Chào các bạn,

Với cơn bão lũ ở miền Trung, ngoài số người chết, hàng trăm nghìn người đang lâm cảnh màn trời chiếu đất. Nếu ta là một trong những số người đó thì ta sẽ ra sao? Liệu ta có tư duy tích cực được không? Hay là ta oán trách số phận?
Đây là câu hỏi ta dành cho ta, những người đang ngồi trong phòng ấm với computer để có thể đọc Internet. Nếu ta đang ở giữa cơn lũ, đương nhiên là ta không có thời giờ và xa xỉ để triết lý cùn; ta hiện đang phải nỗ lực chiến đấu với bão lũ từng giây đồng hồ.






Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên tôi được chạm tay vào cây đàn Piano, cảm giác rất sung sướng như đứa trẻ ngày đầu tiên được dẫn đi chơi công viên. Tôi đã tập liên tục trong suốt hàng giờ liền mà không thấy mệt mỏi. Trong suốt tuần đó, tôi liên tục tập luyện, nhiều khi tập đến tận đêm khuya và chẳng cảm thấy buồn ngủ. Nhưng ngay sau khi giai đoạn tập luyện cơ bản qua đi, lúc này tôi phải tập những bản nhạc khó hơn, việc tập luyện khó khăn khiến những ngón tay mỏi rã rời, mắt mờ đi mỗi khi nhìn vào bản nhạc, những nốt nhạc bay nhảy loạn xạ trong đầu. Và tôi nhanh chóng cảm thấy chán nản, cảm thấy việc tập luyện của mình thật là vô bổ. Thế là tôi quyết định từ bỏ, không tập nữa.





