Category Archives: Thơ

Mừng Xuân Quý Tỵ

xuanquyty2013

 

MỪNG XUÂN QUÝ TỴ

Quý Tỵ đã về vội tiễn đông
Trời se se lạnh phấn hương nồng
Ngàn hoa ướm nụ chờ hơi ấm
Xuân đến lộc vươn đón nắng hồng.

Thân chúc mọi nhà đa phúc lộc
An khang, thịnh vượng,chúc thành công.
Tân niên đầm ấm tình nhân thế
Đất nước vinh quang chí lạc hồng .

 

Kính chúc Anh Hoành,Chị Phượng  toàn gia đình nhà Chuối một năm mới muôn ngàn ân lộc và luôn có những vần thơ hay để lại đời.

Hồng Phúc

 

Đại Lải vui buồn cùng thi nhân

 

Bia

Tập thơ: “Gió làng ta xanh ngát” – NXB Hội nhà văn, 2012 của nhà thơ Trần Nhương gồm nhiều mảng đề tài. Người đọc day dứt, xót xa cùng tác giả với những chiêm nghiệm, cảm thông về phận người, về nhân tình thế thái. Có lẽ khi nhà thơ đã trải qua lửa đạn chiến tranh, đã qua cái tuổi: “Thất thập cổ lai hi”, trải bao bĩ cực nên càng thấm hơn cái đã có cùng tương lai của con người sống trên mảnh đất yêu thương và gian khổ. Ngay ở chùm thơ viết về Đại Lải, những tưởng cảnh đẹp sơn thủy hữu tình nơi đây sẽ làm tác giả nguôi ngoai đi phần nào những nỗi buồn nhân thế. Nhưng không, đằng sau vẻ thơ mộng kia lại là nỗi buồn sâu lắng của một con người biết trân trọng, giữ gìn cái đẹp và luôn mong một ngày mai tươi sáng hơn. Continue reading Đại Lải vui buồn cùng thi nhân

Nhiều bài thơ Việt trị giá tiền tỉ!

 
Dân tríTrước thông tin bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ được bán với số tiền 300 triệu, nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến cho biết: “Nếu làm tốt việc bảo vệ bản quyền, nhiều bài thơ sẽ mang về tiền tỉ, ví dụ, Bài thơ về đôi dép có thể thu được hơn 2 tỉ!”
 

Nhiều bài thơ Việt trị giá tiền tỉ!
Tác giả Trần Hoài Thu (tức Trần Đình Chính) vừa bán bản quyền bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ với số tiền 300 triệu đồng.

Mặt Đường Thất Vọng

 

    Những ngày bọn bành trướng Bắc Kinh hành động ngang ngược và trắng trợn ở Biển Đông, tôi tìm đọc lại trường ca “Mặt đường khát vọng” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm- những vần thơ đã làm rung động tâm tư biết bao lớp sinh viên chúng tôi một thời… Ngày hôm nay đọc lại, riêng tôi vẫn thấy rưng rưng. Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm! Tôi cả gan xin phép nhà thơ cho mượn cảm hứng sâu sắc và câu chữ tài hoa của ông để nói hộ nỗi niềm đau đớn cùng thất vọng của không ít người đã trót mang nặng tình yêu Đất Nước hôm nay…

Bài họa:

 

Máu thì đỏ mà tâm hồn đen kịt
Có chèo lái nổi tương lai Đất Nước không ?

( Dựa theo chương Tuổi trẻ không yên )

 

Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong cái ngày xa xưa “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ mẹ chẳng muốn ăn vì nghẹn ngào uất ức
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết chế riễu bọn vua quan bạo tàn và đánh giặc
Continue reading Mặt Đường Thất Vọng

Sài Gòn dậy mà đi

 
Tuổi Trẻ – “Áo mẹ cơm cha/ Một đời không trả hết/ Chính mẹ cha đã dạy cho trái tim con biết/ Thế nào là tình yêu giữa những người nghèo… Con đã thấy trên đường đi về phía trước

Nghìn hố sâu ngăn cách vô cùng/ Mỗi người dân mang một chiếc cùm/ Khản cổ kêu gào áo cơm dân chủ…”.

Sách vừa được NXB Trẻ ấn hành quý IV-2012 – Ảnh: L.Đ.

