Category Archives: trà đàm

Người yêu hay yêu người ?

Chào các bạn,

Trong rất nhiều năm chúng ta được giáo dục ở gia đình, trường học, đền thờ, sách đắc nhân tâm… cách ăn nói úng xử để mọi người yêu chúng ta–ăn nói cách này mới đúng lịch sự, sống cách này mới được người thường, cư xử thế này mới được người kính nể… Ta bị nhồi sọ thường xuyên như thế, cho nên sau nhiều năm ta chỉ có một tư duy chính—sống thế nào cho người ta thương, người ta nể, người ta phục…

Nhưng đó chính là vấn đề–ta dùng tất cả thời gian để cố làm cho thiên hạ yêu ta. Và ta thường xuyên stress cực kỳ vì chẳng thấy mấy ai thương ta cả.

Continue reading Người yêu hay yêu người ?

Sống văn hóa dân tộc

Chào các bạn,

Giáng Sinh, với tất cả ý‎ nghĩa lớn lao của nó như là ngày sinh và ngày ôn lại lời dạy sâu sắc của một vị thầy lớn của thế giới, thực ra đối với mình, và có thể là với nhiều người khác, là những kỷ niệm êm đềm và thần thoại của tuổi thơ, với hang đá, máng cỏ, thiên thần, thánh gia, mục đồng, ba vua, ánh sáng nhiều màu, thánh ca vang lừng dồn dập, quần áp đẹp, lễ nửa đêm rực rỡ, lồng đèn, reveillon…

Đó là ngày lễ hội tưng bừng của tuổi thơ, như Trung thu, như Tết…

Giáng Sinh gợi lại cho mình một thế giới cổ tích mà trong đó mình đã “sống thực”, đôi khi như là thiên thần, đôi khi giúp lễ trong lễ nửa đêm, đôi khi phụ làm hang đá trong nhà thờ cho hàng nghìn người đến cầu nguyện và thưởng thức (đó là công việc và thành quả rất lớn cho một cậu bé!)

Continue reading Sống văn hóa dân tộc

Thế giới bên lề

Chào các bạn,

Giáng Sinh người ta thường nói về hài nhi Giêsu, thiên thần ca hát, ngôi sao và ba vua dâng lễ vật, và Thượng đế ngôi hai xuống trần. Nhưng có lẽ là chính những thứ hoa hòe đó làm chúng ta lạc khỏi điểm chính của Giáng Sinh. Đây là câu chuyện của một gia đình nghèo khổ bần hàn, sinh con mà chẳng được vào bệnh viện hay một bà mụ giúp đỡ, chẳng nhà cửa, lại chẳng có được một căn phòng, phải sinh con trong chuồng lừa, và đặt con trên máng cỏ thay vì một cái nôi với nệm bông tử tế. Đây là một xót xa cho bố mẹ, nhất là mẹ, khi phải sinh con trong cảnh quá cơ hàn như thế. “Tôi nghiệp con tôi ra đời trong tình cảnh bần cùng đến thế này.” Không phải bà mẹ nào cũng nói như thế hay sao?

Ngày nay nếu có người mẹ nào cơ hàn như thế thì có lẽ là sinh con trên hè phố với đám ăn mày và những người nghèo khổ vô gia cư ngủ trên hè phố hàng đêm.

Continue reading Thế giới bên lề

Bình an

Chào các bạn,

Trong Mùa Lễ Hội này mình hay nghĩ đến câu “Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm.” Tại sao chỉ là “bình an” cho người thiện tâm, mà không là “vinh quang” để đi theo “vinh danh”? Hay chiến thắng? Hay thiên đàng?

Nếu đọc lại lời chúc “bình an”, thì thường là khi ta chúc “bình an” có nghĩa là: (1) ta không thường xuyên có bình an, và (2) bình an là điều quý giá nhất.

Nếu nhìn lại đời sống của ta và của mọi người quanh ta, có lẽ ta sẽ thấy được 2 điều trên tự minh chứng là đúng như 2 định đề.

Continue reading Bình an

Những cái nhìn của chúng ta

Chào các bạn,

Tất cả chúng ta đều đã có kinh nghiệm về những cái nhìn của chúng ta. Khi nóng giận, ta muốn bẻ cổ hắn, khi nguội lại ta thấy hắn cũng dễ thương. Khi đang mừng vui chiến thắng, ta hứa sẽ cưới nàng, lúc bình thường trở lại mới thấy đó là lời hứa chưa chính chắn. Lúc đang buồn, ta thấy đề nghị làm ăn của bạn thật đáng chán, khi thoải mái trở lại ta thấy đó là một kế hoạch rất có nhiều khả năng thành công…

Continue reading Những cái nhìn của chúng ta

Giỏi teamwork

Chào các bạn,

Dân Việt ta thời chiến thì rất giỏi teamwork, đánh đâu thắng đó. Thời bình thì teamwork tồi có hạng trên thế giới. Cho nên khi nói đến teamwork, chúng ta không cần phải học đâu xa, chỉ cần học teamwork thời chiến của ta là đủ.

