
Continue reading Czardas – Khúc nhạc lẫy lừng của Vittorio Monti

Continue reading Czardas – Khúc nhạc lẫy lừng của Vittorio Monti
Viết giới thiệu về bài hát của chính mình xem ra không dễ chút nào vì dễ làm mọi người tưởng là mình…khoe 😀 (Xấu hổ chết đi được!)
Nhưng chẳng sao cả, vì đây là một bài hát cũ. Ít ra nó cũng đã hơn…30 tuổi.
Nhắc lại như một kỉ niệm vui của một thời tuổi trẻ, tuổi của những mơ ước và mơ…mộng 😀
Dạo ấy, khoảng năm 1977 mình cũng tập tò viết nhạc. Vốn nhạc lý ít ỏi tự học và cây đàn Guitar, thế là thành…nhạc sĩ 😀

Ông nguyên là Phó Tổng thư ký Hội Nhạc sĩ Việt Nam khoá IV và V. Tổng biên tập tạp chí Âm nhạc (từ 1989), và tờ Thế giới Âm nhạc (từ 1996). Ông còn là hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, và là nhạc sĩ đầu tiên được kết nạp vào Hội Điện ảnh Việt Nam, hội viên Hội Văn Nghệ Hà Nội, Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Giao lưu Văn hoá Việt – Nhật, Uỷ viên Uỷ ban Quốc gia Thập kỷ Phát hành Văn hoá quốc tế.
Chuyện những bài thơ phổ nhạc là điều rất bình thường ở Việt Nam, thường là khi nhạc sĩ gặp một bài thơ cảm thấy “tâm đắc”, “ưng ý” là sẽ khoác cho nó một chiếc áo mới, thổi vào bài thơ một sức sống mới, một linh hồn và diện mạo mới.
Nhiều nhạc sĩ Việt Nam có khả năng sử dụng ngôn ngữ không hề thua kém các nhà thơ, nhà văn. Ví dụ như Trịnh Công Sơn chẳng hạn, chỉ là những tựa đề bài hát nhưng nó đã mang một sức sống lâu bền, thường được dùng trong các dịp hội hè đặc biệt hay trong các chuyên đề như: Nối vòng tay lớn, Tuổi đời mênh mông… và các quán cà phê cũng không bỏ lỡ cơ hội với những: Diễm xưa, Hạ trắng, Biển nhớ…tha hồ mà trưng làm bảng hiệu cho thêm phần… phong phú. 😀
Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một ca khúc mùa thu rất lạ, lạ bởi vì một nhạc sĩ Việt Nam (Phạm Duy) lại phổ thơ từ một bài thơ của thi sĩ pháp (Paul Verlain)

