Category Archives: Nhạc Xanh

Có một lãng tử thơ…

 

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa

Giã tên Hậu, nghệ là Thiên Ca, tuồi nhỏ thua con trai tôi một đoạn. Tôi tình cờ còn giã vẻ như cố ý mà thành duyên “thầy trò”. Ngay lần gặp nhất, khi tôi đến tòa báo T, nơi giã đang “làm”, bàn công việc với H, giã chào tôi là thầy và xưng con. Tôi hơi ngỡ, nhưng quen thói lòa xòa mới bảo Mình vừa quen nhau mà. Giã đáp: Với con, thầy đã là thầy của con tử lâu rổi. Hỏi thêm: Lâu là bao giờ? Giã thoáng bẽn lẽn: Từ ngày con lên tầu đi hoang… Tôi hết hồn: Ta dạy nhà ngươi đi hoang hồi nào? Rồi cả ba, tôi H và giã cùng cười ngất.

Giã đã ấn tượng với tôi ngay lần gặp đầu tiên ấy. Sau đó vài đôi ngày, gặp giã lần hai, tôi hoàn toàn bị choáng vì giã, giã và H. bất ngờ tổ chức tặng tôi một bữa cà phê tiệc khá tráng để tôi tự “tung hô” mình nhân ra mắt quyển thơ Nguyễn Nguyên Bảy 1, tại Quán XO trên đường Nguyễn Huệ ( Quán XO, đã từng có tiếng và nay đã buộc phải dẹp để xây building ). Bữa cà phê tiệc này khiến tôi cảm động túy lúy tình bạn xưa xưa của tôi với H. và tình bạn tân toanh của tôi với giã, hai chữ tình bạn viết hoa. Bữa đó giã ôm đàn và hát tặng tôi, giã hát không hay như ca sĩ “xịn”, nhưng thật đắm say, đắm say chân tình dìm trong đôi mắt mặc áo kính thời “Hoàng Đế Trung Hoa cuối cùng”. Tôi và có lẽ nhiều cử tọa khác đã mềm lòng trong tiếng hát. Bài hát ấy, tên, Mơ Về Hà Nội

Continue reading Có một lãng tử thơ…

Cặp song tấu Piano “đình đám”…

 

Piano là một nhạc cụ đặc biệt, bởi người ta có thể chơi cùng lúc hai người (bốn tay) trên một cây đàn. (Tất nhiên không phải trò nghịch ngợm như sau này ta thấy thiên hạ chơi Guitar bốn tay theo kiểu “tạp kỹ”), bởi piano cho hai người thường được soạn một cách bài bản, nghiêm túc sao cho sự phối hợp phải hài hòa đến mức không thể có sơ sót, dù là rất nhỏ.

Vậy mà ở Mỹ, hiện nay có một cặp “Piano Duo” đang nổi đình nổi đám bởi phong cách mới lạ của họ. Âm nhạc là một bộ môn nghệ thuật thì rõ rồi, và biểu diễn âm nhạc cũng là một nghệ thuật mà sự cách tân không bao giờ thừa, bởi công chúng không muốn nghe một bản nhạc (dù hay cách mấy) mà mỗi lần nghe lại thấy chẳng khác gì bản nhạc mình đã từng nghe.

Continue reading Cặp song tấu Piano “đình đám”…

Hava Nagila


 

Hava Nagila (Hãy để chúng tôi vui mừng) là một bài dân ca Do Thái rất nổi tiếng. Giai điệu đẹp đẽ và tràn đầy hy vọng.

Bài hát đã ra đời trong hoàn cảnh nào khi Do Thái chỉ mới tái lập quốc gia (1948)?

Thật lạ là giai điệu này lại có nguồn gốc từ một điệu múa dân gian vùng Ukraine.

Một giả thuyết khác cho rằng Abraham Zevi Idelsohn chính là người mang đến sự tồn tại của bài hát trong hình thức hiện tại của nó.

Abraham Zevi Idelsohn là người Latvia gốc Do Thái, khi còn là một ca sĩ trẻ, ông đã rời bỏ Latvia để đến Đức và Nam Phi. Sau đó ông về Jérusalem để theo đuổi ước mơ được hát những bài hát bằng tiếng truyền thống của dân tộc.

Continue reading Hava Nagila

Đàn tranh Hải Phượng

 

Khác với đàn Bầu là nhạc cụ thuần Việt, đàn Tranh lại có xuất xứ từ…Trung Quốc.

Không riêng Việt Nam, một số nước Châu Á cũng có những loại đàn Tranh tương tự với những tên gọi khác nhau (ví dụ đàn Koto của Nhật hay Gayageum của Hàn Quốc)

Vì có 16 dây, nên đàn Tranh Việt Nam còn có tên gọi là Thập Lục huyền cầm hay đàn Thập Lục.