 

Những vần thơ của anh Lê Văn Nuôi ngày nào viết trong khám Chí Hòa vừa được tìm thấy, trở thành nội dung tươi mới thời sự trong tập ký Sài Gòn dậy mà đi, do NXB Trẻ tái bản từ lần in năm 2000. Continue reading Sài Gòn dậy mà đi

Bốn Mùa Yêu

 

BỐN MÙA
 Nguyễn Nguyên Bẩy

 

Nếu em là hạt mưa Xuân

Anh là chồi biếc uống chầm chậm em

Nếu em ngọn gió Hè lên

Anh xin là cánh diều êm lưng trời

Nếu em trăng Thu chơi vơi

Anh nằm trên cỏ hát cười cùng em

Nếu em đơn chiếc mùa Đông

Anh là nắng ấm ửng hồng má em

Dù em chỉ muốn là em

Nhưng anh vẫn cứ là anh bốn mùa

(Rút trong tập: “99 khúc tặng Liên”, NXB Văn học năm 2012)

 

Đôi dòng cảm nhận của Trần Vân Hạc:

Bài thơ chỉ có năm cặp lục bát mà có tới bốn từ mang tính giả thiết “nếu” và năm từ: “là”, cùng những hình tượng nghệ thuật như “mưa Xuân”, “gió Hè”, “cánh diều”, “trăng Thu”, “mùa Đông”… nhưng đã chuyển tải được những giá trị cùng những cung bậc tinh tế và sâu sắc nhất của tình yêu chân chính của đời người.

Continue reading Bốn Mùa Yêu

Chị Tôi

 

Cứ mỗi lần gà gáy
Chị tôi lại giật mình
Tưởng anh về gõ cửa
Nên ngọn đèn rung rinh

Chị tôi hay máy mắt
Hay thình lình hắt hơi
Người nhắc nhiều như thế
Chắc chỉ là anh tôi.

Chị bảo anh khỏe lắm
Tóc mượt như cỏ xanh
Chắc khi họ báo tử
Đã viết nhầm tên anh

Chị thấy mình thèm khế
Chị thấy mình thèm chanh
Mấy chục năm như thế
Chị tôi ru bóng mình !

Chị khoe anh về bảo
Em mới thật anh hùng
Một mình vẫn chiến đấu
Đến hơi thở cuối cùng !

Rồi chị tôi để lại
Sợi tóc mình bạc phơ
Cạnh huân chương chiến thắng
Của anh trên bàn thờ

Continue reading Chị Tôi

Tập thơ HỒ XUÂN HƯƠNG TÁI LAI

 

Nxb Văn hoá Thông tin 2012
PHẠM NGỌC THÁI

ĐÔI LỜI BỘC BẠCH

Thiết nghĩ: Đời người sinh ra trong cõi trần ai… âu cũng chỉ là bể khổ trầm luân, cái nợ đời mà ta phải trả, trả xong rồi thì chết cuốn theo đi những cát bụi cuộc đời. Nhưng liệu “thơ” có phải cũng ở trong cái nợ đời, nợ kiếp ấy không? Bởi nếu không có thơ cuộc đời tôi sẽ trở thành vô nghĩa! Bươn bả trong đống cát bụi cuộc đời ấy vì miếng cơm manh áo, thơ ca trở thành sứ mạng, là giá trị tồn tại, ý nghĩa về sự sống mà trong những năm tháng tôi đã chứng nhận ở cõi thế gian này.

Như tôi từng viết: Sáng tác thơ là một ham muốn lớn, một niềm vui thú lớn của bản thân tôi sống ở dân gian. Việc bàn cãi về thơ hiện đại ngày nay còn nhiều mâu thuẫn giữa các luồng tư tưởng khác nhau. Song dù thế nào thì thi ca cũng là một thế giới thật kì vĩ, vẻ đẹp của thế giới ấy đầy bí ẩn, giầu sắc thái và huyền diệu.

Continue reading Tập thơ HỒ XUÂN HƯƠNG TÁI LAI

Vài ý nghĩ về Thơ Việt hôm nay và những cách ứng xử với Thơ

 

 

Thời gian dài vừa qua, đời sống văn hóa & tinh thần nói chung, đời sống văn chương nói riêng đã diễn ra tình trạng loạn chuẩn tới mức báo động, và nổi lên những hiện tượng kỳ dị- nổi bật nhất là tình trạng “lạm phát thơ” ( như tên một bài viết), mà đỉnh cao (hay thực chất là biến tướng quái đản của nó) là hiện tượng người làm thơ dám tự nhận “mượn bút tiền nhân”…

Là một người yêu thơ, và đang làm một công việc có thể nói là lấy thơ ca làm gốc, tôi xin mạnh dạn góp mấy lời lạm bàn về hiện trạng trên.

