All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Daily English Challenge–Wednesday, June 24, 2009

Dear CACC,

Here is the news.

canhsattrencapo

Tài xế taxi hất cảnh sát lên capô suốt 5 km

Tại ngã tư Bùi Thị Xuân – Trần Nhân Tông (Hà Nội), bị yêu cầu xuất trình giấy tờ vì phạm luật, tài xế taxi bất ngờ lao thẳng, hất một cảnh sát lên capô. Sau màn lạng lách, vượt đèn đỏ dài 5km, tài xế mới chịu giảm ga.

Theo thượng tá Hoàng Thuyết, Phó phòng Cảnh sát 113 Công an Hà Nội, sáng 21/6, một taxi dừng xe sai quy định tại ngã tư Bùi Thị Xuân – Trần Nhân Tông. Thượng sĩ Trương Tuấn Anh (26 tuổi) yêu cầu lái xe xuống xe xuất trình giấy tờ. Thay vì chấp hành, tài xế đã nhấn ga đâm thẳng khiến cảnh sát này phải nhảy lên bám vào nắp capô.

“Thấy mọi người la hét, tôi nhìn lên thấy trên capô taxi một cảnh sát đang lắc lư và cố níu chiếc cần gạt nước để khỏi bị hất xuống đất. Chiếc xe lạng lách vượt đèn đỏ khiến các phương tiện dạt vào lề đường”, chị Dung, phố Trần Nhân Tông kể

Chiếc taxi đã vượt qua phố Trần Nhân Tông, Hàn Thuyên, Phan Huy Chú, Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật… Đến bãi Phúc Xá (sau khi chạy được gần 5km) lái xe mới chịu giảm ga để cảnh sát này nhảy xuống rồi phóng mất hút. Sau chặng đường dài nằm trên capô, thượng sĩ Tuấn Anh bị xây xước nhẹ.

Công an Hà Nội đã xác định được danh tính lái xe và đang truy bắt.

.

Would you like to say something about this? The news article says, “Thay vì chấp hành, tài xế đã nhấn ga đâm thẳng khiến cảnh sát này phải nhảy lên bám vào nắp capô,” but the title of the article says, “Tài xế taxi hất cảnh sát lên capô.” How do you think about that?
.

TODAY’s CHALLENGE

1. Chị Huệ has 5 songs by superstar Barbara Streisand today, to be translated into Vietnamese.

2. Please translate the above news article into English.

Have a great day, everyone!

Hoành

Yếu tố “Không biết” trong đời sống

theunknown1
Chào các bạn,

Ta thường hay sợ khi đi qua bóng tối, nhất là nghĩa trang vào ban đêm, tại sao? Thưa, vì ta không biết trong bóng tối có gì. Và lại càng không biết sau ngưỡng cửa của sự chết có gì. Lo sợ những cái điều mình không biết là bản tính sinh tồn có trong gene của con người. Từ hàng triệu năm trước tổ tiển loài người đã hiểu là những khu rừng mới lạ có nhiều nguy hiểm rình rập mà mình không biết. Phải cẩn thận khi đi qua đó.

Dù là nguy hiểm như thế không còn nhiều ngày nay, chúng ta đã được lập trình trong gene rồi. Bởi vì vậy con người có một bản năng tự nhiên là chống thay đổi, vì thay đổi là bước vào một khu mới có nhiều điều không biết. Nếu thay đổi là có stress, dù là thay đổi tốt như làm đám cưới hay chuyển vào nhà mới. Cũng vì thế mà chúng ta có sức ì bẩm sinh rất lớn. Và nói đến cả một quốc gia, thì sức ì đó rất mạnh—tổng số các sức ì cá nhân, cộng thêm sức ì cộng hưởng.

Mỗi người chúng ta cần phải biết sức ì này để tự quản lí mình. Ta sợ điều không biết, sợ thay đổi, cho nên ta mới ì. Nhưng sự thật là, ta đang sống trong mỗi ngày với bao nhiêu điều không biết. Ta đâu có chắc là sẽ không có anh chàng say nào lái xe hơi đụng mình ngày mai, hay một sư đoàn vi khuẩn cúm gà đang nằm trên tay mình chuẩn bị đại tấn công, hay nhà bà hàng xóm sẽ cháy tuần tới rồi cháy lan qua nhà mình… Nếu nói đến xác suất thì khả năng ta bị cái gì đó ngày mai rất cao, nhưng ngoại trừ mấy người bịnh tâm thần như Howard Hughes (đã được đóng thành phim The Aviator), chẳng ai trong chúng ta quan tâm đến khả năng bị tai nạn ngày mai cả.
theunknown

• Tư duy mới, dự án mới, thay đổi mới cũng tương tự như ngày mai chưa đến—chúng chứa đựng nhiều điều “không biết”. Vì vậy chúng ta thường không muốn khởi động việc mới, dự án mới, tư duy mới.

Tuy nhiên, nếu ta dấn thân vào một thay đổi nào đó, dù là có nhiều điều ta không biết, nhưng so với lúc trước thì có lẽ những điều không biết trong dự án mới cũng chẳng cao hơn những điều không biết trước khi có dự án. Hơn nữa, ta có thể gia tăng “cái biết” cho những dự án mới bằng cách nghiên cứu và hỏi han cẩn thận trước khi làm. Ngoài ra, bên cạnh những cái không biết có thể không tốt cho ta, đương nhiên còn những điều không biết có thể lợi cho ta.

Thông thường chúng ta bị cái không biết của tương lai làm ta bị động, nhưng ta quên mất là tính theo xác suất trung bình và trung tính thì tương lai có 50% điều tốt cho ta và 50% điều không tốt. Nhưng đối với người tư duy tích cực có cái nhìn và khả năng biến mọi thứ thành cái tốt thì con số có thể khác đi nhiều. Tùy theo kinh nghiệm biến hóa của ta đến đâu—có thể là ta sẽ có 90% tốt và 10% không tốt.

• Tóm lại cái không biết thường là nguồn gốc của sức ì của ta. Nhưng xét cho kỹ thì nó nằm trong tâm l‎y’ di truyền chứ không hẳn có có căn bản trong thực tế. Hơn nữa, ta lại thường khi quên mất mặt tốt của điều không biết—chỉ vào một khu rừng lạ ta mới có cơ hội khám phá bao nhiêu trái ngon vật lạ chưa biết.

