Category Archives: trà đàm

Thực và Đạo


 
Trên Đọt Chuối Non, có lần một bạn đọc đã nhắc đến thành ngữ “có thực mới vực được đạo.” Nhân kỷ niệm 30 năm Ngày Lương Thực Thế Giới, 16 tháng 10, 2010, do Tổ chức Lương Nông (Food and Agriculture Organization, FAO) Liên Hiệp Quốc khởi xướng, xin được mạn đàm về một sinh hoạt căn bản của con người, một đề tài rất đời thường nhưng quan trọng: chuyện ăn uống.

Theo thống kê năm 2009, trên thế giới hiện nay có trên 1 tỷ người đói. Đói là một vấn nạn của toàn cầu, và số người đói ngày càng gia tăng, khiến Tổng Giám đốc FAO, Tiến sĩ Jacques Diouf, phải tuyên bố: “Đây là một ‘thành tựu’ bi thảm của thời hiện đại.”

Continue reading Thực và Đạo

Bị chọn lên lớp

Chào các bạn,

Khi chúng ta đang lên như diều gặp gió, danh vọng, tiền bạc, tình yêu ùa đến như thác lũ, rất khó cho chúng ta quan tâm đến chiều sâu tâm linh. Đang mãi mê vui chơi trên đỉnh thế giới mà. Chỉ đến khi diều đứt giây, đâm đầu xuống đất—tiền mất, tình rời, danh tiếng lọt xuống bùn—lúc đó ta mới sực tỉnh là mình không bất khả chiến bại như mình nghĩ, cuộc đời thật ra có quá nhiều điều lớn hơn bàn tay mình có thể kiểm soát, và mình quả thật là rất yếu kém khi đối diện với cuộc đời rộng lớn và vũ trụ mênh mông.

Continue reading Bị chọn lên lớp

Thất bại cũng là thói quen

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên tôi được chạm tay vào cây đàn Piano, cảm giác rất sung sướng như đứa trẻ ngày đầu tiên được dẫn đi chơi công viên. Tôi đã tập liên tục trong suốt hàng giờ liền mà không thấy mệt mỏi. Trong suốt tuần đó, tôi liên tục tập luyện, nhiều khi tập đến tận đêm khuya và chẳng cảm thấy buồn ngủ. Nhưng ngay sau khi giai đoạn tập luyện cơ bản qua đi, lúc này tôi phải tập những bản nhạc khó hơn, việc tập luyện khó khăn khiến những ngón tay mỏi rã rời, mắt mờ đi mỗi khi nhìn vào bản nhạc, những nốt nhạc bay nhảy loạn xạ trong đầu. Và tôi nhanh chóng cảm thấy chán nản, cảm thấy việc tập luyện của mình thật là vô bổ. Thế là tôi quyết định từ bỏ, không tập nữa.

Continue reading Thất bại cũng là thói quen

Phản xạ và tự do

Chào các bạn,

Đại đại đa số người trên thế giới sống bằng phản xạ: Đói thì ăn khát thì uống, khen thì vui chê thì giận, đồng ‎ý thì hớn hở chống đối thì thù hận, v.v… Tất cả chúng ta đều sinh ra như thế, tất cả mọi sinh hoạt của ta tự thuở đầu đều có tính cách phản xạ. Quan sát các em bé sơ sinh và loài vật ta đều thấy tích cách phản xạ tự nhiên này.

Nhưng giáo dục con người dạy cho chúng ta thêm phần chủ động và bớt phản xạ. Như là, thấy người khốn khổ đang đói, ta có thể nhịn ăn để cho người ấy phần ăn của mình; ai phê phán thì không tức giận mà còn có thể cảm ơn; ai ca tụng thì cũng không nhảy cởn lên mừng rỡ vì phải khiêm tốn… Nói chung, giáo dục chính là tiến trình đưa chúng ta ra khỏi phản xạ và lên một mức cao hơn của con người bằng cách chủ động một số hành động của mình.

Continue reading Phản xạ và tự do

Interested in people – Thích người

Chào các bạn,

Dịch “interested in people” là “thích người” thì không hoàn toàn mang lại công lý cho từ interested. I am interested in music là tôi thích nhạc. Người interested in music thì thích nghe nhạc, chơi nhạc, mua nhạc, tìm hiểu thêm về nhạc. I am interested in you là tôi thích anh. Người interested vào bạn là người muốn tìm hiểu thêm về bạn, gần bạn hơn, kết thân với bạn. Interest có thể dẫn đến thành bạn bè đối tác thương mãi, hay tình bạn khắng khít, hay tình yêu nam nữ. Interested luôn luôn hàm nghĩa thích thú, tò mò, muốn gần gũi thêm, muốn tìm hiểu thêm, một cách thân tình chứ không phải kiểu công an muốn tìm hiểu thêm nghi phạm.