Đúng là có sự thật: “Nhan nhản những tập thơ vô thưởng vô phạt xuất hiện trong các giải thưởng, trên quầy sách, trên bàn thờ tổ tiên hay trên những trang mạng cá nhân. Đó là thứ thơ sáo mòn, nhạt thếch và cũ rích, tưởng như vừa khai quật trong bãi thải của quên lãng…Nhưng cũng không ít người say mê với nó và tưởng mình không thua gì Nguyễn Bính, Xuân Hương khi được một số độc giả khen vuốt ve trên mạng ảo…” (“Hiện tượng vè hóa, văn xuôi hóa và cũ hóa Thơ…cần báo động” – Nguyễn Trọng Tạo – trieuxuan.info ). Quả thực có chuyện: “Thơ thập- diện- mai- phục… thơ làm tắc nghẽn mọi ngóc ngách, ngõ hẻm, đường sá, giao lộ tinh thần khiến cho thơ sạch không có lối đi.” ( “Vấn nạn thơ đầy đường”- trannhuong.com). Bản thân tôi cũng đã bày tỏ thái độ trước sự lạm phát thơ này trong vài bộ phim truyện truyền hình phát trên Văn nghệ chủ nhật, như phim “Trời cho- trò chơi”: một ông được đền bù đất đai đã vung tiền cho mình và vợ con làm sang- vợ mở phủ, con gái mua sắm, còn bản thân thì cho in thơ “con cóc” của mình để khoe và để biếu (do một cò mồi kích thích dẫn dắt mà diễn viên Xuân Bắc thủ vai rất đạt)

Continue reading Vài ý nghĩ về Thơ Việt hôm nay và những cách ứng xử với Thơ

Thơ Bạn Thơ – Một sân chơi rộng mở và lý thú

 

Dương Huyền Nga

Tập: “Thơ Bạn Thơ” –  nhà xuất bản Văn học năm 2012, chủ biên: Lý Phương Liên và Nguyễn Nguyên Bảy vừa mới ra mắt độc giả đã thu hút được sự chú ý của những người yêu thơ hay, yêu cái đẹp.

Điều quí giá ở tập “Thơ Bạn Thơ” chính là sự “chí công vô tư” của hai vợ chồng nhà thơ chủ biên, là tấm lòng đầy ắp tình thi hữu của anh chị với các bạn thơ, với cuộc đời. Trong số tác giả có bài in trong tập, có  nhiều  gương mặt đã thành danh, đã có nhiều bài thơ “đi cùng năm tháng”, còn có một số tác giả chưa bao giờ tự nhận mình là: “Nhà thơ”. Người đọc nhớ tới quan niệm về thơ trong: “Thủng thẳng với thơ” của nhà thơ Nguyễn Nguyên Bẩy: thơ là thơ”, hay nói một cách khác, thơ hay, thơ chân chính đồng nghĩa với cái đẹp, mà cái đẹp thì không phân biệt vị trí xã hội và trường tồn với thời gian.

Continue reading Thơ Bạn Thơ – Một sân chơi rộng mở và lý thú

Giới thiệu sách: Thơ Bạn Thơ

 

Ngày 21-08-2012, NXB Văn học cho ra lò tập Thơ Bạn Thơ, 306 trang khổ 20 x 20 cm in trên giấy sang trọng, bìa carton in bốn màu. Sách do vợ chồng thi sỹ Nguyễn Nguyên Bẩy, Lý Phương Liên tổ chức bản thảo và liên kết xuất bản với NXB Văn học. Đây là tập I, trong tổng số 5 tập Thơ Bạn Thơ sẽ lần lượt xuất bản.

Chịu trách nhiệm xuất bản: Nguyễn Anh Vũ

Biên tập: Nhà văn Triệu Xuân

Bìa của họa sỹ Đỗ Duy Ngọc

Tập I Thơ bạn Thơ gồm ba phần:

Phần 1 có 99 câu thơ hay của 99 tác giả.

Phần 2 có thơ của 10 nhà thơ đã khuất: Hoài Anh/ Trần Hòa Bình/ Nguyễn Trọng Định/ Bùi Giáng/ Hải Kỳ/ Nguyễn Lâm/ Lưu Trọng Lư/ Dương Kiều Minh/ Tường Vân/ Lê Trí Viễn.

