All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Cương hay nhu? Mạnh hay yếu?

love--gentlenes

Chào các bạn,

Đọc nhiều bài về tư duy tích cực, có thể các bạn đôi khi thắc mắc—khi thì nghe thấy sức mạnh dũng mãnh của ‎ý chí, khi thì nhịn nhục, yêu kẻ thù, không hơn thua, chín bỏ làm mười. Vậy thì, chúng ta phải mạnh hay phải yếu? Khi nào nhu, khi nào cương? Khi nào chiến đấu, khi nào sẵn sàng nhịn nhục khi bị tát? Và mình luyện mình mạnh ‎ý chí hay mềm ý chí đây? Lộn xộn trong cái đầu quá.

Có rất nhiểu cách trả lời câu này, và từ đó có thể sinh ra nhiều công thức khác nhau. Nhưng cách tốt nhất là đừng rớ vào công thức, vì công thức, dù là có thể giúp học sinh mới nhập môn vài ba cách luyện tập dễ dàng, nhưng cũng có nguy cơ làm chúng ta bị cầm tù trong vòng kềm hãm của công thức, không bao giờ cất cánh bay xa được.

Cách hay nhất là chú tâm vào căn bản của tư duy tích cực: Yêu mình, yêu người và yêu đời. Mà tình yêu là mật ngọt, là dịu hiền, là hoa cỏ của cuộc đời, phải không các bạn? Người ta so sánh tình yêu với gió mây, với hoa lá, với suối sông, chứ ai lại ví tình yêu với cái búa tạ hay cái cào cỏ bao giờ? Bản tính tình yêu luôn là dịu dàng và mềm dẻo.

Nhưng dịu dàng khiêm tốn có nghĩa là yếu hay mạnh? Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử nói: “Người rất thiện thì như nước. Nước làm lợi cho vạn vật nhưng không tranh dành. Ở chỗ mọi người ghét (chỗ thấp hèn). Cho nên gần với đạo sống.” (Thượng thiện nhược thuỷ . Thuỷ thiện lợi vạn vật nhi bất tranh , xử chúng nhân chi sở ố , cố ky ư đạo).

Nước dịu dàng nên đi khắp nơi, sờ đến được mọi người, mọi vật. Và nước khiêm tốn nên không ở mãi trên cao mà cứ tìm chỗ trũng, chỗ thấp, chỗ mọi người chê mà đến. Nhưng nước mạnh hay yếu, các bạn? Mấy lúc này chúng ta phải lội hơi nhiều, cho nên chắc là các bạn đã có câu trả lời chính xác.
love-gentleness1

Hiền dịu, khiêm tốn, nhịn nhục và tình yêu không bao giờ đồng nghĩa với yếu hèn cả. Trái lại là khác. Chúng ta ai cũng thấy là rất dễ cho chúng ta nổi tự ái khi bị ai phê phán động chạm một tí, và cải vã nhau chỉ vì một tí đụng chạm không đáng chi là chuyện rất thường xuyên. Ta có thể thấy trong các diễn đàn Internet hàng ngày. Nhưng nhịn nhục cười đùa khi bị xúc phạm thì đòi hỏi công lực cao thâm hơn rất nhiều, phải không các bạn?

Và chúng ta ai cũng biết sức mạnh của tình yêu. Khi xưa, ngày mình còn bé ở Nha Trang (Thành), mẹ mình hay nuôi gà, vịt và heo. Mình hay phụ mẹ cho bầy gia súc ăn hàng ngày. Các bạn có bao giờ thấy một con gà mái dẫn đàn gà con kiếm ăn lít chít trong sân chưa? Gà mái có lẽ là con vật nhát gan nhất trên trái đất. Không bao giờ bạn thấy gà mái đấu tranh cải cọ việc gì, nếu bị đuổi là chỉ có làm một việc—chạy. Nhưng khi dẫn đàn gà con đi kiếm ăn, gà mái sẽ đứng lại xù lông xù cánh, ăn thua đủ đến chết, nếu có chú quạ nào rà xuống định xơi tái mấy chú gà con lăng xăng như các lọn bông gòn vàng óng ánh. Chó mèo cũng không đến gần các chú gà con được. Phải bước qua xác mẹ chúng thôi. Vịt mẹ cũng vậy. Chó mẹ cũng vậy. Heo mẹ cũng vậy.

Tình yêu làm cho chúng ta trở thành dũng mãnh phi thường. Tình yêu cho chúng ta can đảm và sức mạnh mà nếu không có tình yêu thì ta không thể có. Gandhi nói: “Sức mạnh vĩ đại nhất mà nhân loại có trong tay là tình yêu.”