Thế thì bạn có interested in people–interested vào người ta–không?

Continue reading Interested in people – Thích người

Càng học càng kiêu

Chào các bạn,

Có một cái bẫy chúng ta bị rơi vào thường xuyên mà không biết là: Càng học cao ta càng trở thành kiêu căng.

Điều này thì quá thông thường và dễ hiểu. Càng học thì càng cảm thấy mình biết nhiều hơn mọi người chung quanh, có bằng cấp và chức vị/học vị cao hơn mọi người chung quanh, và được mọi người thưa trình trọng vọng hơn người chung quanh, nên ta có thói quen coi thường thường chung quanh.

Điều đáng ngạc nhiên là hiện tượng này cũng xảy ra thường xuyên trong các môi trường tôn giáo, là môi trường thật ra phải nhấn mạnh khiêm tốn, khiêm tốn và khiêm tốn. Thật ra, theo nhận xét của mình, “càng học càng kiêu” xảy ra trong môi trường tôn giáo nhiều và nặng nề hơn môi trường ngoài tôn giáo. Có thể vì vài lý do bên cạnh các l‎ý do ta vừa nêu trên:

Continue reading Càng học càng kiêu

Rồng Bay

Chào các bạn,

Rồng Bay không chỉ là biểu tượng cho thành phố Hà Nội mà là cho cả nước Việt Nam. Rồng có thời là tiềm long, thời nằm ẩn đáy nước, và có thời thành thăng long, rồng bay lên trời.

Rồng không thể dụng võ ở dưới nước hay là xà trên mặt đất. Thời ở dưới thấp là “tiềm”, tức là ẩn dấu. Rồng phải bay trên trời, phải “thăng”. “Đất dụng võ” của rồng là trời xanh rộng bao la.

Điều này có nghĩa lý hệ trọng đến việc quản lý Rồng Việt Nam. Rồng Việt Nam chỉ có thể bay lên nếu:

Continue reading Rồng Bay

Sao cứ loanh quanh 6 nẻo luân hồi không ra được?

Chào các bạn,

Nhà Phật dạy rằng nếu ta chưa giác ngộ thì ra cứ vướng mắc loanh quanh trong 6 nẻo luân hồi từ kiếp này sang kiếp kia, cứ như là chuột chạy trong ma trận, không ra được. Nhưng ta không cần phải nói chuyện ta không biết được, tức là chuyện nhiều kiếp nối nhau. Nói chuyện luân hồi kiếp này thôi cũng đủ vui rồi.

Nếu vợ chồng bạn thỉnh thoảng gây gổ dữ dội, một người thì phùng mang trợn má như quỷ sứ, một người thì trầm uất thất thần như ma trơi, cứ vậy cả tuần hay cả tháng. Sau đó lại cười vui. Hai tháng sau lại gây nữa. Đó không phải là liên tục luân hồi vào đường ngạ quỷ và atula sao?

Continue reading Sao cứ loanh quanh 6 nẻo luân hồi không ra được?

Cái nhìn trong suốt về người khác

Chào các bạn,

Chúng ta thường rất tin tưởng vào nhận thức của mình về một vấn đề nào đó, một người nào đó, một hành động của ai đó, tại nơi mọi lúc. Ví dụ: Một cô nàng nào đó nói một câu gì đó mà ta nghe dốt ngoài sức tưởng tượng, và ta tin rằng cô đó đã nói một điều rất dốt, và rất có thể là cô ấy rất dốt. Nhưng, nếu chúng ta tin thường trực vào nhận thức của ta như thế, thì chính ta rất ngu muội si mê.

Vì, trong 99,99% của mọi trường hợp, nhận thức chúng ta bị bóp méo, không chính xác.

Continue reading Cái nhìn trong suốt về người khác

Vướng mắc

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đường đời nhiều gai góc. Nếu các bạn đi vào các khu rừng rậm một chút thì sẽ biết được con đường gai góc là thế nào. Từ loại cỏ thấp dưới chân cao gần đầu gối, đến các cành cây nhỏ cao khoảng từ gối lên ngực, cho đến các cành từ trên cao xõa xuống đầu ta, mọi thứ tạo thành một mạng lưới chằng chịt. Rất thường khi, có một số cành có gai như cành hồng. Tất cả tạo thành một mạng lưới gai góc chằng chịt. Con đường xuyên rừng luôn luôn là con đường nhiều gai góc.

Mà nhiệm vụ của gai góc là làm cho bạn bị vướng. Vướng tay vướng chân vướng đầu vướng cổ. Nhưng vướng thì vướng, người khai phá luôn tiếp tục vén dọn gai góc sang một bên để mà tiến bước.

