All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Huế

Hue kinh thanh

 

Huế

Cố đô này

nơi vua chúa và các công nương
đã dõi mắt vượt núi non và biển cả
tìm bến đỗ cho đàn chim di Lạc

nơi em đã hát cho tôi
lời thì thầm của mẹ trên dòng Hương
ngày mẹ được tin con chết trên chiến trường

nơi linh hồn của bao vua chúa và chiến sĩ
vẫn lay động những đoá sen trong hào thành tĩnh lặng

đã bao lần
bị xé rách, đập tan và nghiến nát

để mỗi khi nhìn vào mắt em
dù trời có xanh, trong, và sáng
tôi vẫn chỉ thấy một cánh cò trắng bay giữa hoàng hôn

    (Chuyển ngữ từ Anh ngữ)

 

Hue

This imperial city

where kings and princesses
looked past mountains and seas
searching for a landing patch for the migratory Lac flock

where you have sung for me
the murmurs of a mother on the Huong river
the day she got word of her son’s death on the battlefield

where the souls of kings and warriors
still vibrate the lotus flowers on the tranquil moat

has been torn and beaten and crushed
time and time again

so that when I look at you in the eyes
though the sky may be blue and bright and transparent
I only see a white stork flying in the sunset.

    TDH, Washington DC, Nov. 5, 1999

Tích cực hay tiêu cực nhìn từ bên ngoài

gratitude
Chào các bạn,

Chúng ta luôn luôn nói đến tư duy tích cực và hành động tích cực như là một hoạt động phát xuất từ tâm ta. Nghĩa là, y’ nghĩa thực sự của một hành động thì chỉ có người làm nó mới biết. Các phê phán và kết luận từ bên ngòai đều không chính xác. Vậy có nghĩa là ta không thể dùng bên ngoài để định giá tích cực tiêu cực hay sao?

Thưa, vấn đề lệ thuộc vào ta là ai—người làm hành động? hay người nhận hành động? Giả sử một người hành khất được một người phụ nữ cho 20 nghìn đồng. Ông ta có cần phải biết người phụ nữ đó nghĩ gì trong đầu không? Có cần biết bà ta cho vì lòng thương người hay vì muốn nổi tiếng không? Nếu cần phải biết như vậy thì có thể người hành khất này sẽ sớm nghỉ làm hành khất, vì anh ta sẽ chết đói rất nhanh. Hơn nữa, không ai có thể biết được trong đầu người khác, vậy thì đừng đoán mò mất công vô ích. Cứ phán đoán theo bên ngoài—bà ấy giúp mình một số tiền, cứ nhận và cám ơn bà ấy thật tình. Vậy là đủ.

Ngay cả khi nguời làm không thực sự có lòng tốt, nhưng việc làm đó tốt đối với người nhận, thì người nhận cứ nhận và cám ơn nồng nhiệt thật tình. Ví du: Người phụ nữ trên thực sự muốn nổi tiếng khi cho tiền, và người hành khất cũng biết được điều đó, nhưng 20 nghìn đồng đến tay anh ta là một hành động thiện, nó giúp cho anh và con cái được một bữa ăn. Vậy thì, anh nhận nó như là một cử chỉ thiện hảo và cám ơn thật tình. Việc bà ấy muốn nổi tiếng chẳng ăn nhập gì đến lợi ích và suy tưởng của anh hành khất cả.

Ví dụ khác. Mỹ viện trợ giáo dục cho Việt Nam là để giúp Việt Nam đào tạo nhân tài, nhưng với mục đích xa hơn là để Việt Nam thành một quốc gia thân Mỹ với lãnh đạo đào tạo từ Mỹ. Cứ coi như là mục tiêu ích kỷ đi. Nhưng Việt nam vẫn được lợi ích rất nhiều từ những viện trợ giáo dục đó, vậy thì ta cứ hăng hái nhận lãnh và cám ơn rất thật tình. Và nếu Việt Nam có thân Mỹ thì cũng chẳng sao, vì chính sách ngọai giao của Việt Nam hiện nay là thân thiết với mọi quốc gia trên thế giới.
gratitude1
Nói tóm lại, khi thụ nhận một hành động, chúng ta chỉ có thể và chỉ nên xem xét bên ngoài và những lợi lộc mà hành động đó mang đến cho ta, và cám ơn thật tình. Không nên suy đoán điều không thể biết và cũng không cần thiết—là người làm hành động đó thực sự nghĩ gì—để rồi có những hành động rất vô ơn như là: “Ối, tiền chùa không lấy thì uổng. Chứ cái đám đó thì ân nghĩa phúc đức gì!” Vô ơn bạc nghĩa như thế chỉ vì ngồi suy đoán lung tung, là một tội với trời đất và với con người. Thà là không nhận. Nếu nhận là phải tri ân.

• Đó là về người nhận.—người nhận không thể biết tâm ‎ y’ của người cho, vì vậy không nên suy xét lăng nhăng mà chỉ nên thấy lợi ích cho mình và cám ơn. Tuy nhiên, nếu ta là người cho, thì ta biết rất rõ tâm ‎ của mình. Vậy thì ta phải có được tâm ‎y’ tốt và không thể làm việc chỉ vì những hào nhoáng—cám ơn, nổi tiếng, ghi danh—bên ngoài. Nếu làm việc tốt chỉ vì bên ngoài thì chẳng được phúc đức gì cả mà chỉ gây nên tội. Tại sao? Vì chạy theo hào nhoáng tiếng tăm bên ngoài là nuôi dưỡng thêm “cái tôi” của mình cho thêm trương phình. Mà cái tôi càng lớn thì cơ hội cho mình làm thêm bao nhiêu điều xấu xa càng tăng. Các việc thiện mình làm, có thể thiện cho người khác, nhưng đối với mình thì chúng đã biến thành thực phẩm nuôi nấng cái tôi của mình; đó là nuôi dưỡng mầm ác.

• Tóm lại, ta có 2 qui luật suy tư ngược chiều nhau tùy theo ta là ai. Nếu ta là người nhận hành động, ta phán đoán theo bên ngoài và tri ân mà không nên đoán mò tâm y’‎ của người làm (ngọai trừ một vài trường hợp đặt biệt cần biết tâm y’‎ người làm, như khi tòa án nhìn bằng chứng bên ngòai để quyết đoán là thủ phạm cố y’ giết người hay đó chỉ là tự phòng vệ).
lookintoyourheart
• Người tư duy tích cực hầu như luôn luôn có 2 qui luật trái ngược nhau trong mỗi trường hợp—một cho mình và một cho người:

    — Không quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình, nhưng quan tâm đến mang lợi ích an vui đến cho người khác.
    — Không cầu nguời yêu mình, nhưng cầu mình yêu người.
    — Không có cái tôi cho mình, nhưng nâng cao phẩm tính của người khác.
    — Không đòi công l‎y’ cho mình, nhưng mang công l‎y’ đến cho mọi người.

Hai bộ qui luật gần như đối chọi nhau tùy theo đối tượng là mình hay người. Nhưng cả hai rốt cuộc phục vụ cùng một mục đích—mang đến an lạc cho mình cũng như cho người khác.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Wednesday, July 1, 2009

Hue kinh thanh
Hi everyone.

For today’s challenge I have here a poem I wrote 10 years ago, called Huế. It was published in Illuminations, an annual international poetry publication.

It would be great if you ladies and gentlemen, English talents out there, translate Huế into Vietnamese. This is my poem. So please make my day 🙂

.