Nơi có cái không biết là nơi có nhiều cơ hội (chưa ai biết). Ngồi một chỗ thì ta có thể khá chắc chắn là 50 năm nữa ta vẫn ngồi chỗ đó. Nhưng nếu bước ra khỏi chỗ ngồi và dấn thân vào nơi chưa biết, thì mỗi ngày là một dịp gặp những thử thách mới, những cơ hội mới, những kiến thức mới, những kinh nghiệm mới. Mỗi ngày là một bước trưởng thành nhảy vọt. Mỗi ngày là một tự do cho một tâm thức tự do.

Thay vì nhìn cái không biết như một đe dọa, ta hãy xem cái không biết của tương lai như một khu rừng bí mật với những k‎ỳ hoa dị thảo, những kho tàng kỳ bí, chờ ta khai phá. Tại sao chàng hoàng tử đẹp trai phải vào tận rừng sâu mới khám phá ra nàng công chúa ngủ trong rừng?
theunknown2
• Nhưng tại sao ta phải khai phá? Ngồi một chỗ không sướng hơn sao? Dĩ nhiên, nếu bạn thì thích ngồi một chỗ thì ngồi một chỗ cho sướng. Có việc gì đâu. Nhưng nếu ta muốn làm cánh chim khai phá, bay khắp nẻo trời để tìm điều mới lạ, thì ta cứ phải bắt đầu bay vào những góc trời chưa biết.

• Không gian Internet ngày nay cho ta khả năng bay khắp chân trời mà không phải đi đâu cả. Phiêu lưu viết một bài mới trên mạng, đó là một chuyến bay vào một ngã mới. Lập một dự án xã hội trên mạng, thử trình bày một tư tưởng mới trên mạng, chia sẻ một kinh nghiệm mới các bạn trên mạng, thực tập một lối tư duy mới học được trên mạng, tất cả các điều này đều là những chuyến bay vào những chân trời mới.

Những năm trước đây ta ít có cơ hội khai phá hơn, vì cách khai phá dễ nhất là đi vào vùng đất mới, như dân Âu châu sang Mỹ lập nghiệp trước khi nước Mỹ ra đời, hay cha ông ta khai phá phương Nam cách đây vài thế kỷ. Nhưng ngày nay chúng ta lại có cơ hội trãi dài trên một lãnh thổ mới hầu như vô tận (ít ra là cho đến lúc này), đó là không gian ảo của mạng Internet. Nếu tất cả chúng ta dùng không gian rộng rãi này để dấn thân khai phá, thì hậu quả đương nhiên là quốc gia chúng ta sẽ thành một quốc gia khai phá. Nếu cả hàng triệu người có thói quen khai phá hàng ngày thì sức ì chống thay đổi di truyền từ hàng triệu năm trước có thế sẽ chìm mất dưới sức quạt vũ bảo của cánh đại bàng đưa quốc gia vào những chân trời mới lạ của những niên đại mới. Những điều chúng ta khai phá hôm nay là những cánh cửa mở những con đường mới cho bao thế hệ con cháu chúng ta sau này.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Tuesday, June 23, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

The teacher that I remember most is my teacher in primary school in Nha Trang. That was a catholic nun in the parish school in Hà Dừa parish, Thành, 12 km West of Nha Trang. Her name sounded like Séraphin. But I am not sure how it spelled. (Séraphin is a French word for high-ranked angle, but that is a masculine term). I guess I liked her because I was her favorite student, doing well in class, not making troubles, winning inter-school competitions. And all the kids agreed that she was much nicer than the other nun, who were more ready to scold and spank you (usually with a stick on your buttocks). I have always wanted to visit her (probably in their convent in Bình Cang, between Nha Trang and Thành) but have never got a chance yet.

Who is your favorite primary-school teacher? Tell us about him/her.
.

TODAY’s CHALLENGE

Please translation the following excerpt into Vietnamese.

Chúng ta phải đối diện với một cuộc đời đầy khó khăn và thử thách, đòi hỏi mồ hôi, nghị lực, và chiến đấu. Nhưng không sao, mình có tin vui cho các bạn, kể cả các bạn không thích đổ mồ hôi, hao nghi lực, hay phải chiến đấu: Bản chất kinh tế của đời sống tạo ra qui luật căn bản là những việc càng khó khăn thì càng mang lại nhiều phần thưởng. Việc càng dễ dàng thì càng nhiều người vào làm, mà càng nhiều người cạnh tranh lao động, thì giá lao động, hay phần thưởng lao động, càng thấp. Ví dụ: Làm nhân công may trên dây chuyền của hãng may thì dễ hơn làm bác sĩ—ít tốn thời giờ học ở trường, và không phải học các môn khó khăn như bác sĩ. Vì vậy, nhiều người có thể làm hãng may hơn làm bác sĩ. Giá lao động may, do đó, thấp hơn giá lao động bác sĩ. Tương tự như vậy, bán hàng rong cũng ít lời hơn là mở tiệm phở, vì hàng rong đòi hỏi ít kiến thức và vốn liếng hơn.

Thank you everyone. Have a great day!

Hoanh

Daily English Discussion–Monday, June 22, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

June 21 is the Revolutionary Press Day of Vietnam. So we have a couple of articles about the press and writing today.

For our discussion:

How do you think about being a journalist? Are you a journalist? Are you planning to be a journalist? Why do you want to be a journalist?

Where do you normally get your daily news? On TV? radio? hard-copy newspapers? online newspapers?

Do you think you have enough information every day?

What improvement do you think we should have for the Vietnamese press in general?

OK, you guys, chip in. Let’s imagine that your input may help improve Vietnam’s press scene. Think positive!

.

TODAY’s CHALLENGE

1. Today chi Huệ posted several songs by Nat King Cole, we can translate them into Vietnamese. And we have chị Ngoan and anh Hưng help proving feedback.