Theo GS. Trần Văn Khê: “Nguồn gốc Đàn Tranh Việt Nam là đàn “Tranh” giống như đàn “Sắt” từ Trung Quốc truyền sang nước Việt có thể từ đời Trần hay trước nữa, dùng trong dân dã dưới dạng 9 dây, 15 dây, 16 dây và từ xưa đến giờ thay đổi số dây từ dây tơ sang dây cước (dây đồng) đến dây thép. Nhưng qua 7, 8 thế kỷ, người nước Việt dùng nó, tạo cho nó một phong cách đặc thù trong thủ pháp, ngón đàn, tay nhấn nhá, trong thang âm điệu thức. Đàn tranh đã thành nhạc cụ hoàn toàn mang tính dân tộc Việt Nam vì đã được người Việt ưa dùng, truyền từ đời này đến đời kia hằng 7-8 trǎm nǎm, phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của người Việt, và thể hiện rõ ngôn ngữ âm nhạc Việt Nam.”

Continue reading Đàn tranh Hải Phượng

Danh sáo Nguyễn Đình Nghĩa

Sáo là nhạc cụ thổi hơi (thường làm bằng ống trúc) có từ thời kỳ cổ đại, rất nhiều nước trên thế giới sử dụng sáo với nhiều hình dáng và cấu tạo khác nhau.Ở Việt Nam loại sáo ngang (ngũ cung) ngày xưa có 6 lỗ bấm cách đều nhau nhưng không còn được sử dụng. Loại sáo ngang ngày nay có các lỗ bấm theo hệ thống thất cung với tên gọi khác nhau căn cứ vào âm trầm nhất, thí dụ như sáo đô, sáo rê, sáo mi giáng và sáo sol …

Mỗi loại sáo có giọng riêng nên người diễn thường chọn loại sáo làm sao để phù hợp với bài bản. Gần đây một số nghệ nhân đã khoét thêm một số lỗ bấm phụ trên thân sáo, giúp việc diễn tấu dễ dàng.

Continue reading Danh sáo Nguyễn Đình Nghĩa

Tell Me Why

 

In my dreams, Children sing
A song of love for every boy and girl
The sky is blue, the fields are green
And laughter is the language of the world
Then I wake and all I see is a world full of people in need

Trong giấc mơ của em, bao bạn nhỏ đang hát
Bài hát của tình yêu dạt dào cho mỗi cô bé và cậu con trai
Bầu trời xanh trong, và cánh đồng xanh ngát
Và tiếng cười là ngôn ngữ của cả thế gian
..Nhưng rồi, em thức dậy và ngỡ ngàng nhận ra, quanh ta là bao người khốn khổ…..

Continue reading Tell Me Why

Phiên chợ Ba Tư: Nhạc khúc của âm thanh & sắc màu…

 

In a Persian Market (Phiên chợ Ba Tư) là một tác phẩm quen thuộc với giới nghe/chơi nhạc cổ điển, mặc dù tác giả của nó – Albert Ketèlbey, không phải là một nhà soạn nhạc cổ điển. Thành công lớn nhất của Albert Ketelby với tư cách một nhà soạn nhạc là những tác phẩm nhạc nhẹ viết cho dàn nhạc mang tính miêu tả (trong đó có tác phẩm In a Persian Market)
Albert William Ketèlbey (1875-1959) sinh tại Birmingham, Anh. Ông là một nghệ sĩ dương cầm và là một nhà soạn nhạc.

 

Theo nhà phê bình Anh Ralph Hill, đây là tác phẩm về Ba Tư hay nhất được viết ra bên ngoài vùng đất này với một mối quan tâm lớn đến màu sắc phối khí. Màu sắc phối khí phong phú là một đặc trưng lớn trong nhiều sáng tác của Ketèlbey. Có họa sĩ vẽ cover cho tác phẩm của ông đã hóm hỉnh mô tả chính nhà soạn nhạc như một phù thủy đang pha chế một hỗn hợp âm điệu trong một cái vạc lớn. Ketèlbey đã pha màu và vẽ ra loạt 9 bức tranh liên hoàn miêu tả cảnh tượng một phiên chợ Ba Tư cổ xưa trong “In a Persian market”:

 
Continue reading Phiên chợ Ba Tư: Nhạc khúc của âm thanh & sắc màu…

Yêu Huế

 

Giày năm ngón,

Tình yêu Huế bắt nguồn trong cậu từ khi nào? Phải chăng từ ngày mới sinh ra và cậu được ru bằng những câu ca Huế ngọt ngào trong vòng tay mẹ?