Ngay cả khi như không thấy sức mạnh đâu cả, thì tình yêu vẫn cầm giữ trong tay sức mạnh vô song:

    “Hát mừng những người mẹ Việt Nam
    Hát mừng những người mẹ anh hùng
    Đời dâng hiến giống nòi, mẹ sống giữa gian lao
    Vì đất nước hy sinh cả cuộc đời
    Nhìn mái tóc mẹ bạc phơ và ánh mắt mẹ như mơ
    Là biết mấy chờ mong mỏi mòn
    Từng đứa con ra đi không bao giờ trở lai.”

love-protection2

Cả đời chờ từng đứa con ra đi không bao giờ trở lại. Có điều gì trên đời khổ đau và khó khăn hơn thế nhỉ? Nhưng mẹ vẫn làm được vì mẹ có tình yêu, cho từng đứa con, và cho triệu đứa con, và cho cả đất nước này.

Người ta nói thượng đế quyền năng vô tận và nguời ta nói “thượng đế là tình yêu”, để cho ta thấy tình yêu có sức mạnh đến mức nào.

Vậy thì tình yêu hiền hòa, dịu ngọt, khiêm nhu, nhưng tình yêu cũng can đảm, dũng mãnh, anh hùng. Mạnh và yếu sống với nhau và hòa quyện với nhau làm một, như âm dương trong vòng thái cực, chứ đâu phải là chối bỏ nhau, bỏ một chọn một, có một mất một đâu. Như nước hiền hòa và nước thành sóng thần đẩy tan rừng núi. Như gió dịu dàng và gió thành giông bão thổi sập đồi non.

Nhưng thế thì khi nào ta khiêm nhu, khi nào ta dũng mãnh?

À, đây là loại câu hỏi thực sự không có câu trả lời. Đó chẳng khác gì hỏi người họa sĩ, “Khi nào anh dùng màu đỏ, khi nào anh dùng màu vàng?” hay người ca sĩ, “Khi nào chị hát mạnh, khi nào chị hát nhẹ.” Dĩ nhiên ta có thể trả lời bằng một công thức nào đó như “khi muốn có vẻ sắt máu thì đỏ, vui vẻ thì vàng” hay “nhạc vui thì hát mạnh, nhạc buồn thì hát nhẹ.” Nhưng người hơi chuyên nghiệp một tí thôi là đã có thể biết các công thức này chỉ là các câu trả lời nhảm nhí. Nguời họa sĩ chỉ biết mình dùng màu gì khi dùng màu đó. Người ca sĩ chỉ biết hát mạnh yếu thế nào khi đứng trước một nhóm khán giả nào đó trong một khung cảnh nào đó với một cảm xúc nào đó. Có tập trước ở nhà thì cũng chỉ là tập chứ không phải thật.
love-protecting
Chỉ có một câu trả lời chính xác nhất là: Khi đụng chuyện, tự khắc mình biết mình sẽ phải làm gì—nhịn nhục hay chiến đấu. Tình yêu trong mình lúc đó sẽ cho mình biết mình phải phản ứng thế nào.

Và chỉ có một công thức tổng quát đúng cho mọi con tim tư duy tích cực trong mọi trường hợp mà thôi. Đó là, Người tích cực thường không thấy nhu cầu phải bảo vệ mình và sẵn sàng nhịn nhục khi mình bị xúc phạm, nhưng thường can thiệp khi thấy người khác bị hà hiếp bất công.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Điều gì mang đến thành công ?

success

Chào các bạn,

Richard St. John phỏng vấn 500 người thành công, trong 7 năm liền, với câu hỏi “Điều gì mang đến thành công?” và tổng kết kết quả trong 8 điều sau đây:

1. ĐAM MÊ (Passion)

“Tôi được đam mê của tôi thúc đẩy”—Freeman Thomas, thiết kế xe hơi cho DaimlerChrysler.

Làm vì Đam mê, không làm vì tiền

“Tôi bằng lòng trả tiền để được làm việc mà tôi đang làm”—Carol Coletta, giám đốc chương trình radio, Smart City.

2. LÀM VIỆC (Work)

“Toàn là làm việc cực nhọc. Chẳng có gì đến dễ dàng. Nhưng tôi rất thích”—Rupert Murdoch (tài phiệt báo chí truyền thông).

3. LÀM GIỎI (good)

“Để thành công, chúi mũi vào một việc nào đó, và làm việc đó hết sức giỏi”—Alex Garden, chuyên gia sáng tạo games.

Thực hành, thực hành, thực hành.

4. TẬP TRUNG (Focus)

“Tôi nghĩ thành công là do tập trung mình vào một việc”—Norman Jewishson, nhà làm phim.

success1
5. ĐẨY (Push)

“Đẩy mình đi. Về thể chất, về tinh thần, bạn phải đẩy, đẩy, đẩy”—David Gallo, Khoa học gia về hải dương học.