2. Translate the following text into English.

Cả tích cực lẫn tiêu cực, cả tình yêu lẫn thù hận, đều tạo ra năng lực. Cuộc đấu tranh giữa năng lực tích cực và năng lực tiêu cực là cái mà, trong mọi nền văn hoá của con người, chúng ta gọi là cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối. Nhưng, bạn đừng vội giơ tay sớm “Tôi phe thiện.” Nếu tự cho điểm, thì tất cả thế giới chỉ có một phe thôi, các bạn ạ–mọi người chúng ta đều dõng dạc tuyên bố, rất thành thật, “Tôi đương nhiên là thuộc phe thiện.” Nhưng rất tiếc, sự thật là thế giới có biết bao nhiêu người gây bao đau khổ và phiền não hằng ngày. Mọi người đã thuộc về phe ta hết rồi, phe địch ở đâu ra vậy kìa?

That’s it for today. Have fun, everyone.

Great day!

Hoành

Nói và viết như thế nào?

powerofwords

Chào các bạn,

Hôm nay kỷ niệm 84 năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam (21.6.1925-21.6.2009), chúc các bạn nhà báo nói riêng, và tất cả các bạn sử dụng ngôn từ thường xuyên trong công việc nói chung, sức nóng không bao giờ nguội của con tim. Nhân ngày kỷ niệm viết lách, mình xin chia sẻ với các bạn một vài suy tư về viết lách và ngôn từ.

Mấy muơi năm nay mình sống với viết lách. Ra tòa vào tòa cũng viết, viết báo, viết trên các diễn đàn, liên tục, hằng ngày, ròng rã 20 năm về các vấn đề Việt Nam. Khoảng thời gian này giúp mình rút ra một số những qui tắc căn bản mà mình nghĩ là những người viết lách, hay nói chung là người sử dụng ngôn từ cần có, dù là nghiệp dư hay nghiệp dĩ.

1. Tình yêu

Viết là để chia sẻ với người đọc. Nói là để chia sẻ với người nghe. Và đã là chia sẻ thì ta chỉ nên chia sẻ tình yêu. Thế giới này đã có đủ chiến tranh và thù hận. Thế giới không cần và không nên có thêm một giảng sư thuyết giảng thù hận và ghen ghét.

Và tình yêu đây không có nghĩa là tình yêu với cách mạng, với chính trị, với triết l‎y’, với đạo giáo, và với đủ mọi thứ vớ vẩn khác. Cho đến mức cùng tận, tình yêu chỉ có một nghĩa đúng mà thôi; đó là tình yêu cho con người—những người chung quanh ta, gia đình, trường học, sở làm, làng xã, thành phố, quốc gia, thế giới.

Tình yêu ở đây là tình yêu cho những người đang đi lại gồng gánh ngoài đường, còng lưng ngoài ruộng, hì hục với máy móc trong công xưởng, dán mắt vào màn ảnh computer trong văn phòng, dãi nắng dầm mưa trên những chiếc xe ôm ngoài phố. Con người đây không phải là khái niệm trừu tượng “con người là một con vật suy tư” hay là “con người là một con vật kinh tế” của các triết gia.

Tình yêu cho con người ở đây cụ thể như mẹ thưong con, vợ thương chồng, anh thương em. Nếu không có loại tình yêu như thế làm căn bản, thà rằng đừng viết, vì viết mà không có tình yêu thật sự thì thường là hại hơn là lợi cho thế giới này.

2. Cẩn trọng với lời nói

Một bài viết có thể có hàng nghìn người đọc. Một lời nói trước đám đông có ít nhất là vài chục người nghe. Ảnh hưởng của một lời nói, một bài viết, có thể đi rất xa, cho nên ta phải có trách nhiệm đủ để cẩn thận lời nói. Đừng để lời nói thiếu suy xét, thiếu bình tĩnh, thiếu yêu ái, thiếu xây dựng của mình đi ra. Nói chuyện với bạn trong quán cà phê là khác. Viết cho hàng nghìn người đọc hay nói trước một nhóm cử tọa hay một lớp học trò đòi hỏi ta phải cẩn trọng.
powerofwords1
Con người ta chỉ có ba loại hoạt động chính: từ suy tư của ta, từ thân ta, và từ lời nói của ta. Suy tư là loại hành vi tri thức quan trọng nhất. Nhưng rốt cuộc suy tư cũng đi ra ngoài bằng ngôn từ và hành động. Và trong thời đại này, hành động bằng thân thể thì ít mà bằng ngôn từ thì nhiều. Vì vậy, ngôn từ là hành động quan trọng và thường xuyên nhất trong kỷ nguyên này. Ta phải rất cẩn trọng với ngôn từ, và phải luôn luôn nghĩ đến hậu quả của ngôn từ của mình lên thế giới của mình.

Có những chuyện nên nói cách này mà không nên nói cách kia. Có những chuyện chưa nên nói lúc này, mà chỉ nên đợi lúc khác. Ngôn từ phải được sử dụng tùy nơi, tùy lúc tùy trường hợp, không thể bừa bãi được.

3. Thành thật

Mỗi người chúng ta có thể bị chi phối từ cả chục hướng khác nhau khi nói hay viết một bài: quyền lợi riêng của mình, mấy chủ nghĩa lăng nhăng trong đầu mình, quyền lợi của công ty của mình, quyền lợi của đảng mình, quyền lợi của hội thánh mình, nói theo đám đông để được khen thưởng và tránh đụng chạm, nói ngược đám đông để nổ, nói điều mình không tin chỉ để chỉ nghe tán thưởng, không biết cũng nói như biết, biết một thì nói như biết mười, chỉ biết lơ mơ l‎y’ thuyết cũng nói như chính kinh nghiệm của mình, nói ngược lại sự thật của mình vì sợ, v.v… Nói chung là l‎y’ do để chúng ta không thành thật có rất nhiều và luôn luôn nằm đó mỗi khi ta viết, ta nói. Bạn có đủ thành thật để không bị chúng chi phối và chỉ viết và nói đúng những điều gì mình tin tưởng tận đáy lòng không?

4. Can đảm

Nếu ta không có can đảm thì ta không thể có được 3 điều trên. Tình yêu, lời nói cẩn trọng và thành thật cũng vô ích, và không thể phát tiết ra ngoài được.

5. Khiêm tốn

Nếu bạn không thực sự khiêm tốn trong lòng thì bốn điều trên—tình yêu, ngôn từ cẩn trọng, thành thật và can đảm– đều sẽ bị phá vỡ không sớm thì muộn.

