Các bạn thân mến,
Có bao giờ bạn nghe nói một ai đó xung quanh mình đang gặp rắc rối hay đang buồn phiền, mà tặc lưỡi: “Ôi dào, cũng chả liên quan đến mình”? Nếu có, mong bạn hãy đọc bài viết này, chầm chậm nghe câu chuyện trong một nông trang, có lẽ bề ngoài, yên bình, để xem sóng gió của đời sống có phải chỉ làm xô đi một số phận không. Hi vọng nó sẽ đóng góp một phần vào việc xóa dần đi cái tặc lưỡi của bạn.
Chúc bạn một ngày hứng khởi và say mê,
.
Bài học từ chiếc bẫy chuột
Một chú chuột nhìn qua lỗ hổng trên tường để xem bác nông dân và vợ mở một gói hàng.
“Không biết trong đó có món gì ngon lành nhỉ?” Chú chuột tự hỏi.
Nhưng rồi, chuột ta rụng rời chân tay khi phát hiện đó té ra là một chiếc bẫy chuột.
Lùi về phía sân trại, chú chuột hét toáng lên lời cảnh báo: “Có bẫy chuột trong nhà! Có bẫy chuột trong nhà!”
Gà mái ở gần đó, đang cục tác và bới đất sột soạt, ngẩng lên và nói: “Này bác chuột, tôi biết đây là một mối lo to đùng với bác, nhưng nó chẳng liên quan gì tới tôi cả. Tôi chả thấy phiền hà gì vì cái bẫy chuột đó đâu.”
Chuột ta quay sang heo mập và nói với cậu: “Có bẫy chuột trong nhà! Có bẫy chuột trong nhà!”
Heo tỏ ra thực thông cảm với chuột, cất giọng buồn rầu: “Cháu rất tiếc bác chuột ạ, nhưng cháu chẳng thể làm gì ngoài việc cầu nguyện cho bác. Bác hãy yên tâm rằng bác sẽ được những lời cầu nguyện ấy che chở, bác nhé!”
Chuột tiếp tục quay sang nói với bò già: “Có bẫy chuột trong nhà! Có bẫy chuột trong nhà”.
Bò già cất giọng ồm ồm: “Này, cậu chuột, tôi là tôi rất lấy làm tiếc cho cậu đấy, nhưng thực tình mà nói thì tôi chả hề hấn gì đâu.”
Nghe vậy, chú chuột buồn rầu trở về ổ, nằm xuống buồn bã, chờ để đối diện với bẫy chuột của bác nông dân… một mình.
Ngay đêm hôm nó, khắp căn nhà vang lên một tiếng động khủng khiếp – tiếng con mồi đã bị sập bẫy.
Vợ bác nông dân hối hả chạy ngay ra xem cái bẫy chuột đã bắt được con gì. Vì bóng tối dày đặc, bác không nhìn rõ gì cả.
Đó là một con rắn độc bị mắc đuôi vào cái bấy.
Con rắn cắn bác gái. Lo lắng vô cùng, bác nông dân vội vã đưa vợ tới bệnh xá. Sau rồi, bác gái được đưa về nhà, vẫn sốt dai dẳng.
Ai cũng biết rằng, sốt thì phải ăn cháo gà, vậy nên bác nông dân cầm rìu ra khu trại nuôi để chuẩn bị nguyên liệu chính cho món cháo.
Nhưng bệnh tình bác gái vẫn chưa thuyên giảm.
Bạn bè và người thân tới thăm nom bác liên tục. Để phục vụ bữa ăn cho những người này, bác nông dân quyết định mổ lợn.
Nhưng, chao ôi, bác gái vẫn không khỏe lại.
Bác mất.
Rất nhiều người tới dự đám tang và bác nông dân đã phải thịt nốt bò già để phục vụ bữa ăn sau tang lễ.
Chứng kiến những việc đó, chú chuột ngước nhìn cái lỗ hổng trên tường với một niềm buồn đau vô hạn.
—
Vì thế, nếu lần sau bạn biết ai đó đang gặp khó khăn và bạn nghĩ chuyện đó chẳng có gì liên quan đến mình, hãy nhớ rằng…
Khi một trong số chúng ta bị đe dọa, chúng ta đều gặp nguy hiểm.
Tất cả chúng ta đều cùng đi trên một con đường mang tên Cuộc Sống.
Chúng ta cần phải quan tâm đến nhau và nỗ lực hơn nữa để động viên nhau.
Phạm Thanh Hằng




Là một thanh niên thế hệ 8x, mình tin rằng cũng có nhiều bạn giống như mình, đang thiếu một lý tưởng, thiếu một con đường và vẫn loay hoay đi tìm nó. Có người mong muốn làm doanh nhân, có người ước mơ được du học, có người chỉ đơn giản là cần một công việc thật ổn định và lương cao. Nhưng trong những hoài bão đó mình biết là ai cũng trăn trở – muốn cống hiến cho xã hội một cách lương thiện mà sao khó quá.
Nước chúng ta vẫn nghèo, dù GDP bình quân đầu người đã đạt 1,000$ trong năm qua đi nữa, thì bao nhiêu năm mới gấp lên 10 lần? Và 30 lần để bằng nước Mỹ bây giờ? Liệu chúng ta có nên đánh đổi mọi thứ để chạy theo những con số đó, vì luôn cho rằng “Nghèo sinh ra hèn”, phải giàu, phải có tiền rồi mới nghĩ đến chuyện khác.
Tất cả những điều này quy tụ lại một điểm mà chúng ta vẫn gọi là Văn hóa. 





Ngày thứ 2 của tuần thứ 3 của tháng 1 ở Mỹ là ngày lễ tưởng niệm nhà hoạt động vì dân quyền người Mỹ gốc Phi Martin Luther King, người có bài phát biểu Tôi có một giấc mơ –
Niềm tin là bước đi đầu tiên thậm chí khi bạn không nhìn thấy toàn bộ cầu thang.
Nếu một người chưa tìm ra rằng mình sẽ sẵn lòng chịu chết vì điều gì, anh ta không nên sống.












Điều đầu tiên là bạn phải đánh giá khả năng gây quỹ của mình. Bạn phải chắc chắn rằng các tuyên bố sứ mệnh của mình sẽ nằm trong khả năng thực hiện được.
2. Liệu chương trình đó có làm tăng hình ảnh của doanh nghiệp?
Các quỹ cộng đồng
Các chương trình tôn vinh thành viên có đóng góp tích cực cũng là một cách để ghi nhận công của nhà tài trợ và tăng giá trị các món quà. Đây là một trong những công cụ hữu hiệu mà các nhà gây quỹ hay thực hiện. Các nhà tài trợ trao một số tiền nào đó sẽ được trở thành Bạn của tổ chức. Nếu họ tặng nhiêu hơn nữa thì trở thành Bạn đóng góp, Bạn ủng hộ, Bạn lâu dài. Các tên này thường được in ngay trên các báo cáo hàng năm. Và người ủng hộ nhiều nhất sẽ là nhà sáng lập hay nhà hảo tâm. Ngoài ra còn có các hoạt động để ghi nhận sự ủng hộ của các nhà tài trợ như là mời ăn tối, ăn trưa để các nhà hảo tâm và các tình nguyện viên giao lưu. 