Huế

This imperial city

where kings and princesses
looked past mountains and seas
searching for a landing patch for the migratory Lạc flock

where you have sung for me
the murmurs of a mother on the Huong river
the day she got word of her son’s death on the battlefield

where the souls of kings and warriors
still vibrate the lotus flowers on the tranquil moat

has been torn and beaten and crushed
time and time again

so that when I look at you in the eyes
though the sky may be blue and bright and transparent
I only see a white stork flying in the sunset.

    TDH

Thank you. Have a great day!

Hoanh

Daily English Discussion–Tuesday, June 30, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

1. Let’s continue our interesting discussion on our daily quotes. Pickup a quote we post today or any quote posted previously on ĐCN and talk about it.

2. What is your plan for summer vacation? What do you plan to do for three months.

TODAY’s CHALLENGE

Today chi Hue has 4 Diana Ross songs posted. Please translate anyone of them into English.

That’s it. Have a wonderful day.

Hoanh

Cần quan tâm người khác nghĩ gì về mình ?

whatpeoplethink
Có lẽ đây là câu hỏi khó trả lời chính xác nhất, bởi vỉ “ừ “hay “không” gì thì cũng không ổn. Câu trả lời chính xác nhất chỉ có thể đến trong hoàn cảnh thực tế của cuộc sống. Các khảo sát l‎y’ thuyết thường không giúp được mấy.

* Rõ ràng là cả đời ta được dạy là hãy làm người khác yêu mến và tôn trọng ta. Từ tấm bé đã học ăn nói tử tế lễ độ, áo quần tề chỉnh, tác phong có giáo dục. Lớn thì cũng học giao tiếp, ngoại giao, đắc nhân tâm… cho nên nói rằng ta không quan tâm đến người khác nghĩ gì là không đúng.

Thực ra thì con người là một loài sống tập đoàn. Các sinh vật sống trong một tập đoàn, như một bầy trâu, một bầy chim, thường có tác phong rất giống nhau. Con người đương nhiên cũng có khuynh hướng đó. Mà đã “giống nhau” có nghĩa là suy nghĩ như nhau, và rất quan tâm đến việc làm cho những người khác phật lòng, chống đối, vì các khác lạ của mình.
whatpeoplethink-puppet
* Nhưng chúng ta cũng đều biết là nếu ta quan tâm quá đáng đến việc người khác không đồng ‎y’, không chấp thuận, thì ta không bao giờ có thể sáng tạo, không bao giờ có thể đổi mới, và trong nhiều trường hợp trở thành tù nhân của chính tư tưởng của mình.

— Điều thông thường nhất ta thấy là nói chuyện trước đám đông, dù là trong một căn phòng hay trong một diễn đàn Internet: “Thôi, ghê lắm, nói bậy bạ người ta cười thúi đầu.”

— Mức tệ hại hơn, có thể thành một bệnh tâm ly’ nặng, lúc nào cũng sợ mọi người mất lòng, lúc nào cũng muốn làm tất cả mọi người khác vui lòng, đến nỗi mình biến thành cái mền rách đầy stress thường xuyên.

— Ở một mức cao hơn, như chúng ta đã nói trước đây, ngay khi bạn có một tư tưởng mới bạn trở thành nhóm thiểu số chỉ có một người. Đương nhiên là nhiều người sẽ chống đối tư tưởng mới của bạn và muốn dập tư tưởng đó hoặc chính bạn. Nếu chúng ta quan tâm đến sự đồng ‎y’ của đám đông thì ta sẽ không bao giờ có thể có một tư tưởng mới, một tư tưởng sáng tạo nào cả.

* Thế thì, đứng giữa giằng co giữa nhu cầu làm các bạn vui vẻ quanh ta và nhu cầu sáng tạo của ta, ta phải làm thế nào?

Theo mình nghĩ, người tư duy tích cực suy tưởng ở tầng cao hơn, vượt lên trên tầm mức “mọi người nghĩ gì về tôi?” Người tư duy tích cực không thực sự quan tâm về việc người khác nghĩ về mình, và chỉ thực sự quan tâm lo lắng cho người khác. Đây chính là “vô ngã” (“không có cái tôi”) và “vị tha” (yêu người). Vì “không có cái tôi” nên ta không quan tâm đến việc người khác nghĩ thế nào về mình. Vì “vị tha” nên ta luôn làm cho mọi người vui và tốt.
whatpeoplethink1
Nhưng làm tốt cho người nào đó đôi khi cũng có nghĩa là khuyên vài câu hơi thẳng ,và mình biết là người đó sẽ buồn, nhưng mình cũng biết là mình vẫn nên làm thế. Tức là mình lo cho người, và không để cái khả năng bị người giận làm cho mình chùn bước.

Dĩ nhiên, theo lẽ thường nếu ta thực sự yêu người và lo lắng cho người, thì thường thường là được người yêu lại. Nhưng không hẳn thế, yêu người và bị người đóng đinh cũng là chuyện rất thường tình. Nhưng đóng đinh ta còn không ngại, huống chi là vài câu hiểu lầm chê bai hay chưởi bới.

Ngay khi là làm việc gì cho ai đó, mà ta vẫn không ngại bị chống đối chê bai, thì huống chi là khi ta dùng ánh sáng sáng tạo để tạo ra một điều gì mới, mà không đụng chạm đến ai, và còn làm cho cuộc đời đẹp hơn một tí. Sáng tạo là dùng tối đa tiềm năng của ta để làm cho cuộc đời khá thêm, với một ‎y’ tưởng mới hay một sản phẩm mới. Nếu có người đả phá tư tưởng sáng tạo của ta, tại sao lại phải quan tâm đến các đả phá đó?

* Nhưng bên trên là ta chỉ nói đến khi ta tích cực làm một việc gì đó tốt cho người cho đời. Ý chí ta vững mạnh trong các trường hợp đó cũng là chuyện đương nhiên. Có một trường hợp gây khó khăn thường xuyên hơn: Đó là lúc ta bị ai phê phán, hoặc chỉ tưởng tượng trong đầu là bị ai phê phán, về một điểm nào đó như là điểm yếu của ta. Ví dụ: Ta đang nói điều gì đó và bị ai phê phán là ta sai hoặc kiêu căng khi ta nói điều đó. Ta có thể về nhà và đau nhức hoài về chuyện này rất lâu.

— Nếu người phê phán đúng: thì cám ơn và vui vẻ.

— Nếu người phê phán sai, thì hơi đâu mà để ‎y’.

— Dù là gì đi nữa thì có thể là sau 5 phút mọi người không ai còn nhớ đến chuyện đó nữa và chỉ còn bạn là ấp ủ nó cả ngày. Bạn có rảnh rỗi để cứ suy nghĩ về người khác cả ngày không? Không? Thê thì tại sao bạn nghĩ là người khác rảnh rỗi để suy nghĩ về bạn cả ngày? Hơi chủ quan đấy.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Monday, June 29, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Thank you for a new wave of fresh, good writings. That has got me excited. Continue to work that way, brothers and sisters.

For our challenges today, we have two quotes translated by chị Kiêm Yến and chị Đông Vy:

“If you are patient in one moment of anger, you will avoid one hundred days of sorrow.”
Chinese Proverb

“The poorest man is not without a cent, but without a dream.”
Anonymous

And of course, we still have 25 quotes posted by chị Huỳnh Huệ in Hãy Nhớ. We can continue using these.

Pick any quote you like and say whatever your would like to say about the quote.

That’s it. Have fun. You guys are doing very well.