* Dĩ nhiên là ta có thể kể thêm nhiều đức tính khác cần thiết cho người sử dụng ngôn từ, nhưng đây là 5 điều căn bản nhất để ngôn từ của bạn có thể làm đẹp, thay vì là rác rến, cho thế giới.

Và “người sử dụng ngôn từ” ở đây bao gồm báo giới, người viết trên mạng Internet, người nói với học trò trong lớp, và các quí vị chính chị chính em đọc diễn văn.

Trong kỷ nguyên thông tin của chúng ta, thông tin, tức là ngôn từ, là cốt lõi chính của kỷ nguyên này. Muốn cho cái lõi của ta chắc chắn, ngôn từ của ta phải chắn chắn, vững chải, đáng làm nền. Nếu ta chỉ nói ra rác rến, cái lõi của nền văn minh hiện tại của chúng ta sẽ dần dần biến thành rác rến.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Saturday, June 20, 2009

Hi everyone,

Do you have a good sense of humor?  If yes, write a funny caption for this picture.

Under the picture is my attempt at a funny caption (and I am not known for being humorous, so if you don’t feel it funny, too bad!)

“Hmm… it’s coming a little too fast for a sharp picture”

Now your turn. Shoot!

TODAY’S CHALLENGE

A short quote to challenge your translation skill.  Could you translate this into Vietnamese?
“Death is more universal than life; everyone dies but not everyone lives.”
– A. Sachs

All right.  Have a nice weekend everyone.

Hoành

Thân em như tờ giấy trắng ?

inkblot
Chào các bạn,

Tờ giấy trắng là hình ảnh rất quen thuộc để ví đời sống tinh khiết của một người. Và khi một lầm lỗi xảy ra, đó là một vết mực bôi vào tờ giấy trắng. Thế thì làm sao ta xóa vết mực đó đi?

Dĩ nhiên là ta dùng cục tẩy hay thuốc tẩy hay màu sơn trắng. Nhưng dù dùng thứ gì đi nữa, thì tờ giấy trắng tinh khiết vẫn không còn tinh khiết nữa. Nó bắt đầu xù xì bẩn thỉu hao mòn. Và nếu thỉnh thoảng ta lại bị một vệt mực và phải tẩy như thế, thì chỉ sau năm mười lần, tờ giấy của ta bắt đầu rách nát. Thêm năm mười lần nữa, tờ giấy thành những mảnh vụn.

Nếu cuộc đời chúng ta là tờ giấy như chúng ta vẫn quen nghĩ, thì cuộc đời quá tuyệt vọng, phải không các bạn? Bắt đầu 13, 14 tuổi là đã phải bắt đầu tẩy xóa. Đến khoảng 30 thì đã thành những mảnh vụn rơi lả tả rồi, lấy đâu mà đến 40, 50? Dưới lối suy tư này thì sau 30 chúng ta chỉ còn là những xác ướp đi lang thang thôi chứ đâu còn cuộc đời nào nữa để sống!

Vậy thì điều gì không ổn trong luận l‎y’? Thưa, đó là vì ví dụ tờ giấy không đúng. Sống là thay đổi, là sinh trưởng không ngừng. Tờ giấy đâu có sinh trưởng thay đổi (trong ngữ cảnh này), làm sao ta có thể ví nó như đời sống được?
cherry-tree-jefferson-memorial
Cuộc đời của ta thật ra là một thân cây không ngừng lớn. Mỗi mùa xuân cây đâm chồi mới, lá mới, cành mới. Mỗi mùa thu lại rơi hết lá. Rồi mùa xuân năm sau lại tái sinh. Và cứ thế năm này sang năm khác, mỗi năm lớn hơn một tí, cao hơn một tí, mạnh mẽ hơn một tí.

Những cành lá mới mỗi mùa xuân là sức sống mới của ta—kiến thức mới, đức hạnh mới, cũng như những sai lầm mới. Mỗi mùa thu chúng rụng hết, để sang năm một lớp khác lại trỗ. Mỗi lần lập lại là một nhịp trưởng thành.

Cho nên những lỗi lầm ta đã làm những tháng năm về trước đã biến mất theo những mùa thu cũ. Đừng ngồi đó ủ rũ tưởng mình là tờ giấy nát nhàu.

Nhiều mùa thu đã đi qua. Những tàn lá cũ đã rụng lâu lắm rồi. Đừng nhặt bao nhiêu lá chết lên và nhất định phải gắn lại trên cành.

Ngày hôm nay ta có những cành lá mới, những kiến thức mới, những rung động mới, những tư duy mới, những đức hạnh mới. Hãy sống với những cành lá mới này của mùa xuân đang nở.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Friday, June 19, 2009

Hi everyone,

Below are some pictures of Kim Lien crossing tunnel in Hanoi one day after opening:

Từ chiều qua đến sáng nay, suốt chiều dài hơn 500m tường hầm phía đường Đại Cồ Việt xuôi về Kim Liên nhan nhản những nét chữ, hình họa…
Bút sáp là chất liệu chủ yếu.
Một công nhân đang dọn vệ sinh trong đường hầm cho biết, ban ngày thường có 2-3 công nhân đi nhặt rác quanh đường hầm. Những nét vẽ bậy trên tường chủ yếu được thực hiện vào tối và đêm.
Vì tường được sơn chống thấm nên rất khó tẩy rửa. Để xóa những vết vẽ đòi hỏi phải cạo đi và sơn lại.

.
What do you think about that? What do you want to say about that???
.

TODAY’S CHALLENGE

Chị Huệ has several Neil Diamond songs for everyone to translate into Vietnamese.

Have a great day!

Hoanh

Thành công là gì?

successarrow

Chào các bạn,

Chúng ta thường hay nói đến “thành công” như là một đích điểm quan trọng của cuộc sống và ta nói tư duy tích cực đưa đến thành công. Nhưng thành công là gì?

Nói theo nghĩa thông thường nhất thì thành công có nghĩa là khi ta có một mục đích nào đó và ta đạt được nó, đó là thành công. Xa hơn môt tí, thì có lẽ mọi người chúng ta đều đồng ‎y’ là mục tiêu tối hậu của mỗi người trên đời chính là tìm “niềm vui và bình an” trong lòng mình; có được niềm vui và bình an trong tâm, đó là thành công.

