm cầu thủ trên sân cỏ thì lại là một chuyện khác. Hãy suy xét tâm mình thật kỹ.
criticism4
2. Trong khi phê phán. Khi phê phán một người nào đó, bạn có kể ra cái tốt mà họ đã làm không, hay chỉ kể ra cái xấu mà thôi? Phê phán một chiều luôn luôn tiêu cực, vì đó là bất công và thiên vị. Lời phê phán của người thiên vị luôn luôn phải được đánh dấu hỏi.

3. Sau khi phê phán. Sau khi đã phê phán xong, dù là bạn có cảm xúc như thế nào, bạn có thấy, tận đáy tim bạn, một tí buồn, một tí xót xa, là bạn đã phải làm đau người kia không? Hay là bạn hả hê như vừa trúng số?

II. Hành động tích cực khi phê phán.

Đó là nói đến cái tâm của ta, chí có ta biết. Ngoài ra, trong khi ta hành động bên ngoài, có một vài phương thức để làm cách trình bày của ta tích cực hơn.

a. Khen trước, phê bình sau. Vi dụ: Em làm việc rất siêng năng chăm chỉ, và em làm việc một mình rất hay, nhưng em một mình hơi nhiều nên cả nhóm không có đủ thông tin từ em và không điều hợp tốt với em. Nếu em bỏ ra tí thời gian mỗi ngày, hàn huyên nói chuyện với các bạn thường hơn, thì cả nhóm sẽ làm việc hiệu quả hơn.

b. Thay vì chê “Em yếu, cần mạnh hơn” thì ta nên khen “Em tốt, và vẫn có thể tốt hơn.” Em làm việc này thật là hay, rất giỏi so với nhiều người,. Nhưng nhóm mình phải luôn luôn là số 1 và luôn luôn khá hơn mỗi ngày. Em rán trau chuốt thêm mỗi ngày một tí thì rất hay.

Nếu phê phán mà không khen, và phê phán với luận điệu xỉ vả, thì nhất định là tiêu cực. Ta phê phán môt người vì ta muốn người đó tốt hơn. Phê phán để hạ bệ là phê phán tiêu cực.
criticism5
c. Cách sử dụng ngôn ngữ. Cách này thì rất khoa học. Nhờ một người bạn của mình thâu băng lén khi mình đang mạnh miệng phê phán ai đó, rồi ngồi nghe lại một mình giữa đêm vắng lặng. Ngôn ngữ mình dùng nói đến yêu thương nhiều (không cần biết yêu thương ai) hay là ngôn ngữ thù hận, kiêu căng, tục tằn. Người tích cực luôn dùng ngôn ngữ yêu thương. Người tiêu cực dùng ngôn ngữ thù hận. Loại ngôn ngữ nào có nhiều trong cách phê phán của bạn?

Nếu đọc nhật k‎‎ý Đặng Thùy Trâm, các bạn sẽ thấy cuốn nhật ký toàn là ngôn ngữ yêu thương. Năm thì mười họa mới có môt vài chữ có vẻ căm phẫn Mỹ, đương nhiên là do đau khổ mà ra. Người tích cực là như thế, luôn luôn có tình yêu và dùng ngôn ngữ tình yêu, và tâm trí hướng về tình yêu, dù là đang xung trận một mất một còn. Họ không có thời giờ để suy tư thù hận.

* Và dù là ta nói đến hành động bên ngoài hay thái độ bên trong của tâm trí, chúng ta cần nhớ thường xuyên là tư duy tích cực là một thái độ của con tim. Và thái độ của con tim của ta thì chỉ có ta biết, cho nên ta phải rất thành thật với chính mình để có thể thấy con tim của mình, và phải rất tự kỹ luật để tự huấn luyện con tim của mình. Chẳng ai làm được các việc này cho mình cả.