Hoành

Qi Yang’s biểu diễn organ sấm chớp

Qi Yang hiện đang học thạc sĩ về âm nhạc tại Trường Âm Nhạc Thornton của Đại Học Nam California (University of Southern California’s Thornton School of Music) và đã chiếm nhiều giải âm nhạc quốc tế. Cô là thiên tài về đàn organ. Trong buổi trình diễn sấm chớp này, Qi Yang biểu diễn “Ridiculous Fellows” trong giao hưởng “The Love for Three Oranges” của Prokofiev. Đàn organ cô sử dụng ở đây là đàn Yamaha Electone Stagea, một cây đàn nhập cảng rất hiếm, do chính tay cô lập trình.
.

Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng

Chào các bạn,

Hôm nay tình cờ mình chạy đụng một câu chuyện cũ trên Internet 3 năm về trước, có lẽ là một số bạn đã biết. Đó là những dòng nhật ký của Trần Tuyên trên site.gentlefund.org. Người chuyên viên kỹ thuật 25 tuổi này gặp cơn bệnh máu trắng quái ác, vẫn rất yêu đời viết những dòng nhật ký làm rung động bao con tim trên mạng và mang sức mạnh đến bao nhiêu người. Hôm nay đọc lại chuyện cũ mà lòng thấy bồi hồi, thương mến, cảm phục.

Hãy cùng nhau ôn lại chuyện cũ một tí nhé các bạn.

Báo chí, năm 2006, đăng lại những dòng nhật ký đó. Báo Dân Trí ngày 7.9.2006 viết:
Tran-Tuyen070906.1
Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng!

Ở đúng vào cái tuổi đẹp nhất của đời người – 25 tuổi, chàng thợ kỹ thuật máy bay của Vietnam Airlines Trần Tuyên nhận được hung tin: Anh mắc căn bệnh máu trắng quái ác. Quyết định khó khăn nhất đối với anh lúc đó là chia tay người vợ sắp cưới.

Cùng bố mẹ, em trai và những người thân khác, Tuyên đang chống chọi với thử thách khắc nghiệt nhất của số phận.

“Làm thế quái nào mà mình lại đẹp trai thế nhỉ?” – đó là câu giới thiệu đầu tiên trong blog (nhật ký trên Internet) của Trần Tuyên với biệt danh “cuoihk”.

“Khi mình học Trường Hàng không TPHCM, có lần đi cắt tóc bị hỏng phải cạo trọc, bạn bè thấy giống chú Cuội do nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân đóng, nên gọi là cuội, cuội hàng không” – Tuyên kể.

Tốt nghiệp, Tuyên ra Hà Nội làm việc tại sân bay quốc tế Nội Bài. Nghề của anh rất vất vả, đòi hỏi học cả đời, liên tục cập nhật kiến thức, năm nào cũng phải thi cử, nếu thi trượt thì không thể tiếp tục làm việc được.

Tuyên cố gắng trụ trong vòng quay ấy và mơ về một tương lai. “Tôi thích trẻ con lắm” – Tuyên tâm sự.

Nhưng cuộc đời đã không êm ả như anh muốn. Khi biết tin mình bị bệnh, Tuyên buồn nản và tuyệt vọng. Ngày 6/6/2006, anh bắt đầu ghi nhật ký trên mạng:

“Sao tự nhiên hôm nay mình thấy chán thế nhỉ??? Tự dưng thèm có một người để mình ôm vào lòng, thủ thỉ trò chuyện. Cảm thấy mệt mỏi mặc dù vừa lĩnh được một khoản tiền kha khá. Tiền bây giờ thì làm được điều gì nhỉ??? CHAÁN. Đúng là đời “củ chuối” thật. Chẳng nhẽ lại tung hê hết thảy mọi thứ đi?

Thôi thì bây giờ cố gắng giữ gìn sức khoẻ để bố mẹ và những ai lo lắng cho mình được sống thoải mái và vui vẻ. Đành phải cố thôi chứ thật ra mình đang chán lắm rồi, chẳng nhẽ lại buông xuôi. Thế thì phụ lòng mọi người quá. Cố lên nào… Cố lên nào…”.

Ngày 3/7: I’m comming back (Tôi trở lại)

“Cho TÔI: Sau mấy ngày nằm bệt mới lại ngóc đầu dậy được một tý. Bố mẹ thì luôn lo lắng cho sức khoẻ của mình, còn mình thì sao nhỉ? Chỉ muốn giải thoát đi cho rảnh nợ, cho mọi người đỡ khổ.

Thà rằng đau một lần rồi mọi người sẽ nguôi ngoai, chứ đằng này cứ hàng ngày nhìn thấy mình đau đớn quằn quại thế này các cụ buồn lắm. Biết rằng ai cũng hy vọng vào ngày mai tươi sáng hơn, nhưng cứ mỗi lần bị hành hạ như thế này thì còn ai dám tin vào ngày mai nữa đây.

Mà chết thật, mọi loại thuốc giảm đau đều không còn tác dụng là sao nhỉ? Dẫu biết rằng cuộc đời là một chuỗi những thử thách, nhưng thử thách với mình sao lại gay go thế không biết, kéo dài thế không biết, làm khổ nhiều người thế không biết.

Lúc đầu thì nghĩ đến cái chết, nhưng khi hết đau lại muốn sống. Đúng là phải sống để còn báo hiếu với bố mẹ nữa chứ, còn phải chăm lo cho các cụ khi về già nữa chứ. Phải cố gắng lên thôi, phải chiến đấu với mọi đau đớn, bệnh tật. Cố lên nào…
leavingtownalone
Cho EM: Chẳng hiểu sao những lúc đau đớn nhất, khủng hoảng nhất thì hình bóng em lại trở về trong tôi. Cuộc sống thật trớ trêu phải không em…

Biết rằng em chia tay tôi là tất yếu, nhưng tại sao tôi cứ phải cố tỏ ra rằng mình cứng cỏi và có thể vượt qua được nỗi đau đó nhỉ? Để rồi đến lúc đau đớn không thể chịu nổi thì hình bóng của em lại về bủa vây trái tim tôi.

Vâng, tôi yếu đuối lắm. Tôi không thể giải thích đó là vì tôi còn yêu em hay tôi đang tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh còn sót lại trong tâm trí tôi. Giải thích với tôi bây giờ thật quá khó.

Chỉ biết rằng khi em đứng trước mặt tôi, tôi đã phải dùng hết lòng tự trọng, lòng tự ái và cả cái sĩ diện hão của thằng con trai để không bật dậy và ôm em vào lòng. Thôi hãy cứ để mọi chuyện trôi qua như mọi người mong muốn đi nhé.

Riêng phần tôi cũng dễ thôi, vì dù sao tôi cũng đã quen với điều đó rồi. Phải cố gắng dành mọi sức lực vào việc khác thôi, dù biết rằng rất khó. Luôn cầu mong cho em được hạnh phúc”.

Được sự giúp đỡ của Hội Mái ấm của trẻ mồ côi (GFO) do ông Nguyễn Đắc Thắng, Việt kiều tại Canada, hiện đang làm việc tại Singapore, đứng đầu, Tuyên và mẹ đã đến Singapore chữa trị tại Bệnh viện Gleneagles.

Một ngày điều trị nội trú ở đây tiêu tốn đến 21 triệu đồng, nên Tuyên và mẹ xin ở nhờ nhà một người bạn và điều trị ngoại trú. Chỉ những ngày phải xạ trị, Tuyên mới nằm trong bệnh viện.

26/7: Tình hình khá tốt

… và bây giờ.