Như vậy, có nghĩa là cách định nghĩa thành công của chúng ta ở đây hoàn toàn có tính cách chủ quan. Chính mình định đích điểm đời mình và thành công của mình. Chẳng có mục tiêu khách quan nào bên ngoài cả. Điều này rất quan trọng, vì nếu chúng ta chỉ cần một mái nhà tranh hai quả tim vàng, mấy con gà và một con chó, và ta đã đạt được điều đó, tức là ta đã thành công trong mục tiêu đó, dù rằng mấy tờ báo lá cải chỉ tin là các người đi xe hơi mới được gọi là thành công.

Tuy nhiên ta cần phân tích y’‎ niệm thành công sâu hơn một chút trong thực tại đời sống.

1. Nếu một người muốn có thật nhiều tiền để có một ngôi biệt thự vĩ đại, và làm việc ngày đêm căng thẳng, chụp giật, gian lận, lắm stress, lúc nào nói chuyện cũng chửi thề vì bực tức. Người đó rốt cuộc đạt được mục đích là xây được căn biệt thự theo ‎ mình muốn. Như vậy phải là thành công không các bạn? Ta có thể nói là người này đã thành công trong mục tiêu kiếm nhà.

Nhưng có lẽ cũng như mọi người khác, người này còn mục tiêu khác sâu xa hơn, một ước muốn sâu xa hơn, đó là “niềm vui và bình an cho mình.” Nếu vậy thì, mục tiêu “niềm vui và bình an cho mình” có đạt được không lại là chuyện khác. Giả sử trong tiến trình kiếm tiền, anh ta bỏ bê vợ con, lại học thêm các thói hư tật xấu để cho mấy đứa con bắt chước (như là chửi thề, nghi kỵ mọi người chung quanh, mọi tính toán đều do đồng tiền chi phối …), rồi mấy đứa con trở thành hư hỏng, và chính anh ta cũng đang nuôi đủ mọi mầm bệnh trong người, từ cơ thể (như bệnh tim, đau bao tử, …) đến tinh thần (các loại suy nhược thần kinh), thì thử hỏi anh ta đã thành công trong việc tạo lập hạnh phúc cho mình hay chưa? Hay là thành việc trước mắt, nhưng hỏng việc đường dài?

2. Nếu mục tiêu của một người là chẳng có mục tiêu gì hết trong đời thì sao? Thưa, có hai loại người sống không có mục tiêu.

• Loại thứ nhất là thánh nhân, sống không cần gì ở đời, nhưng rất yêu đời yêu người. Luôn luôn vui vẻ thanh thản và luôn luôn sẵn sàng làm một việc gì đó giúp đời giúp người.
success3

• Loại thứ hai là những người lười biếng tiêu cực, không muốn làm gì, và tối ngày phàn nàn chê bai cuộc đời. Loại này không bao giờ vui. Và nếu là ai trong thiên hạ cũng xem niềm vui của mình là mục tiêu tối hậu, thì loại người này không có thành công bao giờ.

Trong hàng tiêu cực thì lại có hai loại.

— Loại tiêu cực thụ động tối ngày phàn nàn càm ràm.

— Loại tiêu cực chủ động sống tiêu cực và chủ động truyền bá lối sống tiêu cực. Lọai này đã bắt đầu ra khỏi cách sống “không mục tiêu” và từ từ có mục tiêu tiêu cực với đời sống. Loại này lại chia ra làm hai loại khác:

    (a) loại trộm cướp vặt—sống tiêu cực làm hại người khác và gây thêm băng đảng, và

    (b) loại người truyền bá tiêu cực để gây chiến tranh hay kích động khủng khoảng chính trị xã hội để phục vụ các mục tiêu của riêng họ. Loại này thì ta thấy thường xuyên trong thông tin thời sự quốc tế. Loại người chuyên gây chiến này, dĩ nhiên là tâm của họ không bao giờ an bình và vui vẻ, vì bản chất của chủ chiến là chết chóc và đau khổ. Nhưng còn xa hơn thế nữa, khả năng của họ để mang lại khổ đau cho nhiều người khác, đôi khi cho cả quốc gia hay cả thế giới, rất cao.

Vậy thì khái niệm thành công của ta cần phải được đặt trong bậc thang giá trị của các hạng người trên đây. Đối với người tư duy tích cực, ta hiểu nghĩa thành công như là (1) luôn luôn có “niềm vui và bình an” trong lòng như là mục tiêu tối hậu, và (2) dù là ta có định mục tiêu ngắn hạn nào đó trong đời, như là kiếm tiền mua một ngôi nhà thật đẹp, thì phương cách ta dùng để đạt mục tiêu ngắn hạn đó (mua nhà) sẽ không phản lại, nhưng còn hỗ trợ, cho mục tiêu tối hậu là “niềm vui và bình an” trong lòng.

Và vì “niềm vui và bình an” trong lòng ta liên hệ mật thiết với niềm vui và bình an của mọi người và của thế giới này, chúng ta không thể làm người khác thêm đau khổ mà tin rằng ta sẽ có được niềm vui và bình an trong lòng. Điều đó không thể xảy ra (trừ khi đối với người điên, trong vài trường hợp). Cho nên ý niệm tự do chủ quan để lựa chọn mục tiêu thành công của ta, thực ra vẫn nằm trong một giới hạn khách quan–giới hạn đó là sự an vui của người khác, và của thế giới. Nếu ta không quan tâm đến an vui của người khác, ta sẽ tự phá hủy an vui của chính mình. Điều này cũng giống như người thải khí độc trong không khí để hại đến người khác, chính mình cũng sẽ hít thở nó.

Thỏa mãn bất kỳ mục tiêu ngắn hạn nào đó (như nhà cửa xe cộ), nhưng không làm hỏng mục tiêu tối hậu “niềm vui và bình an”, đó mới thực sự là thành công của người tư duy tích cực.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Thursday, June 18, 2009

Hi everyone,

Below are two quotes on creativity we have posted recently on ĐCN:

“The world is but a canvas to our imaginations.”
Henry Thoreau

“Microsoft is a company that manages imagination.”
Bill Gates

What do you think about them? How do you gain new ideas, new thinking? Do you have any knowledge or experience to share with other brothers/sisters on creativity?