Đẩy mình qua khỏi ngượng ngùng và qua khỏi nghi ngờ chính mình

“Tôi đã luôn luôn nghi ngờ chính mình. Tôi không đủ giỏi. Tôi không đủ thông minh. Tôi đã không nghĩ là mình có thể thành”—Goldie Hawn, sao điện ảnh.

Không phải lúc nào cũng dễ để tự đẩy mình, vì vậy người ta sáng chế ra MẸ.

“Mẹ tôi đẩy tôi”—Frank Gehry, kiến trúc sư.

6. PHỤC VỤ (serve)

“Thực là một ưu quyền để được phục vụ như là một bác sĩ”—Sherwin Nuland, giáo sư giải phẩu Đại học Yale.

Các nhà triệu phú phục vụ mọi người với một cái gì có giá trị.

7. Ý TƯỞNG (ideas)

“Tôi có một ý tưởng—thành lập công ty phần mềm cho máy vi tính ĐẦU TIÊN”—Bill Gates.

Để có ‎ý tưởng: Lắng nghe, quan sát, tò mò, hỏi, giải quyết vấn đề, lập các mối quan hệ với người khác.

8. KIÊN TRÌ (persist)

“Kiên trì là yếu tố số một của thành công”—Joe Kraus, đồng thành lập công ty Excite.

Phải kiên trì qua thất bại, qua rác rến—phê phán, ruồng bỏ, phá phách, áp lực.

Mời các bạn xem video dưới đây.

Chúc các bạn một ngày kiên trì!
.

Kenichi Ebina: Vũ ảo thuật

Kenichi Ebina tự học vũ, không có thầy. Anh phối hợp mọi loại vũ–mime, hiphop, modern dance, cùng võ thuật và ảo ảnh thị giác, để tạo ra cách vũ có một không hai. Anh có kỹ lục là “grand champion” (đại vô địch) 7 lần tại Apollo Theater, New York, một trong những theaters có uy tín nhất của Mỹ và là theater số một dành cho người da đen (và người da đen, ông tổ của các vũ điệu tân thời ngày nay).

Kenichi đã xuất hiện trên Truyền hình Mỹ, Âu châu, Trung quốc và Nhật. Mời các bạn xem Kininchi trình diễn.

.

Daily English Challenge–Saturday, June 6, 2009

englishchallenge

Dear các bạn,

Thanks, Thai Ha, again for the very good translation of yesterday’s challenge. I have planned not to have an English challenge for Saturday, but chị Kiêm Yến seems to want to keep it going. So I have it here, in case you would like some work over the weekend.

Thai Ha’s translation is very good. Not much to fix. But here are some minor points:

“A widely anticipated speech” should be translated as “một bài phát biểu nhiều người đang chờ đợi.”

“yet issued a firm, evenhanded call to the Jewish state and Palestinians alike” should be translated as “tuy nhiên vẫn kêu gọi, cứng rắn và công bằng, cả nước Do Thái lẫn người Palestine …”

“a Cold War in which Muslim-majority countries were often treated as proxies without regard to their own aspirations” should be translated as “Chiến tranh Lạnh trong đó các quốc gia có đa số dân là Hồi giáo thường bị dùng như những con chốt trong khi nguyện vọng của họ không hề được quan tâm.”

Thanks again, Thai Ha.
.

TODAY’S CHALLENGE

This a CNN news piece about Palin’s criticism of Obama’s policy. She talked in a conversational tone. So there are many typical conversational words here for you to get yourselves familiar with.

Palin blasts Obama administration: Government wants to “control the people”

(CNN) – Alaska governor Sarah Palin let loose Wednesday on the Obama administration for enacting fiscal policies that “fly in the face of principles” and “defy Economics 101.”

In a speech introducing Michael Reagan — the son of former President Ronald Reagan — to an audience in Anchorage, Palin warned that the government is planning to “bail out debt ridden states” so it can “get in there and control the people.”

“Since when can you get out of huge national debt by creating trillions of dollars of new debt?” Palin asked. “It all really is so backwards and skewed as to sound like absolute nonsense when some of this economic policy is explained.”

“We need to be aware of the creation of a fearful population, and fearful lawmakers, being led to believe that big government is the answer, to bail out the private sector, because then government gets to get in there and control it,” she said. “And mark my words, this is going to be next, I fear, bail out next debt-ridden states. Then government gets to get in there and control the people.”

“Some in Washington would approach our economic woes in ways that absolutely defy Economics 101, and they fly in the face of principles, providing opportunity for industrious Americans to succeed or to fail on their own accord,” she said. “Those principles it makes you wonder what the heck some in Washington are trying to accomplish here.”

Though the bulk of her remarks focused on government encroachment into the private sector, and praise for former President Reagan’s views on limited government, the former vice presidential candidate briefly touched on national security. She told the crowd that “the terrorists are still dead set against us” and that her son Track is still deployed in Iraq.

“It is war over there, so it will not be war over here,” she said. “And it had better still be our mission that we win, they lose.”