Tớ chẳng được ru bằng giọng Huế, cũng chẳng được biết những câu chuyện Huế, xem những bức ảnh phố cổ u buồn của người cha người mẹ xa xứ muốn cậu nhớ nguồn cội quê nhà. Nhưng tớ vẫn yêu Huế bằng một thứ tình dịu dàng của người bạn lạ hoắc bỗng đến Huế và bỗng yêu.

Continue reading Yêu Huế

Đi tìm bài dân ca “Bèo dạt mây trôi”


 

Từ email của một anh bạn văn, mình tìm và nghe lại bài dân ca nổi tiếng của Việt Nam: “Bèo dạt mây trôi” và tìm thấy nhiều điều khá thú vị chung quanh bài hát này.

Theo Wiki:

” Bèo dạt mây trôi là một bài hát dân ca Việt Nam, với nội dung thể hiện nỗi nhớ của người con gái/chàng trai đối với người yêu ở phương xa. Chưa có nghiên cứu xác định được chính xác nguồn gốc của bài nhưng các website âm nhạc Việt Nam phần lớn đều cho rằng bài xuất xứ từ quan họ Bắc Ninh, trong khi đó các phương tiện thông tin đại chúng lại nhận định bài là dân ca đồng bằng Bắc bộ, thậm chí là dân ca Nghệ Tĩnh.”

Continue reading Đi tìm bài dân ca “Bèo dạt mây trôi”

Michael Nyman & Nhạc phim The Piano

 

Các bạn đã từng xem bộ phim The Piano nổi tiếng một thời chưa nhỉ?

Đây là một bộ phim hay, rất nhiều cảm xúc. The Piano – bộ phim của Jane Campion, một trong số ít những nữ đạo diễn gặt hái thành công, nhận nhiều đề cử và đoạt Oscar cho Nữ diễn viên chính xuất sắc (Holly Hunter), Nữ diễn viên phụ xuất sắc (Anna Paquin) và Kịch bản gốc hay nhất. Ngoài ra, phim còn đoạt giải Cành cọ vàng tại LHP Cannes 1993.

Đóng góp vào thành công của The Piano tất nhiên không thể thiếu nhà soạn nhạc người Anh (gốc Do Thái): Michael Nyman.

Cốt truyện The Piano các bạn có thể xem theo link này.

Cô bé Flora dễ thương trong bộ phim The Piano (1993), người đã đạt được giải Oscar danh giá của Viện hàn lâm Mỹ cho vai nữ phụ xuất sắc nhất khi chỉ mới 11 tuổi chính là Anna Paquin. Anna Holene Paquin sinh năm1982 tại Winnipeg, Manitoba, Canada.

Continue reading Michael Nyman & Nhạc phim The Piano

Chúa đã tìm ra con – You found me – The Fray

 

(You found me là một trong những hit lớn nhất của The Fray. Thủ lĩnh nhóm The Fray  Isaac Slade nói ý tưởng về góc phố trong bài hát và hình ảnh Chúa hút thuốc đến với anh trong một giấc mơ. Bài hát nói về sự tuyệt vọng, và tôi thấy trong bài hát hình ảnh của mình.Đôi khi cũng cần tuyệt vọng mới thấy sự quý giá của ánh sáng hi vọng—Kỳ Nam)

Góc đường số 1 và  Amistad

Đôi khi, tôi tự hỏi trên đời này liệu có chúa hay không , liệu người có nghe thấy những lời cầu nguyện , có nhìn thấy những nỗi đau của tôi, có giúp tôi thoát ra khỏi sự tuyệt vọng của mình.

Và rồi, tôi đã tìm thấy chúa.

Continue reading Chúa đã tìm ra con – You found me – The Fray

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Đừng hỏi tổ quốc có thể làm gì cho bạn; hãy hỏi bạn có thể làm gì cho tổ quốc” & “Tôi là người Berlin” – John F. Kennedy

 

Ngày 20 tháng 1 năm 1961, John F.Kennedy tuyên thệ nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ.  Lúc này tình hình chiến tranh lạnh đang căng thẳng trên thế giới.

