Category Archives: trà đàm

Chiến đấu với bão tố

Chào các bạn,

Với cơn bão lũ ở miền Trung, ngoài số người chết, hàng trăm nghìn người đang lâm cảnh màn trời chiếu đất. Nếu ta là một trong những số người đó thì ta sẽ ra sao? Liệu ta có tư duy tích cực được không? Hay là ta oán trách số phận?

Đây là câu hỏi ta dành cho ta, những người đang ngồi trong phòng ấm với computer để có thể đọc Internet. Nếu ta đang ở giữa cơn lũ, đương nhiên là ta không có thời giờ và xa xỉ để triết lý cùn; ta hiện đang phải nỗ lực chiến đấu với bão lũ từng giây đồng hồ.

Continue reading Chiến đấu với bão tố

Tỏa sáng cho đến khi tàn rụi

Chào các bạn,

Hầu như mọi truyền thống tâm linh đều cho rằng thời đại chúng ta đang sống là thời mạt pháp, thời con người xuống dốc về đời sống tinh thần, thời chủ nghĩa vật chất thống trị. Và chúng ta chấp nhận điều đó như là một vấn đề định mệnh, hay chu kỳ, hay “thời”. Gặp thời thế thế thời phải thế.

Nhưng điều này không có lý. Chúng ta có cơ hội chia sẻ kiến thức hơn xưa hàng triệu lần. Ngày xưa không có sách, ngày nay ta không cần sách vì internet đã có ở khắp nơi. Ngày xưa đa số người thất học, ngày nay hầu như mọi người đều biết đọc biết viết. Vậy thì ta phải hiểu biết hơn, sao ta lại “mạt” thêm được?

Continue reading Tỏa sáng cho đến khi tàn rụi

Ba hành động tích cực căn bản

Chào các bạn,

Nếu chúng ta nghiên cứu các truyền thống tâm linh cùng mọi kinh sách thì chúng ta sẽ thấy là đúng là thiên kinh vạn quyển. Thực ra thì vạn quyển cũng chưa đúng, ngày nay tất cả các truyền thống tâm linh cộng lại phải có hàng triệu quyển. Cứ vào các nhà sách tâm linh và tôn giáo thì thấy. Và đó là vấn đề lớn của phát triển tâm linh, vì đa số mọi người từ hàng thầy đến hàng giáo chúng thường thích nói, giảng và đọc về đủ mọi thứ triết lý, đọc mãi nói mãi giảng mãi nhưng không bao giờ hết. Và người ta tốn cả đời để nói triết lý và chẳng được gì hết, vì mục đích của tất cả mọi thứ triết lý đó cũng chỉ là để thuyết phục mọi người nên làm chỉ một vài hành động căn bản hàng ngày, nhưng ít người làm và nhiều người nói/đọc/giảng.

Continue reading Ba hành động tích cực căn bản

Bạn có làm việc với phẩm chất số một?

Chào các bạn,

Người Việt chúng ta có một thói tiêu cực lớn là không trọng phẩm chất (chất lượng) thực sự, mà chỉ thích dùng từ đao to búa lớn. Khi nói về dự án nào đó, quyển sách nào đó, sản phẩm nào đó, chương trình nào đó… thì hầu như ta thấy từ ngữ và hình thức bên ngoài lúc nào cũng có vẻ tiếp thị nặng ký, nhưng chất lượng thực thì lại rất yếu. Đó có lẽ cũng từ truyền thống Tống Nho của thời mạt pháp, trọng cái danh, hư danh, hão danh.

Continue reading Bạn có làm việc với phẩm chất số một?

Học truyền thông một chiều: Nghe không được

Chào các bạn,

Truyền thông là từ mình dịch từ communication, có nghĩa là tất cả mọi hoạt động để mọi người hay loài vật hiểu nhau—nói, viết, thân ngữ, nghe, nhìn, sờ, ngửi, dùng tuyến bài tiết của cơ thể, dò bằng ăng-ten… Sau ăn uống ngủ nghỉ, thì truyền thông là hoạt động chính và quan trọng nhất của mọi sinh vật, vì đó là hoạt động giữa một sinh vật và một sinh vật khác, thường là cùng loại. Vì vậy truyền thông là môn học quan trọng nhất cho mọi người. Dù là bạn học nghề gì trên thế gian, truyền thông bắt buộc phải là một môn học của nghề bạn—các từ chuyên môn, cách ứng xử và truyền thông với đồng nghiệp và thầy trong nghề, cách ứng xử và truyền thông với khách hàng…

Continue reading Học truyền thông một chiều: Nghe không được

Thực và Đạo


 
Trên Đọt Chuối Non, có lần một bạn đọc đã nhắc đến thành ngữ “có thực mới vực được đạo.” Nhân kỷ niệm 30 năm Ngày Lương Thực Thế Giới, 16 tháng 10, 2010, do Tổ chức Lương Nông (Food and Agriculture Organization, FAO) Liên Hiệp Quốc khởi xướng, xin được mạn đàm về một sinh hoạt căn bản của con người, một đề tài rất đời thường nhưng quan trọng: chuyện ăn uống.