Have you ever done anything new, like writing a story, writing a song, writing poem, doing a social project, designing and building a house from zero, designing your áo dài, designing your website, making a new toy, etc.? If yes, could you tell everyone how you got the ideas for that work?
.

TODAY’S CHALLENGE

Chị Loan has the California Dreaming song today. Below are the lyrics for the song. You may want to translate it into English, and post it early to help other brothers and sisters listen to the song with more understanding.

California Dreaming

    ~ The Mamas and The Papas

All the leaves are brown
And the sky is gray
I’ve been for a walk
On a winter’s day

I’d be safe and warm
If I was in L.A.
California dreamin’
On such a winter’s day

Stopped into a church
I passed along the way
Oh, I got down on my knees
And I pretend to pray

You know the preacher likes the cold
He knows I’m gonna stay
California dreamin’
On such a winter’s day

All the leaves are brown
And the sky is gray
I’ve been for a walk
On a winter’s day

If I didnt tell her
I could leave today
California dreamin’
On such a winter’s day

(California dreamin’)
On such a winter’s day
(California dreamin’)
On such a winter’s day

All right, that’t is for today. Thanks everyone.

Have a wonderful day!

Hoanh

Daily English Discussion–Wednesday, June 17, 2009

Hi everyone,

Today we have a nice article on my favorite town Nha Trang. I have mentioned once I used to live in Nha Trang when in primary school and in 6th and 7th grade in Võ Tánh (now Lý Tự Trọng). My heart is still in Nha Trang. I have never lost that love.

Cool cascades

Nha Trang on the central coast is famous for the island-strewn Nha Trang Bay with its diverse marine park around Mun Island and Southeast Asia’s longest cable car (3,320 m) over the sea.

Less well known are the many babbling brooks close by, particularly in Dien Khanh District, 10 kilometers south of Nha Trang.

The pick of the bunch would have to be Do Brook, also called Nuoc Do (Pouring water), which flows through Phuoc Trach Village at the western end of the Hoang Nguu Range.

The water streams down from high up to form a good-sized pool on the mountainside from which two creeks turn and twist their way down to one large pool apiece.

All three pools have white sandy bottoms and are surrounded by boulders and small cliffs sharing the space with green grass and trees.

The locals like to relate the myth of a huge eaglewood tree that grew there and emitted an instantly recognizable fragrance that permeated the area.

Oddly enough, any would-be timber thief who got close to the tree became oblivious to the perfume and assumed they’d made a mistake. Thus did the tree protect itself and its precious timber.

It didn’t hurt that there were two large snakes living among the boughs as a second line of defense.

The local deity is called Thien Y A Na and is much revered by the local inhabitants. In days of yore, she would often stop by Do Brook to rest and enjoy the cool breeze.

Three peals of thunder always heralded her approach. She arrived in true spirit fashion, as a long and broad patch of blue light like a strip of silk that flew from

Nui Chua Island or Ba Island and gently touched down.

Her temple can be found a little way below one of the lower pools.

The cascading waters of Do Brook are great for swimming and skylarking, and the fresh air and lovely scenery make it an ideal picnic spot.

Reported by Diem Thu

.
Do you live in Nha Trang? If not, have you ever been in Nha Trang? In any event, how do feel about Nha Trang?
.

TODAY’S CHALLENGE

Chị Huệ has the lyrics of five songs by Elaine Paige. Please translate any of them into English.

That’s it for today. Have a wonderful day, everyone.

Hoanh

Nhạn ảnh (thiền thi)

wildgeese
Nhạn ảnh

Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô di tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm

Thiền sư Hương Hải (1627-1715)

.

Nhạn và Bóng

Nhạn vút qua không
Bóng chìm nước lạnh
Để dấu: nhạn không có ý
Giữ bóng: nước cũng vô tâm

Võ Đình (1933-2009)

.

wildgeese3

A Wild Goose and Its Image

A wild goose, flies across the sky
Its wings reflect in the cold water
The bird does not mean to leave its image
The water has no desire to retain it

(trích Hương Thiền, Võ Đình dịch)

.

Giải thích:

Nhạn bay qua trời, ta cho đó là THỰC.
Ảnh nhạn bay dưới nước, ta cho đó là ẢO ẢNH.
Nhưng nhạn bay rồi, không còn dấu tích, chỉ còn khoảng trời KHÔNG. Đó là Ý.
Ảnh cũng thế, khi ảnh qua rồi không còn dấu tích, chỉ còn khoảng trời KHÔNG. Đó là TÂM.
Mọi điều ta cho là THỰC hay ẢO ẢNH đều chỉ là ảnh hình trong khoảnh khắc.
Chỉ có khoảng KHÔNG là tồn tại vĩnh viễn.
KHÔNG đó chính là TÂM Ý.
TÂM ta thanh tịnh như trời KHÔNG. Tất cả những gì đi qua tâm, dù ta cho là thực hay là ảo ảnh, cũng chỉ là phù du trong khoảnh khắc, như mây bay ngang trời. Mây đến mây đi. Trời KHÔNG luôn thanh tịnh.
Đau đớn, buồn rầu, tủi hổ, hờn giận, mừng vui, thất vọng, tuyệt vọng, công hầu khanh tướng–tất cả chỉ là những đám mây qua trời, trong khoảnh khắc. Bản chất của TÂM ta là không, là rỗng lặng.

Chúc các bạn một ngày vui. Sau đây mời các bạn thưởng thức ba bức tranh của anh Võ Đình

Nguyệt Cầm là tranh sơn dầu trừu tượng
Công Cha là tranh mộc bản. Con ngựa là tuổi của bố anh Võ Đình.
Nghĩa Mẹ là tranh mộc bản.

Mến,
Hoành
.

Nguyệt Cầm (Võ Đình 1933-2009)
.

Công Cha (võ Đình 1933-2009)
.

Nghĩa Mẹ (Võ Đình 1933-2009)

Bóng Nhạn – tranh Võ Đình

Daily English Discussion–Tuesday, June 16, 2009

englishchallenge

Hi everyone,

Wish everyone a good day. It has been raining a lot lately in Washington. The rain keeps the air cool and the soil moist. The grass is growing fast and the deer appear more often in my back yard.