Vocabulary notes:

“Economics 101” is the name of the lowest economics class in university.

“What the heck” is a nice swearing term (chửi thề). Originally, it is “What the hell.” What the hell did you give me in this box? (Anh cho em cái quái quỷ gì trong hộp này?). People say “what the hell” is a bad swearing term, so they change the sound to “what the heck.”

That’s it. Have fun, everyone. Have a great great great weekend. 🙂

Hoành

Yếu tố số một của thành công: Kiên trì

persistence

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta có video của Richard St. John về 8 yếu tố thành công. Richard thu nhặt 8 yếu tố này sau khi phỏng vấn 500 người thành công lớn trên thế giới. Đó là đam mê, làm việc, làm giỏi, tập trung, đẩy, phục vụ, ‎ ý tưởng, và kiên trì. Trong phần cuối, phần “Kiên trì”, Richard có câu nói của Joe Kraus, “Kiên trì là yếu tố số một của thành công.” Mình đồng ý với cây nói này. Nếu phải bỏ hết 7 chỉ giữ lại một, thì ta sẽ giữ lại “kiên trì.’ Vì vậy, trong bài này mình sẽ nói thêm một tí về kiên trì. Continue reading Yếu tố số một của thành công: Kiên trì

Daily English Challenge–Friday, May 5, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Let’s continue the discussion on our future plan. Since no one seems to contradict me on my last message, I think we can come to some compromise for the time being, to see how it goes.

I think we can just make one page called “Discussion In English” and put the Daily English Challenge as a section of that page. In that way, we still have the challenge and talk about English a bit each day, but we can be sure that the “challenge” will have the overall effect of the “English only” method we use in the “discussion” page. And we can make the challenge at the entry and intermediate levels. Advanced people don’t need it.

But I need someone to help me handle that section. Any volunteer? If there is no volunteer, I will ask chị Huệ if we can invite some English teacher(s) who is/are willing to help.

Thanks a million in advance.

YESTERDAY’S CHALLENGE

Thank you very much, Thai Ha, for answering. That is a good translation, nothing to fix.

I need to go over Psalm 23 again to emphasize some important writing techniques. This Psalm was written almost 3 thousand years ago, but it is still the standard for today’s writing. That is why it is so famous.

Let’s look at it again:

The LORD is my shepherd, I shall not be in want.

He makes me lie down in green pastures,
he leads me beside quiet waters,
he restores my soul.

He guides me in paths of righteousness
for his name’s sake.

Even though I walk
through the valley of the shadow of death,
I will fear no evil,
for you are with me;
your rod and your staff,
they comfort me.

You prepare a table before me
in the presence of my enemies.
You anoint my head with oil;
my cup overflows.

Surely goodness and love will follow me
all the days of my life,
and I will dwell in the house of the LORD
forever.

1. Simple words. There is no complex word in this poem. The entire poem has only one 3-syllable word “righteousness” and, even that, this is a very well-known word–everyone is familiar with it.

2. Concrete words and ideas.

* the Lord is my shepherd. (Not, the Lord is my creator).

* I shall not be in want. (Not, I shall not be poor).

* He makes me lie down in green pastures. (Not, he gives me good rest).

* He leads me besides quiet waters. (Not, he gives my security and peace).

* He restores my soul (“My soul” happens to be an abstract word, but the sentence tries to make it concrete by using the word “restores”, like restoring a broken house).

* He guides me in paths of righteousness (Again, “righteousness” happens to be an abstract word, but the word “paths” helps make it concrete.

* Even though I walk through the valley of the shadow of death (Not, even though I am in trouble).

* I will fear no evil. (This clause is intentionally left abstract, to weaken the sense of “evil”).

* For you are with me. (Not, for you always care about me).

* Your rod and your staff, they comfort me. (Not, you give me protection and give me peace).

* You prepare a table before me, in the presence of my enemy. (Not, you give me courage and calmness when I am under attack).

* You anoint my head with oil. (Not, you make me your chosen one).

* My cup overflows. (Not, you give me more than I need).

* Surely goodness and love will follow me all the days of my life. (“Goodness” and “love” are abstract words made concrete by the term “follow”).

* And I will dwell in the house of the Lord forever. (Not, I will dwell in heaven forever).

3. Short, simple, clear sentences. Ex: The lord is my shepherd, I shall not be in want.

4. Present tense. Ex: Your rod and your staff, they comfort me.

5. Indicative mood, active voice. Ex: He makes me lie down in green pastures.

5. Using images and pictures. We can see that the entire poem is all images and pictures.

These are standards of writing, brothers and sisters. Keep these in mind. Kalil Gibran took these standards to the utmost, by concreting every single abstract idea.

TODAY’S CHALLENGE

OK, here is today’s challenge, everyone.

Please translate the following news article into Vietnamese.