Theo thống kê năm 2009, trên thế giới hiện nay có trên 1 tỷ người đói. Đói là một vấn nạn của toàn cầu, và số người đói ngày càng gia tăng, khiến Tổng Giám đốc FAO, Tiến sĩ Jacques Diouf, phải tuyên bố: “Đây là một ‘thành tựu’ bi thảm của thời hiện đại.”

Continue reading Thực và Đạo

Bị chọn lên lớp

Chào các bạn,

Khi chúng ta đang lên như diều gặp gió, danh vọng, tiền bạc, tình yêu ùa đến như thác lũ, rất khó cho chúng ta quan tâm đến chiều sâu tâm linh. Đang mãi mê vui chơi trên đỉnh thế giới mà. Chỉ đến khi diều đứt giây, đâm đầu xuống đất—tiền mất, tình rời, danh tiếng lọt xuống bùn—lúc đó ta mới sực tỉnh là mình không bất khả chiến bại như mình nghĩ, cuộc đời thật ra có quá nhiều điều lớn hơn bàn tay mình có thể kiểm soát, và mình quả thật là rất yếu kém khi đối diện với cuộc đời rộng lớn và vũ trụ mênh mông.

Continue reading Bị chọn lên lớp

Thất bại cũng là thói quen

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên tôi được chạm tay vào cây đàn Piano, cảm giác rất sung sướng như đứa trẻ ngày đầu tiên được dẫn đi chơi công viên. Tôi đã tập liên tục trong suốt hàng giờ liền mà không thấy mệt mỏi. Trong suốt tuần đó, tôi liên tục tập luyện, nhiều khi tập đến tận đêm khuya và chẳng cảm thấy buồn ngủ. Nhưng ngay sau khi giai đoạn tập luyện cơ bản qua đi, lúc này tôi phải tập những bản nhạc khó hơn, việc tập luyện khó khăn khiến những ngón tay mỏi rã rời, mắt mờ đi mỗi khi nhìn vào bản nhạc, những nốt nhạc bay nhảy loạn xạ trong đầu. Và tôi nhanh chóng cảm thấy chán nản, cảm thấy việc tập luyện của mình thật là vô bổ. Thế là tôi quyết định từ bỏ, không tập nữa.

Continue reading Thất bại cũng là thói quen

Phản xạ và tự do

Chào các bạn,

Đại đại đa số người trên thế giới sống bằng phản xạ: Đói thì ăn khát thì uống, khen thì vui chê thì giận, đồng ‎ý thì hớn hở chống đối thì thù hận, v.v… Tất cả chúng ta đều sinh ra như thế, tất cả mọi sinh hoạt của ta tự thuở đầu đều có tính cách phản xạ. Quan sát các em bé sơ sinh và loài vật ta đều thấy tích cách phản xạ tự nhiên này.

Nhưng giáo dục con người dạy cho chúng ta thêm phần chủ động và bớt phản xạ. Như là, thấy người khốn khổ đang đói, ta có thể nhịn ăn để cho người ấy phần ăn của mình; ai phê phán thì không tức giận mà còn có thể cảm ơn; ai ca tụng thì cũng không nhảy cởn lên mừng rỡ vì phải khiêm tốn… Nói chung, giáo dục chính là tiến trình đưa chúng ta ra khỏi phản xạ và lên một mức cao hơn của con người bằng cách chủ động một số hành động của mình.

Continue reading Phản xạ và tự do

Interested in people – Thích người

Chào các bạn,

Dịch “interested in people” là “thích người” thì không hoàn toàn mang lại công lý cho từ interested. I am interested in music là tôi thích nhạc. Người interested in music thì thích nghe nhạc, chơi nhạc, mua nhạc, tìm hiểu thêm về nhạc. I am interested in you là tôi thích anh. Người interested vào bạn là người muốn tìm hiểu thêm về bạn, gần bạn hơn, kết thân với bạn. Interest có thể dẫn đến thành bạn bè đối tác thương mãi, hay tình bạn khắng khít, hay tình yêu nam nữ. Interested luôn luôn hàm nghĩa thích thú, tò mò, muốn gần gũi thêm, muốn tìm hiểu thêm, một cách thân tình chứ không phải kiểu công an muốn tìm hiểu thêm nghi phạm.