Trong thời chiến, giả sử ta có một đại đội muốn tấn công chiếm một đồn của địch quân, thì:

1. Mọi người từ đại đội trưởng đến các trung đội trưởng, tiểu đội trưởng và tất cả mọi chiến sĩ đều biết và nhất tâm với mục đích cuả đại đội: “Chiếm đồn của địch”.

Không ai có một mục đích khác, như là “đánh để thị uy mà thôi, chứ không để chiếm đồn.”

Continue reading Giỏi teamwork

Nói mà không cần thuyết phục ?

Chào các bạn,

Dĩ nhiên là chúng ta muốn thuyết phục người khác hàng ngày—hoặc là mời một người bạn đi uống cà phê , đề nghị một hợp đồng thương mãi, thuyết phục bố mẹ mua một món quà… Thuyêt phục lẫn nhau có lẽ là công việc thường xuyên nhất của nhân loại. Rất nhiều sách về thương mãi, quản lý, và giao tiếp dạy chúng ta cách ăn nói thế nào để thuyết phục đối tượng. Hơn thế nữa, khi không thuyết phục nhau được chỉ bằng lời, con người chúng ta thường mang theo súng ống và giết chóc để thuyết phục nhau. 😦

Nhưng chẳng mấy ai dạy “không thuyết phục nhau” cả.

Continue reading Nói mà không cần thuyết phục ?

Bên Trên Đúng và Sai

Chào các bạn,

Chúng ta sống trong thế giới hai chiều—đúng và sai. Hầu như là trong mọi công việc hàng ngày, chúng ta phải phân biệt đúng sai để hành xử. Nhưng ở mức tư duy tich cực cấp cao, ta lại nghe nói tâm không phân biệt, vượt lên trên sai đúng, yêu người vô điều kiện. Vậy là sao? Làm sao ta hóa giải hai điều có vẻ như mâu thuẫn này.

1. Giản dị nhất, trong hành xử hàng ngày ta có những quy luật đúng sai rất rõ ràng—không trôm cắp, không giết người, không hiếp đáp người, không dối trá, không kiêu căng… Dù rằng khi áp dụng vào các điều kiện thực tế, đôi khi cũng khó phán đoán thế nào là đúng thế nào là sai, ai lỗi ai quấy, nhưng tự chính nó, những quy luật này đúng sai rất rõ ràng,

Continue reading Bên Trên Đúng và Sai

Chiến tranh và hòa bình

Chào các bạn,

Chúng ta luôn nói đến tĩnh lặng, tình yêu và hòa bình như là cách sống tốt cho người tư duy tích cực. Nhưng sự thật là chúng ta gây gổ và chiến tranh thường xuyên với bạn bè, đồng nghiệp, thân chủ, khách hàng, đối tác, đối thủ… Nếu không như thế thì các tờ báo khánh tận hết rồi, vì chẳng mấy ai đọc báo làm gì khi chẳng có các vụ án tình tiền tù tội.

Vấn đề của con người chúng ta là thế–luôn luôn có chiến tranh với những người mà ta nên không bao giờ có chiến tranh, đôi khi chính ta khởi động, đôi khi ta chỉ bị tấn công trước và phải phòng thủ, đôi khi ta bị cuốn hút vào vị thế ta cho là “đúng”… Dù l‎ý do là gì, hậu quả vẫn là ta sa vào chiến tranh thường xuyên.

Continue reading Chiến tranh và hòa bình

Một mình trong thế giới trắng

Chào các bạn,

Mùa Đông đến với mỗi chúng ta thường xuyên—giá băng và trắng. Và nếu bạn chưa ở vùng tuyết bao giờ, đã có lúc nào bạn cảm thấy thế giới chỉ là một khoảng trắng mênh mông, không một ngọn cây không một cọng cỏ, không phố không nhà, không núi không sông, chỉ là một khoảng trắng mênh mông, ở đó chỉ có bạn, đang lầm lũi một mình trong vũ trụ trắng toát lạnh lùng?

Đó là một nỗi cô đơn bao la như vũ trụ.