Obama Reaches Out to Muslim World
By MARK S. SMITH

CAIRO (June 4) — Quoting from the Quran for emphasis, President Barack Obama called for a “new beginning between the United States and Muslims” Thursday and said together, they could confront violent extremism across the globe and advance the timeless search for peace in the Middle East.

“This cycle of suspicion and discord must end,” Obama said in a widely anticipated speech in one of the world’s largest Muslim countries, an address designed to reframe relations after the terrorist attacks of Sept. 11, 2001, and the U.S.-led war in Iraq.

The White House said Obama’s speech contained no new policy proposals on the Middle East. He said American ties with Israel are unbreakable, yet issued a firm, evenhanded call to the Jewish state and Palestinians alike to live up to their international obligations.
In a gesture to the Islamic world, Obama conceded at the beginning of his remarks that tension “has been fed by colonialism that denied rights and opportunities to many Muslims, and a Cold War in which Muslim-majority countries were often treated as proxies without regard to their own aspirations.”

Have fun. Thank you, everyone.

Have a great day!

Hoành

Làm thế nào để tiếp thu được nhiều kiến thức?

openwindow

Chào các bạn,

Làm thế nào để tiếp thu được nhiều kiến thức? Chúng ta có thể thấy sự khác biệt rất rõ giữa mọi người. Hai sinh viên ra trường cùng bằng cấp, nhưng sau một thời gian thì kiến thức 2 người khác nhau hoàn toàn, một người thì vẫn cứ tù mù, trong khi người kia thì thông thái ra bội phần, và người tù mù lại có thể là người ra trường với hạng cao hơn. Hai người cùng vào làm một hãng, cùng một lúc, cùng một loại công việc, một người thì lên vù vù, một người thí cứ ì ạch một chỗ. Điều gì đã xảy ra? Continue reading Làm thế nào để tiếp thu được nhiều kiến thức?

Daily English Challenge–Thursday, June 4, 2009

englishchallenge

Hi Everyone,

Thanks chị Yến, Truong and Kitty for the notes. The idea of breaking the daily challenge into smaller parts for different groups and doing two pages each day–one for discussion on national affairs and one for English challenge–is good.

But here is my thinking:

I am thinking that we need to go into the “English only” mode. In the discussions (in English) we may be able to achieve the English training naturally, simply by discussing things. That is the best way to learn English. You learn “live” English, which is absorbed naturally, just by living it. And EVERYONE can be involved in the discussions.

The daily challenge has some obstacles to “live” English–relying too much on translation, “dictionary English”, and Vietnamese as the bridge, which keeps the mind stuck on Vietnamese grammatical logic. And it seems I have not been able to break out of this operating mode and move into the English-only mode. I am thinking that this may become a detriment rather than help.

In addition, we can’t create more activities without additional help. Do we have one or two English teachers willing to work with me on the Daily English Challenge?

TODAY’S CHALLENGE

OK, while we are discussing on this, let’s continue our daily challenge until we have come to a final conclusion.

Below is a very famous poem called Psalm 23, a Psalm of David. It is from the Bible. I have explained earlier why I keep giving you Bible excerpts.

David was a farmer boy and he played music. I think he played the little harp. He killed the giant Goliath in a battle and later became the greatest king of Israel. He wrote a lot of songs and they are the Psalms in the Bible.

The Psalms contain very beautiful English. They are simple and picturesque, and have very high emotional impact. Psalms are among the most beautiful poems in human literature. Abraham Lincoln learned beautiful language for his famous speeches from the Psalms. His mother used the Bible to teach him English. I read the Psalms to learn the power of beautiful simple English. Many friends have asked me: “How to learn to write English beautifully?” and I have answered: “Read the Psalms, even if you are not Christian.” I used to read many books just to learn English. I used to rank Kalil Gibran top on my list, until I studied the Psalms–I dropped Kalil Gibran.

Psalm 23 is the most famous Psalm. If you watch movies, when soldiers are under heavy enemy pressure, they may read Psalm 23.

Here it is. Please translate Psalm 23 below into English.

The LORD is my shepherd, I shall not be in want.

He makes me lie down in green pastures,
he leads me beside quiet waters,
he restores my soul.

He guides me in paths of righteousness
for his name’s sake.

Even though I walk
through the valley of the shadow of death,
I will fear no evil,
for you are with me;
your rod and your staff,
they comfort me.

You prepare a table before me
in the presence of my enemies.
You anoint my head with oil;
my cup overflows.

Surely goodness and love will follow me
all the days of my life,
and I will dwell in the house of the LORD
forever.

Have a wonderful day.