Ban nhạc của Andre Rieu quy tụ các tay nhạc công nhà nghề và các giọng ca cự phách từ nhiều nước trên thế giới đúng với câu ” Âm nhạc không biên giới “.
Khác với lối trình diễn có vẻ nghiêm trang và y phục “đứng đắn” của các ban nhạc đại hòa tấu cổ điển, dàn nhạc của Andre Rieu nhìn thoải mái khi trình diễn và trang phục thì vừa lịch sự, vừa lộng lẫy sang trọng…theo phong cách cổ điển Âu châu. Các nữ nghệ sỹ đều mặc đầm xòe, loại y phục qúy tộc Âu châu xa xưa.
Valentina Lisitsa là một nghệ sĩ Piano cổ điển, sinh 1973 tại Kiev, Ukraine. Chồng Lisitsa: Alexei Kuznetsoff , cũng là một nghệ sĩ dương cầm và hai người thường biểu diễn song tấu piano cùng nhau.
Năm 1991, họ đã giành được giải thưởng đầu tiên trong cuộc thi Piano Dranoff Murray. Trong cùng năm đó, họ chuyển đến Hoa Kỳ để tiếp tục sự nghiệp.
Gia đình Lisitsa hiện cư trú tại Bắc Carolina, Hoa Kỳ. La Campanella đã được giới thiệu trên Dochuoinon nên mình không nhắc lại, chỉ giới thiệu với các bạn ngón đàn của Pianist Valentina Lisitsa, những ngón tay nhảy múa trên phím đàn tuyệt diệu đến nỗi nếu bạn không xem thì bạn không thể tưởng tượng ra..:D
Thuở những năm đầu thập niên 1970, tình cờ có được tập nhạc “17 tình ca bất tử” do NS. Phạm Duy soạn lời Việt.
Phải nói là Phạm Duy chọn bài nào cũng hay, từ những One day (When we were young), Sérénata, Sérénade, Tristesse, Élégie, Back to Soriento, Réverie….đều làm mình say mê bởi giai điệu đẹp lạ lùng.
Nhưng có một điều làm những người mới biết chơi đàn Guitar như mình phải ngán là những bản nhạc này đều rất hay và rất …khó hát. Phạm Duy đặt lời Việt thì khó có ai qua mặt (kể cả sau này, nhiều nhạc sĩ khác đặt lời vẫn không qua tài Phạm Duy). Thế hệ mình có lẽ ảnh hưởng nhiều NS Trịnh Công Sơn, nghĩa là các nam thanh niên (HSSV) ngày xưa ấy phần lớn đều biết chơi Guitar, đơn giản chỉ là vì hát nhạc TCS mà đệm Guitar thì rất…dễ 😀
Sóng sông Danube là điệu valse được nhà soạn nhạc Iosif Ivanovici (1845–1902) biên soạn vào năm 1880, và nó đã trở thành một trong những giai điệu Romanian nổi tiếng nhất trên thế giới. Ở Mỹ, nó thường được biết đến với cái tên The Anniversary Song.
Có vẻ …không nổi tiếng bằng bài Valse của Johann Strauss : Beau Danube Bleu (Giòng sông xanh), ca khúc Sóng Danube vẫn có nét đẹp riêng với giai điệu mượt mà, nhẹ nhàng mà cuồn cuộn như sóng vỗ bờ…
Các bạn nghe ba clip về Sóng Danube:
Trước khi tan biến và hòa nhập hoàn toàn vào Việt Nam, người Chăm đã từng tạo dựng một xứ sở Champa hùng mạnh.
Trong quá trình tạo dựng đất nước, người Chăm cũng đã tạo nên một nền văn hóa giàu bản sắc, đặc biệt là về âm nhạc.
Đại Việt sử ký còn ghi: Năm 1202, vua Lý Cao Tông theo điệu Chiêm Thành mà sáng chế ra nhạc khúc Chiêm Thành âm. (Chúng ta không thể nghe được khúc nhạc ấy nữa nhưng chắc chắn nó phải rất hay, nếu không sao đến…Vua cũng mê nhỉ? )
Nhạc sĩ Trần Quang Lộc sinh năm 1945, tại Quảng Trị, theo học âm nhạc tại Trường Quốc gia âm nhạc Huế năm ông 20 tuổi. Ông bắt đầu sáng tác vào cuối thập niên 1960. Tuyển tập đầu tiên của ông Hát trong dòng sông xưa được xuất bản năm 1970.
Bản nhạc nổi tiếng nhất của Trần Quang Lộc có lẽ là bài “Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội?” hoàn tất năm 1972, phổ từ thơ của Tô Như Châu. Bài bát được đón nhận nồng nhiệt từ các ca sĩ cũng như thính giả, vì lời nghe lãng mạn, mơ màng của mùa thu, lồng trong một khung cảnh cổ kính của Thăng Long xưa với lịch sử của “hồn Trưng Vương sông Hát”…