Continue reading Một mình trong thế giới trắng

Câu chuyện ba vua

 

Chào các bạn,

Mùa Giáng Sinh chúng ta thường nghe câu chuyện ba vua từ phương Đông theo một vì sao sáng đến thăm chúa hài đồng trong máng cỏ. Hôm nay chúng ta đọc lại câu chuyện đó, và phân tích câu chuyện với tinh thần tư duy tích cực để xem bên trong câu chuyện có gì.

Câu chuyện được viết trong Chương 2, phúc âm thánh Matthew.

1 Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem,2 và hỏi: “Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người.”3 Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.4 Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu.5 Họ trả lời: “Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng:6 “Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời.”

Continue reading Câu chuyện ba vua

Nhà hát Lớn Hà Nội: Xưa và Nay – Nhân Chứng Lịch Sử

Nhà hát Lớn Hà Nội xưa và nay

Hôm nay, nhà hát lớn Hà Nội tròn 100 tuổi. Không chỉ là công trình kiến trúc đồ sộ được xây dựng từ thời Pháp, nhà hát Lớn còn là nơi diễn ra hàng loạt sự kiện trọng đại của đất nước.
> Những bức ảnh lịch sử về Hà Nội

Continue reading Nhà hát Lớn Hà Nội: Xưa và Nay – Nhân Chứng Lịch Sử

Khởi công xây dựng năm 1901 và hoàn thành năm 1911, Nhà hát Lớn Hà Nội là sự kết hợp kiến trúc cổ Hy Lạp và nhà hát Opera Paris. Với kinh phí lên tới 2 triệu Franc, dự án nhà hát rộng 2.600 m2 ở Hà Nội đã gây nên những tranh cãi trên báo chí tại Pháp thời kỳ đó.

Cô đơn mùa lễ hội

Chào các bạn.

Mùa lễ hội, trong khi nhiều nguời nao nức liên hoan với gia đình và người thân, thì cũng có nhiều người rất đơn chiếc. Những người yêu trong những cuộc tình vừa mất, những người phòng the lẻ bóng, những nguời vừa mất mát hay đang mất mát—người thân, công việc, tài sản, danh dự… Đó là chưa kể đến những người lang thang cơ nhở, không gia đình, không một người thân. Dù lý do gì đi nữa, thì khi mọi người đầm ấm, luôn luôn có những nguời vì thế mà càng thấy mình đơn độc.

Mùa lễ hội là mùa có nhiều nguời bệnh và qua đời nhất—vì stress.

Cho nên chúng ta hãy dành vài phút cầu nguyện cho họ được ấm áp bình an.

Continue reading Cô đơn mùa lễ hội

Mọi mùa đều đẹp

Chào các bạn,

Chúng ta thường nghĩ về mùa đông là mùa lạnh giá, ngủ yên, chết chóc. Mùa xuân là mùa phục sinh, của sự sống, màu sắc, và ánh sáng huy hoàng. Mùa hạ là mùa của nắng ấm, biển mát, và nước mắt chia tay cho tuổi học trò. Và mùa thu là mùa của những cuộc tình đẫm lệ và cô đơn.

Mỗi mùa có những buồn vui khác nhau và tâm tình khác nhau.

Nhưng đó là vấn đề. Văn hóa thơ văn tạo cho chúng ta những tình cảm ta “phải” có cho mỗi cái nhãn—mùa thu thì thất tình, mùa đông thì lạnh lẽo chết chóc, mùa xuân thì vui tươi, và mùa hạ thì vùa vui vừa chia ly.

Continue reading Mọi mùa đều đẹp

Kính Vạn Hoa

Chào các bạn,

Nếu nhìn ngược về quá khứ, chúng ta luôn luôn có những hình ảnh đẹp, nhưng giờ đây đã mất, và không thể tạo lại được. Thời tiểu học chẳng hạn, cô thầy và một đám bạn, học và vui chơi cùng nhau mỗi ngày, hồn nhiên, vô tư. Bây giờ trở lại trường xưa, ký ức tràn đầy, nhưng không làm sao lấy lại những được ngày thơ ngây đó. Ngay cả những đứa bạn thân thiết ấu thơ thì ngày nay cũng nhiều thay đổi, và may ra thì thỉnh thoảng còn liên lạc được một hai người, những người khác đã mỗi người một nẻo.

Thường khi cuộc đời còn éo le hơn—đôi khi một tình bạn, một tình yêu, một hôn nhân đẹp bị đổ vỡ, và mỗi lần nhìn đến những ngày xưa thân ái, ta hối tiếc, ăn năn, và thỉnh thoảng đau buốt tâm can.

Continue reading Kính Vạn Hoa