“Vậy là sáng nay bác sĩ đã có hướng đi cho mình rồi. Xét nghiệm tuỷ và máu khá tốt, chỉ có điều bác sĩ cũng thắc mắc về vụ dây thần kinh mắt.

Ông nói có thể có những tế bào rất nhỏ nằm trong dây thần kinh ở mắt gây ra vụ đau đầu và sụp mí. Hiện tại sẽ điều trị bằng tia X trong vòng 12 ngày và uống thuốc kèm theo.

Chiều nay bị một cú đau đầu ở bệnh viện cũng ghê. Họ tiêm vào bắp một phát, vào ven một phát thế là im luôn, nhưng cả người bải hoải”.

27/7: Ngày xạ trị đầu tiên

“Ngày đầu tiên cũng ổn cả. Công nhận họ làm kỹ lưỡng thật. Chạy tia có 10 phút thôi mà họ chuẩn bị đến 20 phút để tia cho chính xác. Đó còn chưa kể ngày hôm qua mất gần một giờ để làm mặt nạ để mặt và cổ không bị cháy.

Họ định hình khuôn mặt rồi chụp hình sọ não lên, sau đó xác định sẽ phải chạy tia vào dây thần kinh nào, đánh dấu và chạy đúng chỗ đã định sẵn. Ngày đầu tiên chưa mệt, nhưng những ngày tới sẽ ngấm và mệt hơn.

Bác sĩ đã doạ rằng đầu mày sẽ chia làm hai màu: Trắng và đen (hoặc đỏ). Nhìn mình sắp tới sẽ giống thằng cha hai mặt trong phim Batman quá, còn gì là vẻ đẹp trai trời phú nữa hả trời.

Mà cái mặt nạ họ làm cho mình đẹp ra phết. Hôm nay đã hỏi em y tá rồi, khi nào hết đợt điều trị sẽ mang về làm kỷ niệm. Về nhà kiếm thạch cao đổ vào rồi bày ở phòng khách doạ trẻ con chơi”.

Ngày 28/7: Buồn quá

“Ơ đời mình đâu có sống bạc bẽo lắm đâu, hoàn hảo thì không ai dám nhận rồi, nhưng cớ sao ông trời lại đối xử như vậy với mình nhỉ? Thôi mặc kệ ông vậy, ông muốn làm gì em thì ông cứ làm, miễn sao ông để cho những người sống quanh em được hạnh phúc vui vẻ là em cảm ơn ông rồi…

Bây giờ chỉ thèm được tụ tập cùng đám bạn thân, rồi đi ăn uống buôn dưa lê với nhau cười nói thoải mái là vui nhất xứ này rồi. Ở bên này cũng chẳng biết nói chuyện với ai nữa, đâm ra lại cứ hay suy nghĩ lung tung. Đúng là dở hơi thật rồi!

Viết blog một lúc cảm thấy yêu đời lại rồi. Có cái blog này hay thật đấy. Xin cảm ơn em Thanh đã dẫn dụ mình vào cái trang này”.

Từ một chàng trai tràn trề sức sống với nụ cười rạng rỡ tinh nghịch luôn nở trên môi, Tuyên trở thành người có bộ dạng “khủng khiếp” với cái đầu trọc lốc, mặt bự ra và mí mắt sụp xuống.

Anh tăng đến 10kg và mặc dù nhiều khi không muốn ăn, vẫn cố gắng nuốt để mẹ vui lòng và lấy sức đấu tranh với bệnh tật.
palms-silhouette
2/8: Sinh nhật mẹ

“Mẹ ơi, con biết hôm nay mẹ cũng không được vui lắm, vì gia đình mình mỗi người ở một nơi, trong khi bệnh tật của con vẫn luôn là nỗi ám ảnh của bố mẹ.

Con biết giờ đây mọi cố gắng của gia đình mình đều đặt hết vào con rồi. Mẹ hãy cứ an tâm rằng con trai sẽ vững vàng trước mọi thử thách vì con biết rằng sau lưng con có bố, mẹ, Quang và người người yêu thương con.

Một lần nữa xin chúc mẹ yêu của con luôn được hạnh phúc, khoẻ mạnh để được nhìn thấy những bước chân vững vàng của hai thằng con trai mẹ ngày một trưởng thành thêm”.

19/8: Viết cho chính mình

“Mình đã thức trắng đêm để suy nghĩ về những chuyện đã trải qua trong quãng thời gian khó khăn vừa qua. Và không ngờ kết quả đã thành công ngoài mong muốn.

Sáng ra mở cửa đón làn gió mát của một đất nước xa lạ, nhưng mình vẫn cảm nhận được luồng sinh khí mới tràn vào tận cùng mọi ngõ ngách của thể xác và tâm hồn.

Đến phòng mạch của bác sĩ với đôi mắt đỏ quạch làm ông ấy tưởng mình tập mắt dữ quá nên còn nhắc đừng vội vàng. Không phải thế đâu, bác sĩ Teo ơi! Nó chữa được bệnh trong lòng nó rồi.

Nó cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều lắm và điều đó sẽ giúp cho bệnh của nó tốt hơn nhiều đấy, bác sĩ Teo ạ. Giờ đây nó muốn hét lên cho tất thảy mọi người biết rằng nó cảm thấy cuộc sống tươi đẹp quá, nó thấy yêu đời quá đi mất.

Mình còn yêu đời lắm, mình còn hy vọng vào đời lắm mà. Tôi ơi đừng tuyệt vọng! Bác Trịnh Công Sơn “hơi bị đúng” đấy nhỉ. Không được mất niềm tin vào cuộc sống, dù có thế nào đi chăng nữa!”.

2/9: Lễ Quốc khánh

“Có lẽ đây là lễ Quốc khánh đẹp nhất, ấn tượng nhất và ý nghĩa nhất mà tôi được tham dự. Trong không khí thân mật của những đứa con sống xa nhà, xa tổ quốc tự dưng cảm thấy lòng mình lâng lâng đến lạ. Cùng cất cao lời ca bài Quốc ca dù rất quen thuộc nhưng lồng ngực như có ai chặn lên vậy.

Vậy là tổ chức từ thiện đó đã chính thức ra mắt. Chú Thắng đã khóc khi nghe những gì cậu sinh viên dẫn chương trình nói và mình cũng khóc. Nước mắt cứ chảy như muốn trải tấm lòng biết ơn của mình ra vậy.

Họ, những con người bình dị, không quen biết (chỉ tồn tại khái niệm này 1 phút thôi) nhưng sao gần gũi và thân thiện đến vậy? Vâng, chính họ đã giúp những người như mình cảm thấy rằng cuộc đời còn nhiều ý nghĩa lắm, hãy cùng nhau cố gắng vượt qua thử thách của cuộc sống.

Xin cảm ơn tất cả những tấm lòng đang hướng về chúng tôi – những người bệnh. Cầu chúc cho mọi người luôn mạnh khoẻ và đạt được những điều mà mình mong ước. Tôi yêu mọi người lắm!”.

Mặc dù khả năng qua khỏi của Trần Tuyên giờ đây chỉ là 50/50, song anh tỏ ra lạc quan hơn bao giờ hết. Anh sẽ phải đấu tranh với căn bệnh nhiều tháng ròng nữa trước khi chế ngự được nó.

Và trong lúc này, anh đang viết lại cuộc đấu tranh gian khổ của mình trên trang web của GFO (http://site.gentlefund.org/) để tiếp thêm khát vọng sống cho những bệnh nhân khác.