2 khối Tư Bản Chủ Nghĩa và Xã Hội Chủ Nghĩa vẫn đối đầu và chạy đua vũ trang ngày càng quyết liệt: khối Warszawa thành lập năm 1955, chiến tranh ở Việt Nam, mâu thuẫn tại Berlin, Liên Xô đang thắng thế trong công nghệ vũ trụ (phóng phi thuyền không người lái đầu tiên – 1957), Cuba vẫn tiếp tục là nước XHCN ngay sát nách Hoa Kỳ…

Do vậy, có thể thấy các vấn đề đặt ra cho vị tân tổng thống này chủ yếu là đối ngoại (mặt dù ông vẫn phải lưu tâm đến giải pháp phát triển kinh tế và giải quyết phân biệt chủng tộc). Do đó, ông cần thúc đẩy sự nhiệt tình của nhân dân Mỹ chiến đấu và cống hiến cho toàn thế giới, toàn nhân loại, mặt khác, ông cần liên kết các nước khác tập hợp xung quanh nước Mỹ tiếp tục chống khối Cộng Sản.

Chúng ta hãy đọc và cảm nhận 2 bài diễn văn của ông:

Continue reading Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Đừng hỏi tổ quốc có thể làm gì cho bạn; hãy hỏi bạn có thể làm gì cho tổ quốc” & “Tôi là người Berlin” – John F. Kennedy

Fix You

 

Tôi không biết nhiều về nghệ thuật – bộ môn nhảy, khiêu vũ, nhưng rất thích dừng mắt xem những màn múa, nhảy hiện đại hoặc cổ điển trên tivi mỗi khi vô tình mở lướt qua.

Từ ngày biết đài AXN có chiếu chương trình trình So you think you can dance là cuộc thi nhảy tìm kiếm những tài năng nhảy vượt trội ở nước Mỹ, tôi bắt đầu canh giờ xem được vài phần thi từ vòng loại bán kết đến vòng cuối finale. Dù chỉ lờ mờ hiểu được một tí các thể loại và kĩ thuật dance mà những ngôi sao mới và cũ sử dụng, tôi cũng cảm nhận được ít nhiều nét đẹp của vũ hiện đại, và đặc biệt là sự cố gắng không kém của những con người làm nghệ thuật hình thể rất mệt, mà cũng rất tuyệt này.

Continue reading Fix You

“Hoa cẩm chướng” Tây Ban Nha

 

Hoa cẩm chướng (Clavelitos) là một khúc nhạc chiều (sérénade) rất nổi tiếng của Tây Ban Nha.

Từ thế kỷ XIII, nó đã được nhóm sinh viên (Los Tunos) hát để kiếm tiền trên đường phố Tây Ban Nha. Los Tunos là những sinh viên nghèo của các trường Đại Học, có năng khiếu âm nhạc, họ thường tụ tập đường phố lúc ban chiều để chơi Guitar, Mandolin và hát để kiếm thêm tiền trang trải việc ăn học.

Tất nhiên họ cũng không bỏ lỡ cơ hội tán tỉnh những cô gái trẻ xinh đẹp. 😀

Hoa Cẩm chướng (Clavelitos) là một ca khúc như thế…

Cẩm Chướng

Em ơi, cho anh hoa cẩm chướng
Cho anh hoa cẩm chướng của đôi môi em
Không có gì phải
Xấu hổ, dù nhiều dù ít
Anh sẽ tặng em một chiếc chuông
Anh hứa với em như vậy, em ơi
Nếu em cho anh mật ngọt
Mà em đang mang trong miệng

Continue reading “Hoa cẩm chướng” Tây Ban Nha

Jing: Tiếng hát & điệu múa cội nguồn từ chốn xa xôi…

 

“Trong vùng Tam Đảo thuộc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc có ba làng người Việt, gọi là Jing (Kinh). Tài liệu tại địa phương cho biết họ đã rời Việt Nam và định cự tại đây khoảng 500 năm. Tuy nhiên, đồng bào Việt vẫn giữ gần như hầu hết các nét đặc thù của dân tộc Việt mặc dù áp lực đồng hóa thường trực của văn hóa Trung Hoa.

Bác sĩ Lê Văn Lân đã đi thăm tận nơi 3 làng Việt bên Tầu vẫn được sống như tự trị ở vùng duyên hải Quảng Tây. Tên ba làng đó là Ô Vĩ, Vu Đầu, Sơn Tâm, thuộc huyện Giang Bình, quen gọi là Kinh Tộc tam đảo. Dân trong ba làng vẫn giữ tiếng nói, kiểu ăn mặc, phong tục Việt, vẫn ăn tết, hát dân ca cổ truyền, dùng đàn bầu, đàn nhị, sáo, trống, cồng. Đồ ăn của họ thì cơm vẫn là chính, dùng nước mắm, lại có xôi chè, bánh tráng nướng, bún riêu, bún ốc. Họ vẫn dùng chữ Nôm, và dĩ nhiên cũng nói tiếng Tầu địa phương.

Continue reading Jing: Tiếng hát & điệu múa cội nguồn từ chốn xa xôi…