Hoanh

Hành động tích cực thế nào?

jump1
Chào các bạn,

Cụm từ “tư duy tích cực” luôn luôn tạo cho ta một ấn tượng về suy tưởng. Và dĩ nhiên là điều này đúng một phần, vì tư duy tích cực có gốc rễ từ trong tâm thức, từ cái nhìn của ta về chính mình, về mọi người, và về cuộc đời. Tuy nhiên, tư duy tích cực là một năng luợng, mà năng lượng thì chỉ tạo được bằng chuyển động—một tảng đá nằm yên không thể tạo ra năng lượng. Vì vậy, tư duy tích cực chỉ hiện diện được nếu có năng lượng từ hành động, dù đó là hành động trong tâm thức hay hành động bên ngoài của thân thể.

Hành động tâm thức là ta suy nghĩ tích cực về mỗi người và mỗi vấn đề ta gặp hàng ngày. Hành động bên ngoài là làm điều gì đó trong chiều hướng tư duy tích cực của mình. Nếu mình muốn tích cực về vấn đề rác rến trong thành phố, thì ít nhất là cầm rác trong tay cho đến lúc tìm ra thùng rác.

“Hành động” là một từ rất rộng rãi. Có rất nhiều loại hành động khác nhau, chẳng ai nên ép ai phải theo hành động nào—dạy cho con cái hay học trò vài câu, viết một vài câu trên blog, viết một bài báo, bỏ rác vào thùng, vận động chống xả rác, vận động chiến dịch thành phố đẹp, góp một tí tiền cho các vận động này, v.v… Tùy theo hoàn cảnh và ‎ý thích cá nhân, mỗi người có một cách hành động riêng. Chỉ khi hoàn toàn không có hành động nào hết, mới là vấn đề.

Tuy nhiên, trong một số trường hợp, cái không hành động lại có thể là hành động lớn. Gặp một người chửi bới mình ở ngoài đường, mình lặng lẽ bước đi, thay vì ở lại cãi nhau, thì sự im lặng đó có thể là một hành động rất lớn mà “người nhỏ” không làm được. “Không làm một điều tiêu cực”, tự chính nó, có thể là một hành động có tính tích cực.

Hoặc một người hay hút sách mượn tiền, ta nhất định không cho mượn, cũng là một cách rất tốt để giúp họ.

Cho nên, ta không nên lầm lẫn, “không làm điều tiêu cực” với “không làm điều tích cực.” Hai điều này rất khác nhau.

Tinh hoa của Kinh Pháp Cú của Phật gia nằm ở câu này: “Làm điều tốt, không làm điều xấu, giữ tâm thanh tịnh.” Làm điều tích cực, không làm điều tiêu cực, giữ tâm thanh tịnh. Đây là một công thức rất tốt cho thực hành tư duy tích cực.

Và làm điều tích cực, thì dù là làm dưới hình thức nào, cũng đòi hỏi một tí công sức từ mình—một tí thời gian, một tí năng lực, hay một tí tiền bạc, nói chung là một tí hy sinh nào đó. Không thể hành động mà không mất mát gì.

jump
Vậy nếu mình không hành động thì sao?

• Trong một số trường hợp, không hành động tích cực có nghĩa là hành động tiêu cực. Ví dụ: Nếu không bỏ rác vào thùng rác, có nghĩa là mình xả rác đâu đó.

• Trong một số các trường hợp khác, không hành động tích cực không hẳn là tiêu cực, nhưng nó phất lên ngọn cờ đỏ, ra dấu cho mình hỏi lại chính mình là mình có thực sự tư duy tích cực không. Ví dụ: Mình hoàn toàn chẳng bao giờ làm điều gì cho người nghèo cả–không dạy con cái, không viết bài, không bố thí, không gì hết. Đây cũng không hẳn là tiêu cực vì mình không bóc lột người nghèo. Nhưng rõ ràng là nó đánh dấu hỏi về tư duy tích cực của mình đối với người nghèo, đánh dấu hỏi về ‎khả năng “yêu người” của mình (mà yêu người là nền tảng của tư duy tích cực).

Vì vậy, hành động tích cực không những chỉ là hệ quả của tư duy tích cực, mà còn là bằng chứng của tư duy tích cực. (Bằng chứng về mình, đối với mình thôi, không hẳn là bằng chứng đối với người khác. Bởi vì, mình làm A, người khác có thể diễn dịch là B. Không nên để tâm đến người khác nghĩ gì trong các vấn đề này. Đây là các vấn đề của ta với tâm thức của chính ta mà thôi).

Và không những chỉ là hệ quả và bằng chứng của tư duy tích cực, hành động tích cực còn là thực phẩm để tư duy tích cực sinh trưởng. Một cậu ngày nào cũng đến thăm một cô, thì có khả năng cao là nếu cậu ấy không yêu cô ấy hôm nay thì cũng yêu ngày mai, phải không các bạn? Nếu ta cứ thường xuyên theo bạn bè đi ủy lạo người nghèo, thì có lý nào mà ta không yêu người nghèo được?

Nhưng ta hành động tích cực với tâm như thế nào?