Còn các hành động bên ngoài? Đương nhiên chúng phản ánh phần lớn con tim của mình. Phần nhỏ còn lại, có thể là người ngoài không thể nào hiểu hết con tim mình được; hiểu lầm là chuyện đương nhiên ở đời. Hoặc là chính mình đôi khi làm vài chuyện ngu si mà chính mình cũng không muốn làm. Đây lại cũng là chuyện đương nhiên ở đời. Cứ phải cố lên thôi.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Vận Tốc Thời Gian

Mỗi khi ngồi trước màn hình vi tính, nhìn chiếc đồng hồ cát di động trên tay mình, tôi lại rùng mình với ý niệm thời gian.
sand_clockVới mỗi người, thời gian là vô hình, nhưng luôn hiện hữu, và đang dần vơi.

Thời gian đang nhắc nhở người đời bằng những biến tấu khác nhau.

Là bóng cây, là mặt trời của người cổ đại.
Là giọt nước, là hạt cát của người phương Đông.
Là chiếc kim bằng kim loại bé tí của người Thuỵ Sĩ.
Là hương vòng ngự dụng sang trọng của vua triều Lý.

Thời gian khách quan, rộng rãi, bao dung với người này mà cũng riết róng, keo kiệt, dứt khoát với người kia.

Đã có những cách nhìn thời gian khác nhau.

Có khi là một khối tuần hoàn vô thuỷ vô chung không qua đi, không trôi mất.Khi ấy đời người thật bé nhỏ.

Danh sĩ Nguyễn Công Trứ một đời lấp bể dời non, một đời thơ túi rượu bầu, một thuở công hầu khanh tướng…vậy mà cũng có lúc than thở:

    Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy
    Kiếp phù du trông thấy cũng nực cười.

Hoàng đế Tự Đức, một quân vương, một học giả, đã từng khát vọng vĩnh cửu hoá đời mình bằng Khiêm Lăng vĩnh viễn phiến trăng thiên cổ bóng tùng Vạn Niên mà cũng chua xót một kiếp con người:

    Đời người như bóng phù du
    Sớm còn tối mất công phu lỡ làng!

Cho dù tự tin với thời gian vô tận, hết ngày này còn ngày khác nên hãy được một ngày vui một ngày thì người xưa cũng không khỏi thấy đời người là quá ngắn!

ruaVới người thời nay, thời gian mang hình hài tuyến tính.

Thời gian riết róng chảy về phía ngày mai.
Và con người cũng từ dương vô cùng đến âm vô cùng!

Thi sĩ Xuân Diệu đã từng rên rỉ:

    Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi.

Vậy phải ứng xử như thế nào với quỹ thời gian mình đang có để khỏi xót xa ân hận?

Có một châm ngôn nổi tiếng:

    “ Các vĩ nhân cũng chỉ có 24 giờ trong một ngày”

Một kiểu qui đồng mẫu số thật đắc địa!

Đứng trước sự giám sát khắc nghiệt của tên lính có tên là Thời Gian, ứng xử của bạn như thế nào?
thoigian
Nếu bạn miễn dịch với thời gian, nếu cứ thong thả mà đi vì mọi bước chân đều đưa đến Rô Ma (Rome) thì lời khuyên giành cho bạn là : Nhanh lên!

Còn nếu bạn bị vi rút thời gian xâm nhập, vắt chân lên cổ mà chạy, không biết về đâu và đến đâu thì lời khuyên giành cho bạn là: Chậm lại!

Một đối song cần thiết, vì sao?

Vấn đề không phải ở thời gian, cũng không phải ở vận tốc.
Mà vấn đề là ở vận tốc thời gian!

Tỉ số của quãng đường và thời gian là cách tính vận tốc.
Còn cách tính vận tốc thời gian?

Tôi cho rằng đó là tỉ số của tri thức, nhân cách và thời gian.

Mỗi người đều được Thượng Đế ban cho cùng một mẫu số, giá trị của phân số đến đâu?
Tuỳ thuộc vào ứng xử của bạn.

Nguyễn Tấn Ái

Thay đổi mình để đổi thay thế giới

king
Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua trị vì một đất nước phồn thịnh. Một lần, nhà vua vi hành đến vài vùng đất xa xôi trong vương quốc của mình.