* Các bạn đọc nhật ký của Tuyên phản hồi rất nhiều. Sau đây là một ví dụ:

9.9.2006 Visitor viết: Em là một cô bé vừa tròn 20t, nhận được nhiều tình cảm mà mọi người dành cho em, em cảm thấy hạnh phúc, chưa bao giờ em biết đến nỗi khổ đau, cuộc sống của em toàn màu hồng, khi em đọc những dòng này của anh em chợt hiểu ra mình thật vô tâm, ngoài cuộc sống kia còn bao nhiêu nỗi khổ đau mà con người cần sẻ chia, chỉ cần họ không vô tâm mà hãy giúp nhau vượt qua những khó khăn, tạo cho nhau niềm tin, sức mạnh mà chỉ có sự sẻ chia tình yêu thương mới có thể làm được. Em hiểu rằng mình không phải là kẻ vô dụng như mình đã từng nghĩ, sống hết mình để đến lúc chết không phải ân hận. Dú khi anh tuyệt vong nhất anh cũng vẫn có những lời nói hài hước và lạc quan, không phải mọi người tạo niêm tin cho anh mà anh đã tạo niềm tin giúp mọi người vượt qua những khó khăn của mình, sức mạnh chiến thắng bệnh tật của anh đã làm mọi người thức tĩnh, em cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều vì anh đã cho em biết giá trị thật sự của cuộc sống. Chúc anh mọi điều tốt lành nhất… Nam mô cứu khổ cứu nạn đại từ bi Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam mo A-di-đà Phật!

* Ngày 18.3.2007 Tuyên qua đời. Báo Kinh Tế ngày 19.3.2007 đăng lời tưởng niệm của hai bloggers.

VMC viết: “Cuộc chiến ngoan cường chống lại căn bệnh ung thư máu của Trần Tuyên đã dừng lại lúc 10.02 phút sáng nay 18.3.

Chàng trai tràn đầy nghị lực sống, lạc quan đến tận giây phút cuối của cuộc đời, đã vĩnh biệt chúng ta.

Em ra đi, không phải vì không thể chống lại được căn bệnh quái ác đó.

Em chỉ tạm ngừng cuộc chiến thôi. Để vĩnh viễn không cho căn bệnh cơ hội để hành hạ thể xác và tinh thần em được nữa.

Như thế cũng là chiến thắng phải không?

Em vẫn còn ở lại trong lòng của rất nhiều người mà em đã tiếp cho họ sức mạnh.

Những trang blog của em cũng vẫn còn lại, như một minh chứng rõ nét nhất về cuộc đời của em, tinh thần của em, tình yêu của em.

Đối với tôi và nhiều người khác thì em vẫn sống. Mọi ký ức về em sẽ được lưu giữ và em sẽ còn nâng chúng tôi dậy mỗi khi ngã lòng…”
Sunset
BSTEREXA, Y sinh thực tập tại Viện Huyết học (nơi Tuyên chữa bệnh) viết: Hôm nay, đi trực Viện Huyết học.

Bệnh nhân nặng mà mình phải theo dõi là một chàng trai 28 tuổi, hơn mình chỉ đúng một tuổi mà thôi. Trần Tuyên, môt bệnh nhân ung thư máu Lexemi cấp dòng lympho, một bệnh rất nặng.

Tuyên còn quá trẻ. Mang ống nghe và huyết áp và theo dõi toàn trạng cho Tuyên, mình rất bất ngờ vì trước mắt mình là một chàng trai trẻ, cao lớn và rất dễ thương nhưng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh.

Bất ngờ và thấy hơi shock. Mình đã từng thấy rất, rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh rất nặng, họ hàng giờ đối mặt với nguy cơ tử vong nhưng chưa gương mặt bệnh nhân nào làm mình ấn tượng như Tuyên.

Dù bệnh nặng nhưng dường như Tuyên chỉ đang nằm ngủ trên giường bệnh, gương mặt ánh lên sự thông minh và tràn đầy sức sống làm mình thấy thực sự đau xót.

2006 Tuyên phát hiện ra có một chuỗi hạch nhỏ ở cổ, đã phẫu thuật ở bệnh viện nội tiết nhưng sau khi ra viện Tuyên ngày càng mệt mỏi hơn. Tuyên đã được khám tại bệnh viện Bạch Mai và chẩn đoán là Loxemi cấp dòng lympho. Chỉ có những người học y mới hiểu được bệnh này nghiêm trọng đến thế nào.

Tuyên đã được ghép tuỷ tai Singapore nhưng sau khi về Việt Nam, tình trạng của Tuyên ngày càng nặng. Tế bào ác tính đã xâm nhiễm vào thần kinh, vào xương nên những lúc tỉnh hơn, Tuyên rất đau đớn.

Hiện nay Tuyên lơ mơ, gọi hỏi tỉnh rất rất chậm, đại tiểu tiện không tự chủ, sốt rất cao. Các bác sỹ đang chẩn đoán: TD shock nhiễm khuẩn/LA – xâm nhiễm thần kinh. Tình trạng rất nặng!

Hôm qua, Tuyên đã được hội chẩn với các bác sỹ bên khoa cấp cứu. Sáng nay khi mình khám, Tuyên vẫn sốt rất cao, công thức máu của Tuyên: hồng cầu, bạch cầu và tiểu cầu đều giảm rất nặng.

Một người đã và đang học y như mình, hiểu về bệnh nhiều hơn những người khác, được đọc trực tiếp bệnh án của Tuyên, không khỏi lo lắng và chua xót.

Sự đau xót cao hơn rất nhiều khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của mẹ Tuyên. Dường như bác ấy không còn sức chăm sóc cậu con trai cưng nữa. Mình thật phục bác ấy, một người phụ nữ bình thường mà lại có sức mạnh bền bỉ, dai dẳng và mạnh mẽ đến vậy.

Mình tin chắc rằng bất kỳ một người mẹ nào đều ẩn chứa bên trong tình yêu con vô bờ bến. Tình yêu ấy đã giúp các mẹ thêm sức mạnh đối mặt với những điều tưởng chừng như tuyệt vọng nhất. Không biết là mình, mình có chịu đựng được không.

So với những gì người mẹ đó đang phải trải qua, những khó khăn mình gặp chỉ là hạt cát trong sa mạc.

Mỗi lần thế này, mình lại thấy mình thật may mắn. Những khó khăn mình gặp phải, những nỗi buồn của mình so với sự đau đớn của bệnh nhân, của những người mẹ chỉ là hạt cát trong sa mạc. Nhờ những lần gặp gỡ thế này mà mình thêm mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, vui vẻ yêu đời hơn.

Mỗi người thường nghĩ rằng mình sẽ sống rất, rất lâu, ít nhất là đến 60 năm, còn quá nhiều thời gian nên dùng phần lớn cuộc đời để buồn chán, thất vọng, giận hờn… Trước đây mình cũng vậy.

Nhưng nhờ những cuộc gặp tình cờ này,mình thêm trân trọng hơn những gì mình đang có. Sống vui vẻ hơn, yêu đời hơn và trưởng thành hơn.

Mình thật biết ơn cuộc đời đã đem mình đến với nghề y, nhờ đó mình có thêm những người bạn, trưởng thành hơn và sống tốt đẹp hơn.

Mai mình sẽ lại vào viện!”

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành

Tưởng niệm Michael Jackson

Chào các bạn,

Michael Jackson vừa mới qua đời hôm nay (thứ năm, 25.6.2009) ở Los Angeles vì tim ngừng đập (cardiac arrest). Hiện tại vẫn chưa có thông tin điều gì đã gây ra ngừng tim. Michael Jackson thọ 50 tuổi. Được biết đến khắp thế giới như là King of Pop, người ca sĩ trình diến luôn luôn với những bước nhảy nóng bỏng, và là người sáng tạo ra bước vũ moon walk.