Thế thì bạn có interested in people–interested vào người ta–không?

Continue reading Interested in people – Thích người

Càng học càng kiêu

Chào các bạn,

Có một cái bẫy chúng ta bị rơi vào thường xuyên mà không biết là: Càng học cao ta càng trở thành kiêu căng.

Điều này thì quá thông thường và dễ hiểu. Càng học thì càng cảm thấy mình biết nhiều hơn mọi người chung quanh, có bằng cấp và chức vị/học vị cao hơn mọi người chung quanh, và được mọi người thưa trình trọng vọng hơn người chung quanh, nên ta có thói quen coi thường thường chung quanh.

Điều đáng ngạc nhiên là hiện tượng này cũng xảy ra thường xuyên trong các môi trường tôn giáo, là môi trường thật ra phải nhấn mạnh khiêm tốn, khiêm tốn và khiêm tốn. Thật ra, theo nhận xét của mình, “càng học càng kiêu” xảy ra trong môi trường tôn giáo nhiều và nặng nề hơn môi trường ngoài tôn giáo. Có thể vì vài lý do bên cạnh các l‎ý do ta vừa nêu trên:

Continue reading Càng học càng kiêu

Rồng Bay

Chào các bạn,

Rồng Bay không chỉ là biểu tượng cho thành phố Hà Nội mà là cho cả nước Việt Nam. Rồng có thời là tiềm long, thời nằm ẩn đáy nước, và có thời thành thăng long, rồng bay lên trời.

Rồng không thể dụng võ ở dưới nước hay là xà trên mặt đất. Thời ở dưới thấp là “tiềm”, tức là ẩn dấu. Rồng phải bay trên trời, phải “thăng”. “Đất dụng võ” của rồng là trời xanh rộng bao la.

Điều này có nghĩa lý hệ trọng đến việc quản lý Rồng Việt Nam. Rồng Việt Nam chỉ có thể bay lên nếu:

Continue reading Rồng Bay

Sao cứ loanh quanh 6 nẻo luân hồi không ra được?

Chào các bạn,

Nhà Phật dạy rằng nếu ta chưa giác ngộ thì ra cứ vướng mắc loanh quanh trong 6 nẻo luân hồi từ kiếp này sang kiếp kia, cứ như là chuột chạy trong ma trận, không ra được. Nhưng ta không cần phải nói chuyện ta không biết được, tức là chuyện nhiều kiếp nối nhau. Nói chuyện luân hồi kiếp này thôi cũng đủ vui rồi.

Nếu vợ chồng bạn thỉnh thoảng gây gổ dữ dội, một người thì phùng mang trợn má như quỷ sứ, một người thì trầm uất thất thần như ma trơi, cứ vậy cả tuần hay cả tháng. Sau đó lại cười vui. Hai tháng sau lại gây nữa. Đó không phải là liên tục luân hồi vào đường ngạ quỷ và atula sao?

Continue reading Sao cứ loanh quanh 6 nẻo luân hồi không ra được?

Cái nhìn trong suốt về người khác

Chào các bạn,

Chúng ta thường rất tin tưởng vào nhận thức của mình về một vấn đề nào đó, một người nào đó, một hành động của ai đó, tại nơi mọi lúc. Ví dụ: Một cô nàng nào đó nói một câu gì đó mà ta nghe dốt ngoài sức tưởng tượng, và ta tin rằng cô đó đã nói một điều rất dốt, và rất có thể là cô ấy rất dốt. Nhưng, nếu chúng ta tin thường trực vào nhận thức của ta như thế, thì chính ta rất ngu muội si mê.

Vì, trong 99,99% của mọi trường hợp, nhận thức chúng ta bị bóp méo, không chính xác.

Continue reading Cái nhìn trong suốt về người khác

Vướng mắc

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đường đời nhiều gai góc. Nếu các bạn đi vào các khu rừng rậm một chút thì sẽ biết được con đường gai góc là thế nào. Từ loại cỏ thấp dưới chân cao gần đầu gối, đến các cành cây nhỏ cao khoảng từ gối lên ngực, cho đến các cành từ trên cao xõa xuống đầu ta, mọi thứ tạo thành một mạng lưới chằng chịt. Rất thường khi, có một số cành có gai như cành hồng. Tất cả tạo thành một mạng lưới gai góc chằng chịt. Con đường xuyên rừng luôn luôn là con đường nhiều gai góc.

Mà nhiệm vụ của gai góc là làm cho bạn bị vướng. Vướng tay vướng chân vướng đầu vướng cổ. Nhưng vướng thì vướng, người khai phá luôn tiếp tục vén dọn gai góc sang một bên để mà tiến bước.

Continue reading Vướng mắc