Continue reading Giới thiệu sách: Thơ Bạn Thơ

Thơ gặp gỡ thơ

 

Tùy bút
 Nguyễn Nguyên Bảy

Seattle, ngày..tháng sáu, năm 2012.Gửi bạn thơ.

( Dòng viết trên chỉ mang ý nghĩa định vị không gian, thời gian, đối tượng người đọc, đồng thời nhắc nhở người viết không lặp lại những chi tiết đã định vị trong bài lan man này…)


 

Bữa đọc bài thơ Lời Chim Câu ở sân trường UW, một bà Mỹ thân thiện mở lòng: Tôi là J. Tôi muốn là bạn thơ của ông được không? Tôi quá choáng trước câu chào hỏi vang lên bằng tiếng Việt, chuẩn dấu sắc trong chữ muốn, chuẩn dấu nặng trong chữ bạn và chữ được. Tôi đáp như reo: Bà biết tiếng Việt? Bà Mỹ cười: Tôi là cô giáo, tôi biết tiếng Việt một chút. Biết làm thơ bằng tiếng Anh một chút nên rất muốn là bạn thơ của ông. Tôi thích một chút bài thơ Chim Câu ông vừa đọc. Tôi muốn đọc bài thơ ấy bằng văn bản một chút? Tôi gật gật nhiều lần đầu cùng những lời như vô thức yes yes ok ok, mà thực trong lòng đang nói:  Bạn ơi, những câu tiếng Việt bạn vừa cất lên, sắc mầu âm thanh, cung bực nhạc điệu, ý tứ chân tình, tôi cảm như đang nghe bà nói thơ. Cảm ơn bà đã thơ hóa tiếng mẹ đẻ của tôi.. Chúng tôi nắm tay nhau chặt hơn bình thường sau khi hẹn cuối tuần gặp lại. Cho phép chồng tôi, cũng là nhà thơ, đi cùng tôi một chút, được không? Tôi cố thăng hoa niềm hân hoan của mình trong những tiếng Anh đa tầng nghĩa yes ok thank u..

 
Continue reading Thơ gặp gỡ thơ

Gặp Mẹ Người Trời

 

nnb theo Trần Nhương

GẶP MẸ NGƯỜI TRỜI

( Sống ở quê nhà, tôi luôn nhìn thấy Mẹ tôi trên tầng mây hoa, những tưởng xa quê là xa Mẹ, nào ngờ, một trưa nắng ở Seattle, đang ngơ ngác tìm mây, đã nghe nhìn thấy Mẹ, vội ghi lại bằng văn vần Gặp Gỡ Kỳ Lạ này..)

Thơ Nguyễn Nguyên Bảy

 

1
MẸ NÓI VỚI BẠC ĐẦU
Hời hời bạc đầu bé bỏng
Ngước thấy Mẹ sao tròng ngơ ngác thế
Bộ con tưởng bay từ quê qua Mỹ
Chốn bồng lai không ở dưới mây trời?
Hời hời bạc đầu chơi vơi
Mẹ đang bận trẩy hội trời bán nắng
Continue reading Gặp Mẹ Người Trời

Soi tận ngọn nguồn để thấu cao xanh

 

CÁI NHÌN

Vũng nước nhỏ dưới chân núi
Soi
Tận đỉnh.

(Mai Văn Phấn)
(Rút trong tập: “Hoa giấu mặt”, NXB Hội nhà văn, năm 2012)

 
Câu mở đầu tưởng chừng đơn thuần chỉ miêu tả thực ra đã mang chủ đề của bài thơ.

Để rồi khi triển khai ý ở câu thứ hai, dẫu tác giả chỉ dùng một từ: “Soi” nhưng đã gợi bao suy tư cho người đọc. Ai “soi” đây, “soi” để làm gì, để thêm một lần nhìn lại chính mình, từ bề ngoài tới bên trong, hay đơn giản chỉ để làm duyên..?

Ý thơ chợt vỡ òa với câu kết: “Tận đỉnh”. Thì ra thi sĩ họ Mai kia đã bắc một nhịp cầu giữa“vũng nước nhỏ” khiêm nhường dưới chân núi kia với chiều cao ngút ngát của “núi”. Từ “soi” sao mà đắc dụng, đây đâu phải là sự ngẫu nhiên mà là sự xem xét lại mình, từ cội nguồn, nơi bắt đầu của đời người tới những đỉnh cao đã đạt, hình như có tiếng thầm thì đâu đây: “Xưa, núi kia cũng sinh ra từ “vũng nước nhỏ” này” .

Continue reading Soi tận ngọn nguồn để thấu cao xanh