Khi nhà vua trở về hoàng cung, vua than phiền rằng bàn chân ngài rất đau đớn vì đó là lần đầu ngài đi một chuyến dài đến thế, mà con đường lại lởm chởm và đầy đá. Rồi nhà vua yêu cầu thần dân trải da thuộc từng con đường trong toàn bộ vương quốc. Để làm được điều này, dứt khoát cần đến hàng ngàn bộ da bò, và phải tiêu tốn một số tiền khổng lồ.

Sau đó, một cận thần khôn ngoan lấy hết cam đảm tâu với vua: “Sao bệ hạ phải chi một số tiền không cần thiết? Sao bệ hạ không cắt một mảnh nhỏ da thuộc vừa đủ phủ lên chân ngài thôi?”

Nhà vua bất ngờ, nhưng sau đó ngài đồng ý với lời đề nghị, và làm một “đôi giày” cho ngài.

Câu chuyện này là một bài học có giá trị thực tế trong cuộc sống: Để làm cho thế giới này thành một nơi hạnh phúc để sống, tốt hơn bạn nên thay đổi chính bạn–trái tim bạn, chứ không phải thế giới.

Khi chúng ta thay đổi trái tim mình, thế giới sẽ thay đổi.

Phạm Kiêm Yến dịch

.
ancientshoes

Change Yourself to Change the World

Once upon a time, there was a king who ruled a prosperous country. One day, he went for a trip to some distant areas of his country.

When he was back to his palace, he complained that his feet were very painful, because it was the first time that he went for such a long trip, and the road that he went through was very rough and stony. He then ordered his people to cover every road of the entire country with leather. Definitely, this would need thousands of cows’ skin, and would cost a huge amount of money.

Then one of his wise servant dared himself to tell the king, “Why do you have to spend that unnecessary amount of money ? Why don’t you just cut a little piece of leather to cover your feet?”

The king was surprised, but he later agreed to his suggestion, to make a “shoe” for himself.

There is actually a valuable lesson of life in this story: To make this world a happy place to live, you better change yourself – your heart; and not the world.

When we change our hearts, the world will change.

Anonymous

Lao vào may rủi

takearisk
Cười là chấp nhận có thể bị xem như người điên.

Khóc là chấp nhận có thể bị xem như đa cảm.

Với tay đến người khác là chấp nhận có thể bị ràng buộc.

Tỏ bày cảm xúc là chấp nhận có thể cởi bày con người thật của mình.

Đưa ý tưởng và giấc mơ của mình cho đám đông là chấp nhận có thể mất mát.

Yêu là chấp nhận có thể không được yêu lại.

Sống là chấp nhận có thể chết.

Hy vọng là chấp nhận có thể tuyệt vọng.

Thử là chấp nhận có thể thua.

Người không chấp nhận rủi may,
không làm gì cả,
không có gì cả,
và không là gì cả.

Họ có thể tránh khổ đau và buồn rầu,
nhưng họ không thể học, không thể cảm xúc, không thể thay đổi,
không thể trưởng thành, không thể yêu, và không thể sống.

Phải chấp nhận may rủi, bởi vì
hiểm họa lớn nhất trên đời là không lao vào rủi may nào cả.

Chỉ người chấp nhận may rủi mới có tự do.

Trần Đình Hoành dịch

.
takearisk1
Take a Risk

“To laugh is to risk being a fool.
To weep is to risk appearing sentimental.
To reach out to another is to risk involvement.
To express feelings is to risk exposing your true self.
To place your ideas, your dreams, before the crowd is to risk their loss.
To love is to risk not being loved in return.
To live is to risk dying.
To hope is to risk despair.
To try is to risk failure.
The person who risks nothing,
does nothing,
has nothing,
and is nothing.
They may avoid suffering and sorrow,
but they simply cannot learn, feel, change,
grow, love or live.
Risks must be taken, because
the greatest hazard in life is to risk nothing.
Only a person who risks is free.

– Leo Buscalia

Giây phút bò cạp

scorpion

Có một người Hindu (theo Ấn giáo) thấy một con bò cạp đang dẫy dụa trong nước. Ông quyết định cứu nó bằng cách chìa ngón tay của ông, nhưng con bò cạp cắn ông. Ông vẫn cố kéo con bò cạp ra khỏi mặt nước, nhưng con bò cạp lại cắn ông tiếp.