• Hãy dùng ví dụ về bố thí để minh họa. Nếu tôi bố thí cho người nghèo để lấy tiếng là người phúc đức thì sao? Có thể chúng ta lên án hành động bố thí đó. Và mình nhớ mang máng là một vài triết gia cũng lên án hành động đó. Nhưng mình nói với các bạn nhé, “Cho vẫn còn hơn không”. Bố thí để muốn mình nổi tiếng còn hơn là keo kiệt không giúp ai xu nào. “Tôi đang đói lắm, bác cho tôi một bát cơm là tôi rất biết ơn. Và bác nghĩ thế nào mà cho, cũng chẳng quan hệ gì với tôi cả. Tôi rất biết ơn bác”.

Dù rằng ai trong chúng ta cũng thấy rõ là bố thí chỉ vì “cái tôi” cùa mình thì rất có hại, vì mình càng nuôi dưỡng “cái tôi” của mình thì mình càng sa lầy. “Cái tôi” vĩ đại của mình, được nuôi dưỡng cách đó, sẽ làm nhiều chuyện xấu khác. Đó là lẽ tự nhiên. Vậy ta không nên “bố thí” để mua danh. Nhưng không thèm bố thí ai bao giờ, thì cũng là chỉ để nuôi dưỡng “cái tôi.” Cho nên, mình vẫn tin rằng, dù là không được tốt, bố thí để nuôi “cái tôi” vẫn tốt hơn là không “bố thí” bao giờ cũng chỉ để nuôi “cái tôi”. Hơn nữa, cứ bố thí hoài, biết đâu bắt đầu để mua danh, nhưng sau lại thành yêu người nghèo thật sự, do va chạm thường xuyên với người nghèo?

• Bố thí mà không cần tiếng tăm trên đời này, nhưng chỉ mong được thành Phật hay vào nước trời, thì cũng là bố thí cho cái tôi, nhưng đây là một “cái tôi” nhỏ hơn. Đây cũng là không được tốt, nhưng “thà có còn hơn không” –thà bố thí với các ước mong về đời sau còn hơn là không bố thí.

Bố thí với “tâm thanh tịnh”. Tức là bố thí mà không vì gì cả, không mong cầu gì cả, tự nhiên như mẹ yêu con, yêu vì tự nhiên chứ không vì mong cầu điều gì cho mình, cho con ăn vì thấy con đói, chứ không phải vì mong cầu điều gì cho mình cả. Đây là điểm cao nhất của tư duy tích cực. Hành động vì bản tính tự nhiên của mình là yêu người, yêu đời. Hành động vì bản tính tự nhiên của mình, như nai thì ăn cỏ, sóc thì leo cây. Đó là “bố thí bằng tay trái mà tay phải cũng không biết.” Đó cũng là hành động với tâm Bồ tát đó các bạn ạ.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Challenge — Wednesday, June 3, 2009

Hi everyone,

2 billion people in the world are learning English, and the country with the highest number of English students is China. In the following video Jay Walker talks about the “English Mania” worldwide, especially in China.

According to Walker, English is the language of problem solving and opportunity.
.


.

I would like to turn this Daily English Challenge into a page of English discussion on the issues of the nation. But it should be different from VNBIZ, which is an existing English forum on national issues.

* The discussions should have only positive tone on dotchuoinon. We want everything to be positive here. It means, we discuss issues to solve issues, not to attack anyone or any agency.

* We want the language to be simple, so that students can participate.

* We want participants to understand very clearly that we all are doing this to figure out and test various communication methods that may be applicable in revolutionizing our English teaching methodology.

I am very confident that after a while we will come up with so many different methods and teaching aids. Trust me.

Please tell me what you think.

Great day, brothers and sisters.

Hoanh

Họa sĩ/nhà văn Võ Đình từ trần

Võ Đình 2004
Võ Đình 2004

Lai Hồng và Võ Đình 2008
Lai Hồng và Võ Đình, 5/2009

Chào các bạn,

Họa sĩ/nhà văn Võ Đình đã tạ thế, nhẹ nhàng và thoải mái, vào lúc 6:20 pm ngày chúa nhật, 31 tháng 5 năm 2009, tại nhà riêng ở thành phố West Palm Beach, tiểu bang Florida, Mỹ.

Anh Võ Đình là bạn của mình và Phượng đã nhiều năm. Hôm qua mình và Phượng lái xe từ Washington về Florida để thăm anh lần cuối, nhưng anh đi 4 tiếng trước khi bọn mình kịp đến nơi. Tuy vậy mình và Phượng cũng có dịp ở cùng anh, chị Lai Hồng (vợ anh Đình), hai cô con gái Phượng Nam và Linh Giang, và cậu con trai Minh, cả đêm, cho đến khi nhân viên nhà quàn đến đưa anh đi khoảng 3 giờ sáng.