It is a beautiful day. ĐCN admin Hiển has been in my home since Saturday. He drove from Connecticut for some business in Washington, and also to hang out with me. We had great time, except for the food part. Phượng, my wife, was gone on Saturday and back late Sunday, and I was not so crazy about cooking, so Hien and I survived on whatever leftovers we could find in the refrigerator. Sunday night Phuong was back and cooked a great quick dinner (she is a very good cook), and we all were so happy. Finally some serious food! Hieen has left this morning for his work in Washington and is now, as I write this message, probably on the road back to Connecticut.

OK, here is an interesting news item for today’s discussion.

Lawmaker grills deputy PM on bauxite projects

The National Assembly heated up Saturday when a representative asked a deputy prime minister why the government had not submitted a major bauxite mining project to the legislature for ratification.

In November 2007, the government approved a two-project initiative to mine bauxite and extract alumina in the Central Highlands provinces of Lam Dong and Dak Nong through 2015. The projects envisaged extension through 2025.

On Thursday, deputy Nguyen Dang Trung had pointed out that the Ministry of Industry and Trade had divided the projects into smaller ones of less than VND20 trillion (US$1.12 billion) to bypass the assembly’s approval process. The national plan for bauxite mining includes 12 projects all linked to each other, Trung added.

According to a National Assembly resolution passed in 2006, only key national investment projects valued at VND20 trillion or above required approval of the legislature.

On Thursday, the Minister of Industry and Trade Vu Huy Hoang had shrugged off the allegation that project planners had tried to bypass the legislative body by saying the projects were all independent and unrelated.

Saturday, representative Duong Trung Quoc asked Deputy Prime Minister Nguyen Sinh Hung if the projects had been separated into smaller ones.

Hung dodged the question by saying it was best that the projects were implemented separately.

The government had conducted comprehensive feasibility studies for each project and they were set up in accordance with the law, he added.

“The bauxite plan has been the party and government’s policy for the last decade, aiming for the socioeconomic development of the Central Highlands, both in the short and long term,” Hung told the session.

Outsourcing?

Hung also defended the projects against allegations that they would be used to employ foreign laborers instead of Vietnamese.

He said the projects have employed 667 foreigners, including 663 Chinese laborers and 4 Australian experts.

A Vietnamese firm, not a joint venture, is the main investor of the two projects, said Hung.

In April, the Politburo, the decision-making body of the Central Communist Party, instructed the Vietnam Coal and Minerals Group (Vinacomin), the main investor, not to sell stakes to foreign partners.

Chinese Aluminum International Engineering Co. (Chalieco) was contracted to build an alumina extraction plant at the Tan Rai project in Lam Dong Province.

:

OK. What do you think about this bauxite project in Central Highland?
.

ENGLISH PRONUNCIATION: “TH”
.


.

DAILY CHALLENGE

Please translate the above news article(about Central Highland bauxite project), or only a part of the article, into Vietnamese.

All right, have a wonderful time. Enjoy your day!

Hoanh

Biến sở đoản thành sở trường

Strength_in_Weakness

Chào các bạn,

Các bạn có bao giờ học võ hay đấu võ chưa? Nếu mình sinh ra nhỏ xíu mà đối thủ của mình to lớn bằng hai bằng ba mình thì đấu thế nào? (Đây không phải là ví dụ ít gặp đâu. Nếu bạn là người Việt học võ ở Mỹ, thì bạn học và đối thủ của bạn luôn luôn to lớn bằng hai hay bằng ba bạn. Chẳng bao giờ bạn có đối thủ nhỏ như bạn cả). Dĩ nhiên là ta luôn luôn có châm ngôn của Tôn gia Binh pháp “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách” (trong 36 kế thì chạy là hay hơn cả). Nhưng giả sử là chạy không được vì l‎ý do gì đó, như là phải bảo vệ người thân, hay là phải thi lên đai mà trường thì không có đai cho võ chạy, thì làm sao mà đấu với chàng khổng lồ đây?

Thực ra, đã học võ rồi mới thấy rõ là mọi người đều bình đẳng. Mỗi người đều có sức mạnh, và chính sức mạnh của mình cũng là điểm yếu của mình. Mỗi người đều có điểm yếu và chính điểm yếu của mình cũng là sức mạnh của mình. Mạnh và yếu luôn luôn đi chung với nhau như hai mặt của một đồng bạc. Làm gì có tờ giấy bạc chỉ một mặt, phải không các bạn?

weaknessintostrength1
Nguời to lớn vĩ đại thì có sức mạnh, và tay dài chân dài thì tấn công đường xa rất giỏi, nhưng lại chậm hơn và lọng cọng lòng khòng hơn vì tay chân lòng thòng của mình. Nguời nhỏ thì yếu sức, nhưng vận tốc thường rất cao. Và vì tay chân ngắn ngủn cho nên phải áp sát vào mới sờ đến địch thủ. Cho nên nếu ta nhỏ mà phải đấu với người to cao hơn thì không thể đấu bằng sức, và cũng không thể đứng xa để ăn đòn. Ta phải dùng vận tốc để “chạy” tránh đòn, và lúc có cơ hội thì áp sát địch thủ đến mức tay chân dài lòng thòng của địch thủ thành thừa thải vô ích (“Nắm thắt lưng địch mà đánh,” nói theo kiểu binh pháp của quân đội Việt Nam), tấn công dưới thấp và làm hai cánh tay lều khều trên trời cao của địch thủ thành vô ích, và dùng sức của địch thủ để làm cho con người lều khều của địch thủ bị té ngã do chính sức mạnh của hắn…

Người nhỏ con nếu thông minh và tập tành kỹ càng một tí thì thường rất dễ thắng những người đô con, vì trong võ học vận tốc quan trọng hơn cả, mà người nhỏ con thì có ưu tiên về vận tốc. Thế có nghĩa là cái mà ta cho là yếu ớt nhỏ con cũng chính là sức mạnh của ta, nếu ta biết vận dụng nó thành sức mạnh.

Một sự thật thường thấy khác là các thái độ nhỏ nhẹ của phái “yếu” lại chính là sức mạnh số một của ngoại giao và PR.