Một nguời gần đó nói với ông dừng cứu con bò cạp cứ đốt ông.

Nhưng ông Hindu nói: “Bản tính của con bò cạp là cắn. Bản tính của tôi là yêu thương. Tại sao tôi nên bỏ đi bản tính của tôi chỉ vì bản tính của con bò cạp là cắn?”

Đừng ngừng yêu thương
Đùng ngừng tính thiện của bạn
Dù người chung quanh có cắn

Nguyễn Minh Hiển dịch

.
scorpion1
A Scorpion Moment

There was this Hindu who saw a scorpion floundering around in the water. He decided to save it by stretching out his finger, but the scorpion stung him. The man still tried to get the scorpion out of the water, but the scorpion stung him again.
A man nearby told him to stop saving the scorpion that kept stinging him.
But the Hindu said: “It is the nature of the scorpion to sting. It is my nature to love. Why should I give up my nature to love just because it is the nature of the scorpion to sting?”
Don’t give up loving.
Don’t give up your goodness.
Even if people around you sting.

Anonymous

Bệnh và Tư Duy Tích Cực

benh-embe
Bệnh là một hiện tượng hiển nhiên trong cuộc đời. Có mang thân người là có bệnh. Mỗi chúng ta có thể trải qua một hay nhiều lần bệnh, không lúc này thì khi khác, không nặng thì nhẹ. Nếu người nào, đến giây phút này vẫn chưa một lần bệnh thì đó là một hạnh phúc lớn. Nhưng ít ra, người đó cũng chứng kiến người thân của mình bị bệnh và biết chắc rằng, đến một lúc nào đó, mình có thể bị bệnh. Do đó, bệnh là một hiện tượng rất gần gũi với con người mà chúng ta ít nhiều đều có kinh nghiệm, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp. Nói đến bệnh, ai cũng có thể nghĩ đến sự đau đớn, khổ sở, khó chịu, buồn bã, âu lo, sợ hãi và vô số những tâm lý tiêu cực khác. Hễ bệnh là đau. Điều này không ai phủ nhận. Nhưng điều quan trọng là làm thế nào, dù đau (về thân), chúng ta đừng có khổ (về tâm). Bạn có thể thắc mắc đến ngạc nhiên rằng bệnh làm sao mà không buồn không khổ? Tôi đã từng thắc mắc như vậy sau vài lần bệnh, nhưng sau đó, thay vào các thắc mắc là các bài học tự nghiệm ra được. Ở đây, tôi xin chia sẻ với các bạn một vài phương diện tích cực khi đang bệnh hoặc phải sống chung với bệnh.

1. Bệnh là cơ hội để nhận biết tín hiệu cơ thể. Khi chúng ta bị một chứng bệnh nào đó, chúng ta đừng vội buồn phiền, suy sụp tinh thần, thấy sao mình bất hạnh so với nhiều người khác. Bệnh là một điều tất yếu một khi chúng ta mang thân làm người, nên việc nó đến với người này, chưa đến với người khác, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Không có gì bất công đâu.

Hãy coi bệnh là cơ hội để mình nhận được tín hiệu của cơ thể báo cho mình biết có gì đó không ổn trong cơ thể của mình. Ví dụ, khi nghe tức ngực, bạn biết rằng điều này nhắc bạn cần đến bác sĩ để khám, và như thế, rất có thể bạn sẽ biết và tránh được hoặc trì hoãn chứng bệnh mạch vành của tim trước khi mọi việc trở nên quá trễ. Hầu hết các chứng bệnh tiến triển từ nhẹ đến nặng và có những triệu chứng đi kèm.