Để tưởng niệm Michael, chúng ta hãy xem lại một vài videos nổi tiếng. Vài videos chỉ có thể xem trực tiếp trên Youtube. Mời các anh chị click vào các links dưới đây.

Click vào đây để xem chùm ảnh Michael Jackson

Click vào đây để xem The thriller

Click vào đây để xem Beat it
.

Heal the World

.

Earth Song

.

We are the World

Chia sẻ cùng nhau

shoemaking

Chào các bạn,

Đọt Chuối Non được thiết lập để tất cả chúng ta cùng nhau vui chơi trong khi làm việc để xây dựng một nền văn hóa tích cực cho đất nước.

Việc nói ra thì nghe rất to, nhưng thực ra thì nó nhỏ hơn rất nhiều. Chúng ta chỉ muốn bảo nhau mỗi người làm một đôi giày để mình đi cho thoải mái thôi. Có đôi giày thì chúng ta có thể chạy rất nhanh trên những con đường gai góc. Và nếu tất cả chúng ta đều có thể chạy nhanh thì đương nhiên là quốc gia chạy nhanh, vì quốc gia chỉ là tên gọi chung cho tất cả chúng ta.

Và dù làm giày là chuyện nhỏ, thì chúng ta cũng không thể quên bức tranh lớn, trong đó mọi người đều có giày. Dù chỉ làm đôi giày riêng cho mình, mỗi người chúng ta không ngần ngại để nói rằng: “Đất nước này nằm trong tay tôi. Đất nước này đi được đến đâu, một phần là do tôi cố được đến đâu.”

Chúng ta không trốn tránh trách nhiệm với đất nước theo kiểu, “Tôi chỉ là phó thường dân, không dám nghĩ đến việc lớn.” Nói vậy không phải là khiêm tốn đâu. Đó chỉ là trốn trách nhiệm. Trách nhiệm to tát với tổ quốc chẳng đòi hỏi gì hơn là mình hoàn thiện chính mình. Nói rằng mình “không dám nghĩ đến việc lớn” chỉ là cái cớ để mình không cố gắng hoàn thiện con người của mình mỗi ngày, và không làm gương cho con em noi theo mà thôi.

Tư duy tích cực chính là đôi giày cho riêng mình. Các bạn có thể góp phần vào việc nâng cao kiến thức đóng giày bằng:

* Chia sẻ suy tư và kinh nghiệm với mọi người. Viết bài với bất kỳ thể loại nào–nghị luận, thơ, văn, truyện … miễn là tích cực.

* Viết về những người ta quen biết, những tấm gương tích cực quanh ta mà ta thấy hằng ngày.

* Viết về những cái đẹp của quê hương–lịch sử, văn hóa thành phố mình ở. Có lẽ một ngôi mộ cổ bạn đi qua mỗi ngày nhưng không để ý lại là một điểm sáng đầu ngày cho nhiều người nếu bạn viết vài hàng về lịch sử ngôi mộ đó và kèm theo vài tấm ảnh.

Chung quanh ta có rất nhiều điều, rất nhiều người, để chia sẻ nếu chúng ta nhìn lại một vòng với con mắt bở ngỡ lần đầu–một căn nhà cổ, một người thầy mà ta gặp hàng ngày, một người bạn mà ta ái mộ.

* Chụp một tấm ảnh của cái gì đó đẹp và ngộ nghĩnh để chia sẻ với các bạn.

* Một ý tưởng về một giải pháp cho một vấn đề nào đó.

* Viết một ít hàng về một ngôi chùa nhỏ, một ngôi trường nhỏ, đặt lên trang Thông tin cộng đồng.

* Dịch một bài dịch, hay viết một câu phản hồi để “say hello” với mọi người.

* Chuyển các bài ĐCN bạn thích đến các bạn khác.

* Chia sẻ với mọi người về những hoạt động văn hóa xã hội bạn đang tham gia.

Tất cả mọi chuyển động đều tạo ra năng lượng. Chỉ cần ta làm một chuyện, dù nhỏ cách mấy, là ta đã tạo ra năng lượng. Và nhiều người chuyển động, dù chỉ là mỗi người chỉ một tí ti, năng lực công hưởng vẫn có thể rất mạnh. Chúng ta muốn tạo nên luồng gió tư duy tích cực thường trực trên khắp quê hương.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Daily English Discussion–Friday, June 26, 2009

englishchallenge
Hi Everyone,

Today chị Huệ posted 25 quotes in one posting. So let’s use some of these quotes for our discussion. Please tell what you feel about any of the following quotes.

Difficulties are meant to rouse, not discourage.
(William Ellery Channing)

Out of your vulnerabilities will come your strength.
( Sigmund Freud)

When all else is lost, the future still remains. (Christian Nevell Boyee)

Perhaps our eyes need to be washed by our tears once in a while , so that we can see Life with a clearer view again. (Alex Tan)

That’s it. Have a great day.

Hoanh

Hãy tự tạo cơ hội

Chào các bạn,

“Cơ hội” là hai chữ quan trọng nhất trong kiến trúc xã hội. Tất cả mọi người trên thế giới đều muốn có một xã hội bình đẳng, dù là ta nói đến triết l‎y’ nào hay ly’ thuyết chính trị nào. Nhưng nếu xem kỹ thì nguời 75 kg phải mạnh hơn người 40 kg, người giỏi toán phải khác người dốt toán, người siêng năng thì phải khác người lười biếng. silhouettesREV Làm thế nào ta có thể có một xã hội bình đẳng với nhiều khác biệt cá nhân như thế? Thưa, ta dùng khái niệm “cơ hội”. Một xã hội bình đẳng là một xã hội cho mọi người một cơ hội đồng đều để thăng tiến. Còn việc sử dụng cơ hội đó hay không là quyền của người đó.

“Bình đẳng cơ hội” (equal opportunity) là khái niệm nền tảng nhất, trên đó chúng ta có thể một xây một xã hội tốt đẹp của chúng ta. Nhưng bây giờ, ta hãy tạm rời xa các khái niệm lớn lao về xã hội chính trị học, để đưa “bình đẳng cơ hội” về với chính mình, với con người cá nhân của mình. Làm sao mỗi người chúng ta có thể tận dụng tối đa khái niệm bình đẳng cơ hội này để giúp ích chính mình?

Chúng ta hay dùng từ “tìm kiếm cơ hội” để diễn tả cách ta có được cơ hội. Điều này đúng trên mức “thấy được” (visible). Nhưng ở mức độ “không thấy được” (invisible) thì cơ hội tự tìm đến với ta nhiều hơn là ta đi tìm, nếu không đến tận tay thì cũng đứng thường xuyên mấp mé ngoài cổng. Nhưng, điều đó chỉ có thể xảy ra nếu ta biết cách thu hút cơ hội, để cơ hội chạy theo ta. Đó cũng là điều mà ta gọi là “Tự tạo cơ hội.”

Cơ hội thường đi theo mình nếu mình có 3 điều: (1) tài, (2) bạn và (3) danh tiếng. Ấy chết, các bạn đừng có vội: “Tưởng gì chứ điều đó thì em biết rồi. Chỉ có một nỗi là em không có tài, ít có bạn, và chẳng có tiếng.” Không sao, ta sẽ tìm cách tạo ra 3 điều đó.