‘’Are you going’ to Scarborough Fair?
Parsley, sage, rosemary, and thyme.
Remember me to one who lives there,
She once was a true love of mine’’
Scarborough Fair là tên một bài hát dân ca Anh, được trình bày nhiều lần bởi các ca sĩ khác nhau, đa số với phong cách ballad. Theo Wikipedia, bài hát dường như đã xuất hiện trong dân gian Anh từ cuối thế kỉ 17, dù với lời nhạc có khác so với phiên bản bây giờ.
Nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến sinh năm Giáp Dần (1974). Là một kiến trúc sư nhưng sau những sáng tác như “Bà tôi”, “Giọt sương bay lên”, anh được coi như một “hiện tượng” dù anh chưa bao giờ nghĩ mình là nhạc sĩ.
Sau thành công của album đầu tiên “Giọt sương bay lên”, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến tới đây sẽ cho ra mắt album thứ hai của anh với tiêu đề “Ngồi trên vách nắng” với những ca khúc mang phong cách dân gian đương đại, được coi là sở trường của anh..
“À ơi, taxi đi ngủ, đèn đường ham chơi, cá vàng thôi bơi, đồng hồ vẫn chạy…” Những lời ru lạ lẫm và có phần hơi “ngổ ngáo” từ ca khúc “Hát Ru” của Nguyễn Vĩnh Tiến dường như đã thoát ra thật xa từ lời ru ầu ơ truyền thống của mẹ thủơ nào.
Johann Sebastian Bach (1685 – 1750) nhạc sĩ người Đức, người đã có những đóng góp to lớn cho kho tàng âm nhạc của nhân loại. Âm nhạc của Bach đã tạo nên bước ngoặt quan trọng của lịch sử âm nhạc phương Tây, đánh dấu sự phát triển đỉnh cao của thời kì âm nhạc Baroque và mang trong mình những mầm mống đầu tiên của một thời kì mới đầy sức sống và hơi thở của thời đại, thời kì Cổ điển và Lãng mạn sau này.
Những tác phẩm của ông thừa hưởng những nét đẹp của những nền âm nhạc lớn, những mạch nguồn của âm nhạc cổ điển như âm nhạc Đức, âm nhạc Pháp, âm nhạc Ý và âm nhạc Hà Lan. Sự kết hợp những phong cách âm nhạc khác nhau trong một cách tư duy khúc chiết và logic rất đặc trưng của Bach đã tạo nên cái phong phú, sâu sắc và bao quát của âm nhạc Bach. Song trên tất cả, chính cuộc sống luôn vận động, chính cá tính mạnh mẽ và nghị lực đã làm cho âm nhạc Bach bước ra khỏi mái vòm của nhà thờ để đến với những giá trị nhân văn bất diệt, không lu mờ trước những chuyển động bất tận của xã hội, thời đại và con người.

Camille Huyền tâm sự về hành trình ra đời của album nhạc Cung Tiến trong 3 năm vật vã, cũng như đọc lời tựa chị viết trong tập nhạc kèm theo: “Venice, năm 2004, tình cờ Camille nắm trên tay tập nhạc Cung Tiến. Mượn tập nhạc mang về Thụy Sĩ, Camille bắt đầu tập hát mỗi đêm từng nốt từng nốt với cây guitar trong suốt một năm trời. Càng ngày càng đam mê trước ý tưởng sâu-sang-đẹp của những bài thơ, trước tài nghệ phi thường của anh Cung Tiến”.
Continue reading Walther Giger & Camille Huyền: Hội ngộ nhạc Cung Tiến & thơ Hàn Mặc Tử

Tôi muốn bắt đầu với một câu chuyện nhỏ và đơn giản :
“ Một hôm cún con hỏi mẹ
– Hạnh phúc là gì hả mẹ ?
Mẹ trả lời : Hạnh phúc chình là chiếc đuôi của con đấy.
Cún con nghe vậy thì cảm thấy rất phấn khích, nó không ngờ hạnh phúc mà người lớn hay nói đến lại gần đến vậy, ngay phía sau lưng mình thôi. Thế là nó cố quay người lại, cố gắng dùng mõm để cắn lấy chiếc đuôi của mình, nhưng nào có được! Cái đuôi quá xa và nó cứ thế quay vòng vòng một chỗ trông rất buồn cười và ngộ nghĩnh.Được một lúc, nó quay sang hỏi mẹ :
Sao con không thể nào mà túm lấy được hạnh phúc hả mẹ?
Cún mẹ cười và đáp :
Thế đấy con ạ, con đừng bao giờ cố gắng chạy theo hạnh phúc mà hãy cứ sống tốt và vui vẻ đi đã, khi ấy hạnh phúc sẽ tự động mà chạy theo con. “