Nếu chúng ta biết cách lắng nghe cơ thể để kịp thời nhận được tín hiệu thay đổi và có phương pháp xử lý phù hợp, chúng ta đã phần nào biết giữ gìn sức khỏe tốt và đem lại hạnh phúc cho bản thân mình, cho người thân và cho xã hội. Một số bệnh hiểm nghèo, như ung thư, vẫn có khả năng chữa trị nếu được phát hiện ở thời kỳ đầu. Các bệnh khác cũng vậy. Do đó, sẽ không có gì đáng buồn khi chúng ta ‘nghe’ cơ thể không ổn. Thay vào đó, chúng ta nên vui, nếu không vui nổi thì cũng bình tâm, vì ít ra, mình nhận được tín hiệu mà cơ thể gửi cho mình. Hơn nữa, qua một lần nhận tín hiệu như thế, chúng ta phát triển khả năng lắng nghe cơ thể thường xuyên hơn. Nhờ đó, chúng ta biết cách điều chỉnh chế độ ăn uống và sinh hoạt phù hợp hơn với cơ địa của mình.
benhnhungvui
2. Bệnh là dấu hiệu cho bạn biết rằng bạn cần điều chỉnh cho cuộc sống trở nên thoải mái hơn. Thông thường, khi biết mình bệnh, chúng ta thường để tâm lý tiêu cực phát sinh. Bản năng sinh tồn thôi thúc con người muốn sống, nên không bằng lòng khi bệnh đến với mình, thế là tinh thần suy sụp, sợ hãi nảy sinh. Người nào có tâm lý như thế có nghĩa là đang góp phần đáng kể vào việc hủy hoại thân thể mình và làm cho bệnh càng trầm trọng mặc dù có sự can thiệp của các phương pháp trị liệu.

Rất nhiều chứng bệnh và cơn đau phát sinh do tâm lý căng thẳng. Các bệnh về tim mạch, huyết áp, dạ dày đều có liên quan đến tình trạng rối loạn tâm lý. Tâm lý không ổn định và mất thăng bằng là một trong những nguyên nhân rất dễ đưa đến rối loạn các quá trình trao đổi chất trong cơ thể và gây nên bệnh. Do vậy, khi chúng ta bệnh, chúng ta cần nhận ra rằng đây là cách mà cơ thể báo cho mình biết rằng tâm trí cần nghỉ ngơi nhiều hơn và học cách chuyển hóa những căng thẳng hiệu quả hơn. Làm như vậy là giúp cơ thể nhanh lành bệnh và phòng bệnh về sau một cách hiệu quả.

3. Khi bệnh, chúng ta thấy nhu cầu chăm sóc tâm thức và đời sống tinh thần trở nên cần thiết hơn. Lúc đang mạnh khỏe, chúng ta những tưởng mình là bất tử, nên việc chăm sóc đời sống nội tâm chưa phải là vấn đề cần thiết lắm. Khi bệnh, chúng ta mới cảm nhận được cảm giác chơi vơi, trống vắng và sợ hãi. Khi ấy, chúng ta mới nhận ra rằng cái mình thật sự thiếu là một tinh thần vững chãi, một nội tâm kiên định để có thể vững vàng trong những tình huống như vậy. Từ đó, chúng ta học được cách chăm sóc tâm mình.

Thật ra, nhu cầu chăm sóc tâm thức cần được thực hiện thường xuyên chứ không đợi đến khi bệnh, vì nó cần thiết hơn cả việc chăm sóc thân thể. Thế nhưng, thông thường, chúng ta ít để ý đến nhu cầu này nên chưa nhận ra. Do vậy, nhiều người sau khi bị bệnh, thường quay về với đời sống tâm linh nhiều hơn. Đối với bản thân tôi cũng vậy, bệnh lần đầu tiên, buồn và nản lắm. Sau đó, thấy tinh thần mình bạc nhược. Như vậy là không được. Khi bệnh mình bất an thì những người thân thêm lo lắng chứ chẳng được gì. Rồi bệnh lần sau, tôi biết cách làm cho mình cảm thấy khá hơn và bây giờ, khi mang trong người căn bệnh mãn tính, tôi học được cách sống chung với bệnh và rút ra được nhiều kinh nghiệm trong quá trình ‘chung sống’ này để cuộc sống dễ chịu hơn.