1. Tài: Chữ tài này mình dùng vắn tắt thôi, chứ nghĩa nó sâu và rộng hơn. Tài ở đây có nghĩa là (a) mình biết làm một việc gì đó, (2) mình làm nó rất hay, và (3) mình đáng tin cậy trong việc đó.

Ví dụ: Bạn biết đổ bánh xèo rất ngon, ai ăn cũng phải mê đến nỗi ăn xong là ôm bụng rên vì ăn quá tải. 🙂 Và thỉnh thoảng có người có lễ tiệc đặt bạn làm bánh xèo tại nhà họ, làm và ăn ngay trong buổi tiệc, thì bạn luôn luôn sẵn sàng cho một buổi tiệc tốt—không có chuyện đến giờ chót chạy đến xin lỗi: “Chị ơi em quên mất là ngày hôm đó em phải dự đám cưới của con nhỏ cháu.” Hmm… nếu đã hứa làm thì làm. Bỏ đi đám cưới và thực hiện lời hứa. (Nếu đã lỡ hứa với cả hai, thì… bạn có vấn đề lớn 🙂 ).

Trong chữ tài, chữ “đáng tin cậy” chiếm hết 100%. Nó vừa có nghĩa là làm giỏi và làm đúng lời hứa.
banner-tfd-web1
• Nhưng nếu mình chẳng có tài gì hết thì sao? Thì đi theo những người biết nghề để học nghề. Cách xin học dễ nhất là xung phong giúp người ta một tay mà không cần tiền công, chỉ để học nghề. Cách này thì bảo đảm là cách học nhanh nhất, vì người được mình giúp cũng rất cố để “trả nợ” cho mình.

Lúc mình đang học trong trường luật ở Mỹ, một ngày nọ đứng đợi xe bus bên cạnh một ông già, nói chuyện vẩn vơ với ông. Mình hỏi ông làm việc ở đâu. Ông ấy nói, “Tôi là chánh án tòa án ở đây.” Mình nói, “Ồ hay quá, tôi đang học luật. Ông có việc làm cho tôi không ?” Ông nói, “Việc thì luôn luôn có, nhưng tôi không có tiền. Chính phủ không cho tôi ngân sách để thuê sinh viên luật.” Mình nói, “Tôi không cần tiền. Tôi chỉ cần làm việc cho ông để học nghề.” Thế là mình có được loại kinh nghiệm ít sinh viên luật có—học cách làm quyết định và quyết định các vụ kiện cho ông chánh án—và được thêm vài hàng rất hấp dẫn trong resume của một sinh viên mới ra trường.

* Trong thế giới chính trị và thương mãi có một tài rất hiếm và rất có giá trị mà chẳng cần tài năng gì nhiều cả, đó là tài làm phụ tá. Người nào có được khả năng nghe đến đâu hiểu đến đó, chưa chắc hiểu thì hỏi lại cả hai ba chục lần cho đến khi hiểu, và mình làm bất cứ điều gì sếp của mình cũng biết, thì người đó là phụ tá vô giá, bởi vì sếp có thể giao việc cho mình và đi ngủ mà không có ác mộng. Đó là người mà sếp có thể gọi là my alter-ego (con người kia của tôi).

2. Bạn: Càng có nhiều bạn thì càng có nhiều người quảng cáo không công dùm mình. Quảng cáo trên TV chẳng ăn thua gì so với quảng cáo miệng không công. Nhà sản xuất tốn bao nhiêu tiền quảng cáo thì chẳng mấy người tin và để y’, nhưng nếu bạn mình nói cho mình biết mới khám phá ra tiệm này bán áo quần rất đẹp và rẽ, thì chắc là cuối tuần này mình sẽ ghé vào ngay.

Nhưng dĩ nhiên là bạn mình chỉ quảng cáo cho mình nếu bạn mình tin vào tài của mình—tức là tin rằng mình làm tốt và đáng tin cậy. Nếu bao nhiêu năm quen biết nhau mà lời nói của mình không đáng tin cậy, nói điều gì ra các bạn cũng nghĩ: “Bà này mà nói 10 thì may ra được 3 là thật và đúng” thì hỏng bét. Cho nên cách sống hàng ngày làm cho bạn bè chung quanh phục–tức là cho rằng mình đáng tin cậy–là cách hay nhất để có một mạng lưới thân quen quảng cáo không công trường kỳ.
cơhội
3. Danh tiếng: Danh tiếng phần lớn là do bạn bè kháo nhau. Một phần nữa là do trưng bày sản phẩm. Dĩ nhiên cách dễ nhất để trưng bày là trưng bày mà không tính công trưng bày. Ví dụ: Nếu trong trường có liên hoan, xung phong đổ bánh xèo cho trường không công (trường chỉ tốn tiền mua thực phẩm gia vị), đó là cách trưng bày sản phẩm cho cả mấy trăm hay mấy nghìn người.

Víết bài gửi cho báo, nhất là các vấn đề báo không thể có được. Ví dụ: Viết về di tích lịch sử nhỏ nào đó nơi mình đang ở, thì tổng biên tập báo chắc là cũng mê, vì chính anh ta cũng chưa hề nghe đến. Những điều nhỏ ở địa phương của mình chính là lợi thế của mình.

Ngày xưa thì ít có cơ hội, ngày nay ta có đủ loại báo và websites. Có nhiều websites rất có uy tín, nếu bài của mình được post lên đó là mình sẽ có thêm uy tín và một vài hàng trong resume. (Bài của mình trên ĐCN đã được nhiều báo trong nước đăng lại. Các bạn chỉ cần Google tên mình thì sẽ thấy. Không thể coi thường các nơi post không công được. Bạn có post bài vào website của Ngân Hàng Thế Giới cho cả thế giới đọc thì đó cũng là một site không công. Các website thiện nguyện xã hội luôn luôn là site không công).

Giả sử là bạn sắp mở tiệm làm bánh xèo, mời vài cây bút của ĐCN đến nhà ăn bánh xèo, biết đâu lại chẳng có người mê bánh xèo của bạn đến mức là tiệm bạn chưa mở đã viết bài xúi mọi người đi ăn? (Chúng ta đã biết là anh Trần Bá Thiện sẽ xung phong đi ăn đầu tiên).

• Nếu chúng ta chủ động xây dựng tài năng, bè bạn, và danh tiếng như thế, thì cơ hội luôn luôn lấp ló ngoài cửa nhà. Nhiều khi chưa kịp xin việc đã có người mời đi làm.

Thế giới ngày nay có hai điều lợi cho cơ hội: Thứ nhất, tự do kinh doanh. Thứ hai, Internet. Nếu bạn biết tận dụng hai điều này để gia tăng cơ hội cho mình, thì bạn có thể làm được rất nhiều việc, ở bất cứ lãnh vực nào—xuất bản một quyển sách hay mở tiêm bán bánh xèo.

Chúc các bạn thành công.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Daily English Discussion–Thursday, June 25, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Here is the hottest news in the recent days–Eating frogs can cure cancer.

Xôn xao tin đồn ăn cóc khỏi ung thư

Bị ung thư gan giai đoạn cuối, ông Khởi bắt cóc nhai sống để tự tử cho người nhà đỡ khổ. Thế nhưng, ông không chết, và gan mật cóc đã giúp ông sống khỏe 3 năm nay. Nhiều người nghe tin đồn đã tìm đến học hỏi mong thoát cơn bạo bệnh.

