
Trên Đọt Chuối Non, có lần một bạn đọc đã nhắc đến thành ngữ “có thực mới vực được đạo.” Nhân kỷ niệm 30 năm Ngày Lương Thực Thế Giới, 16 tháng 10, 2010, do Tổ chức Lương Nông (Food and Agriculture Organization, FAO) Liên Hiệp Quốc khởi xướng, xin được mạn đàm về một sinh hoạt căn bản của con người, một đề tài rất đời thường nhưng quan trọng: chuyện ăn uống.
Theo thống kê năm 2009, trên thế giới hiện nay có trên 1 tỷ người đói. Đói là một vấn nạn của toàn cầu, và số người đói ngày càng gia tăng, khiến Tổng Giám đốc FAO, Tiến sĩ Jacques Diouf, phải tuyên bố: “Đây là một ‘thành tựu’ bi thảm của thời hiện đại.”

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên tôi được chạm tay vào cây đàn Piano, cảm giác rất sung sướng như đứa trẻ ngày đầu tiên được dẫn đi chơi công viên. Tôi đã tập liên tục trong suốt hàng giờ liền mà không thấy mệt mỏi. Trong suốt tuần đó, tôi liên tục tập luyện, nhiều khi tập đến tận đêm khuya và chẳng cảm thấy buồn ngủ. Nhưng ngay sau khi giai đoạn tập luyện cơ bản qua đi, lúc này tôi phải tập những bản nhạc khó hơn, việc tập luyện khó khăn khiến những ngón tay mỏi rã rời, mắt mờ đi mỗi khi nhìn vào bản nhạc, những nốt nhạc bay nhảy loạn xạ trong đầu. Và tôi nhanh chóng cảm thấy chán nản, cảm thấy việc tập luyện của mình thật là vô bổ. Thế là tôi quyết định từ bỏ, không tập nữa.