Một điều có tính quy luật tôi rút ra được là lúc nào tâm tôi bình an và ít dao động, tôi có cảm giác ít đau đớn hơn. Nghĩa là, thân bệnh thì thân ‘đau’, nhưng không vì thân đau mà tâm phải ‘khổ’. Thật ra, khi thân đau, cũng chỉ có một vài bộ phận ở một vài khu vực đau mà thôi. Sự thổi phồng nỗi đau ra toàn thân và lan đến cả tâm là một căn ‘bệnh’ khác nan giải hơn cả bệnh lâm sàng mình đang mắc phải. Khi nào chúng ta để cái khổ của tâm gắn với cái đau của thân, cái đau khổ ấy thống thiết và nhức nhối vô cùng.
benh
4. Bệnh dạy cho chúng ta về vô thường. Già, bệnh, rồi đến cuối chặng đường của một kiếp người là chết. Tất cả những hiện tượng tự nhiên này diễn ra không ngừng trong con người và mọi loài mọi vật. Các giai đoạn (ta tạm gọi như thế, chứ thật ra không có ranh giới nào) sinh ra, trưởng thành, già cỗi và hư hoại đan xen nhau trải dài trên một chiếc trục gọi là ‘cuộc sống’ mà một cực là sự sanh ra trên cuộc đời và cực kia là cái chết. Ở mức độ vi tế hơn, chúng ta cần hiểu rằng trong mỗi tích tắc, bao nhiêu tế bào trong cơ thể chết đi và bao nhiêu tế bào mới được sinh ra. Thế nhưng, để ‘thấy’ được sự thay đổi thì cần phải có những biến chuyển cụ thể, rõ ràng và lớn hơn. Một khi bệnh, chúng ta dễ dàng nhận ra rằng mình đang ‘chuyển giai đoạn’.

Ý thức được vô thường giúp chúng ta ý thức hơn về cách sử dụng và quản lý thời gian của bản thân cũng như điều chỉnh các mối quan hệ với những người xung quanh để có một cuộc sống ý nghĩa hơn. Chỉ có những người trải qua cơn bạo bệnh mới hiểu được trọn vẹn sức khỏe tốt là một thứ tài sản vô giá, để rồi sau đó, họ không phung phí tài sản ấy.

5. Bệnh làm cho chúng ta tăng trưởng tâm từ bi. Khi ta bệnh, ta thấu hiểu nỗi đau của người khác nhiều hơn, nhất là những người mắc bệnh giống mình hoặc bệnh nặng hơn mình. Người xưa nói ‘đồng bệnh tương lân’ quả không sai. Trong đau đớn, chúng ta cảm thấy mình không đơn độc chống chọi với căn bệnh này. Nghĩ đến những người cùng chịu nỗi đau giống mình hoặc hơn mình nữa, chúng ta có thể dễ dàng trải lòng thương yêu đến cả những người không quen.

Tâm đồng cảm, thấu cảm và chia sẻ với những người cùng bệnh rất lớn. Nếu chúng ta tiếp tục nuôi dưỡng tâm lành này, tức là chúng ta đang nuôi dưỡng tâm từ bi của mình. Nhờ đó, chúng ta sẽ có những động thái tích cực và thiết thực góp phần giúp người bệnh vơi nhẹ nỗi đau bằng kinh nghiệm bản thân. Thực tế, khi chứng kiến bệnh tật, thân nhân người bệnh cũng mở rộng tấm lòng và sự đồng cảm đối với những người bệnh. Các chương trình ‘Ước mơ của Thúy’, “Nụ cười của Ben’ là những ví dụ sinh động về sự chia sẻ đồng cảm của những người có người thân từng là bệnh nhân nhi ung thư đối với những em bé có cùng số phận.
benhnhungvui1
6. Bệnh giúp chúng ta nuôi dưỡng tâm khiêm hạ và biết đủ. Khi bệnh, chúng ta mới sực nhớ ra rằng cuộc đời mình không phải là không có giới hạn. Giới hạn của con người là lẽ thường xưa nay, nhưng bình thường chúng ta không ý thức đầy đủ về những giới hạn của mình. Nếu thấy người khác bệnh, chúng ta cứ tưởng bệnh chỉ đến với người đó mà không đến với mình. Cho đến khi chính bản thân mình hay người thân bị bệnh như bao người khác, chúng ta mới kịp nhận ra, ai cũng chịu sự chi phối của quy luật tự nhiên: đau, già, bệnh và chết.