Trong âm có dương, trong dương có âm. Muốn biết sức mạnh mình ở đâu hãy nhìn vào điểm yếu của mình; sức mạnh thật của mình nằm trong đó.

yinyang
Tất cả những gì ta có trong người ta, cũng như chung quanh ta, đều có thể biến thành sức mạnh của ta, nếu ta xem chúng là sức mạnh. Ngày xưa vào những lúc cùng cực nhất mình luôn luôn tự nhủ, “Không sao, đây là thời gian trong ‘quân trường’ mà. Thượng đế muốn mình bị đì thảm thiết để huấn luyện cho mình mạnh mẽ và giỏi dang thêm thôi.”

Cái nghèo cái cơ cực của ta, ta phải nhìn chúng như là nơi huấn luyện cho tính kiên nhẫn với khó khăn, tính cần cù làm việc, tính sáng tạo để tìm cách ra khỏi cảnh nghèo, tính chiến đấu để chiến thắng thử thách, và sự hiểu biết về cuộc đời thật sự và sâu thẳm. Mấy điều này nghe như quá thường, nhưng không thường đâu. Nếu các bạn có đời sống sung túc thoải mái một tí, hẳn các bạn đã thấy muốn dạy cho con cái mình các điều này cũng vô cùng khó. Nhưng con nhà nghèo thì lại được huấn luyện một ngày 24 tiếng. (Thế có phải là không công mình không? 🙂 )

Nếu mình phải lên rừng ở một mình với cả một rừng cây, mình sẽ nhìn cánh rừng là sức mạnh của mình. Có cả trăm nghìn loại cây cỏ. Mỗi loại có một tính năng. Cánh rừng chính là phòng thí nghiệm vĩ đại. Nếu nghiên cứu được mốt số các tính năng này, thì mình sẽ trở thành nhà cung cấp thuốc và các loại nước uống lành mạnh cho dân thành phố. Dân thành phố lo ngay ngáy đủ mọi chứng bệnh. Có lẽ chỉ cần nghiên cứu cỡ một năm là đã có sản phẩm tiếp thị được rồi.

Chúng ta phải biết vận dụng chính mình và môi trường chung quanh mình (cây cỏ, hoàn cảnh xã hội, người thân) thành sức mạnh của mình. Chẳng có cái gì có thể là cái yếu của bạn nếu bạn biến nó thành sức mạnh. Được người khen, đó là điều làm tâm ta vui vẻ thoải mái. Bị người chê, đó là cách giúp ta tập khiêm tốn và chịu đựng, hoặc là tập chiếu đấu (khi cần phải chiến đấu). Có tiền là phước của Chúa, mất tiền cũng là phước của Chúa nhắc nhở giá trị phù du của tiền bạc. Được người yêu, đó là hạnh phúc; bị người ghét, đó là nhắc nhở rằng ta cũng chỉ như mọi người, không thể thuyết phục tất cả.

Tất cả mọi thứ trên đời đều có thể là cái gì đó tốt cho ta, ta chỉ cần nhìn cho ra mà thôi. Trời làm mưa, làm nắng, làm lạnh, làm nóng, tất cả đều tốt cho ta. Ta có thấy được đều đó hay không mà thôi.

Để chấm dứt, mình nhắc lại các bạn chuyện Phù Đổng Thiên Vương đánh trận. Khi kiếm sắt gãy thì Thiên Vương nhổ tre lên làm vũ khí đánh tiếp. Vậy thì, hãy nhìn quanh ta với cặp mắt sáng tạo. Nếu tích cực và sáng tạo, ta sẽ biến được mọi thứ chung quanh thành sức mạnh của mình. Nhưng nếu tiêu cực và phàn nàn, thì bạn không thể thấy được đâu, vì tiêu cực giết chết sáng tạo. Work smarter, not harder.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Monday, June 15, 2009

englishchallenge

Hi everyone,

Here is an interesting news items for today for our discussion.

Testing begins to save legendary Vietnam turtle

A technician checks equipment on a lake inside the presidential palace in Hanoi on Thursday.
Researchers have begun testing mechanical “SediTurtles” they say will protect a legendary Vietnamese turtle while cleaning the historical lake in which the creature lives.

Experts showed off the German-developed sediment-eating machines this week as part of preparations before an expected cleanup of Hoan Kiem Lake, the heart and soul of Vietnam’s capital.

Nestled in the center of rapidly urbanizing Hanoi, the so-called Lake of the Returned Sword is home to an elusive turtle which symbolizes Vietnam’s centuries-old struggle for independence.

In a story that is taught to all Vietnamese school children, the 15th century leader Le Loi used a magical sword to drive out Chinese invaders and founded the dynasty named after him.

Le Loi later became emperor and one day went boating on the lake. A turtle appeared, took his sacred sword and dove to the bottom, keeping the weapon safe for the next time Vietnam may have to defend its freedom, the story says.

Occasional sightings of a giant soft-shell turtle draw large crowds, and photographs and amateur video clips attest to the claim that at least one turtle indeed still lives in the lake.

Reported sightings of the turtle, a symbol of eternity, are deemed auspicious, especially when they coincide with major national events.

The site’s historical importance therefore requires a delicate clean-up operation, and the joint team of Vietnamese and German experts have been planning how to clean the turtle’s home with minimum risk to the creature.

Leonhard Fechter, of Berlin’s Herbst Umwelttechnik GmbH, said he knows people care about the turtle, so his company made the SediTurtle with a “soft” technology that will not harm the animal.

“We are sure we won’t touch the turtle,” he said as he demonstrated the devices at a fish pond on the grounds of the former home of Vietnam’s first president Ho Chi Minh.

We have only one turtle left in Ho Guom. So the giant turtles will be extinct after this old man/lady dies? Is there any research to see if there are more than one turtle?
.

VOA SPECIAL ENGLISH REPORT — What Modern America Expects of Its Dads

“‘Fathers are now expected to not only be providers but also caregivers for their kids,’ says one expert.
.

TODAY’S CHALLENGE

Please translate the above news article or the following poem into English.

I, Too, Sing America

    by Langston Hughes

I, too, sing America.

I am the darker brother.
They send me to eat in the kitchen
When company comes,
But I laugh,
And eat well,
And grow strong.

Tomorrow,
I’ll be at the table
When company comes.
Nobody’ll dare
Say to me,
“Eat in the kitchen,”
Then.

Besides,
They’ll see how beautiful I am
And be ashamed–

I, too, am America.

.

That’t it for today. Have fun. Good day, everyone. 🙂

Hoanh