Ông Mai Xuân Khởi ở xã Quảng Sơn, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình kể lại, năm 2004, ông được các bác sĩ ở Huế xác định ung thư gan nặng và về nhà chờ chết. Đến năm 2006, bị những cơn đau hành hạ suốt ngày đêm, nhà lại nghèo, không có tiền để đi xạ trị hay mua thuốc, nhìn người thân suốt ngày phải chầu chực chờ mình chết, ông tìm cách tự sát để người nhà đỡ khổ. Một ngày, khi vợ con đi vắng hết, đang quằn quại đau, thấy một con cóc nhảy ra từ gầm giường, ông bắt lấy rồi nhai sống. Thế nhưng, ông không chết mà cơn đau lại có phần giảm đi.

Nghĩ rằng “độc trị được độc”, cóc có thể giúp mình chữa bệnh, từ hôm sau ông Khởi bắt hàng chục con rồi đem về mổ bụng lấy gan, mật nuốt sống. Cứ thế, ngày nào ông cũng làm vậy, ngày nhiều nhất có khi ăn hết 15 bộ gan, mật cóc. Ông dần thấy mình khỏe ra, đỡ đau hẳn.

Hiện nay, sau ba năm, đã ăn hết hàng nghìn con cóc, ông Khởi cho biết, mình hầu như không thấy đau nữa. Hằng ngày, ông vẫn ra đồng cuốc đất, làm ruộng và mỗi bữa ăn hết 3 bát cơm. Mới đây, ông đi siêu âm ở một phòng khám địa phương, kết quả cho thấy, khối u ở gan vẫn còn nhưng không phát triển thêm so với 6 năm trước.

.

What do you say about this news? Would you at least send this article to someone you know who has cancer? Would you recommend that person to at least try a couple of frogs?

TODAY’S CHALLENGE

Please translate the above news article into English.

Have a great day, everyone.

Hoành

Nước

waterdroplet
Chào các bạn,

Nước là nguyên thủy của đời sống. Cho đến ngày nay, tiền đề khoa học căn bản về sự sống vẫn là hành tinh nào không có nước là không có sự sống. Ba phần tư trọng lượng cơ thể con người là nước. Người ta có thể nhịn đói lâu, nhưng có lẽ ít ai sống hơn 3 ngày không nước.

Theo thuyết tiến hóa của Darwin thì toàn thể mọi sinh vật của trái đất, kể cả loài người, bắt đầu từ những mầm sống đầu tiên là những vi khuẩn trong lòng nước tạo ra từ năng lượng của ánh nắng, phát triển từ từ thành rong rêu, cây cỏ và các sinh vật trong lòng biển, lên bờ thành các loài bò sát, rồi các loài thú, rồi con người cuối cùng, qua triệu triệu niên đại.

Trong Thánh kinh, ngày khai thiên, khi vũ trụ “chưa có hình thể và tối tăm và bóng tối che trên bề mặt của sâu thẳm” Thượng đế làm ánh sáng, và chia cách ánh sáng và bóng tối; ngày thứ hai chia nước trên cao nước dưới thấp. Đến ngày thứ ba mới bắt đầu chia nước và đất, gọi là biển và đất, và có sinh vật đầu tiên là cây cối. Đến ngày thứ năm mới có các sinh vật trong biển và chim chóc trên đất liền. Ngày thứ sáu mới có các loài vật trên đất và con người. Tiến trình sáng tạo theo tư tưởng triết l‎ý đến hoàn toàn bằng trực giác này, xem ra cũng không khác lắm với tiến trình tạo sinh của thuyết Darwin.

Và trong thánh kinh, Thượng đế là “nước sự sống” (living water).
waterfall

Trong văn hóa Việt, nước quan trọng đến mức nước là tổ quốc—nước Việt nam, nước Anh, nước Hòa Lan. Nước non là tổ quốc. Sơn hà gấm vóc hay núi sông gấm vóc là tổ quốc. Đất nước là tổ quốc. Làng nước là quê hương, nơi ta sinh ra và lớn lên.

Nước là mẹ. Đại dương là lòng mẹ bao la. Suốt mát là nghĩa mẹ trong nguồn chảy ra.

Ngay cả ông tổ của dân Việt trong huyền sử, Lạc Long Quân, là rồng dưới nước.

Hai cái chết đầu tiên trong huyền sử Việt, cái chết của Mỵ Châu và Trọng Thủy, nằm trong câu chuyện với nước là chính trong bối cảnh: Thần rùa Kim Quy là thần dưới nước. Áo lông ngỗng—ngỗng là loài vừa sống trên bờ vừa sống dưới nước. Ngỗng là chim, là dòng tiên mẹ Âu Cơ. Lông ngỗng của mẹ dẫn đường về biển nước, là về quê cha. Mỵ Châu chết trên bờ biển và máu hòa vào nước biển. Trong Thủy cũng chết trong nước giếng. Về với nước là về với cội rễ.
watersea
Nước là chiến pháp, là thế trận—nước cờ pháo đầu song xa. “Đến nuớc này rồi mà nó còn chưa nhận tội.”

Trong ngôn ngữ Việt, căn bản “nước” trong mọi chất lỏng, nhất là thức ăn, không mất đi như trong các ngôn ngữ khác, dù là nước đã bị thay đổi thế nào—nước canh (soup), nước mắm (fish sauce), nước chấm (dipping sauce), nước phở (phở broth), nước cam (orange juice), nước táo (apple juice), nước màu (caramel sauce)…

Nước là tang bồng hồ thỉ, nam nhi chi chí; non là vững chắc, chung thủy, hòn vọng phu. “Nước non nặng một lời thề, nước đi đi mãi chưa về với non.”

Trà nước là lễ tiếp khi khách đến nhà, là đầu câu chuyện.

Nước là căn bản sâu xa của đời sống thể chất và tinh thần của chúng ta như thế. Nhưng bản tính của nước thế nào?

• Nước rất uyển chuyển. Nước không có hình thù nhất định. Đi theo cái gì thì nước có hình thù đó. Trong ly thì có hình ly, trong bát thì hình bát, trong hồ thì hình hồ, trong sông thì hình sông, trong biển thì hình biển. Gặp nóng thì thành hơi. Trên cao thì thành mây. Gặp lạnh lại thành nước rơi xuống. Lạnh hơn thì thành tuyết, thành băng.

Nước luôn yêu ái và hòa đồng với thế giới chung quanh làm một.

Nước không cứng như đá–cứng ngắc, trân trơ, mù quáng, không thay đổi bao giờ.

• Nước mang hạnh phúc mà không chia rẽ. Nước mưa trên người tốt lẫn người xấu, tưới mát cây tốt lẫn cây xấu.

waterLondonrain
• Nước mang hứng khởi cho nông dân (Lạy trời mưa xuống lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày) cũng như nghệ sĩ (Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang, từng ngón tay buồn, em mang em mang, đi về giáo đường…).

• Nước tìm chỗ trũng, chỗ thấp hèn mà đến.

• Nước không mất căn tánh của mình dù có biến đổi thành điều chi: Nước mắm, nước canh, nước ngọt…

• Nước dịu hiền như hạt sương long lanh. Và nước dũng mãnh như đợt sóng thần.

• Nước có tự tin và khiêm tốn cho nên dù có biến thành gì (nước trà, nước vo gạo) thì nước vẫn có tên căn bản là nước, không có một mớ địa vị đi trước như nguyên soái nước, tiến sĩ nước, thạc sĩ nước, giám đốc nước… hay là một từ hoàn toàn mới như “sauce” hay “broth”.

Nói tóm lại, nước là sự sống, nước là quê hương, nước là tổ quốc. Nước là nước.

Vậy ta yêu nước không?

Nếu yêu nước thì ta theo gương nước đến mức nào?

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use