Ý thức rằng mình không hơn gì người khác, ít nhất là trong quy luật tự nhiên này, giúp chúng ta bớt đi lòng kiêu hãnh và trở nên khiêm tốn hơn trong cuộc sống. Qua một lần bệnh, chúng ta có thể bớt đi lòng tham cầu một cách đáng kể. Qua một lần bệnh, chúng ta có thể biết cách tổ chức cuộc sống mình hiệu quả hơn và tốt hơn.

7. Bệnh giúp chúng ta có ý chí và nghị lực hơn. Ý chí và nghị lực là kỹ năng sống cần được rèn luyện trong nhiều tình huống khác nhau trong cuộc sống. Thế thì tại sao mình bỏ qua cơ hội bệnh để rèn luyện kỹ năng này? Tôi bệnh nhiều lần và tôi nghiệm ra một điều, sau mỗi lẫn bệnh, tôi trở nên mạnh mẽ hơn, nghị lực hơn và rồi các lần bệnh đến và đi cũng nhẹ nhàng hơn.

Thật ra, tôi làm được điều này cũng nhờ nghĩ đến cha tôi, một người trở về từ chiến trường chỉ còn một cánh tay và một chân không bao giờ gấp lại được vì một vết mổ, dù những năm tháng ở chiến trường, cha tôi chỉ biết cầm kim, dao mổ và ống chích chứ chưa bao giờ biết cầm súng. Với cánh tay đã mất, cha phải chịu đau đến ba lần cắt (lần đầu cắt bàn tay, lần thứ hai tháo khớp khủy tay vì nhiễm trùng, lần thứ ba lại cắt tiếp vì nhiễm trùng nữa). Thế mà cha tôi vẫn vui sống, luôn tích cực trong suy nghĩ và hành động, truyền nghị lực và sức sống còn lại cho những đứa con.

Thế nên mỗi lần đau bệnh, có khi nằm cả tháng trời, có khi đau răng nhức nhối khó chịu, lúc trật khớp chân mất cả tuần mới đi lại được và hiện tại là cơn đau dai dẳng đeo đẳng theo tôi từ mấy năm qua, tôi vẫn thấy không thấm vào đâu so với nỗi đau của cha mình. Nghĩ như thế, tôi vượt qua cơn đau dễ hơn mình tưởng. Cách nghĩ như vậy là liều thuốc giảm đau hiệu nghiệm nhất đối với bản thân mình.

Trên đây, tôi chia sẻ những ‘lợi ích’ khi mình bệnh. Nói như vậy không có nghĩa là tôi muốn bản thân mình hay các bạn, hoặc ai đó bị bệnh. Bệnh là một hiện tượng nằm ngoài ý muốn của con người. Những điều trên, đơn giản là vài phương pháp mà tôi dùng đến mỗi khi bệnh. Đó là những phương pháp hỗ trợ các phương tiện trị liệu y khoa, làm cho bệnh mau lành và giúp người bịnh không hao tổn quá nhiều năng lượng để ‘chống chỏi’ với bệnh. Nếu thấy điều nào phù hợp với mình, các bạn cứ thử áp dụng, tôi tin là sẽ có hiệu quả. Nguyên tắc chung để chịu đựng và sống chung với bệnh (đối với các bệnh mãn tính và những thương tật vĩnh viễn do tai nạn) là khi thân đau, đừng để tâm khổ vì cái đau của thân. Hãy xem bệnh là một ‘vị khách không mời’ và đối xử lịch sự với ‘nó’. Đừng xua đuổi vì một khi bị xua đuổi, nó sẽ kháng cự. Việc chúng ta cần làm là tạo một môi trường thích hợp nhất để ‘nó’ tự ra đi. Hãy buông bỏ, nó sẽ tự ra đi không một lời từ biệt đó các bạn ạ.

Hằng Như