Anh Võ Đình tên thật là Võ Đình Mai, sinh tại Huế. Những năm 1950’s anh du học tại Paris, Pháp. Các họa phẩm của anh đã được trưng bày trong hơn 40 triển lãm cá nhân và vô số triển lãm tập thể ở Á châu, Âu châu, Gia nã đại và Hoa k‎ỳ. Một số tranh đã được UNESCO dùng để in post cards. Có đến hơn 40 ấn phẩm do anh sáng tác, dịch thuật hoặc minh họa.

Công trình văn học nghệ thuật của anh được ghi nhận trong: Nhân Vật Việt Nam (1974), Thơ văn Việt Nam Hải ngoại (1985), Hai mươi năm Văn học Nghệ thuật Việt Nam Hải Ngoại, 1975-1995 (1995), Who’s Who in American Art, Contemporary Authors, Printworld, Christopher Award, Literature Program Fellowship of the National Endowment of the Arts (Washington DC).

Tranh sơn nước Võ Đình
Tranh sơn nước Võ Đình

Tranhh sơn nước Võ Đình
Tranhh sơn nước Võ Đình

Tranh trên lụa và thiết kế áo, Lai Hồng
Tranh trên lụa và thiết kế áo, Lai Hồng

Mình và Phượng bíết anh trong những ngày đầu thập niên 1990’s. Lúc mới gặp nhau, anh Võ Đình nói với mình: “Tôi rất hiểu ông. Ông chơi nhạc mà học luật là khổ rồi. Hồi mới qua Pháp học ở Sorbonne tôi học luật, nhưng trong lòng lại rất thích vẽ. Ông thầy của tôi có nói một câu, ‘Nghệ sĩ mà học luật là một khổ đau.’ Tôi thấy ông ấy nói đúng tâm sự mình quá. Sau đó một thời gian tôi quyết định bỏ luật đi học vẽ.” Mình trả lời, “Trời, anh nói đúng tâm sự mình hết sức.” Thế là anh em gắn bó bao nhiêu năm, chỉ qua một câu nói.

Chị Lai Hồng, cũng người Huế và họa sĩ, chuyên vẽ trên lụa. Chị vẽ trên trang phục phụ nữ và thiết kế nhiều kiểu áo phụ nữ, và thường xuyên có các fashion shows.

Mấy lúc gần đây anh Võ Đình bệnh hoạn nhiều, cho nên đến lúc ra đi thong thả hẳn là anh cũng cảm thấy vui vẻ nhẹ gánh. Cầu xin anh an lạc vĩnh cửu. Bình an ở cùng chị Lai Hồng và các em.

Mến,

Hoành

Daily English Challenge — Tuesday, June 2, 2009

Hi everyone,

Here are my temporary conclusions, after more than a month of searching and experimenting, about our English issues:

1. There is a wide gap between reading comprehension and writing skills.
2. This is a wide gap between translating English into Vietnamese and translating from Vietnamese into English.
3. Even people with very high level of writing–translators for newspapers- are stuck with “translated English” and sound awkward.
4. There is considerable difficulty in writing English directly, without the help of a Vietnamese article for translation purposes.
5. There is a weakness in familiarity with everyday English.
6. I also suspect a weakness in multiple choice testing.

I think the main reason is that Vietnamese language has been playing a major role in English teaching. I think Vietnamese language should play NO role in English hours. Everyone should stay with only one language in the English hour–English language.

In English hours, students should be taught to speak, listen, read and write English, without the interference of Vietnamese language.

In other words, we need the “total submersion” method in English education.

And I think we can do that easily, simply by switching methodology. The current teachers can do that. Immediately. Without the need for bureaucracy, plans, calculations, approvals, etc. We just need a group of dedicated teachers.

I would like to hear more from English teachers on these points. And eventually we should have a group of teachers with the same thinking, to explore ways to revolutionize English teaching. Let’s focus on our creative power.

And we need to think about more methods for students to use English in everyday life, more than just a couple of hours a week in the classroom.

We need to think about English as a major component of the national development strategy. As a nation, we need to master English as the main business language, at the same level as Vietnamese business language. The world is a very large reservoir of knowledge, and English is the conduit into that reservoir. We cannot afford to be weak.

Let’s keep all these points in mind as we explore our ways together.

TODAY’S CHALLENGE

I am thinking about eventually turning these challenges into discussions, so that we can simply “talk” in English, about issues of our lives, our cities and our nation. But I am not sure how to go about it yet. Still thinking. If you have any suggestion, please shoot.

In the meantime, here is our challenge for today:

Chị Kiêm Yến posted this quote by Demosthenes on May 29: “Small opportunities are often the beginning of great enterprises.”

Luke is a 10-yr old boy. And he asks you: “What does that saying mean?”

Please explain it to him.

Have a great time.

Hoanh