Continue reading Vướng mắc

Tạo năng lượng tích cực cả ngày

Chào các bạn,

Hôm qua, trong bài Cuộc Chiến Của Các Năng Lượng, chúng ta đã nói đến cách nhận ra khi nào ta bị một năng lượng tiêu cực tấn công, và cách để giữ vững năng lượng tích cực đồng thời dùng năng lượng tích cực để xóa tan năng lượng tiêu cực đang tấn công. Hôm nay chúng ta chúng ta nói đến cách để tạo ra năng lượng tích cực cho mình cả ngày.

Khi thực hành các cách sau đây, bạn có thể nhận ra một năng lượng tích cực vừa được bạn tạo thành khi bạn cảm thấy vui vẻ, phấn khích, yêu đời, lên tinh thần… Khi ta tạo ra năng lượng tích cực ta nhận thấy ngay, khỏi cần máy dò.

Continue reading Tạo năng lượng tích cực cả ngày

Cuộc chiến của những năng lượng

Chào các bạn,

Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi chúng ta liên tục nằm trong những cuộc chiến của hai năng lượng tích cực và tiêu cực, nhưng ta thường không biết đến và vì thế ta thường xuyên thua trận mà không biết. Bài này, là để các bạn biết được các cuộc chiến này, và để thắng.

Ta vừa xong ly cà phê buổi sáng, đang hu‎ýt sáo vui vẻ trên đường phố, có anh đi xe máy chạy ẩu suýt tông vào mình, và anh ta mắng: “Mù à! Có ngày toi mạng con ạ.” Ta nổi xung thiên, chửi theo một câu, và quạu cọ cả nửa ngày sau đó.

Continue reading Cuộc chiến của những năng lượng

Luật tắt của Tư duy tích cực

Chào các bạn,

Trước đây chúng ta đã nói rằng các quy luật tư duy tích cực là các quy luật ngược bình thường, hoạt động không như cách người bình thường suy nghĩ và hành động. Như là, khiêm tốn hèn mọn thì lại cho người ta sức mạnh vô địch, còn người lúc nào cũng tôi tôi thì lại không có được sức mạnh bên trong. Hôm nay chúng ta đi một bước xa hơn về các nguyên lý tư duy tích cực bằng một nguyên tắc thực hành giản dị.

Hãy quan sát một chút về hiện tượng các quy tắc tư duy tích cực (“TDTC”) thường ngược với các quy tắc ứng xử bình thường (“BT”). Ví dụ:

Continue reading Luật tắt của Tư duy tích cực

Đừng cá nhân hóa vấn đề

Chào các bạn,

Tiếng Anh có câu “Don’t take it personal”, tức là “Đừng cá nhân hóa vấn đề” hay “Đừng xem đây là chuyện riêng của anh.” Câu này thường được dùng khi người ta phê phán một cái gì đó có thể có chút liên hệ đến mình. Ví dụ: Ta viết một bài báo, và có vài điểm mà một người bạn cho là không được chính xác, anh ta muốn chỉ các điểm đó cho ta, anh ta nói: “Có vài điểm trong bài tôi thấy hình như chưa được chính xác, I hope you don’t take it personal”. Tức là, tôi hy vọng là anh không bực mình tôi khi tôi chỉ các điểm đó ra cho anh. Nghĩa là, tôi chỉ muốn trao đổi với anh để thêm kiến thức cho chúng ta, chứ không có ‎ ý phê phán gì anh cả.

Nhưng “Ý phê phán anh” là nguyên do số một của mọi vấn đề của chúng ta. Chúng ta sống trong ngày, thường nghĩ rằng ai nói gì có tí xíu gì đó liên hệ đến mình tức là “có ý phê phán cá nhân mình”, và ta biến mọi chuyện thành chuyện “personal”. Có người phê phán trường mình, thế là mình nổi nóng. Có người phê phán đạo mình, thế là mình gây hấn. Có người bất đồng ý với bài mình viết, thế là mình sát phạt.

Continue reading Đừng cá nhân hóa vấn đề

Gửi tôi một email

Chào các bạn,

Email cho chúng ta một phương tiện truyền thông tuyệt vời, không chỉ vì email tiện nghi mà còn vì email làm cho truyền thông thành chính xác hơn.

Ngày xưa, đặt bút viết một điều là rất phiền toái, vì muốn truyền thông bằng viết thì ta phải viết xuống hay đọc cho cô thư k‎ý ghi bằng tốc ký, cô ấy đánh máy, bỏ vào phong bì, gửi đi qua đường bưu điện Kim Quy (tức là đường rùa đấy các bạn), mấy ngày sau mới đến phía bên kia, rồi bên kia lại hồi âm bằng thơ rùa như thế.

Người ta thường rút ngắn thời gian bằng điện thoại, rồi sau đó lại tóm tắt các điểm chính đã đồng ‎ý trong điện thoại và gửi cho nhau bằng thơ rùa. Đến thời có fax thì fax cho nhau. Nếu phải đính chính tóm tắt thì phải dùng thơ rùa hay fax để đính chính.

Continue reading Gửi tôi một email