
Đối với rất nhiều thanh niên Việt Nam chúng ta trong thế hệ này, đây là điều mà chúng ta có thể mong đợi: Có một cái bằng cao thỏa mãn ý muốn bố mẹ, có công việc làm tốt, danh thiếp có một mớ bằng và chức vị, muốn lên cao trong chức vụ thì kết bè kết đảng và nếu cần thì nhúng tay vào các công việc ma đạo tham nhũng gian lận… Ít ra đây là các điều chúng ta thường “dạy khôn” cho nhau.
Dù là có ngoại lệ, đó vẫn là tư tưởng chung cho rất nhiều thanh niên ngày nay. Và nếu một thanh niên lý tưởng cổ cõ thành thật, trong sạch, yêu nước thương dân, công minh liêm chính, chàng ta thường được xem là ngây thơ khờ dại.
Nếu đa số thanh niên chúng ta như thế thì tương lai đất nước đi về đâu các bạn biết không?





Khi tốt nghiệp đại học ra trường, bạn có biết ngay là mình sẽ làm nghề gì, và theo đuổi một con đường sự nghiệp như thế nào không?


Chúng ta thường nói đến những phương thức và kỹ luật tu luyện nghệ thuật sống.
Chúng ta được huấn luyện để sống vả nuôi dưỡng “cái tôi” – cố học hạng nhất, cố được thủ khoa, giật opmpic toán, giải thưởng này giải thưởng kia, bằng này bằng nọ, chức này chức nọ, “sống phải có danh gì với núi sông”… Nói chung là xã hội có đủ mọi cách để khuyến khích chúng ta làm cho cái tôi trương phình và sáng chói càng nhiều càng tốt.
Có bao giờ bạn thấy hai nhạc sĩ cãi nhau phải đánh đàn thế này hay phải thế kia? Hay hai vũ công cãi nhau? Hay hai võ sĩ? Hay hai họa sĩ?
Tuyển Bắc Triều Tiên vừa thua tuyển Portugal 7-0, tỉ số thắng thua lớn nhất World Cup 2010 cho đến phút này.